Ninh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên…

Chương 168

Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Ninh Khả Chi cứ ngỡ sau cảnh "hạ màn" kia là mình có thể rút lui êm đẹp khỏi thế giới này, ai dè vừa mở mắt ra, cậu thấy mình vẫn còn nằm đây.Ninh Khả Chi: ???Cậu lại được cứu sống rồi à?Phải công nhận sức sống của đám tu sĩ này mãnh liệt thật, Ninh Khả Chi chẳng nhớ nổi mình đã bao nhiêu lần suýt chết ở thế giới này rồi, đến mức cậu bắt đầu thấy quen dần. Nhưng đến khi nhớ lại những gì mình đã làm trước lúc ngất đi...Ninh Khả Chi: !—— Cậu chỉ muốn lập tức xách gói chạy trốn khỏi thế giới này ngay và luôn!Đúng là lúc não thiếu máu thì chẳng suy nghĩ được gì ra hồn. Cậu điên rồi sao mà lại dùng cái kỹ năng [Ảo giác] rẻ tiền đó để đi lừa Hạc Quy và Thẩm Trầm Ngọc!! Đã thế còn lừa cả hai người cùng lúc!!!Hai người đó là ai cơ chứ? Thẩm Trầm Ngọc về sau chính là cụ tổ của ngành ảo thuật, còn Hạc Quy thì chắc chắn là một trong số ít người trên đời này có thể nhìn thấu mọi loại ảo cảnh chỉ trong một nốt nhạc.Ninh Khả Chi: "..."Đúng là lúc sắp chết thì chẳng biết sợ là gì. Lúc đó cậu mượn gan hùm hay sao mà dám làm thế?!Vậy nên... rốt cuộc hai người kia có nhìn ra không nhỉ?Ninh Khả Chi thấy mình nên tin tưởng vào chất lượng kỹ năng của hệ thống. Nhưng đồng thời, cậu cũng cực kỳ tin vào năng lực của "con cưng Thiên đạo" là cặp đôi chính. Kết quả là... cậu chẳng biết gì cả, mà cũng chẳng dám hỏi.Vớ vẩn! Nếu họ vốn đã nghi ngờ, cậu mà mở mồm hỏi chẳng khác nào "lạy ông tôi ở bụi này"?!Ninh Khả Chi không nhắc tới, mà hai người kia dường như cũng im hơi lặng tiếng y như vậy. Ngay cả Hạc Quy, người đã lặn lội mang khúc gỗ Dưỡng Hồn về, cũng chẳng thèm đá động gì đến chuyện lập trận tụ hồn.Cậu nhìn miếng ngọc phù vẫn đặt bên cạnh mình, giờ đã mất sạch linh quang, chằng chịt vết nứt.Ninh Khả Chi: "..." Cậu hoang mang quá.Đây là họ mặc định... tàn hồn của Ỷ Phong Đạo Quân đã tan biến thật rồi sao?Ninh Khả Chi vò đầu bứt tai nhớ lại chuyện hôm đó, cảm thấy vấn đề có lẽ nằm ở đạo kiếm ý kia. Cậu biết ngọc phù phong ấn một đạo kiếm ý của Ỷ Phong, nhưng Hạc Quy và Thẩm Trầm Ngọc đâu có biết. Họ cứ nghĩ ngọc phù dùng để chứa tàn hồn, mà nếu đã có kiếm ý bên trong thì làm sao chứa hồn được nữa?—— Thực ra cậu chứa cái hệ thống chứ có chứa hồn vía nào đâu!Theo cách giải thích của Thẩm Trầm Ngọc, tàn hồn kia vốn dĩ đã sắp tan, nên sau khi tung ra đạo kiếm ý đó mà biến mất hoàn toàn cũng là chuyện hợp tình hợp lý. Thế nên, cái [Ảo giác] cuối cùng của cậu... hóa ra là vẽ rắn thêm chân, chữa lợn lành thành lợn què à?!Ninh Khả Chi: "..."Nhưng dù là Hạc Quy hay Thẩm Trầm Ngọc đều là những người kiệm lời, dường như chẳng ai lộ vẻ nghi ngờ. Hạc Quy thì thôi, sư tôn cậu im lặng là chuyện thường tình thế giới, nhưng còn Thẩm Trầm Ngọc... Cái cậu sư đệ này bình thường có chuyện gì chẳng chạy đến tìm sư huynh tâm sự? Sao lần này lại im như thóc thế kia?!Thật là bất thường!! Rốt cuộc họ đang nghĩ cái gì trong đầu vậy hả trời?!!Ninh Khả Chi nghĩ mãi không ra, mái tóc trắng xóa vì di chứng của kỹ năng [Băng Tuyết Chi Thân] lần trước suýt nữa thì bị cậu sầu đến mức vò cho trọc lóc.Vấn đề khiến Ninh Khả Chi đau đầu không chỉ có vậy. Trong mắt mọi người, điều đáng lo nhất hiện giờ chính là tu vi của cậu.Hôm đó Hạc Quy ra tay quá dứt khoát để diệt trừ hậu họa, không cho lão ma tu kia nửa cơ hội nào, nhưng nhát chém đó không phải là không có cái giá của nó. Tu vi của Ninh Khả Chi vốn đã không ổn định do vừa mới thăng cấp, sau biến cố đó liền tụt thẳng xuống một đại cảnh giới.Nếu chỉ có thế thì còn đỡ, đằng này đan điền và kinh mạch của cậu đều bị thương nặng, linh lực không thể vận hành, tu vi cứ thế mỗi ngày một tiêu tán. Tình trạng này trong mắt giới tu hành gần như là vô phương cứu chữa, hèn gì lão ma tu kia lại gọi cậu là "phế nhân".Nhưng sư tôn của Ninh Khả Chi là ai? Là Hạc Quy! Nhân vật "khủng" nhất tu chân giới này!! Thế nên thực ra vẫn có cách cứu vãn:Sử dụng Bích Lạc Quả vạn năm, rồi nhờ một bậc đại tu hành ra tay tái tạo lại kinh mạch.Có điều, đây rõ ràng là một phương án khó nhằn mức độ siêu S. Bích Lạc Quả vạn năm mỗi lần xuất hiện là giang hồ dậy sóng, hiện nay cũng chỉ còn một quả duy nhất nằm trong gác Hối Linh của Thiên Vân Tông.Dù với một siêu cấp tông môn thì nó chưa đến mức là bảo vật trấn phái, nhưng cũng quý giá vô ngần. Còn việc tái tạo kinh mạch, công sức và tu vi bỏ ra lớn đến mức ngay cả người như Hạc Quy cũng sẽ bị tổn thương nguyên khí nặng nề.Ninh Khả Chi: "..."Không đáng, thật sự không đáng chút nào đâu!—— Cậu thực sự không xứng để họ bỏ ra nhiều như thế đâu mà!!Vốn dĩ cậu đã chuẩn bị tinh thần thoát ly thế giới ngay sau cảnh đó rồi, việc bị cứu sống hoàn toàn là ngoài ý muốn. Giờ nếu cậu bỏ đi thì cảm giác cứ như mình là người khiến Hạc Quy và Thẩm Trầm Ngọc phạm phải sai lầm lớn vậy...Ninh Khả Chi ngay từ đầu đã đắn đo tìm cách giải quyết lão ma tu kia, cũng chỉ vì không muốn chứng kiến cảnh "anh em tương tàn, thầy trò trở mặt" đầy bi kịch mà thôi.

Ninh Khả Chi cứ ngỡ sau cảnh "hạ màn" kia là mình có thể rút lui êm đẹp khỏi thế giới này, ai dè vừa mở mắt ra, cậu thấy mình vẫn còn nằm đây.

Ninh Khả Chi: ???

Cậu lại được cứu sống rồi à?

Phải công nhận sức sống của đám tu sĩ này mãnh liệt thật, Ninh Khả Chi chẳng nhớ nổi mình đã bao nhiêu lần suýt chết ở thế giới này rồi, đến mức cậu bắt đầu thấy quen dần. Nhưng đến khi nhớ lại những gì mình đã làm trước lúc ngất đi...

Ninh Khả Chi: !

—— Cậu chỉ muốn lập tức xách gói chạy trốn khỏi thế giới này ngay và luôn!

Đúng là lúc não thiếu máu thì chẳng suy nghĩ được gì ra hồn. Cậu điên rồi sao mà lại dùng cái kỹ năng [Ảo giác] rẻ tiền đó để đi lừa Hạc Quy và Thẩm Trầm Ngọc!! Đã thế còn lừa cả hai người cùng lúc!!!

Hai người đó là ai cơ chứ? Thẩm Trầm Ngọc về sau chính là cụ tổ của ngành ảo thuật, còn Hạc Quy thì chắc chắn là một trong số ít người trên đời này có thể nhìn thấu mọi loại ảo cảnh chỉ trong một nốt nhạc.

Ninh Khả Chi: "..."

Đúng là lúc sắp chết thì chẳng biết sợ là gì. Lúc đó cậu mượn gan hùm hay sao mà dám làm thế?!

Vậy nên... rốt cuộc hai người kia có nhìn ra không nhỉ?

Ninh Khả Chi thấy mình nên tin tưởng vào chất lượng kỹ năng của hệ thống. Nhưng đồng thời, cậu cũng cực kỳ tin vào năng lực của "con cưng Thiên đạo" là cặp đôi chính. Kết quả là... cậu chẳng biết gì cả, mà cũng chẳng dám hỏi.

Vớ vẩn! Nếu họ vốn đã nghi ngờ, cậu mà mở mồm hỏi chẳng khác nào "lạy ông tôi ở bụi này"?!

Ninh Khả Chi không nhắc tới, mà hai người kia dường như cũng im hơi lặng tiếng y như vậy. Ngay cả Hạc Quy, người đã lặn lội mang khúc gỗ Dưỡng Hồn về, cũng chẳng thèm đá động gì đến chuyện lập trận tụ hồn.

Cậu nhìn miếng ngọc phù vẫn đặt bên cạnh mình, giờ đã mất sạch linh quang, chằng chịt vết nứt.

Ninh Khả Chi: "..." Cậu hoang mang quá.

Đây là họ mặc định... tàn hồn của Ỷ Phong Đạo Quân đã tan biến thật rồi sao?

Ninh Khả Chi vò đầu bứt tai nhớ lại chuyện hôm đó, cảm thấy vấn đề có lẽ nằm ở đạo kiếm ý kia. Cậu biết ngọc phù phong ấn một đạo kiếm ý của Ỷ Phong, nhưng Hạc Quy và Thẩm Trầm Ngọc đâu có biết. Họ cứ nghĩ ngọc phù dùng để chứa tàn hồn, mà nếu đã có kiếm ý bên trong thì làm sao chứa hồn được nữa?

—— Thực ra cậu chứa cái hệ thống chứ có chứa hồn vía nào đâu!

Theo cách giải thích của Thẩm Trầm Ngọc, tàn hồn kia vốn dĩ đã sắp tan, nên sau khi tung ra đạo kiếm ý đó mà biến mất hoàn toàn cũng là chuyện hợp tình hợp lý. Thế nên, cái [Ảo giác] cuối cùng của cậu... hóa ra là vẽ rắn thêm chân, chữa lợn lành thành lợn què à?!

Ninh Khả Chi: "..."

Nhưng dù là Hạc Quy hay Thẩm Trầm Ngọc đều là những người kiệm lời, dường như chẳng ai lộ vẻ nghi ngờ. Hạc Quy thì thôi, sư tôn cậu im lặng là chuyện thường tình thế giới, nhưng còn Thẩm Trầm Ngọc... Cái cậu sư đệ này bình thường có chuyện gì chẳng chạy đến tìm sư huynh tâm sự? Sao lần này lại im như thóc thế kia?!

Thật là bất thường!! Rốt cuộc họ đang nghĩ cái gì trong đầu vậy hả trời?!!

Ninh Khả Chi nghĩ mãi không ra, mái tóc trắng xóa vì di chứng của kỹ năng [Băng Tuyết Chi Thân] lần trước suýt nữa thì bị cậu sầu đến mức vò cho trọc lóc.

Vấn đề khiến Ninh Khả Chi đau đầu không chỉ có vậy. Trong mắt mọi người, điều đáng lo nhất hiện giờ chính là tu vi của cậu.

Hôm đó Hạc Quy ra tay quá dứt khoát để diệt trừ hậu họa, không cho lão ma tu kia nửa cơ hội nào, nhưng nhát chém đó không phải là không có cái giá của nó. Tu vi của Ninh Khả Chi vốn đã không ổn định do vừa mới thăng cấp, sau biến cố đó liền tụt thẳng xuống một đại cảnh giới.

Nếu chỉ có thế thì còn đỡ, đằng này đan điền và kinh mạch của cậu đều bị thương nặng, linh lực không thể vận hành, tu vi cứ thế mỗi ngày một tiêu tán. Tình trạng này trong mắt giới tu hành gần như là vô phương cứu chữa, hèn gì lão ma tu kia lại gọi cậu là "phế nhân".

Nhưng sư tôn của Ninh Khả Chi là ai? Là Hạc Quy! Nhân vật "khủng" nhất tu chân giới này!! Thế nên thực ra vẫn có cách cứu vãn:

Sử dụng Bích Lạc Quả vạn năm, rồi nhờ một bậc đại tu hành ra tay tái tạo lại kinh mạch.

Có điều, đây rõ ràng là một phương án khó nhằn mức độ siêu S. Bích Lạc Quả vạn năm mỗi lần xuất hiện là giang hồ dậy sóng, hiện nay cũng chỉ còn một quả duy nhất nằm trong gác Hối Linh của Thiên Vân Tông.

Dù với một siêu cấp tông môn thì nó chưa đến mức là bảo vật trấn phái, nhưng cũng quý giá vô ngần. Còn việc tái tạo kinh mạch, công sức và tu vi bỏ ra lớn đến mức ngay cả người như Hạc Quy cũng sẽ bị tổn thương nguyên khí nặng nề.

Ninh Khả Chi: "..."

Không đáng, thật sự không đáng chút nào đâu!

—— Cậu thực sự không xứng để họ bỏ ra nhiều như thế đâu mà!!

Vốn dĩ cậu đã chuẩn bị tinh thần thoát ly thế giới ngay sau cảnh đó rồi, việc bị cứu sống hoàn toàn là ngoài ý muốn. Giờ nếu cậu bỏ đi thì cảm giác cứ như mình là người khiến Hạc Quy và Thẩm Trầm Ngọc phạm phải sai lầm lớn vậy...

Ninh Khả Chi ngay từ đầu đã đắn đo tìm cách giải quyết lão ma tu kia, cũng chỉ vì không muốn chứng kiến cảnh "anh em tương tàn, thầy trò trở mặt" đầy bi kịch mà thôi.

Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Ninh Khả Chi cứ ngỡ sau cảnh "hạ màn" kia là mình có thể rút lui êm đẹp khỏi thế giới này, ai dè vừa mở mắt ra, cậu thấy mình vẫn còn nằm đây.Ninh Khả Chi: ???Cậu lại được cứu sống rồi à?Phải công nhận sức sống của đám tu sĩ này mãnh liệt thật, Ninh Khả Chi chẳng nhớ nổi mình đã bao nhiêu lần suýt chết ở thế giới này rồi, đến mức cậu bắt đầu thấy quen dần. Nhưng đến khi nhớ lại những gì mình đã làm trước lúc ngất đi...Ninh Khả Chi: !—— Cậu chỉ muốn lập tức xách gói chạy trốn khỏi thế giới này ngay và luôn!Đúng là lúc não thiếu máu thì chẳng suy nghĩ được gì ra hồn. Cậu điên rồi sao mà lại dùng cái kỹ năng [Ảo giác] rẻ tiền đó để đi lừa Hạc Quy và Thẩm Trầm Ngọc!! Đã thế còn lừa cả hai người cùng lúc!!!Hai người đó là ai cơ chứ? Thẩm Trầm Ngọc về sau chính là cụ tổ của ngành ảo thuật, còn Hạc Quy thì chắc chắn là một trong số ít người trên đời này có thể nhìn thấu mọi loại ảo cảnh chỉ trong một nốt nhạc.Ninh Khả Chi: "..."Đúng là lúc sắp chết thì chẳng biết sợ là gì. Lúc đó cậu mượn gan hùm hay sao mà dám làm thế?!Vậy nên... rốt cuộc hai người kia có nhìn ra không nhỉ?Ninh Khả Chi thấy mình nên tin tưởng vào chất lượng kỹ năng của hệ thống. Nhưng đồng thời, cậu cũng cực kỳ tin vào năng lực của "con cưng Thiên đạo" là cặp đôi chính. Kết quả là... cậu chẳng biết gì cả, mà cũng chẳng dám hỏi.Vớ vẩn! Nếu họ vốn đã nghi ngờ, cậu mà mở mồm hỏi chẳng khác nào "lạy ông tôi ở bụi này"?!Ninh Khả Chi không nhắc tới, mà hai người kia dường như cũng im hơi lặng tiếng y như vậy. Ngay cả Hạc Quy, người đã lặn lội mang khúc gỗ Dưỡng Hồn về, cũng chẳng thèm đá động gì đến chuyện lập trận tụ hồn.Cậu nhìn miếng ngọc phù vẫn đặt bên cạnh mình, giờ đã mất sạch linh quang, chằng chịt vết nứt.Ninh Khả Chi: "..." Cậu hoang mang quá.Đây là họ mặc định... tàn hồn của Ỷ Phong Đạo Quân đã tan biến thật rồi sao?Ninh Khả Chi vò đầu bứt tai nhớ lại chuyện hôm đó, cảm thấy vấn đề có lẽ nằm ở đạo kiếm ý kia. Cậu biết ngọc phù phong ấn một đạo kiếm ý của Ỷ Phong, nhưng Hạc Quy và Thẩm Trầm Ngọc đâu có biết. Họ cứ nghĩ ngọc phù dùng để chứa tàn hồn, mà nếu đã có kiếm ý bên trong thì làm sao chứa hồn được nữa?—— Thực ra cậu chứa cái hệ thống chứ có chứa hồn vía nào đâu!Theo cách giải thích của Thẩm Trầm Ngọc, tàn hồn kia vốn dĩ đã sắp tan, nên sau khi tung ra đạo kiếm ý đó mà biến mất hoàn toàn cũng là chuyện hợp tình hợp lý. Thế nên, cái [Ảo giác] cuối cùng của cậu... hóa ra là vẽ rắn thêm chân, chữa lợn lành thành lợn què à?!Ninh Khả Chi: "..."Nhưng dù là Hạc Quy hay Thẩm Trầm Ngọc đều là những người kiệm lời, dường như chẳng ai lộ vẻ nghi ngờ. Hạc Quy thì thôi, sư tôn cậu im lặng là chuyện thường tình thế giới, nhưng còn Thẩm Trầm Ngọc... Cái cậu sư đệ này bình thường có chuyện gì chẳng chạy đến tìm sư huynh tâm sự? Sao lần này lại im như thóc thế kia?!Thật là bất thường!! Rốt cuộc họ đang nghĩ cái gì trong đầu vậy hả trời?!!Ninh Khả Chi nghĩ mãi không ra, mái tóc trắng xóa vì di chứng của kỹ năng [Băng Tuyết Chi Thân] lần trước suýt nữa thì bị cậu sầu đến mức vò cho trọc lóc.Vấn đề khiến Ninh Khả Chi đau đầu không chỉ có vậy. Trong mắt mọi người, điều đáng lo nhất hiện giờ chính là tu vi của cậu.Hôm đó Hạc Quy ra tay quá dứt khoát để diệt trừ hậu họa, không cho lão ma tu kia nửa cơ hội nào, nhưng nhát chém đó không phải là không có cái giá của nó. Tu vi của Ninh Khả Chi vốn đã không ổn định do vừa mới thăng cấp, sau biến cố đó liền tụt thẳng xuống một đại cảnh giới.Nếu chỉ có thế thì còn đỡ, đằng này đan điền và kinh mạch của cậu đều bị thương nặng, linh lực không thể vận hành, tu vi cứ thế mỗi ngày một tiêu tán. Tình trạng này trong mắt giới tu hành gần như là vô phương cứu chữa, hèn gì lão ma tu kia lại gọi cậu là "phế nhân".Nhưng sư tôn của Ninh Khả Chi là ai? Là Hạc Quy! Nhân vật "khủng" nhất tu chân giới này!! Thế nên thực ra vẫn có cách cứu vãn:Sử dụng Bích Lạc Quả vạn năm, rồi nhờ một bậc đại tu hành ra tay tái tạo lại kinh mạch.Có điều, đây rõ ràng là một phương án khó nhằn mức độ siêu S. Bích Lạc Quả vạn năm mỗi lần xuất hiện là giang hồ dậy sóng, hiện nay cũng chỉ còn một quả duy nhất nằm trong gác Hối Linh của Thiên Vân Tông.Dù với một siêu cấp tông môn thì nó chưa đến mức là bảo vật trấn phái, nhưng cũng quý giá vô ngần. Còn việc tái tạo kinh mạch, công sức và tu vi bỏ ra lớn đến mức ngay cả người như Hạc Quy cũng sẽ bị tổn thương nguyên khí nặng nề.Ninh Khả Chi: "..."Không đáng, thật sự không đáng chút nào đâu!—— Cậu thực sự không xứng để họ bỏ ra nhiều như thế đâu mà!!Vốn dĩ cậu đã chuẩn bị tinh thần thoát ly thế giới ngay sau cảnh đó rồi, việc bị cứu sống hoàn toàn là ngoài ý muốn. Giờ nếu cậu bỏ đi thì cảm giác cứ như mình là người khiến Hạc Quy và Thẩm Trầm Ngọc phạm phải sai lầm lớn vậy...Ninh Khả Chi ngay từ đầu đã đắn đo tìm cách giải quyết lão ma tu kia, cũng chỉ vì không muốn chứng kiến cảnh "anh em tương tàn, thầy trò trở mặt" đầy bi kịch mà thôi.

Chương 168