Ninh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên…

Chương 217

Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Hệ thống:!!!Đại lão ký chủ đang cảm ơn nó!Hơn nữa ngữ khí lại thành khẩn như vậy, thái độ trịnh trọng như vậy!!Cứu mạng!Nó hiện tại phải hồi phục thế nào mới có vẻ khiêm tốn, thành khẩn mà lại không màng hơn thua đây?!"Không cần cảm ơn", "Không khách khí", "Chuyện nhỏ thôi", "Ký chủ nếu thích, ta có thể phát lại vòng lặp 24 giờ"...?Ninh Khả Chi hoàn toàn không biết hệ thống nhà mình đang dùng thuật toán siêu tốc để tìm kiếm một vạn cách trả lời cho câu "Cảm ơn".Dù cách thức này hơi khô khan, nhưng tâm trạng của Ninh Khả Chi đã dịu đi rất nhiều sau khi được an ủi.Cũng đúng như hệ thống nói, mọi chuyện luôn phát triển theo hướng tốt đẹp...Dù là kỹ thuật phát triển hay quy phạm lập pháp thì luôn có một quá trình hoàn thiện không ngừng.Còn hiện tại, cậu cần giải quyết phần việc "mình có thể giải quyết".Ninh Khả Chi: [Thống nhi, giúp tao tra tất cả tài khoản thu chi và chi tiết nộp thuế dưới tên Văn Tinh Lan...]Loại cặn bã này đương nhiên phải thu dọn!Chỉ là việc dẫn dắt dư luận có định nghĩa rất mơ hồ.Dù Ninh Khả Chi có phơi bày hết đống bằng chứng đó ra ánh sáng thì cũng chỉ khiến hắn bị khiển trách về đạo đức trong một khoảng thời gian.Trí nhớ của internet có hạn, luôn có những tin nóng mới, sự kiện mới thu hút ánh nhìn...Ngoại trừ người thân bạn bè của nạn nhân, không ai nhớ mãi một chuyện gì cả.Ninh Khả Chi không muốn nhìn thấy sau một thời gian, kẻ thủ ác lại có thể thản nhiên xuất hiện trước mắt công chúng như chưa có chuyện gì xảy ra.So với mặt đạo đức, vấn đề kinh tế đương nhiên dễ tìm ra sai phạm hơn.Ninh Khả Chi không tin với nhân phẩm của Văn Tinh Lan mà phương diện tài chính lại sạch sẽ không chút vấn đề......Ngay từ đầu khi điều tra Văn Tinh Lan, Ninh Khả Chi đã cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.Nhưng mãi đến tận khi gặp Cố Trọng đến phim trường thăm ban, cậu mới nhận ra điểm không đúng đó là gì.Cậu đã cướp đất diễn của vai chính công rồi!!Ninh Khả Chi, người vốn đang dựa theo kết quả điều tra của hệ thống để âm thầm thu thập chứng cứ: "..."Cậu vạn lần không ngờ mình đã gia nhập phe vai chính rồi mà vẫn gặp phải vấn đề này!!Thăm ban? Thăm ban ai?!Không lẽ ảnh đế hứng chí đến xem người mới vừa ký hợp đồng với văn phòng của mình sao? Chuyện đó sao có thể chứ?!Đương nhiên là vì biết "vợ tương lai" của mình bị bắt nạt nên đặc biệt tới thăm hỏi rồi!!Hệ thống nhỏ giọng nhắc nhở: [Bộ phim này là do văn phòng của Cố Trọng đầu tư.]Ninh Khả Chi: Hoắc Vị ảnh đế này hóa ra còn nắm giữ một phần kịch bản của tổng tài bá đạo sao?!Chẳng trách đây là truyện ngọt sủng mà.Có thể lý giải, có thể lý giải.Chỉ mất ba giây để thuyết phục bản thân, cậu thầm nghĩ vai chính công chắc chắn có kênh tin tức riêng, không đời nào không biết chuyện xảy ra với Ngu Nhiên.Nói thật, trong lòng Ninh Khả Chi cũng âm thầm thở phào.Đây cũng là lần đầu cậu làm chuyện đối phó với nhân vật phụ pháo hôi nên lòng vẫn thấy hơi chột dạ.Giờ thì tốt rồi, có vai chính công chống lưng... kết cục của Văn Tinh Lan coi như đã định đoạt!!...Tâm trạng nhẹ nhõm của Ninh Khả Chi chỉ duy trì được đến khi đoạn quay chụp vừa rồi kết thúc.Cậu vừa nghe đạo diễn hô cắt, còn chưa kịp xả vai đã bị hệ thống nhắc nhở một việc mà cậu luôn cố tình ngó lơ.Hệ thống hoảng hốt: [Ký chủ! Điểm số! Điểm số!! Nó về 0 rồi!!]Ninh Khả Chi: ?!!Cậu theo bản năng đi tìm vị trí của Cố Trọng.Đối phương vốn đang đứng cạnh đạo diễn để xem lại khung hình trên máy quay.Ngay khi Ninh Khả Chi nhìn qua, Cố Trọng cũng như cảm nhận được mà ngẩng đầu lên.Chỉ là sắc mặt hắn lạnh nhạt, khiến người ta không nhìn ra được điều gì.Ninh Khả Chi: "..."Ninh Khả Chi thực ra đã đoán được điểm số sẽ giảm.Bởi vì vấn đề tâm lý của chính mình, sau khi rời đoàn phim trước đó, Ninh Khả Chi chưa từng chủ động liên lạc với Cố Trọng lần nào.Trong tình huống như vậy, điểm số không giảm mới là lạ!!Nhưng cậu vạn lần không ngờ tình hình lại thê thảm đến mức này 0 điểm! Đó là 0 điểm đấy!!!Dù có kéo đại một người lạ mặt ngoài đường có thái độ thân thiện vào thì ít nhất cũng phải cho mỗi người một chữ số làm vốn chứ?!Cố Trọng có hiểu lầm gì về cậu sao?!Ninh Khả Chi cảm thấy mình nên qua đó giải thích một chút, ít nhất là chào hỏi để chứng minh mình hoàn toàn không có ác cảm với hắn.Nhưng đối mặt với gương mặt quen thuộc đó, cùng với thần sắc có chút lạnh lùng lúc này...Ninh Khả Chi: "..."Dù Ninh Khả Chi nhanh chóng nén lại biểu cảm, nhưng sự thay đổi sắc mặt trong thoáng chốc đó vẫn bị cô nàng "fan anh trai" Đường Duyệt Duyệt bắt gặp.Cô nhịn không được hỏi: "... Thầy Ninh? Anh không sao chứ??"Sắc mặt Ninh Khả Chi hơi trắng bệch, nhưng cậu vẫn cố gắng làm biểu cảm bình thường rồi trả lời: "Không sao."Ngay sau đó cậu lấy cớ "hơi mệt" để đi ra một góc nghỉ ngơi.Suốt quá trình đó, đừng nói là tỏ vẻ thân thiện qua chào hỏi Cố Trọng, cậu thậm chí không hề có một lần tiếp xúc ánh mắt với đối phương....Ngồi trong góc, biểu cảm của Ninh Khả Chi vô cùng nặng nề, thậm chí có thể nói là đau đớn.Cậu sám hối với hệ thống: [Thống nhi... tao kiêu ngạo quá rồi...]Hệ thống: ??!

Hệ thống:!!!

Đại lão ký chủ đang cảm ơn nó!

Hơn nữa ngữ khí lại thành khẩn như vậy, thái độ trịnh trọng như vậy!!

Cứu mạng!

Nó hiện tại phải hồi phục thế nào mới có vẻ khiêm tốn, thành khẩn mà lại không màng hơn thua đây?!

"Không cần cảm ơn", "Không khách khí", "Chuyện nhỏ thôi", "Ký chủ nếu thích, ta có thể phát lại vòng lặp 24 giờ"...?

Ninh Khả Chi hoàn toàn không biết hệ thống nhà mình đang dùng thuật toán siêu tốc để tìm kiếm một vạn cách trả lời cho câu "Cảm ơn".

Dù cách thức này hơi khô khan, nhưng tâm trạng của Ninh Khả Chi đã dịu đi rất nhiều sau khi được an ủi.

Cũng đúng như hệ thống nói, mọi chuyện luôn phát triển theo hướng tốt đẹp...

Dù là kỹ thuật phát triển hay quy phạm lập pháp thì luôn có một quá trình hoàn thiện không ngừng.

Còn hiện tại, cậu cần giải quyết phần việc "mình có thể giải quyết".

Ninh Khả Chi: [Thống nhi, giúp tao tra tất cả tài khoản thu chi và chi tiết nộp thuế dưới tên Văn Tinh Lan...]

Loại cặn bã này đương nhiên phải thu dọn!

Chỉ là việc dẫn dắt dư luận có định nghĩa rất mơ hồ.

Dù Ninh Khả Chi có phơi bày hết đống bằng chứng đó ra ánh sáng thì cũng chỉ khiến hắn bị khiển trách về đạo đức trong một khoảng thời gian.

Trí nhớ của internet có hạn, luôn có những tin nóng mới, sự kiện mới thu hút ánh nhìn...

Ngoại trừ người thân bạn bè của nạn nhân, không ai nhớ mãi một chuyện gì cả.

Ninh Khả Chi không muốn nhìn thấy sau một thời gian, kẻ thủ ác lại có thể thản nhiên xuất hiện trước mắt công chúng như chưa có chuyện gì xảy ra.

So với mặt đạo đức, vấn đề kinh tế đương nhiên dễ tìm ra sai phạm hơn.

Ninh Khả Chi không tin với nhân phẩm của Văn Tinh Lan mà phương diện tài chính lại sạch sẽ không chút vấn đề...

...

Ngay từ đầu khi điều tra Văn Tinh Lan, Ninh Khả Chi đã cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.

Nhưng mãi đến tận khi gặp Cố Trọng đến phim trường thăm ban, cậu mới nhận ra điểm không đúng đó là gì.

Cậu đã cướp đất diễn của vai chính công rồi!!

Ninh Khả Chi, người vốn đang dựa theo kết quả điều tra của hệ thống để âm thầm thu thập chứng cứ: "..."

Cậu vạn lần không ngờ mình đã gia nhập phe vai chính rồi mà vẫn gặp phải vấn đề này!!

Thăm ban? Thăm ban ai?!

Không lẽ ảnh đế hứng chí đến xem người mới vừa ký hợp đồng với văn phòng của mình sao? Chuyện đó sao có thể chứ?!

Đương nhiên là vì biết "vợ tương lai" của mình bị bắt nạt nên đặc biệt tới thăm hỏi rồi!!

Hệ thống nhỏ giọng nhắc nhở: [Bộ phim này là do văn phòng của Cố Trọng đầu tư.]

Ninh Khả Chi: Hoắc 

Vị ảnh đế này hóa ra còn nắm giữ một phần kịch bản của tổng tài bá đạo sao?!

Chẳng trách đây là truyện ngọt sủng mà.

Có thể lý giải, có thể lý giải.

Chỉ mất ba giây để thuyết phục bản thân, cậu thầm nghĩ vai chính công chắc chắn có kênh tin tức riêng, không đời nào không biết chuyện xảy ra với Ngu Nhiên.

Nói thật, trong lòng Ninh Khả Chi cũng âm thầm thở phào.

Đây cũng là lần đầu cậu làm chuyện đối phó với nhân vật phụ pháo hôi nên lòng vẫn thấy hơi chột dạ.

Giờ thì tốt rồi, có vai chính công chống lưng... kết cục của Văn Tinh Lan coi như đã định đoạt!!

...

Tâm trạng nhẹ nhõm của Ninh Khả Chi chỉ duy trì được đến khi đoạn quay chụp vừa rồi kết thúc.

Cậu vừa nghe đạo diễn hô cắt, còn chưa kịp xả vai đã bị hệ thống nhắc nhở một việc mà cậu luôn cố tình ngó lơ.

Hệ thống hoảng hốt: [Ký chủ! Điểm số! Điểm số!! Nó về 0 rồi!!]

Ninh Khả Chi: ?!!

Cậu theo bản năng đi tìm vị trí của Cố Trọng.

Đối phương vốn đang đứng cạnh đạo diễn để xem lại khung hình trên máy quay.

Ngay khi Ninh Khả Chi nhìn qua, Cố Trọng cũng như cảm nhận được mà ngẩng đầu lên.

Chỉ là sắc mặt hắn lạnh nhạt, khiến người ta không nhìn ra được điều gì.

Ninh Khả Chi: "..."

Ninh Khả Chi thực ra đã đoán được điểm số sẽ giảm.

Bởi vì vấn đề tâm lý của chính mình, sau khi rời đoàn phim trước đó, Ninh Khả Chi chưa từng chủ động liên lạc với Cố Trọng lần nào.

Trong tình huống như vậy, điểm số không giảm mới là lạ!!

Nhưng cậu vạn lần không ngờ tình hình lại thê thảm đến mức này 

0 điểm! Đó là 0 điểm đấy!!!

Dù có kéo đại một người lạ mặt ngoài đường có thái độ thân thiện vào thì ít nhất cũng phải cho mỗi người một chữ số làm vốn chứ?!

Cố Trọng có hiểu lầm gì về cậu sao?!

Ninh Khả Chi cảm thấy mình nên qua đó giải thích một chút, ít nhất là chào hỏi để chứng minh mình hoàn toàn không có ác cảm với hắn.

Nhưng đối mặt với gương mặt quen thuộc đó, cùng với thần sắc có chút lạnh lùng lúc này...

Ninh Khả Chi: "..."

Dù Ninh Khả Chi nhanh chóng nén lại biểu cảm, nhưng sự thay đổi sắc mặt trong thoáng chốc đó vẫn bị cô nàng "fan anh trai" Đường Duyệt Duyệt bắt gặp.

Cô nhịn không được hỏi: "... Thầy Ninh? Anh không sao chứ??"

Sắc mặt Ninh Khả Chi hơi trắng bệch, nhưng cậu vẫn cố gắng làm biểu cảm bình thường rồi trả lời: "Không sao."

Ngay sau đó cậu lấy cớ "hơi mệt" để đi ra một góc nghỉ ngơi.

Suốt quá trình đó, đừng nói là tỏ vẻ thân thiện qua chào hỏi Cố Trọng, cậu thậm chí không hề có một lần tiếp xúc ánh mắt với đối phương.

...

Ngồi trong góc, biểu cảm của Ninh Khả Chi vô cùng nặng nề, thậm chí có thể nói là đau đớn.

Cậu sám hối với hệ thống: [Thống nhi... tao kiêu ngạo quá rồi...]

Hệ thống: ??!

Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Hệ thống:!!!Đại lão ký chủ đang cảm ơn nó!Hơn nữa ngữ khí lại thành khẩn như vậy, thái độ trịnh trọng như vậy!!Cứu mạng!Nó hiện tại phải hồi phục thế nào mới có vẻ khiêm tốn, thành khẩn mà lại không màng hơn thua đây?!"Không cần cảm ơn", "Không khách khí", "Chuyện nhỏ thôi", "Ký chủ nếu thích, ta có thể phát lại vòng lặp 24 giờ"...?Ninh Khả Chi hoàn toàn không biết hệ thống nhà mình đang dùng thuật toán siêu tốc để tìm kiếm một vạn cách trả lời cho câu "Cảm ơn".Dù cách thức này hơi khô khan, nhưng tâm trạng của Ninh Khả Chi đã dịu đi rất nhiều sau khi được an ủi.Cũng đúng như hệ thống nói, mọi chuyện luôn phát triển theo hướng tốt đẹp...Dù là kỹ thuật phát triển hay quy phạm lập pháp thì luôn có một quá trình hoàn thiện không ngừng.Còn hiện tại, cậu cần giải quyết phần việc "mình có thể giải quyết".Ninh Khả Chi: [Thống nhi, giúp tao tra tất cả tài khoản thu chi và chi tiết nộp thuế dưới tên Văn Tinh Lan...]Loại cặn bã này đương nhiên phải thu dọn!Chỉ là việc dẫn dắt dư luận có định nghĩa rất mơ hồ.Dù Ninh Khả Chi có phơi bày hết đống bằng chứng đó ra ánh sáng thì cũng chỉ khiến hắn bị khiển trách về đạo đức trong một khoảng thời gian.Trí nhớ của internet có hạn, luôn có những tin nóng mới, sự kiện mới thu hút ánh nhìn...Ngoại trừ người thân bạn bè của nạn nhân, không ai nhớ mãi một chuyện gì cả.Ninh Khả Chi không muốn nhìn thấy sau một thời gian, kẻ thủ ác lại có thể thản nhiên xuất hiện trước mắt công chúng như chưa có chuyện gì xảy ra.So với mặt đạo đức, vấn đề kinh tế đương nhiên dễ tìm ra sai phạm hơn.Ninh Khả Chi không tin với nhân phẩm của Văn Tinh Lan mà phương diện tài chính lại sạch sẽ không chút vấn đề......Ngay từ đầu khi điều tra Văn Tinh Lan, Ninh Khả Chi đã cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.Nhưng mãi đến tận khi gặp Cố Trọng đến phim trường thăm ban, cậu mới nhận ra điểm không đúng đó là gì.Cậu đã cướp đất diễn của vai chính công rồi!!Ninh Khả Chi, người vốn đang dựa theo kết quả điều tra của hệ thống để âm thầm thu thập chứng cứ: "..."Cậu vạn lần không ngờ mình đã gia nhập phe vai chính rồi mà vẫn gặp phải vấn đề này!!Thăm ban? Thăm ban ai?!Không lẽ ảnh đế hứng chí đến xem người mới vừa ký hợp đồng với văn phòng của mình sao? Chuyện đó sao có thể chứ?!Đương nhiên là vì biết "vợ tương lai" của mình bị bắt nạt nên đặc biệt tới thăm hỏi rồi!!Hệ thống nhỏ giọng nhắc nhở: [Bộ phim này là do văn phòng của Cố Trọng đầu tư.]Ninh Khả Chi: Hoắc Vị ảnh đế này hóa ra còn nắm giữ một phần kịch bản của tổng tài bá đạo sao?!Chẳng trách đây là truyện ngọt sủng mà.Có thể lý giải, có thể lý giải.Chỉ mất ba giây để thuyết phục bản thân, cậu thầm nghĩ vai chính công chắc chắn có kênh tin tức riêng, không đời nào không biết chuyện xảy ra với Ngu Nhiên.Nói thật, trong lòng Ninh Khả Chi cũng âm thầm thở phào.Đây cũng là lần đầu cậu làm chuyện đối phó với nhân vật phụ pháo hôi nên lòng vẫn thấy hơi chột dạ.Giờ thì tốt rồi, có vai chính công chống lưng... kết cục của Văn Tinh Lan coi như đã định đoạt!!...Tâm trạng nhẹ nhõm của Ninh Khả Chi chỉ duy trì được đến khi đoạn quay chụp vừa rồi kết thúc.Cậu vừa nghe đạo diễn hô cắt, còn chưa kịp xả vai đã bị hệ thống nhắc nhở một việc mà cậu luôn cố tình ngó lơ.Hệ thống hoảng hốt: [Ký chủ! Điểm số! Điểm số!! Nó về 0 rồi!!]Ninh Khả Chi: ?!!Cậu theo bản năng đi tìm vị trí của Cố Trọng.Đối phương vốn đang đứng cạnh đạo diễn để xem lại khung hình trên máy quay.Ngay khi Ninh Khả Chi nhìn qua, Cố Trọng cũng như cảm nhận được mà ngẩng đầu lên.Chỉ là sắc mặt hắn lạnh nhạt, khiến người ta không nhìn ra được điều gì.Ninh Khả Chi: "..."Ninh Khả Chi thực ra đã đoán được điểm số sẽ giảm.Bởi vì vấn đề tâm lý của chính mình, sau khi rời đoàn phim trước đó, Ninh Khả Chi chưa từng chủ động liên lạc với Cố Trọng lần nào.Trong tình huống như vậy, điểm số không giảm mới là lạ!!Nhưng cậu vạn lần không ngờ tình hình lại thê thảm đến mức này 0 điểm! Đó là 0 điểm đấy!!!Dù có kéo đại một người lạ mặt ngoài đường có thái độ thân thiện vào thì ít nhất cũng phải cho mỗi người một chữ số làm vốn chứ?!Cố Trọng có hiểu lầm gì về cậu sao?!Ninh Khả Chi cảm thấy mình nên qua đó giải thích một chút, ít nhất là chào hỏi để chứng minh mình hoàn toàn không có ác cảm với hắn.Nhưng đối mặt với gương mặt quen thuộc đó, cùng với thần sắc có chút lạnh lùng lúc này...Ninh Khả Chi: "..."Dù Ninh Khả Chi nhanh chóng nén lại biểu cảm, nhưng sự thay đổi sắc mặt trong thoáng chốc đó vẫn bị cô nàng "fan anh trai" Đường Duyệt Duyệt bắt gặp.Cô nhịn không được hỏi: "... Thầy Ninh? Anh không sao chứ??"Sắc mặt Ninh Khả Chi hơi trắng bệch, nhưng cậu vẫn cố gắng làm biểu cảm bình thường rồi trả lời: "Không sao."Ngay sau đó cậu lấy cớ "hơi mệt" để đi ra một góc nghỉ ngơi.Suốt quá trình đó, đừng nói là tỏ vẻ thân thiện qua chào hỏi Cố Trọng, cậu thậm chí không hề có một lần tiếp xúc ánh mắt với đối phương....Ngồi trong góc, biểu cảm của Ninh Khả Chi vô cùng nặng nề, thậm chí có thể nói là đau đớn.Cậu sám hối với hệ thống: [Thống nhi... tao kiêu ngạo quá rồi...]Hệ thống: ??!

Chương 217