Ninh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên…
Chương 204
Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Khi dùng [Mũi tên của thần tình yêu], Ninh Khả Chi cảm thấy mình đúng là đã nghĩ ra một ý tưởng thiên tài.Mục tiêu của kỹ năng được thiết lập là "Phương Thanh Yến".Trước hết, điều này hoàn toàn khớp với tình trạng "phim giả tình thật" với Ảnh đế Cố trong nguyên tác. Hơn nữa "Phương Thanh Yến" dù sao cũng là một nhân vật hư cấu, trong phim lại yêu thương Ngọc Sanh sâu đậm, nên cậu không cần lo lắng bản thân vì "yêu mà không được" mà có những hành động quá khích. Sau đó, vấn đề rắc rối vì liên tục bị cắt cảnh trước kia cũng được giải quyết dễ dàng...Một mũi tên trúng hai đích, Ninh Khả Chi thực sự tự phục cái trí thông minh đột xuất của mình.Thế nhưng sự thật chứng minh, khả năng suy tính của người bình thường có hạn, cách làm này của Ninh Khả Chi tuy có hiệu quả nhưng tác dụng phụ cũng không hề nhỏ.Trong cảnh quay cuối cùng của bộ phim chính là cảnh đóng máy thực sự đạo diễn Lạc đã quyết định một cái kết thúc là tất cả cùng hy sinh: xả thân vì nước.Trong dòng thác lũ của thời đại đang cuồn cuộn đổ xuống, không một ai có thể may mắn thoát khỏi, tình yêu cá nhân thực sự nhỏ bé đến mức không thể nhỏ bé hơn...Chỉ là lúc đó Ninh Khả Chi đã không còn tâm trí để ý xem cái kết này có nâng tầm chủ đề hay không.Ngọc Sanh vốn có cơ hội để rời đi, chính Phương Thanh Yến đã sắp xếp cho cậu rời thành.Nhưng cuối cùng cậu vẫn quay lại.Lúc Phương Thanh Yến định nhìn lại lần cuối dinh thự họ Phương đầy ắp kỷ niệm này, người vốn nên ở trong ký ức lại đột ngột xuất hiện trước mắt anh."Quay lại làm gì?"Trước câu hỏi đó, người kia lại mỉm cười: "Đi cùng anh."Không còn phục trang lộng lẫy, cũng chẳng còn lớp trang điểm cầu kỳ, nhưng nụ cười đó còn rạng rỡ và thu hút hơn cả lúc ánh mắt đưa tình trên sân khấu kịch....Ninh Khả Chi quay đến tận giai đoạn sau mới biết từ kịch bản của mình rằng... Không, phải nói là "Ngọc Sanh", thực chất là một nhân viên tình báo của một tổ chức lớn.Ninh Khả Chi: "..."Cốt truyện này thế mà lại có cả màn "kịch trong kịch" thành công đến vậy sao?! Ngay từ đầu cậu cảm thấy "Ngọc Sanh đang diễn kịch trước mặt Phương Thanh Yến" hóa ra lại là sự thật?!... Chẳng qua khi đã đợi đến lúc đó, mọi thứ đều không còn quan trọng nữa.Người mình "yêu" sâu đậm, không liên quan đến thân phận, cũng chẳng liên quan đến lập trường.Sau khi mất đi "người yêu", Ninh Khả Chi nằm bẹp suốt mấy ngày như người mất hồn, đến khi tỉnh táo lại vẫn thấy lòng mình trống rỗng, tê dại.Theo cách nói ở thế giới trước, đây gọi là "trải qua kiếp nạn tình ái" nhỉ?Đúng là cái loại "tình cảm" này thực sự không phải thứ người thường có thể chịu đựng nổi!Lần này Ninh Khả Chi như được trải nghiệm thực tế, cậu đã có thể thấu hiểu tâm trạng của những người đi trước trong bản tự thú.Dù sao đây cũng là một mối tình "hai bên tình nguyện" (dù chỉ là trong phim), nếu trạng thái này xảy ra với người thật, rồi phải đứng nhìn cặp đôi chính yêu thương nhau...Không!! Không dám tưởng tượng, không dám nghĩ tiếp nữa!!Cứ nghĩ đến là lại muốn phá hủy cả thế giới!Ninh Khả Chi cảm thấy tâm trạng mình đang rối bời, mà bên phía Cố Trọng tình hình cũng chẳng khá khẩm gì hơn.Mấy ngày nay người đại diện nói chuyện với anh đều rất cẩn thận: "Anh Cố, đây là kịch bản bên đạo diễn Lưu gửi tới... anh xem qua nhé?"Cố Trọng cầm quyển sách nửa ngày không lật nổi một trang, khẽ ngước mắt nhìn qua.Ánh mắt đó khiến người đại diện cứng đờ cả người.Cố Trọng dường như cũng nhận ra trạng thái của mình không ổn, anh day day sống mũi cố gắng làm vẻ mặt dịu lại, nhưng lời nói ra lại rất dứt khoát, thậm chí từ chối không chỉ một người: "Gửi trả lại hết kịch bản đi, dạo này tôi không nhận phim mới..."Người đại diện không có ý kiến gì mà đồng ý ngay, cũng không hỏi lại.Đạt đến đẳng cấp của Cố Trọng thì phần lớn đều là phim tự đầu tư, đương nhiên ý muốn của ông chủ là quan trọng nhất.Chỉ là sau nhiều năm hợp tác, trước khi đi người đại diện vẫn không nén nổi lo lắng mà nhìn lại một cái: "Anh Cố, hay là để tôi đặt lịch tư vấn tâm lý cho anh?"Người đại diện biết rõ chuyện gì đang xảy ra, Cố Trọng trước đây cũng từng gặp tình cảnh tương tự đó là phim đóng máy rồi nhưng người vẫn chưa thoát ra khỏi nhân vật.Thực sự nhập tâm vào một nhân vật rất tốn tâm sức... nhất là với những nhân vật có nội tâm phức tạp.Có điều tình trạng "không thoát được vai" này thường chỉ xảy ra vào nhiều năm trước, khi Cố Trọng đóng nhiều vai diễn hơn, tốc độ thoát vai của anh cũng ngày một nhanh, những vấn đề như vậy rất hiếm khi xuất hiện.Không ngờ lần này sau khi quay xong lại tái phát.... Hơn nữa, thời gian này cũng quá dài rồi.Dù là phim của đạo diễn Lạc đi chăng nữa thì điều này cũng không bình thường...Cố Trọng lắc đầu từ chối lời đề nghị của người đại diện.Anh biết rất rõ, can thiệp tâm lý không có tác dụng gì lớn.Thấy anh từ chối, người đại diện dù lo lắng nhưng cũng không khuyên thêm nữa.Dù sao đối phương đã đóng quá nhiều nhân vật, trong đó không thiếu những kẻ g·iết người b**n th** hay những kẻ điên rồ... Không lý nào một vị quân phiệt bình thường lại làm anh gục ngã, anh vẫn tin vào khả năng tự điều chỉnh của Ảnh đế.Nghĩ vậy, người đại diện lại cảm thấy có lẽ không phải vì nhân vật...Có thể chỉ là gần đây quá mệt mỏi, Ảnh đế muốn được yên tĩnh nghỉ ngơi chăng?Chỉ là ngay lúc sắp đóng cửa, người đại diện quay đầu nhìn lại, thấy Cố Trọng đang nhìn chằm chằm vào một giao diện nhắn tin trống không, không rõ đang nghĩ gì.Mãi cho đến khi cánh cửa hoàn toàn khép lại, Cố Trọng vẫn không bấm một nút nào, anh cất chiếc điện thoại đã tự động khóa màn hình đi.
Khi dùng [Mũi tên của thần tình yêu], Ninh Khả Chi cảm thấy mình đúng là đã nghĩ ra một ý tưởng thiên tài.
Mục tiêu của kỹ năng được thiết lập là "Phương Thanh Yến".
Trước hết, điều này hoàn toàn khớp với tình trạng "phim giả tình thật" với Ảnh đế Cố trong nguyên tác.
Hơn nữa "Phương Thanh Yến" dù sao cũng là một nhân vật hư cấu, trong phim lại yêu thương Ngọc Sanh sâu đậm, nên cậu không cần lo lắng bản thân vì "yêu mà không được" mà có những hành động quá khích.
Sau đó, vấn đề rắc rối vì liên tục bị cắt cảnh trước kia cũng được giải quyết dễ dàng...
Một mũi tên trúng hai đích, Ninh Khả Chi thực sự tự phục cái trí thông minh đột xuất của mình.
Thế nhưng sự thật chứng minh, khả năng suy tính của người bình thường có hạn, cách làm này của Ninh Khả Chi tuy có hiệu quả nhưng tác dụng phụ cũng không hề nhỏ.
Trong cảnh quay cuối cùng của bộ phim chính là cảnh đóng máy thực sự đạo diễn Lạc đã quyết định một cái kết thúc là tất cả cùng hy sinh: xả thân vì nước.
Trong dòng thác lũ của thời đại đang cuồn cuộn đổ xuống, không một ai có thể may mắn thoát khỏi, tình yêu cá nhân thực sự nhỏ bé đến mức không thể nhỏ bé hơn...
Chỉ là lúc đó Ninh Khả Chi đã không còn tâm trí để ý xem cái kết này có nâng tầm chủ đề hay không.
Ngọc Sanh vốn có cơ hội để rời đi, chính Phương Thanh Yến đã sắp xếp cho cậu rời thành.
Nhưng cuối cùng cậu vẫn quay lại.
Lúc Phương Thanh Yến định nhìn lại lần cuối dinh thự họ Phương đầy ắp kỷ niệm này, người vốn nên ở trong ký ức lại đột ngột xuất hiện trước mắt anh.
"Quay lại làm gì?"
Trước câu hỏi đó, người kia lại mỉm cười: "Đi cùng anh."
Không còn phục trang lộng lẫy, cũng chẳng còn lớp trang điểm cầu kỳ, nhưng nụ cười đó còn rạng rỡ và thu hút hơn cả lúc ánh mắt đưa tình trên sân khấu kịch.
...
Ninh Khả Chi quay đến tận giai đoạn sau mới biết từ kịch bản của mình rằng...
Không, phải nói là "Ngọc Sanh", thực chất là một nhân viên tình báo của một tổ chức lớn.
Ninh Khả Chi: "..."
Cốt truyện này thế mà lại có cả màn "kịch trong kịch" thành công đến vậy sao?!
Ngay từ đầu cậu cảm thấy "Ngọc Sanh đang diễn kịch trước mặt Phương Thanh Yến" hóa ra lại là sự thật?!
... Chẳng qua khi đã đợi đến lúc đó, mọi thứ đều không còn quan trọng nữa.
Người mình "yêu" sâu đậm, không liên quan đến thân phận, cũng chẳng liên quan đến lập trường.
Sau khi mất đi "người yêu", Ninh Khả Chi nằm bẹp suốt mấy ngày như người mất hồn, đến khi tỉnh táo lại vẫn thấy lòng mình trống rỗng, tê dại.
Theo cách nói ở thế giới trước, đây gọi là "trải qua kiếp nạn tình ái" nhỉ?
Đúng là cái loại "tình cảm" này thực sự không phải thứ người thường có thể chịu đựng nổi!
Lần này Ninh Khả Chi như được trải nghiệm thực tế, cậu đã có thể thấu hiểu tâm trạng của những người đi trước trong bản tự thú.
Dù sao đây cũng là một mối tình "hai bên tình nguyện" (dù chỉ là trong phim), nếu trạng thái này xảy ra với người thật, rồi phải đứng nhìn cặp đôi chính yêu thương nhau...
Không!! Không dám tưởng tượng, không dám nghĩ tiếp nữa!!
Cứ nghĩ đến là lại muốn phá hủy cả thế giới!
Ninh Khả Chi cảm thấy tâm trạng mình đang rối bời, mà bên phía Cố Trọng tình hình cũng chẳng khá khẩm gì hơn.
Mấy ngày nay người đại diện nói chuyện với anh đều rất cẩn thận:
"Anh Cố, đây là kịch bản bên đạo diễn Lưu gửi tới... anh xem qua nhé?"
Cố Trọng cầm quyển sách nửa ngày không lật nổi một trang, khẽ ngước mắt nhìn qua.
Ánh mắt đó khiến người đại diện cứng đờ cả người.
Cố Trọng dường như cũng nhận ra trạng thái của mình không ổn, anh day day sống mũi cố gắng làm vẻ mặt dịu lại, nhưng lời nói ra lại rất dứt khoát, thậm chí từ chối không chỉ một người:
"Gửi trả lại hết kịch bản đi, dạo này tôi không nhận phim mới..."
Người đại diện không có ý kiến gì mà đồng ý ngay, cũng không hỏi lại.
Đạt đến đẳng cấp của Cố Trọng thì phần lớn đều là phim tự đầu tư, đương nhiên ý muốn của ông chủ là quan trọng nhất.
Chỉ là sau nhiều năm hợp tác, trước khi đi người đại diện vẫn không nén nổi lo lắng mà nhìn lại một cái:
"Anh Cố, hay là để tôi đặt lịch tư vấn tâm lý cho anh?"
Người đại diện biết rõ chuyện gì đang xảy ra, Cố Trọng trước đây cũng từng gặp tình cảnh tương tự đó là phim đóng máy rồi nhưng người vẫn chưa thoát ra khỏi nhân vật.
Thực sự nhập tâm vào một nhân vật rất tốn tâm sức... nhất là với những nhân vật có nội tâm phức tạp.
Có điều tình trạng "không thoát được vai" này thường chỉ xảy ra vào nhiều năm trước, khi Cố Trọng đóng nhiều vai diễn hơn, tốc độ thoát vai của anh cũng ngày một nhanh, những vấn đề như vậy rất hiếm khi xuất hiện.
Không ngờ lần này sau khi quay xong lại tái phát.
... Hơn nữa, thời gian này cũng quá dài rồi.
Dù là phim của đạo diễn Lạc đi chăng nữa thì điều này cũng không bình thường...
Cố Trọng lắc đầu từ chối lời đề nghị của người đại diện.
Anh biết rất rõ, can thiệp tâm lý không có tác dụng gì lớn.
Thấy anh từ chối, người đại diện dù lo lắng nhưng cũng không khuyên thêm nữa.
Dù sao đối phương đã đóng quá nhiều nhân vật, trong đó không thiếu những kẻ g·iết người b**n th** hay những kẻ điên rồ...
Không lý nào một vị quân phiệt bình thường lại làm anh gục ngã, anh vẫn tin vào khả năng tự điều chỉnh của Ảnh đế.
Nghĩ vậy, người đại diện lại cảm thấy có lẽ không phải vì nhân vật...
Có thể chỉ là gần đây quá mệt mỏi, Ảnh đế muốn được yên tĩnh nghỉ ngơi chăng?
Chỉ là ngay lúc sắp đóng cửa, người đại diện quay đầu nhìn lại, thấy Cố Trọng đang nhìn chằm chằm vào một giao diện nhắn tin trống không, không rõ đang nghĩ gì.
Mãi cho đến khi cánh cửa hoàn toàn khép lại, Cố Trọng vẫn không bấm một nút nào, anh cất chiếc điện thoại đã tự động khóa màn hình đi.
Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Khi dùng [Mũi tên của thần tình yêu], Ninh Khả Chi cảm thấy mình đúng là đã nghĩ ra một ý tưởng thiên tài.Mục tiêu của kỹ năng được thiết lập là "Phương Thanh Yến".Trước hết, điều này hoàn toàn khớp với tình trạng "phim giả tình thật" với Ảnh đế Cố trong nguyên tác. Hơn nữa "Phương Thanh Yến" dù sao cũng là một nhân vật hư cấu, trong phim lại yêu thương Ngọc Sanh sâu đậm, nên cậu không cần lo lắng bản thân vì "yêu mà không được" mà có những hành động quá khích. Sau đó, vấn đề rắc rối vì liên tục bị cắt cảnh trước kia cũng được giải quyết dễ dàng...Một mũi tên trúng hai đích, Ninh Khả Chi thực sự tự phục cái trí thông minh đột xuất của mình.Thế nhưng sự thật chứng minh, khả năng suy tính của người bình thường có hạn, cách làm này của Ninh Khả Chi tuy có hiệu quả nhưng tác dụng phụ cũng không hề nhỏ.Trong cảnh quay cuối cùng của bộ phim chính là cảnh đóng máy thực sự đạo diễn Lạc đã quyết định một cái kết thúc là tất cả cùng hy sinh: xả thân vì nước.Trong dòng thác lũ của thời đại đang cuồn cuộn đổ xuống, không một ai có thể may mắn thoát khỏi, tình yêu cá nhân thực sự nhỏ bé đến mức không thể nhỏ bé hơn...Chỉ là lúc đó Ninh Khả Chi đã không còn tâm trí để ý xem cái kết này có nâng tầm chủ đề hay không.Ngọc Sanh vốn có cơ hội để rời đi, chính Phương Thanh Yến đã sắp xếp cho cậu rời thành.Nhưng cuối cùng cậu vẫn quay lại.Lúc Phương Thanh Yến định nhìn lại lần cuối dinh thự họ Phương đầy ắp kỷ niệm này, người vốn nên ở trong ký ức lại đột ngột xuất hiện trước mắt anh."Quay lại làm gì?"Trước câu hỏi đó, người kia lại mỉm cười: "Đi cùng anh."Không còn phục trang lộng lẫy, cũng chẳng còn lớp trang điểm cầu kỳ, nhưng nụ cười đó còn rạng rỡ và thu hút hơn cả lúc ánh mắt đưa tình trên sân khấu kịch....Ninh Khả Chi quay đến tận giai đoạn sau mới biết từ kịch bản của mình rằng... Không, phải nói là "Ngọc Sanh", thực chất là một nhân viên tình báo của một tổ chức lớn.Ninh Khả Chi: "..."Cốt truyện này thế mà lại có cả màn "kịch trong kịch" thành công đến vậy sao?! Ngay từ đầu cậu cảm thấy "Ngọc Sanh đang diễn kịch trước mặt Phương Thanh Yến" hóa ra lại là sự thật?!... Chẳng qua khi đã đợi đến lúc đó, mọi thứ đều không còn quan trọng nữa.Người mình "yêu" sâu đậm, không liên quan đến thân phận, cũng chẳng liên quan đến lập trường.Sau khi mất đi "người yêu", Ninh Khả Chi nằm bẹp suốt mấy ngày như người mất hồn, đến khi tỉnh táo lại vẫn thấy lòng mình trống rỗng, tê dại.Theo cách nói ở thế giới trước, đây gọi là "trải qua kiếp nạn tình ái" nhỉ?Đúng là cái loại "tình cảm" này thực sự không phải thứ người thường có thể chịu đựng nổi!Lần này Ninh Khả Chi như được trải nghiệm thực tế, cậu đã có thể thấu hiểu tâm trạng của những người đi trước trong bản tự thú.Dù sao đây cũng là một mối tình "hai bên tình nguyện" (dù chỉ là trong phim), nếu trạng thái này xảy ra với người thật, rồi phải đứng nhìn cặp đôi chính yêu thương nhau...Không!! Không dám tưởng tượng, không dám nghĩ tiếp nữa!!Cứ nghĩ đến là lại muốn phá hủy cả thế giới!Ninh Khả Chi cảm thấy tâm trạng mình đang rối bời, mà bên phía Cố Trọng tình hình cũng chẳng khá khẩm gì hơn.Mấy ngày nay người đại diện nói chuyện với anh đều rất cẩn thận: "Anh Cố, đây là kịch bản bên đạo diễn Lưu gửi tới... anh xem qua nhé?"Cố Trọng cầm quyển sách nửa ngày không lật nổi một trang, khẽ ngước mắt nhìn qua.Ánh mắt đó khiến người đại diện cứng đờ cả người.Cố Trọng dường như cũng nhận ra trạng thái của mình không ổn, anh day day sống mũi cố gắng làm vẻ mặt dịu lại, nhưng lời nói ra lại rất dứt khoát, thậm chí từ chối không chỉ một người: "Gửi trả lại hết kịch bản đi, dạo này tôi không nhận phim mới..."Người đại diện không có ý kiến gì mà đồng ý ngay, cũng không hỏi lại.Đạt đến đẳng cấp của Cố Trọng thì phần lớn đều là phim tự đầu tư, đương nhiên ý muốn của ông chủ là quan trọng nhất.Chỉ là sau nhiều năm hợp tác, trước khi đi người đại diện vẫn không nén nổi lo lắng mà nhìn lại một cái: "Anh Cố, hay là để tôi đặt lịch tư vấn tâm lý cho anh?"Người đại diện biết rõ chuyện gì đang xảy ra, Cố Trọng trước đây cũng từng gặp tình cảnh tương tự đó là phim đóng máy rồi nhưng người vẫn chưa thoát ra khỏi nhân vật.Thực sự nhập tâm vào một nhân vật rất tốn tâm sức... nhất là với những nhân vật có nội tâm phức tạp.Có điều tình trạng "không thoát được vai" này thường chỉ xảy ra vào nhiều năm trước, khi Cố Trọng đóng nhiều vai diễn hơn, tốc độ thoát vai của anh cũng ngày một nhanh, những vấn đề như vậy rất hiếm khi xuất hiện.Không ngờ lần này sau khi quay xong lại tái phát.... Hơn nữa, thời gian này cũng quá dài rồi.Dù là phim của đạo diễn Lạc đi chăng nữa thì điều này cũng không bình thường...Cố Trọng lắc đầu từ chối lời đề nghị của người đại diện.Anh biết rất rõ, can thiệp tâm lý không có tác dụng gì lớn.Thấy anh từ chối, người đại diện dù lo lắng nhưng cũng không khuyên thêm nữa.Dù sao đối phương đã đóng quá nhiều nhân vật, trong đó không thiếu những kẻ g·iết người b**n th** hay những kẻ điên rồ... Không lý nào một vị quân phiệt bình thường lại làm anh gục ngã, anh vẫn tin vào khả năng tự điều chỉnh của Ảnh đế.Nghĩ vậy, người đại diện lại cảm thấy có lẽ không phải vì nhân vật...Có thể chỉ là gần đây quá mệt mỏi, Ảnh đế muốn được yên tĩnh nghỉ ngơi chăng?Chỉ là ngay lúc sắp đóng cửa, người đại diện quay đầu nhìn lại, thấy Cố Trọng đang nhìn chằm chằm vào một giao diện nhắn tin trống không, không rõ đang nghĩ gì.Mãi cho đến khi cánh cửa hoàn toàn khép lại, Cố Trọng vẫn không bấm một nút nào, anh cất chiếc điện thoại đã tự động khóa màn hình đi.