Tác giả:

Đêm trước khi Tưởng Nhiên về nước, tuyết rơi xuống Tô Châu. Mà nơi đầu tiên tuyết đáp xuống chính là vòng bạn bè của Lâm Kình, mấy hạt muối trắng vừa bay xuống, cô đã thấy bạn bè đăng bảy, tám video ngắn, người phương Nam có một niềm đam mê mãnh liệt với tuyết. Sáng hôm sau, trên đường đi làm, ngang qua Phủ Trung vương, cách lớp kính xe, cô nhìn thấy mấy cành hoa mận chìa ra khỏi bức tường, tuyết trắng đè nặng cành cây, trời đất trống trải và hiu quạnh. Sự rung động chỉ kéo dài nửa tiếng. Cô xuống xe tại ga tàu gần chung cư Khê Bình nhất, cảm nhận được gió lạnh mùa đông thổi qua đỉnh đầu, không khí vừa ẩm vừa lạnh làm cô rùng mình, giày thể thao cũng ướt nhẹp, đầu ngón chân cô tê dại vì lạnh. Tuyết quá phiền phức, thời tiết xấu quấy nhiễu cô, cô quyết định rời khỏi nhóm “Group chat người phương Nam yêu tuyết”. Đến văn phòng, thay sang quần áo làm việc, đến giờ họp buổi sáng. Vì tuyết rơi, công tác bảo trì tạm thời tại chung cư đương nhiên sẽ tăng lên, quản lý giải thích nửa tiếng. Sau…

Chương 84

Bánh Gừng Mùa Đông - Duy TửuTác giả: Duy TửuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm trước khi Tưởng Nhiên về nước, tuyết rơi xuống Tô Châu. Mà nơi đầu tiên tuyết đáp xuống chính là vòng bạn bè của Lâm Kình, mấy hạt muối trắng vừa bay xuống, cô đã thấy bạn bè đăng bảy, tám video ngắn, người phương Nam có một niềm đam mê mãnh liệt với tuyết. Sáng hôm sau, trên đường đi làm, ngang qua Phủ Trung vương, cách lớp kính xe, cô nhìn thấy mấy cành hoa mận chìa ra khỏi bức tường, tuyết trắng đè nặng cành cây, trời đất trống trải và hiu quạnh. Sự rung động chỉ kéo dài nửa tiếng. Cô xuống xe tại ga tàu gần chung cư Khê Bình nhất, cảm nhận được gió lạnh mùa đông thổi qua đỉnh đầu, không khí vừa ẩm vừa lạnh làm cô rùng mình, giày thể thao cũng ướt nhẹp, đầu ngón chân cô tê dại vì lạnh. Tuyết quá phiền phức, thời tiết xấu quấy nhiễu cô, cô quyết định rời khỏi nhóm “Group chat người phương Nam yêu tuyết”. Đến văn phòng, thay sang quần áo làm việc, đến giờ họp buổi sáng. Vì tuyết rơi, công tác bảo trì tạm thời tại chung cư đương nhiên sẽ tăng lên, quản lý giải thích nửa tiếng. Sau… La Đặc nói: “Jason, cả năm qua tôi không được yên giấc, anh gọi cái này là tin tưởng sao?”Tưởng Nhiên không trả lời anh ta, chỉ lắc đầu cười khẽ, trong lòng còn suy nghĩ, anh yên giấc thì tôi không yên lòng.Một loạt sự việc năm ngoái qua đi, Tưởng Nhiên không còn để người ta gây khó dễ, anh luôn luôn chán ghét chính trị ở chỗ làm, nhưng dùng đầu óc một chút thì học cũng nhanh.Hôm sau về nhà vào đêm khuya, cố tình không báo giờ về với Lâm Kình.Lúc anh mở cửa phòng ngủ, cô đã say giấc, chăn mỏng cuộn vào người, hai chân kẹp chăn lại, cô ngủ ngon lành.Tưởng Nhiên đi tắm trong phòng tắm bên ngoài xong mới vào, cố kéo chăn nhưng không có kết quả, chỉ có thể miễn cưỡng nằm trên giường một hồi, điều hòa bật nhiệt độ cao, lên một chút sẽ cảm thấy nóng, tốt nhất là đắp chăn, hạ nhiệt độ.Anh trở mình, cánh tay vòng qua người của Lâm Kình.Đàn ông đã kết hôn đều có một năng lực thần kỳ, chính là dù trong bóng tối, chỉ cần người đó muốn thì tay luôn có thể định vị chính xác ngực của bà xã.Rõ ràng Tưởng Nhiên cũng đã thành thạo kỹ năng này, cho nên bàn tay hạ xuống đúng chỗ.Trong cơn mơ màng, Lâm Kình cảm giác có người ôm mình, ban đầu cô giật mình, nhưng dần dần hoàn hồn, cô không khỏi mở to hai mắt: “Anh làm gì thế?”Cô duỗi người, Tưởng Nhiên kéo chăn đắp cho cả hai người họ, giọng nói hơi buồn ngủ: “Lấy chăn, em muốn chúng ta bị cảm à?”Lâm Kình cong môi, lại oán trách: “Lấy chăn thì lấy đi, sờ ngực em làm gì?”“Vô tình thôi.” Tưởng Nhiên không chịu thừa nhận, “Em ít sờ anh lắm à?”Thật ra dù ngày nào cũng ngủ cùng giường với một người, mấy ngày không gặp cũng sẽ có cảm giác mới mẻ, đấu khẩu cũng trở nên thú vị.Lâm Kình định nói lại anh vài câu, nhưng vừa xoay người đã bị anh chặn miệng, quyết liệt hôn một cái.“Ngủ đi, anh cũng buồn ngủ rồi.” Anh nói.Lâm Kình không nói nữa, chỉ nhắm mắt.*Tưởng Nhiên dậy sớm, ra khỏi phòng ngủ, thấy Lâm Kình vẫn chưa rời khỏi nhà.Trên bàn ăn có laptop và tờ rơi quảng cáo chung cư, Lâm Kình ngồi bên bàn ăn bánh mì nướng, không để ý vụn bánh rơi đầy bàn, chỉ nhìn máy tính chăm chú.Tưởng Nhiên giật lấy nửa chiếc bánh mì nướng còn lại trên tay cô, mặt dày cho vào miệng mình, sáng sớm tâm trạng tốt, anh không khỏi trêu chọc Lâm Kình: “Em lại chuẩn bị bán nhà à?”Lâm Kình ôm máy tính, xoay người: “Anh đi chỗ khác được không? Em đang nghiên cứu nhà ở cho ba anh đấy.”Tưởng Nhiên ngồi bên cạnh cô, hỏi: “Quyết định vậy thật à?”“Mấy ngày trước em gọi cho ba, nghe nói anh mua nhà cho ba, ba đồng ý ngay.” Lâm Kình gật đầu, lại giải thích với anh, “Nếu như ba muốn tự mua, em cũng sẽ giúp ba một tay, ít nhất cũng cho ba cảm giác an toàn vì có người để dựa dẫm lúc tuổi già; nếu chúng ta bỏ tiền ra thì cũng không mất mát gì, nhà đứng tên chúng ta. Anh biết tâm lý của ba mà, chỉ muốn anh thôi, dùng cách thức khác để thỏa mãn ba thì anh cũng không chấp nhận, vẹn cả đôi đường.”Nghe cô nói năng rõ ràng mạch lạc, Tưởng Nhiên nhận ra Lâm Kình đã “trưởng thành”, làm anh vừa ngạc nhiên vừa vui vẻ. Nhưng anh cũng hoài nghi: “Tiền ở đâu ra?”Khoản chi này nằm ngoài kế hoạch, chỉ sợ không thể lấy ra một số tiền lớn trong thời gian ngắn như vậy được.Nói đến đây, Lâm Kình hơi xấu hổ, một mình cô không có khả năng mua một căn nhà mấy triệu tệ, nhưng tiền của Tưởng Nhiên cũng là của cô.“Hay là trước mắt đừng mua biệt thự bên hồ Dương Trừng, mua nhà cho ba anh đi.”“Anh hứa với em lâu rồi mà.” Anh không vui lắm.Lâm Kình đặt tay lên đùi anh, đầu ngón tay vô thức nhéo nhéo lớp vải: “Hai năm nữa hẵng mua, em tin anh làm được.”Bị cô nhéo nhéo, chân của Tưởng Nhiên ngứa ngáy, anh gạt tay cô ra, suy tư nhìn cô mấy giây, sau đó thay đổi chủ đề: “Người ta đồn phụ nữ hiện đại mua nhà để ngăn chồng ngoại tình, chừa lại một món nợ cho đối phương, cả đời phấn đấu mua nhà nên không còn thời gian và sức lực làm chuyện gì khác. Đây là điều mà mấy ngày qua em đã ngộ ra hay sao?”Lâm Kình như nhặt được kho báu, nở nụ cười: “Ban đầu không nghĩ đến phương diện này, nhưng anh cho em ý tưởng rồi đấy.”“Em muốn làm ông xã mệt chết à?”“Cứ vậy đi, cho chuyện này qua sớm một chút.” Lâm Kình giữ mặt anh, hôn lên trán anh, “Ba của anh thật sự không thể cắt đứt liên lạc với anh, em cũng không muốn những chuyện này làm anh cảm thấy ngột ngạt.”Tưởng Nhiên đồng ý: “Em quyết định chuyện này đi, anh không có ý kiến.”Anh híp mắt, cẩn thận cảm nhận nụ hôn của Lâm Kình, giọng điệu hơi oán trách: “Anh rất ít khi bị người khác kiểm soát, không ngờ lại bị một ông già gây khó dễ.”Lâm Kình quyết định chuyện mua nhà, nhưng cô biết rõ, nếu Tưởng Nhiên không bằng lòng, nhất định anh đã ngăn cản cô, chứ không phải để cô tự quyết định.Có lẽ anh cũng khó xử trước chuyện này, không cam tâm nhưng cũng không thể buông tay, người trưởng thành có quá nhiều băn khoăn.Buổi chiều, Lâm Kình gọi cho Tưởng Thành Hoa nói chuyện mua nhà, cuối cùng quyết định chọn một căn chung cư ở Hồ Tây, là căn chung cư lớn nhất, cũng rất khó giành suất, cô đã đặt cọc mười ngàn, ngày mai đi ký hợp đồng.Tưởng Thành Hoa thích được tâng bốc, Lâm Kình nói lời ngon ngọt, đương nhiên ông ấy cũng đắc ý, cuối cùng lại hỏi về Tưởng Nhiên.Tưởng Nhiên ngồi bên cạnh Lâm Kình xem điện thoại, Lâm Kình chọc chọc anh, hỏi anh có muốn nói chuyện với ba không.Ngón tay của anh dừng lại một lát, nhưng anh vẫn từ chối, không muốn phí lời với ông ấy làm gì.*Mọi thứ như tiến triển nhẹ nhàng đến điểm cuối, sự cố thường xảy ra bất ngờ trên quỹ đạo bằng phẳng này.Buổi sáng, Tưởng Nhiên nhận được cuộc gọi báo Tưởng Thành Hoa bị nhồi máu não, phải vào bệnh viện.Những ngày Trần Yên trở về, Trương Mẫn ở khách sạn cùng cô ấy, hai mẹ con tâm sự với nhau.Tưởng Thành Hoa ở nhà một mình.Sau ngày đó gặp Lâm Kình, Trần Yên cảm thấy rất hỗn loạn, không phải là cô ấy vẫn còn thích Tưởng Nhiên sau nhiều năm như vậy, chỉ là cảm thấy bất an mà thôi, suốt ngày hỏi về gia cảnh, nghề nghiệp của Lâm Kình.Không chỉ trẻ trung, xinh đẹp hơn cô ấy mà còn có một gia đình hạnh phúc, Trương Mẫn nhìn thấu tâm tư của con gái: “Con đừng suy nghĩ lung tung, người ta đã kết hôn rồi, có thấy ngại không vậy?”Trần Yên nói: “Lúc con và anh ấy yêu nhau, mẹ cũng biết chuyện rồi, sao không thấy mẹ ngại?”Trương Mẫn nói: “Ai bảo con đã thiển cận còn thiếu kiên nhẫn? Tuy nó không dựa dẫm vào gia đình, nhưng nếu con ở bên nó qua hai năm khó khăn thì đã vượt qua được rồi.”“Lúc đó con khuyên, nhưng anh ấy cố chấp quá.” Trần Yên không nói với mẹ là ai chủ động chia tay, cho nên Trương Mẫn vẫn tưởng là do lúc đó Tưởng Nhiên nghèo quá.Nghĩ lại, cô ấy mất hứng: “Mẹ đừng nói vậy nữa được không? Nghe cứ như con chạy theo tiền của anh ấy.”Trương Mẫn nằm trên giường: “Được, được, được, mẹ không nói nữa.”Trần Yên ôm mẹ: “Khi nào mẹ quay về với con? Mẹ ở lại đây thật sao?”Trương Mẫn: “Chú Tưởng của con định dưỡng già ở đây, có thể sau này sẽ dành nhiều thời gian ở Trung Quốc. Mẹ cũng nghĩ nơi này rất tốt, phát triển rất nhanh chóng.”Trần Yên bĩu môi: “Không phải đã bán nhà cũ rồi sao?”Trương Mẫn lạnh lùng hừ một tiếng: “Con đừng lo, nhà họ đâu có thiếu người giàu.”Trần Yên không nói gì nữa, trong lòng hơi chua xót, tự nhủ mua nhà sao lại dễ như mua rau thế?Sáng hôm sau, Trương Mẫn về nhà sớm, vừa mở cửa đã thấy Tưởng Thành Hoa bất tỉnh trên sàn nhà trong bộ đồ ngủ. Bà ấy gọi 120, nhưng cấp cứu cũng không làm được gì.Tưởng Thành Hoa đánh bài cả đêm, buổi sáng mới trở về, tuy mệt mỏi nhưng rất phấn khích, tắm xong còn nhắn tin WeChat hẹn bạn lần sau đánh bài tiếp.Ông ấy nhìn điện thoại, không hiểu sao hai mắt mờ dần, thân thể yếu đi, ban đầu ông ấy còn tưởng là do tắm rửa, cho nên ông ấy ngồi nghỉ ngơi trên sofa một hồi, mãi đến khi điện thoại trong tay đột ngột rơi xuống sàn nhà, nửa người tê dại mất kiểm soát.Người chết vì nhồi máu não không phải chịu đau đớn, hơi thở và nhịp tim đột ngột ngừng lại, hết thảy kết thúc.Có lẽ ông ấy đã dự cảm sức khỏe sa sút từ lâu, chẳng hạn như thường xuyên mệt mỏi, chóng mặt, huyết áp bất thường, thậm chí còn có lần đi cấp cứu.Không ai biết Tưởng Thành Hoa nghĩ gì trước khi ra đi, có nghĩ lẽ ra mình không nên tự tìm đường chết như vậy hay không, ai cũng khuyên ông ấy chú ý sức khỏe, ngay cả Tưởng Nhiên căm ghét ông ấy mà thỉnh thoảng cũng bảo ông ấy bớt uống rượu, bớt đánh bài.*Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột.Tưởng Nhiên không đến kịp, chỉ có thể nhìn thấy một lớp vải trắng phủ lên người Tưởng Thành Hoa.Đó là một cảm giác rất khó tả, lần đầu tiên nhìn thấy, Tưởng Nhiên có cảm giác rất lạ lẫm, hình ảnh người cha trẻ trung, tuấn tú vẫn khắc sâu trong đầu anh, phần còn lại giống như một đoạn nhạc rời rạc.Phụ nữ trong nhà òa khóc, được đàn ông hoặc con cháu đỡ lấy. Người đau lòng nhất là Tưởng Úy Hoa, bà ấy khóc đến bất tỉnh mấy lần, sau đó lại tha thiết nhìn Tưởng Nhiên, mong có thể thấy sắc mặt đau đớn hoặc buồn rầu của anh, tiếc là Tưởng Nhiên không cho bà ấy đạt được ý nguyện, anh xử lý mọi việc vô cảm như một con búp bê.Sau đó là đám tang phức tạp và khổ sở.Cảm xúc của Lâm Kình cũng bị mây đen trên đầu đè xuống, không hẳn là buồn, dù cho đã thấy cô của Tưởng Nhiên khóc đến chết đi sống lại.Nhà tang lễ đáng sợ và lạnh lẽo, ánh nến sáng trưng, hai bên có mấy vòng tròn trắng và giấy vàng mã chồng chất lên nhau, trông vô cùng kỳ dị, chính giữa là ảnh đen trắng của Tưởng Thành Hoa.Tưởng Nhiên trực đêm ở nhà tang lễ, buổi sáng về nhà tắm rửa rồi lại đến, mới mấy ngày trôi qua, anh đã gầy đi rõ rệt.Thi Quý Linh bảo cô nhắc nhở Tưởng Nhiên chú ý sức khỏe, đừng để bản thân kiệt sức.Trên xe, Lâm Kình lại đeo băng tang cho anh, thấy đáy mắt anh ủ rũ, anh cũng không nói một lời, lần trước nhắc đến mẹ anh, thái độ của anh cũng như vậy.Hoàn toàn không có sự tươi sáng và dịu dàng như trước đây, Lâm Kình gài kim băng, vừa định nói mấy lời, Tưởng Úy Hoa lại đến đuổi Lâm Kình đi, bảo muốn nói chuyện với Tưởng Nhiên.Lâm Kình đành phài rời đi: “Con đi lấy nước cho hai người.”Cô vừa đi vừa quay đầu nhìn lại, không biết Tưởng Úy Hoa muốn nói gì, nhưng cũng đoán là không có gì tốt đẹp, lấy nước xong, cô vội vàng quay lại, chỉ nghe Tưởng Úy Hoa chất vấn Tưởng Nhiên: “Ba con đi rồi, cô thấy con không đau lòng chút nào, rốt cuộc cũng được giải thoát đúng không?”Tưởng Nhiên vuốt ấn đường, không thể không hỏi lại: “Cô muốn nói cái gì?”Tưởng Úy Hoa không biết Tưởng Nhiên đã chuẩn bị xong mọi thứ cho Tưởng Thành Hoa dưỡng già, thậm chí còn mua nhà, bà ấy phẫn nộ trút giận: “Cô không muốn nói cái gì, chỉ muốn hỏi con có hối hận không? Đến phút cuối, con vẫn còn giận ông ấy, để ông ấy phải ra đi trong oán hận.”Tưởng Nhiên không muốn giải thích thêm, gương mặt anh lạnh lùng như một lớp mặt nạ, anh nói với Tưởng Úy Hoa: “Nếu cô muốn nhìn thấy con hối hận, vậy cô phải thất vọng rồi, con không cảm thấy mình sai chỗ nào.”

La Đặc nói: “Jason, cả năm qua tôi không được yên giấc, anh gọi cái này là tin tưởng sao?”

Tưởng Nhiên không trả lời anh ta, chỉ lắc đầu cười khẽ, trong lòng còn suy nghĩ, anh yên giấc thì tôi không yên lòng.

Một loạt sự việc năm ngoái qua đi, Tưởng Nhiên không còn để người ta gây khó dễ, anh luôn luôn chán ghét chính trị ở chỗ làm, nhưng dùng đầu óc một chút thì học cũng nhanh.

Hôm sau về nhà vào đêm khuya, cố tình không báo giờ về với Lâm Kình.

Lúc anh mở cửa phòng ngủ, cô đã say giấc, chăn mỏng cuộn vào người, hai chân kẹp chăn lại, cô ngủ ngon lành.

Tưởng Nhiên đi tắm trong phòng tắm bên ngoài xong mới vào, cố kéo chăn nhưng không có kết quả, chỉ có thể miễn cưỡng nằm trên giường một hồi, điều hòa bật nhiệt độ cao, lên một chút sẽ cảm thấy nóng, tốt nhất là đắp chăn, hạ nhiệt độ.

Anh trở mình, cánh tay vòng qua người của Lâm Kình.

Đàn ông đã kết hôn đều có một năng lực thần kỳ, chính là dù trong bóng tối, chỉ cần người đó muốn thì tay luôn có thể định vị chính xác ngực của bà xã.

Rõ ràng Tưởng Nhiên cũng đã thành thạo kỹ năng này, cho nên bàn tay hạ xuống đúng chỗ.

Trong cơn mơ màng, Lâm Kình cảm giác có người ôm mình, ban đầu cô giật mình, nhưng dần dần hoàn hồn, cô không khỏi mở to hai mắt: “Anh làm gì thế?”

Cô duỗi người, Tưởng Nhiên kéo chăn đắp cho cả hai người họ, giọng nói hơi buồn ngủ: “Lấy chăn, em muốn chúng ta bị cảm à?”

Lâm Kình cong môi, lại oán trách: “Lấy chăn thì lấy đi, sờ ngực em làm gì?”

“Vô tình thôi.” Tưởng Nhiên không chịu thừa nhận, “Em ít sờ anh lắm à?”

Thật ra dù ngày nào cũng ngủ cùng giường với một người, mấy ngày không gặp cũng sẽ có cảm giác mới mẻ, đấu khẩu cũng trở nên thú vị.

Lâm Kình định nói lại anh vài câu, nhưng vừa xoay người đã bị anh chặn miệng, quyết liệt hôn một cái.

“Ngủ đi, anh cũng buồn ngủ rồi.” Anh nói.

Lâm Kình không nói nữa, chỉ nhắm mắt.

*

Tưởng Nhiên dậy sớm, ra khỏi phòng ngủ, thấy Lâm Kình vẫn chưa rời khỏi nhà.

Trên bàn ăn có laptop và tờ rơi quảng cáo chung cư, Lâm Kình ngồi bên bàn ăn bánh mì nướng, không để ý vụn bánh rơi đầy bàn, chỉ nhìn máy tính chăm chú.

Tưởng Nhiên giật lấy nửa chiếc bánh mì nướng còn lại trên tay cô, mặt dày cho vào miệng mình, sáng sớm tâm trạng tốt, anh không khỏi trêu chọc Lâm Kình: “Em lại chuẩn bị bán nhà à?”

Lâm Kình ôm máy tính, xoay người: “Anh đi chỗ khác được không? Em đang nghiên cứu nhà ở cho ba anh đấy.”

Tưởng Nhiên ngồi bên cạnh cô, hỏi: “Quyết định vậy thật à?”

“Mấy ngày trước em gọi cho ba, nghe nói anh mua nhà cho ba, ba đồng ý ngay.” Lâm Kình gật đầu, lại giải thích với anh, “Nếu như ba muốn tự mua, em cũng sẽ giúp ba một tay, ít nhất cũng cho ba cảm giác an toàn vì có người để dựa dẫm lúc tuổi già; nếu chúng ta bỏ tiền ra thì cũng không mất mát gì, nhà đứng tên chúng ta. Anh biết tâm lý của ba mà, chỉ muốn anh thôi, dùng cách thức khác để thỏa mãn ba thì anh cũng không chấp nhận, vẹn cả đôi đường.”

Nghe cô nói năng rõ ràng mạch lạc, Tưởng Nhiên nhận ra Lâm Kình đã “trưởng thành”, làm anh vừa ngạc nhiên vừa vui vẻ. Nhưng anh cũng hoài nghi: “Tiền ở đâu ra?”

Khoản chi này nằm ngoài kế hoạch, chỉ sợ không thể lấy ra một số tiền lớn trong thời gian ngắn như vậy được.

Nói đến đây, Lâm Kình hơi xấu hổ, một mình cô không có khả năng mua một căn nhà mấy triệu tệ, nhưng tiền của Tưởng Nhiên cũng là của cô.

“Hay là trước mắt đừng mua biệt thự bên hồ Dương Trừng, mua nhà cho ba anh đi.”

“Anh hứa với em lâu rồi mà.” Anh không vui lắm.

Lâm Kình đặt tay lên đùi anh, đầu ngón tay vô thức nhéo nhéo lớp vải: “Hai năm nữa hẵng mua, em tin anh làm được.”

Bị cô nhéo nhéo, chân của Tưởng Nhiên ngứa ngáy, anh gạt tay cô ra, suy tư nhìn cô mấy giây, sau đó thay đổi chủ đề: “Người ta đồn phụ nữ hiện đại mua nhà để ngăn chồng ngoại tình, chừa lại một món nợ cho đối phương, cả đời phấn đấu mua nhà nên không còn thời gian và sức lực làm chuyện gì khác. Đây là điều mà mấy ngày qua em đã ngộ ra hay sao?”

Lâm Kình như nhặt được kho báu, nở nụ cười: “Ban đầu không nghĩ đến phương diện này, nhưng anh cho em ý tưởng rồi đấy.”

“Em muốn làm ông xã mệt chết à?”

“Cứ vậy đi, cho chuyện này qua sớm một chút.” Lâm Kình giữ mặt anh, hôn lên trán anh, “Ba của anh thật sự không thể cắt đứt liên lạc với anh, em cũng không muốn những chuyện này làm anh cảm thấy ngột ngạt.”

Tưởng Nhiên đồng ý: “Em quyết định chuyện này đi, anh không có ý kiến.”

Anh híp mắt, cẩn thận cảm nhận nụ hôn của Lâm Kình, giọng điệu hơi oán trách: “Anh rất ít khi bị người khác kiểm soát, không ngờ lại bị một ông già gây khó dễ.”

Lâm Kình quyết định chuyện mua nhà, nhưng cô biết rõ, nếu Tưởng Nhiên không bằng lòng, nhất định anh đã ngăn cản cô, chứ không phải để cô tự quyết định.

Có lẽ anh cũng khó xử trước chuyện này, không cam tâm nhưng cũng không thể buông tay, người trưởng thành có quá nhiều băn khoăn.

Buổi chiều, Lâm Kình gọi cho Tưởng Thành Hoa nói chuyện mua nhà, cuối cùng quyết định chọn một căn chung cư ở Hồ Tây, là căn chung cư lớn nhất, cũng rất khó giành suất, cô đã đặt cọc mười ngàn, ngày mai đi ký hợp đồng.

Tưởng Thành Hoa thích được tâng bốc, Lâm Kình nói lời ngon ngọt, đương nhiên ông ấy cũng đắc ý, cuối cùng lại hỏi về Tưởng Nhiên.

Tưởng Nhiên ngồi bên cạnh Lâm Kình xem điện thoại, Lâm Kình chọc chọc anh, hỏi anh có muốn nói chuyện với ba không.

Ngón tay của anh dừng lại một lát, nhưng anh vẫn từ chối, không muốn phí lời với ông ấy làm gì.

*

Mọi thứ như tiến triển nhẹ nhàng đến điểm cuối, sự cố thường xảy ra bất ngờ trên quỹ đạo bằng phẳng này.

Buổi sáng, Tưởng Nhiên nhận được cuộc gọi báo Tưởng Thành Hoa bị nhồi máu não, phải vào bệnh viện.

Những ngày Trần Yên trở về, Trương Mẫn ở khách sạn cùng cô ấy, hai mẹ con tâm sự với nhau.

Tưởng Thành Hoa ở nhà một mình.

Sau ngày đó gặp Lâm Kình, Trần Yên cảm thấy rất hỗn loạn, không phải là cô ấy vẫn còn thích Tưởng Nhiên sau nhiều năm như vậy, chỉ là cảm thấy bất an mà thôi, suốt ngày hỏi về gia cảnh, nghề nghiệp của Lâm Kình.

Không chỉ trẻ trung, xinh đẹp hơn cô ấy mà còn có một gia đình hạnh phúc, Trương Mẫn nhìn thấu tâm tư của con gái: “Con đừng suy nghĩ lung tung, người ta đã kết hôn rồi, có thấy ngại không vậy?”

Trần Yên nói: “Lúc con và anh ấy yêu nhau, mẹ cũng biết chuyện rồi, sao không thấy mẹ ngại?”

Trương Mẫn nói: “Ai bảo con đã thiển cận còn thiếu kiên nhẫn? Tuy nó không dựa dẫm vào gia đình, nhưng nếu con ở bên nó qua hai năm khó khăn thì đã vượt qua được rồi.”

“Lúc đó con khuyên, nhưng anh ấy cố chấp quá.” Trần Yên không nói với mẹ là ai chủ động chia tay, cho nên Trương Mẫn vẫn tưởng là do lúc đó Tưởng Nhiên nghèo quá.

Nghĩ lại, cô ấy mất hứng: “Mẹ đừng nói vậy nữa được không? Nghe cứ như con chạy theo tiền của anh ấy.”

Trương Mẫn nằm trên giường: “Được, được, được, mẹ không nói nữa.”

Trần Yên ôm mẹ: “Khi nào mẹ quay về với con? Mẹ ở lại đây thật sao?”

Trương Mẫn: “Chú Tưởng của con định dưỡng già ở đây, có thể sau này sẽ dành nhiều thời gian ở Trung Quốc. Mẹ cũng nghĩ nơi này rất tốt, phát triển rất nhanh chóng.”

Trần Yên bĩu môi: “Không phải đã bán nhà cũ rồi sao?”

Trương Mẫn lạnh lùng hừ một tiếng: “Con đừng lo, nhà họ đâu có thiếu người giàu.”

Trần Yên không nói gì nữa, trong lòng hơi chua xót, tự nhủ mua nhà sao lại dễ như mua rau thế?

Sáng hôm sau, Trương Mẫn về nhà sớm, vừa mở cửa đã thấy Tưởng Thành Hoa bất tỉnh trên sàn nhà trong bộ đồ ngủ. Bà ấy gọi 120, nhưng cấp cứu cũng không làm được gì.

Tưởng Thành Hoa đánh bài cả đêm, buổi sáng mới trở về, tuy mệt mỏi nhưng rất phấn khích, tắm xong còn nhắn tin WeChat hẹn bạn lần sau đánh bài tiếp.

Ông ấy nhìn điện thoại, không hiểu sao hai mắt mờ dần, thân thể yếu đi, ban đầu ông ấy còn tưởng là do tắm rửa, cho nên ông ấy ngồi nghỉ ngơi trên sofa một hồi, mãi đến khi điện thoại trong tay đột ngột rơi xuống sàn nhà, nửa người tê dại mất kiểm soát.

Người chết vì nhồi máu não không phải chịu đau đớn, hơi thở và nhịp tim đột ngột ngừng lại, hết thảy kết thúc.

Có lẽ ông ấy đã dự cảm sức khỏe sa sút từ lâu, chẳng hạn như thường xuyên mệt mỏi, chóng mặt, huyết áp bất thường, thậm chí còn có lần đi cấp cứu.

Không ai biết Tưởng Thành Hoa nghĩ gì trước khi ra đi, có nghĩ lẽ ra mình không nên tự tìm đường chết như vậy hay không, ai cũng khuyên ông ấy chú ý sức khỏe, ngay cả Tưởng Nhiên căm ghét ông ấy mà thỉnh thoảng cũng bảo ông ấy bớt uống rượu, bớt đánh bài.

*

Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột.

Tưởng Nhiên không đến kịp, chỉ có thể nhìn thấy một lớp vải trắng phủ lên người Tưởng Thành Hoa.

Đó là một cảm giác rất khó tả, lần đầu tiên nhìn thấy, Tưởng Nhiên có cảm giác rất lạ lẫm, hình ảnh người cha trẻ trung, tuấn tú vẫn khắc sâu trong đầu anh, phần còn lại giống như một đoạn nhạc rời rạc.

Phụ nữ trong nhà òa khóc, được đàn ông hoặc con cháu đỡ lấy. Người đau lòng nhất là Tưởng Úy Hoa, bà ấy khóc đến bất tỉnh mấy lần, sau đó lại tha thiết nhìn Tưởng Nhiên, mong có thể thấy sắc mặt đau đớn hoặc buồn rầu của anh, tiếc là Tưởng Nhiên không cho bà ấy đạt được ý nguyện, anh xử lý mọi việc vô cảm như một con búp bê.

Sau đó là đám tang phức tạp và khổ sở.

Cảm xúc của Lâm Kình cũng bị mây đen trên đầu đè xuống, không hẳn là buồn, dù cho đã thấy cô của Tưởng Nhiên khóc đến chết đi sống lại.

Nhà tang lễ đáng sợ và lạnh lẽo, ánh nến sáng trưng, hai bên có mấy vòng tròn trắng và giấy vàng mã chồng chất lên nhau, trông vô cùng kỳ dị, chính giữa là ảnh đen trắng của Tưởng Thành Hoa.

Tưởng Nhiên trực đêm ở nhà tang lễ, buổi sáng về nhà tắm rửa rồi lại đến, mới mấy ngày trôi qua, anh đã gầy đi rõ rệt.

Thi Quý Linh bảo cô nhắc nhở Tưởng Nhiên chú ý sức khỏe, đừng để bản thân kiệt sức.

Trên xe, Lâm Kình lại đeo băng tang cho anh, thấy đáy mắt anh ủ rũ, anh cũng không nói một lời, lần trước nhắc đến mẹ anh, thái độ của anh cũng như vậy.

Hoàn toàn không có sự tươi sáng và dịu dàng như trước đây, Lâm Kình gài kim băng, vừa định nói mấy lời, Tưởng Úy Hoa lại đến đuổi Lâm Kình đi, bảo muốn nói chuyện với Tưởng Nhiên.

Lâm Kình đành phài rời đi: “Con đi lấy nước cho hai người.”

Cô vừa đi vừa quay đầu nhìn lại, không biết Tưởng Úy Hoa muốn nói gì, nhưng cũng đoán là không có gì tốt đẹp, lấy nước xong, cô vội vàng quay lại, chỉ nghe Tưởng Úy Hoa chất vấn Tưởng Nhiên: “Ba con đi rồi, cô thấy con không đau lòng chút nào, rốt cuộc cũng được giải thoát đúng không?”

Tưởng Nhiên vuốt ấn đường, không thể không hỏi lại: “Cô muốn nói cái gì?”

Tưởng Úy Hoa không biết Tưởng Nhiên đã chuẩn bị xong mọi thứ cho Tưởng Thành Hoa dưỡng già, thậm chí còn mua nhà, bà ấy phẫn nộ trút giận: “Cô không muốn nói cái gì, chỉ muốn hỏi con có hối hận không? Đến phút cuối, con vẫn còn giận ông ấy, để ông ấy phải ra đi trong oán hận.”

Tưởng Nhiên không muốn giải thích thêm, gương mặt anh lạnh lùng như một lớp mặt nạ, anh nói với Tưởng Úy Hoa: “Nếu cô muốn nhìn thấy con hối hận, vậy cô phải thất vọng rồi, con không cảm thấy mình sai chỗ nào.”

Bánh Gừng Mùa Đông - Duy TửuTác giả: Duy TửuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm trước khi Tưởng Nhiên về nước, tuyết rơi xuống Tô Châu. Mà nơi đầu tiên tuyết đáp xuống chính là vòng bạn bè của Lâm Kình, mấy hạt muối trắng vừa bay xuống, cô đã thấy bạn bè đăng bảy, tám video ngắn, người phương Nam có một niềm đam mê mãnh liệt với tuyết. Sáng hôm sau, trên đường đi làm, ngang qua Phủ Trung vương, cách lớp kính xe, cô nhìn thấy mấy cành hoa mận chìa ra khỏi bức tường, tuyết trắng đè nặng cành cây, trời đất trống trải và hiu quạnh. Sự rung động chỉ kéo dài nửa tiếng. Cô xuống xe tại ga tàu gần chung cư Khê Bình nhất, cảm nhận được gió lạnh mùa đông thổi qua đỉnh đầu, không khí vừa ẩm vừa lạnh làm cô rùng mình, giày thể thao cũng ướt nhẹp, đầu ngón chân cô tê dại vì lạnh. Tuyết quá phiền phức, thời tiết xấu quấy nhiễu cô, cô quyết định rời khỏi nhóm “Group chat người phương Nam yêu tuyết”. Đến văn phòng, thay sang quần áo làm việc, đến giờ họp buổi sáng. Vì tuyết rơi, công tác bảo trì tạm thời tại chung cư đương nhiên sẽ tăng lên, quản lý giải thích nửa tiếng. Sau… La Đặc nói: “Jason, cả năm qua tôi không được yên giấc, anh gọi cái này là tin tưởng sao?”Tưởng Nhiên không trả lời anh ta, chỉ lắc đầu cười khẽ, trong lòng còn suy nghĩ, anh yên giấc thì tôi không yên lòng.Một loạt sự việc năm ngoái qua đi, Tưởng Nhiên không còn để người ta gây khó dễ, anh luôn luôn chán ghét chính trị ở chỗ làm, nhưng dùng đầu óc một chút thì học cũng nhanh.Hôm sau về nhà vào đêm khuya, cố tình không báo giờ về với Lâm Kình.Lúc anh mở cửa phòng ngủ, cô đã say giấc, chăn mỏng cuộn vào người, hai chân kẹp chăn lại, cô ngủ ngon lành.Tưởng Nhiên đi tắm trong phòng tắm bên ngoài xong mới vào, cố kéo chăn nhưng không có kết quả, chỉ có thể miễn cưỡng nằm trên giường một hồi, điều hòa bật nhiệt độ cao, lên một chút sẽ cảm thấy nóng, tốt nhất là đắp chăn, hạ nhiệt độ.Anh trở mình, cánh tay vòng qua người của Lâm Kình.Đàn ông đã kết hôn đều có một năng lực thần kỳ, chính là dù trong bóng tối, chỉ cần người đó muốn thì tay luôn có thể định vị chính xác ngực của bà xã.Rõ ràng Tưởng Nhiên cũng đã thành thạo kỹ năng này, cho nên bàn tay hạ xuống đúng chỗ.Trong cơn mơ màng, Lâm Kình cảm giác có người ôm mình, ban đầu cô giật mình, nhưng dần dần hoàn hồn, cô không khỏi mở to hai mắt: “Anh làm gì thế?”Cô duỗi người, Tưởng Nhiên kéo chăn đắp cho cả hai người họ, giọng nói hơi buồn ngủ: “Lấy chăn, em muốn chúng ta bị cảm à?”Lâm Kình cong môi, lại oán trách: “Lấy chăn thì lấy đi, sờ ngực em làm gì?”“Vô tình thôi.” Tưởng Nhiên không chịu thừa nhận, “Em ít sờ anh lắm à?”Thật ra dù ngày nào cũng ngủ cùng giường với một người, mấy ngày không gặp cũng sẽ có cảm giác mới mẻ, đấu khẩu cũng trở nên thú vị.Lâm Kình định nói lại anh vài câu, nhưng vừa xoay người đã bị anh chặn miệng, quyết liệt hôn một cái.“Ngủ đi, anh cũng buồn ngủ rồi.” Anh nói.Lâm Kình không nói nữa, chỉ nhắm mắt.*Tưởng Nhiên dậy sớm, ra khỏi phòng ngủ, thấy Lâm Kình vẫn chưa rời khỏi nhà.Trên bàn ăn có laptop và tờ rơi quảng cáo chung cư, Lâm Kình ngồi bên bàn ăn bánh mì nướng, không để ý vụn bánh rơi đầy bàn, chỉ nhìn máy tính chăm chú.Tưởng Nhiên giật lấy nửa chiếc bánh mì nướng còn lại trên tay cô, mặt dày cho vào miệng mình, sáng sớm tâm trạng tốt, anh không khỏi trêu chọc Lâm Kình: “Em lại chuẩn bị bán nhà à?”Lâm Kình ôm máy tính, xoay người: “Anh đi chỗ khác được không? Em đang nghiên cứu nhà ở cho ba anh đấy.”Tưởng Nhiên ngồi bên cạnh cô, hỏi: “Quyết định vậy thật à?”“Mấy ngày trước em gọi cho ba, nghe nói anh mua nhà cho ba, ba đồng ý ngay.” Lâm Kình gật đầu, lại giải thích với anh, “Nếu như ba muốn tự mua, em cũng sẽ giúp ba một tay, ít nhất cũng cho ba cảm giác an toàn vì có người để dựa dẫm lúc tuổi già; nếu chúng ta bỏ tiền ra thì cũng không mất mát gì, nhà đứng tên chúng ta. Anh biết tâm lý của ba mà, chỉ muốn anh thôi, dùng cách thức khác để thỏa mãn ba thì anh cũng không chấp nhận, vẹn cả đôi đường.”Nghe cô nói năng rõ ràng mạch lạc, Tưởng Nhiên nhận ra Lâm Kình đã “trưởng thành”, làm anh vừa ngạc nhiên vừa vui vẻ. Nhưng anh cũng hoài nghi: “Tiền ở đâu ra?”Khoản chi này nằm ngoài kế hoạch, chỉ sợ không thể lấy ra một số tiền lớn trong thời gian ngắn như vậy được.Nói đến đây, Lâm Kình hơi xấu hổ, một mình cô không có khả năng mua một căn nhà mấy triệu tệ, nhưng tiền của Tưởng Nhiên cũng là của cô.“Hay là trước mắt đừng mua biệt thự bên hồ Dương Trừng, mua nhà cho ba anh đi.”“Anh hứa với em lâu rồi mà.” Anh không vui lắm.Lâm Kình đặt tay lên đùi anh, đầu ngón tay vô thức nhéo nhéo lớp vải: “Hai năm nữa hẵng mua, em tin anh làm được.”Bị cô nhéo nhéo, chân của Tưởng Nhiên ngứa ngáy, anh gạt tay cô ra, suy tư nhìn cô mấy giây, sau đó thay đổi chủ đề: “Người ta đồn phụ nữ hiện đại mua nhà để ngăn chồng ngoại tình, chừa lại một món nợ cho đối phương, cả đời phấn đấu mua nhà nên không còn thời gian và sức lực làm chuyện gì khác. Đây là điều mà mấy ngày qua em đã ngộ ra hay sao?”Lâm Kình như nhặt được kho báu, nở nụ cười: “Ban đầu không nghĩ đến phương diện này, nhưng anh cho em ý tưởng rồi đấy.”“Em muốn làm ông xã mệt chết à?”“Cứ vậy đi, cho chuyện này qua sớm một chút.” Lâm Kình giữ mặt anh, hôn lên trán anh, “Ba của anh thật sự không thể cắt đứt liên lạc với anh, em cũng không muốn những chuyện này làm anh cảm thấy ngột ngạt.”Tưởng Nhiên đồng ý: “Em quyết định chuyện này đi, anh không có ý kiến.”Anh híp mắt, cẩn thận cảm nhận nụ hôn của Lâm Kình, giọng điệu hơi oán trách: “Anh rất ít khi bị người khác kiểm soát, không ngờ lại bị một ông già gây khó dễ.”Lâm Kình quyết định chuyện mua nhà, nhưng cô biết rõ, nếu Tưởng Nhiên không bằng lòng, nhất định anh đã ngăn cản cô, chứ không phải để cô tự quyết định.Có lẽ anh cũng khó xử trước chuyện này, không cam tâm nhưng cũng không thể buông tay, người trưởng thành có quá nhiều băn khoăn.Buổi chiều, Lâm Kình gọi cho Tưởng Thành Hoa nói chuyện mua nhà, cuối cùng quyết định chọn một căn chung cư ở Hồ Tây, là căn chung cư lớn nhất, cũng rất khó giành suất, cô đã đặt cọc mười ngàn, ngày mai đi ký hợp đồng.Tưởng Thành Hoa thích được tâng bốc, Lâm Kình nói lời ngon ngọt, đương nhiên ông ấy cũng đắc ý, cuối cùng lại hỏi về Tưởng Nhiên.Tưởng Nhiên ngồi bên cạnh Lâm Kình xem điện thoại, Lâm Kình chọc chọc anh, hỏi anh có muốn nói chuyện với ba không.Ngón tay của anh dừng lại một lát, nhưng anh vẫn từ chối, không muốn phí lời với ông ấy làm gì.*Mọi thứ như tiến triển nhẹ nhàng đến điểm cuối, sự cố thường xảy ra bất ngờ trên quỹ đạo bằng phẳng này.Buổi sáng, Tưởng Nhiên nhận được cuộc gọi báo Tưởng Thành Hoa bị nhồi máu não, phải vào bệnh viện.Những ngày Trần Yên trở về, Trương Mẫn ở khách sạn cùng cô ấy, hai mẹ con tâm sự với nhau.Tưởng Thành Hoa ở nhà một mình.Sau ngày đó gặp Lâm Kình, Trần Yên cảm thấy rất hỗn loạn, không phải là cô ấy vẫn còn thích Tưởng Nhiên sau nhiều năm như vậy, chỉ là cảm thấy bất an mà thôi, suốt ngày hỏi về gia cảnh, nghề nghiệp của Lâm Kình.Không chỉ trẻ trung, xinh đẹp hơn cô ấy mà còn có một gia đình hạnh phúc, Trương Mẫn nhìn thấu tâm tư của con gái: “Con đừng suy nghĩ lung tung, người ta đã kết hôn rồi, có thấy ngại không vậy?”Trần Yên nói: “Lúc con và anh ấy yêu nhau, mẹ cũng biết chuyện rồi, sao không thấy mẹ ngại?”Trương Mẫn nói: “Ai bảo con đã thiển cận còn thiếu kiên nhẫn? Tuy nó không dựa dẫm vào gia đình, nhưng nếu con ở bên nó qua hai năm khó khăn thì đã vượt qua được rồi.”“Lúc đó con khuyên, nhưng anh ấy cố chấp quá.” Trần Yên không nói với mẹ là ai chủ động chia tay, cho nên Trương Mẫn vẫn tưởng là do lúc đó Tưởng Nhiên nghèo quá.Nghĩ lại, cô ấy mất hứng: “Mẹ đừng nói vậy nữa được không? Nghe cứ như con chạy theo tiền của anh ấy.”Trương Mẫn nằm trên giường: “Được, được, được, mẹ không nói nữa.”Trần Yên ôm mẹ: “Khi nào mẹ quay về với con? Mẹ ở lại đây thật sao?”Trương Mẫn: “Chú Tưởng của con định dưỡng già ở đây, có thể sau này sẽ dành nhiều thời gian ở Trung Quốc. Mẹ cũng nghĩ nơi này rất tốt, phát triển rất nhanh chóng.”Trần Yên bĩu môi: “Không phải đã bán nhà cũ rồi sao?”Trương Mẫn lạnh lùng hừ một tiếng: “Con đừng lo, nhà họ đâu có thiếu người giàu.”Trần Yên không nói gì nữa, trong lòng hơi chua xót, tự nhủ mua nhà sao lại dễ như mua rau thế?Sáng hôm sau, Trương Mẫn về nhà sớm, vừa mở cửa đã thấy Tưởng Thành Hoa bất tỉnh trên sàn nhà trong bộ đồ ngủ. Bà ấy gọi 120, nhưng cấp cứu cũng không làm được gì.Tưởng Thành Hoa đánh bài cả đêm, buổi sáng mới trở về, tuy mệt mỏi nhưng rất phấn khích, tắm xong còn nhắn tin WeChat hẹn bạn lần sau đánh bài tiếp.Ông ấy nhìn điện thoại, không hiểu sao hai mắt mờ dần, thân thể yếu đi, ban đầu ông ấy còn tưởng là do tắm rửa, cho nên ông ấy ngồi nghỉ ngơi trên sofa một hồi, mãi đến khi điện thoại trong tay đột ngột rơi xuống sàn nhà, nửa người tê dại mất kiểm soát.Người chết vì nhồi máu não không phải chịu đau đớn, hơi thở và nhịp tim đột ngột ngừng lại, hết thảy kết thúc.Có lẽ ông ấy đã dự cảm sức khỏe sa sút từ lâu, chẳng hạn như thường xuyên mệt mỏi, chóng mặt, huyết áp bất thường, thậm chí còn có lần đi cấp cứu.Không ai biết Tưởng Thành Hoa nghĩ gì trước khi ra đi, có nghĩ lẽ ra mình không nên tự tìm đường chết như vậy hay không, ai cũng khuyên ông ấy chú ý sức khỏe, ngay cả Tưởng Nhiên căm ghét ông ấy mà thỉnh thoảng cũng bảo ông ấy bớt uống rượu, bớt đánh bài.*Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột.Tưởng Nhiên không đến kịp, chỉ có thể nhìn thấy một lớp vải trắng phủ lên người Tưởng Thành Hoa.Đó là một cảm giác rất khó tả, lần đầu tiên nhìn thấy, Tưởng Nhiên có cảm giác rất lạ lẫm, hình ảnh người cha trẻ trung, tuấn tú vẫn khắc sâu trong đầu anh, phần còn lại giống như một đoạn nhạc rời rạc.Phụ nữ trong nhà òa khóc, được đàn ông hoặc con cháu đỡ lấy. Người đau lòng nhất là Tưởng Úy Hoa, bà ấy khóc đến bất tỉnh mấy lần, sau đó lại tha thiết nhìn Tưởng Nhiên, mong có thể thấy sắc mặt đau đớn hoặc buồn rầu của anh, tiếc là Tưởng Nhiên không cho bà ấy đạt được ý nguyện, anh xử lý mọi việc vô cảm như một con búp bê.Sau đó là đám tang phức tạp và khổ sở.Cảm xúc của Lâm Kình cũng bị mây đen trên đầu đè xuống, không hẳn là buồn, dù cho đã thấy cô của Tưởng Nhiên khóc đến chết đi sống lại.Nhà tang lễ đáng sợ và lạnh lẽo, ánh nến sáng trưng, hai bên có mấy vòng tròn trắng và giấy vàng mã chồng chất lên nhau, trông vô cùng kỳ dị, chính giữa là ảnh đen trắng của Tưởng Thành Hoa.Tưởng Nhiên trực đêm ở nhà tang lễ, buổi sáng về nhà tắm rửa rồi lại đến, mới mấy ngày trôi qua, anh đã gầy đi rõ rệt.Thi Quý Linh bảo cô nhắc nhở Tưởng Nhiên chú ý sức khỏe, đừng để bản thân kiệt sức.Trên xe, Lâm Kình lại đeo băng tang cho anh, thấy đáy mắt anh ủ rũ, anh cũng không nói một lời, lần trước nhắc đến mẹ anh, thái độ của anh cũng như vậy.Hoàn toàn không có sự tươi sáng và dịu dàng như trước đây, Lâm Kình gài kim băng, vừa định nói mấy lời, Tưởng Úy Hoa lại đến đuổi Lâm Kình đi, bảo muốn nói chuyện với Tưởng Nhiên.Lâm Kình đành phài rời đi: “Con đi lấy nước cho hai người.”Cô vừa đi vừa quay đầu nhìn lại, không biết Tưởng Úy Hoa muốn nói gì, nhưng cũng đoán là không có gì tốt đẹp, lấy nước xong, cô vội vàng quay lại, chỉ nghe Tưởng Úy Hoa chất vấn Tưởng Nhiên: “Ba con đi rồi, cô thấy con không đau lòng chút nào, rốt cuộc cũng được giải thoát đúng không?”Tưởng Nhiên vuốt ấn đường, không thể không hỏi lại: “Cô muốn nói cái gì?”Tưởng Úy Hoa không biết Tưởng Nhiên đã chuẩn bị xong mọi thứ cho Tưởng Thành Hoa dưỡng già, thậm chí còn mua nhà, bà ấy phẫn nộ trút giận: “Cô không muốn nói cái gì, chỉ muốn hỏi con có hối hận không? Đến phút cuối, con vẫn còn giận ông ấy, để ông ấy phải ra đi trong oán hận.”Tưởng Nhiên không muốn giải thích thêm, gương mặt anh lạnh lùng như một lớp mặt nạ, anh nói với Tưởng Úy Hoa: “Nếu cô muốn nhìn thấy con hối hận, vậy cô phải thất vọng rồi, con không cảm thấy mình sai chỗ nào.”

Chương 84