Ninh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên…
Chương 181
Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Ninh Khả Chi ngơ ngác: ???Chẳng phải công việc của cậu đã xong xuôi rồi sao?Tuy nhiên, nhìn vẻ mặt nóng nảy không hề giống như giả vờ của Tưởng Nghiên, Ninh Khả Chi dù thắc mắc nhưng vẫn cho rằng sắp tới lại có vấn đề gì đó xảy ra. Cậu nhịn không được đưa mắt nhìn lại người đang mang bộ dạng đầy hối lỗi vừa tông trúng mình lúc nãy, nhưng rồi cũng bị Tưởng Nghiên nửa kéo nửa lôi vào phòng nghỉ.Ninh Khả Chi: ?Phòng nghỉ? Không phải đi làm việc sao?Cánh cửa vừa đóng lại, sắc mặt Tưởng Nghiên thay đổi ngay tức khắc. Từ vẻ mặt nôn nóng ban nãy chuyển sang đầy đau đớn xót xa, làm Ninh Khả Chi ngẩn người ra nhìn."Chị Lily dạy cậu bao nhiêu lần rồi, bọn họ làm vậy chỉ để ké nhiệt độ của cậu thôi!""Cậu ở vị trí nào? Bọn họ là cái hạng gì? Gặp loại chuyện này, để tâm đến bọn họ chỉ có thiệt thân!""Lần nào cũng thế, sao lần nào cậu cũng mắc bẫy vậy hả?!""..."Ninh Khả Chi: "...?"Ninh Khả Chi lục lọi lại ký ức, cuối cùng cũng hiểu "loại chuyện này" trong miệng Tưởng Nghiên là cái gì.Nguyên chủ thật sự không phải lần đầu gặp phải tình huống kiểu này.Tính tình nguyên chủ không tốt vốn chẳng phải bí mật gì trong giới, nên có kẻ cố ý tìm cách chọc giận cậu trước ống kính.Với cái tính đó của nguyên chủ, không phát hỏa mới là lạ! Nhưng một khi xảy ra tranh chấp, bất kể cậu có chịu thiệt hay không, quay đi quay lại cũng là tặng không nhiệt độ cho đối phương.Thêm vào đó, với danh tiếng của cậu, dù ai đúng ai sai thì hình ảnh "lấy thế ép người" cũng luôn bị gán cho cậu.Người hâm mộ của nguyên chủ chiến đấu rất hăng, nếu luận chiến thật sự có thể ép kẻ kia giải nghệ, nhưng cứ kéo dài như vậy, thiện cảm của công chúng đối với cậu cũng coi như tiêu tan sạch sẽ.Nguyên chủ không nhìn ra điều này, nhưng người đại diện của cậu lại có tầm nhìn xa trông rộng. Chị Lily có quy hoạch rõ ràng cho sự nghiệp của cậu, không muốn để những hành vi "bỏ gốc lấy ngọn" này bào mòn tuổi thọ thần tượng của nguyên chủ.Nguyên chủ hoàn toàn không hiểu nổi điều đó. Trong mắt cậu ta, rõ ràng là đối phương sai, giải nghệ là đáng đời.Thế nhưng, tiếng "chị" đối với Lily không phải để gọi cho vui. Thấy nói với nguyên chủ không thông, chị dứt khoát không giải thích thêm, trực tiếp ra tay dập tin tức, mua bài báo... Đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến hai người hay cãi vã.Ninh Khả Chi: "..."Cậu thấy người đại diện của nguyên chủ cũng chẳng dễ dàng gì.Dù vậy, tình huống lần này không giống thế...Ít nhất Ninh Khả Chi dám chắc chắn rằng đối phương thật sự không phải muốn ké nhiệt độ. Người ta cần gì phải ké nhiệt độ của cậu cơ chứ? Đó là "con cưng" của ý thức thế giới, thiên mệnh chi tử của chốn này! Vai chính thụ, siêu cấp đỉnh lưu trong tương lai đấy!Tưởng Nghiên vẫn còn lải nhải khuyên nhủ hết lời. Nhìn cái đà này, nếu cậu không bảo dừng thì anh ta có thể nói tiếp mấy tiếng đồng hồ cũng chẳng vấn đề gì. Ninh Khả Chi nhịn không được giơ tay làm dấu tạm dừng, định bụng nói rằng mình "đã biết", thì thấy sắc mặt đối phương biến đổi, còn khó coi hơn cả lúc nãy.—— "Tổ tông của tôi ơi!! Sao cậu không nói sớm?!"Ninh Khả Chi còn chưa kịp hiểu chuyện gì, lại bị Tưởng Nghiên lôi xệch vào nhà vệ sinh bên cạnh, ấn thẳng tay dưới vòi nước. Cậu bấy giờ mới nhận ra độ ấm của ly cà phê lúc nãy không hề thấp. Cơ thể này lại vốn có làn da trắng sứ, mu bàn tay bị hắt trực tiếp giờ đã đỏ ửng một mảng lớn.Ở thế giới trước cậu đã quá quen với việc trầy da tróc vảy, nên chút vấn đề nhỏ này trong mắt cậu chẳng bõ bính gì, đến mức quên luôn cả việc bảo hệ thống mở chế độ ngăn chặn cảm giác đau.Ninh Khả Chi thấy không sao, nhưng với Tưởng Nghiên thì hoàn toàn khác. Anh vừa ấn tay Ninh Khả Chi dưới nước lạnh, vừa cuống quýt hỏi xem trên người còn chỗ nào bị bỏng không, rồi định quay người chạy đi mua thuốc mỡ.Ninh Khả Chi: "..."Đừng, đợi Tưởng Nghiên chạy đi chạy lại xong xuôi chắc vết bỏng trên tay cậu cũng tự lành rồi.Sau khi Ninh Khả Chi năm lần bảy lượt khẳng định mình không sao, trợ lý Tưởng đang trong trạng thái "người cha già" mới bình tĩnh lại được đôi chút. Nhưng nhìn nghệ sĩ nhà mình ngoan ngoãn hứng nước lạnh vào vết thương mà không một lời r*n r*, Tưởng Nghiên lại không kìm được lòng xót xa.Đám người đó thật là, muốn ké nhiệt độ cũng không thể làm theo kiểu này chứ?! Thật là quá đáng! Bộ tưởng người nhà bọn họ là bùn nhuyễn cho người ta nhào nặn hay sao?!"Khả Chi cậu yên tâm, tôi về sẽ báo ngay chuyện này với chị Lily...""Không cho bọn họ ké nhiệt độ là một chuyện, nhưng cũng không thể để cậu chịu thiệt thòi như vậy được.""Để tôi xem đó là nhóm nhạc nào...""Để xem sau khi chúng ta đánh tiếng, còn ai dám nhận bọn họ nữa..."Ninh Khả Chi ban đầu tưởng Tưởng Nghiên chỉ nói lời giận dữ nên cứ để mặc anh lẩm bẩm, dù sao đối phương cũng đang lo cho mình. Nhưng thấy thái độ ngày càng nghiêm trọng của anh...
Ninh Khả Chi ngơ ngác: ???
Chẳng phải công việc của cậu đã xong xuôi rồi sao?
Tuy nhiên, nhìn vẻ mặt nóng nảy không hề giống như giả vờ của Tưởng Nghiên, Ninh Khả Chi dù thắc mắc nhưng vẫn cho rằng sắp tới lại có vấn đề gì đó xảy ra. Cậu nhịn không được đưa mắt nhìn lại người đang mang bộ dạng đầy hối lỗi vừa tông trúng mình lúc nãy, nhưng rồi cũng bị Tưởng Nghiên nửa kéo nửa lôi vào phòng nghỉ.
Ninh Khả Chi: ?
Phòng nghỉ? Không phải đi làm việc sao?
Cánh cửa vừa đóng lại, sắc mặt Tưởng Nghiên thay đổi ngay tức khắc. Từ vẻ mặt nôn nóng ban nãy chuyển sang đầy đau đớn xót xa, làm Ninh Khả Chi ngẩn người ra nhìn.
"Chị Lily dạy cậu bao nhiêu lần rồi, bọn họ làm vậy chỉ để ké nhiệt độ của cậu thôi!"
"Cậu ở vị trí nào? Bọn họ là cái hạng gì? Gặp loại chuyện này, để tâm đến bọn họ chỉ có thiệt thân!"
"Lần nào cũng thế, sao lần nào cậu cũng mắc bẫy vậy hả?!"
"..."
Ninh Khả Chi: "...?"
Ninh Khả Chi lục lọi lại ký ức, cuối cùng cũng hiểu "loại chuyện này" trong miệng Tưởng Nghiên là cái gì.
Nguyên chủ thật sự không phải lần đầu gặp phải tình huống kiểu này.
Tính tình nguyên chủ không tốt vốn chẳng phải bí mật gì trong giới, nên có kẻ cố ý tìm cách chọc giận cậu trước ống kính.
Với cái tính đó của nguyên chủ, không phát hỏa mới là lạ! Nhưng một khi xảy ra tranh chấp, bất kể cậu có chịu thiệt hay không, quay đi quay lại cũng là tặng không nhiệt độ cho đối phương.
Thêm vào đó, với danh tiếng của cậu, dù ai đúng ai sai thì hình ảnh "lấy thế ép người" cũng luôn bị gán cho cậu.
Người hâm mộ của nguyên chủ chiến đấu rất hăng, nếu luận chiến thật sự có thể ép kẻ kia giải nghệ, nhưng cứ kéo dài như vậy, thiện cảm của công chúng đối với cậu cũng coi như tiêu tan sạch sẽ.
Nguyên chủ không nhìn ra điều này, nhưng người đại diện của cậu lại có tầm nhìn xa trông rộng. Chị Lily có quy hoạch rõ ràng cho sự nghiệp của cậu, không muốn để những hành vi "bỏ gốc lấy ngọn" này bào mòn tuổi thọ thần tượng của nguyên chủ.
Nguyên chủ hoàn toàn không hiểu nổi điều đó. Trong mắt cậu ta, rõ ràng là đối phương sai, giải nghệ là đáng đời.
Thế nhưng, tiếng "chị" đối với Lily không phải để gọi cho vui. Thấy nói với nguyên chủ không thông, chị dứt khoát không giải thích thêm, trực tiếp ra tay dập tin tức, mua bài báo... Đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến hai người hay cãi vã.
Ninh Khả Chi: "..."
Cậu thấy người đại diện của nguyên chủ cũng chẳng dễ dàng gì.
Dù vậy, tình huống lần này không giống thế...
Ít nhất Ninh Khả Chi dám chắc chắn rằng đối phương thật sự không phải muốn ké nhiệt độ. Người ta cần gì phải ké nhiệt độ của cậu cơ chứ? Đó là "con cưng" của ý thức thế giới, thiên mệnh chi tử của chốn này! Vai chính thụ, siêu cấp đỉnh lưu trong tương lai đấy!
Tưởng Nghiên vẫn còn lải nhải khuyên nhủ hết lời. Nhìn cái đà này, nếu cậu không bảo dừng thì anh ta có thể nói tiếp mấy tiếng đồng hồ cũng chẳng vấn đề gì. Ninh Khả Chi nhịn không được giơ tay làm dấu tạm dừng, định bụng nói rằng mình "đã biết", thì thấy sắc mặt đối phương biến đổi, còn khó coi hơn cả lúc nãy.
—— "Tổ tông của tôi ơi!! Sao cậu không nói sớm?!"
Ninh Khả Chi còn chưa kịp hiểu chuyện gì, lại bị Tưởng Nghiên lôi xệch vào nhà vệ sinh bên cạnh, ấn thẳng tay dưới vòi nước. Cậu bấy giờ mới nhận ra độ ấm của ly cà phê lúc nãy không hề thấp. Cơ thể này lại vốn có làn da trắng sứ, mu bàn tay bị hắt trực tiếp giờ đã đỏ ửng một mảng lớn.
Ở thế giới trước cậu đã quá quen với việc trầy da tróc vảy, nên chút vấn đề nhỏ này trong mắt cậu chẳng bõ bính gì, đến mức quên luôn cả việc bảo hệ thống mở chế độ ngăn chặn cảm giác đau.
Ninh Khả Chi thấy không sao, nhưng với Tưởng Nghiên thì hoàn toàn khác. Anh vừa ấn tay Ninh Khả Chi dưới nước lạnh, vừa cuống quýt hỏi xem trên người còn chỗ nào bị bỏng không, rồi định quay người chạy đi mua thuốc mỡ.
Ninh Khả Chi: "..."
Đừng, đợi Tưởng Nghiên chạy đi chạy lại xong xuôi chắc vết bỏng trên tay cậu cũng tự lành rồi.
Sau khi Ninh Khả Chi năm lần bảy lượt khẳng định mình không sao, trợ lý Tưởng đang trong trạng thái "người cha già" mới bình tĩnh lại được đôi chút. Nhưng nhìn nghệ sĩ nhà mình ngoan ngoãn hứng nước lạnh vào vết thương mà không một lời r*n r*, Tưởng Nghiên lại không kìm được lòng xót xa.
Đám người đó thật là, muốn ké nhiệt độ cũng không thể làm theo kiểu này chứ?! Thật là quá đáng! Bộ tưởng người nhà bọn họ là bùn nhuyễn cho người ta nhào nặn hay sao?!
"Khả Chi cậu yên tâm, tôi về sẽ báo ngay chuyện này với chị Lily..."
"Không cho bọn họ ké nhiệt độ là một chuyện, nhưng cũng không thể để cậu chịu thiệt thòi như vậy được."
"Để tôi xem đó là nhóm nhạc nào..."
"Để xem sau khi chúng ta đánh tiếng, còn ai dám nhận bọn họ nữa..."
Ninh Khả Chi ban đầu tưởng Tưởng Nghiên chỉ nói lời giận dữ nên cứ để mặc anh lẩm bẩm, dù sao đối phương cũng đang lo cho mình. Nhưng thấy thái độ ngày càng nghiêm trọng của anh...
Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Ninh Khả Chi ngơ ngác: ???Chẳng phải công việc của cậu đã xong xuôi rồi sao?Tuy nhiên, nhìn vẻ mặt nóng nảy không hề giống như giả vờ của Tưởng Nghiên, Ninh Khả Chi dù thắc mắc nhưng vẫn cho rằng sắp tới lại có vấn đề gì đó xảy ra. Cậu nhịn không được đưa mắt nhìn lại người đang mang bộ dạng đầy hối lỗi vừa tông trúng mình lúc nãy, nhưng rồi cũng bị Tưởng Nghiên nửa kéo nửa lôi vào phòng nghỉ.Ninh Khả Chi: ?Phòng nghỉ? Không phải đi làm việc sao?Cánh cửa vừa đóng lại, sắc mặt Tưởng Nghiên thay đổi ngay tức khắc. Từ vẻ mặt nôn nóng ban nãy chuyển sang đầy đau đớn xót xa, làm Ninh Khả Chi ngẩn người ra nhìn."Chị Lily dạy cậu bao nhiêu lần rồi, bọn họ làm vậy chỉ để ké nhiệt độ của cậu thôi!""Cậu ở vị trí nào? Bọn họ là cái hạng gì? Gặp loại chuyện này, để tâm đến bọn họ chỉ có thiệt thân!""Lần nào cũng thế, sao lần nào cậu cũng mắc bẫy vậy hả?!""..."Ninh Khả Chi: "...?"Ninh Khả Chi lục lọi lại ký ức, cuối cùng cũng hiểu "loại chuyện này" trong miệng Tưởng Nghiên là cái gì.Nguyên chủ thật sự không phải lần đầu gặp phải tình huống kiểu này.Tính tình nguyên chủ không tốt vốn chẳng phải bí mật gì trong giới, nên có kẻ cố ý tìm cách chọc giận cậu trước ống kính.Với cái tính đó của nguyên chủ, không phát hỏa mới là lạ! Nhưng một khi xảy ra tranh chấp, bất kể cậu có chịu thiệt hay không, quay đi quay lại cũng là tặng không nhiệt độ cho đối phương.Thêm vào đó, với danh tiếng của cậu, dù ai đúng ai sai thì hình ảnh "lấy thế ép người" cũng luôn bị gán cho cậu.Người hâm mộ của nguyên chủ chiến đấu rất hăng, nếu luận chiến thật sự có thể ép kẻ kia giải nghệ, nhưng cứ kéo dài như vậy, thiện cảm của công chúng đối với cậu cũng coi như tiêu tan sạch sẽ.Nguyên chủ không nhìn ra điều này, nhưng người đại diện của cậu lại có tầm nhìn xa trông rộng. Chị Lily có quy hoạch rõ ràng cho sự nghiệp của cậu, không muốn để những hành vi "bỏ gốc lấy ngọn" này bào mòn tuổi thọ thần tượng của nguyên chủ.Nguyên chủ hoàn toàn không hiểu nổi điều đó. Trong mắt cậu ta, rõ ràng là đối phương sai, giải nghệ là đáng đời.Thế nhưng, tiếng "chị" đối với Lily không phải để gọi cho vui. Thấy nói với nguyên chủ không thông, chị dứt khoát không giải thích thêm, trực tiếp ra tay dập tin tức, mua bài báo... Đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến hai người hay cãi vã.Ninh Khả Chi: "..."Cậu thấy người đại diện của nguyên chủ cũng chẳng dễ dàng gì.Dù vậy, tình huống lần này không giống thế...Ít nhất Ninh Khả Chi dám chắc chắn rằng đối phương thật sự không phải muốn ké nhiệt độ. Người ta cần gì phải ké nhiệt độ của cậu cơ chứ? Đó là "con cưng" của ý thức thế giới, thiên mệnh chi tử của chốn này! Vai chính thụ, siêu cấp đỉnh lưu trong tương lai đấy!Tưởng Nghiên vẫn còn lải nhải khuyên nhủ hết lời. Nhìn cái đà này, nếu cậu không bảo dừng thì anh ta có thể nói tiếp mấy tiếng đồng hồ cũng chẳng vấn đề gì. Ninh Khả Chi nhịn không được giơ tay làm dấu tạm dừng, định bụng nói rằng mình "đã biết", thì thấy sắc mặt đối phương biến đổi, còn khó coi hơn cả lúc nãy.—— "Tổ tông của tôi ơi!! Sao cậu không nói sớm?!"Ninh Khả Chi còn chưa kịp hiểu chuyện gì, lại bị Tưởng Nghiên lôi xệch vào nhà vệ sinh bên cạnh, ấn thẳng tay dưới vòi nước. Cậu bấy giờ mới nhận ra độ ấm của ly cà phê lúc nãy không hề thấp. Cơ thể này lại vốn có làn da trắng sứ, mu bàn tay bị hắt trực tiếp giờ đã đỏ ửng một mảng lớn.Ở thế giới trước cậu đã quá quen với việc trầy da tróc vảy, nên chút vấn đề nhỏ này trong mắt cậu chẳng bõ bính gì, đến mức quên luôn cả việc bảo hệ thống mở chế độ ngăn chặn cảm giác đau.Ninh Khả Chi thấy không sao, nhưng với Tưởng Nghiên thì hoàn toàn khác. Anh vừa ấn tay Ninh Khả Chi dưới nước lạnh, vừa cuống quýt hỏi xem trên người còn chỗ nào bị bỏng không, rồi định quay người chạy đi mua thuốc mỡ.Ninh Khả Chi: "..."Đừng, đợi Tưởng Nghiên chạy đi chạy lại xong xuôi chắc vết bỏng trên tay cậu cũng tự lành rồi.Sau khi Ninh Khả Chi năm lần bảy lượt khẳng định mình không sao, trợ lý Tưởng đang trong trạng thái "người cha già" mới bình tĩnh lại được đôi chút. Nhưng nhìn nghệ sĩ nhà mình ngoan ngoãn hứng nước lạnh vào vết thương mà không một lời r*n r*, Tưởng Nghiên lại không kìm được lòng xót xa.Đám người đó thật là, muốn ké nhiệt độ cũng không thể làm theo kiểu này chứ?! Thật là quá đáng! Bộ tưởng người nhà bọn họ là bùn nhuyễn cho người ta nhào nặn hay sao?!"Khả Chi cậu yên tâm, tôi về sẽ báo ngay chuyện này với chị Lily...""Không cho bọn họ ké nhiệt độ là một chuyện, nhưng cũng không thể để cậu chịu thiệt thòi như vậy được.""Để tôi xem đó là nhóm nhạc nào...""Để xem sau khi chúng ta đánh tiếng, còn ai dám nhận bọn họ nữa..."Ninh Khả Chi ban đầu tưởng Tưởng Nghiên chỉ nói lời giận dữ nên cứ để mặc anh lẩm bẩm, dù sao đối phương cũng đang lo cho mình. Nhưng thấy thái độ ngày càng nghiêm trọng của anh...