Ninh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên…
Chương 221
Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Tưởng Nghiên bị âm thanh đột nhiên xuất hiện này làm cho hoảng sợ.Bởi vì tình huống xảy ra quá bất ngờ, hắn tìm Ninh Khả Chi quá gấp, còn chưa kịp kéo người vào phòng nghỉ, dù đã cố ý tìm nơi vắng vẻ...Lại không ngờ vẫn bị người khác nghe thấy.Tưởng Nghiên lập tức cảnh giác ngẩng đầu, nhưng khi nhìn thấy người tới, hắn lại thở phào nhẹ nhõm Là Cố Trọng.Nhân phẩm của vị này trong giới vẫn rất đáng tin cậy, hơn nữa với địa vị của đối phương, thật sự không có gì để mưu đồ ở chỗ bọn họ.Cơn giận vừa hạ xuống, Tưởng Nghiên mới có tâm trí suy nghĩ về lời nói vừa rồi, Cố ảnh đế đã nói gì cơ?"Là tôi"...?Hả? Tôi??!Tưởng Nghiên: !!!Gì cơ? Cái gì?! Anh ta vừa nghe thấy cái gì?!! Nghe nhầm rồi phải không?!!Trợ lý không giống nghệ sĩ cần phải quản lý biểu cảm, hoạt động tâm lý của Tưởng Nghiên gần như hiện rõ mồn một trên mặt.Cố Trọng cũng không để tâm, hắn nhìn thoáng qua Ninh Khả Chi đang theo bản năng quay đầu đi chỗ khác, khẽ cười không thành tiếng, nhưng lại vô cùng nghiêm túc giải thích chuyện "đối diễn" mấy ngày nay.Tưởng Nghiên: "... Vâng... À."Tiếng đáp lại của Tưởng Nghiên có chút chần chừ.Hắn cảm thấy có gì đó không đúng lắm...Nhưng đối mặt với thái độ cực kỳ bình tĩnh của Cố ảnh đế, hắn lại thấy mình nghĩ nhiều:Chắc là Cố ảnh đế thưởng thức kỹ năng diễn xuất của Khả Chi nhà mình nên mới giúp đỡ chỉ điểm thôi?Tuy rằng địa điểm không thích hợp lắm, nhưng mà, đây là Cố ảnh đế cơ mà!Chắc chắn là nghĩ nhiều rồi!!Sau khi Cố Trọng không những giải thích về đoạn camera giám sát, mà còn chủ động bày tỏ phía họ cũng sẽ hỗ trợ làm rõ thông tin liên quan, Tưởng Nghiên chỉ còn biết rối rít cảm ơn.Dù sao với địa vị của đối phương trong giới, hắn nói một câu còn có tác dụng hơn bọn họ giải thích một trăm câu.Hơn nữa kẻ tung tin cũng biết điều không dám dính dáng đến đại ảnh đế Cố Trọng, đoạn giám sát đó bị cắt đứt rất đúng lúc... Người ta vốn dĩ chẳng việc gì phải lội vào vũng nước đục này.Tưởng Nghiên vừa nói lời cảm ơn, vừa ấn Ninh Khả Chi cùng làm theo.Hắn không cảm thấy sự im lặng của Ninh Khả Chi bên cạnh có gì bất thường, tính cách của vị tiểu tổ tông này chẳng phải luôn như vậy sao? Dù thời gian này không biết sao đã sửa đổi tốt hơn một chút, nhưng cũng chẳng ai cản được việc thi thoảng cậu ta lại bướng bỉnh trở lại.Ở phía bên kia, Văn Tinh Lan cũng nhận được một tin nhắn 【 Tin tôi đã tung ra cho cậu rồi 】Người gửi tin chính là Từ ca, kẻ đã "thay tên đổi họ" quay lại sau sự cố "đóng thế võ thuật" lần trước.Chẳng qua vị Từ ca này sau khi gõ phím Enter, không nhịn được cắn hai cái vào đầu lọc thuốc lá, lộ ra vẻ khó hiểu.Hắn thật sự có chút buồn bực, vị ông chủ này lấy đâu ra ác cảm lớn với "Ninh Khả Chi" như vậy, lần nào cũng nhắm vào cậu ta vị này dù sao cũng được coi là khách hàng cũ, là đại kim chủ, bình thường làm việc đều là để ngáng đường đối thủ, chỉnh người ta xong, tiếng xấu đồn xa, tài nguyên tự nhiên sẽ rơi vào tay mình...Vậy mà riêng với "Ninh Khả Chi", bất kể có việc hay không cũng phải ra tay một đòn.Từ ca làm nghề này lâu rồi, tin nào quan trọng, tin nào vô thưởng vô phạt hắn đều nắm rõ trong lòng.Chuyện lần này nhìn thì có vẻ lớn, nhưng chỉ cần đưa ra thông báo giải thích, phía công ty ra mặt ép nhiệt độ xuống, ngoảnh đi ngoảnh lại là xong xuôi hết.Từ ca đang ngậm điếu thuốc suy tư thì điện thoại bên cạnh vang lên tiếng "Tích": Thông báo chuyển khoản.Từ ca lập tức không nhíu mày nữa, khóe miệng cũng chẳng trễ xuống, hắn ấn điếu thuốc đang hút dở vào cái gạt tàn đầy tàn thuốc, hớn hở gõ bàn phím: 【 Cảm ơn anh, anh thật sảng khoái 】.Hủy hoại được hay không thì liên quan gì đến hắn? Có tiền lấy là được.Hắn chân thành hy vọng vị "Ninh Khả Chi" này sẽ nổi tiếng thật lâu trong giới, như vậy tài nguyên của hắn mới dồi dào được chứ?...Ngay trước khoản chuyển khoản này không lâu, từ một tài khoản khác dưới tên Văn Tinh Lan, một số tiền lớn vượt xa khoản trước đó đã được chuyển đi.Hắn cầm một chiếc điện thoại kiểu cũ đã ngừng sản xuất từ lâu, ngón tay run rẩy mấy lần ấn sai phím, một dòng chữ ngắn ngủi mà phải biên tập mất mười mấy phút, nhưng khi ấn nút gửi, tay hắn lại ổn định đến lạ lùng.Tin nhắn đã được gửi đi.Văn Tinh Lan ngẩn ngơ nhìn giao diện tin nhắn đã gửi, rồi chợt cầm lấy chiếc máy thường dùng của mình, mở một bức ảnh, phóng đại một góc lên hết cỡ.Đó là một mã số biển xe.Sau khi đối chiếu nhiều lần, hắn dường như mới có cảm giác thực về những gì mình vừa làm.Hơi thở của hắn đột nhiên dồn dập, hắn cười khẽ thành tiếng.Ninh, Khả, Chi!Là ngươi, sao lại là ngươi nữa?!Tại sao ngươi luôn vướng chân vướng tay như vậy?Cơ mặt Văn Tinh Lan co giật mất tự nhiên, đáy mắt mang theo tia máu, cả người trông có vẻ điên cuồng."Chuyện này không thể trách ta," hắn nghiến răng lẩm bẩm trong lòng, "Không thể trách ta... Muốn trách thì chỉ có thể trách bản thân ngươi quá phiền phức."Ninh Khả Chi lúc này đang ngồi trên xe, người lái xe cho cậu không phải Tưởng Nghiên, mà là đại ảnh đế Cố Trọng.Ninh Khả Chi thật sự nghĩ nát óc cũng không ra: Tại sao tình huống lại phát triển thành thế này?!Cậu nhớ lại cảnh Tưởng Nghiên trước khi rời đi cứ kéo tay cậu dặn đi dặn lại "phải cảm ơn thầy Cố cho tốt", hận không thể dùng ánh mắt g**t ch*t hắn.Nếu đã bảo là cảm ơn cho tốt, vậy việc cậu "bỏ trốn giữa chừng" có lịch sự không?! Sao có thể để cậu ở riêng với vai chính công như vậy, có cần phải yên tâm quá mức thế không?!Ninh Khả Chi lúc này vô cùng hối hận vì sự thay đổi âm thầm của mình: Nếu vẫn giữ nguyên tính cách cũ của nguyên chủ, Tưởng Nghiên dù nhà có cháy cũng tuyệt đối không dám để nguyên chủ một mình đối mặt với Cố Trọng ở đây!!!...Bản nhạc piano nhẹ nhàng chảy trôi trong xe, nhưng hai người ngồi trên xe đều im lặng không nói một lời, bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở bao trùm.Vẫn là Cố Trọng lên tiếng trước, phá vỡ sự giằng co không lời này: "Nhạc không lời có phải hơi nhàm chán không? Có muốn tôi đổi bài khác không?"Ninh Khả Chi như bị gọi tên đột ngột, giật nảy mình, nhưng may mà có dây an toàn giữ lại nên động tác không quá lộ liễu.Cậu khô khốc đáp lại: "Không, không cần, bài này khá tốt rồi."Bản "Childhood Memory" của Bandari, thường được mọi người dùng làm nhạc ngủ, Ninh Khả Chi cảm thấy lúc này cậu rất cần loại nhạc nhẹ nhàng bình yên này để trấn tĩnh lại tâm trạng của mình.Cố Trọng quan sát phản ứng của người bên cạnh qua gương chiếu hậu, khẽ cười thầm.Nhưng cuối cùng hắn không ép sát thêm bước nào nữa...Dù sao cũng phải để người ta từ từ, đừng làm cậu sợ chạy mất.
Tưởng Nghiên bị âm thanh đột nhiên xuất hiện này làm cho hoảng sợ.
Bởi vì tình huống xảy ra quá bất ngờ, hắn tìm Ninh Khả Chi quá gấp, còn chưa kịp kéo người vào phòng nghỉ, dù đã cố ý tìm nơi vắng vẻ...
Lại không ngờ vẫn bị người khác nghe thấy.
Tưởng Nghiên lập tức cảnh giác ngẩng đầu, nhưng khi nhìn thấy người tới, hắn lại thở phào nhẹ nhõm
Là Cố Trọng.
Nhân phẩm của vị này trong giới vẫn rất đáng tin cậy, hơn nữa với địa vị của đối phương, thật sự không có gì để mưu đồ ở chỗ bọn họ.
Cơn giận vừa hạ xuống, Tưởng Nghiên mới có tâm trí suy nghĩ về lời nói vừa rồi, Cố ảnh đế đã nói gì cơ?
"Là tôi"...?
Hả? Tôi??!
Tưởng Nghiên: !!!
Gì cơ? Cái gì?! Anh ta vừa nghe thấy cái gì?!! Nghe nhầm rồi phải không?!!
Trợ lý không giống nghệ sĩ cần phải quản lý biểu cảm, hoạt động tâm lý của Tưởng Nghiên gần như hiện rõ mồn một trên mặt.
Cố Trọng cũng không để tâm, hắn nhìn thoáng qua Ninh Khả Chi đang theo bản năng quay đầu đi chỗ khác, khẽ cười không thành tiếng, nhưng lại vô cùng nghiêm túc giải thích chuyện "đối diễn" mấy ngày nay.
Tưởng Nghiên: "... Vâng... À."
Tiếng đáp lại của Tưởng Nghiên có chút chần chừ.
Hắn cảm thấy có gì đó không đúng lắm...
Nhưng đối mặt với thái độ cực kỳ bình tĩnh của Cố ảnh đế, hắn lại thấy mình nghĩ nhiều:
Chắc là Cố ảnh đế thưởng thức kỹ năng diễn xuất của Khả Chi nhà mình nên mới giúp đỡ chỉ điểm thôi?
Tuy rằng địa điểm không thích hợp lắm, nhưng mà, đây là Cố ảnh đế cơ mà!
Chắc chắn là nghĩ nhiều rồi!!
Sau khi Cố Trọng không những giải thích về đoạn camera giám sát, mà còn chủ động bày tỏ phía họ cũng sẽ hỗ trợ làm rõ thông tin liên quan, Tưởng Nghiên chỉ còn biết rối rít cảm ơn.
Dù sao với địa vị của đối phương trong giới, hắn nói một câu còn có tác dụng hơn bọn họ giải thích một trăm câu.
Hơn nữa kẻ tung tin cũng biết điều không dám dính dáng đến đại ảnh đế Cố Trọng, đoạn giám sát đó bị cắt đứt rất đúng lúc...
Người ta vốn dĩ chẳng việc gì phải lội vào vũng nước đục này.
Tưởng Nghiên vừa nói lời cảm ơn, vừa ấn Ninh Khả Chi cùng làm theo.
Hắn không cảm thấy sự im lặng của Ninh Khả Chi bên cạnh có gì bất thường, tính cách của vị tiểu tổ tông này chẳng phải luôn như vậy sao?
Dù thời gian này không biết sao đã sửa đổi tốt hơn một chút, nhưng cũng chẳng ai cản được việc thi thoảng cậu ta lại bướng bỉnh trở lại.
Ở phía bên kia, Văn Tinh Lan cũng nhận được một tin nhắn
【 Tin tôi đã tung ra cho cậu rồi 】
Người gửi tin chính là Từ ca, kẻ đã "thay tên đổi họ" quay lại sau sự cố "đóng thế võ thuật" lần trước.
Chẳng qua vị Từ ca này sau khi gõ phím Enter, không nhịn được cắn hai cái vào đầu lọc thuốc lá, lộ ra vẻ khó hiểu.
Hắn thật sự có chút buồn bực, vị ông chủ này lấy đâu ra ác cảm lớn với "Ninh Khả Chi" như vậy, lần nào cũng nhắm vào cậu ta vị này dù sao cũng được coi là khách hàng cũ, là đại kim chủ, bình thường làm việc đều là để ngáng đường đối thủ, chỉnh người ta xong, tiếng xấu đồn xa, tài nguyên tự nhiên sẽ rơi vào tay mình...
Vậy mà riêng với "Ninh Khả Chi", bất kể có việc hay không cũng phải ra tay một đòn.
Từ ca làm nghề này lâu rồi, tin nào quan trọng, tin nào vô thưởng vô phạt hắn đều nắm rõ trong lòng.
Chuyện lần này nhìn thì có vẻ lớn, nhưng chỉ cần đưa ra thông báo giải thích, phía công ty ra mặt ép nhiệt độ xuống, ngoảnh đi ngoảnh lại là xong xuôi hết.
Từ ca đang ngậm điếu thuốc suy tư thì điện thoại bên cạnh vang lên tiếng "Tích": Thông báo chuyển khoản.
Từ ca lập tức không nhíu mày nữa, khóe miệng cũng chẳng trễ xuống, hắn ấn điếu thuốc đang hút dở vào cái gạt tàn đầy tàn thuốc, hớn hở gõ bàn phím:
【 Cảm ơn anh, anh thật sảng khoái 】.
Hủy hoại được hay không thì liên quan gì đến hắn? Có tiền lấy là được.
Hắn chân thành hy vọng vị "Ninh Khả Chi" này sẽ nổi tiếng thật lâu trong giới, như vậy tài nguyên của hắn mới dồi dào được chứ?
...
Ngay trước khoản chuyển khoản này không lâu, từ một tài khoản khác dưới tên Văn Tinh Lan, một số tiền lớn vượt xa khoản trước đó đã được chuyển đi.
Hắn cầm một chiếc điện thoại kiểu cũ đã ngừng sản xuất từ lâu, ngón tay run rẩy mấy lần ấn sai phím, một dòng chữ ngắn ngủi mà phải biên tập mất mười mấy phút, nhưng khi ấn nút gửi, tay hắn lại ổn định đến lạ lùng.
Tin nhắn đã được gửi đi.
Văn Tinh Lan ngẩn ngơ nhìn giao diện tin nhắn đã gửi, rồi chợt cầm lấy chiếc máy thường dùng của mình, mở một bức ảnh, phóng đại một góc lên hết cỡ.
Đó là một mã số biển xe.
Sau khi đối chiếu nhiều lần, hắn dường như mới có cảm giác thực về những gì mình vừa làm.
Hơi thở của hắn đột nhiên dồn dập, hắn cười khẽ thành tiếng.
Ninh, Khả, Chi!
Là ngươi, sao lại là ngươi nữa?!
Tại sao ngươi luôn vướng chân vướng tay như vậy?
Cơ mặt Văn Tinh Lan co giật mất tự nhiên, đáy mắt mang theo tia máu, cả người trông có vẻ điên cuồng.
"Chuyện này không thể trách ta," hắn nghiến răng lẩm bẩm trong lòng,
"Không thể trách ta... Muốn trách thì chỉ có thể trách bản thân ngươi quá phiền phức."
Ninh Khả Chi lúc này đang ngồi trên xe, người lái xe cho cậu không phải Tưởng Nghiên, mà là đại ảnh đế Cố Trọng.
Ninh Khả Chi thật sự nghĩ nát óc cũng không ra:
Tại sao tình huống lại phát triển thành thế này?!
Cậu nhớ lại cảnh Tưởng Nghiên trước khi rời đi cứ kéo tay cậu dặn đi dặn lại "phải cảm ơn thầy Cố cho tốt", hận không thể dùng ánh mắt g**t ch*t hắn.
Nếu đã bảo là cảm ơn cho tốt, vậy việc cậu "bỏ trốn giữa chừng" có lịch sự không?!
Sao có thể để cậu ở riêng với vai chính công như vậy, có cần phải yên tâm quá mức thế không?!
Ninh Khả Chi lúc này vô cùng hối hận vì sự thay đổi âm thầm của mình:
Nếu vẫn giữ nguyên tính cách cũ của nguyên chủ, Tưởng Nghiên dù nhà có cháy cũng tuyệt đối không dám để nguyên chủ một mình đối mặt với Cố Trọng ở đây!!!
...
Bản nhạc piano nhẹ nhàng chảy trôi trong xe, nhưng hai người ngồi trên xe đều im lặng không nói một lời, bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở bao trùm.
Vẫn là Cố Trọng lên tiếng trước, phá vỡ sự giằng co không lời này:
"Nhạc không lời có phải hơi nhàm chán không? Có muốn tôi đổi bài khác không?"
Ninh Khả Chi như bị gọi tên đột ngột, giật nảy mình, nhưng may mà có dây an toàn giữ lại nên động tác không quá lộ liễu.
Cậu khô khốc đáp lại: "Không, không cần, bài này khá tốt rồi."
Bản "Childhood Memory" của Bandari, thường được mọi người dùng làm nhạc ngủ, Ninh Khả Chi cảm thấy lúc này cậu rất cần loại nhạc nhẹ nhàng bình yên này để trấn tĩnh lại tâm trạng của mình.
Cố Trọng quan sát phản ứng của người bên cạnh qua gương chiếu hậu, khẽ cười thầm.
Nhưng cuối cùng hắn không ép sát thêm bước nào nữa...
Dù sao cũng phải để người ta từ từ, đừng làm cậu sợ chạy mất.
Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn XuấtTác giả: Tuế Kí Yến HềTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên KhôngNinh Khả Chi nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh.Cậu chỉ cảm thấy tức ngực hụt hơi, l*иg ngực c*ng tr**ng, gần như không thể thở nổi, trong đầu cũng giống như mới bị đổ một nồi bột nhão, sau đó ra sức quấy đảo trộn qua trộn lại. Ninh Khả Chi không thể nói nên lời cảm giác này là đau hay là trướng, cậu chỉ cảm thấy mình đang hận không thể mổ thẳng hộp sọ ra cho người thoải mái hơn.Cậu muốn mắng chửi người nhưng lúc này đến sức lực để mắng chửi cậu cũng không có, chỉ có thể bày tỏ trách móc với hệ thống vô trách nhiệm trong đầu mình.—— Lúc hai bọn họ trao đổi với nhau, nó đâu có nói triệu chứng của căn bệnh trên người này lại mạnh mẽ đến chừng ấy!Tình trạng hiện giờ của Ninh Khả Chi có thể xem như tự làm tự chịu. Căn bệnh này vốn do cậu tự mình trao đổi từ bên trong khu mua sắm của hệ thống.Nguyên nhân cũng chỉ vì mấy chữ “đi theo cốt truyện”.Là một thanh niên kính già yêu trẻ, thấy ông cụ ngã xuống nhất định phải gọi điện thoại cấp cứu ngay, Ninh Khả Chi đang yên… Tưởng Nghiên bị âm thanh đột nhiên xuất hiện này làm cho hoảng sợ.Bởi vì tình huống xảy ra quá bất ngờ, hắn tìm Ninh Khả Chi quá gấp, còn chưa kịp kéo người vào phòng nghỉ, dù đã cố ý tìm nơi vắng vẻ...Lại không ngờ vẫn bị người khác nghe thấy.Tưởng Nghiên lập tức cảnh giác ngẩng đầu, nhưng khi nhìn thấy người tới, hắn lại thở phào nhẹ nhõm Là Cố Trọng.Nhân phẩm của vị này trong giới vẫn rất đáng tin cậy, hơn nữa với địa vị của đối phương, thật sự không có gì để mưu đồ ở chỗ bọn họ.Cơn giận vừa hạ xuống, Tưởng Nghiên mới có tâm trí suy nghĩ về lời nói vừa rồi, Cố ảnh đế đã nói gì cơ?"Là tôi"...?Hả? Tôi??!Tưởng Nghiên: !!!Gì cơ? Cái gì?! Anh ta vừa nghe thấy cái gì?!! Nghe nhầm rồi phải không?!!Trợ lý không giống nghệ sĩ cần phải quản lý biểu cảm, hoạt động tâm lý của Tưởng Nghiên gần như hiện rõ mồn một trên mặt.Cố Trọng cũng không để tâm, hắn nhìn thoáng qua Ninh Khả Chi đang theo bản năng quay đầu đi chỗ khác, khẽ cười không thành tiếng, nhưng lại vô cùng nghiêm túc giải thích chuyện "đối diễn" mấy ngày nay.Tưởng Nghiên: "... Vâng... À."Tiếng đáp lại của Tưởng Nghiên có chút chần chừ.Hắn cảm thấy có gì đó không đúng lắm...Nhưng đối mặt với thái độ cực kỳ bình tĩnh của Cố ảnh đế, hắn lại thấy mình nghĩ nhiều:Chắc là Cố ảnh đế thưởng thức kỹ năng diễn xuất của Khả Chi nhà mình nên mới giúp đỡ chỉ điểm thôi?Tuy rằng địa điểm không thích hợp lắm, nhưng mà, đây là Cố ảnh đế cơ mà!Chắc chắn là nghĩ nhiều rồi!!Sau khi Cố Trọng không những giải thích về đoạn camera giám sát, mà còn chủ động bày tỏ phía họ cũng sẽ hỗ trợ làm rõ thông tin liên quan, Tưởng Nghiên chỉ còn biết rối rít cảm ơn.Dù sao với địa vị của đối phương trong giới, hắn nói một câu còn có tác dụng hơn bọn họ giải thích một trăm câu.Hơn nữa kẻ tung tin cũng biết điều không dám dính dáng đến đại ảnh đế Cố Trọng, đoạn giám sát đó bị cắt đứt rất đúng lúc... Người ta vốn dĩ chẳng việc gì phải lội vào vũng nước đục này.Tưởng Nghiên vừa nói lời cảm ơn, vừa ấn Ninh Khả Chi cùng làm theo.Hắn không cảm thấy sự im lặng của Ninh Khả Chi bên cạnh có gì bất thường, tính cách của vị tiểu tổ tông này chẳng phải luôn như vậy sao? Dù thời gian này không biết sao đã sửa đổi tốt hơn một chút, nhưng cũng chẳng ai cản được việc thi thoảng cậu ta lại bướng bỉnh trở lại.Ở phía bên kia, Văn Tinh Lan cũng nhận được một tin nhắn 【 Tin tôi đã tung ra cho cậu rồi 】Người gửi tin chính là Từ ca, kẻ đã "thay tên đổi họ" quay lại sau sự cố "đóng thế võ thuật" lần trước.Chẳng qua vị Từ ca này sau khi gõ phím Enter, không nhịn được cắn hai cái vào đầu lọc thuốc lá, lộ ra vẻ khó hiểu.Hắn thật sự có chút buồn bực, vị ông chủ này lấy đâu ra ác cảm lớn với "Ninh Khả Chi" như vậy, lần nào cũng nhắm vào cậu ta vị này dù sao cũng được coi là khách hàng cũ, là đại kim chủ, bình thường làm việc đều là để ngáng đường đối thủ, chỉnh người ta xong, tiếng xấu đồn xa, tài nguyên tự nhiên sẽ rơi vào tay mình...Vậy mà riêng với "Ninh Khả Chi", bất kể có việc hay không cũng phải ra tay một đòn.Từ ca làm nghề này lâu rồi, tin nào quan trọng, tin nào vô thưởng vô phạt hắn đều nắm rõ trong lòng.Chuyện lần này nhìn thì có vẻ lớn, nhưng chỉ cần đưa ra thông báo giải thích, phía công ty ra mặt ép nhiệt độ xuống, ngoảnh đi ngoảnh lại là xong xuôi hết.Từ ca đang ngậm điếu thuốc suy tư thì điện thoại bên cạnh vang lên tiếng "Tích": Thông báo chuyển khoản.Từ ca lập tức không nhíu mày nữa, khóe miệng cũng chẳng trễ xuống, hắn ấn điếu thuốc đang hút dở vào cái gạt tàn đầy tàn thuốc, hớn hở gõ bàn phím: 【 Cảm ơn anh, anh thật sảng khoái 】.Hủy hoại được hay không thì liên quan gì đến hắn? Có tiền lấy là được.Hắn chân thành hy vọng vị "Ninh Khả Chi" này sẽ nổi tiếng thật lâu trong giới, như vậy tài nguyên của hắn mới dồi dào được chứ?...Ngay trước khoản chuyển khoản này không lâu, từ một tài khoản khác dưới tên Văn Tinh Lan, một số tiền lớn vượt xa khoản trước đó đã được chuyển đi.Hắn cầm một chiếc điện thoại kiểu cũ đã ngừng sản xuất từ lâu, ngón tay run rẩy mấy lần ấn sai phím, một dòng chữ ngắn ngủi mà phải biên tập mất mười mấy phút, nhưng khi ấn nút gửi, tay hắn lại ổn định đến lạ lùng.Tin nhắn đã được gửi đi.Văn Tinh Lan ngẩn ngơ nhìn giao diện tin nhắn đã gửi, rồi chợt cầm lấy chiếc máy thường dùng của mình, mở một bức ảnh, phóng đại một góc lên hết cỡ.Đó là một mã số biển xe.Sau khi đối chiếu nhiều lần, hắn dường như mới có cảm giác thực về những gì mình vừa làm.Hơi thở của hắn đột nhiên dồn dập, hắn cười khẽ thành tiếng.Ninh, Khả, Chi!Là ngươi, sao lại là ngươi nữa?!Tại sao ngươi luôn vướng chân vướng tay như vậy?Cơ mặt Văn Tinh Lan co giật mất tự nhiên, đáy mắt mang theo tia máu, cả người trông có vẻ điên cuồng."Chuyện này không thể trách ta," hắn nghiến răng lẩm bẩm trong lòng, "Không thể trách ta... Muốn trách thì chỉ có thể trách bản thân ngươi quá phiền phức."Ninh Khả Chi lúc này đang ngồi trên xe, người lái xe cho cậu không phải Tưởng Nghiên, mà là đại ảnh đế Cố Trọng.Ninh Khả Chi thật sự nghĩ nát óc cũng không ra: Tại sao tình huống lại phát triển thành thế này?!Cậu nhớ lại cảnh Tưởng Nghiên trước khi rời đi cứ kéo tay cậu dặn đi dặn lại "phải cảm ơn thầy Cố cho tốt", hận không thể dùng ánh mắt g**t ch*t hắn.Nếu đã bảo là cảm ơn cho tốt, vậy việc cậu "bỏ trốn giữa chừng" có lịch sự không?! Sao có thể để cậu ở riêng với vai chính công như vậy, có cần phải yên tâm quá mức thế không?!Ninh Khả Chi lúc này vô cùng hối hận vì sự thay đổi âm thầm của mình: Nếu vẫn giữ nguyên tính cách cũ của nguyên chủ, Tưởng Nghiên dù nhà có cháy cũng tuyệt đối không dám để nguyên chủ một mình đối mặt với Cố Trọng ở đây!!!...Bản nhạc piano nhẹ nhàng chảy trôi trong xe, nhưng hai người ngồi trên xe đều im lặng không nói một lời, bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở bao trùm.Vẫn là Cố Trọng lên tiếng trước, phá vỡ sự giằng co không lời này: "Nhạc không lời có phải hơi nhàm chán không? Có muốn tôi đổi bài khác không?"Ninh Khả Chi như bị gọi tên đột ngột, giật nảy mình, nhưng may mà có dây an toàn giữ lại nên động tác không quá lộ liễu.Cậu khô khốc đáp lại: "Không, không cần, bài này khá tốt rồi."Bản "Childhood Memory" của Bandari, thường được mọi người dùng làm nhạc ngủ, Ninh Khả Chi cảm thấy lúc này cậu rất cần loại nhạc nhẹ nhàng bình yên này để trấn tĩnh lại tâm trạng của mình.Cố Trọng quan sát phản ứng của người bên cạnh qua gương chiếu hậu, khẽ cười thầm.Nhưng cuối cùng hắn không ép sát thêm bước nào nữa...Dù sao cũng phải để người ta từ từ, đừng làm cậu sợ chạy mất.