Ninh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên…

Chương 141

Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Vân du? Hay là quen biết từ trước khi nhập tông?Trong lúc Thẩm Trầm Ngọc còn đang đăm chiêu, Hạc Quy đã đứng dậy. Hắn sửng sốt: "Sư tôn, ngài muốn đích thân đến Đại Thành sao?"Ảo thuật tùy theo năng lực của chủ nhân mà có phạm vi khác nhau. Thấp nhất chỉ lừa được một người trước mắt; cao hơn thì bao phủ một căn phòng, một dinh thự, hay thậm chí là một tòa thành. Nhưng ảo trận trong bí cảnh Linh Lung này rộng lớn đến mức bao trùm cả một châu lục với vô số quốc gia, thành thị...Thẩm Trầm Ngọc chợt thấy may mắn vì mình đã không cố cưỡng ép khống chế ảo trận này khi mới nhận truyền thừa, vì đây tuyệt đối không phải thứ thực lực hiện tại của hắn có thể tùy ý thao túng.Hạc Quy nhàn nhạt gật đầu thay cho câu trả lời. Tiến vào ảo cảnh thì phải tuân theo quy tắc của ảo cảnh. Ví dụ như Thẩm Trầm Ngọc hiện tại chỉ là một phàm nhân biết chút võ công, dù ý thức có tỉnh táo thì khi chưa phá trận, hắn vẫn không thể dùng phép thuật độn thổ. Hạc Quy thì khác, ông chỉ là một phân thân chiếu ảnh, không thực sự tiến vào trận, quy tắc không thể trói buộc một bóng hình, nhưng ngược lại, một bóng hình cũng không thể can thiệp vào sự việc trong ảo cảnh.Hạc Quy chỉ cần một ý niệm là đã tới Đại Thành. Với khoảng cách gần như vậy, ông dễ dàng dùng thần thức để định vị người cần tìm.Ninh Khả Chi thực ra đã rất cẩn thận: cải trang, thay đồ, che giấu diện mạo. Cậu không dừng chân quá lâu ở một chỗ, nên khi người của sơn trang đuổi tới thì cậu đã đi mất dạng.Chưa nhận ra nguy cơ sắp tới, Ninh Khả Chi hiện tại đang vô cùng phấn khích: Cái NPC bảo tiêu này đúng là thẻ vàng cấp SSR!! Tấn công thì làm vệ sĩ, rút lui thì dựng lều nướng gà, buồn ngủ thì nói chuyện phiếm giải sầu! Cậu nghi ngờ lúc còn đủ ký ức, mình đã dồn hết tài sản ra để nâng cấp cái NPC vạn năng này.Khi biết đây là phần bồi thường của hệ thống cho những lỗi sai cốt truyện trước đó...Ninh Khả Chi: "!!! Nếu hệ thống có thực thể, tôi nhất định sẽ nắm tay nó mà thâm tình nói: Cứ sai đi! Cứ lỗi tiếp đi!!" Một NPC xịn xò như vậy mà lại là hàng miễn phí!Sau khi khai quật được kỹ năng "Dịch dung" của vị NPC vạn năng này, Ninh Khả Chi thậm chí không cần đi đường vòng nữa. Sau vài ngày dã ngoại, cậu cuối cùng cũng đạt được nguyện vọng: Một chuyến du lịch chiều sâu phong cách cổ trang.Ninh Khả Chi chỉ muốn thốt lên: "Tiểu Nhất, mãi đỉnh!!""Tiểu Nhất" là biệt danh cậu đặt cho NPC này. Dùng cái mã số "AX-01" trong bối cảnh cổ phong này nghe kỳ cục quá. Cậu đã phân vân mãi giữa "Tiểu Ái" và "Nhất Nhất", cuối cùng chốt lại là "Tiểu Nhất". Dù phần lớn thời gian cậu giao tiếp với NPC bằng ý nghĩ không cần gọi tên, nhưng làm người thì phải có chút "nghi thức cảm" chứ.Ninh Khả Chi cậy có mặt mới nên nghênh ngang đi dạo trong thành. Vì chưa thực sự ý thức được mình đang ở trong thế giới tu tiên, cậu đã nghĩ quá đơn giản. Cậu không biết có người có kỹ năng dịch chuyển tức thời, cũng không biết tu sĩ nhận người là dựa vào hơi thở thần thức chứ không phải khuôn mặt... Hành vi hiện tại của cậu chẳng khác nào đang trưng bộ mặt thật đi tung tăng giữa phố đầy lệnh truy nã cả.# Không bị bắt tại trận mới là chuyện lạ #Phía bên kia ——Hạc Quy Đạo Quân đi theo hơi thở quen thuộc tìm tới: "..."Ông nhìn thấy một thiếu niên đang cầm một cây kẹo đường, gương mặt rạng rỡ nụ cười, ngẩng đầu lên nói nói cười cười với vị thanh niên cao lớn bên cạnh.Hạc Quy Đạo Quân: "...?"Bước chân định tiến lên phía trước của ông bỗng khựng lại, đầy vẻ chần chừ.

Vân du? Hay là quen biết từ trước khi nhập tông?

Trong lúc Thẩm Trầm Ngọc còn đang đăm chiêu, Hạc Quy đã đứng dậy. Hắn sửng sốt: "Sư tôn, ngài muốn đích thân đến Đại Thành sao?"

Ảo thuật tùy theo năng lực của chủ nhân mà có phạm vi khác nhau. Thấp nhất chỉ lừa được một người trước mắt; cao hơn thì bao phủ một căn phòng, một dinh thự, hay thậm chí là một tòa thành. Nhưng ảo trận trong bí cảnh Linh Lung này rộng lớn đến mức bao trùm cả một châu lục với vô số quốc gia, thành thị...

Thẩm Trầm Ngọc chợt thấy may mắn vì mình đã không cố cưỡng ép khống chế ảo trận này khi mới nhận truyền thừa, vì đây tuyệt đối không phải thứ thực lực hiện tại của hắn có thể tùy ý thao túng.

Hạc Quy nhàn nhạt gật đầu thay cho câu trả lời. Tiến vào ảo cảnh thì phải tuân theo quy tắc của ảo cảnh. Ví dụ như Thẩm Trầm Ngọc hiện tại chỉ là một phàm nhân biết chút võ công, dù ý thức có tỉnh táo thì khi chưa phá trận, hắn vẫn không thể dùng phép thuật độn thổ. Hạc Quy thì khác, ông chỉ là một phân thân chiếu ảnh, không thực sự tiến vào trận, quy tắc không thể trói buộc một bóng hình, nhưng ngược lại, một bóng hình cũng không thể can thiệp vào sự việc trong ảo cảnh.

Hạc Quy chỉ cần một ý niệm là đã tới Đại Thành. Với khoảng cách gần như vậy, ông dễ dàng dùng thần thức để định vị người cần tìm.

Ninh Khả Chi thực ra đã rất cẩn thận: cải trang, thay đồ, che giấu diện mạo. Cậu không dừng chân quá lâu ở một chỗ, nên khi người của sơn trang đuổi tới thì cậu đã đi mất dạng.

Chưa nhận ra nguy cơ sắp tới, Ninh Khả Chi hiện tại đang vô cùng phấn khích: Cái NPC bảo tiêu này đúng là thẻ vàng cấp SSR!! Tấn công thì làm vệ sĩ, rút lui thì dựng lều nướng gà, buồn ngủ thì nói chuyện phiếm giải sầu! Cậu nghi ngờ lúc còn đủ ký ức, mình đã dồn hết tài sản ra để nâng cấp cái NPC vạn năng này.

Khi biết đây là phần bồi thường của hệ thống cho những lỗi sai cốt truyện trước đó...

Ninh Khả Chi: "!!! Nếu hệ thống có thực thể, tôi nhất định sẽ nắm tay nó mà thâm tình nói: Cứ sai đi! Cứ lỗi tiếp đi!!" Một NPC xịn xò như vậy mà lại là hàng miễn phí!

Sau khi khai quật được kỹ năng "Dịch dung" của vị NPC vạn năng này, Ninh Khả Chi thậm chí không cần đi đường vòng nữa. Sau vài ngày dã ngoại, cậu cuối cùng cũng đạt được nguyện vọng: Một chuyến du lịch chiều sâu phong cách cổ trang.

Ninh Khả Chi chỉ muốn thốt lên: "Tiểu Nhất, mãi đỉnh!!"

"Tiểu Nhất" là biệt danh cậu đặt cho NPC này. Dùng cái mã số "AX-01" trong bối cảnh cổ phong này nghe kỳ cục quá. Cậu đã phân vân mãi giữa "Tiểu Ái" và "Nhất Nhất", cuối cùng chốt lại là "Tiểu Nhất". Dù phần lớn thời gian cậu giao tiếp với NPC bằng ý nghĩ không cần gọi tên, nhưng làm người thì phải có chút "nghi thức cảm" chứ.

Ninh Khả Chi cậy có mặt mới nên nghênh ngang đi dạo trong thành. Vì chưa thực sự ý thức được mình đang ở trong thế giới tu tiên, cậu đã nghĩ quá đơn giản. Cậu không biết có người có kỹ năng dịch chuyển tức thời, cũng không biết tu sĩ nhận người là dựa vào hơi thở thần thức chứ không phải khuôn mặt... Hành vi hiện tại của cậu chẳng khác nào đang trưng bộ mặt thật đi tung tăng giữa phố đầy lệnh truy nã cả.

# Không bị bắt tại trận mới là chuyện lạ #

Phía bên kia ——

Hạc Quy Đạo Quân đi theo hơi thở quen thuộc tìm tới: "..."

Ông nhìn thấy một thiếu niên đang cầm một cây kẹo đường, gương mặt rạng rỡ nụ cười, ngẩng đầu lên nói nói cười cười với vị thanh niên cao lớn bên cạnh.

Hạc Quy Đạo Quân: "...?"

Bước chân định tiến lên phía trước của ông bỗng khựng lại, đầy vẻ chần chừ.

Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Vân du? Hay là quen biết từ trước khi nhập tông?Trong lúc Thẩm Trầm Ngọc còn đang đăm chiêu, Hạc Quy đã đứng dậy. Hắn sửng sốt: "Sư tôn, ngài muốn đích thân đến Đại Thành sao?"Ảo thuật tùy theo năng lực của chủ nhân mà có phạm vi khác nhau. Thấp nhất chỉ lừa được một người trước mắt; cao hơn thì bao phủ một căn phòng, một dinh thự, hay thậm chí là một tòa thành. Nhưng ảo trận trong bí cảnh Linh Lung này rộng lớn đến mức bao trùm cả một châu lục với vô số quốc gia, thành thị...Thẩm Trầm Ngọc chợt thấy may mắn vì mình đã không cố cưỡng ép khống chế ảo trận này khi mới nhận truyền thừa, vì đây tuyệt đối không phải thứ thực lực hiện tại của hắn có thể tùy ý thao túng.Hạc Quy nhàn nhạt gật đầu thay cho câu trả lời. Tiến vào ảo cảnh thì phải tuân theo quy tắc của ảo cảnh. Ví dụ như Thẩm Trầm Ngọc hiện tại chỉ là một phàm nhân biết chút võ công, dù ý thức có tỉnh táo thì khi chưa phá trận, hắn vẫn không thể dùng phép thuật độn thổ. Hạc Quy thì khác, ông chỉ là một phân thân chiếu ảnh, không thực sự tiến vào trận, quy tắc không thể trói buộc một bóng hình, nhưng ngược lại, một bóng hình cũng không thể can thiệp vào sự việc trong ảo cảnh.Hạc Quy chỉ cần một ý niệm là đã tới Đại Thành. Với khoảng cách gần như vậy, ông dễ dàng dùng thần thức để định vị người cần tìm.Ninh Khả Chi thực ra đã rất cẩn thận: cải trang, thay đồ, che giấu diện mạo. Cậu không dừng chân quá lâu ở một chỗ, nên khi người của sơn trang đuổi tới thì cậu đã đi mất dạng.Chưa nhận ra nguy cơ sắp tới, Ninh Khả Chi hiện tại đang vô cùng phấn khích: Cái NPC bảo tiêu này đúng là thẻ vàng cấp SSR!! Tấn công thì làm vệ sĩ, rút lui thì dựng lều nướng gà, buồn ngủ thì nói chuyện phiếm giải sầu! Cậu nghi ngờ lúc còn đủ ký ức, mình đã dồn hết tài sản ra để nâng cấp cái NPC vạn năng này.Khi biết đây là phần bồi thường của hệ thống cho những lỗi sai cốt truyện trước đó...Ninh Khả Chi: "!!! Nếu hệ thống có thực thể, tôi nhất định sẽ nắm tay nó mà thâm tình nói: Cứ sai đi! Cứ lỗi tiếp đi!!" Một NPC xịn xò như vậy mà lại là hàng miễn phí!Sau khi khai quật được kỹ năng "Dịch dung" của vị NPC vạn năng này, Ninh Khả Chi thậm chí không cần đi đường vòng nữa. Sau vài ngày dã ngoại, cậu cuối cùng cũng đạt được nguyện vọng: Một chuyến du lịch chiều sâu phong cách cổ trang.Ninh Khả Chi chỉ muốn thốt lên: "Tiểu Nhất, mãi đỉnh!!""Tiểu Nhất" là biệt danh cậu đặt cho NPC này. Dùng cái mã số "AX-01" trong bối cảnh cổ phong này nghe kỳ cục quá. Cậu đã phân vân mãi giữa "Tiểu Ái" và "Nhất Nhất", cuối cùng chốt lại là "Tiểu Nhất". Dù phần lớn thời gian cậu giao tiếp với NPC bằng ý nghĩ không cần gọi tên, nhưng làm người thì phải có chút "nghi thức cảm" chứ.Ninh Khả Chi cậy có mặt mới nên nghênh ngang đi dạo trong thành. Vì chưa thực sự ý thức được mình đang ở trong thế giới tu tiên, cậu đã nghĩ quá đơn giản. Cậu không biết có người có kỹ năng dịch chuyển tức thời, cũng không biết tu sĩ nhận người là dựa vào hơi thở thần thức chứ không phải khuôn mặt... Hành vi hiện tại của cậu chẳng khác nào đang trưng bộ mặt thật đi tung tăng giữa phố đầy lệnh truy nã cả.# Không bị bắt tại trận mới là chuyện lạ #Phía bên kia ——Hạc Quy Đạo Quân đi theo hơi thở quen thuộc tìm tới: "..."Ông nhìn thấy một thiếu niên đang cầm một cây kẹo đường, gương mặt rạng rỡ nụ cười, ngẩng đầu lên nói nói cười cười với vị thanh niên cao lớn bên cạnh.Hạc Quy Đạo Quân: "...?"Bước chân định tiến lên phía trước của ông bỗng khựng lại, đầy vẻ chần chừ.

Chương 141