Ninh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên…
Chương 182
Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Ninh Khả Chi: ?!Cái này là định làm thật đấy à?!Không phải chứ...Anh Tưởng ơi, anh có biết người mà anh định chặn tài nguyên, định dạy cho một bài học là ai không?!—— Đó chính là vai chính thụ của thế giới này đấy!!!Chân trước vừa dạy bảo người ta, chân sau chắc chắn sẽ bị đời dạy lại cách làm người! Còn chưa tới đoạn cao trào của cốt truyện mà sao đã đắc tội với nhân vật quan trọng thế này?!Ninh Khả Chi nhịn không được hắng giọng một tiếng: "Anh Tưởng, anh đừng kích động, cái người lúc nãy không phải cố ý đâu..."Trong tình huống lúc đó, nếu không phải Ninh Khả Chi nhào tới đỡ cái hộp thì ly cà phê cũng chẳng hắt trúng người cậu, hơn nữa người ta cũng đã xin lỗi rồi. Vai chính thụ của thế giới này được xây dựng theo kiểu người hơi vụng về, luôn dễ gặp phải sự cố ngoài ý muốn.Dù sao đây cũng là truyện ngọt sủng, nếu vai chính thụ không gặp rắc rối thì làm sao vai chính công có cơ hội ra tay tương cứu? Rồi làm sao tình cảm mới phát triển được chứ?!Nói tóm lại một câu —— tất cả đều là kịch bản của ý thức thế giới.Ngay khoảnh khắc xác định được danh tính của người đối diện, Ninh Khả Chi đã hiểu ra ngay.Cái hộp đó rơi xuống rõ ràng không phải nhắm vào cậu, mà là nhắm thẳng vào vai chính thụ bên cạnh! Nếu lần nào "tai nạn ngoài ý muốn" của vai chính thụ cũng diễn ra theo kiểu này... thì đúng là nghĩ thôi cũng thấy tội nghiệp.So với danh nghĩa "con cưng", cậu ta giống đứa trẻ bị "nhặt về" hơn, lại còn gặp đúng kiểu "mẹ kế ác độc" nữa chứ... Ôi chao!Ninh Khả Chi còn đang bận cảm khái cho số phận gian truân của vai chính thụ, mà chẳng hề hay biết Tưởng Nghiên đứng bên cạnh đang trợn mắt há hốc mồm.Tưởng Nghiên biết rõ nghệ sĩ nhà mình dạo gần đây đã trưởng thành hơn trước rất nhiều. Tuy nhiên, nếu là trước kia, tình huống hôm nay chắc chắn không đời nào đợi được đến lúc anh ta chạy lại ngăn cản.Lúc anh ta nhìn thấy thì chắc đôi bên đã lao vào tẩn nhau rồi. Việc duy nhất anh ta có thể làm thường là đi bịt miệng người làm chứng, dập tin tức, chú ý hướng dư luận... tóm lại là đi dọn dẹp bãi chiến trường.Thế nhưng lần này...Sự thay đổi này chẳng phải là quá đột ngột hay sao?! Không những không nổi trận lôi đình, không cáu kỉnh, mà thậm chí còn quay ngược lại khuyên nhủ anh ta nữa? Tưởng Nghiên cảm thấy... tình hình này có gì đó rất sai.Ninh Khả Chi đương nhiên thấy được vẻ hoài nghi trên mặt Tưởng Nghiên, nhưng cậu chỉ đơn thuần nghĩ rằng đối phương không tin câu nói "người ta không cố ý".Điều này cũng dễ hiểu, vì qua vụ rơi hộp vừa rồi, Ninh Khả Chi đã chứng kiến "ác ý" của thế giới này dành cho vai chính thụ. Kiểu cốt truyện vai chính thụ bị hiểu lầm, bị nghi ngờ vốn dĩ đã quá quen thuộc rồi...Ninh Khả Chi thấy mình cần phải cứu vãn tình hình một chút. Đối đầu với vai chính thụ sẽ chẳng bao giờ có kết cục tốt đẹp.Anh Tưởng này đối xử với cậu không còn gì để chê, cậu không thể trơ mắt nhìn anh ta dấn thân vào con đường của một pháo hôi ác độc.Bản thân cậu vì thiết lập cốt truyện và nhiệm vụ lấy điểm nên mới không còn cách nào khác, nhưng Tưởng Nghiên suy cho cùng cũng chỉ là một trợ lý, trong nguyên tác còn chẳng được nhắc tên.Dù anh ta có thuộc phe pháo hôi của cậu đi chăng nữa, cũng chưa chắc phải nhận hậu quả gì... Dù sao Ảnh đế Cố cũng chẳng rảnh rỗi đến mức đi chấp nhặt một nhân vật nhỏ bé như vậy.Với điều kiện là... Tưởng Nghiên không tham gia vào việc đối phó vai chính thụ. Thế nhưng hiện giờ, anh ta đâu chỉ là "tham gia", rõ ràng là đang muốn làm "người khởi xướng kế hoạch" luôn rồi!Anh ơi, đại ca của em ơi! Cốt truyện còn chưa bắt đầu đâu, chúng ta không cần thiết phải tự đào hố chôn mình như thế!!Ninh Khả Chi lo sốt vó cho anh chàng trợ lý bên cạnh, nhưng lại không thể nói huỵch toẹt ra rằng đó là người mà chúng ta không thể đắc tội...Bởi vì sau này cậu vẫn rất có khả năng phải đắc tội với người ta một chút. Dù đã có kết cục bi thảm của pháo hôi làm gương, Ninh Khả Chi không hề muốn đi theo cốt truyện, nhưng cứ nhìn cái sự "trùng hợp" ngày hôm nay là đủ hiểu.Ai mà biết được dưới tác động của quán tính cốt truyện, những sự cố ngoài ý muốn nào sẽ còn xảy ra tiếp theo cơ chứ?!Lời nói không nên khẳng định quá mức, nếu không sau này có chuyện gì lại chẳng biết giải thích sao cho phải. Vì thế, Ninh Khả Chi lúc này chỉ có thể đưa ra sự thật và lý lẽ, cố gắng thuyết phục vị trợ lý đang có định kiến sâu sắc với vai chính thụ kia.Tưởng Nghiên càng nghe càng thấy không ổn. Không phải vì những lời Ninh Khả Chi nói thiếu đạo lý... Ngược lại, lập luận rất sắc bén, logic thông suốt, khiến Tưởng Nghiên cũng bắt đầu tin rằng thành viên nhóm nhạc nam vô danh tiểu tốt kia thật sự chỉ vô tình đụng trúng Khả Chi.Nhưng vấn đề nằm ở chỗ này ——!Nghệ sĩ nhà anh từ khi nào lại mang cái thiết lập "hiểu chuyện" và "biết thông cảm cho người khác" như thế này hả?!!(Vì quá lo lắng trợ lý nhà mình dẫm phải mìn mà Ninh Khả Chi lỡ tay làm OOC thiết lập nhân vật: "...")Khả Chi lần này không bùng nổ ngay tại chỗ, Tưởng Nghiên đã thấy đó là vận may tích góp được từ việc thắp hương bái Phật bấy lâu nay.Nhưng đằng này không những không cáu, mà còn liên tục nói đỡ cho cái cậu chàng nhóm nhạc nam không rõ tên tuổi kia nữa? Chuyện này có bình thường không?!Nhắc đến chuyện "không bình thường"... Tưởng Nghiên lập tức nhớ lại vụ chọn kịch bản dạo trước. Ngay từ đầu, Khả Chi vốn dĩ không chọn vai nam phụ trong phim tiên hiệp kia, mà là vai nam chính của một bộ phim thần tượng hiện đại. Sau đó bộ phim đó bị chị Lily gạt đi, vì chuyện này mà hai chị em vốn đã lâu không nhìn mặt nhau lại còn cãi nhau một trận tơi bồi...Mà cái kịch bản phim thần tượng bị chị Lily mỉa mai là "coi khán giả như lũ ngốc" đó... Cảnh nam nữ chính gặp nhau lần đầu, hình như chính là... nam chính bị hắt nguyên một thân cà phê...Tưởng Nghiên: "...?"Khả Chi ơi, lúc đó cậu cứ khăng khăng đòi đóng cái kịch bản kia... Chẳng lẽ... cậu thích kiểu "gu" này sao?!Tưởng Nghiên hốt hoảng: "!"Chết tiệt!! Chẳng lẽ mình đi thắp hương lại thắp nhầm vào miếu Diêm Vương rồi hay sao?!!
Ninh Khả Chi: ?!
Cái này là định làm thật đấy à?!
Không phải chứ...
Anh Tưởng ơi, anh có biết người mà anh định chặn tài nguyên, định dạy cho một bài học là ai không?!
—— Đó chính là vai chính thụ của thế giới này đấy!!!
Chân trước vừa dạy bảo người ta, chân sau chắc chắn sẽ bị đời dạy lại cách làm người! Còn chưa tới đoạn cao trào của cốt truyện mà sao đã đắc tội với nhân vật quan trọng thế này?!
Ninh Khả Chi nhịn không được hắng giọng một tiếng: "Anh Tưởng, anh đừng kích động, cái người lúc nãy không phải cố ý đâu..."
Trong tình huống lúc đó, nếu không phải Ninh Khả Chi nhào tới đỡ cái hộp thì ly cà phê cũng chẳng hắt trúng người cậu, hơn nữa người ta cũng đã xin lỗi rồi. Vai chính thụ của thế giới này được xây dựng theo kiểu người hơi vụng về, luôn dễ gặp phải sự cố ngoài ý muốn.
Dù sao đây cũng là truyện ngọt sủng, nếu vai chính thụ không gặp rắc rối thì làm sao vai chính công có cơ hội ra tay tương cứu? Rồi làm sao tình cảm mới phát triển được chứ?!
Nói tóm lại một câu —— tất cả đều là kịch bản của ý thức thế giới.
Ngay khoảnh khắc xác định được danh tính của người đối diện, Ninh Khả Chi đã hiểu ra ngay.
Cái hộp đó rơi xuống rõ ràng không phải nhắm vào cậu, mà là nhắm thẳng vào vai chính thụ bên cạnh! Nếu lần nào "tai nạn ngoài ý muốn" của vai chính thụ cũng diễn ra theo kiểu này... thì đúng là nghĩ thôi cũng thấy tội nghiệp.
So với danh nghĩa "con cưng", cậu ta giống đứa trẻ bị "nhặt về" hơn, lại còn gặp đúng kiểu "mẹ kế ác độc" nữa chứ... Ôi chao!
Ninh Khả Chi còn đang bận cảm khái cho số phận gian truân của vai chính thụ, mà chẳng hề hay biết Tưởng Nghiên đứng bên cạnh đang trợn mắt há hốc mồm.
Tưởng Nghiên biết rõ nghệ sĩ nhà mình dạo gần đây đã trưởng thành hơn trước rất nhiều. Tuy nhiên, nếu là trước kia, tình huống hôm nay chắc chắn không đời nào đợi được đến lúc anh ta chạy lại ngăn cản.
Lúc anh ta nhìn thấy thì chắc đôi bên đã lao vào tẩn nhau rồi. Việc duy nhất anh ta có thể làm thường là đi bịt miệng người làm chứng, dập tin tức, chú ý hướng dư luận... tóm lại là đi dọn dẹp bãi chiến trường.
Thế nhưng lần này...
Sự thay đổi này chẳng phải là quá đột ngột hay sao?! Không những không nổi trận lôi đình, không cáu kỉnh, mà thậm chí còn quay ngược lại khuyên nhủ anh ta nữa? Tưởng Nghiên cảm thấy... tình hình này có gì đó rất sai.
Ninh Khả Chi đương nhiên thấy được vẻ hoài nghi trên mặt Tưởng Nghiên, nhưng cậu chỉ đơn thuần nghĩ rằng đối phương không tin câu nói "người ta không cố ý".
Điều này cũng dễ hiểu, vì qua vụ rơi hộp vừa rồi, Ninh Khả Chi đã chứng kiến "ác ý" của thế giới này dành cho vai chính thụ. Kiểu cốt truyện vai chính thụ bị hiểu lầm, bị nghi ngờ vốn dĩ đã quá quen thuộc rồi...
Ninh Khả Chi thấy mình cần phải cứu vãn tình hình một chút. Đối đầu với vai chính thụ sẽ chẳng bao giờ có kết cục tốt đẹp.
Anh Tưởng này đối xử với cậu không còn gì để chê, cậu không thể trơ mắt nhìn anh ta dấn thân vào con đường của một pháo hôi ác độc.
Bản thân cậu vì thiết lập cốt truyện và nhiệm vụ lấy điểm nên mới không còn cách nào khác, nhưng Tưởng Nghiên suy cho cùng cũng chỉ là một trợ lý, trong nguyên tác còn chẳng được nhắc tên.
Dù anh ta có thuộc phe pháo hôi của cậu đi chăng nữa, cũng chưa chắc phải nhận hậu quả gì... Dù sao Ảnh đế Cố cũng chẳng rảnh rỗi đến mức đi chấp nhặt một nhân vật nhỏ bé như vậy.
Với điều kiện là... Tưởng Nghiên không tham gia vào việc đối phó vai chính thụ. Thế nhưng hiện giờ, anh ta đâu chỉ là "tham gia", rõ ràng là đang muốn làm "người khởi xướng kế hoạch" luôn rồi!
Anh ơi, đại ca của em ơi! Cốt truyện còn chưa bắt đầu đâu, chúng ta không cần thiết phải tự đào hố chôn mình như thế!!
Ninh Khả Chi lo sốt vó cho anh chàng trợ lý bên cạnh, nhưng lại không thể nói huỵch toẹt ra rằng đó là người mà chúng ta không thể đắc tội...
Bởi vì sau này cậu vẫn rất có khả năng phải đắc tội với người ta một chút. Dù đã có kết cục bi thảm của pháo hôi làm gương, Ninh Khả Chi không hề muốn đi theo cốt truyện, nhưng cứ nhìn cái sự "trùng hợp" ngày hôm nay là đủ hiểu.
Ai mà biết được dưới tác động của quán tính cốt truyện, những sự cố ngoài ý muốn nào sẽ còn xảy ra tiếp theo cơ chứ?!
Lời nói không nên khẳng định quá mức, nếu không sau này có chuyện gì lại chẳng biết giải thích sao cho phải. Vì thế, Ninh Khả Chi lúc này chỉ có thể đưa ra sự thật và lý lẽ, cố gắng thuyết phục vị trợ lý đang có định kiến sâu sắc với vai chính thụ kia.
Tưởng Nghiên càng nghe càng thấy không ổn. Không phải vì những lời Ninh Khả Chi nói thiếu đạo lý... Ngược lại, lập luận rất sắc bén, logic thông suốt, khiến Tưởng Nghiên cũng bắt đầu tin rằng thành viên nhóm nhạc nam vô danh tiểu tốt kia thật sự chỉ vô tình đụng trúng Khả Chi.
Nhưng vấn đề nằm ở chỗ này ——!
Nghệ sĩ nhà anh từ khi nào lại mang cái thiết lập "hiểu chuyện" và "biết thông cảm cho người khác" như thế này hả?!!
(Vì quá lo lắng trợ lý nhà mình dẫm phải mìn mà Ninh Khả Chi lỡ tay làm OOC thiết lập nhân vật: "...")
Khả Chi lần này không bùng nổ ngay tại chỗ, Tưởng Nghiên đã thấy đó là vận may tích góp được từ việc thắp hương bái Phật bấy lâu nay.
Nhưng đằng này không những không cáu, mà còn liên tục nói đỡ cho cái cậu chàng nhóm nhạc nam không rõ tên tuổi kia nữa? Chuyện này có bình thường không?!
Nhắc đến chuyện "không bình thường"... Tưởng Nghiên lập tức nhớ lại vụ chọn kịch bản dạo trước. Ngay từ đầu, Khả Chi vốn dĩ không chọn vai nam phụ trong phim tiên hiệp kia, mà là vai nam chính của một bộ phim thần tượng hiện đại. Sau đó bộ phim đó bị chị Lily gạt đi, vì chuyện này mà hai chị em vốn đã lâu không nhìn mặt nhau lại còn cãi nhau một trận tơi bồi...
Mà cái kịch bản phim thần tượng bị chị Lily mỉa mai là "coi khán giả như lũ ngốc" đó... Cảnh nam nữ chính gặp nhau lần đầu, hình như chính là... nam chính bị hắt nguyên một thân cà phê...
Tưởng Nghiên: "...?"
Khả Chi ơi, lúc đó cậu cứ khăng khăng đòi đóng cái kịch bản kia... Chẳng lẽ... cậu thích kiểu "gu" này sao?!
Tưởng Nghiên hốt hoảng: "!"
Chết tiệt!! Chẳng lẽ mình đi thắp hương lại thắp nhầm vào miếu Diêm Vương rồi hay sao?!!
Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Ninh Khả Chi: ?!Cái này là định làm thật đấy à?!Không phải chứ...Anh Tưởng ơi, anh có biết người mà anh định chặn tài nguyên, định dạy cho một bài học là ai không?!—— Đó chính là vai chính thụ của thế giới này đấy!!!Chân trước vừa dạy bảo người ta, chân sau chắc chắn sẽ bị đời dạy lại cách làm người! Còn chưa tới đoạn cao trào của cốt truyện mà sao đã đắc tội với nhân vật quan trọng thế này?!Ninh Khả Chi nhịn không được hắng giọng một tiếng: "Anh Tưởng, anh đừng kích động, cái người lúc nãy không phải cố ý đâu..."Trong tình huống lúc đó, nếu không phải Ninh Khả Chi nhào tới đỡ cái hộp thì ly cà phê cũng chẳng hắt trúng người cậu, hơn nữa người ta cũng đã xin lỗi rồi. Vai chính thụ của thế giới này được xây dựng theo kiểu người hơi vụng về, luôn dễ gặp phải sự cố ngoài ý muốn.Dù sao đây cũng là truyện ngọt sủng, nếu vai chính thụ không gặp rắc rối thì làm sao vai chính công có cơ hội ra tay tương cứu? Rồi làm sao tình cảm mới phát triển được chứ?!Nói tóm lại một câu —— tất cả đều là kịch bản của ý thức thế giới.Ngay khoảnh khắc xác định được danh tính của người đối diện, Ninh Khả Chi đã hiểu ra ngay.Cái hộp đó rơi xuống rõ ràng không phải nhắm vào cậu, mà là nhắm thẳng vào vai chính thụ bên cạnh! Nếu lần nào "tai nạn ngoài ý muốn" của vai chính thụ cũng diễn ra theo kiểu này... thì đúng là nghĩ thôi cũng thấy tội nghiệp.So với danh nghĩa "con cưng", cậu ta giống đứa trẻ bị "nhặt về" hơn, lại còn gặp đúng kiểu "mẹ kế ác độc" nữa chứ... Ôi chao!Ninh Khả Chi còn đang bận cảm khái cho số phận gian truân của vai chính thụ, mà chẳng hề hay biết Tưởng Nghiên đứng bên cạnh đang trợn mắt há hốc mồm.Tưởng Nghiên biết rõ nghệ sĩ nhà mình dạo gần đây đã trưởng thành hơn trước rất nhiều. Tuy nhiên, nếu là trước kia, tình huống hôm nay chắc chắn không đời nào đợi được đến lúc anh ta chạy lại ngăn cản.Lúc anh ta nhìn thấy thì chắc đôi bên đã lao vào tẩn nhau rồi. Việc duy nhất anh ta có thể làm thường là đi bịt miệng người làm chứng, dập tin tức, chú ý hướng dư luận... tóm lại là đi dọn dẹp bãi chiến trường.Thế nhưng lần này...Sự thay đổi này chẳng phải là quá đột ngột hay sao?! Không những không nổi trận lôi đình, không cáu kỉnh, mà thậm chí còn quay ngược lại khuyên nhủ anh ta nữa? Tưởng Nghiên cảm thấy... tình hình này có gì đó rất sai.Ninh Khả Chi đương nhiên thấy được vẻ hoài nghi trên mặt Tưởng Nghiên, nhưng cậu chỉ đơn thuần nghĩ rằng đối phương không tin câu nói "người ta không cố ý".Điều này cũng dễ hiểu, vì qua vụ rơi hộp vừa rồi, Ninh Khả Chi đã chứng kiến "ác ý" của thế giới này dành cho vai chính thụ. Kiểu cốt truyện vai chính thụ bị hiểu lầm, bị nghi ngờ vốn dĩ đã quá quen thuộc rồi...Ninh Khả Chi thấy mình cần phải cứu vãn tình hình một chút. Đối đầu với vai chính thụ sẽ chẳng bao giờ có kết cục tốt đẹp.Anh Tưởng này đối xử với cậu không còn gì để chê, cậu không thể trơ mắt nhìn anh ta dấn thân vào con đường của một pháo hôi ác độc.Bản thân cậu vì thiết lập cốt truyện và nhiệm vụ lấy điểm nên mới không còn cách nào khác, nhưng Tưởng Nghiên suy cho cùng cũng chỉ là một trợ lý, trong nguyên tác còn chẳng được nhắc tên.Dù anh ta có thuộc phe pháo hôi của cậu đi chăng nữa, cũng chưa chắc phải nhận hậu quả gì... Dù sao Ảnh đế Cố cũng chẳng rảnh rỗi đến mức đi chấp nhặt một nhân vật nhỏ bé như vậy.Với điều kiện là... Tưởng Nghiên không tham gia vào việc đối phó vai chính thụ. Thế nhưng hiện giờ, anh ta đâu chỉ là "tham gia", rõ ràng là đang muốn làm "người khởi xướng kế hoạch" luôn rồi!Anh ơi, đại ca của em ơi! Cốt truyện còn chưa bắt đầu đâu, chúng ta không cần thiết phải tự đào hố chôn mình như thế!!Ninh Khả Chi lo sốt vó cho anh chàng trợ lý bên cạnh, nhưng lại không thể nói huỵch toẹt ra rằng đó là người mà chúng ta không thể đắc tội...Bởi vì sau này cậu vẫn rất có khả năng phải đắc tội với người ta một chút. Dù đã có kết cục bi thảm của pháo hôi làm gương, Ninh Khả Chi không hề muốn đi theo cốt truyện, nhưng cứ nhìn cái sự "trùng hợp" ngày hôm nay là đủ hiểu.Ai mà biết được dưới tác động của quán tính cốt truyện, những sự cố ngoài ý muốn nào sẽ còn xảy ra tiếp theo cơ chứ?!Lời nói không nên khẳng định quá mức, nếu không sau này có chuyện gì lại chẳng biết giải thích sao cho phải. Vì thế, Ninh Khả Chi lúc này chỉ có thể đưa ra sự thật và lý lẽ, cố gắng thuyết phục vị trợ lý đang có định kiến sâu sắc với vai chính thụ kia.Tưởng Nghiên càng nghe càng thấy không ổn. Không phải vì những lời Ninh Khả Chi nói thiếu đạo lý... Ngược lại, lập luận rất sắc bén, logic thông suốt, khiến Tưởng Nghiên cũng bắt đầu tin rằng thành viên nhóm nhạc nam vô danh tiểu tốt kia thật sự chỉ vô tình đụng trúng Khả Chi.Nhưng vấn đề nằm ở chỗ này ——!Nghệ sĩ nhà anh từ khi nào lại mang cái thiết lập "hiểu chuyện" và "biết thông cảm cho người khác" như thế này hả?!!(Vì quá lo lắng trợ lý nhà mình dẫm phải mìn mà Ninh Khả Chi lỡ tay làm OOC thiết lập nhân vật: "...")Khả Chi lần này không bùng nổ ngay tại chỗ, Tưởng Nghiên đã thấy đó là vận may tích góp được từ việc thắp hương bái Phật bấy lâu nay.Nhưng đằng này không những không cáu, mà còn liên tục nói đỡ cho cái cậu chàng nhóm nhạc nam không rõ tên tuổi kia nữa? Chuyện này có bình thường không?!Nhắc đến chuyện "không bình thường"... Tưởng Nghiên lập tức nhớ lại vụ chọn kịch bản dạo trước. Ngay từ đầu, Khả Chi vốn dĩ không chọn vai nam phụ trong phim tiên hiệp kia, mà là vai nam chính của một bộ phim thần tượng hiện đại. Sau đó bộ phim đó bị chị Lily gạt đi, vì chuyện này mà hai chị em vốn đã lâu không nhìn mặt nhau lại còn cãi nhau một trận tơi bồi...Mà cái kịch bản phim thần tượng bị chị Lily mỉa mai là "coi khán giả như lũ ngốc" đó... Cảnh nam nữ chính gặp nhau lần đầu, hình như chính là... nam chính bị hắt nguyên một thân cà phê...Tưởng Nghiên: "...?"Khả Chi ơi, lúc đó cậu cứ khăng khăng đòi đóng cái kịch bản kia... Chẳng lẽ... cậu thích kiểu "gu" này sao?!Tưởng Nghiên hốt hoảng: "!"Chết tiệt!! Chẳng lẽ mình đi thắp hương lại thắp nhầm vào miếu Diêm Vương rồi hay sao?!!