Ninh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên…

Chương 196

Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Mịt mờ đến mức cậu không nhịn được mà nảy sinh nghi ngờ: Cứ tiếp tục thế này, liệu có thực sự ổn không?Vạn hạnh là không phải cảnh nào cũng giống như ngày đầu tiên. Những cảnh quay sau đó Ninh Khả Chi cuối cùng cũng có thể hiểu được cốt truyện, nhưng cậu vẫn không tài nào thở phào nhẹ nhõm được, vì cậu phát hiện ra một chuyện khác đáng chú ý hơn.Ngu Nhiên, chính là vai chính thụ! Cậu ta cũng có mặt trong đoàn phim!!Đối phương đóng vai một học đồ trong gánh hát, cái loại vai quần chúng nằm giữa ranh giới diễn viên quần chúng và vai phụ, trà trộn trong đám nhân viên đoàn phim, cực kỳ mờ nhạt.Ninh Khả Chi: @#¥%&Đây là vai chính thụ đấy! Một vai chính thụ lù lù ngay trước mặt, dù đối phương có diễn vai quần chúng mờ nhạt đến đâu thì cậu cũng không cách nào lờ đi được!! Nó còn chói hơn cả đèn pha sân khấu nữa kìa!...Điều khiến Ninh Khả Chi hơi kỳ quái là Cố Trọng dường như không có ý định bắt chuyện với Ngu Nhiên.Ninh Khả Chi: ?Dù cậu biết một phần lớn những tương tác ngọt ngào sau này đến từ việc vai chính thụ phát hiện tình hình bất thường rồi tìm cách bóc trần thân phận của Cố Trọng... Nhưng khả năng ngụy trang của Cố Trọng tại hiện trường cũng quá tốt đi, hoàn toàn ra vẻ không quen biết đối phương...Nhưng Ninh Khả Chi cũng nhanh chóng tự thuyết phục bản thân. Nhìn cảnh quay hành hạ tâm sức mấy ngày qua là biết, có thể ung dung trong tình cảnh này thì chỉ có thể nói Ảnh đế đúng là Ảnh đế: Đây gọi là chuyên nghiệp!Ngược lại, Ngu Nhiên dường như đã nhận ra điều gì đó, rất nhiều lần cậu ta không kìm được mà nhìn về phía Cố Trọng.Vậy là tuyến cốt truyện lại bị đẩy sớm lên sao? Đây là đã muốn bóc trần thân phận rồi à?!Ninh Khả Chi thực sự kinh hồn bạt vía Lần trước "cánh bướm" của vai chính thụ suýt chút nữa đã quạt bay nhân vật của cậu, lần này còn quạt tiếp sao?!Chẳng lẽ hai người họ định trực tiếp thổ lộ nỗi lòng ngay tại đoàn phim... rồi thành đôi luôn sao?!... Vậy thì cậu phải làm sao bây giờ?!!Ninh Khả Chi thực sự rất muốn để tâm quan sát tiến triển tình cảm của cặp đôi chính công - thụ, nhưng tình hình thực tế tại phim trường lại chẳng cho cậu lấy một cơ hội để nghĩ ngợi nhiều. Không vì lý do gì khác, đơn giản là vì: quá, mệt, mỏi...Thỉnh thoảng lại xuất hiện một phân đoạn khiến cậu mặt mày ngơ ngác, bị NG liên tục như ngày đầu tiên. Ninh Khả Chi thực sự hoang mang. Theo cốt truyện nguyên tác, vai diễn của cậu trong bộ phim này chỉ là một "bình hoa" cần nhan sắc thôi mà? Tại sao thời lượng lên hình lại nhiều thế này? Hay là do cậu diễn quá tệ, phải quay đi quay lại đến mức tạo ra cảm giác khối lượng công việc khổng lồ?Ninh Khả Chi vốn không nghi ngờ bản thân, nhưng cứ bị hô "Cut" hết lần này đến lần khác thì ai mà chẳng phải nghi ngờ nhân sinh. Cậu cảm thấy mình chưa suy sụp đến mức phát điên hoàn toàn là nhờ tố chất tâm lý tốt, và có lẽ là do hệ thống trong đầu đang không ngừng cổ vũ nhiệt tình.Y y ô ——Hệ thống ở thế giới này được cài đặt khuôn mẫu tính cách "nịnh đầm" (cầu vồng thí) thực sự là quá tuyệt vời!!!...Trong trạng thái tinh thần này, Ninh Khả Chi vẫn có thể kiên trì góp gạch xây dựng điểm số cho mình, chỉ có thể nói là cậu cực kỳ chuyên nghiệp. Thế nhưng, ngay cả với nhân vật "Ngọc Sanh", càng diễn cậu càng thấy có gì đó sai sai.Ninh Khả Chi nhịn không được, lại một lần nữa cầm "tập giấy bối cảnh" tìm tới đạo diễn Lạc. Thông thường, làm vậy sẽ chẳng có kết quả gì, cậu sẽ chỉ nhận được những câu trả lời gây ức chế như "Tùy cậu", "Cậu tự xem đi", hoặc những câu làm cậu mờ mịt như "Cảm giác, cậu biết đấy, chính là cái loại cảm giác đó"... (Cậu biết cái quái gì đâu chứ!!).Nhưng lần này, cậu thực sự phải xác nhận một điều:"Đạo diễn... Ngọc Sanh là ái mộ Phương Thanh Yến đúng không ạ?"Dù phim quay theo bối cảnh chứ không theo trình tự thời gian, nhưng qua mấy cảnh vừa rồi, Ninh Khả Chi luôn thấy có một sự vi diệu khó tả. Cậu cứ cảm thấy "mình" đang diễn... Mặc dù đúng là cậu đang "diễn" thật, nhưng hai cái "diễn" này có chút khác biệt.Đạo diễn Lạc nhìn cậu với vẻ hơi ngạc nhiên, rít một hơi thuốc, dường như suy tư một chút, rồi vừa phun ra vòng khói vừa chậm rãi gật đầu một cái.Ninh Khả Chi: "..."Cái sự "suy tư tạm dừng" đó rốt cuộc là có ý gì?! Làm thế này cậu hoảng lắm nhé!!...Ninh Khả Chi mang theo một bụng nghi vấn tìm đến, lúc rời đi lại thấy vấn đề còn lớn hơn. Nhưng dù sao cũng xác định được một điểm: mặc kệ cốt truyện phát triển vi diệu thế nào, việc nhân vật của cậu ái mộ Phương Thanh Yến (do Cố Trọng đóng) là thật. Có được cái nền tảng cơ bản này, nhiệm vụ "nhân diễn sinh tình" (phim giả tình thật) của cậu coi như vẫn giữ được lộ trình, còn những thứ khác... đành tùy duyên vậy.Cậu không chú ý rằng, sau khi cậu rời đi, ở góc ngoặt ngay điểm mù thị giác của mình, có một người bước ra.... Là Cố Trọng.Cố Trọng không cố ý trốn tránh, vốn dĩ anh đang đứng đây nghe đạo diễn Lạc giảng giải, chỉ là vừa lánh đi một chút thì Ninh Khả Chi tìm tới. Anh định bước ra chào hỏi nhưng lại nghe thấy đối phương nhắc đến chuyện "ái mộ"... lúc đó mà bước ra thì hơi khó xử.

Mịt mờ đến mức cậu không nhịn được mà nảy sinh nghi ngờ: Cứ tiếp tục thế này, liệu có thực sự ổn không?

Vạn hạnh là không phải cảnh nào cũng giống như ngày đầu tiên. 

Những cảnh quay sau đó Ninh Khả Chi cuối cùng cũng có thể hiểu được cốt truyện, nhưng cậu vẫn không tài nào thở phào nhẹ nhõm được, vì cậu phát hiện ra một chuyện khác đáng chú ý hơn.

Ngu Nhiên, chính là vai chính thụ! Cậu ta cũng có mặt trong đoàn phim!!

Đối phương đóng vai một học đồ trong gánh hát, cái loại vai quần chúng nằm giữa ranh giới diễn viên quần chúng và vai phụ, trà trộn trong đám nhân viên đoàn phim, cực kỳ mờ nhạt.

Ninh Khả Chi: @#¥%&

Đây là vai chính thụ đấy! Một vai chính thụ lù lù ngay trước mặt, dù đối phương có diễn vai quần chúng mờ nhạt đến đâu thì cậu cũng không cách nào lờ đi được!! 

Nó còn chói hơn cả đèn pha sân khấu nữa kìa!

...

Điều khiến Ninh Khả Chi hơi kỳ quái là Cố Trọng dường như không có ý định bắt chuyện với Ngu Nhiên.

Ninh Khả Chi: ?

Dù cậu biết một phần lớn những tương tác ngọt ngào sau này đến từ việc vai chính thụ phát hiện tình hình bất thường rồi tìm cách bóc trần thân phận của Cố Trọng... 

Nhưng khả năng ngụy trang của Cố Trọng tại hiện trường cũng quá tốt đi, hoàn toàn ra vẻ không quen biết đối phương...

Nhưng Ninh Khả Chi cũng nhanh chóng tự thuyết phục bản thân.

 Nhìn cảnh quay hành hạ tâm sức mấy ngày qua là biết, có thể ung dung trong tình cảnh này thì chỉ có thể nói Ảnh đế đúng là Ảnh đế: 

Đây gọi là chuyên nghiệp!

Ngược lại, Ngu Nhiên dường như đã nhận ra điều gì đó, rất nhiều lần cậu ta không kìm được mà nhìn về phía Cố Trọng.

Vậy là tuyến cốt truyện lại bị đẩy sớm lên sao? Đây là đã muốn bóc trần thân phận rồi à?!

Ninh Khả Chi thực sự kinh hồn bạt vía 

Lần trước "cánh bướm" của vai chính thụ suýt chút nữa đã quạt bay nhân vật của cậu, lần này còn quạt tiếp sao?!

Chẳng lẽ hai người họ định trực tiếp thổ lộ nỗi lòng ngay tại đoàn phim... rồi thành đôi luôn sao?!

... Vậy thì cậu phải làm sao bây giờ?!!

Ninh Khả Chi thực sự rất muốn để tâm quan sát tiến triển tình cảm của cặp đôi chính công - thụ, nhưng tình hình thực tế tại phim trường lại chẳng cho cậu lấy một cơ hội để nghĩ ngợi nhiều.

 Không vì lý do gì khác, đơn giản là vì: quá, mệt, mỏi...

Thỉnh thoảng lại xuất hiện một phân đoạn khiến cậu mặt mày ngơ ngác, bị NG liên tục như ngày đầu tiên. 

Ninh Khả Chi thực sự hoang mang. 

Theo cốt truyện nguyên tác, vai diễn của cậu trong bộ phim này chỉ là một "bình hoa" cần nhan sắc thôi mà? 

Tại sao thời lượng lên hình lại nhiều thế này? 

Hay là do cậu diễn quá tệ, phải quay đi quay lại đến mức tạo ra cảm giác khối lượng công việc khổng lồ?

Ninh Khả Chi vốn không nghi ngờ bản thân, nhưng cứ bị hô "Cut" hết lần này đến lần khác thì ai mà chẳng phải nghi ngờ nhân sinh. 

Cậu cảm thấy mình chưa suy sụp đến mức phát điên hoàn toàn là nhờ tố chất tâm lý tốt, và có lẽ là do hệ thống trong đầu đang không ngừng cổ vũ nhiệt tình.

Y y ô ——

Hệ thống ở thế giới này được cài đặt khuôn mẫu tính cách "nịnh đầm" (cầu vồng thí) thực sự là quá tuyệt vời!!!

...

Trong trạng thái tinh thần này, Ninh Khả Chi vẫn có thể kiên trì góp gạch xây dựng điểm số cho mình, chỉ có thể nói là cậu cực kỳ chuyên nghiệp. 

Thế nhưng, ngay cả với nhân vật "Ngọc Sanh", càng diễn cậu càng thấy có gì đó sai sai.

Ninh Khả Chi nhịn không được, lại một lần nữa cầm "tập giấy bối cảnh" tìm tới đạo diễn Lạc.

 Thông thường, làm vậy sẽ chẳng có kết quả gì, cậu sẽ chỉ nhận được những câu trả lời gây ức chế như "Tùy cậu", "Cậu tự xem đi", hoặc những câu làm cậu mờ mịt như "Cảm giác, cậu biết đấy, chính là cái loại cảm giác đó"... (Cậu biết cái quái gì đâu chứ!!).

Nhưng lần này, cậu thực sự phải xác nhận một điều:

"Đạo diễn... Ngọc Sanh là ái mộ Phương Thanh Yến đúng không ạ?"

Dù phim quay theo bối cảnh chứ không theo trình tự thời gian, nhưng qua mấy cảnh vừa rồi, Ninh Khả Chi luôn thấy có một sự vi diệu khó tả. 

Cậu cứ cảm thấy "mình" đang diễn... Mặc dù đúng là cậu đang "diễn" thật, nhưng hai cái "diễn" này có chút khác biệt.

Đạo diễn Lạc nhìn cậu với vẻ hơi ngạc nhiên, rít một hơi thuốc, dường như suy tư một chút, rồi vừa phun ra vòng khói vừa chậm rãi gật đầu một cái.

Ninh Khả Chi: "..."

Cái sự "suy tư tạm dừng" đó rốt cuộc là có ý gì?! Làm thế này cậu hoảng lắm nhé!!

...

Ninh Khả Chi mang theo một bụng nghi vấn tìm đến, lúc rời đi lại thấy vấn đề còn lớn hơn. 

Nhưng dù sao cũng xác định được một điểm: mặc kệ cốt truyện phát triển vi diệu thế nào, việc nhân vật của cậu ái mộ Phương Thanh Yến (do Cố Trọng đóng) là thật. 

Có được cái nền tảng cơ bản này, nhiệm vụ "nhân diễn sinh tình" (phim giả tình thật) của cậu coi như vẫn giữ được lộ trình, còn những thứ khác... đành tùy duyên vậy.

Cậu không chú ý rằng, sau khi cậu rời đi, ở góc ngoặt ngay điểm mù thị giác của mình, có một người bước ra.

... Là Cố Trọng.

Cố Trọng không cố ý trốn tránh, vốn dĩ anh đang đứng đây nghe đạo diễn Lạc giảng giải, chỉ là vừa lánh đi một chút thì Ninh Khả Chi tìm tới. 

Anh định bước ra chào hỏi nhưng lại nghe thấy đối phương nhắc đến chuyện "ái mộ"... lúc đó mà bước ra thì hơi khó xử.

Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Mịt mờ đến mức cậu không nhịn được mà nảy sinh nghi ngờ: Cứ tiếp tục thế này, liệu có thực sự ổn không?Vạn hạnh là không phải cảnh nào cũng giống như ngày đầu tiên. Những cảnh quay sau đó Ninh Khả Chi cuối cùng cũng có thể hiểu được cốt truyện, nhưng cậu vẫn không tài nào thở phào nhẹ nhõm được, vì cậu phát hiện ra một chuyện khác đáng chú ý hơn.Ngu Nhiên, chính là vai chính thụ! Cậu ta cũng có mặt trong đoàn phim!!Đối phương đóng vai một học đồ trong gánh hát, cái loại vai quần chúng nằm giữa ranh giới diễn viên quần chúng và vai phụ, trà trộn trong đám nhân viên đoàn phim, cực kỳ mờ nhạt.Ninh Khả Chi: @#¥%&Đây là vai chính thụ đấy! Một vai chính thụ lù lù ngay trước mặt, dù đối phương có diễn vai quần chúng mờ nhạt đến đâu thì cậu cũng không cách nào lờ đi được!! Nó còn chói hơn cả đèn pha sân khấu nữa kìa!...Điều khiến Ninh Khả Chi hơi kỳ quái là Cố Trọng dường như không có ý định bắt chuyện với Ngu Nhiên.Ninh Khả Chi: ?Dù cậu biết một phần lớn những tương tác ngọt ngào sau này đến từ việc vai chính thụ phát hiện tình hình bất thường rồi tìm cách bóc trần thân phận của Cố Trọng... Nhưng khả năng ngụy trang của Cố Trọng tại hiện trường cũng quá tốt đi, hoàn toàn ra vẻ không quen biết đối phương...Nhưng Ninh Khả Chi cũng nhanh chóng tự thuyết phục bản thân. Nhìn cảnh quay hành hạ tâm sức mấy ngày qua là biết, có thể ung dung trong tình cảnh này thì chỉ có thể nói Ảnh đế đúng là Ảnh đế: Đây gọi là chuyên nghiệp!Ngược lại, Ngu Nhiên dường như đã nhận ra điều gì đó, rất nhiều lần cậu ta không kìm được mà nhìn về phía Cố Trọng.Vậy là tuyến cốt truyện lại bị đẩy sớm lên sao? Đây là đã muốn bóc trần thân phận rồi à?!Ninh Khả Chi thực sự kinh hồn bạt vía Lần trước "cánh bướm" của vai chính thụ suýt chút nữa đã quạt bay nhân vật của cậu, lần này còn quạt tiếp sao?!Chẳng lẽ hai người họ định trực tiếp thổ lộ nỗi lòng ngay tại đoàn phim... rồi thành đôi luôn sao?!... Vậy thì cậu phải làm sao bây giờ?!!Ninh Khả Chi thực sự rất muốn để tâm quan sát tiến triển tình cảm của cặp đôi chính công - thụ, nhưng tình hình thực tế tại phim trường lại chẳng cho cậu lấy một cơ hội để nghĩ ngợi nhiều. Không vì lý do gì khác, đơn giản là vì: quá, mệt, mỏi...Thỉnh thoảng lại xuất hiện một phân đoạn khiến cậu mặt mày ngơ ngác, bị NG liên tục như ngày đầu tiên. Ninh Khả Chi thực sự hoang mang. Theo cốt truyện nguyên tác, vai diễn của cậu trong bộ phim này chỉ là một "bình hoa" cần nhan sắc thôi mà? Tại sao thời lượng lên hình lại nhiều thế này? Hay là do cậu diễn quá tệ, phải quay đi quay lại đến mức tạo ra cảm giác khối lượng công việc khổng lồ?Ninh Khả Chi vốn không nghi ngờ bản thân, nhưng cứ bị hô "Cut" hết lần này đến lần khác thì ai mà chẳng phải nghi ngờ nhân sinh. Cậu cảm thấy mình chưa suy sụp đến mức phát điên hoàn toàn là nhờ tố chất tâm lý tốt, và có lẽ là do hệ thống trong đầu đang không ngừng cổ vũ nhiệt tình.Y y ô ——Hệ thống ở thế giới này được cài đặt khuôn mẫu tính cách "nịnh đầm" (cầu vồng thí) thực sự là quá tuyệt vời!!!...Trong trạng thái tinh thần này, Ninh Khả Chi vẫn có thể kiên trì góp gạch xây dựng điểm số cho mình, chỉ có thể nói là cậu cực kỳ chuyên nghiệp. Thế nhưng, ngay cả với nhân vật "Ngọc Sanh", càng diễn cậu càng thấy có gì đó sai sai.Ninh Khả Chi nhịn không được, lại một lần nữa cầm "tập giấy bối cảnh" tìm tới đạo diễn Lạc. Thông thường, làm vậy sẽ chẳng có kết quả gì, cậu sẽ chỉ nhận được những câu trả lời gây ức chế như "Tùy cậu", "Cậu tự xem đi", hoặc những câu làm cậu mờ mịt như "Cảm giác, cậu biết đấy, chính là cái loại cảm giác đó"... (Cậu biết cái quái gì đâu chứ!!).Nhưng lần này, cậu thực sự phải xác nhận một điều:"Đạo diễn... Ngọc Sanh là ái mộ Phương Thanh Yến đúng không ạ?"Dù phim quay theo bối cảnh chứ không theo trình tự thời gian, nhưng qua mấy cảnh vừa rồi, Ninh Khả Chi luôn thấy có một sự vi diệu khó tả. Cậu cứ cảm thấy "mình" đang diễn... Mặc dù đúng là cậu đang "diễn" thật, nhưng hai cái "diễn" này có chút khác biệt.Đạo diễn Lạc nhìn cậu với vẻ hơi ngạc nhiên, rít một hơi thuốc, dường như suy tư một chút, rồi vừa phun ra vòng khói vừa chậm rãi gật đầu một cái.Ninh Khả Chi: "..."Cái sự "suy tư tạm dừng" đó rốt cuộc là có ý gì?! Làm thế này cậu hoảng lắm nhé!!...Ninh Khả Chi mang theo một bụng nghi vấn tìm đến, lúc rời đi lại thấy vấn đề còn lớn hơn. Nhưng dù sao cũng xác định được một điểm: mặc kệ cốt truyện phát triển vi diệu thế nào, việc nhân vật của cậu ái mộ Phương Thanh Yến (do Cố Trọng đóng) là thật. Có được cái nền tảng cơ bản này, nhiệm vụ "nhân diễn sinh tình" (phim giả tình thật) của cậu coi như vẫn giữ được lộ trình, còn những thứ khác... đành tùy duyên vậy.Cậu không chú ý rằng, sau khi cậu rời đi, ở góc ngoặt ngay điểm mù thị giác của mình, có một người bước ra.... Là Cố Trọng.Cố Trọng không cố ý trốn tránh, vốn dĩ anh đang đứng đây nghe đạo diễn Lạc giảng giải, chỉ là vừa lánh đi một chút thì Ninh Khả Chi tìm tới. Anh định bước ra chào hỏi nhưng lại nghe thấy đối phương nhắc đến chuyện "ái mộ"... lúc đó mà bước ra thì hơi khó xử.

Chương 196