Ninh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên…

Chương 180

Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Sau đó là một vài phiền toái nhỏ. Cô gái này hình như là fan của cậu, có vẻ đã nhận ra cậu —— dù sao Ninh Khả Chi cũng chỉ ngụy trang nhẹ, ngũ quan không đổi. Nhưng cậu đã có chuẩn bị. Chỉ cần mình diễn đủ tự nhiên, đủ thản nhiên, người hoài nghi sẽ là đối phương.Cậu không đeo khẩu trang, không kính râm, không vệ sĩ, làm gì có minh tinh nào ra đường thế này? Cô gái nhỏ cũng tự thuyết phục mình như vậy. Ninh Khả Chi cứ ngỡ thế là xong, nào ngờ..."Anh ơi, có thể cho em xin phương thức liên lạc không?"Ninh Khả Chi: "..." À, cái này...May mà thiếu nữ tuổi này da mặt mỏng, Ninh Khả Chi lấy cớ "không mang điện thoại", đối phương cũng ngại không hỏi thêm. Khi cô gái đi rồi, Ninh Khả Chi nhịn không được nhìn về một hướng. Cậu hiện tại cực kỳ nhạy bén với ánh mắt, từ nãy giờ cậu cảm giác có người đang nhìn mình.Đối phương hoàn toàn không có ý định trốn tránh. Thấy Ninh Khả Chi nhìn qua, người nọ còn giơ tay chào.Ninh Khả Chi: "?" Người quen của nguyên chủ à?Cậu đang cố lục tìm ký ức về khuôn mặt bị kính râm che khuất quá nửa kia, thì thấy đối phương đã thong dong bước tới vài bước, vẫy vẫy tay, giọng điệu đầy vẻ nhịn cười:"Nha ~ thiếu hiệp, lại hành hiệp trượng nghĩa đấy à?"Ninh Khả Chi: ??? !!!"Khụ —— khụ khụ khụ!!!"Ninh Khả Chi bị nghẹn nước bọt, ho lấy ho để đến mức trời đất quay cuồng. Anh chàng đeo kính râm đối diện dường như cũng phát hoảng trước phản ứng dữ dội này, bước chân đang tiến lại gần bỗng khựng lại, rồi sau đó... bật cười thành tiếng.Ninh Khả Chi: ??!—— Thế gian này bộ không còn chút tình người nào nữa sao?!...Nửa phút sau, Ninh Khả Chi cầm chai nước khoáng vừa mua ở máy bán hàng tự động gần đó, cuối cùng cũng nhìn rõ diện mạo của gã thanh niên này.Ninh Khả Chi: "...""............"Cậu im lặng hồi lâu, dùng giọng điệu chẳng mấy chắc chắn mà gọi cái tên đó ra: "... Cố Trọng?"Người kia mỉm cười hết sức tự nhiên: "Cậu cũng thấy tôi giống Ảnh đế Cố Trọng à? Người quen ai cũng bảo thế."Từ thần thái, dáng vẻ, giọng điệu nói chuyện cho đến nội dung câu chữ... đều quen thuộc đến lạ kỳ.Đây chính là màn sao chép hoàn hảo cái bài mà Ninh Khả Chi vừa dùng để lừa cô bé người hâm mộ lúc nãy.Đúng là đời có vay có trả, quả báo thường đến sớm hơn người ta tưởng.Cậu dù sao cũng còn hóa trang để che mắt thiên hạ, còn gã này cứ thế ngang nhiên lộ mặt... Nói dối trắng trợn như vậy mà không thấy ngượng mồm sao?!Ninh Khả Chi nghẹn lời một lúc mới hỏi vặn lại: "Thế anh tên gì?"Anh chàng kia lại cười: "Tôi cũng họ 'Cố', cậu cứ gọi tôi là 'anh Cố' là được."Ninh Khả Chi: "..."—— Bộ mặt mình trông giống kẻ ngốc lắm hay sao?!!...Cuộc gặp gỡ đầu tiên của Ninh Khả Chi với vai chính công (mà theo góc nhìn của đối phương thì có vẻ là lần thứ hai) kết thúc bằng việc anh ta mời cậu uống chai nước, sẵn tiện lái xe đưa cậu về nhà luôn.Hai lần ra khỏi cửa liên tiếp đều gặp sự cố, Ninh Khả Chi cảm thấy mình dính phải vận đen "đại kỵ ra đường". Khoảng thời gian sau đó, cậu ngoan ngoãn ở lì trong nhà, chờ đợi lịch làm việc tiếp theo.Nghĩ lại lần chạm mặt vai chính công quá mức ngượng ngùng kia, Ninh Khả Chi thấy mình phản ứng chậm thật. Đáng lẽ lúc đó cậu nên nhanh trí nhận mình là người hâm mộ cuồng nhiệt của Ảnh đế Cố, ít ra cũng tạo được chút ấn tượng tốt đẹp ban đầu.#Hối hận, bây giờ chỉ thấy hối hận vô cùng#...Ninh Khả Chi nằm nhà thêm mấy ngày, cuối cùng cũng chờ được thông báo công việc.Lần này là chụp ảnh bìa tạp chí.Công việc này đối với nguyên chủ vốn là chuyện thường tình như cơm bữa, Ninh Khả Chi thực hiện cũng rất suôn sẻ, kết thúc sớm hơn cả thời gian dự định. Trong khi Ninh Khả Chi đang hớn hở vì có thêm nửa ngày nghỉ thì anh thợ nhiếp ảnh lại âm thầm thở phào nhẹ nhõm.Cái cậu chàng này vốn nổi tiếng khó chiều trong giới, từ lúc nhận lịch chụp, không ít đồng nghiệp đã gửi tin cảnh báo khiến anh thợ ảnh lo sốt vó suốt cả buổi sáng. Kết quả chẳng phải là rất dễ tính sao? Hay là hôm nay tâm trạng cậu ta đặc biệt tốt?...Tạm không nói đến sự thắc mắc của anh thợ ảnh, phía Ninh Khả Chi lại gặp rắc rối nhỏ.Lúc đi qua góc rẽ, cậu bị một người tông trúng.Với thân thủ của mình, Ninh Khả Chi dư sức tránh được, nhưng sự việc lại xảy ra quá oái oăm. Ngay cạnh lối đi là một dãy kệ để đồ tạm thời, tầng trên cùng đặt một loạt hộp giấy. Người kia vì muốn né cậu nên dạt sang một bên, vô tình đụng mạnh vào chân kệ.Thấy cái hộp phía trên sắp rơi thẳng xuống đầu người nọ, Ninh Khả Chi chẳng kịp né nữa, cậu kiễng chân giơ tay đẩy cái hộp trở lại vị trí cũ.Cái giá phải trả cho việc cứu người là... bị hắt nguyên một ly cà phê nóng lên người.Ninh Khả Chi: "..." Cậu bắt đầu tự hỏi liệu cái thế giới này có đang thù hằn gì mình không?Khi Tưởng Nghiên tìm thấy người thì thấy "ông trời con" nhà mình đang bị một người kéo tay xin lỗi rối rít. Vết cà phê trên chiếc áo thun trắng của nhãn hàng cung cấp cực kỳ nổi bật. Nhìn đống hỗn độn dưới sàn là đủ hiểu chuyện gì đã xảy ra.Tưởng Nghiên thầm kêu "Thôi xong phim rồi!", vội vàng bước tới ngăn cản trước khi vị thiếu gia này nổi trận lôi đình. Anh gắt gỏng nói với thành viên nhóm nhạc nam hạng hai nào đó đang đứng đó: "Đi đứng cái kiểu gì mà không nhìn đường thế hả?!", rồi quay sang kéo Ninh Khả Chi đi, miệng lẩm bẩm: "Mau mau, bên kia đang hối thúc rồi!!"

Sau đó là một vài phiền toái nhỏ. Cô gái này hình như là fan của cậu, có vẻ đã nhận ra cậu —— dù sao Ninh Khả Chi cũng chỉ ngụy trang nhẹ, ngũ quan không đổi. Nhưng cậu đã có chuẩn bị. Chỉ cần mình diễn đủ tự nhiên, đủ thản nhiên, người hoài nghi sẽ là đối phương.

Cậu không đeo khẩu trang, không kính râm, không vệ sĩ, làm gì có minh tinh nào ra đường thế này? Cô gái nhỏ cũng tự thuyết phục mình như vậy. Ninh Khả Chi cứ ngỡ thế là xong, nào ngờ...

"Anh ơi, có thể cho em xin phương thức liên lạc không?"

Ninh Khả Chi: "..." À, cái này...

May mà thiếu nữ tuổi này da mặt mỏng, Ninh Khả Chi lấy cớ "không mang điện thoại", đối phương cũng ngại không hỏi thêm. Khi cô gái đi rồi, Ninh Khả Chi nhịn không được nhìn về một hướng. Cậu hiện tại cực kỳ nhạy bén với ánh mắt, từ nãy giờ cậu cảm giác có người đang nhìn mình.

Đối phương hoàn toàn không có ý định trốn tránh. Thấy Ninh Khả Chi nhìn qua, người nọ còn giơ tay chào.

Ninh Khả Chi: "?" Người quen của nguyên chủ à?

Cậu đang cố lục tìm ký ức về khuôn mặt bị kính râm che khuất quá nửa kia, thì thấy đối phương đã thong dong bước tới vài bước, vẫy vẫy tay, giọng điệu đầy vẻ nhịn cười:

"Nha ~ thiếu hiệp, lại hành hiệp trượng nghĩa đấy à?"

Ninh Khả Chi: ??? !!!

"Khụ —— khụ khụ khụ!!!"

Ninh Khả Chi bị nghẹn nước bọt, ho lấy ho để đến mức trời đất quay cuồng. Anh chàng đeo kính râm đối diện dường như cũng phát hoảng trước phản ứng dữ dội này, bước chân đang tiến lại gần bỗng khựng lại, rồi sau đó... bật cười thành tiếng.

Ninh Khả Chi: ??!

—— Thế gian này bộ không còn chút tình người nào nữa sao?!

...

Nửa phút sau, Ninh Khả Chi cầm chai nước khoáng vừa mua ở máy bán hàng tự động gần đó, cuối cùng cũng nhìn rõ diện mạo của gã thanh niên này.

Ninh Khả Chi: "..."

"............"

Cậu im lặng hồi lâu, dùng giọng điệu chẳng mấy chắc chắn mà gọi cái tên đó ra: "... Cố Trọng?"

Người kia mỉm cười hết sức tự nhiên: "Cậu cũng thấy tôi giống Ảnh đế Cố Trọng à? Người quen ai cũng bảo thế."

Từ thần thái, dáng vẻ, giọng điệu nói chuyện cho đến nội dung câu chữ... đều quen thuộc đến lạ kỳ.

Đây chính là màn sao chép hoàn hảo cái bài mà Ninh Khả Chi vừa dùng để lừa cô bé người hâm mộ lúc nãy.

Đúng là đời có vay có trả, quả báo thường đến sớm hơn người ta tưởng.

Cậu dù sao cũng còn hóa trang để che mắt thiên hạ, còn gã này cứ thế ngang nhiên lộ mặt... Nói dối trắng trợn như vậy mà không thấy ngượng mồm sao?!

Ninh Khả Chi nghẹn lời một lúc mới hỏi vặn lại: "Thế anh tên gì?"

Anh chàng kia lại cười: "Tôi cũng họ 'Cố', cậu cứ gọi tôi là 'anh Cố' là được."

Ninh Khả Chi: "..."

—— Bộ mặt mình trông giống kẻ ngốc lắm hay sao?!!

...

Cuộc gặp gỡ đầu tiên của Ninh Khả Chi với vai chính công (mà theo góc nhìn của đối phương thì có vẻ là lần thứ hai) kết thúc bằng việc anh ta mời cậu uống chai nước, sẵn tiện lái xe đưa cậu về nhà luôn.

Hai lần ra khỏi cửa liên tiếp đều gặp sự cố, Ninh Khả Chi cảm thấy mình dính phải vận đen "đại kỵ ra đường". Khoảng thời gian sau đó, cậu ngoan ngoãn ở lì trong nhà, chờ đợi lịch làm việc tiếp theo.

Nghĩ lại lần chạm mặt vai chính công quá mức ngượng ngùng kia, Ninh Khả Chi thấy mình phản ứng chậm thật. Đáng lẽ lúc đó cậu nên nhanh trí nhận mình là người hâm mộ cuồng nhiệt của Ảnh đế Cố, ít ra cũng tạo được chút ấn tượng tốt đẹp ban đầu.

#Hối hận, bây giờ chỉ thấy hối hận vô cùng#

...

Ninh Khả Chi nằm nhà thêm mấy ngày, cuối cùng cũng chờ được thông báo công việc.

Lần này là chụp ảnh bìa tạp chí.

Công việc này đối với nguyên chủ vốn là chuyện thường tình như cơm bữa, Ninh Khả Chi thực hiện cũng rất suôn sẻ, kết thúc sớm hơn cả thời gian dự định. Trong khi Ninh Khả Chi đang hớn hở vì có thêm nửa ngày nghỉ thì anh thợ nhiếp ảnh lại âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Cái cậu chàng này vốn nổi tiếng khó chiều trong giới, từ lúc nhận lịch chụp, không ít đồng nghiệp đã gửi tin cảnh báo khiến anh thợ ảnh lo sốt vó suốt cả buổi sáng. Kết quả chẳng phải là rất dễ tính sao? Hay là hôm nay tâm trạng cậu ta đặc biệt tốt?

...

Tạm không nói đến sự thắc mắc của anh thợ ảnh, phía Ninh Khả Chi lại gặp rắc rối nhỏ.

Lúc đi qua góc rẽ, cậu bị một người tông trúng.

Với thân thủ của mình, Ninh Khả Chi dư sức tránh được, nhưng sự việc lại xảy ra quá oái oăm. Ngay cạnh lối đi là một dãy kệ để đồ tạm thời, tầng trên cùng đặt một loạt hộp giấy. Người kia vì muốn né cậu nên dạt sang một bên, vô tình đụng mạnh vào chân kệ.

Thấy cái hộp phía trên sắp rơi thẳng xuống đầu người nọ, Ninh Khả Chi chẳng kịp né nữa, cậu kiễng chân giơ tay đẩy cái hộp trở lại vị trí cũ.

Cái giá phải trả cho việc cứu người là... bị hắt nguyên một ly cà phê nóng lên người.

Ninh Khả Chi: "..." Cậu bắt đầu tự hỏi liệu cái thế giới này có đang thù hằn gì mình không?

Khi Tưởng Nghiên tìm thấy người thì thấy "ông trời con" nhà mình đang bị một người kéo tay xin lỗi rối rít. Vết cà phê trên chiếc áo thun trắng của nhãn hàng cung cấp cực kỳ nổi bật. Nhìn đống hỗn độn dưới sàn là đủ hiểu chuyện gì đã xảy ra.

Tưởng Nghiên thầm kêu "Thôi xong phim rồi!", vội vàng bước tới ngăn cản trước khi vị thiếu gia này nổi trận lôi đình. Anh gắt gỏng nói với thành viên nhóm nhạc nam hạng hai nào đó đang đứng đó: "Đi đứng cái kiểu gì mà không nhìn đường thế hả?!", rồi quay sang kéo Ninh Khả Chi đi, miệng lẩm bẩm: "Mau mau, bên kia đang hối thúc rồi!!"

Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Sau đó là một vài phiền toái nhỏ. Cô gái này hình như là fan của cậu, có vẻ đã nhận ra cậu —— dù sao Ninh Khả Chi cũng chỉ ngụy trang nhẹ, ngũ quan không đổi. Nhưng cậu đã có chuẩn bị. Chỉ cần mình diễn đủ tự nhiên, đủ thản nhiên, người hoài nghi sẽ là đối phương.Cậu không đeo khẩu trang, không kính râm, không vệ sĩ, làm gì có minh tinh nào ra đường thế này? Cô gái nhỏ cũng tự thuyết phục mình như vậy. Ninh Khả Chi cứ ngỡ thế là xong, nào ngờ..."Anh ơi, có thể cho em xin phương thức liên lạc không?"Ninh Khả Chi: "..." À, cái này...May mà thiếu nữ tuổi này da mặt mỏng, Ninh Khả Chi lấy cớ "không mang điện thoại", đối phương cũng ngại không hỏi thêm. Khi cô gái đi rồi, Ninh Khả Chi nhịn không được nhìn về một hướng. Cậu hiện tại cực kỳ nhạy bén với ánh mắt, từ nãy giờ cậu cảm giác có người đang nhìn mình.Đối phương hoàn toàn không có ý định trốn tránh. Thấy Ninh Khả Chi nhìn qua, người nọ còn giơ tay chào.Ninh Khả Chi: "?" Người quen của nguyên chủ à?Cậu đang cố lục tìm ký ức về khuôn mặt bị kính râm che khuất quá nửa kia, thì thấy đối phương đã thong dong bước tới vài bước, vẫy vẫy tay, giọng điệu đầy vẻ nhịn cười:"Nha ~ thiếu hiệp, lại hành hiệp trượng nghĩa đấy à?"Ninh Khả Chi: ??? !!!"Khụ —— khụ khụ khụ!!!"Ninh Khả Chi bị nghẹn nước bọt, ho lấy ho để đến mức trời đất quay cuồng. Anh chàng đeo kính râm đối diện dường như cũng phát hoảng trước phản ứng dữ dội này, bước chân đang tiến lại gần bỗng khựng lại, rồi sau đó... bật cười thành tiếng.Ninh Khả Chi: ??!—— Thế gian này bộ không còn chút tình người nào nữa sao?!...Nửa phút sau, Ninh Khả Chi cầm chai nước khoáng vừa mua ở máy bán hàng tự động gần đó, cuối cùng cũng nhìn rõ diện mạo của gã thanh niên này.Ninh Khả Chi: "...""............"Cậu im lặng hồi lâu, dùng giọng điệu chẳng mấy chắc chắn mà gọi cái tên đó ra: "... Cố Trọng?"Người kia mỉm cười hết sức tự nhiên: "Cậu cũng thấy tôi giống Ảnh đế Cố Trọng à? Người quen ai cũng bảo thế."Từ thần thái, dáng vẻ, giọng điệu nói chuyện cho đến nội dung câu chữ... đều quen thuộc đến lạ kỳ.Đây chính là màn sao chép hoàn hảo cái bài mà Ninh Khả Chi vừa dùng để lừa cô bé người hâm mộ lúc nãy.Đúng là đời có vay có trả, quả báo thường đến sớm hơn người ta tưởng.Cậu dù sao cũng còn hóa trang để che mắt thiên hạ, còn gã này cứ thế ngang nhiên lộ mặt... Nói dối trắng trợn như vậy mà không thấy ngượng mồm sao?!Ninh Khả Chi nghẹn lời một lúc mới hỏi vặn lại: "Thế anh tên gì?"Anh chàng kia lại cười: "Tôi cũng họ 'Cố', cậu cứ gọi tôi là 'anh Cố' là được."Ninh Khả Chi: "..."—— Bộ mặt mình trông giống kẻ ngốc lắm hay sao?!!...Cuộc gặp gỡ đầu tiên của Ninh Khả Chi với vai chính công (mà theo góc nhìn của đối phương thì có vẻ là lần thứ hai) kết thúc bằng việc anh ta mời cậu uống chai nước, sẵn tiện lái xe đưa cậu về nhà luôn.Hai lần ra khỏi cửa liên tiếp đều gặp sự cố, Ninh Khả Chi cảm thấy mình dính phải vận đen "đại kỵ ra đường". Khoảng thời gian sau đó, cậu ngoan ngoãn ở lì trong nhà, chờ đợi lịch làm việc tiếp theo.Nghĩ lại lần chạm mặt vai chính công quá mức ngượng ngùng kia, Ninh Khả Chi thấy mình phản ứng chậm thật. Đáng lẽ lúc đó cậu nên nhanh trí nhận mình là người hâm mộ cuồng nhiệt của Ảnh đế Cố, ít ra cũng tạo được chút ấn tượng tốt đẹp ban đầu.#Hối hận, bây giờ chỉ thấy hối hận vô cùng#...Ninh Khả Chi nằm nhà thêm mấy ngày, cuối cùng cũng chờ được thông báo công việc.Lần này là chụp ảnh bìa tạp chí.Công việc này đối với nguyên chủ vốn là chuyện thường tình như cơm bữa, Ninh Khả Chi thực hiện cũng rất suôn sẻ, kết thúc sớm hơn cả thời gian dự định. Trong khi Ninh Khả Chi đang hớn hở vì có thêm nửa ngày nghỉ thì anh thợ nhiếp ảnh lại âm thầm thở phào nhẹ nhõm.Cái cậu chàng này vốn nổi tiếng khó chiều trong giới, từ lúc nhận lịch chụp, không ít đồng nghiệp đã gửi tin cảnh báo khiến anh thợ ảnh lo sốt vó suốt cả buổi sáng. Kết quả chẳng phải là rất dễ tính sao? Hay là hôm nay tâm trạng cậu ta đặc biệt tốt?...Tạm không nói đến sự thắc mắc của anh thợ ảnh, phía Ninh Khả Chi lại gặp rắc rối nhỏ.Lúc đi qua góc rẽ, cậu bị một người tông trúng.Với thân thủ của mình, Ninh Khả Chi dư sức tránh được, nhưng sự việc lại xảy ra quá oái oăm. Ngay cạnh lối đi là một dãy kệ để đồ tạm thời, tầng trên cùng đặt một loạt hộp giấy. Người kia vì muốn né cậu nên dạt sang một bên, vô tình đụng mạnh vào chân kệ.Thấy cái hộp phía trên sắp rơi thẳng xuống đầu người nọ, Ninh Khả Chi chẳng kịp né nữa, cậu kiễng chân giơ tay đẩy cái hộp trở lại vị trí cũ.Cái giá phải trả cho việc cứu người là... bị hắt nguyên một ly cà phê nóng lên người.Ninh Khả Chi: "..." Cậu bắt đầu tự hỏi liệu cái thế giới này có đang thù hằn gì mình không?Khi Tưởng Nghiên tìm thấy người thì thấy "ông trời con" nhà mình đang bị một người kéo tay xin lỗi rối rít. Vết cà phê trên chiếc áo thun trắng của nhãn hàng cung cấp cực kỳ nổi bật. Nhìn đống hỗn độn dưới sàn là đủ hiểu chuyện gì đã xảy ra.Tưởng Nghiên thầm kêu "Thôi xong phim rồi!", vội vàng bước tới ngăn cản trước khi vị thiếu gia này nổi trận lôi đình. Anh gắt gỏng nói với thành viên nhóm nhạc nam hạng hai nào đó đang đứng đó: "Đi đứng cái kiểu gì mà không nhìn đường thế hả?!", rồi quay sang kéo Ninh Khả Chi đi, miệng lẩm bẩm: "Mau mau, bên kia đang hối thúc rồi!!"

Chương 180