Ninh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên…
Chương 192
Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Thực ra không có ai nghĩ như vậy cả.Ninh Khả Chi: "..."Đây là vấn đề nhân phẩm của nguyên chủ, cái nồi này cậu nhất định không gánh!!!Ngay khi Ninh Khả Chi còn đang cảm thán về cái thói đời "giữa người với người ngay cả một chút tin tưởng cơ bản cũng không có" này, cậu lại nhìn thấy một người quen khác...Ninh Khả Chi: !!!Đây chẳng phải là vai chính thụ sao?!Tưởng Nghiên vốn đang phấn khích nên không chú ý xung quanh, nhưng khi theo bản năng nhìn theo ánh mắt của Ninh Khả Chi và nhận ra người nọ, nụ cười trên mặt anh lập tức cứng đờ.Tưởng Nghiên: !Thế này mà cũng gặp được?! Đây rốt cuộc là cái nghiệt duyên gì vậy?!Anh vờ như vô tình tiến lên một bước, vừa vặn chắn mất tầm mắt của Ninh Khả Chi, sau đó nghiêm túc nói về kế hoạch công việc tiếp theo. Điều khiến anh nhẹ lòng đôi chút là vị tổ tông bên cạnh không có ý định tiến lên chào hỏi hay nói năng gì.—— Ít nhất điều này cho thấy tình hình chưa tệ như anh tưởng...Còn việc cậu ta rõ ràng đang thất thần...Thanh niên mà, có chút dao động cảm xúc cũng là bình thường. Năm đó bằng tuổi này, anh nhìn thấy Evelina (trên poster) còn tim đập nhanh cơ mà, chờ một thời gian nữa bình tĩnh lại là ổn thôi. Quả nhiên đẳng cấp của chị Lily vẫn cao hơn một bậc, "xử lý lạnh" mới là thượng sách.Thực tế, sự "thất thần" của Ninh Khả Chi hoàn toàn không phải chuyện mà Tưởng Nghiên nghĩ. Cậu hiện tại đang hoảng... không, phải là "cực kỳ hoảng"!!—— Cốt truyện đâu có nói đợt thử vai này cậu phải cạnh tranh cùng đài với vai chính thụ đâu!!Theo dòng thời gian nguyên tác, vai chính thụ lúc này vẫn là một tiểu trong suốt vừa vào nghề, ngay cả làm thần tượng còn chưa xong xuôi, đương nhiên không thể nghĩ đến chuyện lấn sân... Ninh Khả Chi vốn nghĩ cái "cánh bướm trọng sinh" của vai chính thụ không ảnh hưởng lớn đến nhiệm vụ của mình, nhưng nhìn xem! Thế này mà gọi là không lớn à?! Cái cánh này quạt một phát suýt chút nữa đập chết cậu luôn rồi!!Cùng vai chính thụ đi thử vai cho bộ điện ảnh do vai chính công đóng chính, đây là loại thử thách "hạng nặng" gì vậy?!—— Có ai thành công nổi không?!!Đây rõ ràng là muốn dồn cậu vào đường chết mà!!...Rời khỏi phòng thử vai, hết gặp "Bạch Lư" lại thấy "Ngu Nhiên", xảy ra quá nhiều chuyện khiến Tưởng Nghiên nhất thời quên mất việc hỏi kết quả. Đợi đến lúc sắp về tới công ty, anh mới nhớ ra mục đích chính của chuyến đi này, quay sang thì thấy nghệ sĩ nhà mình đang tựa lưng vào ghế, ánh mắt vô định.Tưởng Nghiên: ?!!Lần này thì thực sự không cần hỏi nữa rồi. Hơn nữa nhìn biểu hiện này... e là không chỉ đơn giản là bị từ chối, chẳng lẽ là... bị mắng?Tưởng Nghiên nhớ lại một loạt biểu hiện của Ninh Khả Chi khi bước ra từ phòng thử vai, càng nghĩ càng thấy đúng.Vị đạo diễn Lạc kia tính tình chẳng tốt đẹp gì, năm xưa còn có tin đồn ông mắng khóc diễn viên, mà lại còn là diễn viên nam... Tất nhiên, với đại đạo diễn tầm cỡ đó, tin tức này không phải là vết nhơ, thậm chí còn được coi là "giúp diễn viên nhập tâm", chẳng có gì để chỉ trích. Trong giới có biết bao nhiêu người xếp hàng mong được ông mắng một câu mà không được...Nói thì nói vậy, nhưng Tưởng Nghiên vẫn thấy xót. Dù sao Khả Chi nhà anh cũng chỉ là một tân nhân vừa chuyển hướng sang làm diễn viên, mới đóng đúng một bộ phim, thiếu kinh nghiệm là chuyện thường tình… Nhưng tiềm năng phát triển thì đầy mình mà!Lúc ở đoàn phim 《Lưu Vân》, đạo diễn Lữ chẳng phải đã nói cậu là "trời sinh để ăn cơm nghề này", "căn bản không nhìn ra là lần đầu đóng phim" đó sao... Ngay cả một người ngoại đạo như Tưởng Nghiên còn thấy được, hễ cứ bắt đầu quay là khí thế trên người Khả Chi khác hẳn.
Thực ra không có ai nghĩ như vậy cả.
Ninh Khả Chi: "..."
Đây là vấn đề nhân phẩm của nguyên chủ, cái nồi này cậu nhất định không gánh!!!
Ngay khi Ninh Khả Chi còn đang cảm thán về cái thói đời "giữa người với người ngay cả một chút tin tưởng cơ bản cũng không có" này, cậu lại nhìn thấy một người quen khác...
Ninh Khả Chi: !!!
Đây chẳng phải là vai chính thụ sao?!
Tưởng Nghiên vốn đang phấn khích nên không chú ý xung quanh, nhưng khi theo bản năng nhìn theo ánh mắt của Ninh Khả Chi và nhận ra người nọ, nụ cười trên mặt anh lập tức cứng đờ.
Tưởng Nghiên: !
Thế này mà cũng gặp được?! Đây rốt cuộc là cái nghiệt duyên gì vậy?!
Anh vờ như vô tình tiến lên một bước, vừa vặn chắn mất tầm mắt của Ninh Khả Chi, sau đó nghiêm túc nói về kế hoạch công việc tiếp theo.
Điều khiến anh nhẹ lòng đôi chút là vị tổ tông bên cạnh không có ý định tiến lên chào hỏi hay nói năng gì.
—— Ít nhất điều này cho thấy tình hình chưa tệ như anh tưởng...
Còn việc cậu ta rõ ràng đang thất thần...
Thanh niên mà, có chút dao động cảm xúc cũng là bình thường. Năm đó bằng tuổi này, anh nhìn thấy Evelina (trên poster) còn tim đập nhanh cơ mà, chờ một thời gian nữa bình tĩnh lại là ổn thôi.
Quả nhiên đẳng cấp của chị Lily vẫn cao hơn một bậc, "xử lý lạnh" mới là thượng sách.
Thực tế, sự "thất thần" của Ninh Khả Chi hoàn toàn không phải chuyện mà Tưởng Nghiên nghĩ. Cậu hiện tại đang hoảng... không, phải là "cực kỳ hoảng"!!
—— Cốt truyện đâu có nói đợt thử vai này cậu phải cạnh tranh cùng đài với vai chính thụ đâu!!
Theo dòng thời gian nguyên tác, vai chính thụ lúc này vẫn là một tiểu trong suốt vừa vào nghề, ngay cả làm thần tượng còn chưa xong xuôi, đương nhiên không thể nghĩ đến chuyện lấn sân...
Ninh Khả Chi vốn nghĩ cái "cánh bướm trọng sinh" của vai chính thụ không ảnh hưởng lớn đến nhiệm vụ của mình, nhưng nhìn xem!
Thế này mà gọi là không lớn à?! Cái cánh này quạt một phát suýt chút nữa đập chết cậu luôn rồi!!
Cùng vai chính thụ đi thử vai cho bộ điện ảnh do vai chính công đóng chính, đây là loại thử thách "hạng nặng" gì vậy?!
—— Có ai thành công nổi không?!!
Đây rõ ràng là muốn dồn cậu vào đường chết mà!!
...
Rời khỏi phòng thử vai, hết gặp "Bạch Lư" lại thấy "Ngu Nhiên", xảy ra quá nhiều chuyện khiến Tưởng Nghiên nhất thời quên mất việc hỏi kết quả.
Đợi đến lúc sắp về tới công ty, anh mới nhớ ra mục đích chính của chuyến đi này, quay sang thì thấy nghệ sĩ nhà mình đang tựa lưng vào ghế, ánh mắt vô định.
Tưởng Nghiên: ?!!
Lần này thì thực sự không cần hỏi nữa rồi. Hơn nữa nhìn biểu hiện này... e là không chỉ đơn giản là bị từ chối, chẳng lẽ là... bị mắng?
Tưởng Nghiên nhớ lại một loạt biểu hiện của Ninh Khả Chi khi bước ra từ phòng thử vai, càng nghĩ càng thấy đúng.
Vị đạo diễn Lạc kia tính tình chẳng tốt đẹp gì, năm xưa còn có tin đồn ông mắng khóc diễn viên, mà lại còn là diễn viên nam...
Tất nhiên, với đại đạo diễn tầm cỡ đó, tin tức này không phải là vết nhơ, thậm chí còn được coi là "giúp diễn viên nhập tâm", chẳng có gì để chỉ trích.
Trong giới có biết bao nhiêu người xếp hàng mong được ông mắng một câu mà không được...
Nói thì nói vậy, nhưng Tưởng Nghiên vẫn thấy xót.
Dù sao Khả Chi nhà anh cũng chỉ là một tân nhân vừa chuyển hướng sang làm diễn viên, mới đóng đúng một bộ phim, thiếu kinh nghiệm là chuyện thường tình…
Nhưng tiềm năng phát triển thì đầy mình mà!
Lúc ở đoàn phim 《Lưu Vân》, đạo diễn Lữ chẳng phải đã nói cậu là "trời sinh để ăn cơm nghề này", "căn bản không nhìn ra là lần đầu đóng phim" đó sao...
Ngay cả một người ngoại đạo như Tưởng Nghiên còn thấy được, hễ cứ bắt đầu quay là khí thế trên người Khả Chi khác hẳn.
Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Thực ra không có ai nghĩ như vậy cả.Ninh Khả Chi: "..."Đây là vấn đề nhân phẩm của nguyên chủ, cái nồi này cậu nhất định không gánh!!!Ngay khi Ninh Khả Chi còn đang cảm thán về cái thói đời "giữa người với người ngay cả một chút tin tưởng cơ bản cũng không có" này, cậu lại nhìn thấy một người quen khác...Ninh Khả Chi: !!!Đây chẳng phải là vai chính thụ sao?!Tưởng Nghiên vốn đang phấn khích nên không chú ý xung quanh, nhưng khi theo bản năng nhìn theo ánh mắt của Ninh Khả Chi và nhận ra người nọ, nụ cười trên mặt anh lập tức cứng đờ.Tưởng Nghiên: !Thế này mà cũng gặp được?! Đây rốt cuộc là cái nghiệt duyên gì vậy?!Anh vờ như vô tình tiến lên một bước, vừa vặn chắn mất tầm mắt của Ninh Khả Chi, sau đó nghiêm túc nói về kế hoạch công việc tiếp theo. Điều khiến anh nhẹ lòng đôi chút là vị tổ tông bên cạnh không có ý định tiến lên chào hỏi hay nói năng gì.—— Ít nhất điều này cho thấy tình hình chưa tệ như anh tưởng...Còn việc cậu ta rõ ràng đang thất thần...Thanh niên mà, có chút dao động cảm xúc cũng là bình thường. Năm đó bằng tuổi này, anh nhìn thấy Evelina (trên poster) còn tim đập nhanh cơ mà, chờ một thời gian nữa bình tĩnh lại là ổn thôi. Quả nhiên đẳng cấp của chị Lily vẫn cao hơn một bậc, "xử lý lạnh" mới là thượng sách.Thực tế, sự "thất thần" của Ninh Khả Chi hoàn toàn không phải chuyện mà Tưởng Nghiên nghĩ. Cậu hiện tại đang hoảng... không, phải là "cực kỳ hoảng"!!—— Cốt truyện đâu có nói đợt thử vai này cậu phải cạnh tranh cùng đài với vai chính thụ đâu!!Theo dòng thời gian nguyên tác, vai chính thụ lúc này vẫn là một tiểu trong suốt vừa vào nghề, ngay cả làm thần tượng còn chưa xong xuôi, đương nhiên không thể nghĩ đến chuyện lấn sân... Ninh Khả Chi vốn nghĩ cái "cánh bướm trọng sinh" của vai chính thụ không ảnh hưởng lớn đến nhiệm vụ của mình, nhưng nhìn xem! Thế này mà gọi là không lớn à?! Cái cánh này quạt một phát suýt chút nữa đập chết cậu luôn rồi!!Cùng vai chính thụ đi thử vai cho bộ điện ảnh do vai chính công đóng chính, đây là loại thử thách "hạng nặng" gì vậy?!—— Có ai thành công nổi không?!!Đây rõ ràng là muốn dồn cậu vào đường chết mà!!...Rời khỏi phòng thử vai, hết gặp "Bạch Lư" lại thấy "Ngu Nhiên", xảy ra quá nhiều chuyện khiến Tưởng Nghiên nhất thời quên mất việc hỏi kết quả. Đợi đến lúc sắp về tới công ty, anh mới nhớ ra mục đích chính của chuyến đi này, quay sang thì thấy nghệ sĩ nhà mình đang tựa lưng vào ghế, ánh mắt vô định.Tưởng Nghiên: ?!!Lần này thì thực sự không cần hỏi nữa rồi. Hơn nữa nhìn biểu hiện này... e là không chỉ đơn giản là bị từ chối, chẳng lẽ là... bị mắng?Tưởng Nghiên nhớ lại một loạt biểu hiện của Ninh Khả Chi khi bước ra từ phòng thử vai, càng nghĩ càng thấy đúng.Vị đạo diễn Lạc kia tính tình chẳng tốt đẹp gì, năm xưa còn có tin đồn ông mắng khóc diễn viên, mà lại còn là diễn viên nam... Tất nhiên, với đại đạo diễn tầm cỡ đó, tin tức này không phải là vết nhơ, thậm chí còn được coi là "giúp diễn viên nhập tâm", chẳng có gì để chỉ trích. Trong giới có biết bao nhiêu người xếp hàng mong được ông mắng một câu mà không được...Nói thì nói vậy, nhưng Tưởng Nghiên vẫn thấy xót. Dù sao Khả Chi nhà anh cũng chỉ là một tân nhân vừa chuyển hướng sang làm diễn viên, mới đóng đúng một bộ phim, thiếu kinh nghiệm là chuyện thường tình… Nhưng tiềm năng phát triển thì đầy mình mà!Lúc ở đoàn phim 《Lưu Vân》, đạo diễn Lữ chẳng phải đã nói cậu là "trời sinh để ăn cơm nghề này", "căn bản không nhìn ra là lần đầu đóng phim" đó sao... Ngay cả một người ngoại đạo như Tưởng Nghiên còn thấy được, hễ cứ bắt đầu quay là khí thế trên người Khả Chi khác hẳn.