"Hắt xì!"
Phục Nhan lơ mơ tỉnh dậy từ trong giấc mơ, vừa mở mắt đã không kìm được hắt hơi một cái thật mạnh. Cơn rùng mình lan ra khắp người khiến nàng run lên như thể bị ai lay mạnh.
Trong một đêm mưa tầm tả, nước mưa lênh láng trên đường. Nước mưa như trút xuống, đổ xuống miệng cống như thác nước. Nước từ những mái nhà nhỏ xuống từng giọt từng giọt lộp bộp. Trên đường không một bóng người, khoan đã, vẫn có, là một cô gái.