Ninh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên…

Chương 198

Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Ninh Khả Chi thì không sao, cậu thực ra đã sớm phát hiện có người đi theo: Trong một thiên truyện ngọt sủng, vai chính thụ và pháo hôi ác độc cùng vào góc khuất, nếu vai chính công không phát hiện thì đúng là "thất trách"!Nhưng Ngu Nhiên thì không có chuẩn bị gì, bị động tĩnh đột ngột làm cho giật mình, nhảy dựng lên rồi vô tình va vào cái giá đạo cụ đang đứng chông chênh...Ninh Khả Chi: !!!Cái ác ý của thế giới này nhắm vào vai chính thụ khiến cậu thường xuyên nghi ngờ không biết ý chí thế giới có phải mẹ đẻ không nữa.Nhìn tình cảnh trước mắt, Ninh Khả Chi da đầu tê dại, lao thẳng về phía trước, dùng sức lôi vai chính thụ ra khỏi đống đạo cụ đang đổ sụp xuống....Động tĩnh lớn như vậy đương nhiên thu hút sự chú ý, gần như cả phim trường đều vây quanh. May mà không có chuyện gì lớn, chỉ là do Ninh Khả Chi kéo người quá gấp, cánh tay bị một đạo cụ sắc cạnh rạch một đường, vết thương tuy dài nhưng không sâu, chỉ chảy chút máu.Ninh Khả Chi còn chưa kịp phản ứng gì, thì đạo diễn Lạc – người vốn chỉ có biểu cảm "mặt không cảm xúc" – rốt cuộc cũng đổi sắc mặt. Ông nổi trận lôi đình với tổ đạo cụ.Lúc này Ninh Khả Chi mới tin tin đồn là thật, đạo diễn Lạc khi mắng người thực sự... dọa người kinh khủng. Cả tổ đạo cụ không ai dám hé răng, thở cũng phải rón rén.Nhưng tổ đạo cụ cũng chột dạ thật, chuyện này là lỗi của họ. Nay không sao thì tốt, chứ lỡ có chuyện gì thì hai diễn viên chính đều "đi đời", bộ phim cũng coi như xong phim, hèn gì đạo diễn Lạc điên tiết như thế.Về việc tại sao lại là "hai diễn viên chính": Nhờ cuộc đối thoại với Cố Trọng sau buổi thử vai, đạo diễn Lạc đột nhiên có cảm hứng, thức đêm sửa kịch bản, nâng vai "Ngọc Sanh" lên thành nam phụ quan trọng. Ai cũng thấy thời lượng của nhân vật này chắc chắn không ít... Đây là truyền thống của đoàn phim Lạc Vinh Ly: trước khi quay xong, không ai biết bộ phim sẽ ra hình thù gì. Trong giới này chỉ mỗi ông dám làm vậy, người khác mà làm thế chắc chắn bị ném đá chết từ lâu.Ninh Khả Chi ngượng ngùng bị một đám người vây quanh xử lý vết thương. Chỉ là vết trầy da nhỏ mà hết rửa sạch, bôi thuốc lại còn bị quấn băng gạc vòng quanh.Ninh Khả Chi: "..."Cậu nhớ lần trước mình phải băng bó thế này là do gãy tay ở thế giới trước, xa hơn nữa là bị yêu thú cắn mất miếng thịt đến tận xương... Lúc đó cậu toàn tự xử lý, chưa bao giờ bị cả đám người vây xem như tiêu điểm thế này. Nhưng ý kiến "không cần thiết" của cậu hoàn toàn bị phớt lờ, thậm chí vì thái độ bất cần đó mà cậu bị cô nàng y tá dặn dò kỹ lưỡng nào là không được chạm nước, nào là mười mấy điều cấm kỵ.Ninh Khả Chi: "..." Thế này... có hơi quá không...May là cảnh tượng làm Ninh Khả Chi tê da đầu này không kéo dài quá lâu. Phim trường là nơi đốt tiền theo từng giây, cậu tuy được nghỉ nửa ngày vì "thương tích", nhưng người khác vẫn phải quay tiếp.Mọi người tản đi gần hết, cuối cùng chỉ còn Ninh Khả Chi, Cố Trọng và Ngu Nhiên – người bị Ninh Khả Chi gọi lại khi định rời đi. Nhìn "đội hình" trong phòng nghỉ lúc này...Ninh Khả Chi: "..." #Đúng là muốn cậu chết mà#.Cho nên, Cố Trọng rốt cuộc tại sao lại ở lại?! Cậu trông giống kẻ sẽ làm gì Ngu Nhiên lắm sao?! Cậu vừa mới cứu "vợ tương lai" của Cố Ảnh đế đấy nhé! Nếu giờ làm gì nữa chẳng phải là dư thừa sao?!Giữa người với người không thể có chút tin tưởng cơ bản nào sao?!Dù lòng đang dậy sóng, Ninh Khả Chi cũng không thể nói mấy câu thiếu tinh tế như "Cố ca sao anh không ra ngoài đi", chỉ đành nín nhịn giả vờ như mọi chuyện đều bình thường. Cậu ra hiệu về phía hộp cứu thương cho vai chính thụ.Ngu Nhiên ngẩn ra một lúc mới phản ứng kịp: "Cảm ơn Ninh ca."Lúc Ninh Khả Chi kéo đi, tay Ngu Nhiên quệt vào tường xi măng nên cũng bị trầy da... Chỉ là nãy giờ mọi người đều đổ xô vào Ninh Khả Chi, khiến vai chính thụ đứng cạnh trông như đứa trẻ đáng thương không ai ngó ngàng.Ninh Khả Chi: "..."Cái cảm giác sắp bị vả mặt quen thuộc này... Cậu cảm thấy mình vẫn có thể cứu vãn được chút gì đó! Đó là lý do tình cảnh hiện tại xảy ra...Nhưng ngay lúc này...Ninh Khả Chi chú ý tới ánh mắt của Cố Trọng dừng trên người mình... dường như mang theo chút ý cười, nhưng lại khiến người ta cảm thấy áp lực một cách kỳ lạ.Ninh Khả Chi: ???Tuy cậu làm chưa được thập toàn thập mỹ, nhưng dù sao cũng đã bảo vệ "vợ tương lai" của đối phương mà... Cố Trọng có thái độ gì thế này?!! Cậu còn chẳng thèm đòi một câu "Cảm ơn", anh ta còn không hài lòng cái gì?!Khoan, khoan đã! Không hài lòng...?Ninh Khả Chi nhìn lại tình cảnh hiện tại Ngu Nhiên im lặng xử lý vết thương trên mu bàn tay, Cố Trọng đứng bên kia nhìn... ở giữa là một cái "bóng đèn" siêu to khổng lồ là cậu...Ninh · kẻ vẽ ra dải Ngân Hà chia cắt Ngưu Lang Chức Nữ · Khả Chi: "..."Chết tiệt! Cậu đâu có cố ý đâu!!

Ninh Khả Chi thì không sao, cậu thực ra đã sớm phát hiện có người đi theo: Trong một thiên truyện ngọt sủng, vai chính thụ và pháo hôi ác độc cùng vào góc khuất, nếu vai chính công không phát hiện thì đúng là "thất trách"!

Nhưng Ngu Nhiên thì không có chuẩn bị gì, bị động tĩnh đột ngột làm cho giật mình, nhảy dựng lên rồi vô tình va vào cái giá đạo cụ đang đứng chông chênh...

Ninh Khả Chi: !!!

Cái ác ý của thế giới này nhắm vào vai chính thụ khiến cậu thường xuyên nghi ngờ không biết ý chí thế giới có phải mẹ đẻ không nữa.

Nhìn tình cảnh trước mắt, Ninh Khả Chi da đầu tê dại, lao thẳng về phía trước, dùng sức lôi vai chính thụ ra khỏi đống đạo cụ đang đổ sụp xuống.

...

Động tĩnh lớn như vậy đương nhiên thu hút sự chú ý, gần như cả phim trường đều vây quanh.

 May mà không có chuyện gì lớn, chỉ là do Ninh Khả Chi kéo người quá gấp, cánh tay bị một đạo cụ sắc cạnh rạch một đường, vết thương tuy dài nhưng không sâu, chỉ chảy chút máu.

Ninh Khả Chi còn chưa kịp phản ứng gì, thì đạo diễn Lạc – người vốn chỉ có biểu cảm "mặt không cảm xúc" – rốt cuộc cũng đổi sắc mặt. 

Ông nổi trận lôi đình với tổ đạo cụ.

Lúc này Ninh Khả Chi mới tin tin đồn là thật, đạo diễn Lạc khi mắng người thực sự... dọa người kinh khủng. 

Cả tổ đạo cụ không ai dám hé răng, thở cũng phải rón rén.

Nhưng tổ đạo cụ cũng chột dạ thật, chuyện này là lỗi của họ. 

Nay không sao thì tốt, chứ lỡ có chuyện gì thì hai diễn viên chính đều "đi đời", bộ phim cũng coi như xong phim, hèn gì đạo diễn Lạc điên tiết như thế.

Về việc tại sao lại là "hai diễn viên chính": 

Nhờ cuộc đối thoại với Cố Trọng sau buổi thử vai, đạo diễn Lạc đột nhiên có cảm hứng, thức đêm sửa kịch bản, nâng vai "Ngọc Sanh" lên thành nam phụ quan trọng. 

Ai cũng thấy thời lượng của nhân vật này chắc chắn không ít... 

Đây là truyền thống của đoàn phim Lạc Vinh Ly: trước khi quay xong, không ai biết bộ phim sẽ ra hình thù gì. 

Trong giới này chỉ mỗi ông dám làm vậy, người khác mà làm thế chắc chắn bị ném đá chết từ lâu.

Ninh Khả Chi ngượng ngùng bị một đám người vây quanh xử lý vết thương. 

Chỉ là vết trầy da nhỏ mà hết rửa sạch, bôi thuốc lại còn bị quấn băng gạc vòng quanh.

Ninh Khả Chi: "..."

Cậu nhớ lần trước mình phải băng bó thế này là do gãy tay ở thế giới trước, xa hơn nữa là bị yêu thú cắn mất miếng thịt đến tận xương... 

Lúc đó cậu toàn tự xử lý, chưa bao giờ bị cả đám người vây xem như tiêu điểm thế này. 

Nhưng ý kiến "không cần thiết" của cậu hoàn toàn bị phớt lờ, thậm chí vì thái độ bất cần đó mà cậu bị cô nàng y tá dặn dò kỹ lưỡng nào là không được chạm nước, nào là mười mấy điều cấm kỵ.

Ninh Khả Chi: "..." Thế này... có hơi quá không...

May là cảnh tượng làm Ninh Khả Chi tê da đầu này không kéo dài quá lâu. 

Phim trường là nơi đốt tiền theo từng giây, cậu tuy được nghỉ nửa ngày vì "thương tích", nhưng người khác vẫn phải quay tiếp.

Mọi người tản đi gần hết, cuối cùng chỉ còn Ninh Khả Chi, Cố Trọng và Ngu Nhiên – người bị Ninh Khả Chi gọi lại khi định rời đi. 

Nhìn "đội hình" trong phòng nghỉ lúc này...

Ninh Khả Chi: "..." #Đúng là muốn cậu chết mà#.

Cho nên, Cố Trọng rốt cuộc tại sao lại ở lại?! 

Cậu trông giống kẻ sẽ làm gì Ngu Nhiên lắm sao?! 

Cậu vừa mới cứu "vợ tương lai" của Cố Ảnh đế đấy nhé! 

Nếu giờ làm gì nữa chẳng phải là dư thừa sao?!

Giữa người với người không thể có chút tin tưởng cơ bản nào sao?!

Dù lòng đang dậy sóng, Ninh Khả Chi cũng không thể nói mấy câu thiếu tinh tế như "Cố ca sao anh không ra ngoài đi", chỉ đành nín nhịn giả vờ như mọi chuyện đều bình thường. 

Cậu ra hiệu về phía hộp cứu thương cho vai chính thụ.

Ngu Nhiên ngẩn ra một lúc mới phản ứng kịp: "Cảm ơn Ninh ca."

Lúc Ninh Khả Chi kéo đi, tay Ngu Nhiên quệt vào tường xi măng nên cũng bị trầy da... 

Chỉ là nãy giờ mọi người đều đổ xô vào Ninh Khả Chi, khiến vai chính thụ đứng cạnh trông như đứa trẻ đáng thương không ai ngó ngàng.

Ninh Khả Chi: "..."

Cái cảm giác sắp bị vả mặt quen thuộc này... Cậu cảm thấy mình vẫn có thể cứu vãn được chút gì đó! Đó là lý do tình cảnh hiện tại xảy ra...

Nhưng ngay lúc này...

Ninh Khả Chi chú ý tới ánh mắt của Cố Trọng dừng trên người mình... dường như mang theo chút ý cười, nhưng lại khiến người ta cảm thấy áp lực một cách kỳ lạ.

Ninh Khả Chi: ???

Tuy cậu làm chưa được thập toàn thập mỹ, nhưng dù sao cũng đã bảo vệ "vợ tương lai" của đối phương mà... 

Cố Trọng có thái độ gì thế này?!! Cậu còn chẳng thèm đòi một câu "Cảm ơn", anh ta còn không hài lòng cái gì?!

Khoan, khoan đã! Không hài lòng...?

Ninh Khả Chi nhìn lại tình cảnh hiện tại Ngu Nhiên im lặng xử lý vết thương trên mu bàn tay, Cố Trọng đứng bên kia nhìn... ở giữa là một cái "bóng đèn" siêu to khổng lồ là cậu...

Ninh · kẻ vẽ ra dải Ngân Hà chia cắt Ngưu Lang Chức Nữ · Khả Chi: "..."

Chết tiệt! Cậu đâu có cố ý đâu!!

Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Ninh Khả Chi thì không sao, cậu thực ra đã sớm phát hiện có người đi theo: Trong một thiên truyện ngọt sủng, vai chính thụ và pháo hôi ác độc cùng vào góc khuất, nếu vai chính công không phát hiện thì đúng là "thất trách"!Nhưng Ngu Nhiên thì không có chuẩn bị gì, bị động tĩnh đột ngột làm cho giật mình, nhảy dựng lên rồi vô tình va vào cái giá đạo cụ đang đứng chông chênh...Ninh Khả Chi: !!!Cái ác ý của thế giới này nhắm vào vai chính thụ khiến cậu thường xuyên nghi ngờ không biết ý chí thế giới có phải mẹ đẻ không nữa.Nhìn tình cảnh trước mắt, Ninh Khả Chi da đầu tê dại, lao thẳng về phía trước, dùng sức lôi vai chính thụ ra khỏi đống đạo cụ đang đổ sụp xuống....Động tĩnh lớn như vậy đương nhiên thu hút sự chú ý, gần như cả phim trường đều vây quanh. May mà không có chuyện gì lớn, chỉ là do Ninh Khả Chi kéo người quá gấp, cánh tay bị một đạo cụ sắc cạnh rạch một đường, vết thương tuy dài nhưng không sâu, chỉ chảy chút máu.Ninh Khả Chi còn chưa kịp phản ứng gì, thì đạo diễn Lạc – người vốn chỉ có biểu cảm "mặt không cảm xúc" – rốt cuộc cũng đổi sắc mặt. Ông nổi trận lôi đình với tổ đạo cụ.Lúc này Ninh Khả Chi mới tin tin đồn là thật, đạo diễn Lạc khi mắng người thực sự... dọa người kinh khủng. Cả tổ đạo cụ không ai dám hé răng, thở cũng phải rón rén.Nhưng tổ đạo cụ cũng chột dạ thật, chuyện này là lỗi của họ. Nay không sao thì tốt, chứ lỡ có chuyện gì thì hai diễn viên chính đều "đi đời", bộ phim cũng coi như xong phim, hèn gì đạo diễn Lạc điên tiết như thế.Về việc tại sao lại là "hai diễn viên chính": Nhờ cuộc đối thoại với Cố Trọng sau buổi thử vai, đạo diễn Lạc đột nhiên có cảm hứng, thức đêm sửa kịch bản, nâng vai "Ngọc Sanh" lên thành nam phụ quan trọng. Ai cũng thấy thời lượng của nhân vật này chắc chắn không ít... Đây là truyền thống của đoàn phim Lạc Vinh Ly: trước khi quay xong, không ai biết bộ phim sẽ ra hình thù gì. Trong giới này chỉ mỗi ông dám làm vậy, người khác mà làm thế chắc chắn bị ném đá chết từ lâu.Ninh Khả Chi ngượng ngùng bị một đám người vây quanh xử lý vết thương. Chỉ là vết trầy da nhỏ mà hết rửa sạch, bôi thuốc lại còn bị quấn băng gạc vòng quanh.Ninh Khả Chi: "..."Cậu nhớ lần trước mình phải băng bó thế này là do gãy tay ở thế giới trước, xa hơn nữa là bị yêu thú cắn mất miếng thịt đến tận xương... Lúc đó cậu toàn tự xử lý, chưa bao giờ bị cả đám người vây xem như tiêu điểm thế này. Nhưng ý kiến "không cần thiết" của cậu hoàn toàn bị phớt lờ, thậm chí vì thái độ bất cần đó mà cậu bị cô nàng y tá dặn dò kỹ lưỡng nào là không được chạm nước, nào là mười mấy điều cấm kỵ.Ninh Khả Chi: "..." Thế này... có hơi quá không...May là cảnh tượng làm Ninh Khả Chi tê da đầu này không kéo dài quá lâu. Phim trường là nơi đốt tiền theo từng giây, cậu tuy được nghỉ nửa ngày vì "thương tích", nhưng người khác vẫn phải quay tiếp.Mọi người tản đi gần hết, cuối cùng chỉ còn Ninh Khả Chi, Cố Trọng và Ngu Nhiên – người bị Ninh Khả Chi gọi lại khi định rời đi. Nhìn "đội hình" trong phòng nghỉ lúc này...Ninh Khả Chi: "..." #Đúng là muốn cậu chết mà#.Cho nên, Cố Trọng rốt cuộc tại sao lại ở lại?! Cậu trông giống kẻ sẽ làm gì Ngu Nhiên lắm sao?! Cậu vừa mới cứu "vợ tương lai" của Cố Ảnh đế đấy nhé! Nếu giờ làm gì nữa chẳng phải là dư thừa sao?!Giữa người với người không thể có chút tin tưởng cơ bản nào sao?!Dù lòng đang dậy sóng, Ninh Khả Chi cũng không thể nói mấy câu thiếu tinh tế như "Cố ca sao anh không ra ngoài đi", chỉ đành nín nhịn giả vờ như mọi chuyện đều bình thường. Cậu ra hiệu về phía hộp cứu thương cho vai chính thụ.Ngu Nhiên ngẩn ra một lúc mới phản ứng kịp: "Cảm ơn Ninh ca."Lúc Ninh Khả Chi kéo đi, tay Ngu Nhiên quệt vào tường xi măng nên cũng bị trầy da... Chỉ là nãy giờ mọi người đều đổ xô vào Ninh Khả Chi, khiến vai chính thụ đứng cạnh trông như đứa trẻ đáng thương không ai ngó ngàng.Ninh Khả Chi: "..."Cái cảm giác sắp bị vả mặt quen thuộc này... Cậu cảm thấy mình vẫn có thể cứu vãn được chút gì đó! Đó là lý do tình cảnh hiện tại xảy ra...Nhưng ngay lúc này...Ninh Khả Chi chú ý tới ánh mắt của Cố Trọng dừng trên người mình... dường như mang theo chút ý cười, nhưng lại khiến người ta cảm thấy áp lực một cách kỳ lạ.Ninh Khả Chi: ???Tuy cậu làm chưa được thập toàn thập mỹ, nhưng dù sao cũng đã bảo vệ "vợ tương lai" của đối phương mà... Cố Trọng có thái độ gì thế này?!! Cậu còn chẳng thèm đòi một câu "Cảm ơn", anh ta còn không hài lòng cái gì?!Khoan, khoan đã! Không hài lòng...?Ninh Khả Chi nhìn lại tình cảnh hiện tại Ngu Nhiên im lặng xử lý vết thương trên mu bàn tay, Cố Trọng đứng bên kia nhìn... ở giữa là một cái "bóng đèn" siêu to khổng lồ là cậu...Ninh · kẻ vẽ ra dải Ngân Hà chia cắt Ngưu Lang Chức Nữ · Khả Chi: "..."Chết tiệt! Cậu đâu có cố ý đâu!!

Chương 198