Tác giả:

1 Vì tăng ca thức đêm mà đột tử, đến khi tỉnh lại, thứ ta nhìn thấy không phải trần nhà trắng toát của bệnh viện, mà là xà nhà bằng gỗ đơn sơ, tường đất thô mộc, cùng với vải tang và giấy tiền vàng mã rải rác khắp nơi. Bên cạnh không có nhân viên y tế, chỉ có một nam tử trẻ tuổi mặc đồ tang trắng.  Hắn mím chặt môi, ánh mắt đầy vẻ dè dặt. Dáng vẻ ấy giống như một con thú nhỏ đang cảnh giác, chăm chú dõi theo từng cử động của ta. Địa phủ sao? Hắn mở miệng: "Ăn... ăn cơm không?" Tầm mắt ta dời xuống, thấy trên tay hắn đang cầm một cái màn thầu rất lớn. Hóa ra không phải địa phủ. Lúc ấy não bộ ta hoàn toàn đình trệ, cảm giác so với đã chết cũng chẳng khác là bao.  Nếu xuyên không mà rơi vào hoàn cảnh này, người ta đến cả linh đường cũng đã lập sẵn rồi, hay là ta cứ thế chết thêm lần nữa cho xong? Ý kiến hay đấy. Ta lập tức nhắm nghiền mắt, nín thở, nỗ lực hóa thân thành một cái xác chết thực thụ. Bên tai chợt truyền đến một giọng nói nhỏ nhẹ đầy tủi thân: "Nương tử cũng không cần ta nữa…

Truyện chữ