Ninh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên…
Chương 171
Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Thập Vạn Đại Sơn, Yêu Hoàng điện.Trong tự nhiên, vẻ ngoài càng sặc sỡ, rực rỡ thường báo hiệu sự nguy hiểm cực độ. Tộc Yêu sùng bái sức mạnh, nên cũng theo đuổi sự xa hoa đến mức cực đoan. Chính vì vậy, cung điện của Yêu Hoàng luôn lộng lẫy và huy hoàng bậc nhất.Thế nhưng vị Yêu chủ đương nhiệm —— có lẽ vì nửa dòng máu con người chảy trong huyết quản, hoặc vì nửa đời trước sống giữa giới nhân tu —— lại đặc biệt yêu thích vẻ thanh ưu, nhã nhặn của con người. Giữa trung tâm cung điện đầy những màu sắc rực rỡ và đá quý lấp lánh, lại là một tòa lầu nhỏ trông có vẻ xám xịt, không chút nổi bật.Thế nhưng tòa lầu ấy lại được chính tay Yêu chủ xây dựng nên theo ký ức, từng viên gạch, từng ngói lợp, thậm chí cả đồ trang trí bên trong cũng phải mất vài năm mới gom góp đầy đủ được.Nếu Ninh Khả Chi ở đây, chắc chắn cậu sẽ kinh ngạc khi thấy cái động phủ của mình ở đỉnh Quy Kiếm bỗng nhiên lại bị "bứng" về tận chốn này.Nhắc đến chuyện này thì đúng là một bầu trời nước mắt. Hạc Quy Đạo Quân rõ ràng chẳng có chút kiến thức nào về việc nuôi dạy đồ đệ. Năm đó Ninh Khả Chi được mang l*n đ*nh Quy Kiếm, cái gọi là "động phủ" thực chất chỉ là một cái hang đá với một cái bồ đoàn ngồi thiền...Cậu từng nghi ngờ vị sư tôn "ăn gió uống sương", thoát tục của mình trước khi làm Phong chủ chắc cũng toàn ở những nơi như thế.Cuối cùng, vì cuộc sống ép buộc, Ninh Khả Chi phải tự mình mày mò học kỹ năng xây nhà. Dù kết quả chỉ hơn cái hang đá một bậc nhưng vì đỉnh núi ít người qua lại, cậu ở lâu cũng thấy quen.Cậu chẳng thể ngờ được nhiều năm sau, "tác phẩm đầu tay" ấy lại được phục dựng y hệt ngay tại trung tâm của tộc Yêu.Xung quanh tòa lầu là tầng tầng lớp lớp ảo trận và sát trận, số người có thể vượt qua để vào được bên trong chỉ đếm trên đầu ngón tay. Và chủ nhân của trận pháp tất nhiên là một trong số đó.Ngay khi Thẩm Trầm Ngọc bước vào đây, hắn liền rũ bỏ mọi đặc điểm của tộc Yêu, ngay cả diện mạo cũng trở lại là chàng thiếu niên năm nào trên đỉnh Quy Kiếm. Hắn nhìn thanh niên vẫn đang nằm mê man trên giường, khẽ rũ mi mắt.Năm đó chính hắn đã cưỡng ép giữ lại thần hồn của sư huynh. Hắn biết sư huynh không thích sát nghiệp, nên không dùng chiêu đoạt xác hay tế máu... những thứ đó không xứng với người.Hắn đã dùng [Liên tâm] để nặn ra một cơ thể mới cho sư huynh. Dù [Liên tâm] đã bị tách ra, hắn vẫn cảm nhận được mối liên kết mờ nhạt đó, nhờ vậy hắn biết thần hồn của sư huynh vẫn nguyên vẹn.Sư huynh cứ ngủ mãi như vậy, chẳng qua là vì không muốn tỉnh lại mà thôi. Vì một người khác đã không còn trên thế gian này, nên huynh thà cứ ngủ mãi như vậy sao?— Sư tôn hình như đã nhận ra điều gì đó rồi...— Nếu ông ấy biết, chắc chắn sẽ hộ tống huynh đi luân hồi.— Nhưng sư huynh thực ra không muốn thế, đúng không?— Ta biết mà... Ảo giác mãi mãi chỉ là ảo giác, sự lừa dối chỉ có tác dụng với những người tình nguyện tin vào nó thôi...— Hắn ta dù đã hồn phi phách tán nhưng cuối cùng vẫn dệt nên một lời nói dối về chuyện luân hồi chuyển thế... Sư huynh, thực ra huynh hận hắn lắm đúng không?Hắn chạm nhẹ vào gò má của người đang ngủ say, nụ cười rạng rỡ y hệt năm thiếu thời:— Không sao đâu... Dù sư huynh có ngủ mãi như vậy, đệ cũng sẽ luôn ở bên cạnh huynh.
Thập Vạn Đại Sơn, Yêu Hoàng điện.
Trong tự nhiên, vẻ ngoài càng sặc sỡ, rực rỡ thường báo hiệu sự nguy hiểm cực độ. Tộc Yêu sùng bái sức mạnh, nên cũng theo đuổi sự xa hoa đến mức cực đoan. Chính vì vậy, cung điện của Yêu Hoàng luôn lộng lẫy và huy hoàng bậc nhất.
Thế nhưng vị Yêu chủ đương nhiệm —— có lẽ vì nửa dòng máu con người chảy trong huyết quản, hoặc vì nửa đời trước sống giữa giới nhân tu —— lại đặc biệt yêu thích vẻ thanh ưu, nhã nhặn của con người. Giữa trung tâm cung điện đầy những màu sắc rực rỡ và đá quý lấp lánh, lại là một tòa lầu nhỏ trông có vẻ xám xịt, không chút nổi bật.
Thế nhưng tòa lầu ấy lại được chính tay Yêu chủ xây dựng nên theo ký ức, từng viên gạch, từng ngói lợp, thậm chí cả đồ trang trí bên trong cũng phải mất vài năm mới gom góp đầy đủ được.
Nếu Ninh Khả Chi ở đây, chắc chắn cậu sẽ kinh ngạc khi thấy cái động phủ của mình ở đỉnh Quy Kiếm bỗng nhiên lại bị "bứng" về tận chốn này.
Nhắc đến chuyện này thì đúng là một bầu trời nước mắt. Hạc Quy Đạo Quân rõ ràng chẳng có chút kiến thức nào về việc nuôi dạy đồ đệ. Năm đó Ninh Khả Chi được mang l*n đ*nh Quy Kiếm, cái gọi là "động phủ" thực chất chỉ là một cái hang đá với một cái bồ đoàn ngồi thiền...
Cậu từng nghi ngờ vị sư tôn "ăn gió uống sương", thoát tục của mình trước khi làm Phong chủ chắc cũng toàn ở những nơi như thế.
Cuối cùng, vì cuộc sống ép buộc, Ninh Khả Chi phải tự mình mày mò học kỹ năng xây nhà. Dù kết quả chỉ hơn cái hang đá một bậc nhưng vì đỉnh núi ít người qua lại, cậu ở lâu cũng thấy quen.
Cậu chẳng thể ngờ được nhiều năm sau, "tác phẩm đầu tay" ấy lại được phục dựng y hệt ngay tại trung tâm của tộc Yêu.
Xung quanh tòa lầu là tầng tầng lớp lớp ảo trận và sát trận, số người có thể vượt qua để vào được bên trong chỉ đếm trên đầu ngón tay. Và chủ nhân của trận pháp tất nhiên là một trong số đó.
Ngay khi Thẩm Trầm Ngọc bước vào đây, hắn liền rũ bỏ mọi đặc điểm của tộc Yêu, ngay cả diện mạo cũng trở lại là chàng thiếu niên năm nào trên đỉnh Quy Kiếm. Hắn nhìn thanh niên vẫn đang nằm mê man trên giường, khẽ rũ mi mắt.
Năm đó chính hắn đã cưỡng ép giữ lại thần hồn của sư huynh. Hắn biết sư huynh không thích sát nghiệp, nên không dùng chiêu đoạt xác hay tế máu... những thứ đó không xứng với người.
Hắn đã dùng [Liên tâm] để nặn ra một cơ thể mới cho sư huynh. Dù [Liên tâm] đã bị tách ra, hắn vẫn cảm nhận được mối liên kết mờ nhạt đó, nhờ vậy hắn biết thần hồn của sư huynh vẫn nguyên vẹn.
Sư huynh cứ ngủ mãi như vậy, chẳng qua là vì không muốn tỉnh lại mà thôi. Vì một người khác đã không còn trên thế gian này, nên huynh thà cứ ngủ mãi như vậy sao?
— Sư tôn hình như đã nhận ra điều gì đó rồi...
— Nếu ông ấy biết, chắc chắn sẽ hộ tống huynh đi luân hồi.
— Nhưng sư huynh thực ra không muốn thế, đúng không?
— Ta biết mà... Ảo giác mãi mãi chỉ là ảo giác, sự lừa dối chỉ có tác dụng với những người tình nguyện tin vào nó thôi...
— Hắn ta dù đã hồn phi phách tán nhưng cuối cùng vẫn dệt nên một lời nói dối về chuyện luân hồi chuyển thế... Sư huynh, thực ra huynh hận hắn lắm đúng không?
Hắn chạm nhẹ vào gò má của người đang ngủ say, nụ cười rạng rỡ y hệt năm thiếu thời:
— Không sao đâu... Dù sư huynh có ngủ mãi như vậy, đệ cũng sẽ luôn ở bên cạnh huynh.
Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Thập Vạn Đại Sơn, Yêu Hoàng điện.Trong tự nhiên, vẻ ngoài càng sặc sỡ, rực rỡ thường báo hiệu sự nguy hiểm cực độ. Tộc Yêu sùng bái sức mạnh, nên cũng theo đuổi sự xa hoa đến mức cực đoan. Chính vì vậy, cung điện của Yêu Hoàng luôn lộng lẫy và huy hoàng bậc nhất.Thế nhưng vị Yêu chủ đương nhiệm —— có lẽ vì nửa dòng máu con người chảy trong huyết quản, hoặc vì nửa đời trước sống giữa giới nhân tu —— lại đặc biệt yêu thích vẻ thanh ưu, nhã nhặn của con người. Giữa trung tâm cung điện đầy những màu sắc rực rỡ và đá quý lấp lánh, lại là một tòa lầu nhỏ trông có vẻ xám xịt, không chút nổi bật.Thế nhưng tòa lầu ấy lại được chính tay Yêu chủ xây dựng nên theo ký ức, từng viên gạch, từng ngói lợp, thậm chí cả đồ trang trí bên trong cũng phải mất vài năm mới gom góp đầy đủ được.Nếu Ninh Khả Chi ở đây, chắc chắn cậu sẽ kinh ngạc khi thấy cái động phủ của mình ở đỉnh Quy Kiếm bỗng nhiên lại bị "bứng" về tận chốn này.Nhắc đến chuyện này thì đúng là một bầu trời nước mắt. Hạc Quy Đạo Quân rõ ràng chẳng có chút kiến thức nào về việc nuôi dạy đồ đệ. Năm đó Ninh Khả Chi được mang l*n đ*nh Quy Kiếm, cái gọi là "động phủ" thực chất chỉ là một cái hang đá với một cái bồ đoàn ngồi thiền...Cậu từng nghi ngờ vị sư tôn "ăn gió uống sương", thoát tục của mình trước khi làm Phong chủ chắc cũng toàn ở những nơi như thế.Cuối cùng, vì cuộc sống ép buộc, Ninh Khả Chi phải tự mình mày mò học kỹ năng xây nhà. Dù kết quả chỉ hơn cái hang đá một bậc nhưng vì đỉnh núi ít người qua lại, cậu ở lâu cũng thấy quen.Cậu chẳng thể ngờ được nhiều năm sau, "tác phẩm đầu tay" ấy lại được phục dựng y hệt ngay tại trung tâm của tộc Yêu.Xung quanh tòa lầu là tầng tầng lớp lớp ảo trận và sát trận, số người có thể vượt qua để vào được bên trong chỉ đếm trên đầu ngón tay. Và chủ nhân của trận pháp tất nhiên là một trong số đó.Ngay khi Thẩm Trầm Ngọc bước vào đây, hắn liền rũ bỏ mọi đặc điểm của tộc Yêu, ngay cả diện mạo cũng trở lại là chàng thiếu niên năm nào trên đỉnh Quy Kiếm. Hắn nhìn thanh niên vẫn đang nằm mê man trên giường, khẽ rũ mi mắt.Năm đó chính hắn đã cưỡng ép giữ lại thần hồn của sư huynh. Hắn biết sư huynh không thích sát nghiệp, nên không dùng chiêu đoạt xác hay tế máu... những thứ đó không xứng với người.Hắn đã dùng [Liên tâm] để nặn ra một cơ thể mới cho sư huynh. Dù [Liên tâm] đã bị tách ra, hắn vẫn cảm nhận được mối liên kết mờ nhạt đó, nhờ vậy hắn biết thần hồn của sư huynh vẫn nguyên vẹn.Sư huynh cứ ngủ mãi như vậy, chẳng qua là vì không muốn tỉnh lại mà thôi. Vì một người khác đã không còn trên thế gian này, nên huynh thà cứ ngủ mãi như vậy sao?— Sư tôn hình như đã nhận ra điều gì đó rồi...— Nếu ông ấy biết, chắc chắn sẽ hộ tống huynh đi luân hồi.— Nhưng sư huynh thực ra không muốn thế, đúng không?— Ta biết mà... Ảo giác mãi mãi chỉ là ảo giác, sự lừa dối chỉ có tác dụng với những người tình nguyện tin vào nó thôi...— Hắn ta dù đã hồn phi phách tán nhưng cuối cùng vẫn dệt nên một lời nói dối về chuyện luân hồi chuyển thế... Sư huynh, thực ra huynh hận hắn lắm đúng không?Hắn chạm nhẹ vào gò má của người đang ngủ say, nụ cười rạng rỡ y hệt năm thiếu thời:— Không sao đâu... Dù sư huynh có ngủ mãi như vậy, đệ cũng sẽ luôn ở bên cạnh huynh.