Ninh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên…
Chương 193
Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Nói đâu xa, rõ nhất là lúc quay 《Lưu Vân》, một khi Khả Chi đã vào vai, Tưởng Nghiên đừng nói là vỗ vai như bây giờ, ngay cả đi lên đưa nước cũng phải nín thở nhẹ nhàng, sợ lỡ tay mạo phạm "Tiểu sư thúc" là bị một kiếm đâm ch·ết ngay...Cái này gọi là gì?! Đây rõ ràng là thiên tài!!!Khả Chi nhà anh làm nghề nào ra nghề đó, nghề nào cũng "đỉnh của chóp"!!Ép quá tin không, anh cho Khả Chi đi học Kinh kịch luôn không?! Nói cho các người biết, chính tiên sinh Trương Bình Huyền đã chủ động muốn nhận đồ đệ đấy nhé!!...Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, biểu cảm trên mặt vị trợ lý này thay đổi từ kinh ngạc sang xót xa, rồi tự hào và cuối cùng là đầy phẫn nộ... hành trình tâm lý không thể không nói là vô cùng phức tạp. Cuối cùng, anh vỗ vai Ninh Khả Chi an ủi: "Đừng buồn, chúng ta có rất nhiều kịch bản... Họ không mời cậu là tổn thất của họ."Vế đầu của câu này là thật. Sau khi 《Lưu Vân》 đại bạo, Ninh Khả Chi thực sự nhận được không ít kịch bản, vai nam chính cũng có vài cái, thậm chí có cả lời mời đóng điện ảnh.Nhưng vế sau thì... Dù Tưởng Nghiên có thiên vị nghệ sĩ nhà mình đến đâu, lúc này cũng không thể nói một cách hùng hồn được. Dù sao địa vị của họ và đạo diễn Lạc trong giới chênh lệch quá xa. Nếu thực sự là "tổn thất của đối phương", họ đã chẳng phải lặn lội đi thử một vai phụ nhỏ trong phim của người ta như thế này...Nhưng vẫn còn "tương lai" mà! Ai biết sau này sẽ ra sao chứ?! Câu nói đó chẳng phải là "Chớ khinh thiếu niên nghèo" sao? Khả Chi nhà anh bây giờ mới bao nhiêu tuổi?!Đợi sau này cậu cầm cúp Ảnh đế, có khi đối phương phải cầu xin cậu đóng phim ấy chứ!!↑↑↑ Sau khi xem diễn xuất trong 《Lưu Vân》, vị trợ lý này còn tự tin vào Ninh Khả Chi hơn cả bản thân cậu.... Thậm chí lùi một vạn bước mà nói, dù Khả Chi có chuyển sang làm diễn viên hành động chuyên nghiệp thì cũng dư sức gánh vác cả bầu trời!Trong khi Ninh Khả Chi đang cảm thấy tâm như tro tàn, thì ở phía bên kia, người ta cũng đang thảo luận về việc đi hay ở của cậu. Chú ý thấy đạo diễn Lạc đặc biệt để tâm đến một bản hồ sơ trong số ít những bản được giữ lại, Cố Trọng nhịn không được lắc đầu: "Cậu ấy không hợp đâu..."Lời này mà để Ninh Khả Chi nghe thấy, chắc cậu sẽ tức điên lên mất —— chẳng phải cậu chỉ uống của anh một chai nước, đi nhờ nửa đoạn xe thôi sao... Thù sâu oán nặng gì mà lại đi nói xấu sau lưng cậu như thế!!Đạo diễn Lạc không ngẩng đầu, vẫn nhìn chăm chú vào tờ giấy trong tay, thuận miệng đáp: "Tôi thấy lại rất hợp... Chẳng phải anh cũng rất thích sao?"Lạc Vinh Ly đóng phim, trước khi thành hình thì kịch bản cơ bản chỉ là giấy lộn, cảnh kịch bản bay tứ tung trên phim trường là chuyện thường ngày. Tuy nhiên, Cố Trọng dù sao cũng làm nam chính cho ông bao nhiêu năm, đối với nội dung ông muốn quay, nhân vật ông muốn chọn... dù không hiểu hết mười phần thì cũng nắm được ba bốn phần, biết rõ ông đang cần loại nhân vật nào.Anh không phản bác vế sau của ông. Dù sao lúc này là đang tuyển bạn diễn đóng cặp với mình, anh có mặt ở hiện trường là để tìm người nào nhìn thuận mắt, bằng không đến lúc diễn mà hai người chẳng có chút "phản ứng hóa học" nào... Mặc dù diễn xuất có thể bù đắp được một phần, nhưng đôi khi lên hình vẫn thấy gượng gạo... Với những đạo diễn khác thì có lẽ không sao, vì hậu kỳ cắt ghép, góc máy đều có thể điều chỉnh, nhưng với một người theo chủ nghĩa hoàn mỹ, có chút cưỡng chế nhẹ, ngay cả vai phụ cũng tự mình đi thử vai như đại đạo diễn Lạc thì chuyện đó quả thực không thể chịu đựng nổi.Cố Trọng: "Tính cách không hợp..."Anh nhớ lại hai lần gặp gỡ giữa hai người, rồi đưa ra một phép so sánh không hẳn chính xác nhưng đủ để diễn đạt ý mình: "Ngài muốn quay một vở 'Quý Phi say rượu', nhưng cậu ta... lại là kiểu 'Thất Hiệp Ngũ Nghĩa' cơ..."Nếu là đạo diễn khác, Cố Trọng chắc sẽ thôi... thậm chí còn nói giúp vài câu cho cậu hậu bối mới vào nghề đầy thú vị này. Dù sao làm diễn viên thì phải đột phá bản thân, không thể bị đóng khung trong một loại nhân vật nhất định.Nhưng vị đại đạo diễn Lạc này thì hơi khác. Ông luôn thích khai quật những bản chất đặc trưng của chính diễn viên trong quá trình quay phim... Nhớ lại thiếu niên có ngũ quan tinh xảo không tìm ra khuyết điểm, diện mạo thanh tú đến mức có thể dùng từ "tú mỹ" để hình dung vừa rồi.Cố Trọng: "..."Ai có thể ngờ một mỹ thiếu niên mảnh mai như vậy lại có thể làm ra chuyện chặn đường cướp em bé, phi thân đoạt túi xách cơ chứ?! Cố Trọng thực sự lo lắng lúc đạo diễn Lạc "đào sâu"... một cuốc bổ xuống, lại làm mẻ luôn cái lưỡi cuốc thì hỏng. Đến lúc đó không chỉ diễn viên, đạo diễn, mà có lẽ cả đoàn phim đều sẽ "vỡ trận" mất.
Nói đâu xa, rõ nhất là lúc quay 《Lưu Vân》, một khi Khả Chi đã vào vai, Tưởng Nghiên đừng nói là vỗ vai như bây giờ, ngay cả đi lên đưa nước cũng phải nín thở nhẹ nhàng, sợ lỡ tay mạo phạm "Tiểu sư thúc" là bị một kiếm đâm ch·ết ngay...
Cái này gọi là gì?! Đây rõ ràng là thiên tài!!!
Khả Chi nhà anh làm nghề nào ra nghề đó, nghề nào cũng "đỉnh của chóp"!!
Ép quá tin không, anh cho Khả Chi đi học Kinh kịch luôn không?!
Nói cho các người biết, chính tiên sinh Trương Bình Huyền đã chủ động muốn nhận đồ đệ đấy nhé!!
...
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, biểu cảm trên mặt vị trợ lý này thay đổi từ kinh ngạc sang xót xa, rồi tự hào và cuối cùng là đầy phẫn nộ... hành trình tâm lý không thể không nói là vô cùng phức tạp.
Cuối cùng, anh vỗ vai Ninh Khả Chi an ủi: "Đừng buồn, chúng ta có rất nhiều kịch bản... Họ không mời cậu là tổn thất của họ."
Vế đầu của câu này là thật. Sau khi 《Lưu Vân》 đại bạo, Ninh Khả Chi thực sự nhận được không ít kịch bản, vai nam chính cũng có vài cái, thậm chí có cả lời mời đóng điện ảnh.
Nhưng vế sau thì... Dù Tưởng Nghiên có thiên vị nghệ sĩ nhà mình đến đâu, lúc này cũng không thể nói một cách hùng hồn được.
Dù sao địa vị của họ và đạo diễn Lạc trong giới chênh lệch quá xa. Nếu thực sự là "tổn thất của đối phương", họ đã chẳng phải lặn lội đi thử một vai phụ nhỏ trong phim của người ta như thế này...
Nhưng vẫn còn "tương lai" mà! Ai biết sau này sẽ ra sao chứ?!
Câu nói đó chẳng phải là "Chớ khinh thiếu niên nghèo" sao? Khả Chi nhà anh bây giờ mới bao nhiêu tuổi?!
Đợi sau này cậu cầm cúp Ảnh đế, có khi đối phương phải cầu xin cậu đóng phim ấy chứ!!
↑↑↑ Sau khi xem diễn xuất trong 《Lưu Vân》, vị trợ lý này còn tự tin vào Ninh Khả Chi hơn cả bản thân cậu.
... Thậm chí lùi một vạn bước mà nói, dù Khả Chi có chuyển sang làm diễn viên hành động chuyên nghiệp thì cũng dư sức gánh vác cả bầu trời!
Trong khi Ninh Khả Chi đang cảm thấy tâm như tro tàn, thì ở phía bên kia, người ta cũng đang thảo luận về việc đi hay ở của cậu.
Chú ý thấy đạo diễn Lạc đặc biệt để tâm đến một bản hồ sơ trong số ít những bản được giữ lại, Cố Trọng nhịn không được lắc đầu: "Cậu ấy không hợp đâu..."
Lời này mà để Ninh Khả Chi nghe thấy, chắc cậu sẽ tức điên lên mất —— chẳng phải cậu chỉ uống của anh một chai nước, đi nhờ nửa đoạn xe thôi sao...
Thù sâu oán nặng gì mà lại đi nói xấu sau lưng cậu như thế!!
Đạo diễn Lạc không ngẩng đầu, vẫn nhìn chăm chú vào tờ giấy trong tay, thuận miệng đáp: "Tôi thấy lại rất hợp... Chẳng phải anh cũng rất thích sao?"
Lạc Vinh Ly đóng phim, trước khi thành hình thì kịch bản cơ bản chỉ là giấy lộn, cảnh kịch bản bay tứ tung trên phim trường là chuyện thường ngày.
Tuy nhiên, Cố Trọng dù sao cũng làm nam chính cho ông bao nhiêu năm, đối với nội dung ông muốn quay, nhân vật ông muốn chọn... dù không hiểu hết mười phần thì cũng nắm được ba bốn phần, biết rõ ông đang cần loại nhân vật nào.
Anh không phản bác vế sau của ông.
Dù sao lúc này là đang tuyển bạn diễn đóng cặp với mình, anh có mặt ở hiện trường là để tìm người nào nhìn thuận mắt, bằng không đến lúc diễn mà hai người chẳng có chút "phản ứng hóa học" nào...
Mặc dù diễn xuất có thể bù đắp được một phần, nhưng đôi khi lên hình vẫn thấy gượng gạo...
Với những đạo diễn khác thì có lẽ không sao, vì hậu kỳ cắt ghép, góc máy đều có thể điều chỉnh, nhưng với một người theo chủ nghĩa hoàn mỹ, có chút cưỡng chế nhẹ, ngay cả vai phụ cũng tự mình đi thử vai như đại đạo diễn Lạc thì chuyện đó quả thực không thể chịu đựng nổi.
Cố Trọng: "Tính cách không hợp..."
Anh nhớ lại hai lần gặp gỡ giữa hai người, rồi đưa ra một phép so sánh không hẳn chính xác nhưng đủ để diễn đạt ý mình: "Ngài muốn quay một vở 'Quý Phi say rượu', nhưng cậu ta... lại là kiểu 'Thất Hiệp Ngũ Nghĩa' cơ..."
Nếu là đạo diễn khác, Cố Trọng chắc sẽ thôi... thậm chí còn nói giúp vài câu cho cậu hậu bối mới vào nghề đầy thú vị này.
Dù sao làm diễn viên thì phải đột phá bản thân, không thể bị đóng khung trong một loại nhân vật nhất định.
Nhưng vị đại đạo diễn Lạc này thì hơi khác.
Ông luôn thích khai quật những bản chất đặc trưng của chính diễn viên trong quá trình quay phim...
Nhớ lại thiếu niên có ngũ quan tinh xảo không tìm ra khuyết điểm, diện mạo thanh tú đến mức có thể dùng từ "tú mỹ" để hình dung vừa rồi.
Cố Trọng: "..."
Ai có thể ngờ một mỹ thiếu niên mảnh mai như vậy lại có thể làm ra chuyện chặn đường cướp em bé, phi thân đoạt túi xách cơ chứ?!
Cố Trọng thực sự lo lắng lúc đạo diễn Lạc "đào sâu"... một cuốc bổ xuống, lại làm mẻ luôn cái lưỡi cuốc thì hỏng.
Đến lúc đó không chỉ diễn viên, đạo diễn, mà có lẽ cả đoàn phim đều sẽ "vỡ trận" mất.
Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Nói đâu xa, rõ nhất là lúc quay 《Lưu Vân》, một khi Khả Chi đã vào vai, Tưởng Nghiên đừng nói là vỗ vai như bây giờ, ngay cả đi lên đưa nước cũng phải nín thở nhẹ nhàng, sợ lỡ tay mạo phạm "Tiểu sư thúc" là bị một kiếm đâm ch·ết ngay...Cái này gọi là gì?! Đây rõ ràng là thiên tài!!!Khả Chi nhà anh làm nghề nào ra nghề đó, nghề nào cũng "đỉnh của chóp"!!Ép quá tin không, anh cho Khả Chi đi học Kinh kịch luôn không?! Nói cho các người biết, chính tiên sinh Trương Bình Huyền đã chủ động muốn nhận đồ đệ đấy nhé!!...Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, biểu cảm trên mặt vị trợ lý này thay đổi từ kinh ngạc sang xót xa, rồi tự hào và cuối cùng là đầy phẫn nộ... hành trình tâm lý không thể không nói là vô cùng phức tạp. Cuối cùng, anh vỗ vai Ninh Khả Chi an ủi: "Đừng buồn, chúng ta có rất nhiều kịch bản... Họ không mời cậu là tổn thất của họ."Vế đầu của câu này là thật. Sau khi 《Lưu Vân》 đại bạo, Ninh Khả Chi thực sự nhận được không ít kịch bản, vai nam chính cũng có vài cái, thậm chí có cả lời mời đóng điện ảnh.Nhưng vế sau thì... Dù Tưởng Nghiên có thiên vị nghệ sĩ nhà mình đến đâu, lúc này cũng không thể nói một cách hùng hồn được. Dù sao địa vị của họ và đạo diễn Lạc trong giới chênh lệch quá xa. Nếu thực sự là "tổn thất của đối phương", họ đã chẳng phải lặn lội đi thử một vai phụ nhỏ trong phim của người ta như thế này...Nhưng vẫn còn "tương lai" mà! Ai biết sau này sẽ ra sao chứ?! Câu nói đó chẳng phải là "Chớ khinh thiếu niên nghèo" sao? Khả Chi nhà anh bây giờ mới bao nhiêu tuổi?!Đợi sau này cậu cầm cúp Ảnh đế, có khi đối phương phải cầu xin cậu đóng phim ấy chứ!!↑↑↑ Sau khi xem diễn xuất trong 《Lưu Vân》, vị trợ lý này còn tự tin vào Ninh Khả Chi hơn cả bản thân cậu.... Thậm chí lùi một vạn bước mà nói, dù Khả Chi có chuyển sang làm diễn viên hành động chuyên nghiệp thì cũng dư sức gánh vác cả bầu trời!Trong khi Ninh Khả Chi đang cảm thấy tâm như tro tàn, thì ở phía bên kia, người ta cũng đang thảo luận về việc đi hay ở của cậu. Chú ý thấy đạo diễn Lạc đặc biệt để tâm đến một bản hồ sơ trong số ít những bản được giữ lại, Cố Trọng nhịn không được lắc đầu: "Cậu ấy không hợp đâu..."Lời này mà để Ninh Khả Chi nghe thấy, chắc cậu sẽ tức điên lên mất —— chẳng phải cậu chỉ uống của anh một chai nước, đi nhờ nửa đoạn xe thôi sao... Thù sâu oán nặng gì mà lại đi nói xấu sau lưng cậu như thế!!Đạo diễn Lạc không ngẩng đầu, vẫn nhìn chăm chú vào tờ giấy trong tay, thuận miệng đáp: "Tôi thấy lại rất hợp... Chẳng phải anh cũng rất thích sao?"Lạc Vinh Ly đóng phim, trước khi thành hình thì kịch bản cơ bản chỉ là giấy lộn, cảnh kịch bản bay tứ tung trên phim trường là chuyện thường ngày. Tuy nhiên, Cố Trọng dù sao cũng làm nam chính cho ông bao nhiêu năm, đối với nội dung ông muốn quay, nhân vật ông muốn chọn... dù không hiểu hết mười phần thì cũng nắm được ba bốn phần, biết rõ ông đang cần loại nhân vật nào.Anh không phản bác vế sau của ông. Dù sao lúc này là đang tuyển bạn diễn đóng cặp với mình, anh có mặt ở hiện trường là để tìm người nào nhìn thuận mắt, bằng không đến lúc diễn mà hai người chẳng có chút "phản ứng hóa học" nào... Mặc dù diễn xuất có thể bù đắp được một phần, nhưng đôi khi lên hình vẫn thấy gượng gạo... Với những đạo diễn khác thì có lẽ không sao, vì hậu kỳ cắt ghép, góc máy đều có thể điều chỉnh, nhưng với một người theo chủ nghĩa hoàn mỹ, có chút cưỡng chế nhẹ, ngay cả vai phụ cũng tự mình đi thử vai như đại đạo diễn Lạc thì chuyện đó quả thực không thể chịu đựng nổi.Cố Trọng: "Tính cách không hợp..."Anh nhớ lại hai lần gặp gỡ giữa hai người, rồi đưa ra một phép so sánh không hẳn chính xác nhưng đủ để diễn đạt ý mình: "Ngài muốn quay một vở 'Quý Phi say rượu', nhưng cậu ta... lại là kiểu 'Thất Hiệp Ngũ Nghĩa' cơ..."Nếu là đạo diễn khác, Cố Trọng chắc sẽ thôi... thậm chí còn nói giúp vài câu cho cậu hậu bối mới vào nghề đầy thú vị này. Dù sao làm diễn viên thì phải đột phá bản thân, không thể bị đóng khung trong một loại nhân vật nhất định.Nhưng vị đại đạo diễn Lạc này thì hơi khác. Ông luôn thích khai quật những bản chất đặc trưng của chính diễn viên trong quá trình quay phim... Nhớ lại thiếu niên có ngũ quan tinh xảo không tìm ra khuyết điểm, diện mạo thanh tú đến mức có thể dùng từ "tú mỹ" để hình dung vừa rồi.Cố Trọng: "..."Ai có thể ngờ một mỹ thiếu niên mảnh mai như vậy lại có thể làm ra chuyện chặn đường cướp em bé, phi thân đoạt túi xách cơ chứ?! Cố Trọng thực sự lo lắng lúc đạo diễn Lạc "đào sâu"... một cuốc bổ xuống, lại làm mẻ luôn cái lưỡi cuốc thì hỏng. Đến lúc đó không chỉ diễn viên, đạo diễn, mà có lẽ cả đoàn phim đều sẽ "vỡ trận" mất.