Ninh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên…

Chương 220

Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Thái độ rõ ràng là cuồng loạn của cậu khiến lượng fan vốn đã chẳng còn bao nhiêu lập tức sụt giảm nghiêm trọng.Vị fan quá khích vì không chấp nhận được hiện trạng mà đi tạt axit người đi đường chính là biến thành fan đen vào lúc này.Đã biết kết cục đó, Ninh Khả Chi có điên mới lên mạng mắng người.Cậu chỉ hận không thể mỗi ngày dùng tài khoản phụ vào bài đăng của mình để phổ biến kiến thức pháp luật cho người hâm mộ.Cố ý gây thương tích là phạm pháp đó! Sẽ phải vào đồn cảnh sát đấy!Phỉ báng bịa đặt mà lượt chia sẻ vượt quá 500 là "tình tiết nghiêm trọng"!Mọi người hãy bình tĩnh lại đi!Xem xong tin tức Tưởng Nghiên đưa, trong lòng Ninh Khả Chi vẫn nghi hoặc nhiều hơn.Văn Tinh Lan không lẽ định đối phó cậu chỉ bằng bấy nhiêu thôi sao?Dựa vào nhiệt độ của nguyên chủ trong giới giải trí, không biết có bao nhiêu người đỏ mắt đố kỵ.Nguyên chủ cũng không phải kiểu người kín kẽ, số lần bị bôi xấu thực sự quá nhiều.Ninh Khả Chi vừa lướt qua, đây chỉ là những tin bôi nhọ rất bình thường: nào là mắc bệnh ngôi sao tại sự kiện, tỏ thái độ với người mới, thời kỳ thực tập sinh cố ý tranh giành ống kính... Đều là những nội dung cũ rích khiến người xem thấy mệt mỏi.Chút mới mẻ duy nhất nằm ở đoạn đầu, bức ảnh cậu đẩy Văn Tinh Lan ra ở cửa khách sạn.(Ninh Khả Chi: Cậu nhớ lúc đó mình chỉ tranh cái vali thôi mà... góc chụp thật diệu kỳ.)Dù thế nào đi nữa, nếu Văn Tinh Lan muốn dùng bấy nhiêu để khiến cậu rời khỏi giới... Thì đúng là nằm mơ cho nhanh.Ninh Khả Chi vốn nghĩ như vậy, nhưng thấy vẻ mặt nghiêm trọng của Tưởng Nghiên, cậu đột nhiên thấy không chắc chắn.Cậu nhịn không được hỏi một câu: "Sao vậy anh Tưởng? Việc này... rất phiền phức ạ?"Vẻ mặt Tưởng Nghiên càng thêm nghiêm trọng: "Khả Chi, em thành thật nói cho anh biết... ngày hôm đó người em đi tìm là ai?"Ninh Khả Chi: "?"Gì cơ? Tìm ai?Cậu không hiểu rõ ý của đối phương là gì, biểu cảm nhất thời có chút mờ mịt.Nhưng phản ứng này rơi vào mắt Tưởng Nghiên lại càng chứng thực cho suy đoán của anh.Trách không được người từ đoàn phim trở về lại thất hồn lạc phách như vậy, anh vốn tưởng chỉ là thất tình bình thường.Tiểu tổ tông này không lẽ bị người ta ăn sạch sành sanh xong rồi không chịu trách nhiệm đấy chứ?!!Củ cải trắng nhà mình bị lợn ủi, mà con lợn đó gặm hai miếng xong rồi cứ thế bỏ đi sao?!!Tưởng Nghiên lúc này sắp nổ tung vì tức giận!Ninh Khả Chi thấy sắc mặt trợ lý không đúng, lại truy vấn: "Anh Tưởng anh nói gì mà 'đi tìm ai'?"Tưởng Nghiên đã nhịn không được nghiến răng: Đến lúc này rồi mà vẫn còn che chở!!Cũng may Ngu Nhiên lúc này không có ở gần đây, nếu không đã bị ánh mắt của Tưởng Nghiên đâm cho thủng lỗ chỗ.Tưởng Nghiên đen mặt giật lại điện thoại, kéo giao diện xuống dưới cùng rồi bấm vào một đoạn video ngắn, trực tiếp giơ lên trước mắt Ninh Khả Chi.Ninh Khả Chi vừa rồi chỉ lướt qua từ đầu đến cuối, thực sự chưa bấm vào đoạn video cần tải này.Đây có vẻ là hình ảnh trích xuất từ camera giám sát, góc quay cực kỳ xấu.Tuy nhiên gương mặt của nguyên chủ thực sự chịu được thử thách, dù dưới ống kính này vẫn có thể nhìn rõ.Nội dung camera là lối đi khách sạn, người trong hình đi ra từ một căn phòng, cuối cùng dừng lại trước một căn phòng khác, thực hiện tư thế giơ tay gõ cửa.Hình ảnh đến đây đột ngột kết thúc.Nhưng bất kể là địa điểm khách sạn hay thời gian ở góc phải bên dưới màn hình, dường như đều ám chỉ điều gì đó.Ninh Khả Chi: "..."À, đây không phải là... Cậu nhìn vẻ mặt đã bắt đầu tái xanh của Tưởng Nghiên, có vẻ đã biết đối phương hiểu lầm chuyện gì."Phía khách sạn chị Lily đã cho người đi liên hệ, em thành thật nói cho anh biết, ngày đó em đi tìm ai?! Hai người... hai người..."Tưởng Nghiên nghiến răng, vẻ mặt có chút dữ tợn: "Làm chưa?!"Vì câu hỏi chấn động này, lời giải thích Ninh Khả Chi định nói lập tức bị nghẹn lại.Anh Tưởng! Anh ruột của em ơi!! Anh có biết mình đang nói gì không vậy?!!Đó là vai chính công đấy! Lời này nếu để người thứ ba biết được, cậu e là sẽ bị đóng đinh trên cột trụ "nhân vật phụ độc ác" luôn!!Tưởng Nghiên vẫn tiếp tục khuyên nhủ hết lời: "Em đừng có giấu giếm cho người đó nữa! Chị Lily đã liên hệ với phía khách sạn, số phòng sớm muộn gì cũng hỏi ra thôi, em kéo dài thế này cũng vô ích... Em nói sớm đi để chúng ta còn sớm tìm cách giải quyết..."Dường như nhận ra sắc mặt Ninh Khả Chi không ổn, Tưởng Nghiên dừng lại một chút, cố gắng dịu giọng: "Khả Chi, em đừng lo lắng... Công ty sẽ không can thiệp quá sâu vào việc riêng của nghệ sĩ, nhưng chuyện này nếu ầm ĩ ra, chúng ta phải nghĩ cách giải quyết đúng không? Nếu không sẽ không tốt cho ai cả...""Em nói cho anh biết người đó là ai, chúng ta đi tìm người ta thương lượng... Dù là phát thông cáo hay làm gì thì cũng phải thống nhất lời nói chứ?"Ninh Khả Chi: "Không phải "Ninh Khả Chi rốt cuộc cũng vớt được bản thân ra khỏi cơn chấn động quá mức, vừa mới yếu ớt mở miệng thì nghe thấy một giọng nói khác: "Là tôi."Ninh Khả Chi: !!!Tưởng Nghiên: ???!!!

Thái độ rõ ràng là cuồng loạn của cậu khiến lượng fan vốn đã chẳng còn bao nhiêu lập tức sụt giảm nghiêm trọng.

Vị fan quá khích vì không chấp nhận được hiện trạng mà đi tạt axit người đi đường chính là biến thành fan đen vào lúc này.

Đã biết kết cục đó, Ninh Khả Chi có điên mới lên mạng mắng người.

Cậu chỉ hận không thể mỗi ngày dùng tài khoản phụ vào bài đăng của mình để phổ biến kiến thức pháp luật cho người hâm mộ.

Cố ý gây thương tích là phạm pháp đó! 

Sẽ phải vào đồn cảnh sát đấy!

Phỉ báng bịa đặt mà lượt chia sẻ vượt quá 500 là "tình tiết nghiêm trọng"!

Mọi người hãy bình tĩnh lại đi!

Xem xong tin tức Tưởng Nghiên đưa, trong lòng Ninh Khả Chi vẫn nghi hoặc nhiều hơn.

Văn Tinh Lan không lẽ định đối phó cậu chỉ bằng bấy nhiêu thôi sao?

Dựa vào nhiệt độ của nguyên chủ trong giới giải trí, không biết có bao nhiêu người đỏ mắt đố kỵ.

Nguyên chủ cũng không phải kiểu người kín kẽ, số lần bị bôi xấu thực sự quá nhiều.

Ninh Khả Chi vừa lướt qua, đây chỉ là những tin bôi nhọ rất bình thường: nào là mắc bệnh ngôi sao tại sự kiện, tỏ thái độ với người mới, thời kỳ thực tập sinh cố ý tranh giành ống kính... 

Đều là những nội dung cũ rích khiến người xem thấy mệt mỏi.

Chút mới mẻ duy nhất nằm ở đoạn đầu, bức ảnh cậu đẩy Văn Tinh Lan ra ở cửa khách sạn.

(Ninh Khả Chi: Cậu nhớ lúc đó mình chỉ tranh cái vali thôi mà... góc chụp thật diệu kỳ.)

Dù thế nào đi nữa, nếu Văn Tinh Lan muốn dùng bấy nhiêu để khiến cậu rời khỏi giới... 

Thì đúng là nằm mơ cho nhanh.

Ninh Khả Chi vốn nghĩ như vậy, nhưng thấy vẻ mặt nghiêm trọng của Tưởng Nghiên, cậu đột nhiên thấy không chắc chắn.

Cậu nhịn không được hỏi một câu: "Sao vậy anh Tưởng? Việc này... rất phiền phức ạ?"

Vẻ mặt Tưởng Nghiên càng thêm nghiêm trọng: "Khả Chi, em thành thật nói cho anh biết... ngày hôm đó người em đi tìm là ai?"

Ninh Khả Chi: "?"

Gì cơ? Tìm ai?

Cậu không hiểu rõ ý của đối phương là gì, biểu cảm nhất thời có chút mờ mịt.

Nhưng phản ứng này rơi vào mắt Tưởng Nghiên lại càng chứng thực cho suy đoán của anh.

Trách không được người từ đoàn phim trở về lại thất hồn lạc phách như vậy, anh vốn tưởng chỉ là thất tình bình thường.

Tiểu tổ tông này không lẽ bị người ta ăn sạch sành sanh xong rồi không chịu trách nhiệm đấy chứ?!!

Củ cải trắng nhà mình bị lợn ủi, mà con lợn đó gặm hai miếng xong rồi cứ thế bỏ đi sao?!!

Tưởng Nghiên lúc này sắp nổ tung vì tức giận!

Ninh Khả Chi thấy sắc mặt trợ lý không đúng, lại truy vấn: "Anh Tưởng anh nói gì mà 'đi tìm ai'?"

Tưởng Nghiên đã nhịn không được nghiến răng: Đến lúc này rồi mà vẫn còn che chở!!

Cũng may Ngu Nhiên lúc này không có ở gần đây, nếu không đã bị ánh mắt của Tưởng Nghiên đâm cho thủng lỗ chỗ.

Tưởng Nghiên đen mặt giật lại điện thoại, kéo giao diện xuống dưới cùng rồi bấm vào một đoạn video ngắn, trực tiếp giơ lên trước mắt Ninh Khả Chi.

Ninh Khả Chi vừa rồi chỉ lướt qua từ đầu đến cuối, thực sự chưa bấm vào đoạn video cần tải này.

Đây có vẻ là hình ảnh trích xuất từ camera giám sát, góc quay cực kỳ xấu.

Tuy nhiên gương mặt của nguyên chủ thực sự chịu được thử thách, dù dưới ống kính này vẫn có thể nhìn rõ.

Nội dung camera là lối đi khách sạn, người trong hình đi ra từ một căn phòng, cuối cùng dừng lại trước một căn phòng khác, thực hiện tư thế giơ tay gõ cửa.

Hình ảnh đến đây đột ngột kết thúc.

Nhưng bất kể là địa điểm khách sạn hay thời gian ở góc phải bên dưới màn hình, dường như đều ám chỉ điều gì đó.

Ninh Khả Chi: "..."

À, đây không phải là... Cậu nhìn vẻ mặt đã bắt đầu tái xanh của Tưởng Nghiên, có vẻ đã biết đối phương hiểu lầm chuyện gì.

"Phía khách sạn chị Lily đã cho người đi liên hệ, em thành thật nói cho anh biết, ngày đó em đi tìm ai?! Hai người... hai người..."

Tưởng Nghiên nghiến răng, vẻ mặt có chút dữ tợn: "Làm chưa?!"

Vì câu hỏi chấn động này, lời giải thích Ninh Khả Chi định nói lập tức bị nghẹn lại.

Anh Tưởng! Anh ruột của em ơi!! Anh có biết mình đang nói gì không vậy?!!

Đó là vai chính công đấy! Lời này nếu để người thứ ba biết được, cậu e là sẽ bị đóng đinh trên cột trụ "nhân vật phụ độc ác" luôn!!

Tưởng Nghiên vẫn tiếp tục khuyên nhủ hết lời: 

"Em đừng có giấu giếm cho người đó nữa! Chị Lily đã liên hệ với phía khách sạn, số phòng sớm muộn gì cũng hỏi ra thôi, em kéo dài thế này cũng vô ích... Em nói sớm đi để chúng ta còn sớm tìm cách giải quyết..."

Dường như nhận ra sắc mặt Ninh Khả Chi không ổn, Tưởng Nghiên dừng lại một chút, cố gắng dịu giọng:

 "Khả Chi, em đừng lo lắng... Công ty sẽ không can thiệp quá sâu vào việc riêng của nghệ sĩ, nhưng chuyện này nếu ầm ĩ ra, chúng ta phải nghĩ cách giải quyết đúng không? Nếu không sẽ không tốt cho ai cả..."

"Em nói cho anh biết người đó là ai, chúng ta đi tìm người ta thương lượng... Dù là phát thông cáo hay làm gì thì cũng phải thống nhất lời nói chứ?"

Ninh Khả Chi: "Không phải "

Ninh Khả Chi rốt cuộc cũng vớt được bản thân ra khỏi cơn chấn động quá mức, vừa mới yếu ớt mở miệng thì nghe thấy một giọng nói khác: "Là tôi."

Ninh Khả Chi: !!!

Tưởng Nghiên: ???

!!!

Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Thái độ rõ ràng là cuồng loạn của cậu khiến lượng fan vốn đã chẳng còn bao nhiêu lập tức sụt giảm nghiêm trọng.Vị fan quá khích vì không chấp nhận được hiện trạng mà đi tạt axit người đi đường chính là biến thành fan đen vào lúc này.Đã biết kết cục đó, Ninh Khả Chi có điên mới lên mạng mắng người.Cậu chỉ hận không thể mỗi ngày dùng tài khoản phụ vào bài đăng của mình để phổ biến kiến thức pháp luật cho người hâm mộ.Cố ý gây thương tích là phạm pháp đó! Sẽ phải vào đồn cảnh sát đấy!Phỉ báng bịa đặt mà lượt chia sẻ vượt quá 500 là "tình tiết nghiêm trọng"!Mọi người hãy bình tĩnh lại đi!Xem xong tin tức Tưởng Nghiên đưa, trong lòng Ninh Khả Chi vẫn nghi hoặc nhiều hơn.Văn Tinh Lan không lẽ định đối phó cậu chỉ bằng bấy nhiêu thôi sao?Dựa vào nhiệt độ của nguyên chủ trong giới giải trí, không biết có bao nhiêu người đỏ mắt đố kỵ.Nguyên chủ cũng không phải kiểu người kín kẽ, số lần bị bôi xấu thực sự quá nhiều.Ninh Khả Chi vừa lướt qua, đây chỉ là những tin bôi nhọ rất bình thường: nào là mắc bệnh ngôi sao tại sự kiện, tỏ thái độ với người mới, thời kỳ thực tập sinh cố ý tranh giành ống kính... Đều là những nội dung cũ rích khiến người xem thấy mệt mỏi.Chút mới mẻ duy nhất nằm ở đoạn đầu, bức ảnh cậu đẩy Văn Tinh Lan ra ở cửa khách sạn.(Ninh Khả Chi: Cậu nhớ lúc đó mình chỉ tranh cái vali thôi mà... góc chụp thật diệu kỳ.)Dù thế nào đi nữa, nếu Văn Tinh Lan muốn dùng bấy nhiêu để khiến cậu rời khỏi giới... Thì đúng là nằm mơ cho nhanh.Ninh Khả Chi vốn nghĩ như vậy, nhưng thấy vẻ mặt nghiêm trọng của Tưởng Nghiên, cậu đột nhiên thấy không chắc chắn.Cậu nhịn không được hỏi một câu: "Sao vậy anh Tưởng? Việc này... rất phiền phức ạ?"Vẻ mặt Tưởng Nghiên càng thêm nghiêm trọng: "Khả Chi, em thành thật nói cho anh biết... ngày hôm đó người em đi tìm là ai?"Ninh Khả Chi: "?"Gì cơ? Tìm ai?Cậu không hiểu rõ ý của đối phương là gì, biểu cảm nhất thời có chút mờ mịt.Nhưng phản ứng này rơi vào mắt Tưởng Nghiên lại càng chứng thực cho suy đoán của anh.Trách không được người từ đoàn phim trở về lại thất hồn lạc phách như vậy, anh vốn tưởng chỉ là thất tình bình thường.Tiểu tổ tông này không lẽ bị người ta ăn sạch sành sanh xong rồi không chịu trách nhiệm đấy chứ?!!Củ cải trắng nhà mình bị lợn ủi, mà con lợn đó gặm hai miếng xong rồi cứ thế bỏ đi sao?!!Tưởng Nghiên lúc này sắp nổ tung vì tức giận!Ninh Khả Chi thấy sắc mặt trợ lý không đúng, lại truy vấn: "Anh Tưởng anh nói gì mà 'đi tìm ai'?"Tưởng Nghiên đã nhịn không được nghiến răng: Đến lúc này rồi mà vẫn còn che chở!!Cũng may Ngu Nhiên lúc này không có ở gần đây, nếu không đã bị ánh mắt của Tưởng Nghiên đâm cho thủng lỗ chỗ.Tưởng Nghiên đen mặt giật lại điện thoại, kéo giao diện xuống dưới cùng rồi bấm vào một đoạn video ngắn, trực tiếp giơ lên trước mắt Ninh Khả Chi.Ninh Khả Chi vừa rồi chỉ lướt qua từ đầu đến cuối, thực sự chưa bấm vào đoạn video cần tải này.Đây có vẻ là hình ảnh trích xuất từ camera giám sát, góc quay cực kỳ xấu.Tuy nhiên gương mặt của nguyên chủ thực sự chịu được thử thách, dù dưới ống kính này vẫn có thể nhìn rõ.Nội dung camera là lối đi khách sạn, người trong hình đi ra từ một căn phòng, cuối cùng dừng lại trước một căn phòng khác, thực hiện tư thế giơ tay gõ cửa.Hình ảnh đến đây đột ngột kết thúc.Nhưng bất kể là địa điểm khách sạn hay thời gian ở góc phải bên dưới màn hình, dường như đều ám chỉ điều gì đó.Ninh Khả Chi: "..."À, đây không phải là... Cậu nhìn vẻ mặt đã bắt đầu tái xanh của Tưởng Nghiên, có vẻ đã biết đối phương hiểu lầm chuyện gì."Phía khách sạn chị Lily đã cho người đi liên hệ, em thành thật nói cho anh biết, ngày đó em đi tìm ai?! Hai người... hai người..."Tưởng Nghiên nghiến răng, vẻ mặt có chút dữ tợn: "Làm chưa?!"Vì câu hỏi chấn động này, lời giải thích Ninh Khả Chi định nói lập tức bị nghẹn lại.Anh Tưởng! Anh ruột của em ơi!! Anh có biết mình đang nói gì không vậy?!!Đó là vai chính công đấy! Lời này nếu để người thứ ba biết được, cậu e là sẽ bị đóng đinh trên cột trụ "nhân vật phụ độc ác" luôn!!Tưởng Nghiên vẫn tiếp tục khuyên nhủ hết lời: "Em đừng có giấu giếm cho người đó nữa! Chị Lily đã liên hệ với phía khách sạn, số phòng sớm muộn gì cũng hỏi ra thôi, em kéo dài thế này cũng vô ích... Em nói sớm đi để chúng ta còn sớm tìm cách giải quyết..."Dường như nhận ra sắc mặt Ninh Khả Chi không ổn, Tưởng Nghiên dừng lại một chút, cố gắng dịu giọng: "Khả Chi, em đừng lo lắng... Công ty sẽ không can thiệp quá sâu vào việc riêng của nghệ sĩ, nhưng chuyện này nếu ầm ĩ ra, chúng ta phải nghĩ cách giải quyết đúng không? Nếu không sẽ không tốt cho ai cả...""Em nói cho anh biết người đó là ai, chúng ta đi tìm người ta thương lượng... Dù là phát thông cáo hay làm gì thì cũng phải thống nhất lời nói chứ?"Ninh Khả Chi: "Không phải "Ninh Khả Chi rốt cuộc cũng vớt được bản thân ra khỏi cơn chấn động quá mức, vừa mới yếu ớt mở miệng thì nghe thấy một giọng nói khác: "Là tôi."Ninh Khả Chi: !!!Tưởng Nghiên: ???!!!

Chương 220