Ninh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên…

Chương 212

Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Cứu được rồi?Ngu Nhiên tựa lưng vào một thân cây, nhưng dường như vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo lại.Vừa rồi, ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, cậu cảm thấy mình bị ai đó xách bổng lên rồi bay thẳng lên ngọn cây.Ở phía dưới, Văn Tinh Lan đi tới đi lui mấy vòng, không phát hiện ra dấu vết của người khác, có vẻ như đã bỏ cuộc mà rời đi....Trên cây, hai người nhìn nhau đầy gượng gạo.Thôi được rồi, không biết Ngu Nhiên nghĩ gì, chứ Ninh Khả Chi thì thấy xấu hổ vô cùng...Cậu cảm thấy hành động vừa rồi của mình đúng là "nghệ thuật sắp đặt" lao ra xách người ta lên, thực hiện một cú Thê Vân Tung đúng nghĩa. Ngay cả bây giờ nhớ lại, Ninh Khả Chi cũng thấy đó tuyệt đối không phải việc một người bình thường làm được...#Lại_một_lần_nữa_tay_nhanh_hơn_não##Tôi_thực_sự_không_cố_ý##Cơ_thể_này_nó_có_suy_nghĩ_riêng##Mặt_nạ_thống_khổ.jpg#...Khi ở đoàn phim, ngoài lúc quay, Ninh Khả Chi dành một nửa sự chú ý để né tránh Văn Tinh Lan, nửa còn lại đương nhiên là để mắt đến Ngu Nhiên. Dù sao thì thái độ của người sau cũng quyết định lập trường của cậu ở thế giới này.Kết quả là sau khi một phân đoạn cảnh quay kết thúc, cả hai người kia đều biến mất hút.Văn Tinh Lan thì thôi, không thấy thì càng tốt, Ninh Khả Chi chỉ mong tránh hắn càng xa càng tốt. Nhưng còn Ngu Nhiên...Nghĩ đến cái vận xui đeo bám đối phương từ trước đến nay, Ninh Khả Chi thấy không yên tâm. Không phải cậu cố tình soi mói gì, chỉ là đối phương ở đoàn phim lâu như vậy mà không gặp sự cố nào, luôn khiến cậu có cảm giác đây là sự yên bình trước cơn bão.Tiện tay không tìm thấy người, Ninh Khả Chi lười biếng đi dạo một vòng, rồi lần theo hướng có tiếng động tìm tới.Trên đường đi cậu cũng có chút rối rắm, cảm thấy hành vi của mình thật vi diệu khụ, cậu không muốn dùng cái từ vừa xẹt qua đầu để hình dung chính mình ngay lúc Ninh Khả Chi định rút lui có trật tự, cậu liền nhìn thấy Ngu Nhiên với khuôn mặt trắng bệch, thần sắc hoảng loạn.Vẻ mặt này Ninh Khả Chi đã quá quen thuộc rồi Ở thế giới trước khi xuống núi rèn luyện, cậu thường xuyên gặp phải cảnh này, dịch ra có thể hiểu là "Phía sau có yêu thú/dã thú/ma tu ăn thịt người đang đuổi theo". Con người khi ở cực điểm của sự sợ hãi thường không phát ra được âm thanh, nhưng ánh mắt cầu cứu vô thức khi thấy có người tới thì y hệt nhau.Ninh Khả Chi chẳng kịp suy nghĩ gì thêm, lập tức lao tới xách người lên, vài cái nhảy vọt đã phóng lên ngọn cây, nín thở chuẩn bị tấn công...Một chuỗi hành động mượt mà như nước chảy mây trôi, sẵn sàng nghênh chiến, kết quả là... đánh vào không khí.Ninh · đột nhiên tỉnh táo · Khả Chi: "..." "............!"#Gấp! Bây giờ phải giải thích thế nào đây?!#Ninh Khả Chi khẩn cấp huy động mọi tế bào não, ý đồ tìm một lý do hợp lý cho "hành vi nghệ thuật" của mình.Đúng lúc cậu định mở miệng thì Ngu Nhiên - người vốn dĩ đang kinh hãi vì hành động kỳ lạ của cậu đến mức không nói nên lời - bỗng nhiên biến sắc, vội vàng bịt chặt miệng mình lại.Ninh Khả Chi: ???#Đại ca, động tác lớn như vậy mà không ngã xuống là may rồi đấy#Bên kia Ngu Nhiên không để ý đến tâm trạng rối rắm của Ninh Khả Chi, cậu nín thở chú ý động tĩnh phía dưới.Hóa ra là Văn Tinh Lan vừa mới rời đi lại quay lại. Việc vẫn không tìm thấy người dường như khiến hắn hơi nản chí, lần này hắn nán lại lâu hơn, tìm kiếm manh mối kỹ càng hơn lúc nãy...Ngu Nhiên thấy tầm mắt Văn Tinh Lan dừng lại rất lâu ở cành cây khô vừa bị mình giẫm gãy, cuối cùng hắn cúi người xuống nhặt cái gì đó lên.... Là cái gì?Dự cảm bất hảo ngày càng nặng, vận xui thường xuyên xảy ra khiến Ngu Nhiên không dám ôm hy vọng gì, cậu vội vàng kiểm tra xem trên quần áo mình có rơi mất thứ gì không.Không phải đồ của cậu, mà là ——Tầm mắt Ngu Nhiên dừng lại ở sợi chỉ thừa trên cổ áo khoác của Ninh Khả Chi, chính là chỗ mà vừa rồi trong lúc hốt hoảng cậu đã vô thức túm chặt lấy.... Ở đó, vốn dĩ có một chiếc cúc áo...Ngu Nhiên trầm mặc...."Tôi nghe người trong đoàn phim nói ở khu rừng này có chó hoang cỡ lớn...""... Vừa rồi thấy vẻ mặt cậu như vậy, tôi tưởng là... Cái đó, chó thì không biết leo cây nhỉ..."Ninh Khả Chi đưa người từ trên cây xuống, cuối cùng cũng có cơ hội mở miệng giải thích. Đại khái là giải thích?... Ngay cả kỹ thuật diễn cũng không cứu vãn nổi cái lý do sứt sẹo này.Ngu Nhiên cứ im lặng nghe, nhìn vẻ mặt thất thần rõ rệt của đối phương, Ninh Khả Chi cảm thấy cậu ta chắc chắn đang nói thầm "Cứ bốc phét tiếp đi"...Ninh Khả Chi: "..." #Giọng_nói_nhỏ_dần.jpg#Cậu không dám tưởng tượng hình tượng của mình trong mắt đối phương giờ đã thành cái dạng gì rồi.Dù sao thì cũng không thể là người bình thường được! #Đau_đớn.jpg#Đúng lúc Ninh Khả Chi chuẩn bị buông xuôi, hoàn toàn từ bỏ việc giải thích, thì nghe thấy Ngu Nhiên mở lời: "Anh Ninh."Giọng nói này mang theo chút run rẩy không bình thường, nhưng lúc này Ninh Khả Chi đang đầy rẫy chột dạ nên không chú ý tới chi tiết đó, cậu chỉ nghe thấy đối phương nói tiếp: "Cái áo khoác... cái áo khoác này... anh có thể tặng cho em không?"Ninh Khả Chi: ?Cậu "Hả?" một tiếng đầy kinh ngạc, có chút mơ hồ nhìn sang, không hiểu tại sao chủ đề lại chuyển tới đây.Sắc mặt Ngu Nhiên lúc này đã khá hơn lúc đầu nhiều, đối diện với tầm mắt của Ninh Khả Chi, cậu cố gắng nặn ra một nụ cười vô cùng trấn định: "Vừa rồi nhìn thấy cái áo này, em đã đặc biệt thích nó... Anh Ninh có thể tặng nó cho em không? Em sẽ trả tiền..."

Cứu được rồi?

Ngu Nhiên tựa lưng vào một thân cây, nhưng dường như vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo lại.

Vừa rồi, ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, cậu cảm thấy mình bị ai đó xách bổng lên rồi bay thẳng lên ngọn cây.

Ở phía dưới, Văn Tinh Lan đi tới đi lui mấy vòng, không phát hiện ra dấu vết của người khác, có vẻ như đã bỏ cuộc mà rời đi.

...

Trên cây, hai người nhìn nhau đầy gượng gạo.

Thôi được rồi, không biết Ngu Nhiên nghĩ gì, chứ Ninh Khả Chi thì thấy xấu hổ vô cùng...

Cậu cảm thấy hành động vừa rồi của mình đúng là "nghệ thuật sắp đặt" lao ra xách người ta lên, thực hiện một cú Thê Vân Tung đúng nghĩa. 

Ngay cả bây giờ nhớ lại, Ninh Khả Chi cũng thấy đó tuyệt đối không phải việc một người bình thường làm được...

#Lại_một_lần_nữa_tay_nhanh_hơn_não#

#Tôi_thực_sự_không_cố_ý#

#Cơ_thể_này_nó_có_suy_nghĩ_riêng#

#Mặt_nạ_thống_khổ.jpg#

...

Khi ở đoàn phim, ngoài lúc quay, Ninh Khả Chi dành một nửa sự chú ý để né tránh Văn Tinh Lan, nửa còn lại đương nhiên là để mắt đến Ngu Nhiên. 

Dù sao thì thái độ của người sau cũng quyết định lập trường của cậu ở thế giới này.

Kết quả là sau khi một phân đoạn cảnh quay kết thúc, cả hai người kia đều biến mất hút.

Văn Tinh Lan thì thôi, không thấy thì càng tốt, Ninh Khả Chi chỉ mong tránh hắn càng xa càng tốt. 

Nhưng còn Ngu Nhiên...

Nghĩ đến cái vận xui đeo bám đối phương từ trước đến nay, Ninh Khả Chi thấy không yên tâm. 

Không phải cậu cố tình soi mói gì, chỉ là đối phương ở đoàn phim lâu như vậy mà không gặp sự cố nào, luôn khiến cậu có cảm giác đây là sự yên bình trước cơn bão.

Tiện tay không tìm thấy người, Ninh Khả Chi lười biếng đi dạo một vòng, rồi lần theo hướng có tiếng động tìm tới.

Trên đường đi cậu cũng có chút rối rắm, cảm thấy hành vi của mình thật vi diệu khụ, cậu không muốn dùng cái từ vừa xẹt qua đầu để hình dung chính mình ngay lúc Ninh Khả Chi định rút lui có trật tự, cậu liền nhìn thấy Ngu Nhiên với khuôn mặt trắng bệch, thần sắc hoảng loạn.

Vẻ mặt này Ninh Khả Chi đã quá quen thuộc rồi 

Ở thế giới trước khi xuống núi rèn luyện, cậu thường xuyên gặp phải cảnh này, dịch ra có thể hiểu là

 "Phía sau có yêu thú/dã thú/ma tu ăn thịt người đang đuổi theo". 

Con người khi ở cực điểm của sự sợ hãi thường không phát ra được âm thanh, nhưng ánh mắt cầu cứu vô thức khi thấy có người tới thì y hệt nhau.

Ninh Khả Chi chẳng kịp suy nghĩ gì thêm, lập tức lao tới xách người lên, vài cái nhảy vọt đã phóng lên ngọn cây, nín thở chuẩn bị tấn công...

Một chuỗi hành động mượt mà như nước chảy mây trôi, sẵn sàng nghênh chiến, kết quả là... đánh vào không khí.

Ninh · đột nhiên tỉnh táo · Khả Chi: "..." "............!"

#Gấp! Bây giờ phải giải thích thế nào đây?!#

Ninh Khả Chi khẩn cấp huy động mọi tế bào não, ý đồ tìm một lý do hợp lý cho "hành vi nghệ thuật" của mình.

Đúng lúc cậu định mở miệng thì Ngu Nhiên - người vốn dĩ đang kinh hãi vì hành động kỳ lạ của cậu đến mức không nói nên lời - bỗng nhiên biến sắc, vội vàng bịt chặt miệng mình lại.

Ninh Khả Chi: ???

#Đại ca, động tác lớn như vậy mà không ngã xuống là may rồi đấy#

Bên kia Ngu Nhiên không để ý đến tâm trạng rối rắm của Ninh Khả Chi, cậu nín thở chú ý động tĩnh phía dưới.

Hóa ra là Văn Tinh Lan vừa mới rời đi lại quay lại. 

Việc vẫn không tìm thấy người dường như khiến hắn hơi nản chí, lần này hắn nán lại lâu hơn, tìm kiếm manh mối kỹ càng hơn lúc nãy...

Ngu Nhiên thấy tầm mắt Văn Tinh Lan dừng lại rất lâu ở cành cây khô vừa bị mình giẫm gãy, cuối cùng hắn cúi người xuống nhặt cái gì đó lên.

... Là cái gì?

Dự cảm bất hảo ngày càng nặng, vận xui thường xuyên xảy ra khiến Ngu Nhiên không dám ôm hy vọng gì, cậu vội vàng kiểm tra xem trên quần áo mình có rơi mất thứ gì không.

Không phải đồ của cậu, mà là ——

Tầm mắt Ngu Nhiên dừng lại ở sợi chỉ thừa trên cổ áo khoác của Ninh Khả Chi, chính là chỗ mà vừa rồi trong lúc hốt hoảng cậu đã vô thức túm chặt lấy.

... Ở đó, vốn dĩ có một chiếc cúc áo...

Ngu Nhiên trầm mặc.

...

"Tôi nghe người trong đoàn phim nói ở khu rừng này có chó hoang cỡ lớn..."

"... Vừa rồi thấy vẻ mặt cậu như vậy, tôi tưởng là... Cái đó, chó thì không biết leo cây nhỉ..."

Ninh Khả Chi đưa người từ trên cây xuống, cuối cùng cũng có cơ hội mở miệng giải thích. Đại khái là giải thích?

... Ngay cả kỹ thuật diễn cũng không cứu vãn nổi cái lý do sứt sẹo này.

Ngu Nhiên cứ im lặng nghe, nhìn vẻ mặt thất thần rõ rệt của đối phương, Ninh Khả Chi cảm thấy cậu ta chắc chắn đang nói thầm "Cứ bốc phét tiếp đi"...

Ninh Khả Chi: "..." #Giọng_nói_nhỏ_dần.jpg#

Cậu không dám tưởng tượng hình tượng của mình trong mắt đối phương giờ đã thành cái dạng gì rồi.

Dù sao thì cũng không thể là người bình thường được! #Đau_đớn.jpg#

Đúng lúc Ninh Khả Chi chuẩn bị buông xuôi, hoàn toàn từ bỏ việc giải thích, thì nghe thấy Ngu Nhiên mở lời: "Anh Ninh."

Giọng nói này mang theo chút run rẩy không bình thường, nhưng lúc này Ninh Khả Chi đang đầy rẫy chột dạ nên không chú ý tới chi tiết đó, cậu chỉ nghe thấy đối phương nói tiếp: 

"Cái áo khoác... cái áo khoác này... anh có thể tặng cho em không?"

Ninh Khả Chi: ?

Cậu "Hả?" một tiếng đầy kinh ngạc, có chút mơ hồ nhìn sang, không hiểu tại sao chủ đề lại chuyển tới đây.

Sắc mặt Ngu Nhiên lúc này đã khá hơn lúc đầu nhiều, đối diện với tầm mắt của Ninh Khả Chi, cậu cố gắng nặn ra một nụ cười vô cùng trấn định: 

"Vừa rồi nhìn thấy cái áo này, em đã đặc biệt thích nó... Anh Ninh có thể tặng nó cho em không? Em sẽ trả tiền..."

Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Cứu được rồi?Ngu Nhiên tựa lưng vào một thân cây, nhưng dường như vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo lại.Vừa rồi, ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, cậu cảm thấy mình bị ai đó xách bổng lên rồi bay thẳng lên ngọn cây.Ở phía dưới, Văn Tinh Lan đi tới đi lui mấy vòng, không phát hiện ra dấu vết của người khác, có vẻ như đã bỏ cuộc mà rời đi....Trên cây, hai người nhìn nhau đầy gượng gạo.Thôi được rồi, không biết Ngu Nhiên nghĩ gì, chứ Ninh Khả Chi thì thấy xấu hổ vô cùng...Cậu cảm thấy hành động vừa rồi của mình đúng là "nghệ thuật sắp đặt" lao ra xách người ta lên, thực hiện một cú Thê Vân Tung đúng nghĩa. Ngay cả bây giờ nhớ lại, Ninh Khả Chi cũng thấy đó tuyệt đối không phải việc một người bình thường làm được...#Lại_một_lần_nữa_tay_nhanh_hơn_não##Tôi_thực_sự_không_cố_ý##Cơ_thể_này_nó_có_suy_nghĩ_riêng##Mặt_nạ_thống_khổ.jpg#...Khi ở đoàn phim, ngoài lúc quay, Ninh Khả Chi dành một nửa sự chú ý để né tránh Văn Tinh Lan, nửa còn lại đương nhiên là để mắt đến Ngu Nhiên. Dù sao thì thái độ của người sau cũng quyết định lập trường của cậu ở thế giới này.Kết quả là sau khi một phân đoạn cảnh quay kết thúc, cả hai người kia đều biến mất hút.Văn Tinh Lan thì thôi, không thấy thì càng tốt, Ninh Khả Chi chỉ mong tránh hắn càng xa càng tốt. Nhưng còn Ngu Nhiên...Nghĩ đến cái vận xui đeo bám đối phương từ trước đến nay, Ninh Khả Chi thấy không yên tâm. Không phải cậu cố tình soi mói gì, chỉ là đối phương ở đoàn phim lâu như vậy mà không gặp sự cố nào, luôn khiến cậu có cảm giác đây là sự yên bình trước cơn bão.Tiện tay không tìm thấy người, Ninh Khả Chi lười biếng đi dạo một vòng, rồi lần theo hướng có tiếng động tìm tới.Trên đường đi cậu cũng có chút rối rắm, cảm thấy hành vi của mình thật vi diệu khụ, cậu không muốn dùng cái từ vừa xẹt qua đầu để hình dung chính mình ngay lúc Ninh Khả Chi định rút lui có trật tự, cậu liền nhìn thấy Ngu Nhiên với khuôn mặt trắng bệch, thần sắc hoảng loạn.Vẻ mặt này Ninh Khả Chi đã quá quen thuộc rồi Ở thế giới trước khi xuống núi rèn luyện, cậu thường xuyên gặp phải cảnh này, dịch ra có thể hiểu là "Phía sau có yêu thú/dã thú/ma tu ăn thịt người đang đuổi theo". Con người khi ở cực điểm của sự sợ hãi thường không phát ra được âm thanh, nhưng ánh mắt cầu cứu vô thức khi thấy có người tới thì y hệt nhau.Ninh Khả Chi chẳng kịp suy nghĩ gì thêm, lập tức lao tới xách người lên, vài cái nhảy vọt đã phóng lên ngọn cây, nín thở chuẩn bị tấn công...Một chuỗi hành động mượt mà như nước chảy mây trôi, sẵn sàng nghênh chiến, kết quả là... đánh vào không khí.Ninh · đột nhiên tỉnh táo · Khả Chi: "..." "............!"#Gấp! Bây giờ phải giải thích thế nào đây?!#Ninh Khả Chi khẩn cấp huy động mọi tế bào não, ý đồ tìm một lý do hợp lý cho "hành vi nghệ thuật" của mình.Đúng lúc cậu định mở miệng thì Ngu Nhiên - người vốn dĩ đang kinh hãi vì hành động kỳ lạ của cậu đến mức không nói nên lời - bỗng nhiên biến sắc, vội vàng bịt chặt miệng mình lại.Ninh Khả Chi: ???#Đại ca, động tác lớn như vậy mà không ngã xuống là may rồi đấy#Bên kia Ngu Nhiên không để ý đến tâm trạng rối rắm của Ninh Khả Chi, cậu nín thở chú ý động tĩnh phía dưới.Hóa ra là Văn Tinh Lan vừa mới rời đi lại quay lại. Việc vẫn không tìm thấy người dường như khiến hắn hơi nản chí, lần này hắn nán lại lâu hơn, tìm kiếm manh mối kỹ càng hơn lúc nãy...Ngu Nhiên thấy tầm mắt Văn Tinh Lan dừng lại rất lâu ở cành cây khô vừa bị mình giẫm gãy, cuối cùng hắn cúi người xuống nhặt cái gì đó lên.... Là cái gì?Dự cảm bất hảo ngày càng nặng, vận xui thường xuyên xảy ra khiến Ngu Nhiên không dám ôm hy vọng gì, cậu vội vàng kiểm tra xem trên quần áo mình có rơi mất thứ gì không.Không phải đồ của cậu, mà là ——Tầm mắt Ngu Nhiên dừng lại ở sợi chỉ thừa trên cổ áo khoác của Ninh Khả Chi, chính là chỗ mà vừa rồi trong lúc hốt hoảng cậu đã vô thức túm chặt lấy.... Ở đó, vốn dĩ có một chiếc cúc áo...Ngu Nhiên trầm mặc...."Tôi nghe người trong đoàn phim nói ở khu rừng này có chó hoang cỡ lớn...""... Vừa rồi thấy vẻ mặt cậu như vậy, tôi tưởng là... Cái đó, chó thì không biết leo cây nhỉ..."Ninh Khả Chi đưa người từ trên cây xuống, cuối cùng cũng có cơ hội mở miệng giải thích. Đại khái là giải thích?... Ngay cả kỹ thuật diễn cũng không cứu vãn nổi cái lý do sứt sẹo này.Ngu Nhiên cứ im lặng nghe, nhìn vẻ mặt thất thần rõ rệt của đối phương, Ninh Khả Chi cảm thấy cậu ta chắc chắn đang nói thầm "Cứ bốc phét tiếp đi"...Ninh Khả Chi: "..." #Giọng_nói_nhỏ_dần.jpg#Cậu không dám tưởng tượng hình tượng của mình trong mắt đối phương giờ đã thành cái dạng gì rồi.Dù sao thì cũng không thể là người bình thường được! #Đau_đớn.jpg#Đúng lúc Ninh Khả Chi chuẩn bị buông xuôi, hoàn toàn từ bỏ việc giải thích, thì nghe thấy Ngu Nhiên mở lời: "Anh Ninh."Giọng nói này mang theo chút run rẩy không bình thường, nhưng lúc này Ninh Khả Chi đang đầy rẫy chột dạ nên không chú ý tới chi tiết đó, cậu chỉ nghe thấy đối phương nói tiếp: "Cái áo khoác... cái áo khoác này... anh có thể tặng cho em không?"Ninh Khả Chi: ?Cậu "Hả?" một tiếng đầy kinh ngạc, có chút mơ hồ nhìn sang, không hiểu tại sao chủ đề lại chuyển tới đây.Sắc mặt Ngu Nhiên lúc này đã khá hơn lúc đầu nhiều, đối diện với tầm mắt của Ninh Khả Chi, cậu cố gắng nặn ra một nụ cười vô cùng trấn định: "Vừa rồi nhìn thấy cái áo này, em đã đặc biệt thích nó... Anh Ninh có thể tặng nó cho em không? Em sẽ trả tiền..."

Chương 212