Ninh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên…
Chương 170
Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Đúng là càng lớn lên người ta càng trở nên chín chắn và thâm trầm hơn.Ninh Khả Chi lặng lẽ cảm thán vài câu, rồi vội vàng gạt đi cái cảm giác "người cha già" đầy vi diệu đang dâng lên trong lòng. Đây là nhân vật chính chịu của cả một thế giới đấy, không phải ai muốn nhận làm con cũng được đâu... Tự tiện nâng bậc vai vế của mình lên như thế, có khi đến lúc chết cũng chẳng hiểu vì sao mình chết.Trước câu hỏi của Thẩm Trầm Ngọc, Ninh Khả Chi không suy nghĩ nhiều mà gật đầu đồng ý ngay. Chuyện xuống núi du ngoạn ở Thiên Vân Tông vốn là việc quá đỗi bình thường, bình thường đến mức cậu chẳng cần phải vắt óc tìm lý do.Hơn nữa, giữa các tu sĩ với nhau, việc cả trăm năm không liên lạc cũng là chuyện thường tình. Lần này Ninh Khả Chi thậm chí không cần tốn điểm mua dịch vụ thoát ly thế giới của hệ thống, chỉ cần nhờ nó hỗ trợ điều khiển một chút, để hồn đèn của mình tắt đi vào một thời điểm thích hợp với tuổi thọ của người phàm là coi như xong xuôi.Thực ra, để phòng hờ bất trắc, Ninh Khả Chi định xuống núi sớm hơn. Nhưng mỗi lần định đi là y như rằng lại có đủ thứ chuyện lớn nhỏ níu chân, cộng thêm việc ở trong nhà trúc quá đỗi thoải mái nên cậu cứ lần lữa mãi đến tận bây giờ.Ninh Khả Chi: "..." Cậu cứ ngỡ cái bệnh trì hoãn của mình đã được sư tôn chữa dứt điểm bằng phương pháp "uốn nắn thép" rồi chứ. Nhưng lần này, rõ ràng là không thể trì hoãn thêm được nữa.Ninh Khả Chi l*n đ*nh Quy Kiếm một chuyến. Với tu vi hiện tại, dù có linh phù bảo vệ, việc leo núi vẫn thực sự gian nan. Khi đến được trước cửa động phủ của Hạc Quy, người cậu đã lạnh đến mức tím tái, gần như mất hết cảm giác. Cậu không vào trong. Mà thực ra cậu cũng chẳng định vào làm gì... Hạc Quy đã bế quan từ ba năm trước, cậu biết rõ điều đó.Ninh Khả Chi quỳ xuống hành lễ bái biệt ngay tại cửa động phủ. Chần chừ một lát, cậu vẫn dùng hạc giấy để lại một lời nhắn: "Đệ tử bái biệt sư tôn."Ninh Khả Chi không hề hay biết, ngay khi cậu vừa quay lưng rời đi, tại nơi cậu vừa hành lễ bái biệt, một bóng hình chậm rãi hiện ra. Đó chính là vị sư tôn lẽ ra đang bế quan trong động phủ. Hạc Quy hiện thân nhưng không lên tiếng, ông chỉ im lặng dõi mắt theo từng dấu chân đang kéo dài dần.Giữa màn tuyết trắng xóa, bóng hình ấy mỗi lúc một xa dần... Cho đến khi bóng người hoàn toàn mất hút, tuyết rơi lại phủ lấp toàn bộ những dấu chân kia... Sạch sẽ đến mức như thể chưa từng có ai đặt chân đến nơi này.Dù trước khi rời tông có gặp chút rắc rối nhỏ, nhưng nhìn chung chuyến xuống núi này của Ninh Khả Chi diễn ra rất suôn sẻ. Rời khỏi Thiên Vân Tông, cậu nhanh chóng tìm được một nơi sơn thủy hữu tình, vắng bóng người qua lại để tiến hành thoát ly.Chỉ là vào khoảnh khắc linh hồn rời khỏi thể xác, cậu dường như thoáng thấy một bóng người quen thuộc. ...Thẩm Trầm Ngọc?Ninh Khả Chi không chắc mình có nhìn nhầm hay không. Lúc này lẽ ra Thẩm Trầm Ngọc phải đang ở Thiên Vân Tông tham gia đại hội tỷ thí chứ, đưa cậu rời tông xong là hắn phải vội vàng quay về ngay, đào đâu ra thời gian mà chạy tới cõi phàm này?Cậu tự nhủ chắc mình hoa mắt thôi, nhưng để cho chắc, cậu vẫn hỏi hệ thống: [Này, lúc nãy hình như tôi thấy... Thẩm Trầm Ngọc?]Hệ thống: [@#$%^&*……]Ninh Khả Chi: [?!!!]Cậu chẳng buồn quan tâm chuyện nhìn nhầm hay không nữa. Cái hệ thống này không lẽ lúc tái liên kết lại xảy ra lỗi gì rồi? Hay là vụ [Thần thức ngụy trang] bị bại lộ nên bị tóm rồi?!Trước khi Ninh Khả Chi kịp tưởng tượng ra những viễn cảnh tồi tệ hơn, hệ thống cuối cùng cũng lên tiếng giải thích: [Xin lỗi ký chủ, khi thoát ly thế giới bị kẹt lại một đoạn luồng dữ liệu... Tôi vừa mới phải cắt đứt liên hệ giữa nó với bản thể.]Ninh Khả Chi: [Để luồng dữ liệu đó lại thế giới kia thì không sao chứ?] Dù không hiểu lắm, nhưng nghe nói là cắt đứt liên hệ chứ không phải tiêu hủy, cậu vẫn thấy lo.Hệ thống liên tục trấn an: [Đoạn dữ liệu đó vốn dĩ là phải để lại thế giới đó mà.]Theo đúng cốt truyện, vị Đại sư huynh của Thiên Vân Tông này chỉ bị ma tu đoạt xác, thần hồn vẫn bị nhốt sâu trong thức hải, trơ mắt nhìn "chính mình" hành động. Việc lãng phí thời gian như vậy tất nhiên hệ thống sẽ không để ký chủ phải chịu đựng. Cục Quản lý Xuyên không từ lâu đã có biện pháp ứng phó: dùng dữ liệu mô phỏng để thay thế, còn ký chủ thật sự đã sớm "kim thiền thoát xác" rời đi rồi...Nghe giải thích xong, Ninh Khả Chi mới hoàn toàn yên tâm. Thế giới trước xảy ra quá nhiều sự cố làm cậu giờ hơi mắc bệnh nghi thần nghi quỷ. Hệ thống bắt đầu bước vào quy trình tổng kết thế giới thông thường.Hệ thống: [Mời ký chủ chờ trong giây lát, đang tiến hành kết toán thế giới ——]Nghe tiếng thông báo quen thuộc, tâm trạng Ninh Khả Chi dần dịu lại. Hình như cậu vẫn còn muốn hỏi cái gì đó thì phải? Thôi kệ đi, nếu không nhớ ra được thì chắc cũng chẳng có gì quan trọng.
Đúng là càng lớn lên người ta càng trở nên chín chắn và thâm trầm hơn.
Ninh Khả Chi lặng lẽ cảm thán vài câu, rồi vội vàng gạt đi cái cảm giác "người cha già" đầy vi diệu đang dâng lên trong lòng. Đây là nhân vật chính chịu của cả một thế giới đấy, không phải ai muốn nhận làm con cũng được đâu... Tự tiện nâng bậc vai vế của mình lên như thế, có khi đến lúc chết cũng chẳng hiểu vì sao mình chết.
Trước câu hỏi của Thẩm Trầm Ngọc, Ninh Khả Chi không suy nghĩ nhiều mà gật đầu đồng ý ngay. Chuyện xuống núi du ngoạn ở Thiên Vân Tông vốn là việc quá đỗi bình thường, bình thường đến mức cậu chẳng cần phải vắt óc tìm lý do.
Hơn nữa, giữa các tu sĩ với nhau, việc cả trăm năm không liên lạc cũng là chuyện thường tình. Lần này Ninh Khả Chi thậm chí không cần tốn điểm mua dịch vụ thoát ly thế giới của hệ thống, chỉ cần nhờ nó hỗ trợ điều khiển một chút, để hồn đèn của mình tắt đi vào một thời điểm thích hợp với tuổi thọ của người phàm là coi như xong xuôi.
Thực ra, để phòng hờ bất trắc, Ninh Khả Chi định xuống núi sớm hơn. Nhưng mỗi lần định đi là y như rằng lại có đủ thứ chuyện lớn nhỏ níu chân, cộng thêm việc ở trong nhà trúc quá đỗi thoải mái nên cậu cứ lần lữa mãi đến tận bây giờ.
Ninh Khả Chi: "..." Cậu cứ ngỡ cái bệnh trì hoãn của mình đã được sư tôn chữa dứt điểm bằng phương pháp "uốn nắn thép" rồi chứ. Nhưng lần này, rõ ràng là không thể trì hoãn thêm được nữa.
Ninh Khả Chi l*n đ*nh Quy Kiếm một chuyến. Với tu vi hiện tại, dù có linh phù bảo vệ, việc leo núi vẫn thực sự gian nan. Khi đến được trước cửa động phủ của Hạc Quy, người cậu đã lạnh đến mức tím tái, gần như mất hết cảm giác. Cậu không vào trong. Mà thực ra cậu cũng chẳng định vào làm gì... Hạc Quy đã bế quan từ ba năm trước, cậu biết rõ điều đó.
Ninh Khả Chi quỳ xuống hành lễ bái biệt ngay tại cửa động phủ. Chần chừ một lát, cậu vẫn dùng hạc giấy để lại một lời nhắn: "Đệ tử bái biệt sư tôn."
Ninh Khả Chi không hề hay biết, ngay khi cậu vừa quay lưng rời đi, tại nơi cậu vừa hành lễ bái biệt, một bóng hình chậm rãi hiện ra. Đó chính là vị sư tôn lẽ ra đang bế quan trong động phủ. Hạc Quy hiện thân nhưng không lên tiếng, ông chỉ im lặng dõi mắt theo từng dấu chân đang kéo dài dần.
Giữa màn tuyết trắng xóa, bóng hình ấy mỗi lúc một xa dần... Cho đến khi bóng người hoàn toàn mất hút, tuyết rơi lại phủ lấp toàn bộ những dấu chân kia... Sạch sẽ đến mức như thể chưa từng có ai đặt chân đến nơi này.
Dù trước khi rời tông có gặp chút rắc rối nhỏ, nhưng nhìn chung chuyến xuống núi này của Ninh Khả Chi diễn ra rất suôn sẻ. Rời khỏi Thiên Vân Tông, cậu nhanh chóng tìm được một nơi sơn thủy hữu tình, vắng bóng người qua lại để tiến hành thoát ly.
Chỉ là vào khoảnh khắc linh hồn rời khỏi thể xác, cậu dường như thoáng thấy một bóng người quen thuộc. ...Thẩm Trầm Ngọc?
Ninh Khả Chi không chắc mình có nhìn nhầm hay không. Lúc này lẽ ra Thẩm Trầm Ngọc phải đang ở Thiên Vân Tông tham gia đại hội tỷ thí chứ, đưa cậu rời tông xong là hắn phải vội vàng quay về ngay, đào đâu ra thời gian mà chạy tới cõi phàm này?
Cậu tự nhủ chắc mình hoa mắt thôi, nhưng để cho chắc, cậu vẫn hỏi hệ thống: [Này, lúc nãy hình như tôi thấy... Thẩm Trầm Ngọc?]
Hệ thống: [@#$%^&*……]
Ninh Khả Chi: [?!!!]
Cậu chẳng buồn quan tâm chuyện nhìn nhầm hay không nữa. Cái hệ thống này không lẽ lúc tái liên kết lại xảy ra lỗi gì rồi? Hay là vụ [Thần thức ngụy trang] bị bại lộ nên bị tóm rồi?!
Trước khi Ninh Khả Chi kịp tưởng tượng ra những viễn cảnh tồi tệ hơn, hệ thống cuối cùng cũng lên tiếng giải thích: [Xin lỗi ký chủ, khi thoát ly thế giới bị kẹt lại một đoạn luồng dữ liệu... Tôi vừa mới phải cắt đứt liên hệ giữa nó với bản thể.]
Ninh Khả Chi: [Để luồng dữ liệu đó lại thế giới kia thì không sao chứ?] Dù không hiểu lắm, nhưng nghe nói là cắt đứt liên hệ chứ không phải tiêu hủy, cậu vẫn thấy lo.
Hệ thống liên tục trấn an: [Đoạn dữ liệu đó vốn dĩ là phải để lại thế giới đó mà.]
Theo đúng cốt truyện, vị Đại sư huynh của Thiên Vân Tông này chỉ bị ma tu đoạt xác, thần hồn vẫn bị nhốt sâu trong thức hải, trơ mắt nhìn "chính mình" hành động. Việc lãng phí thời gian như vậy tất nhiên hệ thống sẽ không để ký chủ phải chịu đựng. Cục Quản lý Xuyên không từ lâu đã có biện pháp ứng phó: dùng dữ liệu mô phỏng để thay thế, còn ký chủ thật sự đã sớm "kim thiền thoát xác" rời đi rồi...
Nghe giải thích xong, Ninh Khả Chi mới hoàn toàn yên tâm. Thế giới trước xảy ra quá nhiều sự cố làm cậu giờ hơi mắc bệnh nghi thần nghi quỷ. Hệ thống bắt đầu bước vào quy trình tổng kết thế giới thông thường.
Hệ thống: [Mời ký chủ chờ trong giây lát, đang tiến hành kết toán thế giới ——]
Nghe tiếng thông báo quen thuộc, tâm trạng Ninh Khả Chi dần dịu lại. Hình như cậu vẫn còn muốn hỏi cái gì đó thì phải? Thôi kệ đi, nếu không nhớ ra được thì chắc cũng chẳng có gì quan trọng.
Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Đúng là càng lớn lên người ta càng trở nên chín chắn và thâm trầm hơn.Ninh Khả Chi lặng lẽ cảm thán vài câu, rồi vội vàng gạt đi cái cảm giác "người cha già" đầy vi diệu đang dâng lên trong lòng. Đây là nhân vật chính chịu của cả một thế giới đấy, không phải ai muốn nhận làm con cũng được đâu... Tự tiện nâng bậc vai vế của mình lên như thế, có khi đến lúc chết cũng chẳng hiểu vì sao mình chết.Trước câu hỏi của Thẩm Trầm Ngọc, Ninh Khả Chi không suy nghĩ nhiều mà gật đầu đồng ý ngay. Chuyện xuống núi du ngoạn ở Thiên Vân Tông vốn là việc quá đỗi bình thường, bình thường đến mức cậu chẳng cần phải vắt óc tìm lý do.Hơn nữa, giữa các tu sĩ với nhau, việc cả trăm năm không liên lạc cũng là chuyện thường tình. Lần này Ninh Khả Chi thậm chí không cần tốn điểm mua dịch vụ thoát ly thế giới của hệ thống, chỉ cần nhờ nó hỗ trợ điều khiển một chút, để hồn đèn của mình tắt đi vào một thời điểm thích hợp với tuổi thọ của người phàm là coi như xong xuôi.Thực ra, để phòng hờ bất trắc, Ninh Khả Chi định xuống núi sớm hơn. Nhưng mỗi lần định đi là y như rằng lại có đủ thứ chuyện lớn nhỏ níu chân, cộng thêm việc ở trong nhà trúc quá đỗi thoải mái nên cậu cứ lần lữa mãi đến tận bây giờ.Ninh Khả Chi: "..." Cậu cứ ngỡ cái bệnh trì hoãn của mình đã được sư tôn chữa dứt điểm bằng phương pháp "uốn nắn thép" rồi chứ. Nhưng lần này, rõ ràng là không thể trì hoãn thêm được nữa.Ninh Khả Chi l*n đ*nh Quy Kiếm một chuyến. Với tu vi hiện tại, dù có linh phù bảo vệ, việc leo núi vẫn thực sự gian nan. Khi đến được trước cửa động phủ của Hạc Quy, người cậu đã lạnh đến mức tím tái, gần như mất hết cảm giác. Cậu không vào trong. Mà thực ra cậu cũng chẳng định vào làm gì... Hạc Quy đã bế quan từ ba năm trước, cậu biết rõ điều đó.Ninh Khả Chi quỳ xuống hành lễ bái biệt ngay tại cửa động phủ. Chần chừ một lát, cậu vẫn dùng hạc giấy để lại một lời nhắn: "Đệ tử bái biệt sư tôn."Ninh Khả Chi không hề hay biết, ngay khi cậu vừa quay lưng rời đi, tại nơi cậu vừa hành lễ bái biệt, một bóng hình chậm rãi hiện ra. Đó chính là vị sư tôn lẽ ra đang bế quan trong động phủ. Hạc Quy hiện thân nhưng không lên tiếng, ông chỉ im lặng dõi mắt theo từng dấu chân đang kéo dài dần.Giữa màn tuyết trắng xóa, bóng hình ấy mỗi lúc một xa dần... Cho đến khi bóng người hoàn toàn mất hút, tuyết rơi lại phủ lấp toàn bộ những dấu chân kia... Sạch sẽ đến mức như thể chưa từng có ai đặt chân đến nơi này.Dù trước khi rời tông có gặp chút rắc rối nhỏ, nhưng nhìn chung chuyến xuống núi này của Ninh Khả Chi diễn ra rất suôn sẻ. Rời khỏi Thiên Vân Tông, cậu nhanh chóng tìm được một nơi sơn thủy hữu tình, vắng bóng người qua lại để tiến hành thoát ly.Chỉ là vào khoảnh khắc linh hồn rời khỏi thể xác, cậu dường như thoáng thấy một bóng người quen thuộc. ...Thẩm Trầm Ngọc?Ninh Khả Chi không chắc mình có nhìn nhầm hay không. Lúc này lẽ ra Thẩm Trầm Ngọc phải đang ở Thiên Vân Tông tham gia đại hội tỷ thí chứ, đưa cậu rời tông xong là hắn phải vội vàng quay về ngay, đào đâu ra thời gian mà chạy tới cõi phàm này?Cậu tự nhủ chắc mình hoa mắt thôi, nhưng để cho chắc, cậu vẫn hỏi hệ thống: [Này, lúc nãy hình như tôi thấy... Thẩm Trầm Ngọc?]Hệ thống: [@#$%^&*……]Ninh Khả Chi: [?!!!]Cậu chẳng buồn quan tâm chuyện nhìn nhầm hay không nữa. Cái hệ thống này không lẽ lúc tái liên kết lại xảy ra lỗi gì rồi? Hay là vụ [Thần thức ngụy trang] bị bại lộ nên bị tóm rồi?!Trước khi Ninh Khả Chi kịp tưởng tượng ra những viễn cảnh tồi tệ hơn, hệ thống cuối cùng cũng lên tiếng giải thích: [Xin lỗi ký chủ, khi thoát ly thế giới bị kẹt lại một đoạn luồng dữ liệu... Tôi vừa mới phải cắt đứt liên hệ giữa nó với bản thể.]Ninh Khả Chi: [Để luồng dữ liệu đó lại thế giới kia thì không sao chứ?] Dù không hiểu lắm, nhưng nghe nói là cắt đứt liên hệ chứ không phải tiêu hủy, cậu vẫn thấy lo.Hệ thống liên tục trấn an: [Đoạn dữ liệu đó vốn dĩ là phải để lại thế giới đó mà.]Theo đúng cốt truyện, vị Đại sư huynh của Thiên Vân Tông này chỉ bị ma tu đoạt xác, thần hồn vẫn bị nhốt sâu trong thức hải, trơ mắt nhìn "chính mình" hành động. Việc lãng phí thời gian như vậy tất nhiên hệ thống sẽ không để ký chủ phải chịu đựng. Cục Quản lý Xuyên không từ lâu đã có biện pháp ứng phó: dùng dữ liệu mô phỏng để thay thế, còn ký chủ thật sự đã sớm "kim thiền thoát xác" rời đi rồi...Nghe giải thích xong, Ninh Khả Chi mới hoàn toàn yên tâm. Thế giới trước xảy ra quá nhiều sự cố làm cậu giờ hơi mắc bệnh nghi thần nghi quỷ. Hệ thống bắt đầu bước vào quy trình tổng kết thế giới thông thường.Hệ thống: [Mời ký chủ chờ trong giây lát, đang tiến hành kết toán thế giới ——]Nghe tiếng thông báo quen thuộc, tâm trạng Ninh Khả Chi dần dịu lại. Hình như cậu vẫn còn muốn hỏi cái gì đó thì phải? Thôi kệ đi, nếu không nhớ ra được thì chắc cũng chẳng có gì quan trọng.