Ninh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên…
Chương 218
Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Hệ thống vội vàng tìm kiếm trong biển dữ liệu để mô tả hành vi hiện tại của ký chủ "Mỗi ngày tự xét mình ba lần"?Vậy thì tốt rồi, không có việc gì.Đại lão thường là như vậy mà.Không hổ là đại lão, khiêm tốn cẩn trọng, đã tốt còn muốn tốt hơn.Ghi lại ghi lại, đây đều là những thứ phải lưu giữ làm minh chứng.Hoàn toàn không biết mình đang bị hệ thống "đâm sau lưng" và lịch sử đen sắp được lưu trữ vĩnh viễn, Ninh Khả Chi lúc này đang thực sự đau đớn tự kiểm điểm sai lầm của mình.Đáng lẽ cậu phải nhận ra điểm không đúng từ lúc đó mới phải Nghĩ đến việc lúc ấy mình hăng hái thiết lập đối tượng kỹ năng là "Phương Thanh Yến" một cách đầy tự tin, Ninh Khả Chi hận không thể rơi nước mắt vì hối hận.Cái loại kế hoạch nhìn kiểu gì cũng thấy hoàn hảo như một mũi tên trúng nhiều đích đó, liệu có phải là thứ mà cái đầu của cậu nghĩ ra được không?!Sự thật chứng minh, khi bạn cảm thấy một kế hoạch không có lỗ hổng, thì thực tế nó chỗ nào cũng là lỗ hổng!Đã không có cái đầu óc đó thì đừng có học người ta bày mưu tính kế không sơ hở!!Giờ thì hay rồi, cứ nhìn thấy gương mặt của Cố Trọng là Ninh Khả Chi lại không nhịn được mà nhớ đến tình yêu chết yểu của mình.Về lý trí, cậu biết đây là ảnh hưởng từ hiệu ứng kỹ năng, "Phương Thanh Yến" không phải là một nhân vật có thật.Nhưng về tình cảm...Cậu căn bản không thể khống chế được bản thân mình!!!Thế này thì còn công lược cái nỗi gì nữa?!Chẳng lẽ định ép cậu và Cố ảnh đế chơi trò thế thân hay sao?!!Đùa cái gì vậy?!Đây là vai chính công đấy!Bộ cậu chê mình sống quá thọ rồi hay sao?!Thời gian đại lão tự kiểm điểm quá dài, hệ thống có chút chần chờ không biết có nên quấy rầy hay không.Nhưng cân nhắc đến tầm quan trọng và mức độ ưu tiên của thông tin, nó vẫn lên tiếng nhắc nhở: [Ký chủ, điểm số tăng ngược trở lại rồi.]... Thậm chí còn tăng nhẹ một chút.Sau khi kiểm tra thấy điều này, hệ thống không khỏi tự trách sâu sắc vì sự kinh hoàng vừa rồi của mình.Rõ ràng là mọi tình huống hiện tại đều nằm trong dự tính của ký chủ.Biểu hiện vừa rồi của nó thật sự quá thiếu ổn trọng, quá hoảng loạn, làm mất đi phong thái của một đại lão ký chủ!!Làm hệ thống của đại lão mà như vậy là không đạt tiêu chuẩn rồi!!Ninh Khả Chi: [?]Cậu có chút không hiểu nổi, rốt cuộc là nó tăng kiểu gì?Vừa rồi cậu chẳng làm gì cả, thậm chí còn trốn tránh Cố Trọng...Cái thái độ tránh còn không kịp này, nếu không phải vì điểm số vốn đã chạm đáy không còn đường để rớt, cậu cũng không dám làm dứt khoát như vậy.Vậy hiện tại... chẳng lẽ là chạm đáy bật lên?Hệ thống vừa mới đau đớn tự kiểm điểm sai lầm xong: [Thực xin lỗi ký chủ, tôi sai rồi.]Ninh Khả Chi thầm nghĩ: Hóa ra là lỗi của hệ thống.... Ồ, vậy thì không sao.Ninh Khả Chi đối với hệ thống nhà mình vẫn rất dễ tính.Nghe giọng điện tử của nó sầu não đến mức đó, cậu lập tức mở miệng an ủi:[Không sao không sao... Lần sau đừng như vậy là được.]Chủ yếu là nếu cứ thế này vài lần nữa, trái tim cậu e là chịu không nổi.Hệ thống: [...]Ký chủ, sao ký chủ có thể tốt như vậy chứ?!QAQ!!Có ai không!Trong toàn bộ Cục Thời Không có hệ thống nào có ký chủ tốt hơn nó không?!Sau khi thu xếp xong cảm xúc, hệ thống hùng hồn tuyên bố mình tuyệt đối sẽ không tái phạm sai lầm tương tự.Thật sự quá không nên!Nó vậy mà lại nghi ngờ năng lực của đại lão ký chủ!!Ninh Khả Chi bị sự thay đổi cảm xúc bất thình lình của hệ thống làm cho ngẩn ngơ: "...""............"#Cũng, cũng không cần phải trịnh trọng đến thế##Luận về mạch chuyển biến cảm xúc của trí tuệ nhân tạo##Hệ thống luôn thể hiện tốc độ vận hành của nó ở những nơi không ngờ tới#Vừa rồi... hành động xoay người đi thẳng của Ninh Khả Chi, thái độ trốn tránh rõ ràng đó cũng khiến Cố Trọng ngẩn ra một chút.Nhưng sau thoáng chốc ngỡ ngàng, hắn lại như nhận ra điều gì đó.Vẻ mặt lạnh nhạt ban đầu lập tức dịu lại, khóe môi hơi nhếch lên, thế mà lại lộ ra một nụ cười.Đạo diễn Thạch đang xem lại đoạn phim vừa quay thì không chú ý đến sự thay đổi biểu cảm nhỏ nhặt của người bên cạnh, nhưng ông cảm nhận rõ ràng không khí dường như nhẹ nhàng hơn hẳn.Đạo diễn Thạch: ?Nhưng có cha nuôi kim chủ đứng bên cạnh, dù có nhẹ nhàng thì cũng chẳng nhẹ nhàng đi đâu được.Huống chi người bên cạnh này còn không phải hạng người ngoài ngành có thể tùy tiện lừa gạt.Dù không biết tại sao vị này lại hứng chí đột xuất đến thăm phim trường, nhưng đạo diễn Thạch vẫn lên tinh thần gấp bội.Máy quay đang phát lại phân đoạn vừa chụp, đạo diễn Thạch hiện tại đã cực kỳ yên tâm về Ninh Khả Chi.Chẳng qua vì ông chủ đang đứng ngay sau lưng, ông có làm bộ làm tịch cũng phải nhìn kỹ thêm mấy lần.#Đều là người đi làm thuê cả##Hiểu thì tự hiểu đi#Đạo diễn Thạch không ngờ rằng, trong khi mình đang giả vờ giả vịt thì bên tai đột nhiên vang lên một tiếng: "Không tệ."Ông giật mình quay đầu lại, suýt nữa thì nghi ngờ mình nghe nhầm.Nhưng nhìn biểu cảm của Cố Trọng, có vẻ hắn thực sự rất hài lòng.
Hệ thống vội vàng tìm kiếm trong biển dữ liệu để mô tả hành vi hiện tại của ký chủ
"Mỗi ngày tự xét mình ba lần"?
Vậy thì tốt rồi, không có việc gì.
Đại lão thường là như vậy mà.
Không hổ là đại lão, khiêm tốn cẩn trọng, đã tốt còn muốn tốt hơn.
Ghi lại ghi lại, đây đều là những thứ phải lưu giữ làm minh chứng.
Hoàn toàn không biết mình đang bị hệ thống "đâm sau lưng" và lịch sử đen sắp được lưu trữ vĩnh viễn, Ninh Khả Chi lúc này đang thực sự đau đớn tự kiểm điểm sai lầm của mình.
Đáng lẽ cậu phải nhận ra điểm không đúng từ lúc đó mới phải
Nghĩ đến việc lúc ấy mình hăng hái thiết lập đối tượng kỹ năng là "Phương Thanh Yến" một cách đầy tự tin, Ninh Khả Chi hận không thể rơi nước mắt vì hối hận.
Cái loại kế hoạch nhìn kiểu gì cũng thấy hoàn hảo như một mũi tên trúng nhiều đích đó, liệu có phải là thứ mà cái đầu của cậu nghĩ ra được không?!
Sự thật chứng minh, khi bạn cảm thấy một kế hoạch không có lỗ hổng, thì thực tế nó chỗ nào cũng là lỗ hổng!
Đã không có cái đầu óc đó thì đừng có học người ta bày mưu tính kế không sơ hở!!
Giờ thì hay rồi, cứ nhìn thấy gương mặt của Cố Trọng là Ninh Khả Chi lại không nhịn được mà nhớ đến tình yêu chết yểu của mình.
Về lý trí, cậu biết đây là ảnh hưởng từ hiệu ứng kỹ năng, "Phương Thanh Yến" không phải là một nhân vật có thật.
Nhưng về tình cảm...
Cậu căn bản không thể khống chế được bản thân mình!!!
Thế này thì còn công lược cái nỗi gì nữa?!
Chẳng lẽ định ép cậu và Cố ảnh đế chơi trò thế thân hay sao?!!
Đùa cái gì vậy?!
Đây là vai chính công đấy!
Bộ cậu chê mình sống quá thọ rồi hay sao?!
Thời gian đại lão tự kiểm điểm quá dài, hệ thống có chút chần chờ không biết có nên quấy rầy hay không.
Nhưng cân nhắc đến tầm quan trọng và mức độ ưu tiên của thông tin, nó vẫn lên tiếng nhắc nhở:
[Ký chủ, điểm số tăng ngược trở lại rồi.]
... Thậm chí còn tăng nhẹ một chút.
Sau khi kiểm tra thấy điều này, hệ thống không khỏi tự trách sâu sắc vì sự kinh hoàng vừa rồi của mình.
Rõ ràng là mọi tình huống hiện tại đều nằm trong dự tính của ký chủ.
Biểu hiện vừa rồi của nó thật sự quá thiếu ổn trọng, quá hoảng loạn, làm mất đi phong thái của một đại lão ký chủ!!
Làm hệ thống của đại lão mà như vậy là không đạt tiêu chuẩn rồi!!
Ninh Khả Chi: [?]
Cậu có chút không hiểu nổi, rốt cuộc là nó tăng kiểu gì?
Vừa rồi cậu chẳng làm gì cả, thậm chí còn trốn tránh Cố Trọng...
Cái thái độ tránh còn không kịp này, nếu không phải vì điểm số vốn đã chạm đáy không còn đường để rớt, cậu cũng không dám làm dứt khoát như vậy.
Vậy hiện tại... chẳng lẽ là chạm đáy bật lên?
Hệ thống vừa mới đau đớn tự kiểm điểm sai lầm xong: [Thực xin lỗi ký chủ, tôi sai rồi.]
Ninh Khả Chi thầm nghĩ: Hóa ra là lỗi của hệ thống.
... Ồ, vậy thì không sao.
Ninh Khả Chi đối với hệ thống nhà mình vẫn rất dễ tính.
Nghe giọng điện tử của nó sầu não đến mức đó, cậu lập tức mở miệng an ủi:
[Không sao không sao... Lần sau đừng như vậy là được.]
Chủ yếu là nếu cứ thế này vài lần nữa, trái tim cậu e là chịu không nổi.
Hệ thống: [...]
Ký chủ, sao ký chủ có thể tốt như vậy chứ?!
QAQ!!
Có ai không!
Trong toàn bộ Cục Thời Không có hệ thống nào có ký chủ tốt hơn nó không?!
Sau khi thu xếp xong cảm xúc, hệ thống hùng hồn tuyên bố mình tuyệt đối sẽ không tái phạm sai lầm tương tự.
Thật sự quá không nên!
Nó vậy mà lại nghi ngờ năng lực của đại lão ký chủ!!
Ninh Khả Chi bị sự thay đổi cảm xúc bất thình lình của hệ thống làm cho ngẩn ngơ: "..."
"............"
#Cũng, cũng không cần phải trịnh trọng đến thế#
#Luận về mạch chuyển biến cảm xúc của trí tuệ nhân tạo#
#Hệ thống luôn thể hiện tốc độ vận hành của nó ở những nơi không ngờ tới#
Vừa rồi... hành động xoay người đi thẳng của Ninh Khả Chi, thái độ trốn tránh rõ ràng đó cũng khiến Cố Trọng ngẩn ra một chút.
Nhưng sau thoáng chốc ngỡ ngàng, hắn lại như nhận ra điều gì đó.
Vẻ mặt lạnh nhạt ban đầu lập tức dịu lại, khóe môi hơi nhếch lên, thế mà lại lộ ra một nụ cười.
Đạo diễn Thạch đang xem lại đoạn phim vừa quay thì không chú ý đến sự thay đổi biểu cảm nhỏ nhặt của người bên cạnh, nhưng ông cảm nhận rõ ràng không khí dường như nhẹ nhàng hơn hẳn.
Đạo diễn Thạch: ?
Nhưng có cha nuôi kim chủ đứng bên cạnh, dù có nhẹ nhàng thì cũng chẳng nhẹ nhàng đi đâu được.
Huống chi người bên cạnh này còn không phải hạng người ngoài ngành có thể tùy tiện lừa gạt.
Dù không biết tại sao vị này lại hứng chí đột xuất đến thăm phim trường, nhưng đạo diễn Thạch vẫn lên tinh thần gấp bội.
Máy quay đang phát lại phân đoạn vừa chụp, đạo diễn Thạch hiện tại đã cực kỳ yên tâm về Ninh Khả Chi.
Chẳng qua vì ông chủ đang đứng ngay sau lưng, ông có làm bộ làm tịch cũng phải nhìn kỹ thêm mấy lần.
#Đều là người đi làm thuê cả#
#Hiểu thì tự hiểu đi#
Đạo diễn Thạch không ngờ rằng, trong khi mình đang giả vờ giả vịt thì bên tai đột nhiên vang lên một tiếng: "Không tệ."
Ông giật mình quay đầu lại, suýt nữa thì nghi ngờ mình nghe nhầm.
Nhưng nhìn biểu cảm của Cố Trọng, có vẻ hắn thực sự rất hài lòng.
Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Hệ thống vội vàng tìm kiếm trong biển dữ liệu để mô tả hành vi hiện tại của ký chủ "Mỗi ngày tự xét mình ba lần"?Vậy thì tốt rồi, không có việc gì.Đại lão thường là như vậy mà.Không hổ là đại lão, khiêm tốn cẩn trọng, đã tốt còn muốn tốt hơn.Ghi lại ghi lại, đây đều là những thứ phải lưu giữ làm minh chứng.Hoàn toàn không biết mình đang bị hệ thống "đâm sau lưng" và lịch sử đen sắp được lưu trữ vĩnh viễn, Ninh Khả Chi lúc này đang thực sự đau đớn tự kiểm điểm sai lầm của mình.Đáng lẽ cậu phải nhận ra điểm không đúng từ lúc đó mới phải Nghĩ đến việc lúc ấy mình hăng hái thiết lập đối tượng kỹ năng là "Phương Thanh Yến" một cách đầy tự tin, Ninh Khả Chi hận không thể rơi nước mắt vì hối hận.Cái loại kế hoạch nhìn kiểu gì cũng thấy hoàn hảo như một mũi tên trúng nhiều đích đó, liệu có phải là thứ mà cái đầu của cậu nghĩ ra được không?!Sự thật chứng minh, khi bạn cảm thấy một kế hoạch không có lỗ hổng, thì thực tế nó chỗ nào cũng là lỗ hổng!Đã không có cái đầu óc đó thì đừng có học người ta bày mưu tính kế không sơ hở!!Giờ thì hay rồi, cứ nhìn thấy gương mặt của Cố Trọng là Ninh Khả Chi lại không nhịn được mà nhớ đến tình yêu chết yểu của mình.Về lý trí, cậu biết đây là ảnh hưởng từ hiệu ứng kỹ năng, "Phương Thanh Yến" không phải là một nhân vật có thật.Nhưng về tình cảm...Cậu căn bản không thể khống chế được bản thân mình!!!Thế này thì còn công lược cái nỗi gì nữa?!Chẳng lẽ định ép cậu và Cố ảnh đế chơi trò thế thân hay sao?!!Đùa cái gì vậy?!Đây là vai chính công đấy!Bộ cậu chê mình sống quá thọ rồi hay sao?!Thời gian đại lão tự kiểm điểm quá dài, hệ thống có chút chần chờ không biết có nên quấy rầy hay không.Nhưng cân nhắc đến tầm quan trọng và mức độ ưu tiên của thông tin, nó vẫn lên tiếng nhắc nhở: [Ký chủ, điểm số tăng ngược trở lại rồi.]... Thậm chí còn tăng nhẹ một chút.Sau khi kiểm tra thấy điều này, hệ thống không khỏi tự trách sâu sắc vì sự kinh hoàng vừa rồi của mình.Rõ ràng là mọi tình huống hiện tại đều nằm trong dự tính của ký chủ.Biểu hiện vừa rồi của nó thật sự quá thiếu ổn trọng, quá hoảng loạn, làm mất đi phong thái của một đại lão ký chủ!!Làm hệ thống của đại lão mà như vậy là không đạt tiêu chuẩn rồi!!Ninh Khả Chi: [?]Cậu có chút không hiểu nổi, rốt cuộc là nó tăng kiểu gì?Vừa rồi cậu chẳng làm gì cả, thậm chí còn trốn tránh Cố Trọng...Cái thái độ tránh còn không kịp này, nếu không phải vì điểm số vốn đã chạm đáy không còn đường để rớt, cậu cũng không dám làm dứt khoát như vậy.Vậy hiện tại... chẳng lẽ là chạm đáy bật lên?Hệ thống vừa mới đau đớn tự kiểm điểm sai lầm xong: [Thực xin lỗi ký chủ, tôi sai rồi.]Ninh Khả Chi thầm nghĩ: Hóa ra là lỗi của hệ thống.... Ồ, vậy thì không sao.Ninh Khả Chi đối với hệ thống nhà mình vẫn rất dễ tính.Nghe giọng điện tử của nó sầu não đến mức đó, cậu lập tức mở miệng an ủi:[Không sao không sao... Lần sau đừng như vậy là được.]Chủ yếu là nếu cứ thế này vài lần nữa, trái tim cậu e là chịu không nổi.Hệ thống: [...]Ký chủ, sao ký chủ có thể tốt như vậy chứ?!QAQ!!Có ai không!Trong toàn bộ Cục Thời Không có hệ thống nào có ký chủ tốt hơn nó không?!Sau khi thu xếp xong cảm xúc, hệ thống hùng hồn tuyên bố mình tuyệt đối sẽ không tái phạm sai lầm tương tự.Thật sự quá không nên!Nó vậy mà lại nghi ngờ năng lực của đại lão ký chủ!!Ninh Khả Chi bị sự thay đổi cảm xúc bất thình lình của hệ thống làm cho ngẩn ngơ: "...""............"#Cũng, cũng không cần phải trịnh trọng đến thế##Luận về mạch chuyển biến cảm xúc của trí tuệ nhân tạo##Hệ thống luôn thể hiện tốc độ vận hành của nó ở những nơi không ngờ tới#Vừa rồi... hành động xoay người đi thẳng của Ninh Khả Chi, thái độ trốn tránh rõ ràng đó cũng khiến Cố Trọng ngẩn ra một chút.Nhưng sau thoáng chốc ngỡ ngàng, hắn lại như nhận ra điều gì đó.Vẻ mặt lạnh nhạt ban đầu lập tức dịu lại, khóe môi hơi nhếch lên, thế mà lại lộ ra một nụ cười.Đạo diễn Thạch đang xem lại đoạn phim vừa quay thì không chú ý đến sự thay đổi biểu cảm nhỏ nhặt của người bên cạnh, nhưng ông cảm nhận rõ ràng không khí dường như nhẹ nhàng hơn hẳn.Đạo diễn Thạch: ?Nhưng có cha nuôi kim chủ đứng bên cạnh, dù có nhẹ nhàng thì cũng chẳng nhẹ nhàng đi đâu được.Huống chi người bên cạnh này còn không phải hạng người ngoài ngành có thể tùy tiện lừa gạt.Dù không biết tại sao vị này lại hứng chí đột xuất đến thăm phim trường, nhưng đạo diễn Thạch vẫn lên tinh thần gấp bội.Máy quay đang phát lại phân đoạn vừa chụp, đạo diễn Thạch hiện tại đã cực kỳ yên tâm về Ninh Khả Chi.Chẳng qua vì ông chủ đang đứng ngay sau lưng, ông có làm bộ làm tịch cũng phải nhìn kỹ thêm mấy lần.#Đều là người đi làm thuê cả##Hiểu thì tự hiểu đi#Đạo diễn Thạch không ngờ rằng, trong khi mình đang giả vờ giả vịt thì bên tai đột nhiên vang lên một tiếng: "Không tệ."Ông giật mình quay đầu lại, suýt nữa thì nghi ngờ mình nghe nhầm.Nhưng nhìn biểu cảm của Cố Trọng, có vẻ hắn thực sự rất hài lòng.