01 Năm Sở Nguyên thứ 47, ta cùng Chu Phỉ lại một lần nữa nổi danh khắp kinh thành. Nói một cách chính xác, ta là kẻ bêu danh, còn Chu Phỉ mới là người được ca tụng. Ta nổi danh là vì bị đặc sứ của tộc Hề, một phiên quốc đến triều kiến cầu thân, uyển chuyển từ chối. Là một vị công chúa đang tuổi cập kê trong triều mà lại bị phiên bang ghét bỏ, đây quả thực là chuyện hy hữu nhất từ khi Đại Sở kiến quốc đến nay. Còn Chu Phỉ nổi danh là vì năm mười bảy tuổi đã trúng bảng, trở thành Thứ cát sĩ trẻ tuổi nhất trong Hàn Lâm Viện. Bài luận Luận Quốc Lộ của hắn trong nhất thời được các văn nhân nhã khách tranh nhau sao chép và tán thưởng không ngớt, ngay cả phụ hoàng cũng từng lén khen ngợi vài lần. Sở dĩ nói là "lại nổi danh", bởi lẽ cả hai chúng ta vốn đã là những nhân vật có tiếng tăm. Ta là vị công chúa không được sủng ái nhất trong số đông đảo con cái dưới gối phụ hoàng. Mỗi khi có quốc yến hay lễ mừng, phụ hoàng hận không thể để ta đứng ở góc khuất nhất, đừng lộ diện làm ngài mất mặt.…
Chương 35
Khanh Vì Sớm Sớm Chiều ChiềuTác giả: Tam Thất Nhị Thập NhấtTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Ngôn Tình 01 Năm Sở Nguyên thứ 47, ta cùng Chu Phỉ lại một lần nữa nổi danh khắp kinh thành. Nói một cách chính xác, ta là kẻ bêu danh, còn Chu Phỉ mới là người được ca tụng. Ta nổi danh là vì bị đặc sứ của tộc Hề, một phiên quốc đến triều kiến cầu thân, uyển chuyển từ chối. Là một vị công chúa đang tuổi cập kê trong triều mà lại bị phiên bang ghét bỏ, đây quả thực là chuyện hy hữu nhất từ khi Đại Sở kiến quốc đến nay. Còn Chu Phỉ nổi danh là vì năm mười bảy tuổi đã trúng bảng, trở thành Thứ cát sĩ trẻ tuổi nhất trong Hàn Lâm Viện. Bài luận Luận Quốc Lộ của hắn trong nhất thời được các văn nhân nhã khách tranh nhau sao chép và tán thưởng không ngớt, ngay cả phụ hoàng cũng từng lén khen ngợi vài lần. Sở dĩ nói là "lại nổi danh", bởi lẽ cả hai chúng ta vốn đã là những nhân vật có tiếng tăm. Ta là vị công chúa không được sủng ái nhất trong số đông đảo con cái dưới gối phụ hoàng. Mỗi khi có quốc yến hay lễ mừng, phụ hoàng hận không thể để ta đứng ở góc khuất nhất, đừng lộ diện làm ngài mất mặt.… Nơi ta chuyển đến là huyện Bình Tây thuộc quận Chấn Giang, giữ chức Tri châu.Nơi đây là thuộc địa của Trấn Giang Vương, cũng là nơi chế độ quân truân hỗn loạn nhất.Ta cố ý xin đến đây vì muốn tận mắt tìm hiểu lý do vì sao cuộc cải cách quân truân của chúng ta trước đây lại thất bại.Ngã ở đâu, ta nhất định phải đứng lên ở đó.Ta tin rằng theo thời gian, ta chắc chắn sẽ soạn ra được một loạt chính sách cải cách có tính khả thi cao.Huyện Bình Tây vị trí hẻo lánh, gió cát mù mịt lại hoang vắng, lưu dân và thổ phỉ lộng hành, quan phủ dẹp mãi không xong, thực sự rất đau đầu.Ta mới đến, vì tuổi đời còn quá trẻ nên đám quan lại địa phương tuy ngoài mặt nịnh nọt nhưng sau lưng lại bằng mặt không bằng lòng, chẳng mấy phối hợp.Đang lúc ta dự định sẽ đại triển quyền cước tại Bình Tây, thì một đoàn xe từ kinh thành xa xôi đã tìm đến phủ đệ của ta dưới sự dẫn đường của quan lại địa phương.Khi thấy Minh Hi đội mũ có rèm bước xuống xe, ta cảm thấy mình như đang nằm mơ.Nàng mỉm cười đi đến trước mặt ta, nhẹ nhàng nói:"Công việc ở đất phong và trong phủ cần phải bàn giao kỹ lưỡng, vả lại đường sá xa xôi đi đứng chậm chạp, nên mới trễ mất hơn một tháng. Chàng đợi đến sốt ruột rồi phải không?"Ta ôm chầm lấy Minh Hi rồi xoay vòng tại chỗ, thực sự không thể tin nổi mọi chuyện là thật.Nàng đã từ bỏ tất cả sự thoải mái, tôn quý tại kinh thành để cùng ta đến nơi biên thùy xa xôi chịu khổ, lại còn chịu cảnh không danh không phận.Ta chợt nhận ra, những gì Minh Hi hy sinh vì ta, ta dù có cố gắng cả đời cũng chẳng thể đền đáp nổi một phần mười.Ta chỉ có thể dùng cả quãng đời còn lại để yêu thương nàng.Chúng ta ở lại Bình Tây năm năm.Đó là năm năm hạnh phúc nhất của hai chúng ta.Không còn công chúa hay Chu thị lang, chỉ có một đôi phu thê bình thường yêu thương nhau, quấn quýt như hình với bóng, hoạn nạn có nhau.Năm năm sau, Thái tử đăng cơ.Khi đó ta đã thăng nhậm chức Quận thủ Chấn Giang, thổ phỉ trong toàn châu quận đã tuyệt tích, cải cách quân truân bước đầu gặt hái thành quả.Đang lúc định đem kinh nghiệm này thi hành ra cả nước, Thái tử, à không, lúc này đã là Hoàng đế, đã gửi chiếu thư triệu ta hồi kinh.Ta uyển chuyển khước từ, xin được ở lại hai châu lân cận là Định Châu và Thanh Châu để giám sát việc thực hiện cải cách quân truân.Hoàng đế bất đắc dĩ phải đồng ý, ta lại ở hai nơi đó thêm ba năm nữa.Rời kinh hơn tám năm trời, ta và Minh Hi sống tự do vui vẻ, yêu thương bên nhau.Chúng ta có với nhau hai trai một gái, ta đã cảm thấy vô cùng thỏa mãn với cuộc đời này.
Nơi ta chuyển đến là huyện Bình Tây thuộc quận Chấn Giang, giữ chức Tri châu.
Nơi đây là thuộc địa của Trấn Giang Vương, cũng là nơi chế độ quân truân hỗn loạn nhất.
Ta cố ý xin đến đây vì muốn tận mắt tìm hiểu lý do vì sao cuộc cải cách quân truân của chúng ta trước đây lại thất bại.
Ngã ở đâu, ta nhất định phải đứng lên ở đó.
Ta tin rằng theo thời gian, ta chắc chắn sẽ soạn ra được một loạt chính sách cải cách có tính khả thi cao.
Huyện Bình Tây vị trí hẻo lánh, gió cát mù mịt lại hoang vắng, lưu dân và thổ phỉ lộng hành, quan phủ dẹp mãi không xong, thực sự rất đau đầu.
Ta mới đến, vì tuổi đời còn quá trẻ nên đám quan lại địa phương tuy ngoài mặt nịnh nọt nhưng sau lưng lại bằng mặt không bằng lòng, chẳng mấy phối hợp.
Đang lúc ta dự định sẽ đại triển quyền cước tại Bình Tây, thì một đoàn xe từ kinh thành xa xôi đã tìm đến phủ đệ của ta dưới sự dẫn đường của quan lại địa phương.
Khi thấy Minh Hi đội mũ có rèm bước xuống xe, ta cảm thấy mình như đang nằm mơ.
Nàng mỉm cười đi đến trước mặt ta, nhẹ nhàng nói:
"Công việc ở đất phong và trong phủ cần phải bàn giao kỹ lưỡng, vả lại đường sá xa xôi đi đứng chậm chạp, nên mới trễ mất hơn một tháng. Chàng đợi đến sốt ruột rồi phải không?"
Ta ôm chầm lấy Minh Hi rồi xoay vòng tại chỗ, thực sự không thể tin nổi mọi chuyện là thật.
Nàng đã từ bỏ tất cả sự thoải mái, tôn quý tại kinh thành để cùng ta đến nơi biên thùy xa xôi chịu khổ, lại còn chịu cảnh không danh không phận.
Ta chợt nhận ra, những gì Minh Hi hy sinh vì ta, ta dù có cố gắng cả đời cũng chẳng thể đền đáp nổi một phần mười.
Ta chỉ có thể dùng cả quãng đời còn lại để yêu thương nàng.
Chúng ta ở lại Bình Tây năm năm.
Đó là năm năm hạnh phúc nhất của hai chúng ta.
Không còn công chúa hay Chu thị lang, chỉ có một đôi phu thê bình thường yêu thương nhau, quấn quýt như hình với bóng, hoạn nạn có nhau.
Năm năm sau, Thái tử đăng cơ.
Khi đó ta đã thăng nhậm chức Quận thủ Chấn Giang, thổ phỉ trong toàn châu quận đã tuyệt tích, cải cách quân truân bước đầu gặt hái thành quả.
Đang lúc định đem kinh nghiệm này thi hành ra cả nước, Thái tử, à không, lúc này đã là Hoàng đế, đã gửi chiếu thư triệu ta hồi kinh.
Ta uyển chuyển khước từ, xin được ở lại hai châu lân cận là Định Châu và Thanh Châu để giám sát việc thực hiện cải cách quân truân.
Hoàng đế bất đắc dĩ phải đồng ý, ta lại ở hai nơi đó thêm ba năm nữa.
Rời kinh hơn tám năm trời, ta và Minh Hi sống tự do vui vẻ, yêu thương bên nhau.
Chúng ta có với nhau hai trai một gái, ta đã cảm thấy vô cùng thỏa mãn với cuộc đời này.
Khanh Vì Sớm Sớm Chiều ChiềuTác giả: Tam Thất Nhị Thập NhấtTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Ngôn Tình 01 Năm Sở Nguyên thứ 47, ta cùng Chu Phỉ lại một lần nữa nổi danh khắp kinh thành. Nói một cách chính xác, ta là kẻ bêu danh, còn Chu Phỉ mới là người được ca tụng. Ta nổi danh là vì bị đặc sứ của tộc Hề, một phiên quốc đến triều kiến cầu thân, uyển chuyển từ chối. Là một vị công chúa đang tuổi cập kê trong triều mà lại bị phiên bang ghét bỏ, đây quả thực là chuyện hy hữu nhất từ khi Đại Sở kiến quốc đến nay. Còn Chu Phỉ nổi danh là vì năm mười bảy tuổi đã trúng bảng, trở thành Thứ cát sĩ trẻ tuổi nhất trong Hàn Lâm Viện. Bài luận Luận Quốc Lộ của hắn trong nhất thời được các văn nhân nhã khách tranh nhau sao chép và tán thưởng không ngớt, ngay cả phụ hoàng cũng từng lén khen ngợi vài lần. Sở dĩ nói là "lại nổi danh", bởi lẽ cả hai chúng ta vốn đã là những nhân vật có tiếng tăm. Ta là vị công chúa không được sủng ái nhất trong số đông đảo con cái dưới gối phụ hoàng. Mỗi khi có quốc yến hay lễ mừng, phụ hoàng hận không thể để ta đứng ở góc khuất nhất, đừng lộ diện làm ngài mất mặt.… Nơi ta chuyển đến là huyện Bình Tây thuộc quận Chấn Giang, giữ chức Tri châu.Nơi đây là thuộc địa của Trấn Giang Vương, cũng là nơi chế độ quân truân hỗn loạn nhất.Ta cố ý xin đến đây vì muốn tận mắt tìm hiểu lý do vì sao cuộc cải cách quân truân của chúng ta trước đây lại thất bại.Ngã ở đâu, ta nhất định phải đứng lên ở đó.Ta tin rằng theo thời gian, ta chắc chắn sẽ soạn ra được một loạt chính sách cải cách có tính khả thi cao.Huyện Bình Tây vị trí hẻo lánh, gió cát mù mịt lại hoang vắng, lưu dân và thổ phỉ lộng hành, quan phủ dẹp mãi không xong, thực sự rất đau đầu.Ta mới đến, vì tuổi đời còn quá trẻ nên đám quan lại địa phương tuy ngoài mặt nịnh nọt nhưng sau lưng lại bằng mặt không bằng lòng, chẳng mấy phối hợp.Đang lúc ta dự định sẽ đại triển quyền cước tại Bình Tây, thì một đoàn xe từ kinh thành xa xôi đã tìm đến phủ đệ của ta dưới sự dẫn đường của quan lại địa phương.Khi thấy Minh Hi đội mũ có rèm bước xuống xe, ta cảm thấy mình như đang nằm mơ.Nàng mỉm cười đi đến trước mặt ta, nhẹ nhàng nói:"Công việc ở đất phong và trong phủ cần phải bàn giao kỹ lưỡng, vả lại đường sá xa xôi đi đứng chậm chạp, nên mới trễ mất hơn một tháng. Chàng đợi đến sốt ruột rồi phải không?"Ta ôm chầm lấy Minh Hi rồi xoay vòng tại chỗ, thực sự không thể tin nổi mọi chuyện là thật.Nàng đã từ bỏ tất cả sự thoải mái, tôn quý tại kinh thành để cùng ta đến nơi biên thùy xa xôi chịu khổ, lại còn chịu cảnh không danh không phận.Ta chợt nhận ra, những gì Minh Hi hy sinh vì ta, ta dù có cố gắng cả đời cũng chẳng thể đền đáp nổi một phần mười.Ta chỉ có thể dùng cả quãng đời còn lại để yêu thương nàng.Chúng ta ở lại Bình Tây năm năm.Đó là năm năm hạnh phúc nhất của hai chúng ta.Không còn công chúa hay Chu thị lang, chỉ có một đôi phu thê bình thường yêu thương nhau, quấn quýt như hình với bóng, hoạn nạn có nhau.Năm năm sau, Thái tử đăng cơ.Khi đó ta đã thăng nhậm chức Quận thủ Chấn Giang, thổ phỉ trong toàn châu quận đã tuyệt tích, cải cách quân truân bước đầu gặt hái thành quả.Đang lúc định đem kinh nghiệm này thi hành ra cả nước, Thái tử, à không, lúc này đã là Hoàng đế, đã gửi chiếu thư triệu ta hồi kinh.Ta uyển chuyển khước từ, xin được ở lại hai châu lân cận là Định Châu và Thanh Châu để giám sát việc thực hiện cải cách quân truân.Hoàng đế bất đắc dĩ phải đồng ý, ta lại ở hai nơi đó thêm ba năm nữa.Rời kinh hơn tám năm trời, ta và Minh Hi sống tự do vui vẻ, yêu thương bên nhau.Chúng ta có với nhau hai trai một gái, ta đã cảm thấy vô cùng thỏa mãn với cuộc đời này.