1 Vì tăng ca thức đêm mà đột tử, đến khi tỉnh lại, thứ ta nhìn thấy không phải trần nhà trắng toát của bệnh viện, mà là xà nhà bằng gỗ đơn sơ, tường đất thô mộc, cùng với vải tang và giấy tiền vàng mã rải rác khắp nơi. Bên cạnh không có nhân viên y tế, chỉ có một nam tử trẻ tuổi mặc đồ tang trắng. Hắn mím chặt môi, ánh mắt đầy vẻ dè dặt. Dáng vẻ ấy giống như một con thú nhỏ đang cảnh giác, chăm chú dõi theo từng cử động của ta. Địa phủ sao? Hắn mở miệng: "Ăn... ăn cơm không?" Tầm mắt ta dời xuống, thấy trên tay hắn đang cầm một cái màn thầu rất lớn. Hóa ra không phải địa phủ. Lúc ấy não bộ ta hoàn toàn đình trệ, cảm giác so với đã chết cũng chẳng khác là bao. Nếu xuyên không mà rơi vào hoàn cảnh này, người ta đến cả linh đường cũng đã lập sẵn rồi, hay là ta cứ thế chết thêm lần nữa cho xong? Ý kiến hay đấy. Ta lập tức nhắm nghiền mắt, nín thở, nỗ lực hóa thân thành một cái xác chết thực thụ. Bên tai chợt truyền đến một giọng nói nhỏ nhẹ đầy tủi thân: "Nương tử cũng không cần ta nữa…
Chương 17
Thê Môn - Hoàn Hành BaTác giả: Hoàn Hành BaTruyện Cổ Đại, Truyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Xuyên Không1 Vì tăng ca thức đêm mà đột tử, đến khi tỉnh lại, thứ ta nhìn thấy không phải trần nhà trắng toát của bệnh viện, mà là xà nhà bằng gỗ đơn sơ, tường đất thô mộc, cùng với vải tang và giấy tiền vàng mã rải rác khắp nơi. Bên cạnh không có nhân viên y tế, chỉ có một nam tử trẻ tuổi mặc đồ tang trắng. Hắn mím chặt môi, ánh mắt đầy vẻ dè dặt. Dáng vẻ ấy giống như một con thú nhỏ đang cảnh giác, chăm chú dõi theo từng cử động của ta. Địa phủ sao? Hắn mở miệng: "Ăn... ăn cơm không?" Tầm mắt ta dời xuống, thấy trên tay hắn đang cầm một cái màn thầu rất lớn. Hóa ra không phải địa phủ. Lúc ấy não bộ ta hoàn toàn đình trệ, cảm giác so với đã chết cũng chẳng khác là bao. Nếu xuyên không mà rơi vào hoàn cảnh này, người ta đến cả linh đường cũng đã lập sẵn rồi, hay là ta cứ thế chết thêm lần nữa cho xong? Ý kiến hay đấy. Ta lập tức nhắm nghiền mắt, nín thở, nỗ lực hóa thân thành một cái xác chết thực thụ. Bên tai chợt truyền đến một giọng nói nhỏ nhẹ đầy tủi thân: "Nương tử cũng không cần ta nữa… Ngoại truyện: Thê mônTiền tích góp đã tương đối khá, ta chuẩn bị mở một cửa hàng trang phục trên trấn. Vải vóc sẽ nhập từ tiệm cũ, những xấp vải nào khó bán có thể dùng làm quà tặng kèm tại tiệm của ta. Lão bản nương còn nhiệt tình giới thiệu cho ta mấy thợ may có tay nghề khéo léo nhất vùng.Chọn mặt bằng, trả giá, liên hệ thợ may... trăm công nghìn việc đổ dồn khiến ta bận rộn tối mày tối mặt, giờ giấc về nhà cũng muộn hơn trước. Lão bá đánh xe bò thường xuyên nán lại chờ ta, dù sao ta cũng là khách quen "sộp" nhất của lão.Khi ta bắt đầu ăn nên làm ra, không ít kẻ trong thôn sinh lòng đố kỵ, lời ra tiếng vào cũng nhiều hơn. Đôi khi ta lo lắng A Thọ sẽ bị ảnh hưởng bởi những lời đàm tiếu ấy, nhưng hắn vẫn chẳng có biểu hiện gì lạ, cứ thấy ta về là lại hớn hở chạy ra đón, gọi "Nương tử" vang cả xóm.Hôm nay việc xong sớm, lúc rời cửa hàng, ta gặp một người gánh sọt chó con đi ngang qua. Những chú chó nhỏ cứ oăng oẳng kêu vang. Ta tò mò ghé mắt nhìn vào trong sọt, vị đại ca nọ liền dừng lại: "Thích không? Thích thì ta tặng cô một con."Ta còn đang ngẩn ngơ thì vị đại ca đã bế ra một chú chó nhỏ lông đen tuyền, chỉ có bốn cái móng chân là màu trắng."Con này tốt đấy, béo nhất lứa, cho gì ăn nấy cực kỳ dễ nuôi. Vả lại chó đến thì giàu, nuôi nó đi cô nương."Hắn nhét con nhỏ vào lòng ta, ta theo bản năng ôm lấy. Đại ca như sợ ta đổi ý, gánh sọt bước đi nhanh như gió, chỉ còn ta và chú chó nhỏ tròn ủng nhìn nhau trân trân. Cảm giác thịt mỡ mềm mại cũng khá thích tay. Ta khẽ nhéo nó một cái, nó "oăng" lên một tiếng.Được rồi, A Thọ chắc chắn sẽ thích lắm đây.Ta ôm chó con vui vẻ về nhà. Gần đến đầu thôn, lão bá đánh xe bò vì "nỗi buồn" khó nhịn nên chạy tót vào rừng cây nhỏ. Quãng đường còn lại chẳng bao nhiêu, ta lại đang nóng lòng muốn khoe món quà này với A Thọ nên xuống xe đi bộ về thôn luôn.Trời hãy còn sớm, A Thọ chắc vẫn chưa ra đứng chờ. Ta nhẹ nhàng bước đi, chợt thấy một nhóm trẻ con đang chơi đùa đầu làng, chúng cười nói rôm rả nhưng khi lại gần, ta nghe rõ chúng đang nghêu ngao một bài đồng dao:"Ngốc tử tốt, ngốc tử hay, ngốc tử nương tử tìm nơi nao? Lúc đầu nhảy hồ đòi chết, sau lại chạy vọt lên trấn, tội nghiệp tiểu ngốc tử, nương tử biến mất rồi."Rất vần điệu, rất xuôi tai.Nhưng từng câu từng chữ ấy như đâm thẳng vào dây thần kinh của ta, khiến cơn giận bốc lên tận đỉnh đầu. Nhất là khi thấy A Thọ đang lủi thủi ngồi đối diện đám trẻ đó để nhìn kiến, lửa giận trong ta càng bùng phát dữ dội.Ta bước đến trước mặt hắn. Hắn ngẩn ngơ ngẩng đầu lên, thấy là ta, đôi mắt lập tức bừng sáng."Nương tử!"Hắn gọi ta. Ta đưa chú chó nhỏ cho hắn: "Sao hôm nay lại ra chờ ta sớm thế này?""Vì muốn nhanh chóng được gặp nương tử."Hắn nhìn chú chó nhỏ, tò mò chớp chớp mắt. Chú chó con l**m nhẹ vào lòng bàn tay hắn, xem ra hai đứa nhỏ này sẽ chung sống rất hòa thuận đây.Ta xắn tay áo lên, quay đầu mỉm cười nhìn đám trẻ con kia. Ta bước đến trước mặt đứa trẻ trông lớn nhất hội, vẻ mặt cực kỳ "hiền từ". Thằng bé chột dạ không dám nhìn ta, ta liền dùng hai tay nhéo mạnh vào đôi má nó rồi kéo ra hai bên."Lần sau nếu ta còn nghe thấy đứa trẻ nào hát như vậy, ta sẽ xé nát miệng đứa đó ra đấy."Thằng bé đau đến mức r*n r* ư ử. Ta buông tay ra, mặt nó đỏ bừng một mảng: "Ai cũng nói như vậy, sao cô chỉ tìm mỗi cháu?"
Ngoại truyện: Thê môn
Tiền tích góp đã tương đối khá, ta chuẩn bị mở một cửa hàng trang phục trên trấn.
Vải vóc sẽ nhập từ tiệm cũ, những xấp vải nào khó bán có thể dùng làm quà tặng kèm tại tiệm của ta.
Lão bản nương còn nhiệt tình giới thiệu cho ta mấy thợ may có tay nghề khéo léo nhất vùng.
Chọn mặt bằng, trả giá, liên hệ thợ may... trăm công nghìn việc đổ dồn khiến ta bận rộn tối mày tối mặt, giờ giấc về nhà cũng muộn hơn trước.
Lão bá đánh xe bò thường xuyên nán lại chờ ta, dù sao ta cũng là khách quen "sộp" nhất của lão.
Khi ta bắt đầu ăn nên làm ra, không ít kẻ trong thôn sinh lòng đố kỵ, lời ra tiếng vào cũng nhiều hơn.
Đôi khi ta lo lắng A Thọ sẽ bị ảnh hưởng bởi những lời đàm tiếu ấy, nhưng hắn vẫn chẳng có biểu hiện gì lạ, cứ thấy ta về là lại hớn hở chạy ra đón, gọi "Nương tử" vang cả xóm.
Hôm nay việc xong sớm, lúc rời cửa hàng, ta gặp một người gánh sọt chó con đi ngang qua.
Những chú chó nhỏ cứ oăng oẳng kêu vang.
Ta tò mò ghé mắt nhìn vào trong sọt, vị đại ca nọ liền dừng lại: "Thích không? Thích thì ta tặng cô một con."
Ta còn đang ngẩn ngơ thì vị đại ca đã bế ra một chú chó nhỏ lông đen tuyền, chỉ có bốn cái móng chân là màu trắng.
"Con này tốt đấy, béo nhất lứa, cho gì ăn nấy cực kỳ dễ nuôi. Vả lại chó đến thì giàu, nuôi nó đi cô nương."
Hắn nhét con nhỏ vào lòng ta, ta theo bản năng ôm lấy.
Đại ca như sợ ta đổi ý, gánh sọt bước đi nhanh như gió, chỉ còn ta và chú chó nhỏ tròn ủng nhìn nhau trân trân.
Cảm giác thịt mỡ mềm mại cũng khá thích tay.
Ta khẽ nhéo nó một cái, nó "oăng" lên một tiếng.
Được rồi, A Thọ chắc chắn sẽ thích lắm đây.
Ta ôm chó con vui vẻ về nhà.
Gần đến đầu thôn, lão bá đánh xe bò vì "nỗi buồn" khó nhịn nên chạy tót vào rừng cây nhỏ.
Quãng đường còn lại chẳng bao nhiêu, ta lại đang nóng lòng muốn khoe món quà này với A Thọ nên xuống xe đi bộ về thôn luôn.
Trời hãy còn sớm, A Thọ chắc vẫn chưa ra đứng chờ.
Ta nhẹ nhàng bước đi, chợt thấy một nhóm trẻ con đang chơi đùa đầu làng, chúng cười nói rôm rả nhưng khi lại gần, ta nghe rõ chúng đang nghêu ngao một bài đồng dao:
"Ngốc tử tốt, ngốc tử hay, ngốc tử nương tử tìm nơi nao? Lúc đầu nhảy hồ đòi chết, sau lại chạy vọt lên trấn, tội nghiệp tiểu ngốc tử, nương tử biến mất rồi."
Rất vần điệu, rất xuôi tai.
Nhưng từng câu từng chữ ấy như đâm thẳng vào dây thần kinh của ta, khiến cơn giận bốc lên tận đỉnh đầu.
Nhất là khi thấy A Thọ đang lủi thủi ngồi đối diện đám trẻ đó để nhìn kiến, lửa giận trong ta càng bùng phát dữ dội.
Ta bước đến trước mặt hắn.
Hắn ngẩn ngơ ngẩng đầu lên, thấy là ta, đôi mắt lập tức bừng sáng.
"Nương tử!"
Hắn gọi ta.
Ta đưa chú chó nhỏ cho hắn: "Sao hôm nay lại ra chờ ta sớm thế này?"
"Vì muốn nhanh chóng được gặp nương tử."
Hắn nhìn chú chó nhỏ, tò mò chớp chớp mắt.
Chú chó con l**m nhẹ vào lòng bàn tay hắn, xem ra hai đứa nhỏ này sẽ chung sống rất hòa thuận đây.
Ta xắn tay áo lên, quay đầu mỉm cười nhìn đám trẻ con kia.
Ta bước đến trước mặt đứa trẻ trông lớn nhất hội, vẻ mặt cực kỳ "hiền từ".
Thằng bé chột dạ không dám nhìn ta, ta liền dùng hai tay nhéo mạnh vào đôi má nó rồi kéo ra hai bên.
"Lần sau nếu ta còn nghe thấy đứa trẻ nào hát như vậy, ta sẽ xé nát miệng đứa đó ra đấy."
Thằng bé đau đến mức r*n r* ư ử.
Ta buông tay ra, mặt nó đỏ bừng một mảng: "Ai cũng nói như vậy, sao cô chỉ tìm mỗi cháu?"
Thê Môn - Hoàn Hành BaTác giả: Hoàn Hành BaTruyện Cổ Đại, Truyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Xuyên Không1 Vì tăng ca thức đêm mà đột tử, đến khi tỉnh lại, thứ ta nhìn thấy không phải trần nhà trắng toát của bệnh viện, mà là xà nhà bằng gỗ đơn sơ, tường đất thô mộc, cùng với vải tang và giấy tiền vàng mã rải rác khắp nơi. Bên cạnh không có nhân viên y tế, chỉ có một nam tử trẻ tuổi mặc đồ tang trắng. Hắn mím chặt môi, ánh mắt đầy vẻ dè dặt. Dáng vẻ ấy giống như một con thú nhỏ đang cảnh giác, chăm chú dõi theo từng cử động của ta. Địa phủ sao? Hắn mở miệng: "Ăn... ăn cơm không?" Tầm mắt ta dời xuống, thấy trên tay hắn đang cầm một cái màn thầu rất lớn. Hóa ra không phải địa phủ. Lúc ấy não bộ ta hoàn toàn đình trệ, cảm giác so với đã chết cũng chẳng khác là bao. Nếu xuyên không mà rơi vào hoàn cảnh này, người ta đến cả linh đường cũng đã lập sẵn rồi, hay là ta cứ thế chết thêm lần nữa cho xong? Ý kiến hay đấy. Ta lập tức nhắm nghiền mắt, nín thở, nỗ lực hóa thân thành một cái xác chết thực thụ. Bên tai chợt truyền đến một giọng nói nhỏ nhẹ đầy tủi thân: "Nương tử cũng không cần ta nữa… Ngoại truyện: Thê mônTiền tích góp đã tương đối khá, ta chuẩn bị mở một cửa hàng trang phục trên trấn. Vải vóc sẽ nhập từ tiệm cũ, những xấp vải nào khó bán có thể dùng làm quà tặng kèm tại tiệm của ta. Lão bản nương còn nhiệt tình giới thiệu cho ta mấy thợ may có tay nghề khéo léo nhất vùng.Chọn mặt bằng, trả giá, liên hệ thợ may... trăm công nghìn việc đổ dồn khiến ta bận rộn tối mày tối mặt, giờ giấc về nhà cũng muộn hơn trước. Lão bá đánh xe bò thường xuyên nán lại chờ ta, dù sao ta cũng là khách quen "sộp" nhất của lão.Khi ta bắt đầu ăn nên làm ra, không ít kẻ trong thôn sinh lòng đố kỵ, lời ra tiếng vào cũng nhiều hơn. Đôi khi ta lo lắng A Thọ sẽ bị ảnh hưởng bởi những lời đàm tiếu ấy, nhưng hắn vẫn chẳng có biểu hiện gì lạ, cứ thấy ta về là lại hớn hở chạy ra đón, gọi "Nương tử" vang cả xóm.Hôm nay việc xong sớm, lúc rời cửa hàng, ta gặp một người gánh sọt chó con đi ngang qua. Những chú chó nhỏ cứ oăng oẳng kêu vang. Ta tò mò ghé mắt nhìn vào trong sọt, vị đại ca nọ liền dừng lại: "Thích không? Thích thì ta tặng cô một con."Ta còn đang ngẩn ngơ thì vị đại ca đã bế ra một chú chó nhỏ lông đen tuyền, chỉ có bốn cái móng chân là màu trắng."Con này tốt đấy, béo nhất lứa, cho gì ăn nấy cực kỳ dễ nuôi. Vả lại chó đến thì giàu, nuôi nó đi cô nương."Hắn nhét con nhỏ vào lòng ta, ta theo bản năng ôm lấy. Đại ca như sợ ta đổi ý, gánh sọt bước đi nhanh như gió, chỉ còn ta và chú chó nhỏ tròn ủng nhìn nhau trân trân. Cảm giác thịt mỡ mềm mại cũng khá thích tay. Ta khẽ nhéo nó một cái, nó "oăng" lên một tiếng.Được rồi, A Thọ chắc chắn sẽ thích lắm đây.Ta ôm chó con vui vẻ về nhà. Gần đến đầu thôn, lão bá đánh xe bò vì "nỗi buồn" khó nhịn nên chạy tót vào rừng cây nhỏ. Quãng đường còn lại chẳng bao nhiêu, ta lại đang nóng lòng muốn khoe món quà này với A Thọ nên xuống xe đi bộ về thôn luôn.Trời hãy còn sớm, A Thọ chắc vẫn chưa ra đứng chờ. Ta nhẹ nhàng bước đi, chợt thấy một nhóm trẻ con đang chơi đùa đầu làng, chúng cười nói rôm rả nhưng khi lại gần, ta nghe rõ chúng đang nghêu ngao một bài đồng dao:"Ngốc tử tốt, ngốc tử hay, ngốc tử nương tử tìm nơi nao? Lúc đầu nhảy hồ đòi chết, sau lại chạy vọt lên trấn, tội nghiệp tiểu ngốc tử, nương tử biến mất rồi."Rất vần điệu, rất xuôi tai.Nhưng từng câu từng chữ ấy như đâm thẳng vào dây thần kinh của ta, khiến cơn giận bốc lên tận đỉnh đầu. Nhất là khi thấy A Thọ đang lủi thủi ngồi đối diện đám trẻ đó để nhìn kiến, lửa giận trong ta càng bùng phát dữ dội.Ta bước đến trước mặt hắn. Hắn ngẩn ngơ ngẩng đầu lên, thấy là ta, đôi mắt lập tức bừng sáng."Nương tử!"Hắn gọi ta. Ta đưa chú chó nhỏ cho hắn: "Sao hôm nay lại ra chờ ta sớm thế này?""Vì muốn nhanh chóng được gặp nương tử."Hắn nhìn chú chó nhỏ, tò mò chớp chớp mắt. Chú chó con l**m nhẹ vào lòng bàn tay hắn, xem ra hai đứa nhỏ này sẽ chung sống rất hòa thuận đây.Ta xắn tay áo lên, quay đầu mỉm cười nhìn đám trẻ con kia. Ta bước đến trước mặt đứa trẻ trông lớn nhất hội, vẻ mặt cực kỳ "hiền từ". Thằng bé chột dạ không dám nhìn ta, ta liền dùng hai tay nhéo mạnh vào đôi má nó rồi kéo ra hai bên."Lần sau nếu ta còn nghe thấy đứa trẻ nào hát như vậy, ta sẽ xé nát miệng đứa đó ra đấy."Thằng bé đau đến mức r*n r* ư ử. Ta buông tay ra, mặt nó đỏ bừng một mảng: "Ai cũng nói như vậy, sao cô chỉ tìm mỗi cháu?"