Ninh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên…
Chương 167
Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Cậu định né tránh, nhưng rồi khựng lại. Đúng rồi... cốt truyện... Tuy quá trình hơi khác nhưng kết quả dường như lại khớp hoàn toàn?Trái ngược với sự chấp nhận thực tế nhanh chóng của Ninh Khả Chi, Vong Chấp đứng bên cạnh gần như phát điên:— Sư huynh!!Ông chỉ vừa lơ là một chút mà giờ ngăn lại không kịp nữa rồi!Ninh Khả Chi trơ mắt nhìn Nguyên Anh trong đan điền bị xẻ làm đôi. Nguyên Anh vốn là hóa thân của tu sĩ, bị cắt rời như vậy... Cậu chỉ thấy người cứng đờ, thầm cảm ơn hệ thống vì đã tắt cảm giác đau, nếu không chắc cậu chết vì đau mất.Nửa bên Nguyên Anh đầy ma khí rơi vào tay Hạc Quy, bỗng biến hóa thành một hình dáng khác.Ninh Khả Chi: ?!! Chẳng lẽ là...Phản ứng tiếp theo của đối phương đã chứng thực suy đoán của cậu. Ma Anh đó biết mình không còn đường chạy thoát, chẳng buồn làm việc vô ích nữa mà cười lớn:— Ha ha ha! Trước khi chết phế được một đứa đồ đệ của ngươi, bản tôn đi chuyến này cũng đáng lắm... Ha ha ha... Vượt qua Cửu Cửu Thiên Kiếp thì sao chứ?! Thiên tài ngút trời ư? Giờ chẳng phải cũng thành phế nhân rồi sao!— Hạc Quy Đạo Quân đúng là thống lĩnh chính đạo, trừ ma diệt bạo... ngay cả đệ tử của mình cũng có thể ra tay tàn độc như thế...Ninh Khả Chi: "..."Cậu không biết vị tiền bối ma tu này vốn dĩ lắm lời hay là do mấy năm nay đóng giả tâm ma quá nhập tâm, đến lúc chết vẫn phải nói cho bằng hết.... Không, không đúng...Sống chung lâu như vậy, Ninh Khả Chi nhận ra hơi thở xung quanh biến đổi. Tên ma tu này rõ ràng đang đánh lạc hướng để... tự bạo?Ninh Khả Chi chưa kịp lên tiếng nhắc nhở thì đã thấy Hạc Quy siết chặt năm ngón tay. Tên ma tu chưa kịp hét lên một tiếng đã tan thành mây khói.Ninh Khả Chi: "..."Thảo nào trong cốt truyện gốc, lão này sau khi đoạt xá cứ phải trốn tránh Hạc Quy. Đúng là chỉ cần lộ mặt là bị tiêu diệt trong một nốt nhạc!Giải quyết xong vấn đề lớn, Ninh Khả Chi thở phào một hơi. Nhưng khi vừa nới lỏng tinh thần, cậu mới nhận ra tình trạng của mình tệ đến mức nào.Cậu không có khả năng tụ lại Nguyên Anh như lão ma tu kia. Nguyên Anh mới thành hình chưa vững đã bị đánh tan, đan phủ giờ là một mớ hỗn độn. Dù không còn ma khí quấy nhiễu, nhưng linh lực trong người không ai kiềm chế, cứ thế thoát ra ngoài như quả bóng bị thủng.Giờ cậu mới hiểu ý "phế nhân" của tên ma tu là gì. Cứ đà này, khi linh lực thoát hết, cậu sẽ trở thành người phàm. Mà với vết thương nặng thế này, trước khi kịp thành người phàm, chắc cậu đã thành người chết rồi...Cậu cảm nhận cơ thể lạnh dần, ý thức mờ đi —— một cảm giác quen thuộc đến mức thân thiết. Cậu thầm nghĩ: "Khả năng thích nghi của con người đúng là vô hạn".Lần này Ninh Khả Chi bình thản hơn nhiều so với lúc độ kiếp. Cốt truyện hạ màn đã xong, mối lo ma tu cũng được giải quyết... dường như chẳng còn gì vướng bận...Đang buông xuôi, bàn tay vốn đang nắm ngọc phù bỗng cứng lại.Hình như vẫn còn một vấn đề nhỏ. Thẩm Trầm Ngọc vẫn hiểu lầm về tàn hồn của Ỷ Phong. Và... hình như lòng bàn tay hơi nhói? Miếng ngọc phù này không phải bị cậu bóp nát rồi đấy chứ?Ninh Khả Chi gắng gượng chút sức tàn siết chặt ngọc phù, gọi hệ thống: [Thống nhi?]Hệ thống không hiểu hết ý cậu, chỉ trấn an: [Ký chủ yên tâm, giao diện rút thưởng sắp mở rồi.]Ninh Khả Chi: [...] Ý cậu không phải thế!Chút ý thức mỏng manh không đủ để giải thích dài dòng, cậu chỉ nhấn mạnh điều mình lo nhất: [Chỉ được rút thưởng thôi đấy!]Đừng có bày thêm trò gì nữa. Một cái [Thần thức ngụy trang] đã khổ lắm rồi, giờ sắp xong việc, đừng để cậu chết cũng không yên.Khi vòng quay bắt đầu lăn, hình ảnh trước mắt Ninh Khả Chi nhòe đi.A, cái kỹ năng này... hình như dùng được.Một bóng hình hư ảo, trong suốt chậm rãi ngưng tụ giữa mọi người. Thẩm Trầm Ngọc đang lảo đảo chạy tới bỗng khựng bước. Bóng hình ấy mờ ảo như sắp tan biến. Thẩm Trầm Ngọc vừa hận vừa lo, vội kêu lên:— Sư tôn! Dưỡng Hồn Mộc!!Nhưng Hạc Quy không động đậy. Đúng hơn là ông đã từ bỏ ý định ngay khi bóng hình đó xuất hiện. Thẩm Trầm Ngọc định dùng [Liên tâm] để cứu vãn nhưng bị ánh mắt của Hạc Quy ngăn lại. Hắn chợt nhận ra... đó không phải tàn hồn.Đó là... [Ảo giác].Bàn tay Ninh Khả Chi rụng xuống, để lộ miếng ngọc phù vỡ nát nhiễm máu. Bóng hình kia cũng tan thành những đốm sáng nhỏ như một trận tuyết lặng lẽ.Vong Chấp bàng hoàng nhìn bóng hình vừa tan biến. Ông chợt nhớ lại đạo kiếm ý quen thuộc bùng lên sau lưng lúc nãy...—— Ỷ Phong sư huynh?!
Cậu định né tránh, nhưng rồi khựng lại. Đúng rồi... cốt truyện... Tuy quá trình hơi khác nhưng kết quả dường như lại khớp hoàn toàn?
Trái ngược với sự chấp nhận thực tế nhanh chóng của Ninh Khả Chi, Vong Chấp đứng bên cạnh gần như phát điên:
— Sư huynh!!
Ông chỉ vừa lơ là một chút mà giờ ngăn lại không kịp nữa rồi!
Ninh Khả Chi trơ mắt nhìn Nguyên Anh trong đan điền bị xẻ làm đôi. Nguyên Anh vốn là hóa thân của tu sĩ, bị cắt rời như vậy... Cậu chỉ thấy người cứng đờ, thầm cảm ơn hệ thống vì đã tắt cảm giác đau, nếu không chắc cậu chết vì đau mất.
Nửa bên Nguyên Anh đầy ma khí rơi vào tay Hạc Quy, bỗng biến hóa thành một hình dáng khác.
Ninh Khả Chi: ?!! Chẳng lẽ là...
Phản ứng tiếp theo của đối phương đã chứng thực suy đoán của cậu. Ma Anh đó biết mình không còn đường chạy thoát, chẳng buồn làm việc vô ích nữa mà cười lớn:
— Ha ha ha! Trước khi chết phế được một đứa đồ đệ của ngươi, bản tôn đi chuyến này cũng đáng lắm... Ha ha ha... Vượt qua Cửu Cửu Thiên Kiếp thì sao chứ?! Thiên tài ngút trời ư? Giờ chẳng phải cũng thành phế nhân rồi sao!
— Hạc Quy Đạo Quân đúng là thống lĩnh chính đạo, trừ ma diệt bạo... ngay cả đệ tử của mình cũng có thể ra tay tàn độc như thế...
Ninh Khả Chi: "..."
Cậu không biết vị tiền bối ma tu này vốn dĩ lắm lời hay là do mấy năm nay đóng giả tâm ma quá nhập tâm, đến lúc chết vẫn phải nói cho bằng hết.
... Không, không đúng...
Sống chung lâu như vậy, Ninh Khả Chi nhận ra hơi thở xung quanh biến đổi. Tên ma tu này rõ ràng đang đánh lạc hướng để... tự bạo?
Ninh Khả Chi chưa kịp lên tiếng nhắc nhở thì đã thấy Hạc Quy siết chặt năm ngón tay. Tên ma tu chưa kịp hét lên một tiếng đã tan thành mây khói.
Ninh Khả Chi: "..."
Thảo nào trong cốt truyện gốc, lão này sau khi đoạt xá cứ phải trốn tránh Hạc Quy. Đúng là chỉ cần lộ mặt là bị tiêu diệt trong một nốt nhạc!
Giải quyết xong vấn đề lớn, Ninh Khả Chi thở phào một hơi. Nhưng khi vừa nới lỏng tinh thần, cậu mới nhận ra tình trạng của mình tệ đến mức nào.
Cậu không có khả năng tụ lại Nguyên Anh như lão ma tu kia. Nguyên Anh mới thành hình chưa vững đã bị đánh tan, đan phủ giờ là một mớ hỗn độn. Dù không còn ma khí quấy nhiễu, nhưng linh lực trong người không ai kiềm chế, cứ thế thoát ra ngoài như quả bóng bị thủng.
Giờ cậu mới hiểu ý "phế nhân" của tên ma tu là gì. Cứ đà này, khi linh lực thoát hết, cậu sẽ trở thành người phàm. Mà với vết thương nặng thế này, trước khi kịp thành người phàm, chắc cậu đã thành người chết rồi...
Cậu cảm nhận cơ thể lạnh dần, ý thức mờ đi —— một cảm giác quen thuộc đến mức thân thiết. Cậu thầm nghĩ: "Khả năng thích nghi của con người đúng là vô hạn".
Lần này Ninh Khả Chi bình thản hơn nhiều so với lúc độ kiếp. Cốt truyện hạ màn đã xong, mối lo ma tu cũng được giải quyết... dường như chẳng còn gì vướng bận...
Đang buông xuôi, bàn tay vốn đang nắm ngọc phù bỗng cứng lại.
Hình như vẫn còn một vấn đề nhỏ. Thẩm Trầm Ngọc vẫn hiểu lầm về tàn hồn của Ỷ Phong. Và... hình như lòng bàn tay hơi nhói? Miếng ngọc phù này không phải bị cậu bóp nát rồi đấy chứ?
Ninh Khả Chi gắng gượng chút sức tàn siết chặt ngọc phù, gọi hệ thống: [Thống nhi?]
Hệ thống không hiểu hết ý cậu, chỉ trấn an: [Ký chủ yên tâm, giao diện rút thưởng sắp mở rồi.]
Ninh Khả Chi: [...] Ý cậu không phải thế!
Chút ý thức mỏng manh không đủ để giải thích dài dòng, cậu chỉ nhấn mạnh điều mình lo nhất: [Chỉ được rút thưởng thôi đấy!]
Đừng có bày thêm trò gì nữa. Một cái [Thần thức ngụy trang] đã khổ lắm rồi, giờ sắp xong việc, đừng để cậu chết cũng không yên.
Khi vòng quay bắt đầu lăn, hình ảnh trước mắt Ninh Khả Chi nhòe đi.
A, cái kỹ năng này... hình như dùng được.
Một bóng hình hư ảo, trong suốt chậm rãi ngưng tụ giữa mọi người. Thẩm Trầm Ngọc đang lảo đảo chạy tới bỗng khựng bước. Bóng hình ấy mờ ảo như sắp tan biến. Thẩm Trầm Ngọc vừa hận vừa lo, vội kêu lên:
— Sư tôn! Dưỡng Hồn Mộc!!
Nhưng Hạc Quy không động đậy. Đúng hơn là ông đã từ bỏ ý định ngay khi bóng hình đó xuất hiện. Thẩm Trầm Ngọc định dùng [Liên tâm] để cứu vãn nhưng bị ánh mắt của Hạc Quy ngăn lại. Hắn chợt nhận ra... đó không phải tàn hồn.
Đó là... [Ảo giác].
Bàn tay Ninh Khả Chi rụng xuống, để lộ miếng ngọc phù vỡ nát nhiễm máu. Bóng hình kia cũng tan thành những đốm sáng nhỏ như một trận tuyết lặng lẽ.
Vong Chấp bàng hoàng nhìn bóng hình vừa tan biến. Ông chợt nhớ lại đạo kiếm ý quen thuộc bùng lên sau lưng lúc nãy...
—— Ỷ Phong sư huynh?!
Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Cậu định né tránh, nhưng rồi khựng lại. Đúng rồi... cốt truyện... Tuy quá trình hơi khác nhưng kết quả dường như lại khớp hoàn toàn?Trái ngược với sự chấp nhận thực tế nhanh chóng của Ninh Khả Chi, Vong Chấp đứng bên cạnh gần như phát điên:— Sư huynh!!Ông chỉ vừa lơ là một chút mà giờ ngăn lại không kịp nữa rồi!Ninh Khả Chi trơ mắt nhìn Nguyên Anh trong đan điền bị xẻ làm đôi. Nguyên Anh vốn là hóa thân của tu sĩ, bị cắt rời như vậy... Cậu chỉ thấy người cứng đờ, thầm cảm ơn hệ thống vì đã tắt cảm giác đau, nếu không chắc cậu chết vì đau mất.Nửa bên Nguyên Anh đầy ma khí rơi vào tay Hạc Quy, bỗng biến hóa thành một hình dáng khác.Ninh Khả Chi: ?!! Chẳng lẽ là...Phản ứng tiếp theo của đối phương đã chứng thực suy đoán của cậu. Ma Anh đó biết mình không còn đường chạy thoát, chẳng buồn làm việc vô ích nữa mà cười lớn:— Ha ha ha! Trước khi chết phế được một đứa đồ đệ của ngươi, bản tôn đi chuyến này cũng đáng lắm... Ha ha ha... Vượt qua Cửu Cửu Thiên Kiếp thì sao chứ?! Thiên tài ngút trời ư? Giờ chẳng phải cũng thành phế nhân rồi sao!— Hạc Quy Đạo Quân đúng là thống lĩnh chính đạo, trừ ma diệt bạo... ngay cả đệ tử của mình cũng có thể ra tay tàn độc như thế...Ninh Khả Chi: "..."Cậu không biết vị tiền bối ma tu này vốn dĩ lắm lời hay là do mấy năm nay đóng giả tâm ma quá nhập tâm, đến lúc chết vẫn phải nói cho bằng hết.... Không, không đúng...Sống chung lâu như vậy, Ninh Khả Chi nhận ra hơi thở xung quanh biến đổi. Tên ma tu này rõ ràng đang đánh lạc hướng để... tự bạo?Ninh Khả Chi chưa kịp lên tiếng nhắc nhở thì đã thấy Hạc Quy siết chặt năm ngón tay. Tên ma tu chưa kịp hét lên một tiếng đã tan thành mây khói.Ninh Khả Chi: "..."Thảo nào trong cốt truyện gốc, lão này sau khi đoạt xá cứ phải trốn tránh Hạc Quy. Đúng là chỉ cần lộ mặt là bị tiêu diệt trong một nốt nhạc!Giải quyết xong vấn đề lớn, Ninh Khả Chi thở phào một hơi. Nhưng khi vừa nới lỏng tinh thần, cậu mới nhận ra tình trạng của mình tệ đến mức nào.Cậu không có khả năng tụ lại Nguyên Anh như lão ma tu kia. Nguyên Anh mới thành hình chưa vững đã bị đánh tan, đan phủ giờ là một mớ hỗn độn. Dù không còn ma khí quấy nhiễu, nhưng linh lực trong người không ai kiềm chế, cứ thế thoát ra ngoài như quả bóng bị thủng.Giờ cậu mới hiểu ý "phế nhân" của tên ma tu là gì. Cứ đà này, khi linh lực thoát hết, cậu sẽ trở thành người phàm. Mà với vết thương nặng thế này, trước khi kịp thành người phàm, chắc cậu đã thành người chết rồi...Cậu cảm nhận cơ thể lạnh dần, ý thức mờ đi —— một cảm giác quen thuộc đến mức thân thiết. Cậu thầm nghĩ: "Khả năng thích nghi của con người đúng là vô hạn".Lần này Ninh Khả Chi bình thản hơn nhiều so với lúc độ kiếp. Cốt truyện hạ màn đã xong, mối lo ma tu cũng được giải quyết... dường như chẳng còn gì vướng bận...Đang buông xuôi, bàn tay vốn đang nắm ngọc phù bỗng cứng lại.Hình như vẫn còn một vấn đề nhỏ. Thẩm Trầm Ngọc vẫn hiểu lầm về tàn hồn của Ỷ Phong. Và... hình như lòng bàn tay hơi nhói? Miếng ngọc phù này không phải bị cậu bóp nát rồi đấy chứ?Ninh Khả Chi gắng gượng chút sức tàn siết chặt ngọc phù, gọi hệ thống: [Thống nhi?]Hệ thống không hiểu hết ý cậu, chỉ trấn an: [Ký chủ yên tâm, giao diện rút thưởng sắp mở rồi.]Ninh Khả Chi: [...] Ý cậu không phải thế!Chút ý thức mỏng manh không đủ để giải thích dài dòng, cậu chỉ nhấn mạnh điều mình lo nhất: [Chỉ được rút thưởng thôi đấy!]Đừng có bày thêm trò gì nữa. Một cái [Thần thức ngụy trang] đã khổ lắm rồi, giờ sắp xong việc, đừng để cậu chết cũng không yên.Khi vòng quay bắt đầu lăn, hình ảnh trước mắt Ninh Khả Chi nhòe đi.A, cái kỹ năng này... hình như dùng được.Một bóng hình hư ảo, trong suốt chậm rãi ngưng tụ giữa mọi người. Thẩm Trầm Ngọc đang lảo đảo chạy tới bỗng khựng bước. Bóng hình ấy mờ ảo như sắp tan biến. Thẩm Trầm Ngọc vừa hận vừa lo, vội kêu lên:— Sư tôn! Dưỡng Hồn Mộc!!Nhưng Hạc Quy không động đậy. Đúng hơn là ông đã từ bỏ ý định ngay khi bóng hình đó xuất hiện. Thẩm Trầm Ngọc định dùng [Liên tâm] để cứu vãn nhưng bị ánh mắt của Hạc Quy ngăn lại. Hắn chợt nhận ra... đó không phải tàn hồn.Đó là... [Ảo giác].Bàn tay Ninh Khả Chi rụng xuống, để lộ miếng ngọc phù vỡ nát nhiễm máu. Bóng hình kia cũng tan thành những đốm sáng nhỏ như một trận tuyết lặng lẽ.Vong Chấp bàng hoàng nhìn bóng hình vừa tan biến. Ông chợt nhớ lại đạo kiếm ý quen thuộc bùng lên sau lưng lúc nãy...—— Ỷ Phong sư huynh?!