Tác giả:

PD: là đạo diễn, trong trường hợp này là đạo diễn cho chương trình tv, ví dụ dễ hiểu  chương trình ‘Kể truyện đêm khuya cùng Brown’ PD có thể chỉ định khách mời mình thích, cắt mấy cảnh cãi nhau của tên MC với bạn thân MC đi. Nếu muốn có thể edit cảnh cãi nhau này thành cảnh đang cố níu kéo nhau. =======   “PD có còn là người không vậy?”   Tôi chỉ thờ ơ. Mặc dù trước mắt là một idol đang khóc nức nở.   “Cái gì?”   “Nếu PD còn có lương tâm thì tuyệt đối không thể chỉnh sửa như vậy được!” Tôi nhìn cô ấy, người đang gào lên với vẻ tức giận. Một chương trình thi đấu dành cho những thực tập sinh không thể debut thành idol dù đã luyện tập lâu dài, xếp hạng thứ 4, không tồi chút nào.   Quan trọng nhất là tất cả thành tích đó đều là do tôi tạo ra.   Cụ thể là, qua chỉnh sửa.   Tôi, một PD 33 tuổi, tài năng thiên bẩm trong chỉnh sửa, được mệnh danh là "quái vật" trong nghề. Đó là danh xưng theo tôi suốt thời gian qua.   Và tôi rất thích điều đó.   Ít nhất là về mặt tiền bạc. “Cô xếp thứ 4 rồi…

Chương 544

PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một IdolTác giả: Khuyết DanhTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Trọng SinhPD: là đạo diễn, trong trường hợp này là đạo diễn cho chương trình tv, ví dụ dễ hiểu  chương trình ‘Kể truyện đêm khuya cùng Brown’ PD có thể chỉ định khách mời mình thích, cắt mấy cảnh cãi nhau của tên MC với bạn thân MC đi. Nếu muốn có thể edit cảnh cãi nhau này thành cảnh đang cố níu kéo nhau. =======   “PD có còn là người không vậy?”   Tôi chỉ thờ ơ. Mặc dù trước mắt là một idol đang khóc nức nở.   “Cái gì?”   “Nếu PD còn có lương tâm thì tuyệt đối không thể chỉnh sửa như vậy được!” Tôi nhìn cô ấy, người đang gào lên với vẻ tức giận. Một chương trình thi đấu dành cho những thực tập sinh không thể debut thành idol dù đã luyện tập lâu dài, xếp hạng thứ 4, không tồi chút nào.   Quan trọng nhất là tất cả thành tích đó đều là do tôi tạo ra.   Cụ thể là, qua chỉnh sửa.   Tôi, một PD 33 tuổi, tài năng thiên bẩm trong chỉnh sửa, được mệnh danh là "quái vật" trong nghề. Đó là danh xưng theo tôi suốt thời gian qua.   Và tôi rất thích điều đó.   Ít nhất là về mặt tiền bạc. “Cô xếp thứ 4 rồi… [Cái gì đây????][Thật sự là cái gì vậy???]Teaser của THE DAWN cuối cùng đã được hé lộ sau gần một năm.Thêm cả tin tái ký hợp đồng nữa, kỳ vọng của fan lập tức chạm đỉnh.[Tôi đã chờ giây phút này rất lâu rồi][Tưởng đây là thời gian đi nghĩa vụ chứ, lâu vãi (à không, nói quá rồi, xin lỗi)]Không những teaser, mà còn phát hành cả đoạn melody highlight, khiến không khí càng thêm bùng nổ.[Tụi mày nghe hara-melody của THE DAWN chưa] [Đương nhiên là phải nghe rồi chứ;] [Sát thương quá gắt, nổi da gà thật sự;] **[Tụi này cứ “không thể tin được” lặp đi lặp lại Tui thề tụi THE DAWN như lập nhóm acapella luôn rồi]**[Xời ㅋㅋㅋㅋ nghe bài nào cũng cứ “không… không thể nào…” lặp hoài, đặc biệt bài chủ đề lên octave cứ như bay lên tận trần nhà, mê chết đi được]Từ track 1 đến track 7, tất cả đều ghi chú: “by ICHAE KANG” ở phần sáng tác, viết lời và phối khí.[Buồn cười chết mất, bài 1 điên thật, hay điên đảo. Không, bài 2 hay không chịu nổi. Bài 3 cũng điên. Bài 4 là bài chủ đề, mất trí chưa??? Bài 5… mẹ ơi, Kang I-chae là thiên tài. Bài 6… gục luôn… Bài 7…]**[Cười xỉu, toàn bộ đều do Kang I-chae sáng tác và viết lờiBài 1: Kang I-chae. Bài 2: Kang I-chae. Bài 3: Kang I-chae. Bài 4: Kang I-chae.]**[Bài 7… mẹ kiếp…]Các thành viên đều tham gia viết lời cho ít nhất một bài, nhưng gây bão nhất chính là track 7—bài mà Kang I-chae từng thừa nhận là khó khăn nhất với cậu.[Gục… Seo Ho-yoon viết lời…] [Ho-yoon à, làm ơn…] [Bài 7… đang khóc vì bài này đây…] [Tao mới nhìn tên bài 7 thôi đã muốn khóc rồi…]Người viết lời bài ấy, chính là Seo Ho-yoon.Mọi người xôn xao và nhìn về phía anh.Album lần này được đánh giá là một tổng thể gắn kết giữa bài chủ đề và các track phụ—không thể gọi gì khác ngoài “tuyệt phẩm.”[Tâm trạng Kang I-chae giờ chắc tốt vãi nhỉ…;;] [Nhưng mà cả lúc cậu ấy không vui thì nhạc cũng vẫn hay ác liệt] **[Chỉ cần nhìn Aeronautics thôi là hiểu rồi…ㅋㅋ“file.mp3 khi Kang I-chae tâm trạng tốt” “file.mp3 khi Kang I-chae tâm trạng tệ” └ Nhưng cả hai đều là masterpiece └ I-chae à… mày đúng là nghệ sĩ thật sự ㅋㅋㅋㅋㅋ]**Ngay cả các nhà phê bình cũng không tiếc lời khen trong buổi nghe thử.**[Phản ứng tại buổi nghe thử đỉnh quá, giờ tụi nước ngoài đang truyền tay nhau luôn└Ổ, nổi đến vậy hả? └└Dĩ nhiên rồi, nổi vãi ra ấy, đang nói về THE DAWN cơ mà…└└Đang say mê Kang I-chae + THE DAWN = đỉnh chóp]**Nhưng đối với fan, không còn quan tâm mấy đến chuyện “quốc nở” nữa. Họ chỉ sốt ruột yêu cầu: ra ngay MV Framed Eternity đi!!!Và rồi…【THE DAWN - ‘Framed Eternity’ Official Music Video】Cuối cùng, MV cũng được tung ra sau thời gian dài chờ đợi.Vừa nhấn play, màn hình hiện lên một tòa nhà đá lớn trông như viện bảo tàng. Một người đàn ông bước lên những bậc thềm đá cẩm thạch rộng dẫn đến cổng vòm.Mặc bộ vest màu xanh navy, anh liếc nhìn tấm bảng ghi “CLOSED” rồi không bận tâm, cứ thế tiến vào hành lang trống không, nơi không còn bóng du khách nào.Ánh nắng mùa đông rọi qua cửa kính, nhuộm cả không gian một sắc rực rỡ.Trên tường là những khung tranh khổng lồ được xếp ngay ngắn. Nhưng thay vì danh họa, tất cả khung tranh đều trống rỗng. Người đàn ông tháo một bên găng tay, dùng ngón tay lướt chậm theo viền khung tranh khi bước đi.Giai điệu cổ điển trầm lặng vang lên hòa hợp với bối cảnh, rồi màn hình chuyển cảnh đến sảnh trung tâm hình trụ nối bốn phòng triển lãm lại với nhau.Trên trần, nổi bật dòng chữ “RUINS”, và ở chính giữa—là một cỗ quan tài màu đen. (Tàn tích)Trước quan tài, Kim Seong-hyun đứng trên bục phát biểu, đeo găng tay trắng, cầm micro.“—Cảm ơn tất cả mọi người đã có mặt ngày hôm nay. Có lẽ hôm nay là ngày mà tất cả chúng ta đến đây để đối diện với một cuộc chia ly.”Không khác gì một buổi tang lễ.Kim Seong-hyun bình thản cất lời, tay đeo găng trắng siết nhẹ micro.“…Nhưng đây không phải là buổi lễ tiễn đưa cái kết, cũng chẳng phải là chia ly hoàn toàn. Đây là dịp để chúng ta cùng nhau nhìn lại những khoảnh khắc đã đi qua…”Người đàn ông lặng lẽ bước tới, rồi bất ngờ giật phăng chiếc khăn tay từ tay Jeong Da-jun—người đang giả vờ chấm nước mắt—và ném nó lên vai.Kim Seong-hyun cau mày nhìn kẻ đột nhập.“…Bởi vì mọi chuyện vẫn chưa kết thúc tại đây—”KÉÉÉÉÉÉT—!Kim Seong-hyun lập tức dừng bài phát biểu.Người đàn ông với vẻ lạnh lùng kéo theo một chiếc ghế sắt, ngồi phịch xuống, rồi gác chân lên quan tài, đung đưa nhẹ nhàng.Khá là bất kính.“…Tình yêu ấy bắt đầu lại trong trái tim chúng ta…”Dù Kim Seong-hyun ra hiệu bằng ánh mắt để ngăn lại, nhưng Seo Ho-yoon vẫn không thèm để ý, cứ vô tư gác chân lên quan tài mà khẽ nhịp chân, lẩm nhẩm hát một cách trơ trẽn.“Hãy nói lại một lần nữa đi, rằng đây là khởi đầu của chúng ta—.”“…Bởi vì điều ấy thật vĩ đại, người đó sẽ luôn ở trong trái tim chúng ta…”“It’s okay, mình sẽ dẫn cậu đi—.”“…Và sẽ lặng lẽ ở lại…”Khuôn mặt của Kim Seong-hyun dần trở nên u ám, trong khi Seo Hoyoon vẫn cứ tiếp tục ngân nga, không màng tới ai. Cuối cùng, trưởng nhóm từ bỏ việc phát biểu, nhẹ nhàng đặt micro sang một bên rồi ghé sát thì thầm với anh.“Ê, cậu đang làm cái quái gì vậy?”“Sao?”“Đây là dịp quan trọng đấy? Bỏ chân xuống.”Seo Hoyoon nhìn chằm chằm vào mắt Kim Seong-hyun, chu môi và nghiêng đầu sang một bên.“Hing~gu?”“….”Trước sự khiêu khích không ngừng, gương mặt của Kim Seong-hyun bắt đầu biến dạng vì tức giận. Seo Ho-yoon quay đầu ra hiệu bằng cằm với Kang Ichae.“O~kay.”Hiểu được ám hiệu đó, Kang Ichae mỉm cười không chút do dự rồi búng tay một cái.Ngay lập tức, mặt trăng dần dần che phủ mặt trời mùa đông đang chiếu qua trần kính, tạo nên âm thanh răng rắc như thể có vết nứt hiện ra.Mặt trời bị nuốt chửng, và khoảnh khắc thế giới như nín thở, bóng tối dâng lên như sóng cuốn tràn không gian.Và rồi…【Framed Eternity—!!】Một đoạn brass sample (nhạc kèn đồng) vang lên mạnh mẽ theo phong cách jazz, phá vỡ bầu không khí và đảo lộn mọi thứ.Mọi người há hốc mồm quay đầu lại, thì thấy Jeong Da-jun bật dậy khỏi ghế, đứng lên và thổi saxophone một cách đầy khí thế….Sau đó, Da-jun ném thẳng cây saxophone đi, bật người qua Seo Ho-yoon rồi nắm tay Seong Ji-won và quay vòng như thể đang mời khiêu vũ trong vũ hội.Seong Ji-won, ban đầu tròn mắt ngạc nhiên, mỉm cười nhẹ nhàng rồi đứng dậy. Hai người nắm tay nhau xoay tròn một cách tinh nghịch rồi Da-jun bật cười, bước nhanh vào khu triển lãm trống.【—Welcome to our eternal gallery!】【—Chào mừng đến với phòng trưng bày vĩnh cửu của chúng tôi!】Máy quay theo bóng lưng cậu và bất chợt dừng lại.Da-jun rút một bức thư từ trong áo, nhìn về phía lớp kính bảo vệ ở trung tâm gian triển lãm của mình.Trước bệ trưng bày hình trụ không có gì cả, cậu nằm xuống và mở miệng như đang đọc thư.**【—Phòng trưng bày của chúng ta Ah Ah Ah Khoảnh khắc này, tôi sẽ treo lên tường Hình dạng tình yêu ngừng lại nguyên vẹnChỉ mở cửa vào lúc rạng đông Framed Eternity, tất cả là của chúng ta】**Bài hát mang tiết tấu medium tempo, có hook gây nghiện và nhịp điệu độc đáo.Da-jun đọc thư một cách chăm chú, rồi mỉm cười đặt thư lên bệ trưng bày ở giữa.【Không tan biến Là một lời hứa được lưu giữ như vì sao Dù đèn tắt và bóng tối ập đến Triển lãm lúc rạng đông vẫn sẽ mở lại】Cảnh chuyển tiếp.Kim Seong-hyun, người đứng ở bục phát biểu, thở dài, tháo găng tay trắng rồi bước về phòng trưng bày của mình. Anh tháo chiếc nhẫn giấu giữa găng tay ra và đặt lên bệ trưng bày của mình.【Trái tim của vì sao không bao giờ nguội lạnh Đêm biển đầy những suy tư như sao trời Nhưng tôi đã vượt qua bóng tối rồi】Ngay lúc đó, phòng triển lãm của anh biến thành một vũ trụ đầy sao.Seong-hyun khẽ cười, mặt sàn vẽ ngân hà bắt đầu gập lại như lật trang sách, chuyển cảnh.Và rồi, hiện ra Kang Ichae ngồi trên bệ trưng bày, nhịp chân theo nhịp nhạc và cầm lấy chiếc bút lông cổ điển.【—Đây là hành động vô lý sao? Nếu bạn có thể đóng khung một cảm xúc, nó sẽ tồn tại mãi mãi không? Nếu ký ức đứng yên, liệu nó có mang hình dạng của vĩnh cửu?】Ichae lắc lư theo nhịp, rồi giơ chiếc bút lên và bắt đầu viết lên bức tường trắng.Như thể đó là một bức thư, với những nốt nhạc.【Trên đời có bao nhiêu điều phi lý tồn tại Chúng ta chẳng thể hứa hẹn điều đó sao?】Sau đó, cậu lùi lại một chút, tạo hình khung bằng hai ngón tay rồi nheo mắt lại.Như thể muốn khắc khoảnh khắc ấy thật rõ vào tim mình.【Vì nghệ thuật sẽ được lưu giữ mãi mãi】Ngay lúc đó, những nốt nhạc trên tường bắt đầu bung ra từng cái, rồi đổ xuống như cơn mưa.Khi cơn mưa nốt nhạc trút xuống, cảnh quay chuyển sang Seong Ji-won.Ji-won. quay lại mỉm cười và mở một chiếc ô ba tầng. Trong gian triển lãm của cậu, vòng quay ngựa gỗ phát sáng và chầm chậm xoay vòng.【Sẽ là vĩnh cửu Dù đèn tắt và bóng tối đến Phòng triển lãm này sẽ mãi là của chúng ta】Cậu ấy vòng tay quanh tay cầm của chiếc ô, quay lại nhìn vào ống kính với đôi mắt cong như thiên thần.**【Những cơn sóng không ngừng vỗ đến Những khoảnh khắc liên tục khuấy động trái tim Khiến chúng ta càng trở nên rõ ràng hơnGiống như một câu chuyện mãi không chán dù xem đi xem lại】**Máy quay chiếu lại hình ảnh cậu đang cười ấm áp, rồi rời khỏi khu triển lãm. Khi cánh cửa đóng sầm lại, một sự tĩnh lặng bao trùm.Tất cả phần đệm biến mất, chỉ còn những âm thanh hòa âm vang lên.【Ah— Ah— Ah—】Trên nền hòa âm đó, máy quay như bị một thứ gì đó kéo đi, bắt đầu chầm chậm di chuyển về phía sảnh trung tâm.【Ah— Ah— Ah—】Giữa tiếng hợp xướng vang vọng, Seo Ho-yoon ngồi thả chân trên quan tài, ngước nhìn các vì sao trên trần, rồi chậm rãi quay đầu lại.【Những thứ vô giá trị tôi từng có nay lại trở nên quý giá. Vậy nên tôi...】Chụp tách.Khoảnh khắc đó như bị đóng băng lại trên thước phim. Seo Ho-yoon nhìn bức ảnh trong tay, khẽ mỉm cười.【Chỉ cần cậu yêu thương chúng, thì mọi thứ đều trở nên chân thật.】—Và rồi, đoạn hợp xướng bằng synthesizer bùng nổ mãnh liệt!【—Gallery của chúng ta Ah Ah Ah Khoảnh khắc này, tôi sẽ treo lên bức tường Hình dáng tình yêu ngưng đọng nguyên vẹn Chỉ mở ra vào bình minh Framed eternity, tất cả là của chúng ta】Với những nốt nhạc vút cao hơn một quãng tám, các vì sao xoáy tròn trên bầu trời đêm và giáng xuống như sấm sét hướng về phía phòng triển lãm.【Thứ không tan biến Là lời hứa được bảo tồn như vì sao Dù ánh sáng tắt và bóng tối kéo đến Triển lãm vào rạng đông sẽ lại mở ra】Rồi những vì sao băng ngang mọi phòng triển lãm phức tạp, cuối cùng chiếu sáng lên bông hồng xanh đặt trên quan tài ở giữa sảnh chính.【Framed eternity Với chúng ta, vĩnh cửu là có thật】Ngay sau đó, máy quay như bị đuổi khỏi phòng trưng bày, lăn ra cầu thang phía trước bảo tàng, và cánh cửa từng mở toang phát ra âm thanh cộp khi khép lại.Bên ngoài phòng trưng bày, cạnh lối ra, có một tấm biển nhỏ ghi rằng:[Framed Eternity: Dành cho những khoảnh khắc không bao giờ kết thúc.][#1] Framed Eternity – THE DAWN 【MỚI】 [#2] No Pulse – THE DAWN 【MỚI】 [#3] Như một cánh chim – THE DAWN 【MỚI】 [#4] Veins – Wooseong 【▼3】 [#5] eveRdAWn – THE DAWN 【MỚI】===Tuyệt thật.‘Tụi mình đúng là quái vật nhạc số mà?’Tôi đang xem bảng xếp hạng tại công ty thì bấm vào link YouTube, rồi lướt qua các video liên quan đến THE DAWN đang hot, và chọn một cái.[Album của THE DAWN bùng nổ phản hồi từ giới phê bình trong và ngoài nước!] [Sáng sớm, ký ức, vĩnh cửu, lễ hội. Âm nhạc đầy cảm giác cùng chất riêng sắc nét.] [phòng trưng bày từng là hoang tàn của họ nay lại thở, và sống với cái tên Vĩnh cửu.] [Rolling Stone hết lời khen ngợi..., ‘Album của năm’ hoàn toàn khả thi.]Có lẽ đây là chiến dịch marketing của Giám đốc Jang.Tôi lướt qua một cách thờ ơ, thì phần giới thiệu tiếp theo hiện ra.[—Giữa cơn mưa lời khen từ giới phê bình, ca khúc nhận được spotlight cùng với bài chủ đề là track số 7. Ca khúc đầu tiên mà Seo Hoyun tham gia viết lời…]Không cảm xúc gì đặc biệt, tôi nhấp vào phần bình luận.[Tại sao nghe bài phụ mà lại khóc chứ..] [Sao nước mắt cứ tự nhiên rơi thế này..] [Đ m... chỉ biết khóc thôi..]** Tôi bật cười khẽ rồi tiếp tục bước đi. Sắp tới còn phải chuẩn bị cho chương trình âm nhạc, thời gian gấp rút lắm.Phía trước phòng tập của THE DAWN, tôi thấy một người đàn ông với mái tóc màu mật ong đang ngồi chồm hổm.“Joo Woo-sung-ssi?”Khi nào anh ta quay lại vậy?“Gì vậy, nghe nói bận rộn ở LA mà?”“……”Theo như bài đăng SNS của Kim Seong-hyun thì Woo-sung đã quay lại LA vì ca khúc solo. Hình ảnh anh ta đứng cười trước bức tường tòa nhà khổng lồ được phủ kín bởi gương mặt mình.Hồi đó trông ngầu thật đấy, nhưng giờ nhìn cái dáng ngồi chồm hổm kia… như thằng nhóc nhà bên.“Anh làm gì đấy?”Chắc chắn nghe thấy, nhưng anh ta không ngẩng đầu. Thứ mà anh ta đang cắm tai nghe và chăm chú theo dõi là…【The Dawn – Framed Eternity】MV của bọn tôi.Joo Woo-sung vuốt tóc mái mật nhẹ nhàng bằng đầu ngón tay, không thèm đoái hoài gì đến tôi, xem hết video rồi bắt đầu tua lại đoạn dance nhóm.“……”Rồi lại tua tiếp.“……Hm.”Thôi xong mẹ rồi…Nhìn cái cách anh ta tua đi tua lại đúng 15 giây kia là biết, sắp nổ bom mồm. Tôi định chuồn lẹ thì—“Tôi xin phép, đang bận nên—”“Ho-yoon à.”Chết tiệt.“Cậu comeback rồi nhỉ.”“…Ừ, rồi.”“Anh suy nghĩ kỹ rồi.”“…Vâng?”Joo Woo-sung rút tai nghe ra, chống cằm, lặng lẽ nhìn tôi. Tôi né ánh mắt đó, quàng túi lên vai.‘Tên khốn này lại sắp gây chuyện nữa rồi.’“Cậu…”Tôi cũng đã đoán được anh ta sẽ nói gì.Này, bao giờ cậu mới biết nhảy hả? Tôi thay mặt xin lỗi chính tôi. Không, phải là tôi xin lỗi cậu mới đúng chứ. Thiên tài như tôi cũng có cái không làm được ha. Thôi thì thừa nhận hiện thực đi. Giờ thì cút xuống tầng hầm của WH mà luyện tập tiếp đi—.Kiểu lời lẽ nhảm nhí đấy, tôi đã chuẩn bị sẵn câu trả lời “Ờ”.Nhưng rồi, Joo Woo-sung buông một câu:“Cậu… nhảy tốt đấy.”“……”“……”“…Hả?”. …Nhảy giỏi… cái gì cơ?Mình nghe nhầm à?Tưởng bị trêu chọc, tôi cau có nhìn chằm chằm xuống Joo Woo-sung, nhưng bất ngờ thay, anh ta lại rất điềm tĩnh.anh ta mân mê môi, rồi đặt điện thoại xuống và khẽ gật đầu.“Ừ, chắc chắn đấy. Cậu nhảy giỏi hơn mấy đứa khác.”“…….”“Có vẻ vậy đấy.”Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng tôi.Tôi phản xạ quỳ một chân xuống, túm lấy vai Joo Woo-sung, lật qua lật lại xem xét. Anh ta nhăn mặt, ngả đầu ra sau và rầm — đập đầu vào tường, hét lên.“Đau không?”“Đương nhiên là đau chứ, đồ khốn!!”“Không, Joo Woo-sung, ở LA anh chịu khổ lắm à??”Tôi nhìn chằm chằm vào mặt anh ta, nghi ngờ anh bị nghẹn hay tinh thần có vấn đề. Nhưng anh ta lại bật dậy như mèo và bốp! gạt tay tôi ra.“Này, tôi khen mày mà cậu còn làm loạn à?”“…….”Khen… khen á?Cái đó… thật sự là khen ngợi à? Tôi nheo mắt nghi ngờ, thì Joo Woo-sung lẩm bẩm: “Cứ hiểu theo đúng nghĩa đi, làm ơn.” Rồi đứng dậy, mở cửa phòng tập.“Ô! Joo Woo-sung tiền bối, chào anh ạ.”“Ờ, là tôi.”“A~ đến tận đây từ LA để xem anh Ho-yoon nhảy cơ đấy!!”“Không phải!!”“——Tiền bối à!!!!”Sự xuất hiện của Joo Woo-sung khiến Kim Seong-hyun nhảy dựng lên tầm hai mét rồi chạy ào tới, đỏ mặt khen ngợi bài solo đến mức khiến người ta thấy xấu hổ. Nhưng thái độ hờ hững củaJoo Woo-sung thì không đổi.‘…Nhìn thế mới giống Joo Woo-sung.’Ánh mắt lướt qua khắp phòng tập, rồi cậu ta ngồi xuống phía sau và gật cằm về phía tôi.“Này, không có thời gian đâu, làm nhanh đi.”…Chẳng lẽ đây là build-up?Tôi bắt đầu nghi ngờ hợp lý rằng anh ta đang giăng bẫy để làm mình mất mặt. Một dự cảm không lành dâng lên, còn Seong Ji-won thì tươi cười nhấn nút loa. Giai điệu của Framed Eternity bắt đầu vang lên.‘…Ừ.’Sắp tới là chương trình âm nhạc rồi.Dù có bị anh ta xỉa xói chút cũng được, thà khổ luyện rồi lên sân khấu cho đàng hoàng còn hơn là lóng ngóng lạc nhịp.‘Phải làm thôi.’Và sau khi bật nhạc lên.4 phút 27 giây sau, tôi thở hổn hển và hối hận.“…Khụm.”Đáng lẽ không nên đứng cạnh Kim Seong-hyun.Cảm giác nóng ran sau đầu không chỉ là khó chịu mà như thể bị khoan bằng mũi khoan. Tôi liếc qua gương thì thấy anh ta đang nhìn chằm chằm không chớp mắt.Tắt loa cụp, anh ta bước nhanh tới. Đứng trước mặt tôi, anh ta hạ mi mắt, mấp máy môi.“Seo Ho-yoon……”“…Vâng.”Chắc chắn sắp tới là cơn bão lời phê bình.Sẽ là kiểu “Không có thiên phú thì phải cố gắng mà bù đi,” hoặc châm chọc rằng tôi vẫn mãi vụng về như trước thôi.“Được đấy.”“…Vâng?”Tôi ngẩng đầu lên vì ngạc nhiên trước giọng nói trầm nhẹ đó.“Làm tốt lắm. Chỉ cần sửa chỗ này chút nữa là ổn. Còn lại thì… cũng được rồi.”“……?”“Ơ??”Đám phản bội lặng lẽ tránh xa tôi bỗng há hốc mồm và quay đầu nhìn lại. Rồi bắt đầu thì thầm.“Tiền bối bị Ho-yoon hyung bắt thóp gì à??”“Không phải đâu. Chắc hyung làm gì sai rồi.”Tôi bối rối đến mức quên luôn cái chương trình truyền hình tỉnh lẻ gì đó. Còn Joo Woo-sung thì mỉm cười đứng cạnh tôi.“Muốn tôi trực tiếp chỉ cho không?” Và Joo Woo-sung … đã chỉ dẫn cho tôi rất tận tâm.Suốt một tiếng đồng hồ, không hề lớn tiếng hay nổi cáu lấy một lần.Tôi cứ ngơ ngác đi theo, rồi trong lúc chăm chú nhìn anh ta giải thích từng chi tiết nhỏ, chẳng biết lúc nào buổi tập đã kết thúc.“Tôi đi đây.”Dù chẳng thu được thành quả gì rõ rệt, anh ta cũng không cáu, chỉ vác túi lên vai và lững thững bước đi.Quá đỗi ngạc nhiên, thậm chí thấy lạ, tôi lẩm bẩm.“…Tên đó ăn nhầm gì à?”“Tên đó?!! Cậu vừa gọi tiền bối là gì—…”Kim Seong-hyun đứng bên gào lên nhưng lần này tôi thật sự không đoán được gì nên chỉ gãi đầu.‘Ừ thì…’Chắc chỉ là cơn gió thoảng qua thôi.

[Cái gì đây????]

[Thật sự là cái gì vậy???]

Teaser của THE DAWN cuối cùng đã được hé lộ sau gần một năm.

Thêm cả tin tái ký hợp đồng nữa, kỳ vọng của fan lập tức chạm đỉnh.

[Tôi đã chờ giây phút này rất lâu rồi]

[Tưởng đây là thời gian đi nghĩa vụ chứ, lâu vãi (à không, nói quá rồi, xin lỗi)]

Không những teaser, mà còn phát hành cả đoạn melody highlight, khiến không khí càng thêm bùng nổ.

[Tụi mày nghe hara-melody của THE DAWN chưa] [Đương nhiên là phải nghe rồi chứ;] [Sát thương quá gắt, nổi da gà thật sự;] **[Tụi này cứ “không thể tin được” lặp đi lặp lại Tui thề tụi THE DAWN như lập nhóm acapella luôn rồi]**

[Xời ㅋㅋㅋㅋ nghe bài nào cũng cứ “không… không thể nào…” lặp hoài, đặc biệt bài chủ đề lên octave cứ như bay lên tận trần nhà, mê chết đi được]

Từ track 1 đến track 7, tất cả đều ghi chú: “by ICHAE KANG” ở phần sáng tác, viết lời và phối khí.

[Buồn cười chết mất, bài 1 điên thật, hay điên đảo. Không, bài 2 hay không chịu nổi. Bài 3 cũng điên. Bài 4 là bài chủ đề, mất trí chưa??? Bài 5… mẹ ơi, Kang I-chae là thiên tài. Bài 6… gục luôn… Bài 7…]

**[Cười xỉu, toàn bộ đều do Kang I-chae sáng tác và viết lời

Bài 1: Kang I-chae. Bài 2: Kang I-chae. Bài 3: Kang I-chae. Bài 4: Kang I-chae.]**

[Bài 7… mẹ kiếp…]

Các thành viên đều tham gia viết lời cho ít nhất một bài, nhưng gây bão nhất chính là track 7—bài mà Kang I-chae từng thừa nhận là khó khăn nhất với cậu.

[Gục… Seo Ho-yoon viết lời…] [Ho-yoon à, làm ơn…] [Bài 7… đang khóc vì bài này đây…] [Tao mới nhìn tên bài 7 thôi đã muốn khóc rồi…]

Người viết lời bài ấy, chính là Seo Ho-yoon.

Mọi người xôn xao và nhìn về phía anh.

Album lần này được đánh giá là một tổng thể gắn kết giữa bài chủ đề và các track phụ—không thể gọi gì khác ngoài “tuyệt phẩm.”

[Tâm trạng Kang I-chae giờ chắc tốt vãi nhỉ…;;] [Nhưng mà cả lúc cậu ấy không vui thì nhạc cũng vẫn hay ác liệt] **[Chỉ cần nhìn Aeronautics thôi là hiểu rồi…ㅋㅋ

“file.mp3 khi Kang I-chae tâm trạng tốt” “file.mp3 khi Kang I-chae tâm trạng tệ” └ Nhưng cả hai đều là masterpiece └ I-chae à… mày đúng là nghệ sĩ thật sự ㅋㅋㅋㅋㅋ]**

Ngay cả các nhà phê bình cũng không tiếc lời khen trong buổi nghe thử.

**[Phản ứng tại buổi nghe thử đỉnh quá, giờ tụi nước ngoài đang truyền tay nhau luôn

└Ổ, nổi đến vậy hả? └└Dĩ nhiên rồi, nổi vãi ra ấy, đang nói về THE DAWN cơ mà…

└└Đang say mê Kang I-chae + THE DAWN = đỉnh chóp]**

Nhưng đối với fan, không còn quan tâm mấy đến chuyện “quốc nở” nữa. Họ chỉ sốt ruột yêu cầu: ra ngay MV Framed Eternity đi!!!

Và rồi…

【THE DAWN - ‘Framed Eternity’ Official Music Video】

Cuối cùng, MV cũng được tung ra sau thời gian dài chờ đợi.

Vừa nhấn play, màn hình hiện lên một tòa nhà đá lớn trông như viện bảo tàng. Một người đàn ông bước lên những bậc thềm đá cẩm thạch rộng dẫn đến cổng vòm.

Mặc bộ vest màu xanh navy, anh liếc nhìn tấm bảng ghi “CLOSED” rồi không bận tâm, cứ thế tiến vào hành lang trống không, nơi không còn bóng du khách nào.

Ánh nắng mùa đông rọi qua cửa kính, nhuộm cả không gian một sắc rực rỡ.

Trên tường là những khung tranh khổng lồ được xếp ngay ngắn. Nhưng thay vì danh họa, tất cả khung tranh đều trống rỗng. Người đàn ông tháo một bên găng tay, dùng ngón tay lướt chậm theo viền khung tranh khi bước đi.

Giai điệu cổ điển trầm lặng vang lên hòa hợp với bối cảnh, rồi màn hình chuyển cảnh đến sảnh trung tâm hình trụ nối bốn phòng triển lãm lại với nhau.

Trên trần, nổi bật dòng chữ “RUINS”, và ở chính giữa—là một cỗ quan tài màu đen. (Tàn tích)

Trước quan tài, Kim Seong-hyun đứng trên bục phát biểu, đeo găng tay trắng, cầm micro.

“—Cảm ơn tất cả mọi người đã có mặt ngày hôm nay. Có lẽ hôm nay là ngày mà tất cả chúng ta đến đây để đối diện với một cuộc chia ly.”

Không khác gì một buổi tang lễ.

Kim Seong-hyun bình thản cất lời, tay đeo găng trắng siết nhẹ micro.

“…Nhưng đây không phải là buổi lễ tiễn đưa cái kết, cũng chẳng phải là chia ly hoàn toàn. Đây là dịp để chúng ta cùng nhau nhìn lại những khoảnh khắc đã đi qua…”

Người đàn ông lặng lẽ bước tới, rồi bất ngờ giật phăng chiếc khăn tay từ tay Jeong Da-jun—người đang giả vờ chấm nước mắt—và ném nó lên vai.

Kim Seong-hyun cau mày nhìn kẻ đột nhập.

“…Bởi vì mọi chuyện vẫn chưa kết thúc tại đây—”

KÉÉÉÉÉÉT—!

Kim Seong-hyun lập tức dừng bài phát biểu.

Người đàn ông với vẻ lạnh lùng kéo theo một chiếc ghế sắt, ngồi phịch xuống, rồi gác chân lên quan tài, đung đưa nhẹ nhàng.

Khá là bất kính.

“…Tình yêu ấy bắt đầu lại trong trái tim chúng ta…”

Dù Kim Seong-hyun ra hiệu bằng ánh mắt để ngăn lại, nhưng Seo Ho-yoon vẫn không thèm để ý, cứ vô tư gác chân lên quan tài mà khẽ nhịp chân, lẩm nhẩm hát một cách trơ trẽn.

“Hãy nói lại một lần nữa đi, rằng đây là khởi đầu của chúng ta—.”

“…Bởi vì điều ấy thật vĩ đại, người đó sẽ luôn ở trong trái tim chúng ta…”

“It’s okay, mình sẽ dẫn cậu đi—.”

“…Và sẽ lặng lẽ ở lại…”

Khuôn mặt của Kim Seong-hyun dần trở nên u ám, trong khi Seo Hoyoon vẫn cứ tiếp tục ngân nga, không màng tới ai. Cuối cùng, trưởng nhóm từ bỏ việc phát biểu, nhẹ nhàng đặt micro sang một bên rồi ghé sát thì thầm với anh.

“Ê, cậu đang làm cái quái gì vậy?”

“Sao?”

“Đây là dịp quan trọng đấy? Bỏ chân xuống.”

Seo Hoyoon nhìn chằm chằm vào mắt Kim Seong-hyun, chu môi và nghiêng đầu sang một bên.

“Hing~gu?”

“….”

Trước sự khiêu khích không ngừng, gương mặt của Kim Seong-hyun bắt đầu biến dạng vì tức giận. Seo Ho-yoon quay đầu ra hiệu bằng cằm với Kang Ichae.

“O~kay.”

Hiểu được ám hiệu đó, Kang Ichae mỉm cười không chút do dự rồi búng tay một cái.

Ngay lập tức, mặt trăng dần dần che phủ mặt trời mùa đông đang chiếu qua trần kính, tạo nên âm thanh răng rắc như thể có vết nứt hiện ra.

Mặt trời bị nuốt chửng, và khoảnh khắc thế giới như nín thở, bóng tối dâng lên như sóng cuốn tràn không gian.

Và rồi…

【Framed Eternity—!!】

Một đoạn brass sample (nhạc kèn đồng) vang lên mạnh mẽ theo phong cách jazz, phá vỡ bầu không khí và đảo lộn mọi thứ.

Mọi người há hốc mồm quay đầu lại, thì thấy Jeong Da-jun bật dậy khỏi ghế, đứng lên và thổi saxophone một cách đầy khí thế….

Sau đó, Da-jun ném thẳng cây saxophone đi, bật người qua Seo Ho-yoon rồi nắm tay Seong Ji-won và quay vòng như thể đang mời khiêu vũ trong vũ hội.

Seong Ji-won, ban đầu tròn mắt ngạc nhiên, mỉm cười nhẹ nhàng rồi đứng dậy. Hai người nắm tay nhau xoay tròn một cách tinh nghịch rồi Da-jun bật cười, bước nhanh vào khu triển lãm trống.

【—Welcome to our eternal gallery!】

【—Chào mừng đến với phòng trưng bày vĩnh cửu của chúng tôi!】

Máy quay theo bóng lưng cậu và bất chợt dừng lại.

Da-jun rút một bức thư từ trong áo, nhìn về phía lớp kính bảo vệ ở trung tâm gian triển lãm của mình.

Trước bệ trưng bày hình trụ không có gì cả, cậu nằm xuống và mở miệng như đang đọc thư.

**【—Phòng trưng bày của chúng ta Ah Ah Ah Khoảnh khắc này, tôi sẽ treo lên tường Hình dạng tình yêu ngừng lại nguyên vẹn

Chỉ mở cửa vào lúc rạng đông Framed Eternity, tất cả là của chúng ta】**

Bài hát mang tiết tấu medium tempo, có hook gây nghiện và nhịp điệu độc đáo.

Da-jun đọc thư một cách chăm chú, rồi mỉm cười đặt thư lên bệ trưng bày ở giữa.

【Không tan biến Là một lời hứa được lưu giữ như vì sao Dù đèn tắt và bóng tối ập đến Triển lãm lúc rạng đông vẫn sẽ mở lại】

Cảnh chuyển tiếp.

Kim Seong-hyun, người đứng ở bục phát biểu, thở dài, tháo găng tay trắng rồi bước về phòng trưng bày của mình. Anh tháo chiếc nhẫn giấu giữa găng tay ra và đặt lên bệ trưng bày của mình.

【Trái tim của vì sao không bao giờ nguội lạnh Đêm biển đầy những suy tư như sao trời Nhưng tôi đã vượt qua bóng tối rồi】

Ngay lúc đó, phòng triển lãm của anh biến thành một vũ trụ đầy sao.

Seong-hyun khẽ cười, mặt sàn vẽ ngân hà bắt đầu gập lại như lật trang sách, chuyển cảnh.

Và rồi, hiện ra Kang Ichae ngồi trên bệ trưng bày, nhịp chân theo nhịp nhạc và cầm lấy chiếc bút lông cổ điển.

【—Đây là hành động vô lý sao? Nếu bạn có thể đóng khung một cảm xúc, nó sẽ tồn tại mãi mãi không? Nếu ký ức đứng yên, liệu nó có mang hình dạng của vĩnh cửu?】

Ichae lắc lư theo nhịp, rồi giơ chiếc bút lên và bắt đầu viết lên bức tường trắng.

Như thể đó là một bức thư, với những nốt nhạc.

【Trên đời có bao nhiêu điều phi lý tồn tại Chúng ta chẳng thể hứa hẹn điều đó sao?】

Sau đó, cậu lùi lại một chút, tạo hình khung bằng hai ngón tay rồi nheo mắt lại.

Như thể muốn khắc khoảnh khắc ấy thật rõ vào tim mình.

【Vì nghệ thuật sẽ được lưu giữ mãi mãi】

Ngay lúc đó, những nốt nhạc trên tường bắt đầu bung ra từng cái, rồi đổ xuống như cơn mưa.

Khi cơn mưa nốt nhạc trút xuống, cảnh quay chuyển sang Seong Ji-won.

Ji-won. quay lại mỉm cười và mở một chiếc ô ba tầng. Trong gian triển lãm của cậu, vòng quay ngựa gỗ phát sáng và chầm chậm xoay vòng.

【Sẽ là vĩnh cửu Dù đèn tắt và bóng tối đến Phòng triển lãm này sẽ mãi là của chúng ta】

Cậu ấy vòng tay quanh tay cầm của chiếc ô, quay lại nhìn vào ống kính với đôi mắt cong như thiên thần.

**【Những cơn sóng không ngừng vỗ đến Những khoảnh khắc liên tục khuấy động trái tim Khiến chúng ta càng trở nên rõ ràng hơn

Giống như một câu chuyện mãi không chán dù xem đi xem lại】**

Máy quay chiếu lại hình ảnh cậu đang cười ấm áp, rồi rời khỏi khu triển lãm. Khi cánh cửa đóng sầm lại, một sự tĩnh lặng bao trùm.

Tất cả phần đệm biến mất, chỉ còn những âm thanh hòa âm vang lên.

【Ah— Ah— Ah—】

Trên nền hòa âm đó, máy quay như bị một thứ gì đó kéo đi, bắt đầu chầm chậm di chuyển về phía sảnh trung tâm.

【Ah— Ah— Ah—】

Giữa tiếng hợp xướng vang vọng, Seo Ho-yoon ngồi thả chân trên quan tài, ngước nhìn các vì sao trên trần, rồi chậm rãi quay đầu lại.

【Những thứ vô giá trị tôi từng có nay lại trở nên quý giá. Vậy nên tôi...】

Chụp tách.

Khoảnh khắc đó như bị đóng băng lại trên thước phim. Seo Ho-yoon nhìn bức ảnh trong tay, khẽ mỉm cười.

【Chỉ cần cậu yêu thương chúng, thì mọi thứ đều trở nên chân thật.】

—Và rồi, đoạn hợp xướng bằng synthesizer bùng nổ mãnh liệt!

【—Gallery của chúng ta Ah Ah Ah Khoảnh khắc này, tôi sẽ treo lên bức tường Hình dáng tình yêu ngưng đọng nguyên vẹn Chỉ mở ra vào bình minh Framed eternity, tất cả là của chúng ta】

Với những nốt nhạc vút cao hơn một quãng tám, các vì sao xoáy tròn trên bầu trời đêm và giáng xuống như sấm sét hướng về phía phòng triển lãm.

【Thứ không tan biến Là lời hứa được bảo tồn như vì sao Dù ánh sáng tắt và bóng tối kéo đến Triển lãm vào rạng đông sẽ lại mở ra】

Rồi những vì sao băng ngang mọi phòng triển lãm phức tạp, cuối cùng chiếu sáng lên bông hồng xanh đặt trên quan tài ở giữa sảnh chính.

【Framed eternity Với chúng ta, vĩnh cửu là có thật】

Ngay sau đó, máy quay như bị đuổi khỏi phòng trưng bày, lăn ra cầu thang phía trước bảo tàng, và cánh cửa từng mở toang phát ra âm thanh cộp khi khép lại.

Bên ngoài phòng trưng bày, cạnh lối ra, có một tấm biển nhỏ ghi rằng:

[Framed Eternity: Dành cho những khoảnh khắc không bao giờ kết thúc.]

[#1] Framed Eternity – THE DAWN 【MỚI】 [#2] No Pulse – THE DAWN 【MỚI】 [#3] Như một cánh chim – THE DAWN 【MỚI】 [#4] Veins – Wooseong 【▼3】 [#5] eveRdAWn – THE DAWN 【MỚI】

===

Tuyệt thật.

‘Tụi mình đúng là quái vật nhạc số mà?’

Tôi đang xem bảng xếp hạng tại công ty thì bấm vào link YouTube, rồi lướt qua các video liên quan đến THE DAWN đang hot, và chọn một cái.

[Album của THE DAWN bùng nổ phản hồi từ giới phê bình trong và ngoài nước!] [Sáng sớm, ký ức, vĩnh cửu, lễ hội. Âm nhạc đầy cảm giác cùng chất riêng sắc nét.] [phòng trưng bày từng là hoang tàn của họ nay lại thở, và sống với cái tên Vĩnh cửu.] [Rolling Stone hết lời khen ngợi..., ‘Album của năm’ hoàn toàn khả thi.]

Có lẽ đây là chiến dịch marketing của Giám đốc Jang.

Tôi lướt qua một cách thờ ơ, thì phần giới thiệu tiếp theo hiện ra.

[—Giữa cơn mưa lời khen từ giới phê bình, ca khúc nhận được spotlight cùng với bài chủ đề là track số 7. Ca khúc đầu tiên mà Seo Hoyun tham gia viết lời…]

Không cảm xúc gì đặc biệt, tôi nhấp vào phần bình luận.

[Tại sao nghe bài phụ mà lại khóc chứ..] [Sao nước mắt cứ tự nhiên rơi thế này..] [Đ m... chỉ biết khóc thôi..]** Tôi bật cười khẽ rồi tiếp tục bước đi. Sắp tới còn phải chuẩn bị cho chương trình âm nhạc, thời gian gấp rút lắm.

Phía trước phòng tập của THE DAWN, tôi thấy một người đàn ông với mái tóc màu mật ong đang ngồi chồm hổm.

“Joo Woo-sung-ssi?”

Khi nào anh ta quay lại vậy?

“Gì vậy, nghe nói bận rộn ở LA mà?”

“……”

Theo như bài đăng SNS của Kim Seong-hyun thì Woo-sung đã quay lại LA vì ca khúc solo. Hình ảnh anh ta đứng cười trước bức tường tòa nhà khổng lồ được phủ kín bởi gương mặt mình.

Hồi đó trông ngầu thật đấy, nhưng giờ nhìn cái dáng ngồi chồm hổm kia… như thằng nhóc nhà bên.

“Anh làm gì đấy?”

Chắc chắn nghe thấy, nhưng anh ta không ngẩng đầu. Thứ mà anh ta đang cắm tai nghe và chăm chú theo dõi là…

【The Dawn – Framed Eternity】

MV của bọn tôi.

Joo Woo-sung vuốt tóc mái mật nhẹ nhàng bằng đầu ngón tay, không thèm đoái hoài gì đến tôi, xem hết video rồi bắt đầu tua lại đoạn dance nhóm.

“……”

Rồi lại tua tiếp.

“……Hm.”

Thôi xong mẹ rồi…

Nhìn cái cách anh ta tua đi tua lại đúng 15 giây kia là biết, sắp nổ bom mồm. Tôi định chuồn lẹ thì—

“Tôi xin phép, đang bận nên—”

“Ho-yoon à.”

Chết tiệt.

“Cậu comeback rồi nhỉ.”

“…Ừ, rồi.”

“Anh suy nghĩ kỹ rồi.”

“…Vâng?”

Joo Woo-sung rút tai nghe ra, chống cằm, lặng lẽ nhìn tôi. Tôi né ánh mắt đó, quàng túi lên vai.

‘Tên khốn này lại sắp gây chuyện nữa rồi.’

“Cậu…”

Tôi cũng đã đoán được anh ta sẽ nói gì.

Này, bao giờ cậu mới biết nhảy hả? Tôi thay mặt xin lỗi chính tôi. Không, phải là tôi xin lỗi cậu mới đúng chứ. Thiên tài như tôi cũng có cái không làm được ha. Thôi thì thừa nhận hiện thực đi. Giờ thì cút xuống tầng hầm của WH mà luyện tập tiếp đi—.

Kiểu lời lẽ nhảm nhí đấy, tôi đã chuẩn bị sẵn câu trả lời “Ờ”.

Nhưng rồi, Joo Woo-sung buông một câu:

“Cậu… nhảy tốt đấy.”

“……”

“……”

“…Hả?”. …Nhảy giỏi… cái gì cơ?

Mình nghe nhầm à?

Tưởng bị trêu chọc, tôi cau có nhìn chằm chằm xuống Joo Woo-sung, nhưng bất ngờ thay, anh ta lại rất điềm tĩnh.

anh ta mân mê môi, rồi đặt điện thoại xuống và khẽ gật đầu.

“Ừ, chắc chắn đấy. Cậu nhảy giỏi hơn mấy đứa khác.”

“…….”

“Có vẻ vậy đấy.”

Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng tôi.

Tôi phản xạ quỳ một chân xuống, túm lấy vai Joo Woo-sung, lật qua lật lại xem xét. Anh ta nhăn mặt, ngả đầu ra sau và rầm — đập đầu vào tường, hét lên.

“Đau không?”

“Đương nhiên là đau chứ, đồ khốn!!”

“Không, Joo Woo-sung, ở LA anh chịu khổ lắm à??”

Tôi nhìn chằm chằm vào mặt anh ta, nghi ngờ anh bị nghẹn hay tinh thần có vấn đề. Nhưng anh ta lại bật dậy như mèo và bốp! gạt tay tôi ra.

“Này, tôi khen mày mà cậu còn làm loạn à?”

“…….”

Khen… khen á?

Cái đó… thật sự là khen ngợi à? Tôi nheo mắt nghi ngờ, thì Joo Woo-sung lẩm bẩm: “Cứ hiểu theo đúng nghĩa đi, làm ơn.” Rồi đứng dậy, mở cửa phòng tập.

“Ô! Joo Woo-sung tiền bối, chào anh ạ.”

“Ờ, là tôi.”

“A~ đến tận đây từ LA để xem anh Ho-yoon nhảy cơ đấy!!”

“Không phải!!”

“——Tiền bối à!!!!”

Sự xuất hiện của Joo Woo-sung khiến Kim Seong-hyun nhảy dựng lên tầm hai mét rồi chạy ào tới, đỏ mặt khen ngợi bài solo đến mức khiến người ta thấy xấu hổ. Nhưng thái độ hờ hững củaJoo Woo-sung thì không đổi.

‘…Nhìn thế mới giống Joo Woo-sung.’

Ánh mắt lướt qua khắp phòng tập, rồi cậu ta ngồi xuống phía sau và gật cằm về phía tôi.

“Này, không có thời gian đâu, làm nhanh đi.”

…Chẳng lẽ đây là build-up?

Tôi bắt đầu nghi ngờ hợp lý rằng anh ta đang giăng bẫy để làm mình mất mặt. Một dự cảm không lành dâng lên, còn Seong Ji-won thì tươi cười nhấn nút loa. Giai điệu của Framed Eternity bắt đầu vang lên.

‘…Ừ.’

Sắp tới là chương trình âm nhạc rồi.

Dù có bị anh ta xỉa xói chút cũng được, thà khổ luyện rồi lên sân khấu cho đàng hoàng còn hơn là lóng ngóng lạc nhịp.

‘Phải làm thôi.’

Và sau khi bật nhạc lên.

4 phút 27 giây sau, tôi thở hổn hển và hối hận.

“…Khụm.”

Đáng lẽ không nên đứng cạnh Kim Seong-hyun.

Cảm giác nóng ran sau đầu không chỉ là khó chịu mà như thể bị khoan bằng mũi khoan. Tôi liếc qua gương thì thấy anh ta đang nhìn chằm chằm không chớp mắt.

Tắt loa cụp, anh ta bước nhanh tới. Đứng trước mặt tôi, anh ta hạ mi mắt, mấp máy môi.

“Seo Ho-yoon……”

“…Vâng.”

Chắc chắn sắp tới là cơn bão lời phê bình.

Sẽ là kiểu “Không có thiên phú thì phải cố gắng mà bù đi,” hoặc châm chọc rằng tôi vẫn mãi vụng về như trước thôi.

“Được đấy.”

“…Vâng?”

Tôi ngẩng đầu lên vì ngạc nhiên trước giọng nói trầm nhẹ đó.

“Làm tốt lắm. Chỉ cần sửa chỗ này chút nữa là ổn. Còn lại thì… cũng được rồi.”

“……?”

“Ơ??”

Đám phản bội lặng lẽ tránh xa tôi bỗng há hốc mồm và quay đầu nhìn lại. Rồi bắt đầu thì thầm.

“Tiền bối bị Ho-yoon hyung bắt thóp gì à??”

“Không phải đâu. Chắc hyung làm gì sai rồi.”

Tôi bối rối đến mức quên luôn cái chương trình truyền hình tỉnh lẻ gì đó. Còn Joo Woo-sung thì mỉm cười đứng cạnh tôi.

“Muốn tôi trực tiếp chỉ cho không?” Và Joo Woo-sung … đã chỉ dẫn cho tôi rất tận tâm.

Suốt một tiếng đồng hồ, không hề lớn tiếng hay nổi cáu lấy một lần.

Tôi cứ ngơ ngác đi theo, rồi trong lúc chăm chú nhìn anh ta giải thích từng chi tiết nhỏ, chẳng biết lúc nào buổi tập đã kết thúc.

“Tôi đi đây.”

Dù chẳng thu được thành quả gì rõ rệt, anh ta cũng không cáu, chỉ vác túi lên vai và lững thững bước đi.

Quá đỗi ngạc nhiên, thậm chí thấy lạ, tôi lẩm bẩm.

“…Tên đó ăn nhầm gì à?”

“Tên đó?!! Cậu vừa gọi tiền bối là gì—…”

Kim Seong-hyun đứng bên gào lên nhưng lần này tôi thật sự không đoán được gì nên chỉ gãi đầu.

‘Ừ thì…’

Chắc chỉ là cơn gió thoảng qua thôi.

PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một IdolTác giả: Khuyết DanhTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Trọng SinhPD: là đạo diễn, trong trường hợp này là đạo diễn cho chương trình tv, ví dụ dễ hiểu  chương trình ‘Kể truyện đêm khuya cùng Brown’ PD có thể chỉ định khách mời mình thích, cắt mấy cảnh cãi nhau của tên MC với bạn thân MC đi. Nếu muốn có thể edit cảnh cãi nhau này thành cảnh đang cố níu kéo nhau. =======   “PD có còn là người không vậy?”   Tôi chỉ thờ ơ. Mặc dù trước mắt là một idol đang khóc nức nở.   “Cái gì?”   “Nếu PD còn có lương tâm thì tuyệt đối không thể chỉnh sửa như vậy được!” Tôi nhìn cô ấy, người đang gào lên với vẻ tức giận. Một chương trình thi đấu dành cho những thực tập sinh không thể debut thành idol dù đã luyện tập lâu dài, xếp hạng thứ 4, không tồi chút nào.   Quan trọng nhất là tất cả thành tích đó đều là do tôi tạo ra.   Cụ thể là, qua chỉnh sửa.   Tôi, một PD 33 tuổi, tài năng thiên bẩm trong chỉnh sửa, được mệnh danh là "quái vật" trong nghề. Đó là danh xưng theo tôi suốt thời gian qua.   Và tôi rất thích điều đó.   Ít nhất là về mặt tiền bạc. “Cô xếp thứ 4 rồi… [Cái gì đây????][Thật sự là cái gì vậy???]Teaser của THE DAWN cuối cùng đã được hé lộ sau gần một năm.Thêm cả tin tái ký hợp đồng nữa, kỳ vọng của fan lập tức chạm đỉnh.[Tôi đã chờ giây phút này rất lâu rồi][Tưởng đây là thời gian đi nghĩa vụ chứ, lâu vãi (à không, nói quá rồi, xin lỗi)]Không những teaser, mà còn phát hành cả đoạn melody highlight, khiến không khí càng thêm bùng nổ.[Tụi mày nghe hara-melody của THE DAWN chưa] [Đương nhiên là phải nghe rồi chứ;] [Sát thương quá gắt, nổi da gà thật sự;] **[Tụi này cứ “không thể tin được” lặp đi lặp lại Tui thề tụi THE DAWN như lập nhóm acapella luôn rồi]**[Xời ㅋㅋㅋㅋ nghe bài nào cũng cứ “không… không thể nào…” lặp hoài, đặc biệt bài chủ đề lên octave cứ như bay lên tận trần nhà, mê chết đi được]Từ track 1 đến track 7, tất cả đều ghi chú: “by ICHAE KANG” ở phần sáng tác, viết lời và phối khí.[Buồn cười chết mất, bài 1 điên thật, hay điên đảo. Không, bài 2 hay không chịu nổi. Bài 3 cũng điên. Bài 4 là bài chủ đề, mất trí chưa??? Bài 5… mẹ ơi, Kang I-chae là thiên tài. Bài 6… gục luôn… Bài 7…]**[Cười xỉu, toàn bộ đều do Kang I-chae sáng tác và viết lờiBài 1: Kang I-chae. Bài 2: Kang I-chae. Bài 3: Kang I-chae. Bài 4: Kang I-chae.]**[Bài 7… mẹ kiếp…]Các thành viên đều tham gia viết lời cho ít nhất một bài, nhưng gây bão nhất chính là track 7—bài mà Kang I-chae từng thừa nhận là khó khăn nhất với cậu.[Gục… Seo Ho-yoon viết lời…] [Ho-yoon à, làm ơn…] [Bài 7… đang khóc vì bài này đây…] [Tao mới nhìn tên bài 7 thôi đã muốn khóc rồi…]Người viết lời bài ấy, chính là Seo Ho-yoon.Mọi người xôn xao và nhìn về phía anh.Album lần này được đánh giá là một tổng thể gắn kết giữa bài chủ đề và các track phụ—không thể gọi gì khác ngoài “tuyệt phẩm.”[Tâm trạng Kang I-chae giờ chắc tốt vãi nhỉ…;;] [Nhưng mà cả lúc cậu ấy không vui thì nhạc cũng vẫn hay ác liệt] **[Chỉ cần nhìn Aeronautics thôi là hiểu rồi…ㅋㅋ“file.mp3 khi Kang I-chae tâm trạng tốt” “file.mp3 khi Kang I-chae tâm trạng tệ” └ Nhưng cả hai đều là masterpiece └ I-chae à… mày đúng là nghệ sĩ thật sự ㅋㅋㅋㅋㅋ]**Ngay cả các nhà phê bình cũng không tiếc lời khen trong buổi nghe thử.**[Phản ứng tại buổi nghe thử đỉnh quá, giờ tụi nước ngoài đang truyền tay nhau luôn└Ổ, nổi đến vậy hả? └└Dĩ nhiên rồi, nổi vãi ra ấy, đang nói về THE DAWN cơ mà…└└Đang say mê Kang I-chae + THE DAWN = đỉnh chóp]**Nhưng đối với fan, không còn quan tâm mấy đến chuyện “quốc nở” nữa. Họ chỉ sốt ruột yêu cầu: ra ngay MV Framed Eternity đi!!!Và rồi…【THE DAWN - ‘Framed Eternity’ Official Music Video】Cuối cùng, MV cũng được tung ra sau thời gian dài chờ đợi.Vừa nhấn play, màn hình hiện lên một tòa nhà đá lớn trông như viện bảo tàng. Một người đàn ông bước lên những bậc thềm đá cẩm thạch rộng dẫn đến cổng vòm.Mặc bộ vest màu xanh navy, anh liếc nhìn tấm bảng ghi “CLOSED” rồi không bận tâm, cứ thế tiến vào hành lang trống không, nơi không còn bóng du khách nào.Ánh nắng mùa đông rọi qua cửa kính, nhuộm cả không gian một sắc rực rỡ.Trên tường là những khung tranh khổng lồ được xếp ngay ngắn. Nhưng thay vì danh họa, tất cả khung tranh đều trống rỗng. Người đàn ông tháo một bên găng tay, dùng ngón tay lướt chậm theo viền khung tranh khi bước đi.Giai điệu cổ điển trầm lặng vang lên hòa hợp với bối cảnh, rồi màn hình chuyển cảnh đến sảnh trung tâm hình trụ nối bốn phòng triển lãm lại với nhau.Trên trần, nổi bật dòng chữ “RUINS”, và ở chính giữa—là một cỗ quan tài màu đen. (Tàn tích)Trước quan tài, Kim Seong-hyun đứng trên bục phát biểu, đeo găng tay trắng, cầm micro.“—Cảm ơn tất cả mọi người đã có mặt ngày hôm nay. Có lẽ hôm nay là ngày mà tất cả chúng ta đến đây để đối diện với một cuộc chia ly.”Không khác gì một buổi tang lễ.Kim Seong-hyun bình thản cất lời, tay đeo găng trắng siết nhẹ micro.“…Nhưng đây không phải là buổi lễ tiễn đưa cái kết, cũng chẳng phải là chia ly hoàn toàn. Đây là dịp để chúng ta cùng nhau nhìn lại những khoảnh khắc đã đi qua…”Người đàn ông lặng lẽ bước tới, rồi bất ngờ giật phăng chiếc khăn tay từ tay Jeong Da-jun—người đang giả vờ chấm nước mắt—và ném nó lên vai.Kim Seong-hyun cau mày nhìn kẻ đột nhập.“…Bởi vì mọi chuyện vẫn chưa kết thúc tại đây—”KÉÉÉÉÉÉT—!Kim Seong-hyun lập tức dừng bài phát biểu.Người đàn ông với vẻ lạnh lùng kéo theo một chiếc ghế sắt, ngồi phịch xuống, rồi gác chân lên quan tài, đung đưa nhẹ nhàng.Khá là bất kính.“…Tình yêu ấy bắt đầu lại trong trái tim chúng ta…”Dù Kim Seong-hyun ra hiệu bằng ánh mắt để ngăn lại, nhưng Seo Ho-yoon vẫn không thèm để ý, cứ vô tư gác chân lên quan tài mà khẽ nhịp chân, lẩm nhẩm hát một cách trơ trẽn.“Hãy nói lại một lần nữa đi, rằng đây là khởi đầu của chúng ta—.”“…Bởi vì điều ấy thật vĩ đại, người đó sẽ luôn ở trong trái tim chúng ta…”“It’s okay, mình sẽ dẫn cậu đi—.”“…Và sẽ lặng lẽ ở lại…”Khuôn mặt của Kim Seong-hyun dần trở nên u ám, trong khi Seo Hoyoon vẫn cứ tiếp tục ngân nga, không màng tới ai. Cuối cùng, trưởng nhóm từ bỏ việc phát biểu, nhẹ nhàng đặt micro sang một bên rồi ghé sát thì thầm với anh.“Ê, cậu đang làm cái quái gì vậy?”“Sao?”“Đây là dịp quan trọng đấy? Bỏ chân xuống.”Seo Hoyoon nhìn chằm chằm vào mắt Kim Seong-hyun, chu môi và nghiêng đầu sang một bên.“Hing~gu?”“….”Trước sự khiêu khích không ngừng, gương mặt của Kim Seong-hyun bắt đầu biến dạng vì tức giận. Seo Ho-yoon quay đầu ra hiệu bằng cằm với Kang Ichae.“O~kay.”Hiểu được ám hiệu đó, Kang Ichae mỉm cười không chút do dự rồi búng tay một cái.Ngay lập tức, mặt trăng dần dần che phủ mặt trời mùa đông đang chiếu qua trần kính, tạo nên âm thanh răng rắc như thể có vết nứt hiện ra.Mặt trời bị nuốt chửng, và khoảnh khắc thế giới như nín thở, bóng tối dâng lên như sóng cuốn tràn không gian.Và rồi…【Framed Eternity—!!】Một đoạn brass sample (nhạc kèn đồng) vang lên mạnh mẽ theo phong cách jazz, phá vỡ bầu không khí và đảo lộn mọi thứ.Mọi người há hốc mồm quay đầu lại, thì thấy Jeong Da-jun bật dậy khỏi ghế, đứng lên và thổi saxophone một cách đầy khí thế….Sau đó, Da-jun ném thẳng cây saxophone đi, bật người qua Seo Ho-yoon rồi nắm tay Seong Ji-won và quay vòng như thể đang mời khiêu vũ trong vũ hội.Seong Ji-won, ban đầu tròn mắt ngạc nhiên, mỉm cười nhẹ nhàng rồi đứng dậy. Hai người nắm tay nhau xoay tròn một cách tinh nghịch rồi Da-jun bật cười, bước nhanh vào khu triển lãm trống.【—Welcome to our eternal gallery!】【—Chào mừng đến với phòng trưng bày vĩnh cửu của chúng tôi!】Máy quay theo bóng lưng cậu và bất chợt dừng lại.Da-jun rút một bức thư từ trong áo, nhìn về phía lớp kính bảo vệ ở trung tâm gian triển lãm của mình.Trước bệ trưng bày hình trụ không có gì cả, cậu nằm xuống và mở miệng như đang đọc thư.**【—Phòng trưng bày của chúng ta Ah Ah Ah Khoảnh khắc này, tôi sẽ treo lên tường Hình dạng tình yêu ngừng lại nguyên vẹnChỉ mở cửa vào lúc rạng đông Framed Eternity, tất cả là của chúng ta】**Bài hát mang tiết tấu medium tempo, có hook gây nghiện và nhịp điệu độc đáo.Da-jun đọc thư một cách chăm chú, rồi mỉm cười đặt thư lên bệ trưng bày ở giữa.【Không tan biến Là một lời hứa được lưu giữ như vì sao Dù đèn tắt và bóng tối ập đến Triển lãm lúc rạng đông vẫn sẽ mở lại】Cảnh chuyển tiếp.Kim Seong-hyun, người đứng ở bục phát biểu, thở dài, tháo găng tay trắng rồi bước về phòng trưng bày của mình. Anh tháo chiếc nhẫn giấu giữa găng tay ra và đặt lên bệ trưng bày của mình.【Trái tim của vì sao không bao giờ nguội lạnh Đêm biển đầy những suy tư như sao trời Nhưng tôi đã vượt qua bóng tối rồi】Ngay lúc đó, phòng triển lãm của anh biến thành một vũ trụ đầy sao.Seong-hyun khẽ cười, mặt sàn vẽ ngân hà bắt đầu gập lại như lật trang sách, chuyển cảnh.Và rồi, hiện ra Kang Ichae ngồi trên bệ trưng bày, nhịp chân theo nhịp nhạc và cầm lấy chiếc bút lông cổ điển.【—Đây là hành động vô lý sao? Nếu bạn có thể đóng khung một cảm xúc, nó sẽ tồn tại mãi mãi không? Nếu ký ức đứng yên, liệu nó có mang hình dạng của vĩnh cửu?】Ichae lắc lư theo nhịp, rồi giơ chiếc bút lên và bắt đầu viết lên bức tường trắng.Như thể đó là một bức thư, với những nốt nhạc.【Trên đời có bao nhiêu điều phi lý tồn tại Chúng ta chẳng thể hứa hẹn điều đó sao?】Sau đó, cậu lùi lại một chút, tạo hình khung bằng hai ngón tay rồi nheo mắt lại.Như thể muốn khắc khoảnh khắc ấy thật rõ vào tim mình.【Vì nghệ thuật sẽ được lưu giữ mãi mãi】Ngay lúc đó, những nốt nhạc trên tường bắt đầu bung ra từng cái, rồi đổ xuống như cơn mưa.Khi cơn mưa nốt nhạc trút xuống, cảnh quay chuyển sang Seong Ji-won.Ji-won. quay lại mỉm cười và mở một chiếc ô ba tầng. Trong gian triển lãm của cậu, vòng quay ngựa gỗ phát sáng và chầm chậm xoay vòng.【Sẽ là vĩnh cửu Dù đèn tắt và bóng tối đến Phòng triển lãm này sẽ mãi là của chúng ta】Cậu ấy vòng tay quanh tay cầm của chiếc ô, quay lại nhìn vào ống kính với đôi mắt cong như thiên thần.**【Những cơn sóng không ngừng vỗ đến Những khoảnh khắc liên tục khuấy động trái tim Khiến chúng ta càng trở nên rõ ràng hơnGiống như một câu chuyện mãi không chán dù xem đi xem lại】**Máy quay chiếu lại hình ảnh cậu đang cười ấm áp, rồi rời khỏi khu triển lãm. Khi cánh cửa đóng sầm lại, một sự tĩnh lặng bao trùm.Tất cả phần đệm biến mất, chỉ còn những âm thanh hòa âm vang lên.【Ah— Ah— Ah—】Trên nền hòa âm đó, máy quay như bị một thứ gì đó kéo đi, bắt đầu chầm chậm di chuyển về phía sảnh trung tâm.【Ah— Ah— Ah—】Giữa tiếng hợp xướng vang vọng, Seo Ho-yoon ngồi thả chân trên quan tài, ngước nhìn các vì sao trên trần, rồi chậm rãi quay đầu lại.【Những thứ vô giá trị tôi từng có nay lại trở nên quý giá. Vậy nên tôi...】Chụp tách.Khoảnh khắc đó như bị đóng băng lại trên thước phim. Seo Ho-yoon nhìn bức ảnh trong tay, khẽ mỉm cười.【Chỉ cần cậu yêu thương chúng, thì mọi thứ đều trở nên chân thật.】—Và rồi, đoạn hợp xướng bằng synthesizer bùng nổ mãnh liệt!【—Gallery của chúng ta Ah Ah Ah Khoảnh khắc này, tôi sẽ treo lên bức tường Hình dáng tình yêu ngưng đọng nguyên vẹn Chỉ mở ra vào bình minh Framed eternity, tất cả là của chúng ta】Với những nốt nhạc vút cao hơn một quãng tám, các vì sao xoáy tròn trên bầu trời đêm và giáng xuống như sấm sét hướng về phía phòng triển lãm.【Thứ không tan biến Là lời hứa được bảo tồn như vì sao Dù ánh sáng tắt và bóng tối kéo đến Triển lãm vào rạng đông sẽ lại mở ra】Rồi những vì sao băng ngang mọi phòng triển lãm phức tạp, cuối cùng chiếu sáng lên bông hồng xanh đặt trên quan tài ở giữa sảnh chính.【Framed eternity Với chúng ta, vĩnh cửu là có thật】Ngay sau đó, máy quay như bị đuổi khỏi phòng trưng bày, lăn ra cầu thang phía trước bảo tàng, và cánh cửa từng mở toang phát ra âm thanh cộp khi khép lại.Bên ngoài phòng trưng bày, cạnh lối ra, có một tấm biển nhỏ ghi rằng:[Framed Eternity: Dành cho những khoảnh khắc không bao giờ kết thúc.][#1] Framed Eternity – THE DAWN 【MỚI】 [#2] No Pulse – THE DAWN 【MỚI】 [#3] Như một cánh chim – THE DAWN 【MỚI】 [#4] Veins – Wooseong 【▼3】 [#5] eveRdAWn – THE DAWN 【MỚI】===Tuyệt thật.‘Tụi mình đúng là quái vật nhạc số mà?’Tôi đang xem bảng xếp hạng tại công ty thì bấm vào link YouTube, rồi lướt qua các video liên quan đến THE DAWN đang hot, và chọn một cái.[Album của THE DAWN bùng nổ phản hồi từ giới phê bình trong và ngoài nước!] [Sáng sớm, ký ức, vĩnh cửu, lễ hội. Âm nhạc đầy cảm giác cùng chất riêng sắc nét.] [phòng trưng bày từng là hoang tàn của họ nay lại thở, và sống với cái tên Vĩnh cửu.] [Rolling Stone hết lời khen ngợi..., ‘Album của năm’ hoàn toàn khả thi.]Có lẽ đây là chiến dịch marketing của Giám đốc Jang.Tôi lướt qua một cách thờ ơ, thì phần giới thiệu tiếp theo hiện ra.[—Giữa cơn mưa lời khen từ giới phê bình, ca khúc nhận được spotlight cùng với bài chủ đề là track số 7. Ca khúc đầu tiên mà Seo Hoyun tham gia viết lời…]Không cảm xúc gì đặc biệt, tôi nhấp vào phần bình luận.[Tại sao nghe bài phụ mà lại khóc chứ..] [Sao nước mắt cứ tự nhiên rơi thế này..] [Đ m... chỉ biết khóc thôi..]** Tôi bật cười khẽ rồi tiếp tục bước đi. Sắp tới còn phải chuẩn bị cho chương trình âm nhạc, thời gian gấp rút lắm.Phía trước phòng tập của THE DAWN, tôi thấy một người đàn ông với mái tóc màu mật ong đang ngồi chồm hổm.“Joo Woo-sung-ssi?”Khi nào anh ta quay lại vậy?“Gì vậy, nghe nói bận rộn ở LA mà?”“……”Theo như bài đăng SNS của Kim Seong-hyun thì Woo-sung đã quay lại LA vì ca khúc solo. Hình ảnh anh ta đứng cười trước bức tường tòa nhà khổng lồ được phủ kín bởi gương mặt mình.Hồi đó trông ngầu thật đấy, nhưng giờ nhìn cái dáng ngồi chồm hổm kia… như thằng nhóc nhà bên.“Anh làm gì đấy?”Chắc chắn nghe thấy, nhưng anh ta không ngẩng đầu. Thứ mà anh ta đang cắm tai nghe và chăm chú theo dõi là…【The Dawn – Framed Eternity】MV của bọn tôi.Joo Woo-sung vuốt tóc mái mật nhẹ nhàng bằng đầu ngón tay, không thèm đoái hoài gì đến tôi, xem hết video rồi bắt đầu tua lại đoạn dance nhóm.“……”Rồi lại tua tiếp.“……Hm.”Thôi xong mẹ rồi…Nhìn cái cách anh ta tua đi tua lại đúng 15 giây kia là biết, sắp nổ bom mồm. Tôi định chuồn lẹ thì—“Tôi xin phép, đang bận nên—”“Ho-yoon à.”Chết tiệt.“Cậu comeback rồi nhỉ.”“…Ừ, rồi.”“Anh suy nghĩ kỹ rồi.”“…Vâng?”Joo Woo-sung rút tai nghe ra, chống cằm, lặng lẽ nhìn tôi. Tôi né ánh mắt đó, quàng túi lên vai.‘Tên khốn này lại sắp gây chuyện nữa rồi.’“Cậu…”Tôi cũng đã đoán được anh ta sẽ nói gì.Này, bao giờ cậu mới biết nhảy hả? Tôi thay mặt xin lỗi chính tôi. Không, phải là tôi xin lỗi cậu mới đúng chứ. Thiên tài như tôi cũng có cái không làm được ha. Thôi thì thừa nhận hiện thực đi. Giờ thì cút xuống tầng hầm của WH mà luyện tập tiếp đi—.Kiểu lời lẽ nhảm nhí đấy, tôi đã chuẩn bị sẵn câu trả lời “Ờ”.Nhưng rồi, Joo Woo-sung buông một câu:“Cậu… nhảy tốt đấy.”“……”“……”“…Hả?”. …Nhảy giỏi… cái gì cơ?Mình nghe nhầm à?Tưởng bị trêu chọc, tôi cau có nhìn chằm chằm xuống Joo Woo-sung, nhưng bất ngờ thay, anh ta lại rất điềm tĩnh.anh ta mân mê môi, rồi đặt điện thoại xuống và khẽ gật đầu.“Ừ, chắc chắn đấy. Cậu nhảy giỏi hơn mấy đứa khác.”“…….”“Có vẻ vậy đấy.”Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng tôi.Tôi phản xạ quỳ một chân xuống, túm lấy vai Joo Woo-sung, lật qua lật lại xem xét. Anh ta nhăn mặt, ngả đầu ra sau và rầm — đập đầu vào tường, hét lên.“Đau không?”“Đương nhiên là đau chứ, đồ khốn!!”“Không, Joo Woo-sung, ở LA anh chịu khổ lắm à??”Tôi nhìn chằm chằm vào mặt anh ta, nghi ngờ anh bị nghẹn hay tinh thần có vấn đề. Nhưng anh ta lại bật dậy như mèo và bốp! gạt tay tôi ra.“Này, tôi khen mày mà cậu còn làm loạn à?”“…….”Khen… khen á?Cái đó… thật sự là khen ngợi à? Tôi nheo mắt nghi ngờ, thì Joo Woo-sung lẩm bẩm: “Cứ hiểu theo đúng nghĩa đi, làm ơn.” Rồi đứng dậy, mở cửa phòng tập.“Ô! Joo Woo-sung tiền bối, chào anh ạ.”“Ờ, là tôi.”“A~ đến tận đây từ LA để xem anh Ho-yoon nhảy cơ đấy!!”“Không phải!!”“——Tiền bối à!!!!”Sự xuất hiện của Joo Woo-sung khiến Kim Seong-hyun nhảy dựng lên tầm hai mét rồi chạy ào tới, đỏ mặt khen ngợi bài solo đến mức khiến người ta thấy xấu hổ. Nhưng thái độ hờ hững củaJoo Woo-sung thì không đổi.‘…Nhìn thế mới giống Joo Woo-sung.’Ánh mắt lướt qua khắp phòng tập, rồi cậu ta ngồi xuống phía sau và gật cằm về phía tôi.“Này, không có thời gian đâu, làm nhanh đi.”…Chẳng lẽ đây là build-up?Tôi bắt đầu nghi ngờ hợp lý rằng anh ta đang giăng bẫy để làm mình mất mặt. Một dự cảm không lành dâng lên, còn Seong Ji-won thì tươi cười nhấn nút loa. Giai điệu của Framed Eternity bắt đầu vang lên.‘…Ừ.’Sắp tới là chương trình âm nhạc rồi.Dù có bị anh ta xỉa xói chút cũng được, thà khổ luyện rồi lên sân khấu cho đàng hoàng còn hơn là lóng ngóng lạc nhịp.‘Phải làm thôi.’Và sau khi bật nhạc lên.4 phút 27 giây sau, tôi thở hổn hển và hối hận.“…Khụm.”Đáng lẽ không nên đứng cạnh Kim Seong-hyun.Cảm giác nóng ran sau đầu không chỉ là khó chịu mà như thể bị khoan bằng mũi khoan. Tôi liếc qua gương thì thấy anh ta đang nhìn chằm chằm không chớp mắt.Tắt loa cụp, anh ta bước nhanh tới. Đứng trước mặt tôi, anh ta hạ mi mắt, mấp máy môi.“Seo Ho-yoon……”“…Vâng.”Chắc chắn sắp tới là cơn bão lời phê bình.Sẽ là kiểu “Không có thiên phú thì phải cố gắng mà bù đi,” hoặc châm chọc rằng tôi vẫn mãi vụng về như trước thôi.“Được đấy.”“…Vâng?”Tôi ngẩng đầu lên vì ngạc nhiên trước giọng nói trầm nhẹ đó.“Làm tốt lắm. Chỉ cần sửa chỗ này chút nữa là ổn. Còn lại thì… cũng được rồi.”“……?”“Ơ??”Đám phản bội lặng lẽ tránh xa tôi bỗng há hốc mồm và quay đầu nhìn lại. Rồi bắt đầu thì thầm.“Tiền bối bị Ho-yoon hyung bắt thóp gì à??”“Không phải đâu. Chắc hyung làm gì sai rồi.”Tôi bối rối đến mức quên luôn cái chương trình truyền hình tỉnh lẻ gì đó. Còn Joo Woo-sung thì mỉm cười đứng cạnh tôi.“Muốn tôi trực tiếp chỉ cho không?” Và Joo Woo-sung … đã chỉ dẫn cho tôi rất tận tâm.Suốt một tiếng đồng hồ, không hề lớn tiếng hay nổi cáu lấy một lần.Tôi cứ ngơ ngác đi theo, rồi trong lúc chăm chú nhìn anh ta giải thích từng chi tiết nhỏ, chẳng biết lúc nào buổi tập đã kết thúc.“Tôi đi đây.”Dù chẳng thu được thành quả gì rõ rệt, anh ta cũng không cáu, chỉ vác túi lên vai và lững thững bước đi.Quá đỗi ngạc nhiên, thậm chí thấy lạ, tôi lẩm bẩm.“…Tên đó ăn nhầm gì à?”“Tên đó?!! Cậu vừa gọi tiền bối là gì—…”Kim Seong-hyun đứng bên gào lên nhưng lần này tôi thật sự không đoán được gì nên chỉ gãi đầu.‘Ừ thì…’Chắc chỉ là cơn gió thoảng qua thôi.

Chương 544