Ninh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên…

Chương 183

Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Ninh Khả Chi hoàn toàn không hay biết mạch não của anh chàng trợ lý nhà mình đã chuyển hướng sang một nơi kỳ quái đến mức nào.Thực ra, lý do nguyên chủ chọn cái kịch bản phim thần tượng kia vô cùng đơn giản —— ít nhất đó cũng là một vai nam chính.Tưởng Nghiên cảm thấy mình vừa nắm thóp được một chuyện động trời, nhưng anh lại quá hiểu cái tính "càng hỏi càng làm ngược lại" của vị tổ tông này. Anh sợ vốn dĩ chẳng có chuyện gì, mình vừa hỏi một cái lại hóa ra "vẽ đường cho hươu chạy"... Nhưng cứ để mặc thế này cũng không ổn. Nhỡ đâu ngày nào đó vị thiếu gia này hứng lên làm một cú chấn động, đột ngột đòi công khai tình cảm thì sao...Chuyện đó mà xảy ra thì đúng là nổ tung trời! Chẳng còn cách nào khác, Tưởng Nghiên đành phải nói bóng nói gió, vòng vo tam quốc.Cái vòng này anh quải hơi xa, khiến Ninh Khả Chi chẳng tài nào theo kịp tiết tấu. Nghe đối phương đột ngột lôi chuyện bát quái trong giới ra kể, cậu chỉ tưởng anh đã từ bỏ ý định truy cứu vai chính thụ. Điều này làm Ninh Khả Chi thở phào nhẹ nhõm, cũng nhiệt tình hưởng ứng vài câu.Đang trò chuyện, Ninh Khả Chi bỗng sực nhớ ra nên tiện miệng hỏi một câu: "Trong hợp đồng không có điều khoản cấm yêu đương đấy chứ?"Tưởng Nghiên: !!!—— Chết tiệt, hóa ra là thật!Ninh Khả Chi hỏi xác nhận lại lần nữa cho chắc ăn. Bởi vì để tích lũy điểm số, sau này cậu chắc chắn phải bày tỏ hảo cảm với Ảnh đế Cố. Việc xác nhận điều khoản hợp đồng chỉ là để cân nhắc xem lúc thể hiện tình cảm có cần phải giấu giếm đội ngũ của mình hay không thôi.Nếu tự dưng đi hỏi chuyện này thì đúng là kỳ quặc, nhất là trước khi bắt đầu công lược Ảnh đế Cố thì càng dễ gây nghi ngờ. Nhưng chẳng phải lúc này đang sẵn dịp bàn luận về đề tài này sao? Thuận miệng hỏi một câu... trông chẳng phải rất tự nhiên đó ư?Ninh Khả Chi thầm tự tán thưởng cho sự nhạy bén của mình.Thế nhưng, Tưởng Nghiên đứng bên cạnh thì chẳng thấy tự nhiên chút nào, tâm trạng anh lúc này chỉ có thể dùng bốn chữ "trời sụp đất nứt" để mô tả.Ninh Khả Chi đợi mãi không thấy câu trả lời, nhịn không được quay sang nhìn, liền thấy rõ mồn một vẻ mặt như đưa đám của trợ lý.Ninh Khả Chi: "Không được à?"Cậu dựa vào thái độ của đối phương để đoán ra đáp án. Trong lòng thầm cảm thán, may mà mình hỏi trước một câu... Cậu nghĩ vậy nhưng không lộ ra vẻ gì khác lạ, chỉ bắt đầu nhẩm tính xem sau này phải làm sao để tránh tai mắt của ê-kíp.Tưởng Nghiên cuống cuồng: "Được chứ! Được!"Với cái tính của vị tổ tông này, bảo cậu ngoan ngoãn nghe lời mới là lạ! Thay vì để cậu âm thầm gây ra một tin chấn động sau lưng mọi người, thà rằng ngay từ đầu cứ đặt mọi chuyện trong tầm kiểm soát cho xong.Tưởng Nghiên nhấn mạnh: "Nhưng mà phải báo cáo với công ty!"Ninh Khả Chi hoài nghi nhìn Tưởng Nghiên. Cái biểu cảm lúc nãy của anh rõ ràng không giống kiểu "được thôi", "chỉ cần báo cáo là xong".Lúc này Tưởng Nghiên cũng đã lấy lại bình tĩnh: "Cậu phải biết là nếu cậu yêu đương lúc này, người hâm mộ chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng... Về nguyên tắc, công ty chắc chắn không ủng hộ chuyện này đâu, dù sao cậu đang trong thời kỳ sự nghiệp thăng tiến mà...""Tuy nhiên, trong hợp đồng của công ty chúng ta không có quy định văn bản rõ ràng về việc đó.""Cậu cũng biết chị Lily rồi đấy...""Chị ấy cũng sẽ không vì chuyện này mà hoàn toàn bỏ mặc cậu đâu...""..."Khi nói những lời này, thần sắc Tưởng Nghiên đã khôi phục vẻ trấn định, dù sao đây cũng đều là sự thật. Môi trường nghệ sĩ trong nước không quá khắc nghiệt như nước láng giềng chuyên đào tạo thực tập sinh thần tượng kia, đãi ngộ hợp đồng tốt hơn nhiều, điều kiện cũng nới lỏng hơn… Huống hồ cái gương mặt đó của nguyên chủ thuộc kiểu nhìn một cái là biết chắc chắn sẽ nổi tiếng, công ty rất coi trọng triển vọng phát triển của cậu.Lại có chị Lily đứng ra tranh đấu, hợp đồng cậu ký thuộc diện nới lỏng và thành ý nhất đối với tân binh. Sau này nổi tiếng rồi gia hạn thêm một lần nữa, điều kiện lại càng hậu đãi hơn.Về lý thuyết, cậu yêu đương là chuyện có thể... Nhưng mà!!Tưởng Nghiên đau xót nghĩ thầm: Đâu phải là để bị người ta bám lấy hút máu, ké nhiệt độ như thế kia chứ!! Thà rằng cậu tìm một người ngoài ngành đi cho rồi!!Tưởng Nghiên lo lắng đến mức muốn nổi cả nhiệt miệng, nhưng ngoài mặt vẫn phải cố giữ vẻ bình tĩnh, liên tục nhấn mạnh với cậu chàng "ông trời con" này:"Nhất định phải báo trước với công ty đấy nhé!!""Bất kể là công khai hay không... cậu cũng phải để công ty có một bộ hồ sơ lưu trữ..."Không phải Tưởng Nghiên muốn nghĩ xấu cho người khác, nhưng thực tế là chuyện kiểu này trong giới nhiều vô kể. Đừng nói lúc đầu có phải chân ái hay không, cuối cùng chẳng có đôi nào thành công, khác biệt chỉ là lúc chia tay có xé xác nhau ra một cách khó coi hay không thôi...Ninh Khả Chi cũng bị thái độ trịnh trọng của Tưởng Nghiên làm cho giật mình. Cậu theo bản năng gật đầu đồng ý, nhưng rồi sực nhận ra... Nếu làm thật như thế, cái cốt truyện "yêu đơn phương" của cậu sẽ bị cả công ty biết sạch, chẳng khác nào bị công khai xử tội cả!!Ninh Khả Chi: "!!!"Lần đầu tiên cậu phát hiện ra cái thân phận này trong thế giới này cũng có chỗ hiểm độc! Không được! Tuyệt đối không được! Cậu phải nghĩ cách thôi!!!

Ninh Khả Chi hoàn toàn không hay biết mạch não của anh chàng trợ lý nhà mình đã chuyển hướng sang một nơi kỳ quái đến mức nào.

Thực ra, lý do nguyên chủ chọn cái kịch bản phim thần tượng kia vô cùng đơn giản —— ít nhất đó cũng là một vai nam chính.

Tưởng Nghiên cảm thấy mình vừa nắm thóp được một chuyện động trời, nhưng anh lại quá hiểu cái tính "càng hỏi càng làm ngược lại" của vị tổ tông này. 

Anh sợ vốn dĩ chẳng có chuyện gì, mình vừa hỏi một cái lại hóa ra "vẽ đường cho hươu chạy"... Nhưng cứ để mặc thế này cũng không ổn. 

Nhỡ đâu ngày nào đó vị thiếu gia này hứng lên làm một cú chấn động, đột ngột đòi công khai tình cảm thì sao...

Chuyện đó mà xảy ra thì đúng là nổ tung trời! Chẳng còn cách nào khác, Tưởng Nghiên đành phải nói bóng nói gió, vòng vo tam quốc.

Cái vòng này anh quải hơi xa, khiến Ninh Khả Chi chẳng tài nào theo kịp tiết tấu. 

Nghe đối phương đột ngột lôi chuyện bát quái trong giới ra kể, cậu chỉ tưởng anh đã từ bỏ ý định truy cứu vai chính thụ. 

Điều này làm Ninh Khả Chi thở phào nhẹ nhõm, cũng nhiệt tình hưởng ứng vài câu.

Đang trò chuyện, Ninh Khả Chi bỗng sực nhớ ra nên tiện miệng hỏi một câu: "Trong hợp đồng không có điều khoản cấm yêu đương đấy chứ?"

Tưởng Nghiên: !!!

—— Chết tiệt, hóa ra là thật!

Ninh Khả Chi hỏi xác nhận lại lần nữa cho chắc ăn. Bởi vì để tích lũy điểm số, sau này cậu chắc chắn phải bày tỏ hảo cảm với Ảnh đế Cố. 

Việc xác nhận điều khoản hợp đồng chỉ là để cân nhắc xem lúc thể hiện tình cảm có cần phải giấu giếm đội ngũ của mình hay không thôi.

Nếu tự dưng đi hỏi chuyện này thì đúng là kỳ quặc, nhất là trước khi bắt đầu công lược Ảnh đế Cố thì càng dễ gây nghi ngờ. 

Nhưng chẳng phải lúc này đang sẵn dịp bàn luận về đề tài này sao? 

Thuận miệng hỏi một câu... trông chẳng phải rất tự nhiên đó ư?

Ninh Khả Chi thầm tự tán thưởng cho sự nhạy bén của mình.

Thế nhưng, Tưởng Nghiên đứng bên cạnh thì chẳng thấy tự nhiên chút nào, tâm trạng anh lúc này chỉ có thể dùng bốn chữ "trời sụp đất nứt" để mô tả.

Ninh Khả Chi đợi mãi không thấy câu trả lời, nhịn không được quay sang nhìn, liền thấy rõ mồn một vẻ mặt như đưa đám của trợ lý.

Ninh Khả Chi: "Không được à?"

Cậu dựa vào thái độ của đối phương để đoán ra đáp án. Trong lòng thầm cảm thán, may mà mình hỏi trước một câu... 

Cậu nghĩ vậy nhưng không lộ ra vẻ gì khác lạ, chỉ bắt đầu nhẩm tính xem sau này phải làm sao để tránh tai mắt của ê-kíp.

Tưởng Nghiên cuống cuồng: "Được chứ! Được!"

Với cái tính của vị tổ tông này, bảo cậu ngoan ngoãn nghe lời mới là lạ! 

Thay vì để cậu âm thầm gây ra một tin chấn động sau lưng mọi người, thà rằng ngay từ đầu cứ đặt mọi chuyện trong tầm kiểm soát cho xong.

Tưởng Nghiên nhấn mạnh: "Nhưng mà phải báo cáo với công ty!"

Ninh Khả Chi hoài nghi nhìn Tưởng Nghiên. 

Cái biểu cảm lúc nãy của anh rõ ràng không giống kiểu "được thôi", "chỉ cần báo cáo là xong".

Lúc này Tưởng Nghiên cũng đã lấy lại bình tĩnh: "Cậu phải biết là nếu cậu yêu đương lúc này, người hâm mộ chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng... 

Về nguyên tắc, công ty chắc chắn không ủng hộ chuyện này đâu, dù sao cậu đang trong thời kỳ sự nghiệp thăng tiến mà..."

"Tuy nhiên, trong hợp đồng của công ty chúng ta không có quy định văn bản rõ ràng về việc đó."

"Cậu cũng biết chị Lily rồi đấy..."

"Chị ấy cũng sẽ không vì chuyện này mà hoàn toàn bỏ mặc cậu đâu..."

"..."

Khi nói những lời này, thần sắc Tưởng Nghiên đã khôi phục vẻ trấn định, dù sao đây cũng đều là sự thật.

 Môi trường nghệ sĩ trong nước không quá khắc nghiệt như nước láng giềng chuyên đào tạo thực tập sinh thần tượng kia, đãi ngộ hợp đồng tốt hơn nhiều, điều kiện cũng nới lỏng hơn…

 Huống hồ cái gương mặt đó của nguyên chủ thuộc kiểu nhìn một cái là biết chắc chắn sẽ nổi tiếng, công ty rất coi trọng triển vọng phát triển của cậu.

Lại có chị Lily đứng ra tranh đấu, hợp đồng cậu ký thuộc diện nới lỏng và thành ý nhất đối với tân binh. Sau này nổi tiếng rồi gia hạn thêm một lần nữa, điều kiện lại càng hậu đãi hơn.

Về lý thuyết, cậu yêu đương là chuyện có thể... Nhưng mà!!

Tưởng Nghiên đau xót nghĩ thầm: Đâu phải là để bị người ta bám lấy hút máu, ké nhiệt độ như thế kia chứ!! Thà rằng cậu tìm một người ngoài ngành đi cho rồi!!

Tưởng Nghiên lo lắng đến mức muốn nổi cả nhiệt miệng, nhưng ngoài mặt vẫn phải cố giữ vẻ bình tĩnh, liên tục nhấn mạnh với cậu chàng "ông trời con" này:

"Nhất định phải báo trước với công ty đấy nhé!!"

"Bất kể là công khai hay không... cậu cũng phải để công ty có một bộ hồ sơ lưu trữ..."

Không phải Tưởng Nghiên muốn nghĩ xấu cho người khác, nhưng thực tế là chuyện kiểu này trong giới nhiều vô kể. 

Đừng nói lúc đầu có phải chân ái hay không, cuối cùng chẳng có đôi nào thành công, khác biệt chỉ là lúc chia tay có xé xác nhau ra một cách khó coi hay không thôi...

Ninh Khả Chi cũng bị thái độ trịnh trọng của Tưởng Nghiên làm cho giật mình. 

Cậu theo bản năng gật đầu đồng ý, nhưng rồi sực nhận ra... Nếu làm thật như thế, cái cốt truyện "yêu đơn phương" của cậu sẽ bị cả công ty biết sạch, chẳng khác nào bị công khai xử tội cả!!

Ninh Khả Chi: "!!!"

Lần đầu tiên cậu phát hiện ra cái thân phận này trong thế giới này cũng có chỗ hiểm độc! Không được! Tuyệt đối không được! Cậu phải nghĩ cách thôi!!!

Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Ninh Khả Chi hoàn toàn không hay biết mạch não của anh chàng trợ lý nhà mình đã chuyển hướng sang một nơi kỳ quái đến mức nào.Thực ra, lý do nguyên chủ chọn cái kịch bản phim thần tượng kia vô cùng đơn giản —— ít nhất đó cũng là một vai nam chính.Tưởng Nghiên cảm thấy mình vừa nắm thóp được một chuyện động trời, nhưng anh lại quá hiểu cái tính "càng hỏi càng làm ngược lại" của vị tổ tông này. Anh sợ vốn dĩ chẳng có chuyện gì, mình vừa hỏi một cái lại hóa ra "vẽ đường cho hươu chạy"... Nhưng cứ để mặc thế này cũng không ổn. Nhỡ đâu ngày nào đó vị thiếu gia này hứng lên làm một cú chấn động, đột ngột đòi công khai tình cảm thì sao...Chuyện đó mà xảy ra thì đúng là nổ tung trời! Chẳng còn cách nào khác, Tưởng Nghiên đành phải nói bóng nói gió, vòng vo tam quốc.Cái vòng này anh quải hơi xa, khiến Ninh Khả Chi chẳng tài nào theo kịp tiết tấu. Nghe đối phương đột ngột lôi chuyện bát quái trong giới ra kể, cậu chỉ tưởng anh đã từ bỏ ý định truy cứu vai chính thụ. Điều này làm Ninh Khả Chi thở phào nhẹ nhõm, cũng nhiệt tình hưởng ứng vài câu.Đang trò chuyện, Ninh Khả Chi bỗng sực nhớ ra nên tiện miệng hỏi một câu: "Trong hợp đồng không có điều khoản cấm yêu đương đấy chứ?"Tưởng Nghiên: !!!—— Chết tiệt, hóa ra là thật!Ninh Khả Chi hỏi xác nhận lại lần nữa cho chắc ăn. Bởi vì để tích lũy điểm số, sau này cậu chắc chắn phải bày tỏ hảo cảm với Ảnh đế Cố. Việc xác nhận điều khoản hợp đồng chỉ là để cân nhắc xem lúc thể hiện tình cảm có cần phải giấu giếm đội ngũ của mình hay không thôi.Nếu tự dưng đi hỏi chuyện này thì đúng là kỳ quặc, nhất là trước khi bắt đầu công lược Ảnh đế Cố thì càng dễ gây nghi ngờ. Nhưng chẳng phải lúc này đang sẵn dịp bàn luận về đề tài này sao? Thuận miệng hỏi một câu... trông chẳng phải rất tự nhiên đó ư?Ninh Khả Chi thầm tự tán thưởng cho sự nhạy bén của mình.Thế nhưng, Tưởng Nghiên đứng bên cạnh thì chẳng thấy tự nhiên chút nào, tâm trạng anh lúc này chỉ có thể dùng bốn chữ "trời sụp đất nứt" để mô tả.Ninh Khả Chi đợi mãi không thấy câu trả lời, nhịn không được quay sang nhìn, liền thấy rõ mồn một vẻ mặt như đưa đám của trợ lý.Ninh Khả Chi: "Không được à?"Cậu dựa vào thái độ của đối phương để đoán ra đáp án. Trong lòng thầm cảm thán, may mà mình hỏi trước một câu... Cậu nghĩ vậy nhưng không lộ ra vẻ gì khác lạ, chỉ bắt đầu nhẩm tính xem sau này phải làm sao để tránh tai mắt của ê-kíp.Tưởng Nghiên cuống cuồng: "Được chứ! Được!"Với cái tính của vị tổ tông này, bảo cậu ngoan ngoãn nghe lời mới là lạ! Thay vì để cậu âm thầm gây ra một tin chấn động sau lưng mọi người, thà rằng ngay từ đầu cứ đặt mọi chuyện trong tầm kiểm soát cho xong.Tưởng Nghiên nhấn mạnh: "Nhưng mà phải báo cáo với công ty!"Ninh Khả Chi hoài nghi nhìn Tưởng Nghiên. Cái biểu cảm lúc nãy của anh rõ ràng không giống kiểu "được thôi", "chỉ cần báo cáo là xong".Lúc này Tưởng Nghiên cũng đã lấy lại bình tĩnh: "Cậu phải biết là nếu cậu yêu đương lúc này, người hâm mộ chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng... Về nguyên tắc, công ty chắc chắn không ủng hộ chuyện này đâu, dù sao cậu đang trong thời kỳ sự nghiệp thăng tiến mà...""Tuy nhiên, trong hợp đồng của công ty chúng ta không có quy định văn bản rõ ràng về việc đó.""Cậu cũng biết chị Lily rồi đấy...""Chị ấy cũng sẽ không vì chuyện này mà hoàn toàn bỏ mặc cậu đâu...""..."Khi nói những lời này, thần sắc Tưởng Nghiên đã khôi phục vẻ trấn định, dù sao đây cũng đều là sự thật. Môi trường nghệ sĩ trong nước không quá khắc nghiệt như nước láng giềng chuyên đào tạo thực tập sinh thần tượng kia, đãi ngộ hợp đồng tốt hơn nhiều, điều kiện cũng nới lỏng hơn… Huống hồ cái gương mặt đó của nguyên chủ thuộc kiểu nhìn một cái là biết chắc chắn sẽ nổi tiếng, công ty rất coi trọng triển vọng phát triển của cậu.Lại có chị Lily đứng ra tranh đấu, hợp đồng cậu ký thuộc diện nới lỏng và thành ý nhất đối với tân binh. Sau này nổi tiếng rồi gia hạn thêm một lần nữa, điều kiện lại càng hậu đãi hơn.Về lý thuyết, cậu yêu đương là chuyện có thể... Nhưng mà!!Tưởng Nghiên đau xót nghĩ thầm: Đâu phải là để bị người ta bám lấy hút máu, ké nhiệt độ như thế kia chứ!! Thà rằng cậu tìm một người ngoài ngành đi cho rồi!!Tưởng Nghiên lo lắng đến mức muốn nổi cả nhiệt miệng, nhưng ngoài mặt vẫn phải cố giữ vẻ bình tĩnh, liên tục nhấn mạnh với cậu chàng "ông trời con" này:"Nhất định phải báo trước với công ty đấy nhé!!""Bất kể là công khai hay không... cậu cũng phải để công ty có một bộ hồ sơ lưu trữ..."Không phải Tưởng Nghiên muốn nghĩ xấu cho người khác, nhưng thực tế là chuyện kiểu này trong giới nhiều vô kể. Đừng nói lúc đầu có phải chân ái hay không, cuối cùng chẳng có đôi nào thành công, khác biệt chỉ là lúc chia tay có xé xác nhau ra một cách khó coi hay không thôi...Ninh Khả Chi cũng bị thái độ trịnh trọng của Tưởng Nghiên làm cho giật mình. Cậu theo bản năng gật đầu đồng ý, nhưng rồi sực nhận ra... Nếu làm thật như thế, cái cốt truyện "yêu đơn phương" của cậu sẽ bị cả công ty biết sạch, chẳng khác nào bị công khai xử tội cả!!Ninh Khả Chi: "!!!"Lần đầu tiên cậu phát hiện ra cái thân phận này trong thế giới này cũng có chỗ hiểm độc! Không được! Tuyệt đối không được! Cậu phải nghĩ cách thôi!!!

Chương 183