Ninh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên…
Chương 140
Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Tuy rằng nói là hai tờ "Lệnh truy nã", nhưng trên thực tế đối tượng bị truy nã chỉ có một người mà thôi, tờ còn lại nói là "Thông báo tìm người" thì đúng hơn.Đại ý là: Đại công tử của Thập Phương sơn trang vào ngày thành hôn bị kẻ gian bắt đi, hiện không rõ tung tích. Thập Phương sơn trang treo thưởng nghìn vàng cho cái đầu của kẻ gian, đồng thời tìm kiếm tung tích Đại công tử. Ngoài việc lấy mạng kẻ xấu, nếu ai cung cấp thông tin chính xác về hai người cũng sẽ nhận được phần thưởng hậu hĩnh.Đối với một Ninh Khả Chi đang không có bất kỳ chuẩn bị nào, cứ thế dắt theo NPC bảo tiêu vào thành: "..."—— May mà cậu chạy nhanh!Bị hệ thống ngăn cách với "gói ký ức" của ảo cảnh, dẫn đến việc hoàn toàn mù tịt về bối cảnh, Ninh Khả Chi bắt đầu rút kinh nghiệm xương máu để thu thập tình báo.Đứng hàng đầu tất nhiên là điều tra cái Thập Phương sơn trang đang truy nã bọn họ. Thập Phương sơn trang là một thế lực cực lớn trong thế giới ảo cảnh này. Chỉ cần nhìn việc họ dám bỏ ra nghìn vàng treo thưởng và dán thông báo khắp hang cùng ngõ hẻm là đủ thấy tài lực hùng hậu và phạm vi ảnh hưởng rộng lớn đến mức nào.Mà thân phận của Ninh Khả Chi trong ảo cảnh này chính là Đại công tử Thập Phương sơn trang, cũng tức là thiếu chủ nhân của sơn trang.(Ninh Khả Chi · Đột ngột biến thành phú nhị đại: "?")Ngược lại, vị vai chính thụ suýt chút nữa thành thân với cậu – người mà hệ thống giới thiệu tên là "Thẩm Trầm Ngọc" (không hiểu sao cậu lại rất để tâm đến cái tên này, cứ phải lẩm bẩm vài lần cho nhớ, thậm chí còn xác nhận lại mặt chữ với hệ thống như sợ nghĩ sai) – thì thân thế lại chẳng mấy tốt đẹp.Đúng là vai chính thì luôn phải có một quá khứ bất hạnh để làm động lực vươn lên. Thẩm Trầm Ngọc trong ảo cảnh là một cô nhi cha mẹ song vong, từ nhỏ đã ăn nhờ ở đậu, lớn lên tại Thập Phương sơn trang. Tuy nhiên, phụ thân của Thẩm Trầm Ngọc vốn là huynh đệ kết nghĩa với trang chủ (cha của Ninh Khả Chi), hai nhà đã đính ước từ trong bụng mẹ, thế nên mới có cái đám cưới lúc cậu vừa tỉnh lại.(Ninh Khả Chi: "?? Chẳng lẽ không phải một nam một nữ mới thành hôn, còn nếu cùng giới thì kết nghĩa huynh đệ sao... Vị 'cha' này sao lại bảo thủ vậy?")Ở ảo cảnh này, Ninh Khả Chi không chỉ là phú nhị đại, mà còn là "siêu cấp phú nhị đại". Thập Phương sơn trang giống như một triều đình thu nhỏ trong giới giang hồ, danh tiếng nhân nghĩa vang xa, còn trang chủ thì giống như một "Bố già" giới võ lâm, lời nói nặng tựa ngàn cân.Điểm mấu chốt: Nhân nghĩa, trọng lời hứa.Ninh Khả Chi: "..." Từ thông tin này, cậu chỉ rút ra được một điều: Nếu bị bắt về, cậu chắc chắn sẽ bị ấn đầu vào bái đường cho xong chuyện.—— Thế thì tất nhiên là không thể đồng ý rồi!!Trong khi Ninh Khả Chi dù mang danh phú nhị đại nhưng chưa hưởng thụ được ngày nào đã phải chạy trốn chật vật, thì đãi ngộ của Thẩm Trầm Ngọc tại Thập Phương sơn trang lại khiến người ta phải ghen tị đỏ mắt.Dù sao thì việc đào hôn này, xét từ góc độ nào cũng là lỗi của Thập Phương sơn trang. Vì vậy, từ trang chủ đến hạ nhân đều đối xử với Thẩm công tử vô cùng khách sáo. Nhưng Thẩm Trầm Ngọc không quan tâm, hay đúng hơn là hắn không còn tâm trí để quan tâm.Sau khi đuổi gia nhân vừa đưa tin tới đi, Thẩm Trầm Ngọc bước vào một gian phòng —— nơi mà trong mắt người của ảo cảnh là không có ai ở, nhưng Thẩm công tử lại lệnh cho người dọn dẹp hàng ngày.—— Không phải là không có người.Thẩm Trầm Ngọc vừa vào đã cung kính hành lễ: "Sư tôn."Hắn biết Hạc Quy Đạo Quân vốn không câu nệ tiểu tiết, nhưng hắn đã quen với việc không để lộ bất kỳ sơ hở nào cho người khác nắm thóp."Vừa rồi Thập Phương sơn trang đưa tin, nói có người phát hiện tung tích sư huynh cùng... người kia, đang hướng về phía Đại Thành..." Thẩm Trầm Ngọc nói lấp lửng cái tên kia, dù hắn biết rõ gương mặt đó thuộc về ai. Hắn vẫn không hiểu nổi, một người vốn đã chết từ lâu sao có thể xuất hiện lại được?Thẩm Trầm Ngọc định nhìn biểu cảm của Hạc Quy để đoán ra đôi phần, nhưng rõ ràng là không thu hoạch được gì. Thái độ khác thường của sư huynh đối với Ỷ Phong Đạo Quân vẫn là cái gai trong lòng hắn. Rõ ràng họ không nên quen biết nhau... Khi sư huynh nhập tông, Ỷ Phong Đạo Quân đã sớm rời đi vân du tứ hải rồi.
Tuy rằng nói là hai tờ "Lệnh truy nã", nhưng trên thực tế đối tượng bị truy nã chỉ có một người mà thôi, tờ còn lại nói là "Thông báo tìm người" thì đúng hơn.
Đại ý là: Đại công tử của Thập Phương sơn trang vào ngày thành hôn bị kẻ gian bắt đi, hiện không rõ tung tích. Thập Phương sơn trang treo thưởng nghìn vàng cho cái đầu của kẻ gian, đồng thời tìm kiếm tung tích Đại công tử. Ngoài việc lấy mạng kẻ xấu, nếu ai cung cấp thông tin chính xác về hai người cũng sẽ nhận được phần thưởng hậu hĩnh.
Đối với một Ninh Khả Chi đang không có bất kỳ chuẩn bị nào, cứ thế dắt theo NPC bảo tiêu vào thành: "..."
—— May mà cậu chạy nhanh!
Bị hệ thống ngăn cách với "gói ký ức" của ảo cảnh, dẫn đến việc hoàn toàn mù tịt về bối cảnh, Ninh Khả Chi bắt đầu rút kinh nghiệm xương máu để thu thập tình báo.
Đứng hàng đầu tất nhiên là điều tra cái Thập Phương sơn trang đang truy nã bọn họ. Thập Phương sơn trang là một thế lực cực lớn trong thế giới ảo cảnh này. Chỉ cần nhìn việc họ dám bỏ ra nghìn vàng treo thưởng và dán thông báo khắp hang cùng ngõ hẻm là đủ thấy tài lực hùng hậu và phạm vi ảnh hưởng rộng lớn đến mức nào.
Mà thân phận của Ninh Khả Chi trong ảo cảnh này chính là Đại công tử Thập Phương sơn trang, cũng tức là thiếu chủ nhân của sơn trang.
(Ninh Khả Chi · Đột ngột biến thành phú nhị đại: "?")
Ngược lại, vị vai chính thụ suýt chút nữa thành thân với cậu – người mà hệ thống giới thiệu tên là "Thẩm Trầm Ngọc" (không hiểu sao cậu lại rất để tâm đến cái tên này, cứ phải lẩm bẩm vài lần cho nhớ, thậm chí còn xác nhận lại mặt chữ với hệ thống như sợ nghĩ sai) – thì thân thế lại chẳng mấy tốt đẹp.
Đúng là vai chính thì luôn phải có một quá khứ bất hạnh để làm động lực vươn lên. Thẩm Trầm Ngọc trong ảo cảnh là một cô nhi cha mẹ song vong, từ nhỏ đã ăn nhờ ở đậu, lớn lên tại Thập Phương sơn trang. Tuy nhiên, phụ thân của Thẩm Trầm Ngọc vốn là huynh đệ kết nghĩa với trang chủ (cha của Ninh Khả Chi), hai nhà đã đính ước từ trong bụng mẹ, thế nên mới có cái đám cưới lúc cậu vừa tỉnh lại.
(Ninh Khả Chi: "?? Chẳng lẽ không phải một nam một nữ mới thành hôn, còn nếu cùng giới thì kết nghĩa huynh đệ sao... Vị 'cha' này sao lại bảo thủ vậy?")
Ở ảo cảnh này, Ninh Khả Chi không chỉ là phú nhị đại, mà còn là "siêu cấp phú nhị đại". Thập Phương sơn trang giống như một triều đình thu nhỏ trong giới giang hồ, danh tiếng nhân nghĩa vang xa, còn trang chủ thì giống như một "Bố già" giới võ lâm, lời nói nặng tựa ngàn cân.
Điểm mấu chốt: Nhân nghĩa, trọng lời hứa.
Ninh Khả Chi: "..." Từ thông tin này, cậu chỉ rút ra được một điều: Nếu bị bắt về, cậu chắc chắn sẽ bị ấn đầu vào bái đường cho xong chuyện.
—— Thế thì tất nhiên là không thể đồng ý rồi!!
Trong khi Ninh Khả Chi dù mang danh phú nhị đại nhưng chưa hưởng thụ được ngày nào đã phải chạy trốn chật vật, thì đãi ngộ của Thẩm Trầm Ngọc tại Thập Phương sơn trang lại khiến người ta phải ghen tị đỏ mắt.
Dù sao thì việc đào hôn này, xét từ góc độ nào cũng là lỗi của Thập Phương sơn trang. Vì vậy, từ trang chủ đến hạ nhân đều đối xử với Thẩm công tử vô cùng khách sáo. Nhưng Thẩm Trầm Ngọc không quan tâm, hay đúng hơn là hắn không còn tâm trí để quan tâm.
Sau khi đuổi gia nhân vừa đưa tin tới đi, Thẩm Trầm Ngọc bước vào một gian phòng —— nơi mà trong mắt người của ảo cảnh là không có ai ở, nhưng Thẩm công tử lại lệnh cho người dọn dẹp hàng ngày.
—— Không phải là không có người.
Thẩm Trầm Ngọc vừa vào đã cung kính hành lễ: "Sư tôn."
Hắn biết Hạc Quy Đạo Quân vốn không câu nệ tiểu tiết, nhưng hắn đã quen với việc không để lộ bất kỳ sơ hở nào cho người khác nắm thóp.
"Vừa rồi Thập Phương sơn trang đưa tin, nói có người phát hiện tung tích sư huynh cùng... người kia, đang hướng về phía Đại Thành..." Thẩm Trầm Ngọc nói lấp lửng cái tên kia, dù hắn biết rõ gương mặt đó thuộc về ai. Hắn vẫn không hiểu nổi, một người vốn đã chết từ lâu sao có thể xuất hiện lại được?
Thẩm Trầm Ngọc định nhìn biểu cảm của Hạc Quy để đoán ra đôi phần, nhưng rõ ràng là không thu hoạch được gì. Thái độ khác thường của sư huynh đối với Ỷ Phong Đạo Quân vẫn là cái gai trong lòng hắn. Rõ ràng họ không nên quen biết nhau... Khi sư huynh nhập tông, Ỷ Phong Đạo Quân đã sớm rời đi vân du tứ hải rồi.
Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Tuy rằng nói là hai tờ "Lệnh truy nã", nhưng trên thực tế đối tượng bị truy nã chỉ có một người mà thôi, tờ còn lại nói là "Thông báo tìm người" thì đúng hơn.Đại ý là: Đại công tử của Thập Phương sơn trang vào ngày thành hôn bị kẻ gian bắt đi, hiện không rõ tung tích. Thập Phương sơn trang treo thưởng nghìn vàng cho cái đầu của kẻ gian, đồng thời tìm kiếm tung tích Đại công tử. Ngoài việc lấy mạng kẻ xấu, nếu ai cung cấp thông tin chính xác về hai người cũng sẽ nhận được phần thưởng hậu hĩnh.Đối với một Ninh Khả Chi đang không có bất kỳ chuẩn bị nào, cứ thế dắt theo NPC bảo tiêu vào thành: "..."—— May mà cậu chạy nhanh!Bị hệ thống ngăn cách với "gói ký ức" của ảo cảnh, dẫn đến việc hoàn toàn mù tịt về bối cảnh, Ninh Khả Chi bắt đầu rút kinh nghiệm xương máu để thu thập tình báo.Đứng hàng đầu tất nhiên là điều tra cái Thập Phương sơn trang đang truy nã bọn họ. Thập Phương sơn trang là một thế lực cực lớn trong thế giới ảo cảnh này. Chỉ cần nhìn việc họ dám bỏ ra nghìn vàng treo thưởng và dán thông báo khắp hang cùng ngõ hẻm là đủ thấy tài lực hùng hậu và phạm vi ảnh hưởng rộng lớn đến mức nào.Mà thân phận của Ninh Khả Chi trong ảo cảnh này chính là Đại công tử Thập Phương sơn trang, cũng tức là thiếu chủ nhân của sơn trang.(Ninh Khả Chi · Đột ngột biến thành phú nhị đại: "?")Ngược lại, vị vai chính thụ suýt chút nữa thành thân với cậu – người mà hệ thống giới thiệu tên là "Thẩm Trầm Ngọc" (không hiểu sao cậu lại rất để tâm đến cái tên này, cứ phải lẩm bẩm vài lần cho nhớ, thậm chí còn xác nhận lại mặt chữ với hệ thống như sợ nghĩ sai) – thì thân thế lại chẳng mấy tốt đẹp.Đúng là vai chính thì luôn phải có một quá khứ bất hạnh để làm động lực vươn lên. Thẩm Trầm Ngọc trong ảo cảnh là một cô nhi cha mẹ song vong, từ nhỏ đã ăn nhờ ở đậu, lớn lên tại Thập Phương sơn trang. Tuy nhiên, phụ thân của Thẩm Trầm Ngọc vốn là huynh đệ kết nghĩa với trang chủ (cha của Ninh Khả Chi), hai nhà đã đính ước từ trong bụng mẹ, thế nên mới có cái đám cưới lúc cậu vừa tỉnh lại.(Ninh Khả Chi: "?? Chẳng lẽ không phải một nam một nữ mới thành hôn, còn nếu cùng giới thì kết nghĩa huynh đệ sao... Vị 'cha' này sao lại bảo thủ vậy?")Ở ảo cảnh này, Ninh Khả Chi không chỉ là phú nhị đại, mà còn là "siêu cấp phú nhị đại". Thập Phương sơn trang giống như một triều đình thu nhỏ trong giới giang hồ, danh tiếng nhân nghĩa vang xa, còn trang chủ thì giống như một "Bố già" giới võ lâm, lời nói nặng tựa ngàn cân.Điểm mấu chốt: Nhân nghĩa, trọng lời hứa.Ninh Khả Chi: "..." Từ thông tin này, cậu chỉ rút ra được một điều: Nếu bị bắt về, cậu chắc chắn sẽ bị ấn đầu vào bái đường cho xong chuyện.—— Thế thì tất nhiên là không thể đồng ý rồi!!Trong khi Ninh Khả Chi dù mang danh phú nhị đại nhưng chưa hưởng thụ được ngày nào đã phải chạy trốn chật vật, thì đãi ngộ của Thẩm Trầm Ngọc tại Thập Phương sơn trang lại khiến người ta phải ghen tị đỏ mắt.Dù sao thì việc đào hôn này, xét từ góc độ nào cũng là lỗi của Thập Phương sơn trang. Vì vậy, từ trang chủ đến hạ nhân đều đối xử với Thẩm công tử vô cùng khách sáo. Nhưng Thẩm Trầm Ngọc không quan tâm, hay đúng hơn là hắn không còn tâm trí để quan tâm.Sau khi đuổi gia nhân vừa đưa tin tới đi, Thẩm Trầm Ngọc bước vào một gian phòng —— nơi mà trong mắt người của ảo cảnh là không có ai ở, nhưng Thẩm công tử lại lệnh cho người dọn dẹp hàng ngày.—— Không phải là không có người.Thẩm Trầm Ngọc vừa vào đã cung kính hành lễ: "Sư tôn."Hắn biết Hạc Quy Đạo Quân vốn không câu nệ tiểu tiết, nhưng hắn đã quen với việc không để lộ bất kỳ sơ hở nào cho người khác nắm thóp."Vừa rồi Thập Phương sơn trang đưa tin, nói có người phát hiện tung tích sư huynh cùng... người kia, đang hướng về phía Đại Thành..." Thẩm Trầm Ngọc nói lấp lửng cái tên kia, dù hắn biết rõ gương mặt đó thuộc về ai. Hắn vẫn không hiểu nổi, một người vốn đã chết từ lâu sao có thể xuất hiện lại được?Thẩm Trầm Ngọc định nhìn biểu cảm của Hạc Quy để đoán ra đôi phần, nhưng rõ ràng là không thu hoạch được gì. Thái độ khác thường của sư huynh đối với Ỷ Phong Đạo Quân vẫn là cái gai trong lòng hắn. Rõ ràng họ không nên quen biết nhau... Khi sư huynh nhập tông, Ỷ Phong Đạo Quân đã sớm rời đi vân du tứ hải rồi.