Ninh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên…
Chương 199
Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Ninh Khả Chi cảm thấy lúc này mình nên nhanh chân rời khỏi sân khấu để nhường lại không gian riêng tư cho hai người bọn họ.Thế nhưng Ngu Nhiên lại tỏ ra còn căng thẳng hơn cả cậu, chỉ qua loa lau một vòng thuốc đỏ lên mu bàn tay, miệng lí nhí một câu cảm ơn rồi vội vàng định chuồn ra ngoài.Kết quả là vừa đến cửa, cậu ta đã bị Cố Trọng gọi lại.Ngu Nhiên hiển nhiên rất ngạc nhiên: "Cố lão sư?"Ninh Khả Chi: "..."Lúc này tôi có nên giả vờ như không tồn tại để rút lui không nhỉ?!Cậu gào thét trong lòng: Hai người muốn diễn trò gì thì diễn, nhưng đừng đứng chắn cửa được không! Ít nhất cũng phải cho khán giả một lối thoát hiểm an toàn chứ?!Tuy nhiên, hai người đang đối thoại ở đằng kia không thể nghe thấy tiếng lòng của Ninh Khả Chi, họ vẫn đứng sừng sững ngay lối ra vào.Cố Trọng lên tiếng: "Hôm đó... Thật ra là vì mấy cảnh quay sắp tới rất quan trọng, nên tôi mới gọi Khả Chi qua phòng để cùng xem lại kịch bản một chút..."Ninh Khả Chi đột nhiên bị nhắc tên: "?"Cậu im lặng nhìn người này, rồi lại nhìn người kia. Khi chạm phải ánh mắt của Ngu Nhiên, cậu nhận ra tai của đối phương bỗng chốc đỏ rực lên.Ngu Nhiên cũng thấy Ninh Khả Chi đang nhìn mình, cậu ta càng thêm luống cuống: "Xin, xin lỗi! Ninh ca, em, em... Thật sự xin lỗi, tại em hiểu lầm..."Ninh Khả Chi nghe xong lời xin lỗi mà đầy dấu chấm hỏi: "???"Cái gì cơ? Rốt cuộc chuyện này là sao?Ngu Nhiên nói lời xin lỗi xong liền chạy biến, nhìn cái bóng lưng vội vã ấy chẳng khác nào đang đi chạy nạn. Sau khi cậu ta đi rồi, Ninh Khả Chi mới bắt đầu xâu chuỗi lại đoạn hội thoại vừa rồi, cuối cùng cũng nhận ra vấn đề.Cố Trọng là đang giải thích thay cậu sao?Giải thích chuyện Ngu Nhiên tình cờ bắt gặp cậu đi ra từ phòng của anh hôm trước.Ninh Khả Chi lúc này mới muộn màng nhận ra: Đêm hôm khuya khoắt đi tìm nam chính bàn kịch bản, xem ra đúng là rất dễ gây hiểu lầm...Thực tế thì trong giới này, hành động đó gần như là một lời mời mọc mập mờ. Cố Trọng vào nghề đã lâu, chứng kiến quá nhiều chuyện như vậy, vốn dĩ anh không có hứng thú tham gia vào những trò này. Nhưng khi đối phương chủ động tìm đến, anh lại cảm thấy thử một chút cũng chẳng sao...Để rồi sau đó, anh chỉ nhận được một cậu thiếu niên ôm khư khư tập kịch bản, nghiêm túc đòi đối diễn với mình.Cố Trọng: "..." "............?"Anh đã có một khoảnh khắc nghi ngờ không biết có phải mình đang tự đa tình hay không. Và sự thật sau đó đã chứng minh... Chẳng cần nghi ngờ gì nữa, chính xác là anh tự đa tình thật.Ngồi đối diễn một cách đầy "trong sáng" suốt mấy đêm liền, Cố Trọng thực sự đã có những phát hiện mới mẻ về cậu thiếu niên này.Nghĩ đến đây, Cố Trọng mỉm cười: "Ở phim trường, hình như lúc nào cậu cũng nhìn cậu ta thì phải?"Cái tên "cậu ta" ở đây chính là Ngu Nhiên vừa mới rời đi.Ninh Khả Chi: Cảnh giác.jpgNhìn thì sao nào?! Bộ nhìn cũng không được à? Hai người còn chưa có kết hôn đâu mà đã quản rộng thế, Ngu Nhiên có biết anh khó tính vậy không?!Dù trong lòng đang đáp trả kịch liệt, nhưng bên ngoài, Ninh Khả Chi vẫn lựa chọn chiến thuật lảng tránh. Cậu giả vờ ngây thơ hỏi ngược lại: "Có ạ?"Cái biểu cảm này so với lúc trước cậu đứng bên lề đường, mặt dày bảo với mấy cô bé người hâm mộ rằng "Mọi người đều nói em trông rất giống Ninh Khả Chi", không thể nói là giống y đúc, mà phải nói là sao chép y nguyên.Cố Trọng khẽ cười thành tiếng.Đúng là đồ lừa đảo nhỏ.Ninh Khả Chi nhận ra điểm số vốn đang bị kẹt bỗng nhiên bắt đầu tăng trở lại. Thế nhưng lần này nó không tăng chậm rãi như mấy ngày trước, mà lại lúc trồi lúc sụt, hoàn toàn không theo một quy luật nào cả...Ninh Khả Chi: "???"Nam chính thế giới này khó chiều quá đi mất! Độ khó để công lược chắc sắp ngang ngửa với sư tôn đại nhân ở thế giới trước rồi!!Để tìm ra quy luật biến đổi này, Ninh Khả Chi đã yêu cầu hệ thống tắt chế độ thông báo định kỳ để trực tiếp theo dõi sự biến động số liệu của đối phương. Nhờ vậy, cậu phát hiện ra một chi tiết cực nhỏ mà nếu không để ý sẽ không thấy: Trong lúc quay phim, chính xác là khi máy quay đang hoạt động, điểm số của Cố Trọng tăng lên một cách chóng mặt, nhưng chỉ cần đạo diễn hô "Cut" một cái, nó liền lập tức tụt về vị trí cũ.Ninh Khả Chi: "...?!"Gì vậy trời? Đang truyền dữ liệu qua phim ảnh đấy à?!Quả nhiên không thể xem thường bất kỳ một nam chính nào đã đạt đến đỉnh cao chuyên nghiệp trong lĩnh vực của họ!Dù phát hiện ra điều đó, Ninh Khả Chi cũng không dám cứ để thông báo nhắc nhở suốt lúc quay phim. Bởi vì... chẳng ai muốn mình bị phân tâm trên phim trường cả! Cậu không muốn lại phải trải qua cảm giác bị đạo diễn Lạc bắt quay lại thêm một lần nào nữa đâu. Vị đại đạo diễn này tuy không mắng chửi, nhưng cái áp lực tinh thần mà ông tạo ra thực sự không phải người bình thường nào cũng chịu nổi.Rất nhanh sau đó, phân cảnh khó nhằn nhất của cả hai đã tới.Bối cảnh là sau khi Ngọc Sanh được đón vào phủ họ Phương, cậu ta đã vô tình tìm thấy cơ quan dẫn xuống địa lao và lén thả một phạm nhân mà Phương Thanh Yến đang giam giữ. Điều này khiến Phương Thanh Yến nảy sinh nghi ngờ và dẫn đến một màn tra hỏi đầy căng thẳng.Đoạn kịch bản này diễn ra khá suôn sẻ, nhưng khi xem lại qua màn hình, đạo diễn Lạc lại yêu cầu quay lại từ đầu. Đã quá quen với tính cách quái chiêu của vị đạo diễn này, các nhân viên trong đoàn đều rèn luyện được một tinh thần thép. Họ không một ai phàn nàn, chỉ im lặng chuẩn bị để thực hiện lại cảnh quay theo ý của ông.
Ninh Khả Chi cảm thấy lúc này mình nên nhanh chân rời khỏi sân khấu để nhường lại không gian riêng tư cho hai người bọn họ.
Thế nhưng Ngu Nhiên lại tỏ ra còn căng thẳng hơn cả cậu, chỉ qua loa lau một vòng thuốc đỏ lên mu bàn tay, miệng lí nhí một câu cảm ơn rồi vội vàng định chuồn ra ngoài.
Kết quả là vừa đến cửa, cậu ta đã bị Cố Trọng gọi lại.
Ngu Nhiên hiển nhiên rất ngạc nhiên: "Cố lão sư?"
Ninh Khả Chi: "..."
Lúc này tôi có nên giả vờ như không tồn tại để rút lui không nhỉ?!
Cậu gào thét trong lòng: Hai người muốn diễn trò gì thì diễn, nhưng đừng đứng chắn cửa được không!
Ít nhất cũng phải cho khán giả một lối thoát hiểm an toàn chứ?!
Tuy nhiên, hai người đang đối thoại ở đằng kia không thể nghe thấy tiếng lòng của Ninh Khả Chi, họ vẫn đứng sừng sững ngay lối ra vào.
Cố Trọng lên tiếng:
"Hôm đó... Thật ra là vì mấy cảnh quay sắp tới rất quan trọng, nên tôi mới gọi Khả Chi qua phòng để cùng xem lại kịch bản một chút..."
Ninh Khả Chi đột nhiên bị nhắc tên: "?"
Cậu im lặng nhìn người này, rồi lại nhìn người kia.
Khi chạm phải ánh mắt của Ngu Nhiên, cậu nhận ra tai của đối phương bỗng chốc đỏ rực lên.
Ngu Nhiên cũng thấy Ninh Khả Chi đang nhìn mình, cậu ta càng thêm luống cuống:
"Xin, xin lỗi! Ninh ca, em, em... Thật sự xin lỗi, tại em hiểu lầm..."
Ninh Khả Chi nghe xong lời xin lỗi mà đầy dấu chấm hỏi: "???"
Cái gì cơ? Rốt cuộc chuyện này là sao?
Ngu Nhiên nói lời xin lỗi xong liền chạy biến, nhìn cái bóng lưng vội vã ấy chẳng khác nào đang đi chạy nạn.
Sau khi cậu ta đi rồi, Ninh Khả Chi mới bắt đầu xâu chuỗi lại đoạn hội thoại vừa rồi, cuối cùng cũng nhận ra vấn đề.
Cố Trọng là đang giải thích thay cậu sao?
Giải thích chuyện Ngu Nhiên tình cờ bắt gặp cậu đi ra từ phòng của anh hôm trước.
Ninh Khả Chi lúc này mới muộn màng nhận ra:
Đêm hôm khuya khoắt đi tìm nam chính bàn kịch bản, xem ra đúng là rất dễ gây hiểu lầm...
Thực tế thì trong giới này, hành động đó gần như là một lời mời mọc mập mờ.
Cố Trọng vào nghề đã lâu, chứng kiến quá nhiều chuyện như vậy, vốn dĩ anh không có hứng thú tham gia vào những trò này.
Nhưng khi đối phương chủ động tìm đến, anh lại cảm thấy thử một chút cũng chẳng sao...
Để rồi sau đó, anh chỉ nhận được một cậu thiếu niên ôm khư khư tập kịch bản, nghiêm túc đòi đối diễn với mình.
Cố Trọng: "..." "............?"
Anh đã có một khoảnh khắc nghi ngờ không biết có phải mình đang tự đa tình hay không.
Và sự thật sau đó đã chứng minh...
Chẳng cần nghi ngờ gì nữa, chính xác là anh tự đa tình thật.
Ngồi đối diễn một cách đầy "trong sáng" suốt mấy đêm liền, Cố Trọng thực sự đã có những phát hiện mới mẻ về cậu thiếu niên này.
Nghĩ đến đây, Cố Trọng mỉm cười: "Ở phim trường, hình như lúc nào cậu cũng nhìn cậu ta thì phải?"
Cái tên "cậu ta" ở đây chính là Ngu Nhiên vừa mới rời đi.
Ninh Khả Chi: Cảnh giác.jpg
Nhìn thì sao nào?!
Bộ nhìn cũng không được à?
Hai người còn chưa có kết hôn đâu mà đã quản rộng thế, Ngu Nhiên có biết anh khó tính vậy không?!
Dù trong lòng đang đáp trả kịch liệt, nhưng bên ngoài, Ninh Khả Chi vẫn lựa chọn chiến thuật lảng tránh.
Cậu giả vờ ngây thơ hỏi ngược lại: "Có ạ?"
Cái biểu cảm này so với lúc trước cậu đứng bên lề đường, mặt dày bảo với mấy cô bé người hâm mộ rằng
"Mọi người đều nói em trông rất giống Ninh Khả Chi", không thể nói là giống y đúc, mà phải nói là sao chép y nguyên.
Cố Trọng khẽ cười thành tiếng.
Đúng là đồ lừa đảo nhỏ.
Ninh Khả Chi nhận ra điểm số vốn đang bị kẹt bỗng nhiên bắt đầu tăng trở lại.
Thế nhưng lần này nó không tăng chậm rãi như mấy ngày trước, mà lại lúc trồi lúc sụt, hoàn toàn không theo một quy luật nào cả...
Ninh Khả Chi: "???"
Nam chính thế giới này khó chiều quá đi mất!
Độ khó để công lược chắc sắp ngang ngửa với sư tôn đại nhân ở thế giới trước rồi!!
Để tìm ra quy luật biến đổi này, Ninh Khả Chi đã yêu cầu hệ thống tắt chế độ thông báo định kỳ để trực tiếp theo dõi sự biến động số liệu của đối phương.
Nhờ vậy, cậu phát hiện ra một chi tiết cực nhỏ mà nếu không để ý sẽ không thấy:
Trong lúc quay phim, chính xác là khi máy quay đang hoạt động, điểm số của Cố Trọng tăng lên một cách chóng mặt, nhưng chỉ cần đạo diễn hô "Cut" một cái, nó liền lập tức tụt về vị trí cũ.
Ninh Khả Chi: "...?!"
Gì vậy trời? Đang truyền dữ liệu qua phim ảnh đấy à?!
Quả nhiên không thể xem thường bất kỳ một nam chính nào đã đạt đến đỉnh cao chuyên nghiệp trong lĩnh vực của họ!
Dù phát hiện ra điều đó, Ninh Khả Chi cũng không dám cứ để thông báo nhắc nhở suốt lúc quay phim.
Bởi vì... chẳng ai muốn mình bị phân tâm trên phim trường cả!
Cậu không muốn lại phải trải qua cảm giác bị đạo diễn Lạc bắt quay lại thêm một lần nào nữa đâu.
Vị đại đạo diễn này tuy không mắng chửi, nhưng cái áp lực tinh thần mà ông tạo ra thực sự không phải người bình thường nào cũng chịu nổi.
Rất nhanh sau đó, phân cảnh khó nhằn nhất của cả hai đã tới.
Bối cảnh là sau khi Ngọc Sanh được đón vào phủ họ Phương, cậu ta đã vô tình tìm thấy cơ quan dẫn xuống địa lao và lén thả một phạm nhân mà Phương Thanh Yến đang giam giữ.
Điều này khiến Phương Thanh Yến nảy sinh nghi ngờ và dẫn đến một màn tra hỏi đầy căng thẳng.
Đoạn kịch bản này diễn ra khá suôn sẻ, nhưng khi xem lại qua màn hình, đạo diễn Lạc lại yêu cầu quay lại từ đầu.
Đã quá quen với tính cách quái chiêu của vị đạo diễn này, các nhân viên trong đoàn đều rèn luyện được một tinh thần thép.
Họ không một ai phàn nàn, chỉ im lặng chuẩn bị để thực hiện lại cảnh quay theo ý của ông.
Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Ninh Khả Chi cảm thấy lúc này mình nên nhanh chân rời khỏi sân khấu để nhường lại không gian riêng tư cho hai người bọn họ.Thế nhưng Ngu Nhiên lại tỏ ra còn căng thẳng hơn cả cậu, chỉ qua loa lau một vòng thuốc đỏ lên mu bàn tay, miệng lí nhí một câu cảm ơn rồi vội vàng định chuồn ra ngoài.Kết quả là vừa đến cửa, cậu ta đã bị Cố Trọng gọi lại.Ngu Nhiên hiển nhiên rất ngạc nhiên: "Cố lão sư?"Ninh Khả Chi: "..."Lúc này tôi có nên giả vờ như không tồn tại để rút lui không nhỉ?!Cậu gào thét trong lòng: Hai người muốn diễn trò gì thì diễn, nhưng đừng đứng chắn cửa được không! Ít nhất cũng phải cho khán giả một lối thoát hiểm an toàn chứ?!Tuy nhiên, hai người đang đối thoại ở đằng kia không thể nghe thấy tiếng lòng của Ninh Khả Chi, họ vẫn đứng sừng sững ngay lối ra vào.Cố Trọng lên tiếng: "Hôm đó... Thật ra là vì mấy cảnh quay sắp tới rất quan trọng, nên tôi mới gọi Khả Chi qua phòng để cùng xem lại kịch bản một chút..."Ninh Khả Chi đột nhiên bị nhắc tên: "?"Cậu im lặng nhìn người này, rồi lại nhìn người kia. Khi chạm phải ánh mắt của Ngu Nhiên, cậu nhận ra tai của đối phương bỗng chốc đỏ rực lên.Ngu Nhiên cũng thấy Ninh Khả Chi đang nhìn mình, cậu ta càng thêm luống cuống: "Xin, xin lỗi! Ninh ca, em, em... Thật sự xin lỗi, tại em hiểu lầm..."Ninh Khả Chi nghe xong lời xin lỗi mà đầy dấu chấm hỏi: "???"Cái gì cơ? Rốt cuộc chuyện này là sao?Ngu Nhiên nói lời xin lỗi xong liền chạy biến, nhìn cái bóng lưng vội vã ấy chẳng khác nào đang đi chạy nạn. Sau khi cậu ta đi rồi, Ninh Khả Chi mới bắt đầu xâu chuỗi lại đoạn hội thoại vừa rồi, cuối cùng cũng nhận ra vấn đề.Cố Trọng là đang giải thích thay cậu sao?Giải thích chuyện Ngu Nhiên tình cờ bắt gặp cậu đi ra từ phòng của anh hôm trước.Ninh Khả Chi lúc này mới muộn màng nhận ra: Đêm hôm khuya khoắt đi tìm nam chính bàn kịch bản, xem ra đúng là rất dễ gây hiểu lầm...Thực tế thì trong giới này, hành động đó gần như là một lời mời mọc mập mờ. Cố Trọng vào nghề đã lâu, chứng kiến quá nhiều chuyện như vậy, vốn dĩ anh không có hứng thú tham gia vào những trò này. Nhưng khi đối phương chủ động tìm đến, anh lại cảm thấy thử một chút cũng chẳng sao...Để rồi sau đó, anh chỉ nhận được một cậu thiếu niên ôm khư khư tập kịch bản, nghiêm túc đòi đối diễn với mình.Cố Trọng: "..." "............?"Anh đã có một khoảnh khắc nghi ngờ không biết có phải mình đang tự đa tình hay không. Và sự thật sau đó đã chứng minh... Chẳng cần nghi ngờ gì nữa, chính xác là anh tự đa tình thật.Ngồi đối diễn một cách đầy "trong sáng" suốt mấy đêm liền, Cố Trọng thực sự đã có những phát hiện mới mẻ về cậu thiếu niên này.Nghĩ đến đây, Cố Trọng mỉm cười: "Ở phim trường, hình như lúc nào cậu cũng nhìn cậu ta thì phải?"Cái tên "cậu ta" ở đây chính là Ngu Nhiên vừa mới rời đi.Ninh Khả Chi: Cảnh giác.jpgNhìn thì sao nào?! Bộ nhìn cũng không được à? Hai người còn chưa có kết hôn đâu mà đã quản rộng thế, Ngu Nhiên có biết anh khó tính vậy không?!Dù trong lòng đang đáp trả kịch liệt, nhưng bên ngoài, Ninh Khả Chi vẫn lựa chọn chiến thuật lảng tránh. Cậu giả vờ ngây thơ hỏi ngược lại: "Có ạ?"Cái biểu cảm này so với lúc trước cậu đứng bên lề đường, mặt dày bảo với mấy cô bé người hâm mộ rằng "Mọi người đều nói em trông rất giống Ninh Khả Chi", không thể nói là giống y đúc, mà phải nói là sao chép y nguyên.Cố Trọng khẽ cười thành tiếng.Đúng là đồ lừa đảo nhỏ.Ninh Khả Chi nhận ra điểm số vốn đang bị kẹt bỗng nhiên bắt đầu tăng trở lại. Thế nhưng lần này nó không tăng chậm rãi như mấy ngày trước, mà lại lúc trồi lúc sụt, hoàn toàn không theo một quy luật nào cả...Ninh Khả Chi: "???"Nam chính thế giới này khó chiều quá đi mất! Độ khó để công lược chắc sắp ngang ngửa với sư tôn đại nhân ở thế giới trước rồi!!Để tìm ra quy luật biến đổi này, Ninh Khả Chi đã yêu cầu hệ thống tắt chế độ thông báo định kỳ để trực tiếp theo dõi sự biến động số liệu của đối phương. Nhờ vậy, cậu phát hiện ra một chi tiết cực nhỏ mà nếu không để ý sẽ không thấy: Trong lúc quay phim, chính xác là khi máy quay đang hoạt động, điểm số của Cố Trọng tăng lên một cách chóng mặt, nhưng chỉ cần đạo diễn hô "Cut" một cái, nó liền lập tức tụt về vị trí cũ.Ninh Khả Chi: "...?!"Gì vậy trời? Đang truyền dữ liệu qua phim ảnh đấy à?!Quả nhiên không thể xem thường bất kỳ một nam chính nào đã đạt đến đỉnh cao chuyên nghiệp trong lĩnh vực của họ!Dù phát hiện ra điều đó, Ninh Khả Chi cũng không dám cứ để thông báo nhắc nhở suốt lúc quay phim. Bởi vì... chẳng ai muốn mình bị phân tâm trên phim trường cả! Cậu không muốn lại phải trải qua cảm giác bị đạo diễn Lạc bắt quay lại thêm một lần nào nữa đâu. Vị đại đạo diễn này tuy không mắng chửi, nhưng cái áp lực tinh thần mà ông tạo ra thực sự không phải người bình thường nào cũng chịu nổi.Rất nhanh sau đó, phân cảnh khó nhằn nhất của cả hai đã tới.Bối cảnh là sau khi Ngọc Sanh được đón vào phủ họ Phương, cậu ta đã vô tình tìm thấy cơ quan dẫn xuống địa lao và lén thả một phạm nhân mà Phương Thanh Yến đang giam giữ. Điều này khiến Phương Thanh Yến nảy sinh nghi ngờ và dẫn đến một màn tra hỏi đầy căng thẳng.Đoạn kịch bản này diễn ra khá suôn sẻ, nhưng khi xem lại qua màn hình, đạo diễn Lạc lại yêu cầu quay lại từ đầu. Đã quá quen với tính cách quái chiêu của vị đạo diễn này, các nhân viên trong đoàn đều rèn luyện được một tinh thần thép. Họ không một ai phàn nàn, chỉ im lặng chuẩn bị để thực hiện lại cảnh quay theo ý của ông.