"Hắt xì!" Phục Nhan lơ mơ tỉnh dậy từ trong giấc mơ, vừa mở mắt đã không kìm được hắt hơi một cái thật mạnh. Cơn rùng mình lan ra khắp người khiến nàng run lên như thể bị ai lay mạnh. Đưa tay dụi mũi, lúc này Phục Nhan mới cảm nhận rõ toàn thân lạnh buốt, giống như vừa chui ra từ trong tủ lạnh. "Sao mà lạnh vậy chứ? Chăn của ta đâu rồi?" Chưa kịp nghĩ ngợi gì thêm, Phục Nhan vội vàng cọ xát chân tay, mong thân thể ấm lại một chút. Thế nhưng còn chưa cọ được bao lâu, nàng lập tức cảm thấy có gì đó không đúng. Nơi này... hình như không phải phòng ngủ của nàng. Phục Nhan vội ngẩng đầu nhìn quanh. Cảnh tượng trước mắt khiến nàng hoảng sợ muốn bật dậy. "Trời đất ơi, đây là chỗ nào thế này?" Bốn phía là những công trình đổ nát, lộn xộn. Ở giữa căn phòng là một pho tượng đã mất một cánh tay, trên mặt đầy mạng nhện. Nhìn sao cũng giống một ngôi miếu hoang bị bỏ từ lâu. Lúc này Phục Nhan đang nằm dưới chân tượng, giữa đống cỏ khô. Trước mặt là một đống lửa đã gần tàn, chỉ còn chút khói mỏng…
Tác giả: