Ninh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên…
Chương 195
Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… .. Đây gần như là một loại phản xạ có điều kiện, Cố Trọng ở ngoài đời luôn là một vị Ảnh đế ôn văn nho nhã.Cố Trọng kể từ khi có ký ức đã sống dưới ống kính máy quay, anh đóng hết vai này đến vai khác, trải qua hết cuộc đời này đến cuộc đời khác, diễn xuất từ lâu đã trở thành một phần máu thịt của anh. Đôi khi anh cảm thấy chính mình thậm chí còn đang sắm vai "Cố Trọng" một nhân thiết đã được thiết lập sẵn về hành động và chuẩn mực trên sân khấu của thế giới thực tại.Ngược lại, khi đứng dưới ống kính, đôi khi lại là lúc anh bộc lộ một phần "chân thật" nhất...Làm nam chính của đạo diễn Lạc không phải là việc nhẹ nhàng, nói một cách hơi quá thì đó là hành vi "tự tìm khổ vào thân". Với địa vị hiện tại của Cố Trọng, anh không thiếu giải thưởng cũng chẳng thiếu tiền, không cần dựa vào phim của ông để đánh bóng tên tuổi... nhưng anh vẫn tới diễn. Bởi tài hoa của Lạc đạo là điều không ai có thể phủ nhận. Dưới ống kính của vị đạo diễn quỷ tài này, Cố Trọng đôi khi nhìn thấy những góc khuất "chân thật" mà ngay cả bản thân anh cũng chưa từng phát hiện... Chỉ riêng điều đó thôi đã đủ để anh tiếp tục dấn thân vào những cuộc hành hạ nghệ thuật này rồi....Bên kia, Ninh Khả Chi chẳng hề đọc ra được bất kỳ hàm ý an ủi nào từ nụ cười của Cố Trọng. Cậu không nhịn được mà oán trách với hệ thống: [Ta cảm thấy hắn đang trào phúng ta!]Hệ thống đương nhiên vô điều kiện tán thành mọi ý kiến của ký chủ đại lão.↑↑↑ Đây chính là siêu cấp đại lão có thể thông quan thế giới cấp cao với số điểm tuyệt đối cơ mà!Hệ thống đã có thể dự đoán được cảnh mình trở về tổng cục, nhận lấy những luồng dữ liệu ghen tị đỏ mắt từ các hệ thống khác.Thế mà hiện tại! Ký chủ đại lão của nó lại phải chịu uất ức thế này!! Hệ thống tức đến muốn nổ tung, nhịn không được phụ họa cùng ký chủ loại vai chính này có công lược hay không cũng thế!!Ninh Khả Chi: [??!]—— Không không không, không đến mức đó... Ta chỉ thuận miệng phàn nàn một câu thôi... Cậu ta làm sao có thể đem mạng nhỏ của mình ra làm trò đùa được.Hệ thống: QAQKý chủ thật sự quá chuyên nghiệp!! (Dưới đây lược bỏ một ngàn chữ lời khen ngợi nịnh nọt...)...Trong lúc Ninh Khả Chi mải giao lưu với hệ thống, cậu đã chuẩn bị tinh thần để làm lại lần nữa. Nhưng đạo diễn Lạc lần này không còn im hơi lặng tiếng, ông dường như bị ánh mắt lúc nãy của Ninh Khả Chi gợi ý, giơ tay vẫy vẫy Cố Trọng đang đứng xem náo nhiệt: "Anh xuống dưới đài ngồi đi."Cố · chưa kịp thay trang phục quân đội · Trọng: "..."↑↑↑ Sự thật chứng minh, hóng hớt náo nhiệt bên ngoài không bao giờ có kết cục tốt đẹp.Tuy nhiên Cố Trọng cũng rất thích nghi với việc thêm diễn đột xuất này. Anh không hỏi lấy một câu, cứ thế khoác trên mình bộ quân phục thẳng thớm, đôi ủng quân đội đen bóng nện xuống sàn, ngồi oai vệ ngay dưới sân khấu... Đám diễn viên quần chúng xung quanh tự động dạt ra một vòng.Đúng chất của một vị đại soái khét tiếng vùng Bến Thượng Hải.Ninh Khả Chi thấy đối phương đến diễn mà chẳng thèm hỏi là diễn cảnh gì: "..."... Thua, thua trắng bụng rồi.Cố Trọng ngồi xuống thì thong dong thoải mái, nhưng Ninh Khả Chi trên đài thì lại càng thêm mơ hồ".Dù trong tập giấy "kịch bản" hiện tại chưa có, nhưng Ninh Khả Chi nắm giữ cốt truyện nên biết: nhân vật đào hát "Ngọc Sanh" mà cậu đóng thầm ái mộ đại soái Phương Thanh Yến (do Cố Trọng đóng)...Vậy giờ cậu phải làm sao?! Đạo diễn cũng chẳng nói đây là cảnh nào! Đây là mốc thời gian nào? Trước khi thích, sau khi thích, hay là đang bắt đầu thích?!Cậu, cái, gì, cũng, không, biết!!Còn một khả năng khác... Đạo diễn chỉ bảo Cố Trọng ngồi đại xuống đó thôi, chứ chẳng phải cảnh trong phim...Ninh Khả Chi: "..." "............"Có quá nhiều khả năng, rốt cuộc phải diễn thế nào đây??!Ninh Khả Chi còn chưa kịp hỏi thì bảng clapper đã vang lên cái "Chát", báo hiệu bắt đầu quay. Cậu chỉ đành bấm bụng bắt đầu lại cái quy trình lên đài mà cậu đã lặp lại vô số lần trong hôm nay.Ninh Khả Chi với cái đầu đầy rẫy sự rối rắm diễn xong đoạn đó. Khi nghe thấy tiếng "Cut", cậu có cảm giác như "vừa được cứu sống". Cậu vội vàng định hỏi cho rõ tình hình trước khi đạo diễn bắt đầu lượt mới, thì lại thấy đạo diễn ngồi sau máy quay ra dấu tay.... Qua, qua rồi...?Thế mà lại qua rồi sao?!Ninh Khả Chi: ???Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra? Ai đó có thể giải thích cho cậu một chút không?!Ngày quay đầu tiên của Ninh Khả Chi bắt đầu trong sự mịt mờ và kết thúc trong sự mịt mờ tột độ.
.. Đây gần như là một loại phản xạ có điều kiện, Cố Trọng ở ngoài đời luôn là một vị Ảnh đế ôn văn nho nhã.
Cố Trọng kể từ khi có ký ức đã sống dưới ống kính máy quay, anh đóng hết vai này đến vai khác, trải qua hết cuộc đời này đến cuộc đời khác, diễn xuất từ lâu đã trở thành một phần máu thịt của anh.
Đôi khi anh cảm thấy chính mình thậm chí còn đang sắm vai "Cố Trọng" một nhân thiết đã được thiết lập sẵn về hành động và chuẩn mực trên sân khấu của thế giới thực tại.
Ngược lại, khi đứng dưới ống kính, đôi khi lại là lúc anh bộc lộ một phần "chân thật" nhất...
Làm nam chính của đạo diễn Lạc không phải là việc nhẹ nhàng, nói một cách hơi quá thì đó là hành vi "tự tìm khổ vào thân".
Với địa vị hiện tại của Cố Trọng, anh không thiếu giải thưởng cũng chẳng thiếu tiền, không cần dựa vào phim của ông để đánh bóng tên tuổi... nhưng anh vẫn tới diễn.
Bởi tài hoa của Lạc đạo là điều không ai có thể phủ nhận.
Dưới ống kính của vị đạo diễn quỷ tài này, Cố Trọng đôi khi nhìn thấy những góc khuất "chân thật" mà ngay cả bản thân anh cũng chưa từng phát hiện...
Chỉ riêng điều đó thôi đã đủ để anh tiếp tục dấn thân vào những cuộc hành hạ nghệ thuật này rồi.
...
Bên kia, Ninh Khả Chi chẳng hề đọc ra được bất kỳ hàm ý an ủi nào từ nụ cười của Cố Trọng. Cậu không nhịn được mà oán trách với hệ thống: [Ta cảm thấy hắn đang trào phúng ta!]
Hệ thống đương nhiên vô điều kiện tán thành mọi ý kiến của ký chủ đại lão.
↑↑↑ Đây chính là siêu cấp đại lão có thể thông quan thế giới cấp cao với số điểm tuyệt đối cơ mà!
Hệ thống đã có thể dự đoán được cảnh mình trở về tổng cục, nhận lấy những luồng dữ liệu ghen tị đỏ mắt từ các hệ thống khác.
Thế mà hiện tại! Ký chủ đại lão của nó lại phải chịu uất ức thế này!!
Hệ thống tức đến muốn nổ tung, nhịn không được phụ họa cùng ký chủ loại vai chính này có công lược hay không cũng thế!!
Ninh Khả Chi: [??!]
—— Không không không, không đến mức đó... Ta chỉ thuận miệng phàn nàn một câu thôi... Cậu ta làm sao có thể đem mạng nhỏ của mình ra làm trò đùa được.
Hệ thống: QAQ
Ký chủ thật sự quá chuyên nghiệp!! (Dưới đây lược bỏ một ngàn chữ lời khen ngợi nịnh nọt...)
...
Trong lúc Ninh Khả Chi mải giao lưu với hệ thống, cậu đã chuẩn bị tinh thần để làm lại lần nữa.
Nhưng đạo diễn Lạc lần này không còn im hơi lặng tiếng, ông dường như bị ánh mắt lúc nãy của Ninh Khả Chi gợi ý, giơ tay vẫy vẫy Cố Trọng đang đứng xem náo nhiệt: "Anh xuống dưới đài ngồi đi."
Cố · chưa kịp thay trang phục quân đội · Trọng: "..."
↑↑↑ Sự thật chứng minh, hóng hớt náo nhiệt bên ngoài không bao giờ có kết cục tốt đẹp.
Tuy nhiên Cố Trọng cũng rất thích nghi với việc thêm diễn đột xuất này.
Anh không hỏi lấy một câu, cứ thế khoác trên mình bộ quân phục thẳng thớm, đôi ủng quân đội đen bóng nện xuống sàn, ngồi oai vệ ngay dưới sân khấu...
Đám diễn viên quần chúng xung quanh tự động dạt ra một vòng.
Đúng chất của một vị đại soái khét tiếng vùng Bến Thượng Hải.
Ninh Khả Chi thấy đối phương đến diễn mà chẳng thèm hỏi là diễn cảnh gì: "..."
... Thua, thua trắng bụng rồi.
Cố Trọng ngồi xuống thì thong dong thoải mái, nhưng Ninh Khả Chi trên đài thì lại càng thêm mơ hồ".
Dù trong tập giấy "kịch bản" hiện tại chưa có, nhưng Ninh Khả Chi nắm giữ cốt truyện nên biết: nhân vật đào hát "Ngọc Sanh" mà cậu đóng thầm ái mộ đại soái Phương Thanh Yến (do Cố Trọng đóng)...
Vậy giờ cậu phải làm sao?! Đạo diễn cũng chẳng nói đây là cảnh nào! Đây là mốc thời gian nào? Trước khi thích, sau khi thích, hay là đang bắt đầu thích?!
Cậu, cái, gì, cũng, không, biết!!
Còn một khả năng khác... Đạo diễn chỉ bảo Cố Trọng ngồi đại xuống đó thôi, chứ chẳng phải cảnh trong phim...
Ninh Khả Chi: "..." "............"
Có quá nhiều khả năng, rốt cuộc phải diễn thế nào đây??!
Ninh Khả Chi còn chưa kịp hỏi thì bảng clapper đã vang lên cái "Chát", báo hiệu bắt đầu quay. Cậu chỉ đành bấm bụng bắt đầu lại cái quy trình lên đài mà cậu đã lặp lại vô số lần trong hôm nay.
Ninh Khả Chi với cái đầu đầy rẫy sự rối rắm diễn xong đoạn đó. Khi nghe thấy tiếng "Cut", cậu có cảm giác như "vừa được cứu sống". Cậu vội vàng định hỏi cho rõ tình hình trước khi đạo diễn bắt đầu lượt mới, thì lại thấy đạo diễn ngồi sau máy quay ra dấu tay.
... Qua, qua rồi...?
Thế mà lại qua rồi sao?!
Ninh Khả Chi: ???
Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra? Ai đó có thể giải thích cho cậu một chút không?!
Ngày quay đầu tiên của Ninh Khả Chi bắt đầu trong sự mịt mờ và kết thúc trong sự mịt mờ tột độ.
Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… .. Đây gần như là một loại phản xạ có điều kiện, Cố Trọng ở ngoài đời luôn là một vị Ảnh đế ôn văn nho nhã.Cố Trọng kể từ khi có ký ức đã sống dưới ống kính máy quay, anh đóng hết vai này đến vai khác, trải qua hết cuộc đời này đến cuộc đời khác, diễn xuất từ lâu đã trở thành một phần máu thịt của anh. Đôi khi anh cảm thấy chính mình thậm chí còn đang sắm vai "Cố Trọng" một nhân thiết đã được thiết lập sẵn về hành động và chuẩn mực trên sân khấu của thế giới thực tại.Ngược lại, khi đứng dưới ống kính, đôi khi lại là lúc anh bộc lộ một phần "chân thật" nhất...Làm nam chính của đạo diễn Lạc không phải là việc nhẹ nhàng, nói một cách hơi quá thì đó là hành vi "tự tìm khổ vào thân". Với địa vị hiện tại của Cố Trọng, anh không thiếu giải thưởng cũng chẳng thiếu tiền, không cần dựa vào phim của ông để đánh bóng tên tuổi... nhưng anh vẫn tới diễn. Bởi tài hoa của Lạc đạo là điều không ai có thể phủ nhận. Dưới ống kính của vị đạo diễn quỷ tài này, Cố Trọng đôi khi nhìn thấy những góc khuất "chân thật" mà ngay cả bản thân anh cũng chưa từng phát hiện... Chỉ riêng điều đó thôi đã đủ để anh tiếp tục dấn thân vào những cuộc hành hạ nghệ thuật này rồi....Bên kia, Ninh Khả Chi chẳng hề đọc ra được bất kỳ hàm ý an ủi nào từ nụ cười của Cố Trọng. Cậu không nhịn được mà oán trách với hệ thống: [Ta cảm thấy hắn đang trào phúng ta!]Hệ thống đương nhiên vô điều kiện tán thành mọi ý kiến của ký chủ đại lão.↑↑↑ Đây chính là siêu cấp đại lão có thể thông quan thế giới cấp cao với số điểm tuyệt đối cơ mà!Hệ thống đã có thể dự đoán được cảnh mình trở về tổng cục, nhận lấy những luồng dữ liệu ghen tị đỏ mắt từ các hệ thống khác.Thế mà hiện tại! Ký chủ đại lão của nó lại phải chịu uất ức thế này!! Hệ thống tức đến muốn nổ tung, nhịn không được phụ họa cùng ký chủ loại vai chính này có công lược hay không cũng thế!!Ninh Khả Chi: [??!]—— Không không không, không đến mức đó... Ta chỉ thuận miệng phàn nàn một câu thôi... Cậu ta làm sao có thể đem mạng nhỏ của mình ra làm trò đùa được.Hệ thống: QAQKý chủ thật sự quá chuyên nghiệp!! (Dưới đây lược bỏ một ngàn chữ lời khen ngợi nịnh nọt...)...Trong lúc Ninh Khả Chi mải giao lưu với hệ thống, cậu đã chuẩn bị tinh thần để làm lại lần nữa. Nhưng đạo diễn Lạc lần này không còn im hơi lặng tiếng, ông dường như bị ánh mắt lúc nãy của Ninh Khả Chi gợi ý, giơ tay vẫy vẫy Cố Trọng đang đứng xem náo nhiệt: "Anh xuống dưới đài ngồi đi."Cố · chưa kịp thay trang phục quân đội · Trọng: "..."↑↑↑ Sự thật chứng minh, hóng hớt náo nhiệt bên ngoài không bao giờ có kết cục tốt đẹp.Tuy nhiên Cố Trọng cũng rất thích nghi với việc thêm diễn đột xuất này. Anh không hỏi lấy một câu, cứ thế khoác trên mình bộ quân phục thẳng thớm, đôi ủng quân đội đen bóng nện xuống sàn, ngồi oai vệ ngay dưới sân khấu... Đám diễn viên quần chúng xung quanh tự động dạt ra một vòng.Đúng chất của một vị đại soái khét tiếng vùng Bến Thượng Hải.Ninh Khả Chi thấy đối phương đến diễn mà chẳng thèm hỏi là diễn cảnh gì: "..."... Thua, thua trắng bụng rồi.Cố Trọng ngồi xuống thì thong dong thoải mái, nhưng Ninh Khả Chi trên đài thì lại càng thêm mơ hồ".Dù trong tập giấy "kịch bản" hiện tại chưa có, nhưng Ninh Khả Chi nắm giữ cốt truyện nên biết: nhân vật đào hát "Ngọc Sanh" mà cậu đóng thầm ái mộ đại soái Phương Thanh Yến (do Cố Trọng đóng)...Vậy giờ cậu phải làm sao?! Đạo diễn cũng chẳng nói đây là cảnh nào! Đây là mốc thời gian nào? Trước khi thích, sau khi thích, hay là đang bắt đầu thích?!Cậu, cái, gì, cũng, không, biết!!Còn một khả năng khác... Đạo diễn chỉ bảo Cố Trọng ngồi đại xuống đó thôi, chứ chẳng phải cảnh trong phim...Ninh Khả Chi: "..." "............"Có quá nhiều khả năng, rốt cuộc phải diễn thế nào đây??!Ninh Khả Chi còn chưa kịp hỏi thì bảng clapper đã vang lên cái "Chát", báo hiệu bắt đầu quay. Cậu chỉ đành bấm bụng bắt đầu lại cái quy trình lên đài mà cậu đã lặp lại vô số lần trong hôm nay.Ninh Khả Chi với cái đầu đầy rẫy sự rối rắm diễn xong đoạn đó. Khi nghe thấy tiếng "Cut", cậu có cảm giác như "vừa được cứu sống". Cậu vội vàng định hỏi cho rõ tình hình trước khi đạo diễn bắt đầu lượt mới, thì lại thấy đạo diễn ngồi sau máy quay ra dấu tay.... Qua, qua rồi...?Thế mà lại qua rồi sao?!Ninh Khả Chi: ???Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra? Ai đó có thể giải thích cho cậu một chút không?!Ngày quay đầu tiên của Ninh Khả Chi bắt đầu trong sự mịt mờ và kết thúc trong sự mịt mờ tột độ.