Ninh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên…

Chương 205

Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Trái ngược với vẻ buồn bã của Cố Trọng, nhờ kỹ năng vẫn còn hiệu lực mà Ninh Khả Chi đã sớm thoát khỏi trạng thái u sầu.Chuyện này không phải vì tâm lý của cậu xuất sắc đến thế nào…Dù Ninh Khả Chi cảm thấy sau khi kinh qua bao nhiêu thế giới, tinh thần mình đã đạt tới mức dù có thấy khủng long chạy ngoài đường cũng có thể mặt không đổi sắc mà chấp nhận thực tế. Gần đây để cải thiện tâm trạng cho cậu, hệ thống cứ liên tục phát đủ loại phim thảm họa, hy vọng cậu thấy được cảnh nhân loại tuyệt diệt mà nhận ra nỗi buồn của mình chẳng thấm tháp vào đâu... Ninh Khả Chi tự thấy mình chưa bi thảm đến mức muốn thế giới nổ tung, nhưng vẫn ghi nhận lòng tốt của hệ thống.Nhưng thực tế, thứ giúp cậu vực dậy tinh thần lại chính là phần thưởng rút thăm sau khi hoàn thành cốt truyện "phim giả tình thật" với Ảnh đế Cố. Đây là lần đầu tiên sau bao lâu làm nhiệm vụ, Ninh Khả Chi mới rút được một phần thưởng lặp lại: Chính là [Thân thể băng tuyết] từng giúp cậu giữ xác rồng ở thế giới trước.Ban đầu Ninh Khả Chi quẳng nó sang một bên chẳng thèm ngó ngàng. Dù thế giới trước đã chứng minh kỹ năng này lợi hại hơn cậu tưởng, nhưng ở đây chẳng có xác rồng nào để giữ cả. Cậu cũng không muốn biến thành một người băng không có hơi ấm, hay là đổi sang một bộ tóc bạc trắng (vốn là tạo hình cậu mới vừa quay xong)... nên cũng chẳng thiết tha gì.Ninh Khả Chi cứ thẫn thờ suốt mấy ngày, cuối cùng dưới sự thúc giục cẩn thận của hệ thống, cậu mới thử kích hoạt kỹ năng này xem sao.Hiệu quả đến ngay lập tức.Tâm trạng cậu bình tĩnh lại hẳn.Không, cũng không hẳn là bình tĩnh... Ninh Khả Chi chắc chắn mình vẫn còn đang buồn, nhưng lý trí đã chiếm lấy phần lớn suy nghĩ. Cậu có thể tỉnh táo nhận ra "Phương Thanh Yến" chỉ là một nhân vật không có thực. Với nhận thức rõ ràng đó, những cảm xúc cuồn cuộn cuối cùng cũng lắng xuống: Cảm giác ấy giống như vừa xem một bộ phim cực kỳ cảm động, dù có đau lòng xót xa thật đấy nhưng vẫn có một bức tường ngăn cách....Thế nhưng ngay khi lý trí trở lại, nghĩ đến việc mình vừa làm gì... Ninh Khả Chi lập tức nhảy dựng lên, lao thẳng vào nhà vệ sinh soi gương.Cậu phải giải thích thế nào nếu tóc mình đột nhiên bạc trắng đây?!!"Thuốc nhuộm bị phai màu" à?!!Nửa phút sau, thấy tóc mình vẫn đen nhánh, Ninh Khả Chi ngơ ngác hỏi hệ thống: [Kỹ năng dùng thất bại rồi à?]Hệ thống tận tâm giải thích: [Xin ký chủ yên tâm, hiệu quả kỹ năng sẽ tự điều chỉnh theo bối cảnh thế giới.]Ninh Khả Chi: #Thở_phào.jpg##Suýt nữa thì tưởng mình bị bắt đi mổ xẻ nghiên cứu rồi#Lý trí quay về, Ninh Khả Chi mới bắt đầu suy nghĩ về tình cảnh hiện tại: Theo thiết lập "phim giả tình thật", lúc này cậu có phải nên nhắn tin... dây dưa với Cố Trọng không?Đúng là "dây dưa"... Nếu ai đóng cặp với Cố Trọng xong cũng nảy sinh tình cảm thật như nguyên chủ, thì chắc nửa cái giới giải trí này phải có quan hệ mập mờ với anh ta mất. Mỉa mai là vậy, nhưng việc cần làm thì vẫn phải làm. May mà lúc này cặp đôi chính vẫn chưa xác định quan hệ, nếu không cậu còn phải chịu thêm một tầng tra tấn về đạo đức.Ninh Khả Chi đoán ra điều này là nhờ trạng thái của Ngu Nhiên ở đoàn phim: Cậu ta gặp bao nhiêu "vận đen" mà chẳng thấy Cố Trọng ra tay giúp đỡ... Rõ ràng là để che giấu thân phận nên anh ta chỉ âm thầm giúp đỡ thôi. (Ninh Khả Chi vẫn không nhịn được mà mắng thầm: Cái sự "âm thầm" này cũng quá mức kín kẽ rồi đấy... Đúng là Ảnh đế lâu năm, chẳng để lộ chút sơ hở nào...)Xác định xong hướng hành động, Ninh Khả Chi cầm điện thoại lên, nhưng động tác lại khựng lại. Màn hình điện thoại đen ngóm phản chiếu khuôn mặt đầy vẻ đấu tranh của cậu. Ninh Khả Chi hít một hơi thật sâu rồi lại đặt điện thoại xuống. Cậu tự buông xuôi, úp mặt vào gối nằm vật ra giường.Hệ thống thấy hành động kỳ quặc của ký chủ thì không hiểu chuyện gì.Ninh Khả Chi lẩm bẩm: [Thống nhi, ta thấy ta điên rồi...]Dù có [Thân thể băng tuyết] giúp lý trí làm chủ, nhưng khoảnh khắc định nhắn tin vừa rồi, Ninh Khả Chi lại cảm thấy mình như đang "ngoại tình".Ngoại tình cái quái gì chứ!!Cậu là thanh niên độc thân đàng hoàng, ngay cả bạn trai còn chưa có, lấy đâu ra mà ngoại tình?! Kể cả có tính thêm "Phương Thanh Yến" vào, thì hiện tại cậu cũng đang ở trạng thái "góa" mà! Tìm đối tượng mới là chuyện quá đỗi bình thường!!!...Rốt cuộc Ninh Khả Chi vẫn không gửi được tin nhắn nào đi. Cứ mỗi lần cầm điện thoại lên là cậu lại rơi vào cuộc chiến giữa lý trí và tình cảm... Hai hiệu quả kỹ năng va chạm nhau làm cậu suýt thì phát điên.Hơn nữa xét theo tình hình hiện tại, nếu may mắn thì có lẽ cậu cũng chẳng cần gửi cái tin nhắn này. Ninh Khả Chi đã đi qua ba thế giới liên tiếp, điểm tích lũy tiêu hao không quá nhiều, chỉ khoảng hơn 40 điểm. Nói cách khác, bây giờ cậu chỉ cần gom đủ số điểm này là có thể về nhà.Về phía Cố Trọng... Theo ghi chép của hệ thống, vào ngày quay cảnh đóng máy, điểm thiện cảm của anh ta đã đạt tới mức kịch trần. Dù phim kết thúc, con số đó vẫn duy trì khá lâu, mãi hai ngày sau mới bắt đầu giảm dần. Đến giờ nó đang ổn định ở mức 50. Tuy có xu hướng giảm nhưng tốc độ rất chậm, cứ đà này thì đến ngày cậu rời khỏi thế giới, điểm số vẫn sẽ trên 40.Nghĩ vậy, Ninh Khả Chi dần cảm thấy: Tin nhắn này có lẽ không cần gửi cũng được.#Tự_lừa_mình_dối_người# #Thuyết_phục_bản_thân# #Đừng_có_lý_lẽ_với_kẻ_đang_yêu#Ninh Khả Chi thì dần bình tâm, nhưng Tưởng Nghiên ở phía bên kia thì hoàn toàn không tài nào bình tĩnh nổi. Nghệ sĩ nhà mình từ đoàn phim về là bắt đầu mất hồn mất vía, mặt mày ủ rũ như tro tàn. Khó khăn lắm mới vực dậy được chút tinh thần thì lại suốt ngày nhìn chằm chằm vào điện thoại, mặt mày rối rắm vô cùng, nhưng lần nào cũng chỉ nhìn danh bạ rồi thở dài chứ chẳng thèm mở giao diện tin nhắn.Chuyện này còn có thể là gì được nữa?! Quá rõ ràng luôn rồi!!Thất! Tình! Rồi! ——!!Đối tượng là ai thì còn phải hỏi sao? Ở đoàn phim, Ninh Khả Chi tiếp xúc nhiều nhất chỉ có vài người: Đạo diễn Lạc trung niên đã có gia đình thì loại ngay, Ảnh đế Cố ngoài lúc đóng phim thì gần như không nói chuyện cũng khó có khả năng... Vậy thì chỉ còn lại cái cậu "Ngu Nhiên" kia thôi!Trước đây khi Ninh Khả Chi chưa yêu đương, Tưởng Nghiên lo sốt vó vì sợ cậu nhóc này đột nhiên muốn công khai tình cảm. Nhưng giờ thấy cậu bị người ta từ chối, lẽ ra Tưởng Nghiên nên mừng mới đúng... Chỉ là nhìn nghệ sĩ ưu tú nhà mình lại bị kẻ khác ngó lơ, trong lòng anh lại thấy không cam tâm...Đúng là không có mắt nhìn người mà!

Trái ngược với vẻ buồn bã của Cố Trọng, nhờ kỹ năng vẫn còn hiệu lực mà Ninh Khả Chi đã sớm thoát khỏi trạng thái u sầu.

Chuyện này không phải vì tâm lý của cậu xuất sắc đến thế nào…

Dù Ninh Khả Chi cảm thấy sau khi kinh qua bao nhiêu thế giới, tinh thần mình đã đạt tới mức dù có thấy khủng long chạy ngoài đường cũng có thể mặt không đổi sắc mà chấp nhận thực tế. 

Gần đây để cải thiện tâm trạng cho cậu, hệ thống cứ liên tục phát đủ loại phim thảm họa, hy vọng cậu thấy được cảnh nhân loại tuyệt diệt mà nhận ra nỗi buồn của mình chẳng thấm tháp vào đâu... 

Ninh Khả Chi tự thấy mình chưa bi thảm đến mức muốn thế giới nổ tung, nhưng vẫn ghi nhận lòng tốt của hệ thống.

Nhưng thực tế, thứ giúp cậu vực dậy tinh thần lại chính là phần thưởng rút thăm sau khi hoàn thành cốt truyện "phim giả tình thật" với Ảnh đế Cố. 

Đây là lần đầu tiên sau bao lâu làm nhiệm vụ, Ninh Khả Chi mới rút được một phần thưởng lặp lại: 

Chính là [Thân thể băng tuyết] từng giúp cậu giữ xác rồng ở thế giới trước.

Ban đầu Ninh Khả Chi quẳng nó sang một bên chẳng thèm ngó ngàng. 

Dù thế giới trước đã chứng minh kỹ năng này lợi hại hơn cậu tưởng, nhưng ở đây chẳng có xác rồng nào để giữ cả. 

Cậu cũng không muốn biến thành một người băng không có hơi ấm, hay là đổi sang một bộ tóc bạc trắng (vốn là tạo hình cậu mới vừa quay xong)... nên cũng chẳng thiết tha gì.

Ninh Khả Chi cứ thẫn thờ suốt mấy ngày, cuối cùng dưới sự thúc giục cẩn thận của hệ thống, cậu mới thử kích hoạt kỹ năng này xem sao.

Hiệu quả đến ngay lập tức.

Tâm trạng cậu bình tĩnh lại hẳn.

Không, cũng không hẳn là bình tĩnh... 

Ninh Khả Chi chắc chắn mình vẫn còn đang buồn, nhưng lý trí đã chiếm lấy phần lớn suy nghĩ. 

Cậu có thể tỉnh táo nhận ra "Phương Thanh Yến" chỉ là một nhân vật không có thực.

 Với nhận thức rõ ràng đó, những cảm xúc cuồn cuộn cuối cùng cũng lắng xuống: 

Cảm giác ấy giống như vừa xem một bộ phim cực kỳ cảm động, dù có đau lòng xót xa thật đấy nhưng vẫn có một bức tường ngăn cách.

...

Thế nhưng ngay khi lý trí trở lại, nghĩ đến việc mình vừa làm gì... 

Ninh Khả Chi lập tức nhảy dựng lên, lao thẳng vào nhà vệ sinh soi gương.

Cậu phải giải thích thế nào nếu tóc mình đột nhiên bạc trắng đây?!!

"Thuốc nhuộm bị phai màu" à?!!

Nửa phút sau, thấy tóc mình vẫn đen nhánh, Ninh Khả Chi ngơ ngác hỏi hệ thống: [Kỹ năng dùng thất bại rồi à?]

Hệ thống tận tâm giải thích: [Xin ký chủ yên tâm, hiệu quả kỹ năng sẽ tự điều chỉnh theo bối cảnh thế giới.]

Ninh Khả Chi: #Thở_phào.jpg#

#Suýt nữa thì tưởng mình bị bắt đi mổ xẻ nghiên cứu rồi#

Lý trí quay về, Ninh Khả Chi mới bắt đầu suy nghĩ về tình cảnh hiện tại: 

Theo thiết lập "phim giả tình thật", lúc này cậu có phải nên nhắn tin... dây dưa với Cố Trọng không?

Đúng là "dây dưa"... 

Nếu ai đóng cặp với Cố Trọng xong cũng nảy sinh tình cảm thật như nguyên chủ, thì chắc nửa cái giới giải trí này phải có quan hệ mập mờ với anh ta mất. 

Mỉa mai là vậy, nhưng việc cần làm thì vẫn phải làm. 

May mà lúc này cặp đôi chính vẫn chưa xác định quan hệ, nếu không cậu còn phải chịu thêm một tầng tra tấn về đạo đức.

Ninh Khả Chi đoán ra điều này là nhờ trạng thái của Ngu Nhiên ở đoàn phim: 

Cậu ta gặp bao nhiêu "vận đen" mà chẳng thấy Cố Trọng ra tay giúp đỡ... 

Rõ ràng là để che giấu thân phận nên anh ta chỉ âm thầm giúp đỡ thôi. 

(Ninh Khả Chi vẫn không nhịn được mà mắng thầm: Cái sự "âm thầm" này cũng quá mức kín kẽ rồi đấy... Đúng là Ảnh đế lâu năm, chẳng để lộ chút sơ hở nào...)

Xác định xong hướng hành động, Ninh Khả Chi cầm điện thoại lên, nhưng động tác lại khựng lại. 

Màn hình điện thoại đen ngóm phản chiếu khuôn mặt đầy vẻ đấu tranh của cậu. 

Ninh Khả Chi hít một hơi thật sâu rồi lại đặt điện thoại xuống. 

Cậu tự buông xuôi, úp mặt vào gối nằm vật ra giường.

Hệ thống thấy hành động kỳ quặc của ký chủ thì không hiểu chuyện gì.

Ninh Khả Chi lẩm bẩm: [Thống nhi, ta thấy ta điên rồi...]

Dù có [Thân thể băng tuyết] giúp lý trí làm chủ, nhưng khoảnh khắc định nhắn tin vừa rồi, Ninh Khả Chi lại cảm thấy mình như đang "ngoại tình".

Ngoại tình cái quái gì chứ!!

Cậu là thanh niên độc thân đàng hoàng, ngay cả bạn trai còn chưa có, lấy đâu ra mà ngoại tình?! 

Kể cả có tính thêm "Phương Thanh Yến" vào, thì hiện tại cậu cũng đang ở trạng thái "góa" mà! 

Tìm đối tượng mới là chuyện quá đỗi bình thường!!!

...

Rốt cuộc Ninh Khả Chi vẫn không gửi được tin nhắn nào đi.

 Cứ mỗi lần cầm điện thoại lên là cậu lại rơi vào cuộc chiến giữa lý trí và tình cảm... 

Hai hiệu quả kỹ năng va chạm nhau làm cậu suýt thì phát điên.

Hơn nữa xét theo tình hình hiện tại, nếu may mắn thì có lẽ cậu cũng chẳng cần gửi cái tin nhắn này. 

Ninh Khả Chi đã đi qua ba thế giới liên tiếp, điểm tích lũy tiêu hao không quá nhiều, chỉ khoảng hơn 40 điểm. 

Nói cách khác, bây giờ cậu chỉ cần gom đủ số điểm này là có thể về nhà.

Về phía Cố Trọng... 

Theo ghi chép của hệ thống, vào ngày quay cảnh đóng máy, điểm thiện cảm của anh ta đã đạt tới mức kịch trần. 

Dù phim kết thúc, con số đó vẫn duy trì khá lâu, mãi hai ngày sau mới bắt đầu giảm dần. 

Đến giờ nó đang ổn định ở mức 50. 

Tuy có xu hướng giảm nhưng tốc độ rất chậm, cứ đà này thì đến ngày cậu rời khỏi thế giới, điểm số vẫn sẽ trên 40.

Nghĩ vậy, Ninh Khả Chi dần cảm thấy: Tin nhắn này có lẽ không cần gửi cũng được.

#Tự_lừa_mình_dối_người# 

#Thuyết_phục_bản_thân# 

#Đừng_có_lý_lẽ_với_kẻ_đang_yêu#

Ninh Khả Chi thì dần bình tâm, nhưng Tưởng Nghiên ở phía bên kia thì hoàn toàn không tài nào bình tĩnh nổi. 

Nghệ sĩ nhà mình từ đoàn phim về là bắt đầu mất hồn mất vía, mặt mày ủ rũ như tro tàn. 

Khó khăn lắm mới vực dậy được chút tinh thần thì lại suốt ngày nhìn chằm chằm vào điện thoại, mặt mày rối rắm vô cùng, nhưng lần nào cũng chỉ nhìn danh bạ rồi thở dài chứ chẳng thèm mở giao diện tin nhắn.

Chuyện này còn có thể là gì được nữa?! Quá rõ ràng luôn rồi!!

Thất! Tình! Rồi! ——!!

Đối tượng là ai thì còn phải hỏi sao? 

Ở đoàn phim, Ninh Khả Chi tiếp xúc nhiều nhất chỉ có vài người: 

Đạo diễn Lạc trung niên đã có gia đình thì loại ngay, Ảnh đế Cố ngoài lúc đóng phim thì gần như không nói chuyện cũng khó có khả năng... 

Vậy thì chỉ còn lại cái cậu "Ngu Nhiên" kia thôi!

Trước đây khi Ninh Khả Chi chưa yêu đương, Tưởng Nghiên lo sốt vó vì sợ cậu nhóc này đột nhiên muốn công khai tình cảm. 

Nhưng giờ thấy cậu bị người ta từ chối, lẽ ra Tưởng Nghiên nên mừng mới đúng... 

Chỉ là nhìn nghệ sĩ ưu tú nhà mình lại bị kẻ khác ngó lơ, trong lòng anh lại thấy không cam tâm...

Đúng là không có mắt nhìn người mà!

Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Trái ngược với vẻ buồn bã của Cố Trọng, nhờ kỹ năng vẫn còn hiệu lực mà Ninh Khả Chi đã sớm thoát khỏi trạng thái u sầu.Chuyện này không phải vì tâm lý của cậu xuất sắc đến thế nào…Dù Ninh Khả Chi cảm thấy sau khi kinh qua bao nhiêu thế giới, tinh thần mình đã đạt tới mức dù có thấy khủng long chạy ngoài đường cũng có thể mặt không đổi sắc mà chấp nhận thực tế. Gần đây để cải thiện tâm trạng cho cậu, hệ thống cứ liên tục phát đủ loại phim thảm họa, hy vọng cậu thấy được cảnh nhân loại tuyệt diệt mà nhận ra nỗi buồn của mình chẳng thấm tháp vào đâu... Ninh Khả Chi tự thấy mình chưa bi thảm đến mức muốn thế giới nổ tung, nhưng vẫn ghi nhận lòng tốt của hệ thống.Nhưng thực tế, thứ giúp cậu vực dậy tinh thần lại chính là phần thưởng rút thăm sau khi hoàn thành cốt truyện "phim giả tình thật" với Ảnh đế Cố. Đây là lần đầu tiên sau bao lâu làm nhiệm vụ, Ninh Khả Chi mới rút được một phần thưởng lặp lại: Chính là [Thân thể băng tuyết] từng giúp cậu giữ xác rồng ở thế giới trước.Ban đầu Ninh Khả Chi quẳng nó sang một bên chẳng thèm ngó ngàng. Dù thế giới trước đã chứng minh kỹ năng này lợi hại hơn cậu tưởng, nhưng ở đây chẳng có xác rồng nào để giữ cả. Cậu cũng không muốn biến thành một người băng không có hơi ấm, hay là đổi sang một bộ tóc bạc trắng (vốn là tạo hình cậu mới vừa quay xong)... nên cũng chẳng thiết tha gì.Ninh Khả Chi cứ thẫn thờ suốt mấy ngày, cuối cùng dưới sự thúc giục cẩn thận của hệ thống, cậu mới thử kích hoạt kỹ năng này xem sao.Hiệu quả đến ngay lập tức.Tâm trạng cậu bình tĩnh lại hẳn.Không, cũng không hẳn là bình tĩnh... Ninh Khả Chi chắc chắn mình vẫn còn đang buồn, nhưng lý trí đã chiếm lấy phần lớn suy nghĩ. Cậu có thể tỉnh táo nhận ra "Phương Thanh Yến" chỉ là một nhân vật không có thực. Với nhận thức rõ ràng đó, những cảm xúc cuồn cuộn cuối cùng cũng lắng xuống: Cảm giác ấy giống như vừa xem một bộ phim cực kỳ cảm động, dù có đau lòng xót xa thật đấy nhưng vẫn có một bức tường ngăn cách....Thế nhưng ngay khi lý trí trở lại, nghĩ đến việc mình vừa làm gì... Ninh Khả Chi lập tức nhảy dựng lên, lao thẳng vào nhà vệ sinh soi gương.Cậu phải giải thích thế nào nếu tóc mình đột nhiên bạc trắng đây?!!"Thuốc nhuộm bị phai màu" à?!!Nửa phút sau, thấy tóc mình vẫn đen nhánh, Ninh Khả Chi ngơ ngác hỏi hệ thống: [Kỹ năng dùng thất bại rồi à?]Hệ thống tận tâm giải thích: [Xin ký chủ yên tâm, hiệu quả kỹ năng sẽ tự điều chỉnh theo bối cảnh thế giới.]Ninh Khả Chi: #Thở_phào.jpg##Suýt nữa thì tưởng mình bị bắt đi mổ xẻ nghiên cứu rồi#Lý trí quay về, Ninh Khả Chi mới bắt đầu suy nghĩ về tình cảnh hiện tại: Theo thiết lập "phim giả tình thật", lúc này cậu có phải nên nhắn tin... dây dưa với Cố Trọng không?Đúng là "dây dưa"... Nếu ai đóng cặp với Cố Trọng xong cũng nảy sinh tình cảm thật như nguyên chủ, thì chắc nửa cái giới giải trí này phải có quan hệ mập mờ với anh ta mất. Mỉa mai là vậy, nhưng việc cần làm thì vẫn phải làm. May mà lúc này cặp đôi chính vẫn chưa xác định quan hệ, nếu không cậu còn phải chịu thêm một tầng tra tấn về đạo đức.Ninh Khả Chi đoán ra điều này là nhờ trạng thái của Ngu Nhiên ở đoàn phim: Cậu ta gặp bao nhiêu "vận đen" mà chẳng thấy Cố Trọng ra tay giúp đỡ... Rõ ràng là để che giấu thân phận nên anh ta chỉ âm thầm giúp đỡ thôi. (Ninh Khả Chi vẫn không nhịn được mà mắng thầm: Cái sự "âm thầm" này cũng quá mức kín kẽ rồi đấy... Đúng là Ảnh đế lâu năm, chẳng để lộ chút sơ hở nào...)Xác định xong hướng hành động, Ninh Khả Chi cầm điện thoại lên, nhưng động tác lại khựng lại. Màn hình điện thoại đen ngóm phản chiếu khuôn mặt đầy vẻ đấu tranh của cậu. Ninh Khả Chi hít một hơi thật sâu rồi lại đặt điện thoại xuống. Cậu tự buông xuôi, úp mặt vào gối nằm vật ra giường.Hệ thống thấy hành động kỳ quặc của ký chủ thì không hiểu chuyện gì.Ninh Khả Chi lẩm bẩm: [Thống nhi, ta thấy ta điên rồi...]Dù có [Thân thể băng tuyết] giúp lý trí làm chủ, nhưng khoảnh khắc định nhắn tin vừa rồi, Ninh Khả Chi lại cảm thấy mình như đang "ngoại tình".Ngoại tình cái quái gì chứ!!Cậu là thanh niên độc thân đàng hoàng, ngay cả bạn trai còn chưa có, lấy đâu ra mà ngoại tình?! Kể cả có tính thêm "Phương Thanh Yến" vào, thì hiện tại cậu cũng đang ở trạng thái "góa" mà! Tìm đối tượng mới là chuyện quá đỗi bình thường!!!...Rốt cuộc Ninh Khả Chi vẫn không gửi được tin nhắn nào đi. Cứ mỗi lần cầm điện thoại lên là cậu lại rơi vào cuộc chiến giữa lý trí và tình cảm... Hai hiệu quả kỹ năng va chạm nhau làm cậu suýt thì phát điên.Hơn nữa xét theo tình hình hiện tại, nếu may mắn thì có lẽ cậu cũng chẳng cần gửi cái tin nhắn này. Ninh Khả Chi đã đi qua ba thế giới liên tiếp, điểm tích lũy tiêu hao không quá nhiều, chỉ khoảng hơn 40 điểm. Nói cách khác, bây giờ cậu chỉ cần gom đủ số điểm này là có thể về nhà.Về phía Cố Trọng... Theo ghi chép của hệ thống, vào ngày quay cảnh đóng máy, điểm thiện cảm của anh ta đã đạt tới mức kịch trần. Dù phim kết thúc, con số đó vẫn duy trì khá lâu, mãi hai ngày sau mới bắt đầu giảm dần. Đến giờ nó đang ổn định ở mức 50. Tuy có xu hướng giảm nhưng tốc độ rất chậm, cứ đà này thì đến ngày cậu rời khỏi thế giới, điểm số vẫn sẽ trên 40.Nghĩ vậy, Ninh Khả Chi dần cảm thấy: Tin nhắn này có lẽ không cần gửi cũng được.#Tự_lừa_mình_dối_người# #Thuyết_phục_bản_thân# #Đừng_có_lý_lẽ_với_kẻ_đang_yêu#Ninh Khả Chi thì dần bình tâm, nhưng Tưởng Nghiên ở phía bên kia thì hoàn toàn không tài nào bình tĩnh nổi. Nghệ sĩ nhà mình từ đoàn phim về là bắt đầu mất hồn mất vía, mặt mày ủ rũ như tro tàn. Khó khăn lắm mới vực dậy được chút tinh thần thì lại suốt ngày nhìn chằm chằm vào điện thoại, mặt mày rối rắm vô cùng, nhưng lần nào cũng chỉ nhìn danh bạ rồi thở dài chứ chẳng thèm mở giao diện tin nhắn.Chuyện này còn có thể là gì được nữa?! Quá rõ ràng luôn rồi!!Thất! Tình! Rồi! ——!!Đối tượng là ai thì còn phải hỏi sao? Ở đoàn phim, Ninh Khả Chi tiếp xúc nhiều nhất chỉ có vài người: Đạo diễn Lạc trung niên đã có gia đình thì loại ngay, Ảnh đế Cố ngoài lúc đóng phim thì gần như không nói chuyện cũng khó có khả năng... Vậy thì chỉ còn lại cái cậu "Ngu Nhiên" kia thôi!Trước đây khi Ninh Khả Chi chưa yêu đương, Tưởng Nghiên lo sốt vó vì sợ cậu nhóc này đột nhiên muốn công khai tình cảm. Nhưng giờ thấy cậu bị người ta từ chối, lẽ ra Tưởng Nghiên nên mừng mới đúng... Chỉ là nhìn nghệ sĩ ưu tú nhà mình lại bị kẻ khác ngó lơ, trong lòng anh lại thấy không cam tâm...Đúng là không có mắt nhìn người mà!

Chương 205