Ninh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên…
Chương 200
Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Nhưng Ninh Khả Chi biết, lần này hoàn toàn khác.Không giống những lần bị hô "Cut" đầy mờ mịt trước đó, lần này cậu hiểu rõ vấn đề nằm ở đâu. Khi bị mũi súng chỉ vào chỗ hiểm, cho dù là đạo cụ, cho dù bên trong không có đạn... Ninh Khả Chi vẫn không cách nào khống chế được phản ứng căng thẳng theo bản năng của mình.Đó là bản năng sinh tồn đã ăn sâu vào máu thịt.Thực tế, nhờ cậu điều chỉnh biểu cảm khá nhanh nên những người xung quanh – ngoại trừ bạn diễn Cố Trọng – đều không nhận ra. Họ vẫn đinh ninh rằng đạo diễn Lạc lại đang muốn tìm kiếm một loại "cảm giác" mơ hồ nào đó. Nhưng sự thật không phải vậy.Đạo diễn Lạc tuy chỉ nhìn qua màn hình giám sát, không thể biết chính xác phản ứng cơ thể của cậu, nhưng trực giác thiên tài vẫn nhắc nhở ông rằng có điều gì đó "không đúng", "cảm giác không chuẩn"...Ninh Khả Chi: "..."Sau vài lần thử lại không thành công, cậu nhận ra mình không thể dựa vào vài lần lặp lại ngắn ngủi để giải quyết cái phản xạ có điều kiện đã được trui rèn qua hàng vạn lần sinh tử ở thế giới trước. Cậu dứt khoát ra hiệu xin đạo diễn Lạc cho nghỉ giải lao một lát.Thế là, dưới ánh mắt kinh ngạc như nhìn thấy thần thánh của cả đoàn phim, cậu thản nhiên đi về phía góc sân khấu...Ninh Khả Chi: "..." "........"Cái đầu cậu hiện giờ chỉ toàn loay hoay tìm cách giải quyết vấn đề, nhưng chạm phải những ánh mắt đó, cậu vẫn không nén nổi tiếng thở dài trong lòng.Mọi người tỉnh lại đi!! Xin nghỉ giải lao rõ ràng là để điều chỉnh trạng thái mà! Trong mắt mọi người đạo diễn Lạc rốt cuộc là loại ma quỷ gì vậy?!Sau một hồi thầm mắng mỏ, khi ngồi xuống góc phim trường, tâm trạng cậu mới bình ổn lại được đôi chút. Nhưng cũng chỉ là một chút mà thôi.Lần này không chỉ là vấn đề đóng phim, mà còn liên quan đến điểm số công lược. Ninh Khả Chi luôn tự hào mình chuyên nghiệp. Khi một công việc liên quan trực tiếp đến mạng sống, dù là kẻ lười biếng nhất cũng sẽ trở nên nỗ lực. Vậy mà hiện tại cậu lại như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, cố gắng thế nào cũng chỉ đến mức đó.Cậu bắt đầu tự trách mình. Trước đó cậu còn giận dỗi vì điểm số của Cố Trọng khó tăng, nhưng giờ nhìn lại, có lẽ vấn đề nằm ở chính cậu. Hai thế giới trước thuận lợi quá mức khiến cậu nảy sinh ảo tưởng rằng nhiệm vụ này chẳng có gì khó khăn, dẫn đến việc thiếu cảnh giác. Cậu đến thế giới này sớm như vậy, thậm chí còn tiếp cận Cố Trọng trước cả khi cốt truyện bắt đầu, vậy mà... vẫn chưa đâu vào đâu cả.Cậu biết vai chính thụ đã trọng sinh, cốt truyện chắc chắn sẽ biến động, vậy mà cậu vẫn chủ quan muốn dựa vào kịch bản gốc. Lần này may mắn nhận được vai "Ngọc Sanh", nhưng lỡ như có biến cố gì xảy ra thì sao?#Tự_trách.jpg##Khủng hoảng tinh thần và nghi ngờ bản thân#Hệ thống thấy ký chủ nhà mình suy sụp thì cuống cuồng cả lên: [Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ?!!! Đại lão của mình sắp gục ngã rồi! Mấy cái dữ liệu tâm lý học mình tải về sao chẳng có tác dụng gì hết vậy?!]Đang lúc tâm trí rối bời, một chiếc ly giấy bất chợt hiện ra trước mắt Ninh Khả Chi, hơi ấm từ miệng ly tỏa ra nhè nhẹ. Cậu ngẩn người một lát rồi chậm rãi đón lấy, nhìn thấy bên trong còn có vài hạt kỷ tử... Rất tốt, rất dưỡng sinh.Cậu khẽ nói "Cảm ơn". Lẽ ra cậu nên tỏ ra cảm động đến phát khóc một chút, nhưng lúc này thực sự không còn sức để diễn kịch nữa. Tâm trạng hiện giờ của cậu giống như kiểu "Đã thế rồi thì thôi", "Đằng nào cũng chẳng xong, bỏ đi cho rảnh nợ".Thấy Ninh Khả Chi im lặng, Cố Trọng đứng bên cạnh lên tiếng trước, giọng điệu pha chút ý cười: "Cũng khá đấy chứ, lúc tôi chĩa súng qua, tôi cứ lo cậu sẽ theo bản năng mà vật tôi xuống đất luôn...""Chuyện đó chẳng phải đã qua rồi sao?""Nói thế thì tôi còn phải cảm ơn cậu đấy, nếu không giờ này chắc tôi đang nằm trong bệnh viện rồi..."Ninh Khả Chi: "..."Đây là đang an ủi hay là đang mỉa mai vậy trời?Dù là kiểu nào thì cậu cũng chẳng thiết tha gì nữa. Cậu chỉ im lặng tặng cho vị Ảnh đế một ánh mắt – đại ý là mong anh dành cho tôi chút không gian riêng để tôi yên tĩnh một mình.Cố Trọng nhướng mày: Thái độ ghê gớm vậy sao?Anh đương nhiên hiểu ý của Ninh Khả Chi, nhưng anh không rời đi. Cố Trọng bắt đầu tự hỏi có phải yêu cầu của đạo diễn Lạc quá cao đã khiến cậu nhóc này bị áp lực đến mức ngẩn ngơ rồi không.Với thâm niên quen biết đạo diễn Lạc, anh nhìn ra được ông rất đánh giá cao Ninh Khả Chi. Cứ nhìn số lần quay lại thì biết, nếu là diễn viên khác, vị đạo diễn này chẳng rảnh rỗi mà tốn nhiều công sức dạy bảo như vậy. CUỐI CÙNG CŨNG ĐƯỢC 200 CHƯƠNG, ZUI QUÉ.
Nhưng Ninh Khả Chi biết, lần này hoàn toàn khác.
Không giống những lần bị hô "Cut" đầy mờ mịt trước đó, lần này cậu hiểu rõ vấn đề nằm ở đâu.
Khi bị mũi súng chỉ vào chỗ hiểm, cho dù là đạo cụ, cho dù bên trong không có đạn...
Ninh Khả Chi vẫn không cách nào khống chế được phản ứng căng thẳng theo bản năng của mình.
Đó là bản năng sinh tồn đã ăn sâu vào máu thịt.
Thực tế, nhờ cậu điều chỉnh biểu cảm khá nhanh nên những người xung quanh – ngoại trừ bạn diễn Cố Trọng – đều không nhận ra.
Họ vẫn đinh ninh rằng đạo diễn Lạc lại đang muốn tìm kiếm một loại "cảm giác" mơ hồ nào đó.
Nhưng sự thật không phải vậy.
Đạo diễn Lạc tuy chỉ nhìn qua màn hình giám sát, không thể biết chính xác phản ứng cơ thể của cậu, nhưng trực giác thiên tài vẫn nhắc nhở ông rằng có điều gì đó "không đúng", "cảm giác không chuẩn"...
Ninh Khả Chi: "..."
Sau vài lần thử lại không thành công, cậu nhận ra mình không thể dựa vào vài lần lặp lại ngắn ngủi để giải quyết cái phản xạ có điều kiện đã được trui rèn qua hàng vạn lần sinh tử ở thế giới trước.
Cậu dứt khoát ra hiệu xin đạo diễn Lạc cho nghỉ giải lao một lát.
Thế là, dưới ánh mắt kinh ngạc như nhìn thấy thần thánh của cả đoàn phim, cậu thản nhiên đi về phía góc sân khấu...
Ninh Khả Chi: "..." "........"
Cái đầu cậu hiện giờ chỉ toàn loay hoay tìm cách giải quyết vấn đề, nhưng chạm phải những ánh mắt đó, cậu vẫn không nén nổi tiếng thở dài trong lòng.
Mọi người tỉnh lại đi!!
Xin nghỉ giải lao rõ ràng là để điều chỉnh trạng thái mà!
Trong mắt mọi người đạo diễn Lạc rốt cuộc là loại ma quỷ gì vậy?!
Sau một hồi thầm mắng mỏ, khi ngồi xuống góc phim trường, tâm trạng cậu mới bình ổn lại được đôi chút.
Nhưng cũng chỉ là một chút mà thôi.
Lần này không chỉ là vấn đề đóng phim, mà còn liên quan đến điểm số công lược.
Ninh Khả Chi luôn tự hào mình chuyên nghiệp.
Khi một công việc liên quan trực tiếp đến mạng sống, dù là kẻ lười biếng nhất cũng sẽ trở nên nỗ lực.
Vậy mà hiện tại cậu lại như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, cố gắng thế nào cũng chỉ đến mức đó.
Cậu bắt đầu tự trách mình.
Trước đó cậu còn giận dỗi vì điểm số của Cố Trọng khó tăng, nhưng giờ nhìn lại, có lẽ vấn đề nằm ở chính cậu.
Hai thế giới trước thuận lợi quá mức khiến cậu nảy sinh ảo tưởng rằng nhiệm vụ này chẳng có gì khó khăn, dẫn đến việc thiếu cảnh giác.
Cậu đến thế giới này sớm như vậy, thậm chí còn tiếp cận Cố Trọng trước cả khi cốt truyện bắt đầu, vậy mà... vẫn chưa đâu vào đâu cả.
Cậu biết vai chính thụ đã trọng sinh, cốt truyện chắc chắn sẽ biến động, vậy mà cậu vẫn chủ quan muốn dựa vào kịch bản gốc.
Lần này may mắn nhận được vai "Ngọc Sanh", nhưng lỡ như có biến cố gì xảy ra thì sao?
#Tự_trách.jpg#
#Khủng hoảng tinh thần và nghi ngờ bản thân#
Hệ thống thấy ký chủ nhà mình suy sụp thì cuống cuồng cả lên:
[Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ?!!! Đại lão của mình sắp gục ngã rồi! Mấy cái dữ liệu tâm lý học mình tải về sao chẳng có tác dụng gì hết vậy?!]
Đang lúc tâm trí rối bời, một chiếc ly giấy bất chợt hiện ra trước mắt Ninh Khả Chi, hơi ấm từ miệng ly tỏa ra nhè nhẹ.
Cậu ngẩn người một lát rồi chậm rãi đón lấy, nhìn thấy bên trong còn có vài hạt kỷ tử... Rất tốt, rất dưỡng sinh.
Cậu khẽ nói "Cảm ơn". Lẽ ra cậu nên tỏ ra cảm động đến phát khóc một chút, nhưng lúc này thực sự không còn sức để diễn kịch nữa.
Tâm trạng hiện giờ của cậu giống như kiểu "Đã thế rồi thì thôi", "Đằng nào cũng chẳng xong, bỏ đi cho rảnh nợ".
Thấy Ninh Khả Chi im lặng, Cố Trọng đứng bên cạnh lên tiếng trước, giọng điệu pha chút ý cười:
"Cũng khá đấy chứ, lúc tôi chĩa súng qua, tôi cứ lo cậu sẽ theo bản năng mà vật tôi xuống đất luôn..."
"Chuyện đó chẳng phải đã qua rồi sao?"
"Nói thế thì tôi còn phải cảm ơn cậu đấy, nếu không giờ này chắc tôi đang nằm trong bệnh viện rồi..."
Ninh Khả Chi: "..."
Đây là đang an ủi hay là đang mỉa mai vậy trời?
Dù là kiểu nào thì cậu cũng chẳng thiết tha gì nữa.
Cậu chỉ im lặng tặng cho vị Ảnh đế một ánh mắt – đại ý là mong anh dành cho tôi chút không gian riêng để tôi yên tĩnh một mình.
Cố Trọng nhướng mày: Thái độ ghê gớm vậy sao?
Anh đương nhiên hiểu ý của Ninh Khả Chi, nhưng anh không rời đi.
Cố Trọng bắt đầu tự hỏi có phải yêu cầu của đạo diễn Lạc quá cao đã khiến cậu nhóc này bị áp lực đến mức ngẩn ngơ rồi không.
Với thâm niên quen biết đạo diễn Lạc, anh nhìn ra được ông rất đánh giá cao Ninh Khả Chi.
Cứ nhìn số lần quay lại thì biết, nếu là diễn viên khác, vị đạo diễn này chẳng rảnh rỗi mà tốn nhiều công sức dạy bảo như vậy.
CUỐI CÙNG CŨNG ĐƯỢC 200 CHƯƠNG, ZUI QUÉ.
Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Nhưng Ninh Khả Chi biết, lần này hoàn toàn khác.Không giống những lần bị hô "Cut" đầy mờ mịt trước đó, lần này cậu hiểu rõ vấn đề nằm ở đâu. Khi bị mũi súng chỉ vào chỗ hiểm, cho dù là đạo cụ, cho dù bên trong không có đạn... Ninh Khả Chi vẫn không cách nào khống chế được phản ứng căng thẳng theo bản năng của mình.Đó là bản năng sinh tồn đã ăn sâu vào máu thịt.Thực tế, nhờ cậu điều chỉnh biểu cảm khá nhanh nên những người xung quanh – ngoại trừ bạn diễn Cố Trọng – đều không nhận ra. Họ vẫn đinh ninh rằng đạo diễn Lạc lại đang muốn tìm kiếm một loại "cảm giác" mơ hồ nào đó. Nhưng sự thật không phải vậy.Đạo diễn Lạc tuy chỉ nhìn qua màn hình giám sát, không thể biết chính xác phản ứng cơ thể của cậu, nhưng trực giác thiên tài vẫn nhắc nhở ông rằng có điều gì đó "không đúng", "cảm giác không chuẩn"...Ninh Khả Chi: "..."Sau vài lần thử lại không thành công, cậu nhận ra mình không thể dựa vào vài lần lặp lại ngắn ngủi để giải quyết cái phản xạ có điều kiện đã được trui rèn qua hàng vạn lần sinh tử ở thế giới trước. Cậu dứt khoát ra hiệu xin đạo diễn Lạc cho nghỉ giải lao một lát.Thế là, dưới ánh mắt kinh ngạc như nhìn thấy thần thánh của cả đoàn phim, cậu thản nhiên đi về phía góc sân khấu...Ninh Khả Chi: "..." "........"Cái đầu cậu hiện giờ chỉ toàn loay hoay tìm cách giải quyết vấn đề, nhưng chạm phải những ánh mắt đó, cậu vẫn không nén nổi tiếng thở dài trong lòng.Mọi người tỉnh lại đi!! Xin nghỉ giải lao rõ ràng là để điều chỉnh trạng thái mà! Trong mắt mọi người đạo diễn Lạc rốt cuộc là loại ma quỷ gì vậy?!Sau một hồi thầm mắng mỏ, khi ngồi xuống góc phim trường, tâm trạng cậu mới bình ổn lại được đôi chút. Nhưng cũng chỉ là một chút mà thôi.Lần này không chỉ là vấn đề đóng phim, mà còn liên quan đến điểm số công lược. Ninh Khả Chi luôn tự hào mình chuyên nghiệp. Khi một công việc liên quan trực tiếp đến mạng sống, dù là kẻ lười biếng nhất cũng sẽ trở nên nỗ lực. Vậy mà hiện tại cậu lại như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, cố gắng thế nào cũng chỉ đến mức đó.Cậu bắt đầu tự trách mình. Trước đó cậu còn giận dỗi vì điểm số của Cố Trọng khó tăng, nhưng giờ nhìn lại, có lẽ vấn đề nằm ở chính cậu. Hai thế giới trước thuận lợi quá mức khiến cậu nảy sinh ảo tưởng rằng nhiệm vụ này chẳng có gì khó khăn, dẫn đến việc thiếu cảnh giác. Cậu đến thế giới này sớm như vậy, thậm chí còn tiếp cận Cố Trọng trước cả khi cốt truyện bắt đầu, vậy mà... vẫn chưa đâu vào đâu cả.Cậu biết vai chính thụ đã trọng sinh, cốt truyện chắc chắn sẽ biến động, vậy mà cậu vẫn chủ quan muốn dựa vào kịch bản gốc. Lần này may mắn nhận được vai "Ngọc Sanh", nhưng lỡ như có biến cố gì xảy ra thì sao?#Tự_trách.jpg##Khủng hoảng tinh thần và nghi ngờ bản thân#Hệ thống thấy ký chủ nhà mình suy sụp thì cuống cuồng cả lên: [Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ?!!! Đại lão của mình sắp gục ngã rồi! Mấy cái dữ liệu tâm lý học mình tải về sao chẳng có tác dụng gì hết vậy?!]Đang lúc tâm trí rối bời, một chiếc ly giấy bất chợt hiện ra trước mắt Ninh Khả Chi, hơi ấm từ miệng ly tỏa ra nhè nhẹ. Cậu ngẩn người một lát rồi chậm rãi đón lấy, nhìn thấy bên trong còn có vài hạt kỷ tử... Rất tốt, rất dưỡng sinh.Cậu khẽ nói "Cảm ơn". Lẽ ra cậu nên tỏ ra cảm động đến phát khóc một chút, nhưng lúc này thực sự không còn sức để diễn kịch nữa. Tâm trạng hiện giờ của cậu giống như kiểu "Đã thế rồi thì thôi", "Đằng nào cũng chẳng xong, bỏ đi cho rảnh nợ".Thấy Ninh Khả Chi im lặng, Cố Trọng đứng bên cạnh lên tiếng trước, giọng điệu pha chút ý cười: "Cũng khá đấy chứ, lúc tôi chĩa súng qua, tôi cứ lo cậu sẽ theo bản năng mà vật tôi xuống đất luôn...""Chuyện đó chẳng phải đã qua rồi sao?""Nói thế thì tôi còn phải cảm ơn cậu đấy, nếu không giờ này chắc tôi đang nằm trong bệnh viện rồi..."Ninh Khả Chi: "..."Đây là đang an ủi hay là đang mỉa mai vậy trời?Dù là kiểu nào thì cậu cũng chẳng thiết tha gì nữa. Cậu chỉ im lặng tặng cho vị Ảnh đế một ánh mắt – đại ý là mong anh dành cho tôi chút không gian riêng để tôi yên tĩnh một mình.Cố Trọng nhướng mày: Thái độ ghê gớm vậy sao?Anh đương nhiên hiểu ý của Ninh Khả Chi, nhưng anh không rời đi. Cố Trọng bắt đầu tự hỏi có phải yêu cầu của đạo diễn Lạc quá cao đã khiến cậu nhóc này bị áp lực đến mức ngẩn ngơ rồi không.Với thâm niên quen biết đạo diễn Lạc, anh nhìn ra được ông rất đánh giá cao Ninh Khả Chi. Cứ nhìn số lần quay lại thì biết, nếu là diễn viên khác, vị đạo diễn này chẳng rảnh rỗi mà tốn nhiều công sức dạy bảo như vậy. CUỐI CÙNG CŨNG ĐƯỢC 200 CHƯƠNG, ZUI QUÉ.