PD: là đạo diễn, trong trường hợp này là đạo diễn cho chương trình tv, ví dụ dễ hiểu chương trình ‘Kể truyện đêm khuya cùng Brown’ PD có thể chỉ định khách mời mình thích, cắt mấy cảnh cãi nhau của tên MC với bạn thân MC đi. Nếu muốn có thể edit cảnh cãi nhau này thành cảnh đang cố níu kéo nhau. ======= “PD có còn là người không vậy?” Tôi chỉ thờ ơ. Mặc dù trước mắt là một idol đang khóc nức nở. “Cái gì?” “Nếu PD còn có lương tâm thì tuyệt đối không thể chỉnh sửa như vậy được!” Tôi nhìn cô ấy, người đang gào lên với vẻ tức giận. Một chương trình thi đấu dành cho những thực tập sinh không thể debut thành idol dù đã luyện tập lâu dài, xếp hạng thứ 4, không tồi chút nào. Quan trọng nhất là tất cả thành tích đó đều là do tôi tạo ra. Cụ thể là, qua chỉnh sửa. Tôi, một PD 33 tuổi, tài năng thiên bẩm trong chỉnh sửa, được mệnh danh là "quái vật" trong nghề. Đó là danh xưng theo tôi suốt thời gian qua. Và tôi rất thích điều đó. Ít nhất là về mặt tiền bạc. “Cô xếp thứ 4 rồi…
Chương 541
PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một IdolTác giả: Khuyết DanhTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Trọng SinhPD: là đạo diễn, trong trường hợp này là đạo diễn cho chương trình tv, ví dụ dễ hiểu chương trình ‘Kể truyện đêm khuya cùng Brown’ PD có thể chỉ định khách mời mình thích, cắt mấy cảnh cãi nhau của tên MC với bạn thân MC đi. Nếu muốn có thể edit cảnh cãi nhau này thành cảnh đang cố níu kéo nhau. ======= “PD có còn là người không vậy?” Tôi chỉ thờ ơ. Mặc dù trước mắt là một idol đang khóc nức nở. “Cái gì?” “Nếu PD còn có lương tâm thì tuyệt đối không thể chỉnh sửa như vậy được!” Tôi nhìn cô ấy, người đang gào lên với vẻ tức giận. Một chương trình thi đấu dành cho những thực tập sinh không thể debut thành idol dù đã luyện tập lâu dài, xếp hạng thứ 4, không tồi chút nào. Quan trọng nhất là tất cả thành tích đó đều là do tôi tạo ra. Cụ thể là, qua chỉnh sửa. Tôi, một PD 33 tuổi, tài năng thiên bẩm trong chỉnh sửa, được mệnh danh là "quái vật" trong nghề. Đó là danh xưng theo tôi suốt thời gian qua. Và tôi rất thích điều đó. Ít nhất là về mặt tiền bạc. “Cô xếp thứ 4 rồi… “Đệt thật!”Phóng viên Kim (37 tuổi, paparazzi) mới hôm kia vừa thoát khỏi nhà vệ sinh tối om ở một thành phố khác sau ba tiếng đồng hồ mắc kẹt.Điện thoại cũng tắt ngóm, anh ta tưởng mình sắp chết đến nơi. Dù đã chờ mãi, người dọn vệ sinh theo lịch vẫn không xuất hiện, rồi bất ngờ cánh cửa bật mở, một người nào đó xông vào, vừa chửi vừa rap bằng tiếng Tây Ban Nha. (Tưởng anh ta không chịu ra khỏi tolet)‘Tôi… tôi ở trong đó là do tôi muốn chắc?!’Vì để vuột mất cả Kang I-chae lẫn Seo Ho-yoon, anh ta nghiến răng trèo trẹo rồi ngủ thiếp đi hôm qua.‘Ngày mai nhất định phải tóm được.’Không thể để vuột mất nữa.Vài tuần trước, trưởng phòng giao cho một vụ với lý do: “Thấy bọn này còn mò sang tận Mỹ, có gì mờ ám đấy, điều tra đi.” Phóng viên Kim nhăn mặt.“Có gì mờ ám đâu ạ? Lịch trình là đi quay phim mà?” “Cậu không có trực giác thì làm nghề này kiểu gì?” “……” “Seo Ho-yoon chắc chắn có bệnh tâm thần. Mấy đứa như thế, cứ ra nước ngoài là lại làm chuyện gì đấy cho coi.”…Cái quái gì vậy trời.Thà bảo là có phụ nữ hay đi quẩy bar gì còn dễ hiểu. Đằng này, ông ta chỉ để lại một chỉ thị mơ hồ kèm theo chút kinh phí cỏn con, khiến anh chửi thề suốt chặng đường theo đuôi bọn họ.Dù sao thì, công sức đã bỏ ra đến mức này, không thể tay trắng quay về được.‘Làm gì có đứa nào mà sạch sẽ đến mức không đào ra được tí phốt nào chứ?’Thế nên hôm nay, anh ta đã thành công đột nhập qua đường ống thông gió trên trần của studio.Dù có đủ loại côn trùng và chuột bò qua, nhưng nếu có thể moi được tin độc quyền, thì từng ấy cũng đáng chịu đựng.Anh ta hé khe thông gió, rình trộm bên trong phim trường.“Ready— Action!”Phim đang quay.Seo Ho-yoon đội mũ lụp xụp lẫn vào đám đông vẫn rất nổi bật. Khi cậu ta đứng trước máy quay, cả đoàn phim nín thở nhìn anh.cậu ta tính toán chuẩn xác điểm mù của camera giám sát cuối hành lang, rồi lùi lại phía sau, nhân lúc có người đi ngang, liền khéo léo di chuyển và giấu mình.‘Phải nói là dùng thân thể cũng giỏi thật đấy.’Nhanh nhẹn, chuẩn xác, linh hoạt.Mãi đến khi nghe tiếng hô “—Cut!” từ đoàn phim, paparazzi mới sực tỉnh.Tự trách mình đã bị mê hoặc đến nỗi đứng đơ cả người, anh ta vội giơ máy ảnh lên.Và trong ống ngắm, ánh mắt họ giao nhau—…“……”Giao nhau… á?”“…Hộc!”Giật mình, anh ta rụt ngay máy ảnh khỏi khe thông gió.Tim đập thình thịch, anh ta cố trấn tĩnh rồi lại nhìn vào trong, nhưng Seo Ho-yoon vẫn trò chuyện với các nhân viên như chưa có gì xảy ra.…Không, chắc là không thấy mình đâu nhỉ??“Wow, mẹ kiếp, trực giác như thú hoang luôn đấy…”Anh ta lồm cồm chui khỏi ống thông gió, nhưng đã đến nước này thì không thể bỏ cuộc.Trong giới, người ta đồn rằng dù Seo Ho-yoon đối xử rất chừng mực với người khác giới, nhưng chắc chắn không phải là kẻ ngây thơ.Lúc nghe tin đồn đó, anh ta chỉ biết cười khẩy.‘Cái mặt đó thì làm gì mà không có ai.’Nhưng lạ một điều, Seo Ho-yoon lại cực kỳ sạch sẽ.Lịch trình chỉ xoay quanh nhà, công ty, nhà, công ty. Cậu ta thường xuyên gặp nhạc sĩ Im Hyun-soo, nên paparazzi từng nghi ngờ có gì đó, nhưng… chẳng có một cái gì hết.Và thế là đã một tuần nay, anh ta chỉ theo đuôi Seo Ho-yoon.Trong lúc đang phủi bụi và hít thở không khí trong lành bên ngoài, thì Seo Ho-yoon lại lọt vào tầm mắt.“…Hử?”Cậu ta lấy ra thứ gì đó màu trắng từ túi áo.Tưởng là hút thuốc, anh ta vội giơ máy ảnh lên—!“Mẹ nó chứ.”Là kẹo.Nhưng sự thất vọng không kéo dài lâu.Seo Ho-yoon nhìn quanh, xác nhận không có ai, rồi bước đi nhanh chóng như đang che giấu điều gì đó.Thấy có gì đó khả nghi, anh ta bật máy ghi âm rồi bám theo một cách cẩn trọng. Và khi rẽ qua một góc cua—“— anh cũng nhớ em, đừng có hối quá.”Giọng nói dịu dàng vang lên rõ mồn một bên tai.Anh ta lập tức núp người, hé đầu ra, thì thấy ngôi sao nổi tiếng đang mỉm cười ngượng nghịu khi gọi điện.“Em cũng làm việc chăm chỉ nhé… Ừ.” “……!” “…Anh cũng sẽ về sớm.”Rùng mình— cảm giác hưng phấn xuyên qua toàn thân.—Hẹn hò.Đây chắc chắn là hẹn hò!!!‘Khốn thật! Mình làm được rồi!!’Tên Seo Ho-yoon cứ làm ra vẻ sẽ sống như idol cả đời!Tao biết ngay mà!Thậm chí bên kia còn có vẻ là người nổi tiếng, phóng viên Kim hưng phấn chụp ngay ảnh rồi vội vàng nhắn tin:[Tôi: Seo Ho-yoon vừa gọi điện cho ai đó, nói là "nhớ em."] [Tôi: Chắc là con gái.]Năm phút sau, trưởng phòng nhắn lại:[Trưởng phòng: https://moonjin.kr/thedawn/live/711] [Trưởng phòng: Cậu đùa tôi à?]…Gì vậy?Ngạc nhiên, anh nhấp vào link — trang phát sóng trực tiếp của The Dawn hiện lên.Jeong Da-jun đang đánh trứng ào ào với tạp dề buộc chặt, đội mũ đầu bếp. Kim Seong-hyun đứng bên cạnh thì bị bắn trúng mặt bởi chất lỏng màu vàng. Trong lúc anh ấy lặng lẽ lau mặt, điện thoại rung lên —【…Ơ? Là Seo Ho-yoon này.】 【Hả? Nghe thử đi.】 【Chờ chút. ……Ờ, sao đấy?】Ngay khi Kim Seong-hyun bắt máy:【…Vì nhớ em à?】 【Khụ, khụ, khụ!】 【—Haha, anh cũng nhớ em lắm, nên đừng làm nũng như thế. Cố gắng hoạt động chăm chỉ nhé.】 【Khụ khụ!】 【…Ừ. anh cũng sẽ mau chóng quay về.】Không mào đầu, không lời chào, chỉ luyên thuyên điều mình muốn nói rồi cúp máy.Kim Seong-hyun, người vừa gào lên rồi đánh rơi điện thoại, im lặng một lúc lâu với khuôn mặt không thể tin nổi, rồi lau mặt khô ráo như thể tỉnh lại sau cơn sốc, nói mình không khỏe và tạm rời khỏi chỗ ngồi. Jeong Da-jun cũng im lặng nuốt trọn miếng trứng cuộn đang đánh dở bằng đũa.[Thật vl Tự dưng gọi điện nói ba câu rồi cúp][Tập diễn xuất mới à? Hay show tạp kỹ? └Tôi vote cho "đột nhiên muốn chơi khăm" └22][Tiêu đề: Tổng hợp lý do vì sao Seo Ho-yoon diễn giỏi → Vì thường xuyên diễn với Kim Seong-hyun └À ha!! └└Giải mã mọi bí mật luôn]Nhìn các fan bàn tán một cách nhẹ nhàng kiểu “Seo Ho-yoon one shot two kills như thường lệ :D”, phóng viên Kim thấy thật khó tin.‘Fan gì mà… trạng thái tinh thần kỳ lạ vậy…?’Đúng lúc đó, từ phim trường vang lên âm thanh náo động, khiến anh giật mình.‘Chết, bây giờ mà bị phát hiện thì toi!’Anh ta vội chui vào một kho hàng gần đó để tránh.“Mẹ kiếp, hở mất rồi.”Kho thì yên tĩnh đến mức không có cả một con kiến.Anh ta thở dài, định chờ thêm chút rồi ra ngoài. Nhưng cửa kho dù có giật mạnh đến đâu cũng không mở.…Một cảm giác déjà vu rợn người bám lấy.“…Chết tiệt!!”Anh vội mở điện thoại, nhưng ở đây dường như không có sóng điện thoại lẫn dữ liệu, chỉ thấy biểu tượng SOS. Không còn cách nào khác, anh bắt đầu bước thật cẩn thận vào sâu bên trong kho tìm lối thoát.Vì quá tối, đèn tự động cứ chớp tắt khiến cả đoạn đường như bước vào một trò chơi kinh dị.‘Ôi trời, mình cực kỳ yếu tim với mấy cái này mà…’Để trấn an tinh thần, anh ta rít lấy rít để thuốc lá điện tử trong kho, nhưng rồi bỗng nhăn mặt lại.“…?”Cảm giác như có ai đó đang nhìn mình.Anh tự trấn an rằng chắc là tưởng tượng, nhưng những câu chuyện kinh dị từng đọc trên mạng cứ lởn vởn trong đầu khiến anh bước nhanh hơn.Tạch, tạch, tạch— Đang lùng sục khắp nơi tìm lối ra thì anh bỗng khựng lại.‘…Tạch?’—Có tiếng bước chân lệch nhịp vang lên ở đâu đó.Anh còn chưa bước thì tiếng động ấy đã vang lên trước.Anh giật nảy người, hoảng hốt chạy bán sống bán chết. “Hộc, hộc…” Lúc này, trong đầu anh chỉ còn biết cầu nguyện hết tất cả các vị thần trên đời – Đức Phật, Chúa Trời, Allah…Và rồi— ở phía xa, có ai đó hiện ra.“Hộc…!”Là người!Nhưng thay vì nhẹ nhõm, thứ ập đến trước lại là nỗi sợ lạnh buốt đến tận xương.…Là người sao?Trong bóng tối dày đặc, hình bóng kia không rõ mặt mũi hay biểu cảm gì cả.Anh sợ đến đứng chết trân, th* d*c, cố rút điện thoại ra chiếu sáng—.“Anh bị lạc đường à?”Một idol đang mỉm cười, không chớp mắt, hiện ra trong ánh sáng.“…Seo Ho-yoon-ssi?” “Á, anh biết tôi à?” “……”Dĩ nhiên là biết chứ.Anh vội gật đầu.Trái với cảm giác vui sướng dâng lên phút chốc, là cảm giác bất an trào xuống không phanh.‘Khỉ thật! Gặp Seo Ho-yoon đâu có nằm trong kế hoạch!’Người bám theo mình nãy giờ là Seo Ho-yoon ư? Vô lý. Tiếng bước chân rõ ràng vang lên từ phía sau, còn cậu ta thì đang ở ngay trước mặt.Seo Ho-yoon cười khẽ, cất điện thoại vào túi rồi tiến lại gần một bước.“Sao anh lại vào đây? Không phải chỗ dễ đi nhầm đâu.” “À thì… Tôi đi lạc.” “Vậy à?”Không còn tâm trí nghĩ đến việc có nghe nhầm hay bị ảo giác nữa.Điều khiến phóng viên Kim tò mò hơn là tại sao Seo Ho-yoon lại xuất hiện ở đây. Nhưng cậu ta chỉ mỉm cười nhẹ nhàng rồi ra hiệu tay.“Tôi đưa anh ra ngoài nhé.”‘Chuyện này… đúng không nhỉ?’Dù sao thì… cứ đi theo thôi.Cái kho này quá… rộng, u ám và đáng sợ.“…Seo Ho-yoon-ssi, vừa rồi tôi xem cậu diễn rất tốt đấy.”Trước tiên, cứ giả vờ là nhân viên đã. Top star vừa đóng phim vừa bận rộn hoạt động, không thể nào nhớ hết mặt mũi từng nhân viên được.“Sao cậu diễn giỏi thế ạ?” “Wow, thật ạ? Cảm ơn nha.”…Không nghi ngờ gì cả. “Tất cả là nhờ công sức của các anh chị nhân viên đấy ạ—” cười tươi nói vậy, và thợ săn tin Kim liền chộp lấy cơ hội đó.“Vượt cả đại dương đến Mỹ quay phim… lại còn là phim hành động nữa. Có thấy áp lực không ạ?”“Phải cố gắng thôi chứ. Nhân viên vất vả thế mà.” “Vậy à…”Nhưng câu trả lời của Seo Ho-yoon không có lấy một kẽ hở. Dù có biên tập chắp vá ghi âm thế nào cũng chẳng tạo được tranh cãi, toàn là bầu không khí ngập tràn chuyện tốt đẹp.Vì vậy, anh ta đâm thẳng vấn đề rõ ràng hơn.“Mà cũng phải thôi, trong ‘Phiên Tòa Đê Tiện’ cậu diễn xuất sắc quá mà. Đặc biệt là cảnh tự tử ấy.” “……” “Diễn đỉnh quá nên ám ảnh luôn ấy. Nửa năm trước khi cậu đến căn nhà nghỉ đó, tôi nghĩ ngay—ôi chà, giống y như phiên bản đời thực của ‘Phiên Tòa Đê Tiện’ luôn.”Ngày càng kích động hơn. Khi con người tức giận, thế nào cũng có lúc lỡ miệng. Thấy đối phương im lặng, thợ săn tin Kim nhếch môi lên.“Có nhiều tin đồn gây sốc lắm cơ mà. Lúc đó, ở đó… cậu đã làm gì—”Khựng lại. Cậu ta đang ngẩng đầu nhìn lên phía trên.“…Gì vậy?”Không có câu trả lời. Chỉ thấy cậu ta hơi nhếch môi hướng về khoảng không. Như thể có thứ gì đó ở đó đang thì thầm với cậu ta vậy.“Ở đó… có gì à?” “À, xin lỗi nhé.” “……”Giọng thì tươi tỉnh, nhưng ánh mắt vẫn dán vào khoảng không kia với nụ cười trong veo.Lúc đó, Kim chợt nhớ lại lời của trưởng ban:“Seo Ho-yoon chắc chắn bị bệnh tâm thần.”Không. Cái này không phải bệnh… cậu ta như thật sự nhìn thấy điều gì đó.Bản năng khiến Kim lùi lại một bước. Từ lúc đối mặt với Seo Ho-yoon, cảm giác khó chịu và sai lệch cứ len lỏi khắp người anh.‘…Ngay từ đầu, cậu ta sao lại có mặt ở đây?’Rồi hàng loạt nghi vấn nảy sinh:—Tại sao cửa kho lại bị khóa? —Dù đang ở nước ngoài, sao vừa nhìn thấy mình là cậu ta nói tiếng Hàn ngay? —Và quan trọng nhất…‘Sao mình có cảm giác như đã biết cậu ta từ lâu rồi?’Bản năng mách bảo phải rút lui. Ngay lúc đó, bóng đèn trần nhấp nháy điên cuồng: chớp, chớp, chớp, chớp, chớp. Giữa ánh sáng loạn xạ, gương mặt Seo Ho-yoon trắng bệch rồi lại đen sì, rồi lại trắng, lại đen…“Hí…!”“…Khi đó ấy, tôi đã cầu nguyện tha thiết lắm.”Trong cơn kinh hãi tột độ, Seo Ho-yoon đang nhìn thẳng vào anh ta. Rồi khẽ cười, mắt cong cong.“Cầu xin được làm idol.”Nói xong, Seo Ho-yoon bước đi đầy nhẹ nhàng và mở cánh cửa kho phía đối diện bằng tiếng két—. Ánh sáng chói lòa tràn vào, xé toạc bóng tối. Cậu ta tươi cười rạng rỡ và nói:“Lối ra ở đây!” “……”Như đang đứng trước lối thoát trong nhà ma vậy. Rất muốn chạy ra khỏi đó ngay lập tức. Nhưng chính con ma đang giữ cánh cửa ấy.Ý thức dần mờ đi. Anh ta không muốn tiếp tục nhìn vào thứ gì đó khác thường kia nữa. Khi đang gắng gượng nhấc bước chân run rẩy và cúi đầu để bước ra ngoài—“Mà này.” “……!”Một bàn tay lạnh băng lướt qua da. Rùng mình nổi da gà, anh toan giật ra thì một lực mạnh nắm chặt lấy cánh tay.“Chụp ảnh là bị mắng to đấy.”Ngẩng đầu lên thì có hai người đàn ông to lớn đang lạnh lùng nhìn xuống anh. Dù là vệ sĩ hay gì đi nữa, hơi ấm của con người khiến nước mắt anh ta rưng rưng.Và ngay lúc quay lại nhìn—“………………”Không còn ai trong kho cả...“—Cảm ơn… đã cứu tôi!! Cảm ơn nhiều lắm!! Ôi trời ơi, lạy Chúa….”Thật là.Đem đóng phim Hollywood cũng được đấy.Trong khi tên điên hét ầm lên đang bị vệ sĩ kéo đi, tôi thì đội mũ lụp xụp quan sát rất vui vẻ.“Ồ, vui phết nhỉ.” […Đồ điên.]Ding— Một cửa sổ chat hiện lên.[…Anh có sức sáng tạo kinh dị thật đấy.] […Thiết lập trộn lẫn lộn xộn, gây cảm giác sai lệch — mà lại tận dụng luôn cái sai lệch đó??] [Nhờ thế mà người ta vừa đi vừa nôn ra kìa??]Nôn vì thấy người á? Thô lỗ thật.Nhưng cũng hiểu được thôi. Lúc còn đi làm văn phòng, tôi cũng từng xử vài tên paparazzi rồi. Nếu là người từng biết tôi trước đây, phản ứng từ chối theo bản năng là điều dễ hiểu.Nếu ai đó nhìn tôi với ký ức lẫn lộn và một thiết lập bối cảnh bị bóp méo, họ sẽ thấy khó chịu và bất an.Tôi cũng cố tình chọn chỗ tối và k*ch th*ch mạnh, không ngờ hiệu quả lại cao thế này.“Thật sảng khoái.” […Vâng…….] “Đây mới là California đấy, hiểu chưa?” [Vâng, đúng là… California rồi ha….]Khi nhân viên điều tra xem lại, họ sẽ sớm phát hiện anh ta là paparazzi. Chỉ cần liên hệ với bộ phận pháp lý của WH là giải quyết gọn gàng.Nhưng có một điều hơi tiếc.“Giá mà được nghe hét thêm một chút nữa thì hay rồi….” […]Nhưng mà, điều quan trọng nhất là— hắn ta không còn có thể cản trở Kang I-chae nữa.Nghĩ đến việc cậu ta có thể tập trung hoàn toàn vào công việc khiến tôi cảm thấy tự hào kỳ lạ.‘A, Kang I-chae mà biết thì tốt nhỉ.’Khi tôi quay đầu lại trong tâm trạng phơi phới—“……” “……”Ánh mắt chạm nhau.Một người đàn ông tròn xoe mắt đang hút thuốc. Là nhà nhạc sĩ đã bám theo tôi ở trại sáng tác. Người mà Kang I-chae đặc biệt để ý….“…Baek Ji-joon?”Anh ta nhìn paparazzi bị kéo đi rồi nhìn lại tôi. Rồi như ngượng ngùng, cố gắng nở một nụ cười. Cứ như không rõ chuyện gì đang xảy ra nhưng đã đoán ra phần nào từ không khí.“…Chào… anh ạ?”Thấy rồi.“…Ờ, cái đó.” “……” “Tính cách của Seo Ho-yoon ấy, thật ra là….”Thấy rồi.Baek Ji-joon bị bỏng tay vì thuốc lá nên vội vàng dụi đi và cuống cuồng nói:“…Chỉ cần giọng hay là được mà nhỉ?!”Khoảnh khắc đó, tôi bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ.Nếu tống luôn tên này thì Kang I-chae có vui không nhỉ?
“Đệt thật!”
Phóng viên Kim (37 tuổi, paparazzi) mới hôm kia vừa thoát khỏi nhà vệ sinh tối om ở một thành phố khác sau ba tiếng đồng hồ mắc kẹt.
Điện thoại cũng tắt ngóm, anh ta tưởng mình sắp chết đến nơi. Dù đã chờ mãi, người dọn vệ sinh theo lịch vẫn không xuất hiện, rồi bất ngờ cánh cửa bật mở, một người nào đó xông vào, vừa chửi vừa rap bằng tiếng Tây Ban Nha. (Tưởng anh ta không chịu ra khỏi tolet)
‘Tôi… tôi ở trong đó là do tôi muốn chắc?!’
Vì để vuột mất cả Kang I-chae lẫn Seo Ho-yoon, anh ta nghiến răng trèo trẹo rồi ngủ thiếp đi hôm qua.
‘Ngày mai nhất định phải tóm được.’
Không thể để vuột mất nữa.
Vài tuần trước, trưởng phòng giao cho một vụ với lý do: “Thấy bọn này còn mò sang tận Mỹ, có gì mờ ám đấy, điều tra đi.” Phóng viên Kim nhăn mặt.
“Có gì mờ ám đâu ạ? Lịch trình là đi quay phim mà?” “Cậu không có trực giác thì làm nghề này kiểu gì?” “……” “Seo Ho-yoon chắc chắn có bệnh tâm thần. Mấy đứa như thế, cứ ra nước ngoài là lại làm chuyện gì đấy cho coi.”
…Cái quái gì vậy trời.
Thà bảo là có phụ nữ hay đi quẩy bar gì còn dễ hiểu. Đằng này, ông ta chỉ để lại một chỉ thị mơ hồ kèm theo chút kinh phí cỏn con, khiến anh chửi thề suốt chặng đường theo đuôi bọn họ.
Dù sao thì, công sức đã bỏ ra đến mức này, không thể tay trắng quay về được.
‘Làm gì có đứa nào mà sạch sẽ đến mức không đào ra được tí phốt nào chứ?’
Thế nên hôm nay, anh ta đã thành công đột nhập qua đường ống thông gió trên trần của studio.
Dù có đủ loại côn trùng và chuột bò qua, nhưng nếu có thể moi được tin độc quyền, thì từng ấy cũng đáng chịu đựng.
Anh ta hé khe thông gió, rình trộm bên trong phim trường.
“Ready— Action!”
Phim đang quay.
Seo Ho-yoon đội mũ lụp xụp lẫn vào đám đông vẫn rất nổi bật. Khi cậu ta đứng trước máy quay, cả đoàn phim nín thở nhìn anh.
cậu ta tính toán chuẩn xác điểm mù của camera giám sát cuối hành lang, rồi lùi lại phía sau, nhân lúc có người đi ngang, liền khéo léo di chuyển và giấu mình.
‘Phải nói là dùng thân thể cũng giỏi thật đấy.’
Nhanh nhẹn, chuẩn xác, linh hoạt.
Mãi đến khi nghe tiếng hô “—Cut!” từ đoàn phim, paparazzi mới sực tỉnh.
Tự trách mình đã bị mê hoặc đến nỗi đứng đơ cả người, anh ta vội giơ máy ảnh lên.
Và trong ống ngắm, ánh mắt họ giao nhau—…
“……”
Giao nhau… á?”
“…Hộc!”
Giật mình, anh ta rụt ngay máy ảnh khỏi khe thông gió.
Tim đập thình thịch, anh ta cố trấn tĩnh rồi lại nhìn vào trong, nhưng Seo Ho-yoon vẫn trò chuyện với các nhân viên như chưa có gì xảy ra.
…Không, chắc là không thấy mình đâu nhỉ??
“Wow, mẹ kiếp, trực giác như thú hoang luôn đấy…”
Anh ta lồm cồm chui khỏi ống thông gió, nhưng đã đến nước này thì không thể bỏ cuộc.
Trong giới, người ta đồn rằng dù Seo Ho-yoon đối xử rất chừng mực với người khác giới, nhưng chắc chắn không phải là kẻ ngây thơ.
Lúc nghe tin đồn đó, anh ta chỉ biết cười khẩy.
‘Cái mặt đó thì làm gì mà không có ai.’
Nhưng lạ một điều, Seo Ho-yoon lại cực kỳ sạch sẽ.
Lịch trình chỉ xoay quanh nhà, công ty, nhà, công ty. Cậu ta thường xuyên gặp nhạc sĩ Im Hyun-soo, nên paparazzi từng nghi ngờ có gì đó, nhưng… chẳng có một cái gì hết.
Và thế là đã một tuần nay, anh ta chỉ theo đuôi Seo Ho-yoon.
Trong lúc đang phủi bụi và hít thở không khí trong lành bên ngoài, thì Seo Ho-yoon lại lọt vào tầm mắt.
“…Hử?”
Cậu ta lấy ra thứ gì đó màu trắng từ túi áo.
Tưởng là hút thuốc, anh ta vội giơ máy ảnh lên—!
“Mẹ nó chứ.”
Là kẹo.
Nhưng sự thất vọng không kéo dài lâu.
Seo Ho-yoon nhìn quanh, xác nhận không có ai, rồi bước đi nhanh chóng như đang che giấu điều gì đó.
Thấy có gì đó khả nghi, anh ta bật máy ghi âm rồi bám theo một cách cẩn trọng. Và khi rẽ qua một góc cua—
“— anh cũng nhớ em, đừng có hối quá.”
Giọng nói dịu dàng vang lên rõ mồn một bên tai.
Anh ta lập tức núp người, hé đầu ra, thì thấy ngôi sao nổi tiếng đang mỉm cười ngượng nghịu khi gọi điện.
“Em cũng làm việc chăm chỉ nhé… Ừ.” “……!” “…Anh cũng sẽ về sớm.”
Rùng mình— cảm giác hưng phấn xuyên qua toàn thân.
—Hẹn hò.
Đây chắc chắn là hẹn hò!!!
‘Khốn thật! Mình làm được rồi!!’
Tên Seo Ho-yoon cứ làm ra vẻ sẽ sống như idol cả đời!
Tao biết ngay mà!
Thậm chí bên kia còn có vẻ là người nổi tiếng, phóng viên Kim hưng phấn chụp ngay ảnh rồi vội vàng nhắn tin:
[Tôi: Seo Ho-yoon vừa gọi điện cho ai đó, nói là "nhớ em."] [Tôi: Chắc là con gái.]
Năm phút sau, trưởng phòng nhắn lại:
[Trưởng phòng: https://moonjin.kr/thedawn/live/711] [Trưởng phòng: Cậu đùa tôi à?]
…Gì vậy?
Ngạc nhiên, anh nhấp vào link — trang phát sóng trực tiếp của The Dawn hiện lên.
Jeong Da-jun đang đánh trứng ào ào với tạp dề buộc chặt, đội mũ đầu bếp. Kim Seong-hyun đứng bên cạnh thì bị bắn trúng mặt bởi chất lỏng màu vàng. Trong lúc anh ấy lặng lẽ lau mặt, điện thoại rung lên —
【…Ơ? Là Seo Ho-yoon này.】 【Hả? Nghe thử đi.】 【Chờ chút. ……Ờ, sao đấy?】
Ngay khi Kim Seong-hyun bắt máy:
【…Vì nhớ em à?】 【Khụ, khụ, khụ!】 【—Haha, anh cũng nhớ em lắm, nên đừng làm nũng như thế. Cố gắng hoạt động chăm chỉ nhé.】 【Khụ khụ!】 【…Ừ. anh cũng sẽ mau chóng quay về.】
Không mào đầu, không lời chào, chỉ luyên thuyên điều mình muốn nói rồi cúp máy.
Kim Seong-hyun, người vừa gào lên rồi đánh rơi điện thoại, im lặng một lúc lâu với khuôn mặt không thể tin nổi, rồi lau mặt khô ráo như thể tỉnh lại sau cơn sốc, nói mình không khỏe và tạm rời khỏi chỗ ngồi. Jeong Da-jun cũng im lặng nuốt trọn miếng trứng cuộn đang đánh dở bằng đũa.
[Thật vl Tự dưng gọi điện nói ba câu rồi cúp]
[Tập diễn xuất mới à? Hay show tạp kỹ? └Tôi vote cho "đột nhiên muốn chơi khăm" └22]
[Tiêu đề: Tổng hợp lý do vì sao Seo Ho-yoon diễn giỏi → Vì thường xuyên diễn với Kim Seong-hyun └À ha!! └└Giải mã mọi bí mật luôn]
Nhìn các fan bàn tán một cách nhẹ nhàng kiểu “Seo Ho-yoon one shot two kills như thường lệ :D”, phóng viên Kim thấy thật khó tin.
‘Fan gì mà… trạng thái tinh thần kỳ lạ vậy…?’
Đúng lúc đó, từ phim trường vang lên âm thanh náo động, khiến anh giật mình.
‘Chết, bây giờ mà bị phát hiện thì toi!’
Anh ta vội chui vào một kho hàng gần đó để tránh.
“Mẹ kiếp, hở mất rồi.”
Kho thì yên tĩnh đến mức không có cả một con kiến.
Anh ta thở dài, định chờ thêm chút rồi ra ngoài. Nhưng cửa kho dù có giật mạnh đến đâu cũng không mở.
…Một cảm giác déjà vu rợn người bám lấy.
“…Chết tiệt!!”
Anh vội mở điện thoại, nhưng ở đây dường như không có sóng điện thoại lẫn dữ liệu, chỉ thấy biểu tượng SOS. Không còn cách nào khác, anh bắt đầu bước thật cẩn thận vào sâu bên trong kho tìm lối thoát.
Vì quá tối, đèn tự động cứ chớp tắt khiến cả đoạn đường như bước vào một trò chơi kinh dị.
‘Ôi trời, mình cực kỳ yếu tim với mấy cái này mà…’
Để trấn an tinh thần, anh ta rít lấy rít để thuốc lá điện tử trong kho, nhưng rồi bỗng nhăn mặt lại.
“…?”
Cảm giác như có ai đó đang nhìn mình.
Anh tự trấn an rằng chắc là tưởng tượng, nhưng những câu chuyện kinh dị từng đọc trên mạng cứ lởn vởn trong đầu khiến anh bước nhanh hơn.
Tạch, tạch, tạch— Đang lùng sục khắp nơi tìm lối ra thì anh bỗng khựng lại.
‘…Tạch?’
—Có tiếng bước chân lệch nhịp vang lên ở đâu đó.
Anh còn chưa bước thì tiếng động ấy đã vang lên trước.
Anh giật nảy người, hoảng hốt chạy bán sống bán chết. “Hộc, hộc…” Lúc này, trong đầu anh chỉ còn biết cầu nguyện hết tất cả các vị thần trên đời – Đức Phật, Chúa Trời, Allah…
Và rồi— ở phía xa, có ai đó hiện ra.
“Hộc…!”
Là người!
Nhưng thay vì nhẹ nhõm, thứ ập đến trước lại là nỗi sợ lạnh buốt đến tận xương.
…Là người sao?
Trong bóng tối dày đặc, hình bóng kia không rõ mặt mũi hay biểu cảm gì cả.
Anh sợ đến đứng chết trân, th* d*c, cố rút điện thoại ra chiếu sáng—.
“Anh bị lạc đường à?”
Một idol đang mỉm cười, không chớp mắt, hiện ra trong ánh sáng.
“…Seo Ho-yoon-ssi?” “Á, anh biết tôi à?” “……”
Dĩ nhiên là biết chứ.
Anh vội gật đầu.
Trái với cảm giác vui sướng dâng lên phút chốc, là cảm giác bất an trào xuống không phanh.
‘Khỉ thật! Gặp Seo Ho-yoon đâu có nằm trong kế hoạch!’
Người bám theo mình nãy giờ là Seo Ho-yoon ư? Vô lý. Tiếng bước chân rõ ràng vang lên từ phía sau, còn cậu ta thì đang ở ngay trước mặt.
Seo Ho-yoon cười khẽ, cất điện thoại vào túi rồi tiến lại gần một bước.
“Sao anh lại vào đây? Không phải chỗ dễ đi nhầm đâu.” “À thì… Tôi đi lạc.” “Vậy à?”
Không còn tâm trí nghĩ đến việc có nghe nhầm hay bị ảo giác nữa.
Điều khiến phóng viên Kim tò mò hơn là tại sao Seo Ho-yoon lại xuất hiện ở đây. Nhưng cậu ta chỉ mỉm cười nhẹ nhàng rồi ra hiệu tay.
“Tôi đưa anh ra ngoài nhé.”
‘Chuyện này… đúng không nhỉ?’
Dù sao thì… cứ đi theo thôi.
Cái kho này quá… rộng, u ám và đáng sợ.
“…Seo Ho-yoon-ssi, vừa rồi tôi xem cậu diễn rất tốt đấy.”
Trước tiên, cứ giả vờ là nhân viên đã. Top star vừa đóng phim vừa bận rộn hoạt động, không thể nào nhớ hết mặt mũi từng nhân viên được.
“Sao cậu diễn giỏi thế ạ?” “Wow, thật ạ? Cảm ơn nha.”
…Không nghi ngờ gì cả. “Tất cả là nhờ công sức của các anh chị nhân viên đấy ạ—” cười tươi nói vậy, và thợ săn tin Kim liền chộp lấy cơ hội đó.
“Vượt cả đại dương đến Mỹ quay phim… lại còn là phim hành động nữa. Có thấy áp lực không ạ?”
“Phải cố gắng thôi chứ. Nhân viên vất vả thế mà.” “Vậy à…”
Nhưng câu trả lời của Seo Ho-yoon không có lấy một kẽ hở. Dù có biên tập chắp vá ghi âm thế nào cũng chẳng tạo được tranh cãi, toàn là bầu không khí ngập tràn chuyện tốt đẹp.
Vì vậy, anh ta đâm thẳng vấn đề rõ ràng hơn.
“Mà cũng phải thôi, trong ‘Phiên Tòa Đê Tiện’ cậu diễn xuất sắc quá mà. Đặc biệt là cảnh tự tử ấy.” “……” “Diễn đỉnh quá nên ám ảnh luôn ấy. Nửa năm trước khi cậu đến căn nhà nghỉ đó, tôi nghĩ ngay—ôi chà, giống y như phiên bản đời thực của ‘Phiên Tòa Đê Tiện’ luôn.”
Ngày càng kích động hơn. Khi con người tức giận, thế nào cũng có lúc lỡ miệng. Thấy đối phương im lặng, thợ săn tin Kim nhếch môi lên.
“Có nhiều tin đồn gây sốc lắm cơ mà. Lúc đó, ở đó… cậu đã làm gì—”
Khựng lại. Cậu ta đang ngẩng đầu nhìn lên phía trên.
“…Gì vậy?”
Không có câu trả lời. Chỉ thấy cậu ta hơi nhếch môi hướng về khoảng không. Như thể có thứ gì đó ở đó đang thì thầm với cậu ta vậy.
“Ở đó… có gì à?” “À, xin lỗi nhé.” “……”
Giọng thì tươi tỉnh, nhưng ánh mắt vẫn dán vào khoảng không kia với nụ cười trong veo.
Lúc đó, Kim chợt nhớ lại lời của trưởng ban:
“Seo Ho-yoon chắc chắn bị bệnh tâm thần.”
Không. Cái này không phải bệnh… cậu ta như thật sự nhìn thấy điều gì đó.
Bản năng khiến Kim lùi lại một bước. Từ lúc đối mặt với Seo Ho-yoon, cảm giác khó chịu và sai lệch cứ len lỏi khắp người anh.
‘…Ngay từ đầu, cậu ta sao lại có mặt ở đây?’
Rồi hàng loạt nghi vấn nảy sinh:
—Tại sao cửa kho lại bị khóa? —Dù đang ở nước ngoài, sao vừa nhìn thấy mình là cậu ta nói tiếng Hàn ngay? —Và quan trọng nhất…
‘Sao mình có cảm giác như đã biết cậu ta từ lâu rồi?’
Bản năng mách bảo phải rút lui. Ngay lúc đó, bóng đèn trần nhấp nháy điên cuồng: chớp, chớp, chớp, chớp, chớp. Giữa ánh sáng loạn xạ, gương mặt Seo Ho-yoon trắng bệch rồi lại đen sì, rồi lại trắng, lại đen…
“Hí…!”
“…Khi đó ấy, tôi đã cầu nguyện tha thiết lắm.”
Trong cơn kinh hãi tột độ, Seo Ho-yoon đang nhìn thẳng vào anh ta. Rồi khẽ cười, mắt cong cong.
“Cầu xin được làm idol.”
Nói xong, Seo Ho-yoon bước đi đầy nhẹ nhàng và mở cánh cửa kho phía đối diện bằng tiếng két—. Ánh sáng chói lòa tràn vào, xé toạc bóng tối. Cậu ta tươi cười rạng rỡ và nói:
“Lối ra ở đây!” “……”
Như đang đứng trước lối thoát trong nhà ma vậy. Rất muốn chạy ra khỏi đó ngay lập tức. Nhưng chính con ma đang giữ cánh cửa ấy.
Ý thức dần mờ đi. Anh ta không muốn tiếp tục nhìn vào thứ gì đó khác thường kia nữa. Khi đang gắng gượng nhấc bước chân run rẩy và cúi đầu để bước ra ngoài—
“Mà này.” “……!”
Một bàn tay lạnh băng lướt qua da. Rùng mình nổi da gà, anh toan giật ra thì một lực mạnh nắm chặt lấy cánh tay.
“Chụp ảnh là bị mắng to đấy.”
Ngẩng đầu lên thì có hai người đàn ông to lớn đang lạnh lùng nhìn xuống anh. Dù là vệ sĩ hay gì đi nữa, hơi ấm của con người khiến nước mắt anh ta rưng rưng.
Và ngay lúc quay lại nhìn—
“………………”
Không còn ai trong kho cả.
.
.
“—Cảm ơn… đã cứu tôi!! Cảm ơn nhiều lắm!! Ôi trời ơi, lạy Chúa….”
Thật là.
Đem đóng phim Hollywood cũng được đấy.
Trong khi tên điên hét ầm lên đang bị vệ sĩ kéo đi, tôi thì đội mũ lụp xụp quan sát rất vui vẻ.
“Ồ, vui phết nhỉ.” […Đồ điên.]
Ding— Một cửa sổ chat hiện lên.
[…Anh có sức sáng tạo kinh dị thật đấy.] […Thiết lập trộn lẫn lộn xộn, gây cảm giác sai lệch — mà lại tận dụng luôn cái sai lệch đó??] [Nhờ thế mà người ta vừa đi vừa nôn ra kìa??]
Nôn vì thấy người á? Thô lỗ thật.
Nhưng cũng hiểu được thôi. Lúc còn đi làm văn phòng, tôi cũng từng xử vài tên paparazzi rồi. Nếu là người từng biết tôi trước đây, phản ứng từ chối theo bản năng là điều dễ hiểu.
Nếu ai đó nhìn tôi với ký ức lẫn lộn và một thiết lập bối cảnh bị bóp méo, họ sẽ thấy khó chịu và bất an.
Tôi cũng cố tình chọn chỗ tối và k*ch th*ch mạnh, không ngờ hiệu quả lại cao thế này.
“Thật sảng khoái.” […Vâng…….] “Đây mới là California đấy, hiểu chưa?” [Vâng, đúng là… California rồi ha….]
Khi nhân viên điều tra xem lại, họ sẽ sớm phát hiện anh ta là paparazzi. Chỉ cần liên hệ với bộ phận pháp lý của WH là giải quyết gọn gàng.
Nhưng có một điều hơi tiếc.
“Giá mà được nghe hét thêm một chút nữa thì hay rồi….” […]
Nhưng mà, điều quan trọng nhất là— hắn ta không còn có thể cản trở Kang I-chae nữa.
Nghĩ đến việc cậu ta có thể tập trung hoàn toàn vào công việc khiến tôi cảm thấy tự hào kỳ lạ.
‘A, Kang I-chae mà biết thì tốt nhỉ.’
Khi tôi quay đầu lại trong tâm trạng phơi phới—
“……” “……”
Ánh mắt chạm nhau.
Một người đàn ông tròn xoe mắt đang hút thuốc. Là nhà nhạc sĩ đã bám theo tôi ở trại sáng tác. Người mà Kang I-chae đặc biệt để ý….
“…Baek Ji-joon?”
Anh ta nhìn paparazzi bị kéo đi rồi nhìn lại tôi. Rồi như ngượng ngùng, cố gắng nở một nụ cười. Cứ như không rõ chuyện gì đang xảy ra nhưng đã đoán ra phần nào từ không khí.
“…Chào… anh ạ?”
Thấy rồi.
“…Ờ, cái đó.” “……” “Tính cách của Seo Ho-yoon ấy, thật ra là….”
Thấy rồi.
Baek Ji-joon bị bỏng tay vì thuốc lá nên vội vàng dụi đi và cuống cuồng nói:
“…Chỉ cần giọng hay là được mà nhỉ?!”
Khoảnh khắc đó, tôi bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ.
Nếu tống luôn tên này thì Kang I-chae có vui không nhỉ?
PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một IdolTác giả: Khuyết DanhTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Trọng SinhPD: là đạo diễn, trong trường hợp này là đạo diễn cho chương trình tv, ví dụ dễ hiểu chương trình ‘Kể truyện đêm khuya cùng Brown’ PD có thể chỉ định khách mời mình thích, cắt mấy cảnh cãi nhau của tên MC với bạn thân MC đi. Nếu muốn có thể edit cảnh cãi nhau này thành cảnh đang cố níu kéo nhau. ======= “PD có còn là người không vậy?” Tôi chỉ thờ ơ. Mặc dù trước mắt là một idol đang khóc nức nở. “Cái gì?” “Nếu PD còn có lương tâm thì tuyệt đối không thể chỉnh sửa như vậy được!” Tôi nhìn cô ấy, người đang gào lên với vẻ tức giận. Một chương trình thi đấu dành cho những thực tập sinh không thể debut thành idol dù đã luyện tập lâu dài, xếp hạng thứ 4, không tồi chút nào. Quan trọng nhất là tất cả thành tích đó đều là do tôi tạo ra. Cụ thể là, qua chỉnh sửa. Tôi, một PD 33 tuổi, tài năng thiên bẩm trong chỉnh sửa, được mệnh danh là "quái vật" trong nghề. Đó là danh xưng theo tôi suốt thời gian qua. Và tôi rất thích điều đó. Ít nhất là về mặt tiền bạc. “Cô xếp thứ 4 rồi… “Đệt thật!”Phóng viên Kim (37 tuổi, paparazzi) mới hôm kia vừa thoát khỏi nhà vệ sinh tối om ở một thành phố khác sau ba tiếng đồng hồ mắc kẹt.Điện thoại cũng tắt ngóm, anh ta tưởng mình sắp chết đến nơi. Dù đã chờ mãi, người dọn vệ sinh theo lịch vẫn không xuất hiện, rồi bất ngờ cánh cửa bật mở, một người nào đó xông vào, vừa chửi vừa rap bằng tiếng Tây Ban Nha. (Tưởng anh ta không chịu ra khỏi tolet)‘Tôi… tôi ở trong đó là do tôi muốn chắc?!’Vì để vuột mất cả Kang I-chae lẫn Seo Ho-yoon, anh ta nghiến răng trèo trẹo rồi ngủ thiếp đi hôm qua.‘Ngày mai nhất định phải tóm được.’Không thể để vuột mất nữa.Vài tuần trước, trưởng phòng giao cho một vụ với lý do: “Thấy bọn này còn mò sang tận Mỹ, có gì mờ ám đấy, điều tra đi.” Phóng viên Kim nhăn mặt.“Có gì mờ ám đâu ạ? Lịch trình là đi quay phim mà?” “Cậu không có trực giác thì làm nghề này kiểu gì?” “……” “Seo Ho-yoon chắc chắn có bệnh tâm thần. Mấy đứa như thế, cứ ra nước ngoài là lại làm chuyện gì đấy cho coi.”…Cái quái gì vậy trời.Thà bảo là có phụ nữ hay đi quẩy bar gì còn dễ hiểu. Đằng này, ông ta chỉ để lại một chỉ thị mơ hồ kèm theo chút kinh phí cỏn con, khiến anh chửi thề suốt chặng đường theo đuôi bọn họ.Dù sao thì, công sức đã bỏ ra đến mức này, không thể tay trắng quay về được.‘Làm gì có đứa nào mà sạch sẽ đến mức không đào ra được tí phốt nào chứ?’Thế nên hôm nay, anh ta đã thành công đột nhập qua đường ống thông gió trên trần của studio.Dù có đủ loại côn trùng và chuột bò qua, nhưng nếu có thể moi được tin độc quyền, thì từng ấy cũng đáng chịu đựng.Anh ta hé khe thông gió, rình trộm bên trong phim trường.“Ready— Action!”Phim đang quay.Seo Ho-yoon đội mũ lụp xụp lẫn vào đám đông vẫn rất nổi bật. Khi cậu ta đứng trước máy quay, cả đoàn phim nín thở nhìn anh.cậu ta tính toán chuẩn xác điểm mù của camera giám sát cuối hành lang, rồi lùi lại phía sau, nhân lúc có người đi ngang, liền khéo léo di chuyển và giấu mình.‘Phải nói là dùng thân thể cũng giỏi thật đấy.’Nhanh nhẹn, chuẩn xác, linh hoạt.Mãi đến khi nghe tiếng hô “—Cut!” từ đoàn phim, paparazzi mới sực tỉnh.Tự trách mình đã bị mê hoặc đến nỗi đứng đơ cả người, anh ta vội giơ máy ảnh lên.Và trong ống ngắm, ánh mắt họ giao nhau—…“……”Giao nhau… á?”“…Hộc!”Giật mình, anh ta rụt ngay máy ảnh khỏi khe thông gió.Tim đập thình thịch, anh ta cố trấn tĩnh rồi lại nhìn vào trong, nhưng Seo Ho-yoon vẫn trò chuyện với các nhân viên như chưa có gì xảy ra.…Không, chắc là không thấy mình đâu nhỉ??“Wow, mẹ kiếp, trực giác như thú hoang luôn đấy…”Anh ta lồm cồm chui khỏi ống thông gió, nhưng đã đến nước này thì không thể bỏ cuộc.Trong giới, người ta đồn rằng dù Seo Ho-yoon đối xử rất chừng mực với người khác giới, nhưng chắc chắn không phải là kẻ ngây thơ.Lúc nghe tin đồn đó, anh ta chỉ biết cười khẩy.‘Cái mặt đó thì làm gì mà không có ai.’Nhưng lạ một điều, Seo Ho-yoon lại cực kỳ sạch sẽ.Lịch trình chỉ xoay quanh nhà, công ty, nhà, công ty. Cậu ta thường xuyên gặp nhạc sĩ Im Hyun-soo, nên paparazzi từng nghi ngờ có gì đó, nhưng… chẳng có một cái gì hết.Và thế là đã một tuần nay, anh ta chỉ theo đuôi Seo Ho-yoon.Trong lúc đang phủi bụi và hít thở không khí trong lành bên ngoài, thì Seo Ho-yoon lại lọt vào tầm mắt.“…Hử?”Cậu ta lấy ra thứ gì đó màu trắng từ túi áo.Tưởng là hút thuốc, anh ta vội giơ máy ảnh lên—!“Mẹ nó chứ.”Là kẹo.Nhưng sự thất vọng không kéo dài lâu.Seo Ho-yoon nhìn quanh, xác nhận không có ai, rồi bước đi nhanh chóng như đang che giấu điều gì đó.Thấy có gì đó khả nghi, anh ta bật máy ghi âm rồi bám theo một cách cẩn trọng. Và khi rẽ qua một góc cua—“— anh cũng nhớ em, đừng có hối quá.”Giọng nói dịu dàng vang lên rõ mồn một bên tai.Anh ta lập tức núp người, hé đầu ra, thì thấy ngôi sao nổi tiếng đang mỉm cười ngượng nghịu khi gọi điện.“Em cũng làm việc chăm chỉ nhé… Ừ.” “……!” “…Anh cũng sẽ về sớm.”Rùng mình— cảm giác hưng phấn xuyên qua toàn thân.—Hẹn hò.Đây chắc chắn là hẹn hò!!!‘Khốn thật! Mình làm được rồi!!’Tên Seo Ho-yoon cứ làm ra vẻ sẽ sống như idol cả đời!Tao biết ngay mà!Thậm chí bên kia còn có vẻ là người nổi tiếng, phóng viên Kim hưng phấn chụp ngay ảnh rồi vội vàng nhắn tin:[Tôi: Seo Ho-yoon vừa gọi điện cho ai đó, nói là "nhớ em."] [Tôi: Chắc là con gái.]Năm phút sau, trưởng phòng nhắn lại:[Trưởng phòng: https://moonjin.kr/thedawn/live/711] [Trưởng phòng: Cậu đùa tôi à?]…Gì vậy?Ngạc nhiên, anh nhấp vào link — trang phát sóng trực tiếp của The Dawn hiện lên.Jeong Da-jun đang đánh trứng ào ào với tạp dề buộc chặt, đội mũ đầu bếp. Kim Seong-hyun đứng bên cạnh thì bị bắn trúng mặt bởi chất lỏng màu vàng. Trong lúc anh ấy lặng lẽ lau mặt, điện thoại rung lên —【…Ơ? Là Seo Ho-yoon này.】 【Hả? Nghe thử đi.】 【Chờ chút. ……Ờ, sao đấy?】Ngay khi Kim Seong-hyun bắt máy:【…Vì nhớ em à?】 【Khụ, khụ, khụ!】 【—Haha, anh cũng nhớ em lắm, nên đừng làm nũng như thế. Cố gắng hoạt động chăm chỉ nhé.】 【Khụ khụ!】 【…Ừ. anh cũng sẽ mau chóng quay về.】Không mào đầu, không lời chào, chỉ luyên thuyên điều mình muốn nói rồi cúp máy.Kim Seong-hyun, người vừa gào lên rồi đánh rơi điện thoại, im lặng một lúc lâu với khuôn mặt không thể tin nổi, rồi lau mặt khô ráo như thể tỉnh lại sau cơn sốc, nói mình không khỏe và tạm rời khỏi chỗ ngồi. Jeong Da-jun cũng im lặng nuốt trọn miếng trứng cuộn đang đánh dở bằng đũa.[Thật vl Tự dưng gọi điện nói ba câu rồi cúp][Tập diễn xuất mới à? Hay show tạp kỹ? └Tôi vote cho "đột nhiên muốn chơi khăm" └22][Tiêu đề: Tổng hợp lý do vì sao Seo Ho-yoon diễn giỏi → Vì thường xuyên diễn với Kim Seong-hyun └À ha!! └└Giải mã mọi bí mật luôn]Nhìn các fan bàn tán một cách nhẹ nhàng kiểu “Seo Ho-yoon one shot two kills như thường lệ :D”, phóng viên Kim thấy thật khó tin.‘Fan gì mà… trạng thái tinh thần kỳ lạ vậy…?’Đúng lúc đó, từ phim trường vang lên âm thanh náo động, khiến anh giật mình.‘Chết, bây giờ mà bị phát hiện thì toi!’Anh ta vội chui vào một kho hàng gần đó để tránh.“Mẹ kiếp, hở mất rồi.”Kho thì yên tĩnh đến mức không có cả một con kiến.Anh ta thở dài, định chờ thêm chút rồi ra ngoài. Nhưng cửa kho dù có giật mạnh đến đâu cũng không mở.…Một cảm giác déjà vu rợn người bám lấy.“…Chết tiệt!!”Anh vội mở điện thoại, nhưng ở đây dường như không có sóng điện thoại lẫn dữ liệu, chỉ thấy biểu tượng SOS. Không còn cách nào khác, anh bắt đầu bước thật cẩn thận vào sâu bên trong kho tìm lối thoát.Vì quá tối, đèn tự động cứ chớp tắt khiến cả đoạn đường như bước vào một trò chơi kinh dị.‘Ôi trời, mình cực kỳ yếu tim với mấy cái này mà…’Để trấn an tinh thần, anh ta rít lấy rít để thuốc lá điện tử trong kho, nhưng rồi bỗng nhăn mặt lại.“…?”Cảm giác như có ai đó đang nhìn mình.Anh tự trấn an rằng chắc là tưởng tượng, nhưng những câu chuyện kinh dị từng đọc trên mạng cứ lởn vởn trong đầu khiến anh bước nhanh hơn.Tạch, tạch, tạch— Đang lùng sục khắp nơi tìm lối ra thì anh bỗng khựng lại.‘…Tạch?’—Có tiếng bước chân lệch nhịp vang lên ở đâu đó.Anh còn chưa bước thì tiếng động ấy đã vang lên trước.Anh giật nảy người, hoảng hốt chạy bán sống bán chết. “Hộc, hộc…” Lúc này, trong đầu anh chỉ còn biết cầu nguyện hết tất cả các vị thần trên đời – Đức Phật, Chúa Trời, Allah…Và rồi— ở phía xa, có ai đó hiện ra.“Hộc…!”Là người!Nhưng thay vì nhẹ nhõm, thứ ập đến trước lại là nỗi sợ lạnh buốt đến tận xương.…Là người sao?Trong bóng tối dày đặc, hình bóng kia không rõ mặt mũi hay biểu cảm gì cả.Anh sợ đến đứng chết trân, th* d*c, cố rút điện thoại ra chiếu sáng—.“Anh bị lạc đường à?”Một idol đang mỉm cười, không chớp mắt, hiện ra trong ánh sáng.“…Seo Ho-yoon-ssi?” “Á, anh biết tôi à?” “……”Dĩ nhiên là biết chứ.Anh vội gật đầu.Trái với cảm giác vui sướng dâng lên phút chốc, là cảm giác bất an trào xuống không phanh.‘Khỉ thật! Gặp Seo Ho-yoon đâu có nằm trong kế hoạch!’Người bám theo mình nãy giờ là Seo Ho-yoon ư? Vô lý. Tiếng bước chân rõ ràng vang lên từ phía sau, còn cậu ta thì đang ở ngay trước mặt.Seo Ho-yoon cười khẽ, cất điện thoại vào túi rồi tiến lại gần một bước.“Sao anh lại vào đây? Không phải chỗ dễ đi nhầm đâu.” “À thì… Tôi đi lạc.” “Vậy à?”Không còn tâm trí nghĩ đến việc có nghe nhầm hay bị ảo giác nữa.Điều khiến phóng viên Kim tò mò hơn là tại sao Seo Ho-yoon lại xuất hiện ở đây. Nhưng cậu ta chỉ mỉm cười nhẹ nhàng rồi ra hiệu tay.“Tôi đưa anh ra ngoài nhé.”‘Chuyện này… đúng không nhỉ?’Dù sao thì… cứ đi theo thôi.Cái kho này quá… rộng, u ám và đáng sợ.“…Seo Ho-yoon-ssi, vừa rồi tôi xem cậu diễn rất tốt đấy.”Trước tiên, cứ giả vờ là nhân viên đã. Top star vừa đóng phim vừa bận rộn hoạt động, không thể nào nhớ hết mặt mũi từng nhân viên được.“Sao cậu diễn giỏi thế ạ?” “Wow, thật ạ? Cảm ơn nha.”…Không nghi ngờ gì cả. “Tất cả là nhờ công sức của các anh chị nhân viên đấy ạ—” cười tươi nói vậy, và thợ săn tin Kim liền chộp lấy cơ hội đó.“Vượt cả đại dương đến Mỹ quay phim… lại còn là phim hành động nữa. Có thấy áp lực không ạ?”“Phải cố gắng thôi chứ. Nhân viên vất vả thế mà.” “Vậy à…”Nhưng câu trả lời của Seo Ho-yoon không có lấy một kẽ hở. Dù có biên tập chắp vá ghi âm thế nào cũng chẳng tạo được tranh cãi, toàn là bầu không khí ngập tràn chuyện tốt đẹp.Vì vậy, anh ta đâm thẳng vấn đề rõ ràng hơn.“Mà cũng phải thôi, trong ‘Phiên Tòa Đê Tiện’ cậu diễn xuất sắc quá mà. Đặc biệt là cảnh tự tử ấy.” “……” “Diễn đỉnh quá nên ám ảnh luôn ấy. Nửa năm trước khi cậu đến căn nhà nghỉ đó, tôi nghĩ ngay—ôi chà, giống y như phiên bản đời thực của ‘Phiên Tòa Đê Tiện’ luôn.”Ngày càng kích động hơn. Khi con người tức giận, thế nào cũng có lúc lỡ miệng. Thấy đối phương im lặng, thợ săn tin Kim nhếch môi lên.“Có nhiều tin đồn gây sốc lắm cơ mà. Lúc đó, ở đó… cậu đã làm gì—”Khựng lại. Cậu ta đang ngẩng đầu nhìn lên phía trên.“…Gì vậy?”Không có câu trả lời. Chỉ thấy cậu ta hơi nhếch môi hướng về khoảng không. Như thể có thứ gì đó ở đó đang thì thầm với cậu ta vậy.“Ở đó… có gì à?” “À, xin lỗi nhé.” “……”Giọng thì tươi tỉnh, nhưng ánh mắt vẫn dán vào khoảng không kia với nụ cười trong veo.Lúc đó, Kim chợt nhớ lại lời của trưởng ban:“Seo Ho-yoon chắc chắn bị bệnh tâm thần.”Không. Cái này không phải bệnh… cậu ta như thật sự nhìn thấy điều gì đó.Bản năng khiến Kim lùi lại một bước. Từ lúc đối mặt với Seo Ho-yoon, cảm giác khó chịu và sai lệch cứ len lỏi khắp người anh.‘…Ngay từ đầu, cậu ta sao lại có mặt ở đây?’Rồi hàng loạt nghi vấn nảy sinh:—Tại sao cửa kho lại bị khóa? —Dù đang ở nước ngoài, sao vừa nhìn thấy mình là cậu ta nói tiếng Hàn ngay? —Và quan trọng nhất…‘Sao mình có cảm giác như đã biết cậu ta từ lâu rồi?’Bản năng mách bảo phải rút lui. Ngay lúc đó, bóng đèn trần nhấp nháy điên cuồng: chớp, chớp, chớp, chớp, chớp. Giữa ánh sáng loạn xạ, gương mặt Seo Ho-yoon trắng bệch rồi lại đen sì, rồi lại trắng, lại đen…“Hí…!”“…Khi đó ấy, tôi đã cầu nguyện tha thiết lắm.”Trong cơn kinh hãi tột độ, Seo Ho-yoon đang nhìn thẳng vào anh ta. Rồi khẽ cười, mắt cong cong.“Cầu xin được làm idol.”Nói xong, Seo Ho-yoon bước đi đầy nhẹ nhàng và mở cánh cửa kho phía đối diện bằng tiếng két—. Ánh sáng chói lòa tràn vào, xé toạc bóng tối. Cậu ta tươi cười rạng rỡ và nói:“Lối ra ở đây!” “……”Như đang đứng trước lối thoát trong nhà ma vậy. Rất muốn chạy ra khỏi đó ngay lập tức. Nhưng chính con ma đang giữ cánh cửa ấy.Ý thức dần mờ đi. Anh ta không muốn tiếp tục nhìn vào thứ gì đó khác thường kia nữa. Khi đang gắng gượng nhấc bước chân run rẩy và cúi đầu để bước ra ngoài—“Mà này.” “……!”Một bàn tay lạnh băng lướt qua da. Rùng mình nổi da gà, anh toan giật ra thì một lực mạnh nắm chặt lấy cánh tay.“Chụp ảnh là bị mắng to đấy.”Ngẩng đầu lên thì có hai người đàn ông to lớn đang lạnh lùng nhìn xuống anh. Dù là vệ sĩ hay gì đi nữa, hơi ấm của con người khiến nước mắt anh ta rưng rưng.Và ngay lúc quay lại nhìn—“………………”Không còn ai trong kho cả...“—Cảm ơn… đã cứu tôi!! Cảm ơn nhiều lắm!! Ôi trời ơi, lạy Chúa….”Thật là.Đem đóng phim Hollywood cũng được đấy.Trong khi tên điên hét ầm lên đang bị vệ sĩ kéo đi, tôi thì đội mũ lụp xụp quan sát rất vui vẻ.“Ồ, vui phết nhỉ.” […Đồ điên.]Ding— Một cửa sổ chat hiện lên.[…Anh có sức sáng tạo kinh dị thật đấy.] […Thiết lập trộn lẫn lộn xộn, gây cảm giác sai lệch — mà lại tận dụng luôn cái sai lệch đó??] [Nhờ thế mà người ta vừa đi vừa nôn ra kìa??]Nôn vì thấy người á? Thô lỗ thật.Nhưng cũng hiểu được thôi. Lúc còn đi làm văn phòng, tôi cũng từng xử vài tên paparazzi rồi. Nếu là người từng biết tôi trước đây, phản ứng từ chối theo bản năng là điều dễ hiểu.Nếu ai đó nhìn tôi với ký ức lẫn lộn và một thiết lập bối cảnh bị bóp méo, họ sẽ thấy khó chịu và bất an.Tôi cũng cố tình chọn chỗ tối và k*ch th*ch mạnh, không ngờ hiệu quả lại cao thế này.“Thật sảng khoái.” […Vâng…….] “Đây mới là California đấy, hiểu chưa?” [Vâng, đúng là… California rồi ha….]Khi nhân viên điều tra xem lại, họ sẽ sớm phát hiện anh ta là paparazzi. Chỉ cần liên hệ với bộ phận pháp lý của WH là giải quyết gọn gàng.Nhưng có một điều hơi tiếc.“Giá mà được nghe hét thêm một chút nữa thì hay rồi….” […]Nhưng mà, điều quan trọng nhất là— hắn ta không còn có thể cản trở Kang I-chae nữa.Nghĩ đến việc cậu ta có thể tập trung hoàn toàn vào công việc khiến tôi cảm thấy tự hào kỳ lạ.‘A, Kang I-chae mà biết thì tốt nhỉ.’Khi tôi quay đầu lại trong tâm trạng phơi phới—“……” “……”Ánh mắt chạm nhau.Một người đàn ông tròn xoe mắt đang hút thuốc. Là nhà nhạc sĩ đã bám theo tôi ở trại sáng tác. Người mà Kang I-chae đặc biệt để ý….“…Baek Ji-joon?”Anh ta nhìn paparazzi bị kéo đi rồi nhìn lại tôi. Rồi như ngượng ngùng, cố gắng nở một nụ cười. Cứ như không rõ chuyện gì đang xảy ra nhưng đã đoán ra phần nào từ không khí.“…Chào… anh ạ?”Thấy rồi.“…Ờ, cái đó.” “……” “Tính cách của Seo Ho-yoon ấy, thật ra là….”Thấy rồi.Baek Ji-joon bị bỏng tay vì thuốc lá nên vội vàng dụi đi và cuống cuồng nói:“…Chỉ cần giọng hay là được mà nhỉ?!”Khoảnh khắc đó, tôi bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ.Nếu tống luôn tên này thì Kang I-chae có vui không nhỉ?