Ninh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên…
Chương 211
Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Ninh Khả Chi: ...?)Từ đoàn phim của đạo diễn Lạc sang đóng phim thần tượng, về độ khó diễn xuất mà nói, nó giống như hạ xuống mấy cấp bậc liền. Ninh Khả Chi tuy cảm thấy mình không nên có thái độ phân biệt như vậy, nhưng cũng phải thừa nhận quá trình quay chụp diễn ra rất nhẹ nhàng.Ngược lại, lúc nghỉ ngơi cậu lại càng căng thẳng hơn.Phải giữ khoảng cách với "kẻ tội đồ" kia, tránh để một ngày nào đó vận xui của anh ta kéo mình xuống nước!Có lẽ do thái độ tránh né của Ninh Khả Chi quá rõ ràng, nên sau vài lần nếm mùi thất bại, Văn Tinh Lan cũng không còn qua đây làm phiền cậu nữa.Ninh Khả Chi: #Thở_phào.jpg# #Thật_tốt_quá##Sau khi anh gặp chuyện, tôi sẽ đọc Vãng Sinh Chú cho anh thêm vài lần#"Cô ta tự mình nhảy lầu, c·hết rồi thì liên quan gì đến tôi? … Tôi cảnh báo các người, còn tìm đến tôi nữa là tôi không khách khí đâu!""...""Hơ, nực cười... cô nói đứa trẻ đó là của tôi ư?""Chứng cứ đâu? Không có chứng cứ thì là tội vu khống đấy!""..."Những lời nói quen thuộc, gần như là ác mộng, lại một lần nữa lọt vào tai.Ngu Nhiên đứng sững tại chỗ, không dám nhúc nhích. Ngay cả đầu ngón tay cũng không dám cử động.Tại sao cơ chứ?! Tại sao lại như thế này?! Rõ ràng đã muốn trốn, rõ ràng đã né tránh, tại sao lại nghe thấy đoạn hội thoại y hệt đời trước thế này?!Ký ức kiếp trước chồng lấp lên hiện thực, những nỗi sợ hãi tột cùng tưởng chừng đã ngủ yên nay lại cuồn cuộn ùa về. Những lời chửi bới, những món quà mở ra là xác động vật đầy máu...Những người từng nói "thích", "yêu" mình đột nhiên xóa sạch mọi dấu vết liên quan, câu nói cuối cùng để lại là "Ghê tởm, muốn nôn"; hộp thư tràn ngập những lời độc địa, ra cửa là paparazzi vây kín, ánh đèn flash chói lòa cùng những câu hỏi sắc nhọn... Cậu đã cố gắng giải thích trước ống kính, nhưng từng chữ nói ra đều bị xuyên tạc...... Không một ai quan tâm đến chân tướng. Họ chỉ đuổi theo sự kịch tính mà thôi...Tại sao?! Rõ ràng cậu chẳng làm gì sai cả!! Đó rõ ràng là hành động của một kẻ khác!!!Tinh thần cậu hoàn toàn sụp đổ khi nhìn thấy dòng chữ lớn bằng sơn đỏ máu loang lổ trước cửa nhà mình —— [Ngu Nhiên đi ch·ết đi].Mà chỉ một ngày trước khi nói chuyện điện thoại, người mẹ đang bệnh nặng còn gượng dậy trấn an cậu rằng "Ở nhà mọi chuyện đều ổn". Với tinh thần bấn loạn lúc đó, Ngu Nhiên không thể nhận ra giọng điệu của mẹ có gì bất thường.... "Ổn" sao?Ngu Nhiên run rẩy cả người, chết lặng nhìn dòng chữ đỏ tươi.—— [Đi ch·ết đi]Bên tai dường như vang lên vô số giọng nói "Sao còn chưa ch·ết đi", "Sao còn mặt mũi mà sống"...Ngu Nhiên đã làm theo. Ý niệm duy nhất lúc đó là không thể ở lại đây, ít nhất là không thể ở trong căn nhà này... không thể để họ tìm thấy....Mở mắt ra lần nữa, là một gương mặt trẻ trung hơn nhiều. Chuyện gì đã xảy ra? Cậu mơ hồ nhận ra, dường như mọi chuyện đã thay đổi. Cậu không biết mình đã sống vật vờ như cái xác không hồn bao lâu. Một năm, hai năm? Hay là ba năm, năm năm?Ngu Nhiên chỉ thực sự tỉnh tỉnh táo sau một lần mẹ đổ bệnh nặng... Cậu đang làm cái gì thế này?!!Cậu quay lại vòng xoáy này một lần nữa. Vào giới giải trí. Vì cậu cần tiền, rất nhiều tiền.Dù được làm lại một lần nữa, nhờ phát hiện bệnh sớm nên tình hình của mẹ tốt hơn kiếp trước rất nhiều, nhưng chi phí điều trị vẫn là một con số khổng lồ....Rõ ràng chỉ còn thiếu một chút nữa thôi. Rõ ràng chỉ cần nhận được tiền thù lao đợt này là cậu có thể giải nghệ...Ngu Nhiên cảm thấy ông trời đang trêu đùa mình. Được sống lại lần nữa, chẳng lẽ chỉ để một lần nữa trải qua nỗi tuyệt vọng tột cùng sao?!Cậu nghiến chặt răng, trong khoang miệng thoang thoảng vị máu... Không, không thể bị phát hiện!!!Cậu định rời đi ngay lập tức, nhưng cái vận xui đeo bám cậu dường như lại ghé thăm. Rõ ràng lúc tới mặt đất vẫn sạch sẽ, nhưng khi lùi lại, chân cậu lại dẫm trúng một cành cây khô không biết từ đâu rơi xuống.Một tiếng "rắc" giòn giã vang lên. Người đang hạ giọng trò chuyện đằng kia lập tức cảnh giác: "Ai đó?!"Cái lạnh chạy dọc từ lòng bàn chân l*n đ*nh đầu, trong khoảnh khắc đó, Ngu Nhiên như quên cả hít thở. Đại não trống rỗng, cậu chỉ nghe thấy tiếng bước chân đang từng bước tiến lại gần từ phía tiểu đạo.Ký ức quá khứ và hiện thực trùng điệp, đồng tử của Ngu Nhiên giãn ra một cách bất thường, trước mắt thậm chí xuất hiện ảo giác.Những lời mạt sát, những dòng chữ đỏ như máu...Không, đừng mà!Có ai không, ai cứu tôi với!!
Ninh Khả Chi: ...?)
Từ đoàn phim của đạo diễn Lạc sang đóng phim thần tượng, về độ khó diễn xuất mà nói, nó giống như hạ xuống mấy cấp bậc liền.
Ninh Khả Chi tuy cảm thấy mình không nên có thái độ phân biệt như vậy, nhưng cũng phải thừa nhận quá trình quay chụp diễn ra rất nhẹ nhàng.
Ngược lại, lúc nghỉ ngơi cậu lại càng căng thẳng hơn.
Phải giữ khoảng cách với "kẻ tội đồ" kia, tránh để một ngày nào đó vận xui của anh ta kéo mình xuống nước!
Có lẽ do thái độ tránh né của Ninh Khả Chi quá rõ ràng, nên sau vài lần nếm mùi thất bại, Văn Tinh Lan cũng không còn qua đây làm phiền cậu nữa.
Ninh Khả Chi: #Thở_phào.jpg# #Thật_tốt_quá#
#Sau khi anh gặp chuyện, tôi sẽ đọc Vãng Sinh Chú cho anh thêm vài lần#
"Cô ta tự mình nhảy lầu, c·hết rồi thì liên quan gì đến tôi? …
Tôi cảnh báo các người, còn tìm đến tôi nữa là tôi không khách khí đâu!"
"..."
"Hơ, nực cười... cô nói đứa trẻ đó là của tôi ư?"
"Chứng cứ đâu? Không có chứng cứ thì là tội vu khống đấy!"
"..."
Những lời nói quen thuộc, gần như là ác mộng, lại một lần nữa lọt vào tai.
Ngu Nhiên đứng sững tại chỗ, không dám nhúc nhích.
Ngay cả đầu ngón tay cũng không dám cử động.
Tại sao cơ chứ?! Tại sao lại như thế này?! Rõ ràng đã muốn trốn, rõ ràng đã né tránh, tại sao lại nghe thấy đoạn hội thoại y hệt đời trước thế này?!
Ký ức kiếp trước chồng lấp lên hiện thực, những nỗi sợ hãi tột cùng tưởng chừng đã ngủ yên nay lại cuồn cuộn ùa về.
Những lời chửi bới, những món quà mở ra là xác động vật đầy máu...
Những người từng nói "thích", "yêu" mình đột nhiên xóa sạch mọi dấu vết liên quan, câu nói cuối cùng để lại là "Ghê tởm, muốn nôn"; hộp thư tràn ngập những lời độc địa, ra cửa là paparazzi vây kín, ánh đèn flash chói lòa cùng những câu hỏi sắc nhọn...
Cậu đã cố gắng giải thích trước ống kính, nhưng từng chữ nói ra đều bị xuyên tạc...
... Không một ai quan tâm đến chân tướng. Họ chỉ đuổi theo sự kịch tính mà thôi...
Tại sao?! Rõ ràng cậu chẳng làm gì sai cả!! Đó rõ ràng là hành động của một kẻ khác!!!
Tinh thần cậu hoàn toàn sụp đổ khi nhìn thấy dòng chữ lớn bằng sơn đỏ máu loang lổ trước cửa nhà mình —— [Ngu Nhiên đi ch·ết đi].
Mà chỉ một ngày trước khi nói chuyện điện thoại, người mẹ đang bệnh nặng còn gượng dậy trấn an cậu rằng "Ở nhà mọi chuyện đều ổn".
Với tinh thần bấn loạn lúc đó, Ngu Nhiên không thể nhận ra giọng điệu của mẹ có gì bất thường.
... "Ổn" sao?
Ngu Nhiên run rẩy cả người, chết lặng nhìn dòng chữ đỏ tươi.
—— [Đi ch·ết đi]
Bên tai dường như vang lên vô số giọng nói "Sao còn chưa ch·ết đi", "Sao còn mặt mũi mà sống"...
Ngu Nhiên đã làm theo.
Ý niệm duy nhất lúc đó là không thể ở lại đây, ít nhất là không thể ở trong căn nhà này... không thể để họ tìm thấy.
...
Mở mắt ra lần nữa, là một gương mặt trẻ trung hơn nhiều. Chuyện gì đã xảy ra?
Cậu mơ hồ nhận ra, dường như mọi chuyện đã thay đổi.
Cậu không biết mình đã sống vật vờ như cái xác không hồn bao lâu.
Một năm, hai năm? Hay là ba năm, năm năm?
Ngu Nhiên chỉ thực sự tỉnh tỉnh táo sau một lần mẹ đổ bệnh nặng... Cậu đang làm cái gì thế này?!!
Cậu quay lại vòng xoáy này một lần nữa. Vào giới giải trí. Vì cậu cần tiền, rất nhiều tiền.
Dù được làm lại một lần nữa, nhờ phát hiện bệnh sớm nên tình hình của mẹ tốt hơn kiếp trước rất nhiều, nhưng chi phí điều trị vẫn là một con số khổng lồ.
...
Rõ ràng chỉ còn thiếu một chút nữa thôi.
Rõ ràng chỉ cần nhận được tiền thù lao đợt này là cậu có thể giải nghệ...
Ngu Nhiên cảm thấy ông trời đang trêu đùa mình.
Được sống lại lần nữa, chẳng lẽ chỉ để một lần nữa trải qua nỗi tuyệt vọng tột cùng sao?!
Cậu nghiến chặt răng, trong khoang miệng thoang thoảng vị máu... Không, không thể bị phát hiện!!!
Cậu định rời đi ngay lập tức, nhưng cái vận xui đeo bám cậu dường như lại ghé thăm.
Rõ ràng lúc tới mặt đất vẫn sạch sẽ, nhưng khi lùi lại, chân cậu lại dẫm trúng một cành cây khô không biết từ đâu rơi xuống.
Một tiếng "rắc" giòn giã vang lên. Người đang hạ giọng trò chuyện đằng kia lập tức cảnh giác: "Ai đó?!"
Cái lạnh chạy dọc từ lòng bàn chân l*n đ*nh đầu, trong khoảnh khắc đó, Ngu Nhiên như quên cả hít thở.
Đại não trống rỗng, cậu chỉ nghe thấy tiếng bước chân đang từng bước tiến lại gần từ phía tiểu đạo.
Ký ức quá khứ và hiện thực trùng điệp, đồng tử của Ngu Nhiên giãn ra một cách bất thường, trước mắt thậm chí xuất hiện ảo giác.
Những lời mạt sát, những dòng chữ đỏ như máu...
Không, đừng mà!
Có ai không, ai cứu tôi với!!
Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Ninh Khả Chi: ...?)Từ đoàn phim của đạo diễn Lạc sang đóng phim thần tượng, về độ khó diễn xuất mà nói, nó giống như hạ xuống mấy cấp bậc liền. Ninh Khả Chi tuy cảm thấy mình không nên có thái độ phân biệt như vậy, nhưng cũng phải thừa nhận quá trình quay chụp diễn ra rất nhẹ nhàng.Ngược lại, lúc nghỉ ngơi cậu lại càng căng thẳng hơn.Phải giữ khoảng cách với "kẻ tội đồ" kia, tránh để một ngày nào đó vận xui của anh ta kéo mình xuống nước!Có lẽ do thái độ tránh né của Ninh Khả Chi quá rõ ràng, nên sau vài lần nếm mùi thất bại, Văn Tinh Lan cũng không còn qua đây làm phiền cậu nữa.Ninh Khả Chi: #Thở_phào.jpg# #Thật_tốt_quá##Sau khi anh gặp chuyện, tôi sẽ đọc Vãng Sinh Chú cho anh thêm vài lần#"Cô ta tự mình nhảy lầu, c·hết rồi thì liên quan gì đến tôi? … Tôi cảnh báo các người, còn tìm đến tôi nữa là tôi không khách khí đâu!""...""Hơ, nực cười... cô nói đứa trẻ đó là của tôi ư?""Chứng cứ đâu? Không có chứng cứ thì là tội vu khống đấy!""..."Những lời nói quen thuộc, gần như là ác mộng, lại một lần nữa lọt vào tai.Ngu Nhiên đứng sững tại chỗ, không dám nhúc nhích. Ngay cả đầu ngón tay cũng không dám cử động.Tại sao cơ chứ?! Tại sao lại như thế này?! Rõ ràng đã muốn trốn, rõ ràng đã né tránh, tại sao lại nghe thấy đoạn hội thoại y hệt đời trước thế này?!Ký ức kiếp trước chồng lấp lên hiện thực, những nỗi sợ hãi tột cùng tưởng chừng đã ngủ yên nay lại cuồn cuộn ùa về. Những lời chửi bới, những món quà mở ra là xác động vật đầy máu...Những người từng nói "thích", "yêu" mình đột nhiên xóa sạch mọi dấu vết liên quan, câu nói cuối cùng để lại là "Ghê tởm, muốn nôn"; hộp thư tràn ngập những lời độc địa, ra cửa là paparazzi vây kín, ánh đèn flash chói lòa cùng những câu hỏi sắc nhọn... Cậu đã cố gắng giải thích trước ống kính, nhưng từng chữ nói ra đều bị xuyên tạc...... Không một ai quan tâm đến chân tướng. Họ chỉ đuổi theo sự kịch tính mà thôi...Tại sao?! Rõ ràng cậu chẳng làm gì sai cả!! Đó rõ ràng là hành động của một kẻ khác!!!Tinh thần cậu hoàn toàn sụp đổ khi nhìn thấy dòng chữ lớn bằng sơn đỏ máu loang lổ trước cửa nhà mình —— [Ngu Nhiên đi ch·ết đi].Mà chỉ một ngày trước khi nói chuyện điện thoại, người mẹ đang bệnh nặng còn gượng dậy trấn an cậu rằng "Ở nhà mọi chuyện đều ổn". Với tinh thần bấn loạn lúc đó, Ngu Nhiên không thể nhận ra giọng điệu của mẹ có gì bất thường.... "Ổn" sao?Ngu Nhiên run rẩy cả người, chết lặng nhìn dòng chữ đỏ tươi.—— [Đi ch·ết đi]Bên tai dường như vang lên vô số giọng nói "Sao còn chưa ch·ết đi", "Sao còn mặt mũi mà sống"...Ngu Nhiên đã làm theo. Ý niệm duy nhất lúc đó là không thể ở lại đây, ít nhất là không thể ở trong căn nhà này... không thể để họ tìm thấy....Mở mắt ra lần nữa, là một gương mặt trẻ trung hơn nhiều. Chuyện gì đã xảy ra? Cậu mơ hồ nhận ra, dường như mọi chuyện đã thay đổi. Cậu không biết mình đã sống vật vờ như cái xác không hồn bao lâu. Một năm, hai năm? Hay là ba năm, năm năm?Ngu Nhiên chỉ thực sự tỉnh tỉnh táo sau một lần mẹ đổ bệnh nặng... Cậu đang làm cái gì thế này?!!Cậu quay lại vòng xoáy này một lần nữa. Vào giới giải trí. Vì cậu cần tiền, rất nhiều tiền.Dù được làm lại một lần nữa, nhờ phát hiện bệnh sớm nên tình hình của mẹ tốt hơn kiếp trước rất nhiều, nhưng chi phí điều trị vẫn là một con số khổng lồ....Rõ ràng chỉ còn thiếu một chút nữa thôi. Rõ ràng chỉ cần nhận được tiền thù lao đợt này là cậu có thể giải nghệ...Ngu Nhiên cảm thấy ông trời đang trêu đùa mình. Được sống lại lần nữa, chẳng lẽ chỉ để một lần nữa trải qua nỗi tuyệt vọng tột cùng sao?!Cậu nghiến chặt răng, trong khoang miệng thoang thoảng vị máu... Không, không thể bị phát hiện!!!Cậu định rời đi ngay lập tức, nhưng cái vận xui đeo bám cậu dường như lại ghé thăm. Rõ ràng lúc tới mặt đất vẫn sạch sẽ, nhưng khi lùi lại, chân cậu lại dẫm trúng một cành cây khô không biết từ đâu rơi xuống.Một tiếng "rắc" giòn giã vang lên. Người đang hạ giọng trò chuyện đằng kia lập tức cảnh giác: "Ai đó?!"Cái lạnh chạy dọc từ lòng bàn chân l*n đ*nh đầu, trong khoảnh khắc đó, Ngu Nhiên như quên cả hít thở. Đại não trống rỗng, cậu chỉ nghe thấy tiếng bước chân đang từng bước tiến lại gần từ phía tiểu đạo.Ký ức quá khứ và hiện thực trùng điệp, đồng tử của Ngu Nhiên giãn ra một cách bất thường, trước mắt thậm chí xuất hiện ảo giác.Những lời mạt sát, những dòng chữ đỏ như máu...Không, đừng mà!Có ai không, ai cứu tôi với!!