Ninh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên…
Chương 164
Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Trên thực tế, Kế Đô ở phía bên kia cũng đang khổ mà không nói nên lời ——Lão không phải không biết thiên lôi gây tổn thương cực lớn cho ma tu, nhưng lão đã ở vào đường cùng, vô kế khả thi, không còn cách nào khác mới phải làm vậy. Thiên Đạo vốn công bằng nhất, Cửu Cửu Thiên Kiếp tuy khó độ nhưng một khi vượt qua, lợi ích mang lại là vô cùng tận.Trước đó, Kế Đô đã đinh ninh rằng tiểu tử này sẽ độ kiếp thất bại, cả hai sẽ cùng chết dưới thiên kiếp... Lão tất nhiên là không cam lòng vì đã trù tính bao nhiêu năm, nhưng trong cái không cam lòng đó lại ẩn chứa chút khoái ý: Ít nhất trước khi chết cũng lôi theo được một thiên kiêu chính đạo đồng quy vu tận, không uổng phí tâm lực bấy lâu.Nhưng lão không ngờ tiểu tử này lại có cơ duyên gì đó, thế mà thực sự giành lại được một tia sinh cơ từ cõi chết.Thấy chủ nhân của thân thể này thực sự sắp an ổn vượt qua đại kiếp, Kế Đô làm sao ngồi yên cho được?! Vượt qua được Cửu Cửu Thiên Kiếp, đợi tiểu tử này phục hồi sau độ kiếp thì lão làm gì còn đường sống? Đánh cược một phen "cửu tử nhất sinh" vẫn còn tốt hơn là "thập tử vô sinh"!Suốt 81 đạo kiếp lôi. Đừng nói là Thiên Vân Tông, hơn nửa tu chân giới đều đổ dồn ánh mắt về phía này.Người ngoài e ngại uy thế của Thiên Vân Tông nên không dám lại gần, đệ tử trong tông vì thấy Chưởng môn và các trưởng lão ở đó cũng chỉ dám đứng xa quan sát. Nếu lúc đầu còn có những lời đồn thổi, nghị luận xem kẻ độ kiếp đã làm gì để Thiên Đạo nổi giận, thì khi 81 đạo lôi kết thúc, ánh mặt trời rạng rỡ chiếu xuống báo hiệu độ kiếp thành công, khắp nơi chỉ còn lại một sự im lặng chết chóc.—— Cửu Cửu Lôi Kiếp... Bất kể quá khứ ra sao, sau này tu chân giới chắc chắn sẽ có một vị trí dành cho người này.Tuy nhiên, lúc này các vị trưởng lão đứng gần nhất lại không ai lộ vẻ nhẹ nhõm. Bởi vì khi mây đen tan đi, ánh nắng rọi vào, luồng hơi khí vốn bị thiên uy che lấp nay lộ rõ ra... đó không phải là linh lực thuần khiết.Là... Ma khí...Các vị trưởng lão đưa mắt nhìn nhau. Một vị trưởng lão gầy gò với bộ râu đẹp dưới cằm lập tức lên tiếng trước:— Sư đệ tới đây vội quá, giờ mới nhớ ra lửa dưới lò đan vẫn chưa tắt... Xin Chưởng môn và các sư huynh thứ lỗi cho sư đệ đi trước một bước...Dứt lời, thân hình ông ta nhòa đi, hóa thành một làn khói bay xa. Những người ở lại thầm mắng lão này không nói đạo nghĩa, nhưng rồi ai nấy đều bắt chước y hệt với đủ loại lý do: nào là "trận pháp chưa xong", "cấm chế động phủ chưa mở", rồi thì "đột nhiên tâm đắc, phải về bế quan"... Chỉ trong thoáng chốc, đám đông trưởng lão đã giải tán hơn nửa.Viên phong chủ vì phản ứng chậm, các lý do hay đều bị người khác giành mất, mặt đỏ bừng không nói nên lời. Cuối cùng Vong Chấp phải ra hiệu, ông mới như được đại xá mà chạy biến.Riêng Chưởng môn Vong Chấp nhìn Hạc Quy đang bước về phía trước, do dự một chút rồi quyết định ở lại.Đệ tử môn hạ nhập ma là chuyện chẳng vẻ vang gì, thế nên đám trưởng lão kia mới chạy nhanh như vậy —— họ muốn để Hạc Quy tự mình xử lý việc nội bộ của Quy Kiếm Phong.Nhưng Vong Chấp lo lắm. Ông lo sư huynh mình sẽ "đại nghĩa diệt thân". Đứa nhỏ vẫn còn trẻ, vẫn có thể dạy dỗ lại mà! Lỡ bước vào con đường sai trái thì khuyên bảo kỹ vẫn bẻ lại được!Hơn nữa... Tâm ma, tình chướng... Chuyện này, Hạc Quy với tư cách là sư tôn vốn dĩ cũng phải gánh vác một nửa trách nhiệm!!
Trên thực tế, Kế Đô ở phía bên kia cũng đang khổ mà không nói nên lời ——
Lão không phải không biết thiên lôi gây tổn thương cực lớn cho ma tu, nhưng lão đã ở vào đường cùng, vô kế khả thi, không còn cách nào khác mới phải làm vậy. Thiên Đạo vốn công bằng nhất, Cửu Cửu Thiên Kiếp tuy khó độ nhưng một khi vượt qua, lợi ích mang lại là vô cùng tận.
Trước đó, Kế Đô đã đinh ninh rằng tiểu tử này sẽ độ kiếp thất bại, cả hai sẽ cùng chết dưới thiên kiếp... Lão tất nhiên là không cam lòng vì đã trù tính bao nhiêu năm, nhưng trong cái không cam lòng đó lại ẩn chứa chút khoái ý: Ít nhất trước khi chết cũng lôi theo được một thiên kiêu chính đạo đồng quy vu tận, không uổng phí tâm lực bấy lâu.
Nhưng lão không ngờ tiểu tử này lại có cơ duyên gì đó, thế mà thực sự giành lại được một tia sinh cơ từ cõi chết.
Thấy chủ nhân của thân thể này thực sự sắp an ổn vượt qua đại kiếp, Kế Đô làm sao ngồi yên cho được?! Vượt qua được Cửu Cửu Thiên Kiếp, đợi tiểu tử này phục hồi sau độ kiếp thì lão làm gì còn đường sống? Đánh cược một phen "cửu tử nhất sinh" vẫn còn tốt hơn là "thập tử vô sinh"!
Suốt 81 đạo kiếp lôi. Đừng nói là Thiên Vân Tông, hơn nửa tu chân giới đều đổ dồn ánh mắt về phía này.
Người ngoài e ngại uy thế của Thiên Vân Tông nên không dám lại gần, đệ tử trong tông vì thấy Chưởng môn và các trưởng lão ở đó cũng chỉ dám đứng xa quan sát. Nếu lúc đầu còn có những lời đồn thổi, nghị luận xem kẻ độ kiếp đã làm gì để Thiên Đạo nổi giận, thì khi 81 đạo lôi kết thúc, ánh mặt trời rạng rỡ chiếu xuống báo hiệu độ kiếp thành công, khắp nơi chỉ còn lại một sự im lặng chết chóc.
—— Cửu Cửu Lôi Kiếp... Bất kể quá khứ ra sao, sau này tu chân giới chắc chắn sẽ có một vị trí dành cho người này.
Tuy nhiên, lúc này các vị trưởng lão đứng gần nhất lại không ai lộ vẻ nhẹ nhõm. Bởi vì khi mây đen tan đi, ánh nắng rọi vào, luồng hơi khí vốn bị thiên uy che lấp nay lộ rõ ra... đó không phải là linh lực thuần khiết.
Là... Ma khí...
Các vị trưởng lão đưa mắt nhìn nhau. Một vị trưởng lão gầy gò với bộ râu đẹp dưới cằm lập tức lên tiếng trước:
— Sư đệ tới đây vội quá, giờ mới nhớ ra lửa dưới lò đan vẫn chưa tắt... Xin Chưởng môn và các sư huynh thứ lỗi cho sư đệ đi trước một bước...
Dứt lời, thân hình ông ta nhòa đi, hóa thành một làn khói bay xa. Những người ở lại thầm mắng lão này không nói đạo nghĩa, nhưng rồi ai nấy đều bắt chước y hệt với đủ loại lý do: nào là "trận pháp chưa xong", "cấm chế động phủ chưa mở", rồi thì "đột nhiên tâm đắc, phải về bế quan"... Chỉ trong thoáng chốc, đám đông trưởng lão đã giải tán hơn nửa.
Viên phong chủ vì phản ứng chậm, các lý do hay đều bị người khác giành mất, mặt đỏ bừng không nói nên lời. Cuối cùng Vong Chấp phải ra hiệu, ông mới như được đại xá mà chạy biến.
Riêng Chưởng môn Vong Chấp nhìn Hạc Quy đang bước về phía trước, do dự một chút rồi quyết định ở lại.
Đệ tử môn hạ nhập ma là chuyện chẳng vẻ vang gì, thế nên đám trưởng lão kia mới chạy nhanh như vậy —— họ muốn để Hạc Quy tự mình xử lý việc nội bộ của Quy Kiếm Phong.
Nhưng Vong Chấp lo lắm. Ông lo sư huynh mình sẽ "đại nghĩa diệt thân". Đứa nhỏ vẫn còn trẻ, vẫn có thể dạy dỗ lại mà! Lỡ bước vào con đường sai trái thì khuyên bảo kỹ vẫn bẻ lại được!
Hơn nữa... Tâm ma, tình chướng... Chuyện này, Hạc Quy với tư cách là sư tôn vốn dĩ cũng phải gánh vác một nửa trách nhiệm!!
Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Trên thực tế, Kế Đô ở phía bên kia cũng đang khổ mà không nói nên lời ——Lão không phải không biết thiên lôi gây tổn thương cực lớn cho ma tu, nhưng lão đã ở vào đường cùng, vô kế khả thi, không còn cách nào khác mới phải làm vậy. Thiên Đạo vốn công bằng nhất, Cửu Cửu Thiên Kiếp tuy khó độ nhưng một khi vượt qua, lợi ích mang lại là vô cùng tận.Trước đó, Kế Đô đã đinh ninh rằng tiểu tử này sẽ độ kiếp thất bại, cả hai sẽ cùng chết dưới thiên kiếp... Lão tất nhiên là không cam lòng vì đã trù tính bao nhiêu năm, nhưng trong cái không cam lòng đó lại ẩn chứa chút khoái ý: Ít nhất trước khi chết cũng lôi theo được một thiên kiêu chính đạo đồng quy vu tận, không uổng phí tâm lực bấy lâu.Nhưng lão không ngờ tiểu tử này lại có cơ duyên gì đó, thế mà thực sự giành lại được một tia sinh cơ từ cõi chết.Thấy chủ nhân của thân thể này thực sự sắp an ổn vượt qua đại kiếp, Kế Đô làm sao ngồi yên cho được?! Vượt qua được Cửu Cửu Thiên Kiếp, đợi tiểu tử này phục hồi sau độ kiếp thì lão làm gì còn đường sống? Đánh cược một phen "cửu tử nhất sinh" vẫn còn tốt hơn là "thập tử vô sinh"!Suốt 81 đạo kiếp lôi. Đừng nói là Thiên Vân Tông, hơn nửa tu chân giới đều đổ dồn ánh mắt về phía này.Người ngoài e ngại uy thế của Thiên Vân Tông nên không dám lại gần, đệ tử trong tông vì thấy Chưởng môn và các trưởng lão ở đó cũng chỉ dám đứng xa quan sát. Nếu lúc đầu còn có những lời đồn thổi, nghị luận xem kẻ độ kiếp đã làm gì để Thiên Đạo nổi giận, thì khi 81 đạo lôi kết thúc, ánh mặt trời rạng rỡ chiếu xuống báo hiệu độ kiếp thành công, khắp nơi chỉ còn lại một sự im lặng chết chóc.—— Cửu Cửu Lôi Kiếp... Bất kể quá khứ ra sao, sau này tu chân giới chắc chắn sẽ có một vị trí dành cho người này.Tuy nhiên, lúc này các vị trưởng lão đứng gần nhất lại không ai lộ vẻ nhẹ nhõm. Bởi vì khi mây đen tan đi, ánh nắng rọi vào, luồng hơi khí vốn bị thiên uy che lấp nay lộ rõ ra... đó không phải là linh lực thuần khiết.Là... Ma khí...Các vị trưởng lão đưa mắt nhìn nhau. Một vị trưởng lão gầy gò với bộ râu đẹp dưới cằm lập tức lên tiếng trước:— Sư đệ tới đây vội quá, giờ mới nhớ ra lửa dưới lò đan vẫn chưa tắt... Xin Chưởng môn và các sư huynh thứ lỗi cho sư đệ đi trước một bước...Dứt lời, thân hình ông ta nhòa đi, hóa thành một làn khói bay xa. Những người ở lại thầm mắng lão này không nói đạo nghĩa, nhưng rồi ai nấy đều bắt chước y hệt với đủ loại lý do: nào là "trận pháp chưa xong", "cấm chế động phủ chưa mở", rồi thì "đột nhiên tâm đắc, phải về bế quan"... Chỉ trong thoáng chốc, đám đông trưởng lão đã giải tán hơn nửa.Viên phong chủ vì phản ứng chậm, các lý do hay đều bị người khác giành mất, mặt đỏ bừng không nói nên lời. Cuối cùng Vong Chấp phải ra hiệu, ông mới như được đại xá mà chạy biến.Riêng Chưởng môn Vong Chấp nhìn Hạc Quy đang bước về phía trước, do dự một chút rồi quyết định ở lại.Đệ tử môn hạ nhập ma là chuyện chẳng vẻ vang gì, thế nên đám trưởng lão kia mới chạy nhanh như vậy —— họ muốn để Hạc Quy tự mình xử lý việc nội bộ của Quy Kiếm Phong.Nhưng Vong Chấp lo lắm. Ông lo sư huynh mình sẽ "đại nghĩa diệt thân". Đứa nhỏ vẫn còn trẻ, vẫn có thể dạy dỗ lại mà! Lỡ bước vào con đường sai trái thì khuyên bảo kỹ vẫn bẻ lại được!Hơn nữa... Tâm ma, tình chướng... Chuyện này, Hạc Quy với tư cách là sư tôn vốn dĩ cũng phải gánh vác một nửa trách nhiệm!!