Ninh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên…

Chương 165

Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Lôi kiếp vừa dứt, Nguyên Anh vốn chỉ là một cái bóng mờ trong đan điền cuối cùng cũng tụ lại thành hình. Thế nhưng, khi Ninh Khả Chi nhìn vào bên trong, thấy "đứa bé" Nguyên Anh đang ngồi xếp bằng đả tọa kia, cậu liền cảm thấy có gì đó sai sai.... Đâu chỉ có "sai sai"! Phải nói là hỏng bét rồi!!Đáng lẽ Nguyên Anh phải trong suốt lung linh do linh khí tụ thành, vậy mà giờ đây lại bị một màu đen kịt nhuộm mất một nửa.Nếu chỉ là vấn đề màu sắc thì cũng thôi đi, Ninh Khả Chi cùng lắm sẽ tự an ủi rằng Nguyên Anh của mình hơi có "cá tính" một chút. Dù sao cậu cũng đã đi qua ba thế giới rồi, khả năng thích nghi rất cao, chút phong cách lạ lùng này cậu vẫn chấp nhận được.Nhưng khổ nỗi... vấn đề bây giờ không nằm ở chuyện nhìn đẹp hay xấu!Một nửa Nguyên Anh đen kịt kia khiến cậu cảm thấy toàn thân bứt rứt không yên, giống như trên người mọc ra một thứ gì đó vốn không thuộc về mình. Cậu chỉ muốn cầm dao cắt phắt cái nửa kia vựng đi cho rảnh nợ!Phải nói rằng Ninh Khả Chi của mấy năm nay đã thay đổi rất nhiều, ngoài cái "gánh nặng hình tượng" nặng ngàn cân ra, thì chính là khả năng làm việc cực kỳ dứt khoát. Ý nghĩ vừa nảy ra, cậu đã lập tức điều động linh lực.Thế nhưng, cùng lúc với linh lực là một loại sức mạnh bạo ngược, khó bảo khác cũng cuồn cuộn trào ra. Hai nguồn năng lượng tính chất hoàn toàn trái ngược cùng lúc xuất hiện trong kinh mạch.—— Chẳng có gì bất ngờ, chúng nó lao vào đánh nhau luôn...Ninh Khả Chi chưa kịp làm gì đã "oẹ" một tiếng, phun ra một ngụm máu lớn.Ninh Khả Chi: "...?"Chưa nghe ai nói sau khi đột phá, không những không tiến bộ mà đến linh lực cũng chẳng thèm nghe lời mình thế này cả?!Cậu còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì đã thấy có người tiến lại gần. Người đi đầu không ai khác chính là vị sư tôn vừa một mình xông pha Ma vực, đánh tan tông môn người ta để lấy bằng được khúc gỗ Dưỡng Hồn về.Khoan đã, chờ chút! Ma vực? ... Ma?!Ninh Khả Chi cuối cùng cũng hiểu cái nửa Nguyên Anh đen thui kia được tạo thành từ thứ gì. Cậu nhìn ma khí đang lượn lờ quanh người mình, rồi nhìn vị sư tôn đang mặt lạnh như tiền, từng bước đi tới.Ninh Khả Chi: "...!"Sư tôn, khoan đã! Con có thể giải thích!!Mà thôi... Chính cậu còn đang mờ mịt chưa hiểu đầu đuôi ra sao, thì giải thích kiểu gì bây giờ?!Lôi kiếp đi qua, xung quanh chỉ còn là vùng đất cháy khô không còn lấy một ngọn cỏ.Thế nhưng giữa khung cảnh đen kịt, cháy xém ấy, bỗng hiện lên một vệt trắng như tuyết đầy lạc lõng. Nhận ra vệt trắng đó là gì, Chưởng môn Vong Chấp bỗng khựng bước.—— Tóc đen hóa tuyết, chấp niệm khó tan...Haizz.Phía bên kia, Ninh sư điệt dường như cũng đã nhận ra có người tới, cậu ngước mắt nhìn lên.Dù quanh thân ma khí quẩn quanh, hơi thở hỗn loạn, nhưng cả người cậu lại toát ra vẻ thanh khiết, lạnh lùng như băng tuyết. Ngay cả đôi mắt đã chuyển sang màu đỏ rực cũng không có vẻ gì là u mê của kẻ nhập ma, trái lại nó trong veo như những viên đá quý dưới nắng.Nếu không phải ma khí kia là người thật việc thật, Vong Chấp đã tưởng chuyện "nhập ma" vừa rồi chỉ là một sự hiểu lầm.Cái đỉnh Quy Kiếm này đúng là lạ lùng... Đến nhập ma cũng phải nhập một cách không giống ai.Vong Chấp đang cảm thán thì không chú ý đến sự bất thường của Thẩm Trầm Ngọc đang đi ngay phía sau....Thẩm Trầm Ngọc trừng mắt nhìn bóng hình tóc trắng nhiễm máu phía trước ——Sư huynh...Tại sao? Tại sao huynh lại vì một người khác mà làm đến mức này? Người đó rõ ràng đã chết rồi, rõ ràng đã bỏ rơi huynh mà...Tại sao, tại sao, tại sao chứ?!!...Cùng lúc với những câu hỏi dồn dập đó là một giọng nói đầy cám dỗ vang lên trong lòng: [Ngươi muốn hắn mãi mãi ở lại không?]Muốn! Tất nhiên là muốn! Phải nói là muốn đến phát điên rồi.... Theo tiếng đáp lại từ sâu thẳm tâm can, ánh mắt Thẩm Trầm Ngọc bỗng chốc trở nên đờ đẫn....Vong Chấp nhìn Thẩm sư điệt vừa thấy người là như quên hết trời đất, nghẹn ngào gọi một tiếng "Sư huynh" rồi lao thẳng về phía đó.Vong Chấp: "..."Ông suýt chút nữa quên mất cái tình cảnh này... Haizz, đúng là khổ thật mà.Ninh Khả Chi không hề biết vị Chưởng môn trông có vẻ thoát tục kia đang thầm cảm thán về mối quan hệ tình cảm phức tạp của Quy Kiếm Phong. Thấy Thẩm Trầm Ngọc lao tới, phản ứng đầu tiên của cậu là muốn né đi.Điều này cũng chẳng lạ, vì cái bóng ma tâm lý từ lúc đầu nên cậu luôn tránh né mọi sự đụng chạm thân thể không cần thiết với vị sư đệ này.Chỉ là... lúc này Thẩm Trầm Ngọc mang lại cho cậu cảm giác rất không ổn.Cũng chính vì cái trực giác khó hiểu đó, khi né tránh, Ninh Khả Chi đã theo bản năng vận dụng linh lực.... Thà rằng đừng dùng còn hơn.Chỉ có thể nói thói quen đúng là thứ đáng sợ. Khi mới đến thế giới này, cậu còn ngạc nhiên trước cái sức mạnh linh lực phi khoa học này, giờ đây điều khiển nó đã tự nhiên như hơi thở, và cũng "tự nhiên" dẫm lại vết xe đổ lúc nãy...Ninh Khả Chi: "..."Thôi không sao, hộc máu thôi mà... phun mãi cũng thành quen rồi.

Lôi kiếp vừa dứt, Nguyên Anh vốn chỉ là một cái bóng mờ trong đan điền cuối cùng cũng tụ lại thành hình. Thế nhưng, khi Ninh Khả Chi nhìn vào bên trong, thấy "đứa bé" Nguyên Anh đang ngồi xếp bằng đả tọa kia, cậu liền cảm thấy có gì đó sai sai.

... Đâu chỉ có "sai sai"! Phải nói là hỏng bét rồi!!

Đáng lẽ Nguyên Anh phải trong suốt lung linh do linh khí tụ thành, vậy mà giờ đây lại bị một màu đen kịt nhuộm mất một nửa.

Nếu chỉ là vấn đề màu sắc thì cũng thôi đi, Ninh Khả Chi cùng lắm sẽ tự an ủi rằng Nguyên Anh của mình hơi có "cá tính" một chút. Dù sao cậu cũng đã đi qua ba thế giới rồi, khả năng thích nghi rất cao, chút phong cách lạ lùng này cậu vẫn chấp nhận được.

Nhưng khổ nỗi... vấn đề bây giờ không nằm ở chuyện nhìn đẹp hay xấu!

Một nửa Nguyên Anh đen kịt kia khiến cậu cảm thấy toàn thân bứt rứt không yên, giống như trên người mọc ra một thứ gì đó vốn không thuộc về mình. Cậu chỉ muốn cầm dao cắt phắt cái nửa kia vựng đi cho rảnh nợ!

Phải nói rằng Ninh Khả Chi của mấy năm nay đã thay đổi rất nhiều, ngoài cái "gánh nặng hình tượng" nặng ngàn cân ra, thì chính là khả năng làm việc cực kỳ dứt khoát. Ý nghĩ vừa nảy ra, cậu đã lập tức điều động linh lực.

Thế nhưng, cùng lúc với linh lực là một loại sức mạnh bạo ngược, khó bảo khác cũng cuồn cuộn trào ra. Hai nguồn năng lượng tính chất hoàn toàn trái ngược cùng lúc xuất hiện trong kinh mạch.

—— Chẳng có gì bất ngờ, chúng nó lao vào đánh nhau luôn...

Ninh Khả Chi chưa kịp làm gì đã "oẹ" một tiếng, phun ra một ngụm máu lớn.

Ninh Khả Chi: "...?"

Chưa nghe ai nói sau khi đột phá, không những không tiến bộ mà đến linh lực cũng chẳng thèm nghe lời mình thế này cả?!

Cậu còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì đã thấy có người tiến lại gần. Người đi đầu không ai khác chính là vị sư tôn vừa một mình xông pha Ma vực, đánh tan tông môn người ta để lấy bằng được khúc gỗ Dưỡng Hồn về.

Khoan đã, chờ chút! Ma vực? ... Ma?!

Ninh Khả Chi cuối cùng cũng hiểu cái nửa Nguyên Anh đen thui kia được tạo thành từ thứ gì. Cậu nhìn ma khí đang lượn lờ quanh người mình, rồi nhìn vị sư tôn đang mặt lạnh như tiền, từng bước đi tới.

Ninh Khả Chi: "...!"

Sư tôn, khoan đã! Con có thể giải thích!!

Mà thôi... Chính cậu còn đang mờ mịt chưa hiểu đầu đuôi ra sao, thì giải thích kiểu gì bây giờ?!

Lôi kiếp đi qua, xung quanh chỉ còn là vùng đất cháy khô không còn lấy một ngọn cỏ.

Thế nhưng giữa khung cảnh đen kịt, cháy xém ấy, bỗng hiện lên một vệt trắng như tuyết đầy lạc lõng. Nhận ra vệt trắng đó là gì, Chưởng môn Vong Chấp bỗng khựng bước.

—— Tóc đen hóa tuyết, chấp niệm khó tan...

Haizz.

Phía bên kia, Ninh sư điệt dường như cũng đã nhận ra có người tới, cậu ngước mắt nhìn lên.

Dù quanh thân ma khí quẩn quanh, hơi thở hỗn loạn, nhưng cả người cậu lại toát ra vẻ thanh khiết, lạnh lùng như băng tuyết. Ngay cả đôi mắt đã chuyển sang màu đỏ rực cũng không có vẻ gì là u mê của kẻ nhập ma, trái lại nó trong veo như những viên đá quý dưới nắng.

Nếu không phải ma khí kia là người thật việc thật, Vong Chấp đã tưởng chuyện "nhập ma" vừa rồi chỉ là một sự hiểu lầm.

Cái đỉnh Quy Kiếm này đúng là lạ lùng... Đến nhập ma cũng phải nhập một cách không giống ai.

Vong Chấp đang cảm thán thì không chú ý đến sự bất thường của Thẩm Trầm Ngọc đang đi ngay phía sau.

...

Thẩm Trầm Ngọc trừng mắt nhìn bóng hình tóc trắng nhiễm máu phía trước ——

Sư huynh...

Tại sao? Tại sao huynh lại vì một người khác mà làm đến mức này? Người đó rõ ràng đã chết rồi, rõ ràng đã bỏ rơi huynh mà...

Tại sao, tại sao, tại sao chứ?!!

...

Cùng lúc với những câu hỏi dồn dập đó là một giọng nói đầy cám dỗ vang lên trong lòng: [Ngươi muốn hắn mãi mãi ở lại không?]

Muốn! Tất nhiên là muốn! Phải nói là muốn đến phát điên rồi.

... Theo tiếng đáp lại từ sâu thẳm tâm can, ánh mắt Thẩm Trầm Ngọc bỗng chốc trở nên đờ đẫn.

...

Vong Chấp nhìn Thẩm sư điệt vừa thấy người là như quên hết trời đất, nghẹn ngào gọi một tiếng "Sư huynh" rồi lao thẳng về phía đó.

Vong Chấp: "..."

Ông suýt chút nữa quên mất cái tình cảnh này... Haizz, đúng là khổ thật mà.

Ninh Khả Chi không hề biết vị Chưởng môn trông có vẻ thoát tục kia đang thầm cảm thán về mối quan hệ tình cảm phức tạp của Quy Kiếm Phong. Thấy Thẩm Trầm Ngọc lao tới, phản ứng đầu tiên của cậu là muốn né đi.

Điều này cũng chẳng lạ, vì cái bóng ma tâm lý từ lúc đầu nên cậu luôn tránh né mọi sự đụng chạm thân thể không cần thiết với vị sư đệ này.

Chỉ là... lúc này Thẩm Trầm Ngọc mang lại cho cậu cảm giác rất không ổn.

Cũng chính vì cái trực giác khó hiểu đó, khi né tránh, Ninh Khả Chi đã theo bản năng vận dụng linh lực.

... Thà rằng đừng dùng còn hơn.

Chỉ có thể nói thói quen đúng là thứ đáng sợ. Khi mới đến thế giới này, cậu còn ngạc nhiên trước cái sức mạnh linh lực phi khoa học này, giờ đây điều khiển nó đã tự nhiên như hơi thở, và cũng "tự nhiên" dẫm lại vết xe đổ lúc nãy...

Ninh Khả Chi: "..."

Thôi không sao, hộc máu thôi mà... phun mãi cũng thành quen rồi.

Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Lôi kiếp vừa dứt, Nguyên Anh vốn chỉ là một cái bóng mờ trong đan điền cuối cùng cũng tụ lại thành hình. Thế nhưng, khi Ninh Khả Chi nhìn vào bên trong, thấy "đứa bé" Nguyên Anh đang ngồi xếp bằng đả tọa kia, cậu liền cảm thấy có gì đó sai sai.... Đâu chỉ có "sai sai"! Phải nói là hỏng bét rồi!!Đáng lẽ Nguyên Anh phải trong suốt lung linh do linh khí tụ thành, vậy mà giờ đây lại bị một màu đen kịt nhuộm mất một nửa.Nếu chỉ là vấn đề màu sắc thì cũng thôi đi, Ninh Khả Chi cùng lắm sẽ tự an ủi rằng Nguyên Anh của mình hơi có "cá tính" một chút. Dù sao cậu cũng đã đi qua ba thế giới rồi, khả năng thích nghi rất cao, chút phong cách lạ lùng này cậu vẫn chấp nhận được.Nhưng khổ nỗi... vấn đề bây giờ không nằm ở chuyện nhìn đẹp hay xấu!Một nửa Nguyên Anh đen kịt kia khiến cậu cảm thấy toàn thân bứt rứt không yên, giống như trên người mọc ra một thứ gì đó vốn không thuộc về mình. Cậu chỉ muốn cầm dao cắt phắt cái nửa kia vựng đi cho rảnh nợ!Phải nói rằng Ninh Khả Chi của mấy năm nay đã thay đổi rất nhiều, ngoài cái "gánh nặng hình tượng" nặng ngàn cân ra, thì chính là khả năng làm việc cực kỳ dứt khoát. Ý nghĩ vừa nảy ra, cậu đã lập tức điều động linh lực.Thế nhưng, cùng lúc với linh lực là một loại sức mạnh bạo ngược, khó bảo khác cũng cuồn cuộn trào ra. Hai nguồn năng lượng tính chất hoàn toàn trái ngược cùng lúc xuất hiện trong kinh mạch.—— Chẳng có gì bất ngờ, chúng nó lao vào đánh nhau luôn...Ninh Khả Chi chưa kịp làm gì đã "oẹ" một tiếng, phun ra một ngụm máu lớn.Ninh Khả Chi: "...?"Chưa nghe ai nói sau khi đột phá, không những không tiến bộ mà đến linh lực cũng chẳng thèm nghe lời mình thế này cả?!Cậu còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì đã thấy có người tiến lại gần. Người đi đầu không ai khác chính là vị sư tôn vừa một mình xông pha Ma vực, đánh tan tông môn người ta để lấy bằng được khúc gỗ Dưỡng Hồn về.Khoan đã, chờ chút! Ma vực? ... Ma?!Ninh Khả Chi cuối cùng cũng hiểu cái nửa Nguyên Anh đen thui kia được tạo thành từ thứ gì. Cậu nhìn ma khí đang lượn lờ quanh người mình, rồi nhìn vị sư tôn đang mặt lạnh như tiền, từng bước đi tới.Ninh Khả Chi: "...!"Sư tôn, khoan đã! Con có thể giải thích!!Mà thôi... Chính cậu còn đang mờ mịt chưa hiểu đầu đuôi ra sao, thì giải thích kiểu gì bây giờ?!Lôi kiếp đi qua, xung quanh chỉ còn là vùng đất cháy khô không còn lấy một ngọn cỏ.Thế nhưng giữa khung cảnh đen kịt, cháy xém ấy, bỗng hiện lên một vệt trắng như tuyết đầy lạc lõng. Nhận ra vệt trắng đó là gì, Chưởng môn Vong Chấp bỗng khựng bước.—— Tóc đen hóa tuyết, chấp niệm khó tan...Haizz.Phía bên kia, Ninh sư điệt dường như cũng đã nhận ra có người tới, cậu ngước mắt nhìn lên.Dù quanh thân ma khí quẩn quanh, hơi thở hỗn loạn, nhưng cả người cậu lại toát ra vẻ thanh khiết, lạnh lùng như băng tuyết. Ngay cả đôi mắt đã chuyển sang màu đỏ rực cũng không có vẻ gì là u mê của kẻ nhập ma, trái lại nó trong veo như những viên đá quý dưới nắng.Nếu không phải ma khí kia là người thật việc thật, Vong Chấp đã tưởng chuyện "nhập ma" vừa rồi chỉ là một sự hiểu lầm.Cái đỉnh Quy Kiếm này đúng là lạ lùng... Đến nhập ma cũng phải nhập một cách không giống ai.Vong Chấp đang cảm thán thì không chú ý đến sự bất thường của Thẩm Trầm Ngọc đang đi ngay phía sau....Thẩm Trầm Ngọc trừng mắt nhìn bóng hình tóc trắng nhiễm máu phía trước ——Sư huynh...Tại sao? Tại sao huynh lại vì một người khác mà làm đến mức này? Người đó rõ ràng đã chết rồi, rõ ràng đã bỏ rơi huynh mà...Tại sao, tại sao, tại sao chứ?!!...Cùng lúc với những câu hỏi dồn dập đó là một giọng nói đầy cám dỗ vang lên trong lòng: [Ngươi muốn hắn mãi mãi ở lại không?]Muốn! Tất nhiên là muốn! Phải nói là muốn đến phát điên rồi.... Theo tiếng đáp lại từ sâu thẳm tâm can, ánh mắt Thẩm Trầm Ngọc bỗng chốc trở nên đờ đẫn....Vong Chấp nhìn Thẩm sư điệt vừa thấy người là như quên hết trời đất, nghẹn ngào gọi một tiếng "Sư huynh" rồi lao thẳng về phía đó.Vong Chấp: "..."Ông suýt chút nữa quên mất cái tình cảnh này... Haizz, đúng là khổ thật mà.Ninh Khả Chi không hề biết vị Chưởng môn trông có vẻ thoát tục kia đang thầm cảm thán về mối quan hệ tình cảm phức tạp của Quy Kiếm Phong. Thấy Thẩm Trầm Ngọc lao tới, phản ứng đầu tiên của cậu là muốn né đi.Điều này cũng chẳng lạ, vì cái bóng ma tâm lý từ lúc đầu nên cậu luôn tránh né mọi sự đụng chạm thân thể không cần thiết với vị sư đệ này.Chỉ là... lúc này Thẩm Trầm Ngọc mang lại cho cậu cảm giác rất không ổn.Cũng chính vì cái trực giác khó hiểu đó, khi né tránh, Ninh Khả Chi đã theo bản năng vận dụng linh lực.... Thà rằng đừng dùng còn hơn.Chỉ có thể nói thói quen đúng là thứ đáng sợ. Khi mới đến thế giới này, cậu còn ngạc nhiên trước cái sức mạnh linh lực phi khoa học này, giờ đây điều khiển nó đã tự nhiên như hơi thở, và cũng "tự nhiên" dẫm lại vết xe đổ lúc nãy...Ninh Khả Chi: "..."Thôi không sao, hộc máu thôi mà... phun mãi cũng thành quen rồi.

Chương 165