PD: là đạo diễn, trong trường hợp này là đạo diễn cho chương trình tv, ví dụ dễ hiểu chương trình ‘Kể truyện đêm khuya cùng Brown’ PD có thể chỉ định khách mời mình thích, cắt mấy cảnh cãi nhau của tên MC với bạn thân MC đi. Nếu muốn có thể edit cảnh cãi nhau này thành cảnh đang cố níu kéo nhau. ======= “PD có còn là người không vậy?” Tôi chỉ thờ ơ. Mặc dù trước mắt là một idol đang khóc nức nở. “Cái gì?” “Nếu PD còn có lương tâm thì tuyệt đối không thể chỉnh sửa như vậy được!” Tôi nhìn cô ấy, người đang gào lên với vẻ tức giận. Một chương trình thi đấu dành cho những thực tập sinh không thể debut thành idol dù đã luyện tập lâu dài, xếp hạng thứ 4, không tồi chút nào. Quan trọng nhất là tất cả thành tích đó đều là do tôi tạo ra. Cụ thể là, qua chỉnh sửa. Tôi, một PD 33 tuổi, tài năng thiên bẩm trong chỉnh sửa, được mệnh danh là "quái vật" trong nghề. Đó là danh xưng theo tôi suốt thời gian qua. Và tôi rất thích điều đó. Ít nhất là về mặt tiền bạc. “Cô xếp thứ 4 rồi…
Chương 283: Ngày 1 tháng 1.
PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một IdolTác giả: Khuyết DanhTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Trọng SinhPD: là đạo diễn, trong trường hợp này là đạo diễn cho chương trình tv, ví dụ dễ hiểu chương trình ‘Kể truyện đêm khuya cùng Brown’ PD có thể chỉ định khách mời mình thích, cắt mấy cảnh cãi nhau của tên MC với bạn thân MC đi. Nếu muốn có thể edit cảnh cãi nhau này thành cảnh đang cố níu kéo nhau. ======= “PD có còn là người không vậy?” Tôi chỉ thờ ơ. Mặc dù trước mắt là một idol đang khóc nức nở. “Cái gì?” “Nếu PD còn có lương tâm thì tuyệt đối không thể chỉnh sửa như vậy được!” Tôi nhìn cô ấy, người đang gào lên với vẻ tức giận. Một chương trình thi đấu dành cho những thực tập sinh không thể debut thành idol dù đã luyện tập lâu dài, xếp hạng thứ 4, không tồi chút nào. Quan trọng nhất là tất cả thành tích đó đều là do tôi tạo ra. Cụ thể là, qua chỉnh sửa. Tôi, một PD 33 tuổi, tài năng thiên bẩm trong chỉnh sửa, được mệnh danh là "quái vật" trong nghề. Đó là danh xưng theo tôi suốt thời gian qua. Và tôi rất thích điều đó. Ít nhất là về mặt tiền bạc. “Cô xếp thứ 4 rồi… Ngày 1 tháng 1.Năm mới đã bắt đầu.Mặc dù năm qua đã có rất nhiều sự kiện, nhưng cuối cùng, The Dawn đã được đề cử cho nhiều giải thưởng và giành chiến thắng ở các lĩnh vực khá ấn tượng.[Nhìn thấy mấy đề cử này thì quả thực là chứng minh độ nổi tiếng của họ tăng vọt, thật kỳ diệu… Seo Ho-yoon kể từ khi trở thành một ca sĩ thực thụ, cảm giác như mọi thành viên còn lại cũng nổi lên như nấm] [Kang I-chae dù là mentor nhưng cảm giác cũng chỉ là tin đồn rải rác, thời gian xuất hiện ít, nhưng màn trình diễn của cậu ấy quả thực huyền thoại…]Ngay cả trong chương trình Ca sĩ hoàn hảo được tổ chức đặc biệt vào dịp Giáng Sinh, màn trình diễn do Seo Ho-yoon chuẩn bị đã trở thành một buổi biểu diễn ấm áp, mang đến hy vọng, sự an ủi và gợi lại những kỷ niệm.Thậm chí việc cậu ấy chỉ thiếu 1 điểm để giành chiến thắng đã trở thành một chủ đề nhỏ.Khi bị hỏi liệu có tiếc nuối không vì mất giải thưởng chỉ với một sự chênh lệch nhỏ như vậy, Seo Ho-yoon đã khẽ nheo mắt.“Em không thể mãi ở đây được đúng không? Haha, đùa thôi, nhưng thật sự tiếc khi không thể hát ở đây nữa.”Câu trả lời điềm tĩnh và đầy tinh quái của cậu khiến mọi người không nhịn được cười.“Giáng Sinh này, hy vọng mọi người sẽ không cô đơn, sẽ có một ngày hạnh phúc không chỉ với người thân mà với tất cả mọi người.”Với câu nói ngắn gọn nhưng đầy cảm động, Seo Ho-yoon bước xuống sân khấu.[Cách nói của Seo Ho-yoon thật tuyệt vời….] [Thật sự The Dawn là một phép màu nhỏ của công ty nhỏ không phải sao… Làm sao mà họ có thể đạt được tới đây, thật kỳ diệu quá, số lượng người hâm mộ cũng tăng lên, fan quốc tế cũng thích nữa. └Chắc chắn là nhờ khả năng biểu diễn trên sân khấu thật xuất sắc ㅋㅋㅋ Trong khi sau lưng họ vẫn luôn hòa đồng và chơi đùa cùng nhauㅋㅋㅋ][Thật sự từ khi debut với Glow, những người đã ở lại với nhóm lúc đó phải khẳng định là mỗi sáng thức dậy, họ sẽ cúi đầu cảm ơn tổ tiên mất thôi.. The Dawn thật sự bùng nổ rồi] [ㅋㅋㅋ Nhưng thật sự, lúc đó fans rất khó tìm vì độ phổ biến quá thấp, không thể tin được mấy fans cũ đã bám trụ qua giai đoạn đó… └Họ thật sự có tinh thần sắt đá đấy.] └└Chắc chắn luôn. └└Bắt đầu xem qua SNS của những fans cũ đi.]Ngay cả những fan đã bắt đầu yêu thích The Dawn từ khi nhóm chỉ có 4 thành viên cũng kiên trì với một nụ cười nhẹ, luôn nghĩ rằng mọi thứ rồi sẽ qua.[Mấy đứa nhỏ… cảm ơn vì chúng ta có thể thở được.]Ngay cả những fan mới bắt đầu yêu thích The Dawn từ Second Chance cũng phải cảm thấy choáng váng.[Tôi bị nghẹt thở vì tình yêu dành cho họ và đã chạy trốn └ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ └Mỗi 30 phút tôi lại đăng một lời cảm ơn, thậm chí câu cảm ơn cũng thay đổi, thật đáng sợ.]Trong khi các fan của The Dawn từ thời kỳ đầu nhìn những fan mới gia nhập, họ tự hứa sẽ rèn luyện tâm lý vững vàng hơn, thì thông báo live đã xuất hiện.≪Live làm Tteokguk tập thể! Cùng với The Dawn!≫[Fan của The Dawn... là gia đình rồi...] [Live làm Tteokguk, thật điên rồ ㅠㅠㅠㅠ]Giờ đây, The Dawn đã trở nên gắn bó như gia đình thực sự.Fan hài lòng nhấn vào link, tưởng tượng cảnh The Dawn giúp nhau làm tteokguk (món bánh gạo), tạo nên không khí ấm áp.Tuy nhiên,“Bây giờ chúng ta sẽ bắt đầu cuộc thi làm tteokguk của The Dawn.”Cạnh tranh lạnh lùng chờ đón họ.“Pick me, pick me, pick me tteokguk.”[??ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ] [Nói quá bình tĩnh và dễ thương đến nỗi tôi nghĩ mình nghe nhầm.]Cuộc thi làm tteokguk.Tỉ lệ điểm của phần biểu diễn và phần hương vị là 5:5.Phần biểu diễn sẽ được Seong Ji-won kiểm tra dựa trên mức độ tương tác của fan và các bình luận.Trong khi Seong-hyun lặng lẽ trộn nhân bánh, đột nhiên cậu hỏi.“Tại sao lại thêm phần điểm biểu diễn vào trong cuộc thi nấu ăn này?”“Để giúp Da-jun.”Nếu chỉ tính hương vị thì chắc chắn sẽ thua.Với sự chu đáo đó, Seong-hyun thở dài và gật đầu đồng ý trước khi tiếp tục công việc làm nhân bánh.Sau đó, anh ấy lấy bột bánh đã chuẩn bị sẵn ra và bắt đầu cán mỏng.[Các cậu vẫn chưa hiểu gì saoㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ] [Chắc chắn là Da-jun đã phát biểu và Seong Ji-won đã đồng ý rồi. └Seong Ji-won thật sự quá điên… thế giới này…]Nhưng Seo Ho-yoon vẫn đứng yên, sắc mặt không đổi, khi Seong-hyun bắt đầu nặn bánh, anh lặng lẽ bước tới và bắt đầu chọc nhẹ vào những chiếc bánh đã hoàn thành.“Nhìn xem, bánh mandu (há cảo) của chúng ta đang làm bánh mandu đấy.”“Này, làm ơn đi.”Seong-hyun đẩy tay Seo Ho-yoon ra và bảo vệ những chiếc bánh mandu đang tỏa sáng. Bất ngờ, Seong Ji-won lên tiếng.“Seong-hyun, trong lúc nhảy popping, thì đập trứng đi.”“…Hả? Thật sao?”Dù cảm thấy không tin nổi, Seong-hyun vẫn làm theo, uốn cong các khớp và nâng tay lên đập trứng vào bát trống, thể hiện một màn biểu diễn tuyệt vời.Sau khi làm xong, anh ấy hơi đỏ mặt và cúi đầu.Fan càng thích thú hơn.[Màn biểu diễn của cậu ấy sau khi hoàn thành và ngượng ngùng nhận lời khen thật sự xứng đáng 300 điểm.] [Không phải là poppin đâu, mà là nhìn cậu ấy ngượng ngùng, đúng là tuyệt vời.]“Cảm ơn…”Với một biểu cảm ngượng ngùng, Seong-hyun lấy tay lau nhẹ mũi và chuẩn bị tiếp tục công việc.Đột nhiên, Kang I-chae xuất hiện với cây guitar và bắt đầu hát.“Mấy đứa nhỏ, anh đến rồi đây~!”“Ah!!”[ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ Mất trí à?] [Trời ơi, Kang I-chae càng ngày càng mặt dày dữ ha] [Xem biểu cảm của Kim Seong-hyun với Jeong Da-jun kìa, ghét ra mặt luôn rồiㅋㅋㅋㅋ]“—Anh tới rồi, em tới rồi, cục cưng cũng tới rồi~.”[Wow, Kang I-chae thật sự nhắc tên hết các fan luôn, quá cưng Xứng đáng là thực tập sinh tuyến 1 luôn á└ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ chết mất cười]Đu-ri-đinh-đinh-đu-rư-đinh.Kang I-chae tiện tay gảy vài nốt bừa lên cây đàn rồi nghêu ngao hát theo điệu mình vừa tạo.“Dĩ nhiên, cục cưng thì ít ra cũng phải biết chơi guitar chứ!”[Ê Kang I-chae Đừng lãng phí tài năng như vậy nữa] [Đang từ show nấu ăn mà dần thành show tấu hài đấu tài rồi đấy] [ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ đúng là idol mà] [Vậy là cái này thành bài nhạc luôn hả? Nếu là The Dawn thì tôi sẵn sàng stream nhiệt tình]Trong khi đó, Seo Ho-yoon đã ngồi phịch xuống ghế, chỉ lo bóc kẹo ăn và lơ đãng đảo mắt nhìn xung quanh.[Trời ơi Da-jun nấu ăn chăm chỉ dễ thương gì đâu ㅠㅠㅠ] [Dạo này Da-jun cao lên rõ luôn ㅠㅠㅠㅠㅠ ăn mấy món kỳ quặc đó mà… lại cao được, siêng ghê └ Chắc trong mấy món đó có bí kíp giúp tăng chiều cao ẩn giấu…]Sau khi ngốn liền ba viên kẹo vị chanh, Jeong Da-jun nghiêng đầu hỏi Seo Ho-yoon:“Anh thích chanh hả?!”“Gì?”“Nếu anh thích thì em sẽ vắt chút nước chanh vào nước dùng luôn!!”[Da-jun à, không cao cũng được, nhưng làm ơn dừng mấy món kinh dị lại đi └ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ]Dù tỏ rõ vẻ lười biếng, Seo Ho-yoon vẫn đứng dậy, tiện tay dọn hết mấy nguyên liệu linh tinh trước mặt Da-jun.“Đừng lãng phí đồ ăn nữa.”“Ể? Nhưng cái nào cũng cần mà?! Canh bánh gạo phải rắc ngò lên chứ…”“Im. Để anh làm, em chỉ nhìn thôi.”Seo Ho-yoon chặn miệng Da-jun lại rồi đứng kế bên, giúp cậu nhóc sơ chế nguyên liệu.[Seo Ho-yoon phong cách “anh cả đích thực” +50 triệu điểm] [Seo Ho-yoon oppa đỉnh thật sự +3 triệu điểm]Một phần tính cách thường ngày của The Dawn được hé lộ, khiến phần bình luận của fan (Noel) nổ tung.Trong lúc Kang I-chae đang vừa gảy đàn vừa nghêu ngao hát serenade cho fan thì bỗng thấy hoang mang.“Hả, gì vậy?”[ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ chết cười ㅠㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ]“Là sao? Tôi á? Điểm của tôi đâu?”[Seo Ho-yoon vừa poppin vừa đập trứng hay gảy guitar một cách vô cảm cũng thắng hết luôn ㅠㅠㅠㅠㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ] [Xem Kang I-chae đang gảy đàn tội nghiệp chưa ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ cười muốn xỉu luôn]Cuối cùng, Seo Ho-yoon hỗ trợ Da-jun và chỉ mất 15 phút để hoàn thành món canh bánh gạo của riêng mình, chính thức giành chiến thắng.Dù không có vinh quang hay phần thưởng gì, Seo Ho-yoon chỉ khẽ cười rồi nhìn vào điện thoại đang quay video, chốt lại bằng câu:“Chúc mừng năm mới, Noeul.”Ngay sau khi livestream kết thúc, mạng xã hội và các cộng đồng lại bùng nổ nhiệt hơn nữa.[Ah… hôm nay cũng tuyệt vời như mọi khi…] [Mặt đẹp thần thánh… Dạo này Seo Ho-yoon chăm chút dữ lắm luôn… Không thì sao chiếu lên màn hình lại sáng đến vậy chứ…] [Đúng đó! Đã vậy còn hay cằn nhằn mà giả bộ 2 năm nay, đáng yêu quá trời ㅜ]Seo Ho-yoon dù với fan nhỏ tuổi cũng luôn giữ phép lịch sự, dùng kính ngữ trong mọi tin nhắn.Khi một fan hỏi trên PopPop rằng sao anh luôn dùng kính ngữ, Ho-yoon từng trả lời rằng "với Noeul thì không muốn dùng lối nói suồng sã".Biết rõ bình thường với các thành viên anh chỉ trả lời bằng phụ âm thôi, nên fan lại càng thấy cách anh trò chuyện như vậy rất cuốn hút.[Ho-yoon: (icon Noeul) ㅠㅠ Ho-yoon à, Tết rồi mà, nói kiểu khác đi!! Dù có là nói trống không cũng được…] [Ho-yoon: Cách nói hiện tại không ổn sao?]Bất ngờ, anh sao chép chính câu đó và đăng lại lên PopPop, hỏi ý kiến Noeul.[Cái quái gì thế, ai mà không biết gì lại bảo thế vậy Tôi thích cái kiểu cách nói gượng gạo, cứng cáp nhưng chứa đầy nỗ lực và tình cảm dành cho fan này cơ mà] [Đúng rồi ㅠㅠ nghe thì tưởng khô khan, nhưng số lần nhắn tin còn nhiều hơn cả tin từ thẻ thành viên của tôi nữa cơ└ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ chết cười mấtㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ] [Nói gì vậy trời, người ta quá hiểu gu còn gìTôi cực ghét mấy đứa nhỏ tuổi hơn mà dám nói trống không, riêng Seo Ho-yoon thì tôi cầu xin ảnh làm thế luôn] [ㅋㅋㅋㅋㅋ ước gì ảnh gọi tôi là "này" một cái thôiDù biết chắc là không bao giờ đâu HÔ HÔ]Một phe thì muốn giữ nguyên kính ngữ đầy yêu thương, phe kia lại muốn nếm thử cảm giác mới mẻ của lối nói suồng sã, cả hai tranh luận rôm rả thì…Lại một tin nhắn mới từ Seo Ho-yoon.[Ho-yoon: Muốn tôi thêm "ㅇ" ở cuối câu hả?]Và khoảng một phút sau…[Ho-yoon: Thử ngheng]Noeul – những người vừa nãy còn tranh cãi chí chóe – giờ thì nổ tung luôn.[A!!!!!!!!!!!! Tôi hét lên liền khi vừa nhận được PopPop] [“Thử ngheng” là cái gì vậy… Anh 23 tuổi rồi mà…Đừng hành xử như bé 23 tháng tuổi nữa được không] [Bắt đầu trả lời với mấy câu như “Ổn đọ~?” “Được nè~” “Hông nha~” khiến người ta không biết nên cười hay khóc…└Trời đất ơi, vô lý mà đáng yêu không chịu nổi…] [Hễ Kang I-chae hay Jeong Da-jun đăng tin nhắn nhóm lên là thấy cách nói của Seo Ho-yoon khác một trời một vực, cảm giác lạ lạ luôn ấyㅋㅋㅋㅋBình thường cách nói của Seo Ho-yoon:ờtrống không ]Cách nói chuyện của Seo Ho-yoon trên PopPop:“Vâng, đúng vậy ạ.”“Chúng ta cùng thử nhé?”“Cái đó… để em suy nghĩ thêm đã ạ.”— Ý thì giống nhau mà sao nghe khác hẳn thế nàyㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ trời ơi buồn cười quáㅋㅋㅋㅋㅋ └ Hơi cảm động ấy ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ Seong Ji-won bảo Seo Ho-yoon trước khi gửi PopPop phải đọc đi đọc lại mấy lần rồi mới gửi cơㅋㅋㅋ └ Hảㅠㅠㅠㅠㅠ Thật sự quá siêu rồi… └└ㅋㅋㅋ thế này bảo sao fan đăng ký PopPop của Ho-yoon là rơi vào lưới tình… không hiểu mới là lạ đấy]Nhưng chưa được bao lâu thì tin nhắn lại quay về kiểu cũ.[Ho-yoon: ㅋㅋ Có hơi gượng gạo nhỉ. Dù sao thì em vẫn sẽ cố gắng nhé] [Ho-yoon: Noeul, năm nay cũng thật hạnh phúc nhé. Đừng ốm nha.]Sau khi để lại tấm ảnh cả nhóm The Dawn mỗi người cầm tô canh bánh gạo chụp cùng nhau, Seo Ho-yoon rời đi.[Zoom ảnh kỹ quá trời… với cả tay nghề selfie của ảnh ngày càng lên tay luôn…] [ㅠㅠ Trời ơi đáng yêu chết mất ㅠ Mà thật thì mặt đẹp thế này chụp sao chả được… nhưng nhìn cách anh ấy cố tìm hiểu fan thích gì là thấy cưng không chịu được] [Lúc đầu nhìn cứ như người thường vừa lên sân khấu ấy, mà giờ nhìn trình diễn như idol thứ thiệt luônㅠㅠ] [Thật ra Seo Ho-yoon mà không làm idol thì uổng lắm… tưởng tượng làm người thường là tôi ch** n**c miếng rồi đó…└ Như thể khi làm idol thì không ch** n**c miếng ấy…└└ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ ㅠ chết mất ㅠㅠㅠ]Khi fan vẫn còn đang hạnh phúc tận hưởng ngày mùng 1 tháng 1 thì…“…Ơ, Ho-jin à.”Seo Ho-yoon đang đổ lại canh bánh gạo nguội vào nồi thì chuông điện thoại reo, anh bắt máy.“Ăn chưa đấy?”Là cuộc gọi chúc mừng năm mới từ em trai.Bật bếp từ lên xong, vừa nói chuyện với Seo Ho-jin là tay anh cũng dừng luôn.Mấy thành viên thì tự chia phần canh bánh gạo đã nóng hổi ra tô rồi mang ra bàn ăn.“Cho xin tí muối nào.”“Hả! Ngon quá trời. anh Ho-yoon, sao anh nấu ngon vậy?”Ban đầu anh cũng chẳng giỏi gì cả.Từ lúc bố mẹ mất, lần đầu Seo Ho-yoon tự mình nấu ăn, cũng từng thất bại nhiều lần.“Phải chi gọi luôn anh Ho-jin tới.”Sau khi lảm nhảm mấy câu rồi dập máy, Jeong Da-jun thở dài tiếc nuối.“Hỏi rồi, em ấy bảo bận nên không tới được.”Thực ra thì, anh chưa từng hỏi.Dù công ty có cố hết sức ngăn chặn phóng viên hay sasaeng thì càng nổi tiếng, đời tư của The Dawn sẽ càng bị phanh phui.Seo Ho-yoon bằng mọi giá không muốn tin tức về Seo Ho-jin bị lộ. Anh chủ động giữ khoảng cách, quy định cả tần suất gặp nhau, đến nhà cũng không về.Lúc đang nhai đầy miệng canh bánh gạo, Jeong Da-jun bỗng ngẩng đầu lên.“À! Nhưng Anh -yoon với em trai có giống nhau không nhỉ?! Ý là, anh Ho-jin tốt bụng cực kỳ luôn á!!”“Tôi thấy anh Ho-jin chắc cũng ghê gớm đấy.”“Ê này, I-chae, nói gì vậy. Ho-jin hiền mà.”“Tôi cũng nghiêng về bên đó một phiếu.”Mọi người đang cười vì trò đùa của Seong Ji-won thì Kim Seong-hyun – người yên lặng ăn đến tô canh thứ ba – bất ngờ lên tiếng.“Chẳng qua là tính Ho-yoon quá dữ dằn nên em trai mới bị so ra thấy hiền thôi.”“……!”“……!!”Như ngộ ra chân lý, cả đám khựng lại.“Nghe cũng hợp lý ghê…”“Là em trai của Ho-yoon thì sao bình thường được.”“Cái gì?”Mặt Seo Ho-yoon nhăn lại.Không phải vì bị nói là “không bình thường”.“Mấy người bảo tôi giống nó hả?”Đó mới là vấn đề lớn nhất.Vốn anh luôn nghĩ mặt mũi hai người không giống nhau nên cũng yên tâm phần nào, vậy mà càng lớn, Seo Ho-jin lại càng giống anh về khí chất, y hệt như bản sao.Nếu không ở gần thì không nhận ra, nhưng chỉ cần để ý một chút là thấy liền.Lặng lẽ soi mặt mình kỹ từng chi tiết qua điện thoại, Seo Ho-yoon thở ra khe khẽ.“…Mình nên đi phẫu thuật thẩm mỹ không?”“Cậu điên rồi à?”Seong Ji-won phản ứng ngay lập tức, còn Kim Seong-hyun thì lắc đầu khi đi ngang qua dọn dẹp đồ ăn.Ngay cả bản thân cũng thấy quá trời vô lý nên Seo Ho-yoon chỉ bĩu môi, nhét điện thoại vào túi.Nhìn tô canh vẫn còn đầy đủ cả đồ trang trí mà chẳng buồn động đũa.Tự nhiên chẳng muốn ăn nữa.“Sao thế~? anh Nhớ Ho-jin à, anh Ho-yoon?”Câu lảm nhảm của Kang I-chae bị anh cho trôi qua luôn, nhưng thằng nhóc lại nháy mắt tinh quái.“Anh Ho-jin vẫn ổn. Không sao đâu.”“Gì cơ?”“Thỉnh thoảng em có chơi game với anh Ho-jin á. Có lần còn tặng album và cả photocard của em nữa. Anh ấy lúc nào cũng cảm ơn rối rít.”Cái người cần cảm ơn là ai mới đúng?Kang I-chae chống cằm, cười toe toét, trông vui sướng ra mặt.“Nếu vậy thì nhân tiện lần này đi Mỹ, anh chuẩn bị một món quà xịn rồi tặng là được mà, đúng không?”Nói rồi, cậu ta gõ nhẹ vào tấm ảnh chụp màn hình trên điện thoại.Trên ảnh là một bài báo với tiêu đề:〔IRIX công bố bản mở rộng lấy bối cảnh Hàn Quốc… đồng thời tung ca khúc collab K-Pop〕“Giống như món quà mà anh từng tặng cho em vậy đó.”Thật là… vui quá ha.Nhìn Kang I-chae phấn khích như thế, Seo Ho-yoon chỉ khẽ cười mỉa.Game collab với ca sĩ.Muốn kể hết chuyện hậu trường đẫm nước mắt kia, chắc phải quay về vài tháng trước mất.
Ngày 1 tháng 1.
Năm mới đã bắt đầu.
Mặc dù năm qua đã có rất nhiều sự kiện, nhưng cuối cùng, The Dawn đã được đề cử cho nhiều giải thưởng và giành chiến thắng ở các lĩnh vực khá ấn tượng.
[Nhìn thấy mấy đề cử này thì quả thực là chứng minh độ nổi tiếng của họ tăng vọt, thật kỳ diệu… Seo Ho-yoon kể từ khi trở thành một ca sĩ thực thụ, cảm giác như mọi thành viên còn lại cũng nổi lên như nấm] [Kang I-chae dù là mentor nhưng cảm giác cũng chỉ là tin đồn rải rác, thời gian xuất hiện ít, nhưng màn trình diễn của cậu ấy quả thực huyền thoại…]
Ngay cả trong chương trình Ca sĩ hoàn hảo được tổ chức đặc biệt vào dịp Giáng Sinh, màn trình diễn do Seo Ho-yoon chuẩn bị đã trở thành một buổi biểu diễn ấm áp, mang đến hy vọng, sự an ủi và gợi lại những kỷ niệm.
Thậm chí việc cậu ấy chỉ thiếu 1 điểm để giành chiến thắng đã trở thành một chủ đề nhỏ.
Khi bị hỏi liệu có tiếc nuối không vì mất giải thưởng chỉ với một sự chênh lệch nhỏ như vậy, Seo Ho-yoon đã khẽ nheo mắt.
“Em không thể mãi ở đây được đúng không? Haha, đùa thôi, nhưng thật sự tiếc khi không thể hát ở đây nữa.”
Câu trả lời điềm tĩnh và đầy tinh quái của cậu khiến mọi người không nhịn được cười.
“Giáng Sinh này, hy vọng mọi người sẽ không cô đơn, sẽ có một ngày hạnh phúc không chỉ với người thân mà với tất cả mọi người.”
Với câu nói ngắn gọn nhưng đầy cảm động, Seo Ho-yoon bước xuống sân khấu.
[Cách nói của Seo Ho-yoon thật tuyệt vời….] [Thật sự The Dawn là một phép màu nhỏ của công ty nhỏ không phải sao… Làm sao mà họ có thể đạt được tới đây, thật kỳ diệu quá, số lượng người hâm mộ cũng tăng lên, fan quốc tế cũng thích nữa. └Chắc chắn là nhờ khả năng biểu diễn trên sân khấu thật xuất sắc ㅋㅋㅋ Trong khi sau lưng họ vẫn luôn hòa đồng và chơi đùa cùng nhauㅋㅋㅋ]
[Thật sự từ khi debut với Glow, những người đã ở lại với nhóm lúc đó phải khẳng định là mỗi sáng thức dậy, họ sẽ cúi đầu cảm ơn tổ tiên mất thôi.. The Dawn thật sự bùng nổ rồi] [ㅋㅋㅋ Nhưng thật sự, lúc đó fans rất khó tìm vì độ phổ biến quá thấp, không thể tin được mấy fans cũ đã bám trụ qua giai đoạn đó… └Họ thật sự có tinh thần sắt đá đấy.] └└Chắc chắn luôn. └└Bắt đầu xem qua SNS của những fans cũ đi.]
Ngay cả những fan đã bắt đầu yêu thích The Dawn từ khi nhóm chỉ có 4 thành viên cũng kiên trì với một nụ cười nhẹ, luôn nghĩ rằng mọi thứ rồi sẽ qua.
[Mấy đứa nhỏ… cảm ơn vì chúng ta có thể thở được.]
Ngay cả những fan mới bắt đầu yêu thích The Dawn từ Second Chance cũng phải cảm thấy choáng váng.
[Tôi bị nghẹt thở vì tình yêu dành cho họ và đã chạy trốn └ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ └Mỗi 30 phút tôi lại đăng một lời cảm ơn, thậm chí câu cảm ơn cũng thay đổi, thật đáng sợ.]
Trong khi các fan của The Dawn từ thời kỳ đầu nhìn những fan mới gia nhập, họ tự hứa sẽ rèn luyện tâm lý vững vàng hơn, thì thông báo live đã xuất hiện.
≪Live làm Tteokguk tập thể! Cùng với The Dawn!≫
[Fan của The Dawn... là gia đình rồi...] [Live làm Tteokguk, thật điên rồ ㅠㅠㅠㅠ]
Giờ đây, The Dawn đã trở nên gắn bó như gia đình thực sự.
Fan hài lòng nhấn vào link, tưởng tượng cảnh The Dawn giúp nhau làm tteokguk (món bánh gạo), tạo nên không khí ấm áp.
Tuy nhiên,
“Bây giờ chúng ta sẽ bắt đầu cuộc thi làm tteokguk của The Dawn.”
Cạnh tranh lạnh lùng chờ đón họ.
“Pick me, pick me, pick me tteokguk.”
[??ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ] [Nói quá bình tĩnh và dễ thương đến nỗi tôi nghĩ mình nghe nhầm.]
Cuộc thi làm tteokguk.
Tỉ lệ điểm của phần biểu diễn và phần hương vị là 5:5.
Phần biểu diễn sẽ được Seong Ji-won kiểm tra dựa trên mức độ tương tác của fan và các bình luận.
Trong khi Seong-hyun lặng lẽ trộn nhân bánh, đột nhiên cậu hỏi.
“Tại sao lại thêm phần điểm biểu diễn vào trong cuộc thi nấu ăn này?”
“Để giúp Da-jun.”
Nếu chỉ tính hương vị thì chắc chắn sẽ thua.
Với sự chu đáo đó, Seong-hyun thở dài và gật đầu đồng ý trước khi tiếp tục công việc làm nhân bánh.
Sau đó, anh ấy lấy bột bánh đã chuẩn bị sẵn ra và bắt đầu cán mỏng.
[Các cậu vẫn chưa hiểu gì saoㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ] [Chắc chắn là Da-jun đã phát biểu và Seong Ji-won đã đồng ý rồi. └Seong Ji-won thật sự quá điên… thế giới này…]
Nhưng Seo Ho-yoon vẫn đứng yên, sắc mặt không đổi, khi Seong-hyun bắt đầu nặn bánh, anh lặng lẽ bước tới và bắt đầu chọc nhẹ vào những chiếc bánh đã hoàn thành.
“Nhìn xem, bánh mandu (há cảo) của chúng ta đang làm bánh mandu đấy.”
“Này, làm ơn đi.”
Seong-hyun đẩy tay Seo Ho-yoon ra và bảo vệ những chiếc bánh mandu đang tỏa sáng. Bất ngờ, Seong Ji-won lên tiếng.
“Seong-hyun, trong lúc nhảy popping, thì đập trứng đi.”
“…Hả? Thật sao?”
Dù cảm thấy không tin nổi, Seong-hyun vẫn làm theo, uốn cong các khớp và nâng tay lên đập trứng vào bát trống, thể hiện một màn biểu diễn tuyệt vời.
Sau khi làm xong, anh ấy hơi đỏ mặt và cúi đầu.
Fan càng thích thú hơn.
[Màn biểu diễn của cậu ấy sau khi hoàn thành và ngượng ngùng nhận lời khen thật sự xứng đáng 300 điểm.] [Không phải là poppin đâu, mà là nhìn cậu ấy ngượng ngùng, đúng là tuyệt vời.]
“Cảm ơn…”
Với một biểu cảm ngượng ngùng, Seong-hyun lấy tay lau nhẹ mũi và chuẩn bị tiếp tục công việc.
Đột nhiên, Kang I-chae xuất hiện với cây guitar và bắt đầu hát.
“Mấy đứa nhỏ, anh đến rồi đây~!”
“Ah!!”
[ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ Mất trí à?] [Trời ơi, Kang I-chae càng ngày càng mặt dày dữ ha] [Xem biểu cảm của Kim Seong-hyun với Jeong Da-jun kìa, ghét ra mặt luôn rồiㅋㅋㅋㅋ]
“—Anh tới rồi, em tới rồi, cục cưng cũng tới rồi~.”
[Wow, Kang I-chae thật sự nhắc tên hết các fan luôn, quá cưng Xứng đáng là thực tập sinh tuyến 1 luôn á
└ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ chết mất cười]
Đu-ri-đinh-đinh-đu-rư-đinh.
Kang I-chae tiện tay gảy vài nốt bừa lên cây đàn rồi nghêu ngao hát theo điệu mình vừa tạo.
“Dĩ nhiên, cục cưng thì ít ra cũng phải biết chơi guitar chứ!”
[Ê Kang I-chae Đừng lãng phí tài năng như vậy nữa] [Đang từ show nấu ăn mà dần thành show tấu hài đấu tài rồi đấy] [ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ đúng là idol mà] [Vậy là cái này thành bài nhạc luôn hả? Nếu là The Dawn thì tôi sẵn sàng stream nhiệt tình]
Trong khi đó, Seo Ho-yoon đã ngồi phịch xuống ghế, chỉ lo bóc kẹo ăn và lơ đãng đảo mắt nhìn xung quanh.
[Trời ơi Da-jun nấu ăn chăm chỉ dễ thương gì đâu ㅠㅠㅠ] [Dạo này Da-jun cao lên rõ luôn ㅠㅠㅠㅠㅠ ăn mấy món kỳ quặc đó mà… lại cao được, siêng ghê └ Chắc trong mấy món đó có bí kíp giúp tăng chiều cao ẩn giấu…]
Sau khi ngốn liền ba viên kẹo vị chanh, Jeong Da-jun nghiêng đầu hỏi Seo Ho-yoon:
“Anh thích chanh hả?!”
“Gì?”
“Nếu anh thích thì em sẽ vắt chút nước chanh vào nước dùng luôn!!”
[Da-jun à, không cao cũng được, nhưng làm ơn dừng mấy món kinh dị lại đi └ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ]
Dù tỏ rõ vẻ lười biếng, Seo Ho-yoon vẫn đứng dậy, tiện tay dọn hết mấy nguyên liệu linh tinh trước mặt Da-jun.
“Đừng lãng phí đồ ăn nữa.”
“Ể? Nhưng cái nào cũng cần mà?! Canh bánh gạo phải rắc ngò lên chứ…”
“Im. Để anh làm, em chỉ nhìn thôi.”
Seo Ho-yoon chặn miệng Da-jun lại rồi đứng kế bên, giúp cậu nhóc sơ chế nguyên liệu.
[Seo Ho-yoon phong cách “anh cả đích thực” +50 triệu điểm] [Seo Ho-yoon oppa đỉnh thật sự +3 triệu điểm]
Một phần tính cách thường ngày của The Dawn được hé lộ, khiến phần bình luận của fan (Noel) nổ tung.
Trong lúc Kang I-chae đang vừa gảy đàn vừa nghêu ngao hát serenade cho fan thì bỗng thấy hoang mang.
“Hả, gì vậy?”
[ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ chết cười ㅠㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ]
“Là sao? Tôi á? Điểm của tôi đâu?”
[Seo Ho-yoon vừa poppin vừa đập trứng hay gảy guitar một cách vô cảm cũng thắng hết luôn ㅠㅠㅠㅠㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ] [Xem Kang I-chae đang gảy đàn tội nghiệp chưa ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ cười muốn xỉu luôn]
Cuối cùng, Seo Ho-yoon hỗ trợ Da-jun và chỉ mất 15 phút để hoàn thành món canh bánh gạo của riêng mình, chính thức giành chiến thắng.
Dù không có vinh quang hay phần thưởng gì, Seo Ho-yoon chỉ khẽ cười rồi nhìn vào điện thoại đang quay video, chốt lại bằng câu:
“Chúc mừng năm mới, Noeul.”
Ngay sau khi livestream kết thúc, mạng xã hội và các cộng đồng lại bùng nổ nhiệt hơn nữa.
[Ah… hôm nay cũng tuyệt vời như mọi khi…] [Mặt đẹp thần thánh… Dạo này Seo Ho-yoon chăm chút dữ lắm luôn… Không thì sao chiếu lên màn hình lại sáng đến vậy chứ…] [Đúng đó! Đã vậy còn hay cằn nhằn mà giả bộ 2 năm nay, đáng yêu quá trời ㅜ]
Seo Ho-yoon dù với fan nhỏ tuổi cũng luôn giữ phép lịch sự, dùng kính ngữ trong mọi tin nhắn.
Khi một fan hỏi trên PopPop rằng sao anh luôn dùng kính ngữ, Ho-yoon từng trả lời rằng "với Noeul thì không muốn dùng lối nói suồng sã".
Biết rõ bình thường với các thành viên anh chỉ trả lời bằng phụ âm thôi, nên fan lại càng thấy cách anh trò chuyện như vậy rất cuốn hút.
[Ho-yoon: (icon Noeul) ㅠㅠ Ho-yoon à, Tết rồi mà, nói kiểu khác đi!! Dù có là nói trống không cũng được…] [Ho-yoon: Cách nói hiện tại không ổn sao?]
Bất ngờ, anh sao chép chính câu đó và đăng lại lên PopPop, hỏi ý kiến Noeul.
[Cái quái gì thế, ai mà không biết gì lại bảo thế vậy Tôi thích cái kiểu cách nói gượng gạo, cứng cáp nhưng chứa đầy nỗ lực và tình cảm dành cho fan này cơ mà] [Đúng rồi ㅠㅠ nghe thì tưởng khô khan, nhưng số lần nhắn tin còn nhiều hơn cả tin từ thẻ thành viên của tôi nữa cơ
└ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ chết cười mấtㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ] [Nói gì vậy trời, người ta quá hiểu gu còn gì
Tôi cực ghét mấy đứa nhỏ tuổi hơn mà dám nói trống không, riêng Seo Ho-yoon thì tôi cầu xin ảnh làm thế luôn] [ㅋㅋㅋㅋㅋ ước gì ảnh gọi tôi là "này" một cái thôi
Dù biết chắc là không bao giờ đâu HÔ HÔ]
Một phe thì muốn giữ nguyên kính ngữ đầy yêu thương, phe kia lại muốn nếm thử cảm giác mới mẻ của lối nói suồng sã, cả hai tranh luận rôm rả thì…
Lại một tin nhắn mới từ Seo Ho-yoon.
[Ho-yoon: Muốn tôi thêm "ㅇ" ở cuối câu hả?]
Và khoảng một phút sau…
[Ho-yoon: Thử ngheng]
Noeul – những người vừa nãy còn tranh cãi chí chóe – giờ thì nổ tung luôn.
[A!!!!!!!!!!!! Tôi hét lên liền khi vừa nhận được PopPop] [“Thử ngheng” là cái gì vậy… Anh 23 tuổi rồi mà…
Đừng hành xử như bé 23 tháng tuổi nữa được không] [Bắt đầu trả lời với mấy câu như “Ổn đọ~?” “Được nè~” “Hông nha~” khiến người ta không biết nên cười hay khóc…
└Trời đất ơi, vô lý mà đáng yêu không chịu nổi…] [Hễ Kang I-chae hay Jeong Da-jun đăng tin nhắn nhóm lên là thấy cách nói của Seo Ho-yoon khác một trời một vực, cảm giác lạ lạ luôn ấyㅋㅋㅋㅋ
Bình thường cách nói của Seo Ho-yoon:
ờ
trống không ]
Cách nói chuyện của Seo Ho-yoon trên PopPop:
“Vâng, đúng vậy ạ.”
“Chúng ta cùng thử nhé?”
“Cái đó… để em suy nghĩ thêm đã ạ.”
— Ý thì giống nhau mà sao nghe khác hẳn thế nàyㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ trời ơi buồn cười quáㅋㅋㅋㅋㅋ └ Hơi cảm động ấy ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ Seong Ji-won bảo Seo Ho-yoon trước khi gửi PopPop phải đọc đi đọc lại mấy lần rồi mới gửi cơㅋㅋㅋ └ Hảㅠㅠㅠㅠㅠ Thật sự quá siêu rồi… └└ㅋㅋㅋ thế này bảo sao fan đăng ký PopPop của Ho-yoon là rơi vào lưới tình… không hiểu mới là lạ đấy]
Nhưng chưa được bao lâu thì tin nhắn lại quay về kiểu cũ.
[Ho-yoon: ㅋㅋ Có hơi gượng gạo nhỉ. Dù sao thì em vẫn sẽ cố gắng nhé] [Ho-yoon: Noeul, năm nay cũng thật hạnh phúc nhé. Đừng ốm nha.]
Sau khi để lại tấm ảnh cả nhóm The Dawn mỗi người cầm tô canh bánh gạo chụp cùng nhau, Seo Ho-yoon rời đi.
[Zoom ảnh kỹ quá trời… với cả tay nghề selfie của ảnh ngày càng lên tay luôn…] [ㅠㅠ Trời ơi đáng yêu chết mất ㅠ Mà thật thì mặt đẹp thế này chụp sao chả được… nhưng nhìn cách anh ấy cố tìm hiểu fan thích gì là thấy cưng không chịu được] [Lúc đầu nhìn cứ như người thường vừa lên sân khấu ấy, mà giờ nhìn trình diễn như idol thứ thiệt luônㅠㅠ] [Thật ra Seo Ho-yoon mà không làm idol thì uổng lắm… tưởng tượng làm người thường là tôi ch** n**c miếng rồi đó…
└ Như thể khi làm idol thì không ch** n**c miếng ấy…
└└ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ ㅠ chết mất ㅠㅠㅠ]
Khi fan vẫn còn đang hạnh phúc tận hưởng ngày mùng 1 tháng 1 thì…
“…Ơ, Ho-jin à.”
Seo Ho-yoon đang đổ lại canh bánh gạo nguội vào nồi thì chuông điện thoại reo, anh bắt máy.
“Ăn chưa đấy?”
Là cuộc gọi chúc mừng năm mới từ em trai.
Bật bếp từ lên xong, vừa nói chuyện với Seo Ho-jin là tay anh cũng dừng luôn.
Mấy thành viên thì tự chia phần canh bánh gạo đã nóng hổi ra tô rồi mang ra bàn ăn.
“Cho xin tí muối nào.”
“Hả! Ngon quá trời. anh Ho-yoon, sao anh nấu ngon vậy?”
Ban đầu anh cũng chẳng giỏi gì cả.
Từ lúc bố mẹ mất, lần đầu Seo Ho-yoon tự mình nấu ăn, cũng từng thất bại nhiều lần.
“Phải chi gọi luôn anh Ho-jin tới.”
Sau khi lảm nhảm mấy câu rồi dập máy, Jeong Da-jun thở dài tiếc nuối.
“Hỏi rồi, em ấy bảo bận nên không tới được.”
Thực ra thì, anh chưa từng hỏi.
Dù công ty có cố hết sức ngăn chặn phóng viên hay sasaeng thì càng nổi tiếng, đời tư của The Dawn sẽ càng bị phanh phui.
Seo Ho-yoon bằng mọi giá không muốn tin tức về Seo Ho-jin bị lộ. Anh chủ động giữ khoảng cách, quy định cả tần suất gặp nhau, đến nhà cũng không về.
Lúc đang nhai đầy miệng canh bánh gạo, Jeong Da-jun bỗng ngẩng đầu lên.
“À! Nhưng Anh -yoon với em trai có giống nhau không nhỉ?! Ý là, anh Ho-jin tốt bụng cực kỳ luôn á!!”
“Tôi thấy anh Ho-jin chắc cũng ghê gớm đấy.”
“Ê này, I-chae, nói gì vậy. Ho-jin hiền mà.”
“Tôi cũng nghiêng về bên đó một phiếu.”
Mọi người đang cười vì trò đùa của Seong Ji-won thì Kim Seong-hyun – người yên lặng ăn đến tô canh thứ ba – bất ngờ lên tiếng.
“Chẳng qua là tính Ho-yoon quá dữ dằn nên em trai mới bị so ra thấy hiền thôi.”
“……!”
“……!!”
Như ngộ ra chân lý, cả đám khựng lại.
“Nghe cũng hợp lý ghê…”
“Là em trai của Ho-yoon thì sao bình thường được.”
“Cái gì?”
Mặt Seo Ho-yoon nhăn lại.
Không phải vì bị nói là “không bình thường”.
“Mấy người bảo tôi giống nó hả?”
Đó mới là vấn đề lớn nhất.
Vốn anh luôn nghĩ mặt mũi hai người không giống nhau nên cũng yên tâm phần nào, vậy mà càng lớn, Seo Ho-jin lại càng giống anh về khí chất, y hệt như bản sao.
Nếu không ở gần thì không nhận ra, nhưng chỉ cần để ý một chút là thấy liền.
Lặng lẽ soi mặt mình kỹ từng chi tiết qua điện thoại, Seo Ho-yoon thở ra khe khẽ.
“…Mình nên đi phẫu thuật thẩm mỹ không?”
“Cậu điên rồi à?”
Seong Ji-won phản ứng ngay lập tức, còn Kim Seong-hyun thì lắc đầu khi đi ngang qua dọn dẹp đồ ăn.
Ngay cả bản thân cũng thấy quá trời vô lý nên Seo Ho-yoon chỉ bĩu môi, nhét điện thoại vào túi.
Nhìn tô canh vẫn còn đầy đủ cả đồ trang trí mà chẳng buồn động đũa.
Tự nhiên chẳng muốn ăn nữa.
“Sao thế~? anh Nhớ Ho-jin à, anh Ho-yoon?”
Câu lảm nhảm của Kang I-chae bị anh cho trôi qua luôn, nhưng thằng nhóc lại nháy mắt tinh quái.
“Anh Ho-jin vẫn ổn. Không sao đâu.”
“Gì cơ?”
“Thỉnh thoảng em có chơi game với anh Ho-jin á. Có lần còn tặng album và cả photocard của em nữa. Anh ấy lúc nào cũng cảm ơn rối rít.”
Cái người cần cảm ơn là ai mới đúng?
Kang I-chae chống cằm, cười toe toét, trông vui sướng ra mặt.
“Nếu vậy thì nhân tiện lần này đi Mỹ, anh chuẩn bị một món quà xịn rồi tặng là được mà, đúng không?”
Nói rồi, cậu ta gõ nhẹ vào tấm ảnh chụp màn hình trên điện thoại.
Trên ảnh là một bài báo với tiêu đề:
〔IRIX công bố bản mở rộng lấy bối cảnh Hàn Quốc… đồng thời tung ca khúc collab K-Pop〕
“Giống như món quà mà anh từng tặng cho em vậy đó.”
Thật là… vui quá ha.
Nhìn Kang I-chae phấn khích như thế, Seo Ho-yoon chỉ khẽ cười mỉa.
Game collab với ca sĩ.
Muốn kể hết chuyện hậu trường đẫm nước mắt kia, chắc phải quay về vài tháng trước mất.
PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một IdolTác giả: Khuyết DanhTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Trọng SinhPD: là đạo diễn, trong trường hợp này là đạo diễn cho chương trình tv, ví dụ dễ hiểu chương trình ‘Kể truyện đêm khuya cùng Brown’ PD có thể chỉ định khách mời mình thích, cắt mấy cảnh cãi nhau của tên MC với bạn thân MC đi. Nếu muốn có thể edit cảnh cãi nhau này thành cảnh đang cố níu kéo nhau. ======= “PD có còn là người không vậy?” Tôi chỉ thờ ơ. Mặc dù trước mắt là một idol đang khóc nức nở. “Cái gì?” “Nếu PD còn có lương tâm thì tuyệt đối không thể chỉnh sửa như vậy được!” Tôi nhìn cô ấy, người đang gào lên với vẻ tức giận. Một chương trình thi đấu dành cho những thực tập sinh không thể debut thành idol dù đã luyện tập lâu dài, xếp hạng thứ 4, không tồi chút nào. Quan trọng nhất là tất cả thành tích đó đều là do tôi tạo ra. Cụ thể là, qua chỉnh sửa. Tôi, một PD 33 tuổi, tài năng thiên bẩm trong chỉnh sửa, được mệnh danh là "quái vật" trong nghề. Đó là danh xưng theo tôi suốt thời gian qua. Và tôi rất thích điều đó. Ít nhất là về mặt tiền bạc. “Cô xếp thứ 4 rồi… Ngày 1 tháng 1.Năm mới đã bắt đầu.Mặc dù năm qua đã có rất nhiều sự kiện, nhưng cuối cùng, The Dawn đã được đề cử cho nhiều giải thưởng và giành chiến thắng ở các lĩnh vực khá ấn tượng.[Nhìn thấy mấy đề cử này thì quả thực là chứng minh độ nổi tiếng của họ tăng vọt, thật kỳ diệu… Seo Ho-yoon kể từ khi trở thành một ca sĩ thực thụ, cảm giác như mọi thành viên còn lại cũng nổi lên như nấm] [Kang I-chae dù là mentor nhưng cảm giác cũng chỉ là tin đồn rải rác, thời gian xuất hiện ít, nhưng màn trình diễn của cậu ấy quả thực huyền thoại…]Ngay cả trong chương trình Ca sĩ hoàn hảo được tổ chức đặc biệt vào dịp Giáng Sinh, màn trình diễn do Seo Ho-yoon chuẩn bị đã trở thành một buổi biểu diễn ấm áp, mang đến hy vọng, sự an ủi và gợi lại những kỷ niệm.Thậm chí việc cậu ấy chỉ thiếu 1 điểm để giành chiến thắng đã trở thành một chủ đề nhỏ.Khi bị hỏi liệu có tiếc nuối không vì mất giải thưởng chỉ với một sự chênh lệch nhỏ như vậy, Seo Ho-yoon đã khẽ nheo mắt.“Em không thể mãi ở đây được đúng không? Haha, đùa thôi, nhưng thật sự tiếc khi không thể hát ở đây nữa.”Câu trả lời điềm tĩnh và đầy tinh quái của cậu khiến mọi người không nhịn được cười.“Giáng Sinh này, hy vọng mọi người sẽ không cô đơn, sẽ có một ngày hạnh phúc không chỉ với người thân mà với tất cả mọi người.”Với câu nói ngắn gọn nhưng đầy cảm động, Seo Ho-yoon bước xuống sân khấu.[Cách nói của Seo Ho-yoon thật tuyệt vời….] [Thật sự The Dawn là một phép màu nhỏ của công ty nhỏ không phải sao… Làm sao mà họ có thể đạt được tới đây, thật kỳ diệu quá, số lượng người hâm mộ cũng tăng lên, fan quốc tế cũng thích nữa. └Chắc chắn là nhờ khả năng biểu diễn trên sân khấu thật xuất sắc ㅋㅋㅋ Trong khi sau lưng họ vẫn luôn hòa đồng và chơi đùa cùng nhauㅋㅋㅋ][Thật sự từ khi debut với Glow, những người đã ở lại với nhóm lúc đó phải khẳng định là mỗi sáng thức dậy, họ sẽ cúi đầu cảm ơn tổ tiên mất thôi.. The Dawn thật sự bùng nổ rồi] [ㅋㅋㅋ Nhưng thật sự, lúc đó fans rất khó tìm vì độ phổ biến quá thấp, không thể tin được mấy fans cũ đã bám trụ qua giai đoạn đó… └Họ thật sự có tinh thần sắt đá đấy.] └└Chắc chắn luôn. └└Bắt đầu xem qua SNS của những fans cũ đi.]Ngay cả những fan đã bắt đầu yêu thích The Dawn từ khi nhóm chỉ có 4 thành viên cũng kiên trì với một nụ cười nhẹ, luôn nghĩ rằng mọi thứ rồi sẽ qua.[Mấy đứa nhỏ… cảm ơn vì chúng ta có thể thở được.]Ngay cả những fan mới bắt đầu yêu thích The Dawn từ Second Chance cũng phải cảm thấy choáng váng.[Tôi bị nghẹt thở vì tình yêu dành cho họ và đã chạy trốn └ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ └Mỗi 30 phút tôi lại đăng một lời cảm ơn, thậm chí câu cảm ơn cũng thay đổi, thật đáng sợ.]Trong khi các fan của The Dawn từ thời kỳ đầu nhìn những fan mới gia nhập, họ tự hứa sẽ rèn luyện tâm lý vững vàng hơn, thì thông báo live đã xuất hiện.≪Live làm Tteokguk tập thể! Cùng với The Dawn!≫[Fan của The Dawn... là gia đình rồi...] [Live làm Tteokguk, thật điên rồ ㅠㅠㅠㅠ]Giờ đây, The Dawn đã trở nên gắn bó như gia đình thực sự.Fan hài lòng nhấn vào link, tưởng tượng cảnh The Dawn giúp nhau làm tteokguk (món bánh gạo), tạo nên không khí ấm áp.Tuy nhiên,“Bây giờ chúng ta sẽ bắt đầu cuộc thi làm tteokguk của The Dawn.”Cạnh tranh lạnh lùng chờ đón họ.“Pick me, pick me, pick me tteokguk.”[??ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ] [Nói quá bình tĩnh và dễ thương đến nỗi tôi nghĩ mình nghe nhầm.]Cuộc thi làm tteokguk.Tỉ lệ điểm của phần biểu diễn và phần hương vị là 5:5.Phần biểu diễn sẽ được Seong Ji-won kiểm tra dựa trên mức độ tương tác của fan và các bình luận.Trong khi Seong-hyun lặng lẽ trộn nhân bánh, đột nhiên cậu hỏi.“Tại sao lại thêm phần điểm biểu diễn vào trong cuộc thi nấu ăn này?”“Để giúp Da-jun.”Nếu chỉ tính hương vị thì chắc chắn sẽ thua.Với sự chu đáo đó, Seong-hyun thở dài và gật đầu đồng ý trước khi tiếp tục công việc làm nhân bánh.Sau đó, anh ấy lấy bột bánh đã chuẩn bị sẵn ra và bắt đầu cán mỏng.[Các cậu vẫn chưa hiểu gì saoㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ] [Chắc chắn là Da-jun đã phát biểu và Seong Ji-won đã đồng ý rồi. └Seong Ji-won thật sự quá điên… thế giới này…]Nhưng Seo Ho-yoon vẫn đứng yên, sắc mặt không đổi, khi Seong-hyun bắt đầu nặn bánh, anh lặng lẽ bước tới và bắt đầu chọc nhẹ vào những chiếc bánh đã hoàn thành.“Nhìn xem, bánh mandu (há cảo) của chúng ta đang làm bánh mandu đấy.”“Này, làm ơn đi.”Seong-hyun đẩy tay Seo Ho-yoon ra và bảo vệ những chiếc bánh mandu đang tỏa sáng. Bất ngờ, Seong Ji-won lên tiếng.“Seong-hyun, trong lúc nhảy popping, thì đập trứng đi.”“…Hả? Thật sao?”Dù cảm thấy không tin nổi, Seong-hyun vẫn làm theo, uốn cong các khớp và nâng tay lên đập trứng vào bát trống, thể hiện một màn biểu diễn tuyệt vời.Sau khi làm xong, anh ấy hơi đỏ mặt và cúi đầu.Fan càng thích thú hơn.[Màn biểu diễn của cậu ấy sau khi hoàn thành và ngượng ngùng nhận lời khen thật sự xứng đáng 300 điểm.] [Không phải là poppin đâu, mà là nhìn cậu ấy ngượng ngùng, đúng là tuyệt vời.]“Cảm ơn…”Với một biểu cảm ngượng ngùng, Seong-hyun lấy tay lau nhẹ mũi và chuẩn bị tiếp tục công việc.Đột nhiên, Kang I-chae xuất hiện với cây guitar và bắt đầu hát.“Mấy đứa nhỏ, anh đến rồi đây~!”“Ah!!”[ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ Mất trí à?] [Trời ơi, Kang I-chae càng ngày càng mặt dày dữ ha] [Xem biểu cảm của Kim Seong-hyun với Jeong Da-jun kìa, ghét ra mặt luôn rồiㅋㅋㅋㅋ]“—Anh tới rồi, em tới rồi, cục cưng cũng tới rồi~.”[Wow, Kang I-chae thật sự nhắc tên hết các fan luôn, quá cưng Xứng đáng là thực tập sinh tuyến 1 luôn á└ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ chết mất cười]Đu-ri-đinh-đinh-đu-rư-đinh.Kang I-chae tiện tay gảy vài nốt bừa lên cây đàn rồi nghêu ngao hát theo điệu mình vừa tạo.“Dĩ nhiên, cục cưng thì ít ra cũng phải biết chơi guitar chứ!”[Ê Kang I-chae Đừng lãng phí tài năng như vậy nữa] [Đang từ show nấu ăn mà dần thành show tấu hài đấu tài rồi đấy] [ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ đúng là idol mà] [Vậy là cái này thành bài nhạc luôn hả? Nếu là The Dawn thì tôi sẵn sàng stream nhiệt tình]Trong khi đó, Seo Ho-yoon đã ngồi phịch xuống ghế, chỉ lo bóc kẹo ăn và lơ đãng đảo mắt nhìn xung quanh.[Trời ơi Da-jun nấu ăn chăm chỉ dễ thương gì đâu ㅠㅠㅠ] [Dạo này Da-jun cao lên rõ luôn ㅠㅠㅠㅠㅠ ăn mấy món kỳ quặc đó mà… lại cao được, siêng ghê └ Chắc trong mấy món đó có bí kíp giúp tăng chiều cao ẩn giấu…]Sau khi ngốn liền ba viên kẹo vị chanh, Jeong Da-jun nghiêng đầu hỏi Seo Ho-yoon:“Anh thích chanh hả?!”“Gì?”“Nếu anh thích thì em sẽ vắt chút nước chanh vào nước dùng luôn!!”[Da-jun à, không cao cũng được, nhưng làm ơn dừng mấy món kinh dị lại đi └ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ]Dù tỏ rõ vẻ lười biếng, Seo Ho-yoon vẫn đứng dậy, tiện tay dọn hết mấy nguyên liệu linh tinh trước mặt Da-jun.“Đừng lãng phí đồ ăn nữa.”“Ể? Nhưng cái nào cũng cần mà?! Canh bánh gạo phải rắc ngò lên chứ…”“Im. Để anh làm, em chỉ nhìn thôi.”Seo Ho-yoon chặn miệng Da-jun lại rồi đứng kế bên, giúp cậu nhóc sơ chế nguyên liệu.[Seo Ho-yoon phong cách “anh cả đích thực” +50 triệu điểm] [Seo Ho-yoon oppa đỉnh thật sự +3 triệu điểm]Một phần tính cách thường ngày của The Dawn được hé lộ, khiến phần bình luận của fan (Noel) nổ tung.Trong lúc Kang I-chae đang vừa gảy đàn vừa nghêu ngao hát serenade cho fan thì bỗng thấy hoang mang.“Hả, gì vậy?”[ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ chết cười ㅠㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ]“Là sao? Tôi á? Điểm của tôi đâu?”[Seo Ho-yoon vừa poppin vừa đập trứng hay gảy guitar một cách vô cảm cũng thắng hết luôn ㅠㅠㅠㅠㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ] [Xem Kang I-chae đang gảy đàn tội nghiệp chưa ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ cười muốn xỉu luôn]Cuối cùng, Seo Ho-yoon hỗ trợ Da-jun và chỉ mất 15 phút để hoàn thành món canh bánh gạo của riêng mình, chính thức giành chiến thắng.Dù không có vinh quang hay phần thưởng gì, Seo Ho-yoon chỉ khẽ cười rồi nhìn vào điện thoại đang quay video, chốt lại bằng câu:“Chúc mừng năm mới, Noeul.”Ngay sau khi livestream kết thúc, mạng xã hội và các cộng đồng lại bùng nổ nhiệt hơn nữa.[Ah… hôm nay cũng tuyệt vời như mọi khi…] [Mặt đẹp thần thánh… Dạo này Seo Ho-yoon chăm chút dữ lắm luôn… Không thì sao chiếu lên màn hình lại sáng đến vậy chứ…] [Đúng đó! Đã vậy còn hay cằn nhằn mà giả bộ 2 năm nay, đáng yêu quá trời ㅜ]Seo Ho-yoon dù với fan nhỏ tuổi cũng luôn giữ phép lịch sự, dùng kính ngữ trong mọi tin nhắn.Khi một fan hỏi trên PopPop rằng sao anh luôn dùng kính ngữ, Ho-yoon từng trả lời rằng "với Noeul thì không muốn dùng lối nói suồng sã".Biết rõ bình thường với các thành viên anh chỉ trả lời bằng phụ âm thôi, nên fan lại càng thấy cách anh trò chuyện như vậy rất cuốn hút.[Ho-yoon: (icon Noeul) ㅠㅠ Ho-yoon à, Tết rồi mà, nói kiểu khác đi!! Dù có là nói trống không cũng được…] [Ho-yoon: Cách nói hiện tại không ổn sao?]Bất ngờ, anh sao chép chính câu đó và đăng lại lên PopPop, hỏi ý kiến Noeul.[Cái quái gì thế, ai mà không biết gì lại bảo thế vậy Tôi thích cái kiểu cách nói gượng gạo, cứng cáp nhưng chứa đầy nỗ lực và tình cảm dành cho fan này cơ mà] [Đúng rồi ㅠㅠ nghe thì tưởng khô khan, nhưng số lần nhắn tin còn nhiều hơn cả tin từ thẻ thành viên của tôi nữa cơ└ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ chết cười mấtㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ] [Nói gì vậy trời, người ta quá hiểu gu còn gìTôi cực ghét mấy đứa nhỏ tuổi hơn mà dám nói trống không, riêng Seo Ho-yoon thì tôi cầu xin ảnh làm thế luôn] [ㅋㅋㅋㅋㅋ ước gì ảnh gọi tôi là "này" một cái thôiDù biết chắc là không bao giờ đâu HÔ HÔ]Một phe thì muốn giữ nguyên kính ngữ đầy yêu thương, phe kia lại muốn nếm thử cảm giác mới mẻ của lối nói suồng sã, cả hai tranh luận rôm rả thì…Lại một tin nhắn mới từ Seo Ho-yoon.[Ho-yoon: Muốn tôi thêm "ㅇ" ở cuối câu hả?]Và khoảng một phút sau…[Ho-yoon: Thử ngheng]Noeul – những người vừa nãy còn tranh cãi chí chóe – giờ thì nổ tung luôn.[A!!!!!!!!!!!! Tôi hét lên liền khi vừa nhận được PopPop] [“Thử ngheng” là cái gì vậy… Anh 23 tuổi rồi mà…Đừng hành xử như bé 23 tháng tuổi nữa được không] [Bắt đầu trả lời với mấy câu như “Ổn đọ~?” “Được nè~” “Hông nha~” khiến người ta không biết nên cười hay khóc…└Trời đất ơi, vô lý mà đáng yêu không chịu nổi…] [Hễ Kang I-chae hay Jeong Da-jun đăng tin nhắn nhóm lên là thấy cách nói của Seo Ho-yoon khác một trời một vực, cảm giác lạ lạ luôn ấyㅋㅋㅋㅋBình thường cách nói của Seo Ho-yoon:ờtrống không ]Cách nói chuyện của Seo Ho-yoon trên PopPop:“Vâng, đúng vậy ạ.”“Chúng ta cùng thử nhé?”“Cái đó… để em suy nghĩ thêm đã ạ.”— Ý thì giống nhau mà sao nghe khác hẳn thế nàyㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ trời ơi buồn cười quáㅋㅋㅋㅋㅋ └ Hơi cảm động ấy ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ Seong Ji-won bảo Seo Ho-yoon trước khi gửi PopPop phải đọc đi đọc lại mấy lần rồi mới gửi cơㅋㅋㅋ └ Hảㅠㅠㅠㅠㅠ Thật sự quá siêu rồi… └└ㅋㅋㅋ thế này bảo sao fan đăng ký PopPop của Ho-yoon là rơi vào lưới tình… không hiểu mới là lạ đấy]Nhưng chưa được bao lâu thì tin nhắn lại quay về kiểu cũ.[Ho-yoon: ㅋㅋ Có hơi gượng gạo nhỉ. Dù sao thì em vẫn sẽ cố gắng nhé] [Ho-yoon: Noeul, năm nay cũng thật hạnh phúc nhé. Đừng ốm nha.]Sau khi để lại tấm ảnh cả nhóm The Dawn mỗi người cầm tô canh bánh gạo chụp cùng nhau, Seo Ho-yoon rời đi.[Zoom ảnh kỹ quá trời… với cả tay nghề selfie của ảnh ngày càng lên tay luôn…] [ㅠㅠ Trời ơi đáng yêu chết mất ㅠ Mà thật thì mặt đẹp thế này chụp sao chả được… nhưng nhìn cách anh ấy cố tìm hiểu fan thích gì là thấy cưng không chịu được] [Lúc đầu nhìn cứ như người thường vừa lên sân khấu ấy, mà giờ nhìn trình diễn như idol thứ thiệt luônㅠㅠ] [Thật ra Seo Ho-yoon mà không làm idol thì uổng lắm… tưởng tượng làm người thường là tôi ch** n**c miếng rồi đó…└ Như thể khi làm idol thì không ch** n**c miếng ấy…└└ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ ㅠ chết mất ㅠㅠㅠ]Khi fan vẫn còn đang hạnh phúc tận hưởng ngày mùng 1 tháng 1 thì…“…Ơ, Ho-jin à.”Seo Ho-yoon đang đổ lại canh bánh gạo nguội vào nồi thì chuông điện thoại reo, anh bắt máy.“Ăn chưa đấy?”Là cuộc gọi chúc mừng năm mới từ em trai.Bật bếp từ lên xong, vừa nói chuyện với Seo Ho-jin là tay anh cũng dừng luôn.Mấy thành viên thì tự chia phần canh bánh gạo đã nóng hổi ra tô rồi mang ra bàn ăn.“Cho xin tí muối nào.”“Hả! Ngon quá trời. anh Ho-yoon, sao anh nấu ngon vậy?”Ban đầu anh cũng chẳng giỏi gì cả.Từ lúc bố mẹ mất, lần đầu Seo Ho-yoon tự mình nấu ăn, cũng từng thất bại nhiều lần.“Phải chi gọi luôn anh Ho-jin tới.”Sau khi lảm nhảm mấy câu rồi dập máy, Jeong Da-jun thở dài tiếc nuối.“Hỏi rồi, em ấy bảo bận nên không tới được.”Thực ra thì, anh chưa từng hỏi.Dù công ty có cố hết sức ngăn chặn phóng viên hay sasaeng thì càng nổi tiếng, đời tư của The Dawn sẽ càng bị phanh phui.Seo Ho-yoon bằng mọi giá không muốn tin tức về Seo Ho-jin bị lộ. Anh chủ động giữ khoảng cách, quy định cả tần suất gặp nhau, đến nhà cũng không về.Lúc đang nhai đầy miệng canh bánh gạo, Jeong Da-jun bỗng ngẩng đầu lên.“À! Nhưng Anh -yoon với em trai có giống nhau không nhỉ?! Ý là, anh Ho-jin tốt bụng cực kỳ luôn á!!”“Tôi thấy anh Ho-jin chắc cũng ghê gớm đấy.”“Ê này, I-chae, nói gì vậy. Ho-jin hiền mà.”“Tôi cũng nghiêng về bên đó một phiếu.”Mọi người đang cười vì trò đùa của Seong Ji-won thì Kim Seong-hyun – người yên lặng ăn đến tô canh thứ ba – bất ngờ lên tiếng.“Chẳng qua là tính Ho-yoon quá dữ dằn nên em trai mới bị so ra thấy hiền thôi.”“……!”“……!!”Như ngộ ra chân lý, cả đám khựng lại.“Nghe cũng hợp lý ghê…”“Là em trai của Ho-yoon thì sao bình thường được.”“Cái gì?”Mặt Seo Ho-yoon nhăn lại.Không phải vì bị nói là “không bình thường”.“Mấy người bảo tôi giống nó hả?”Đó mới là vấn đề lớn nhất.Vốn anh luôn nghĩ mặt mũi hai người không giống nhau nên cũng yên tâm phần nào, vậy mà càng lớn, Seo Ho-jin lại càng giống anh về khí chất, y hệt như bản sao.Nếu không ở gần thì không nhận ra, nhưng chỉ cần để ý một chút là thấy liền.Lặng lẽ soi mặt mình kỹ từng chi tiết qua điện thoại, Seo Ho-yoon thở ra khe khẽ.“…Mình nên đi phẫu thuật thẩm mỹ không?”“Cậu điên rồi à?”Seong Ji-won phản ứng ngay lập tức, còn Kim Seong-hyun thì lắc đầu khi đi ngang qua dọn dẹp đồ ăn.Ngay cả bản thân cũng thấy quá trời vô lý nên Seo Ho-yoon chỉ bĩu môi, nhét điện thoại vào túi.Nhìn tô canh vẫn còn đầy đủ cả đồ trang trí mà chẳng buồn động đũa.Tự nhiên chẳng muốn ăn nữa.“Sao thế~? anh Nhớ Ho-jin à, anh Ho-yoon?”Câu lảm nhảm của Kang I-chae bị anh cho trôi qua luôn, nhưng thằng nhóc lại nháy mắt tinh quái.“Anh Ho-jin vẫn ổn. Không sao đâu.”“Gì cơ?”“Thỉnh thoảng em có chơi game với anh Ho-jin á. Có lần còn tặng album và cả photocard của em nữa. Anh ấy lúc nào cũng cảm ơn rối rít.”Cái người cần cảm ơn là ai mới đúng?Kang I-chae chống cằm, cười toe toét, trông vui sướng ra mặt.“Nếu vậy thì nhân tiện lần này đi Mỹ, anh chuẩn bị một món quà xịn rồi tặng là được mà, đúng không?”Nói rồi, cậu ta gõ nhẹ vào tấm ảnh chụp màn hình trên điện thoại.Trên ảnh là một bài báo với tiêu đề:〔IRIX công bố bản mở rộng lấy bối cảnh Hàn Quốc… đồng thời tung ca khúc collab K-Pop〕“Giống như món quà mà anh từng tặng cho em vậy đó.”Thật là… vui quá ha.Nhìn Kang I-chae phấn khích như thế, Seo Ho-yoon chỉ khẽ cười mỉa.Game collab với ca sĩ.Muốn kể hết chuyện hậu trường đẫm nước mắt kia, chắc phải quay về vài tháng trước mất.