PD: là đạo diễn, trong trường hợp này là đạo diễn cho chương trình tv, ví dụ dễ hiểu chương trình ‘Kể truyện đêm khuya cùng Brown’ PD có thể chỉ định khách mời mình thích, cắt mấy cảnh cãi nhau của tên MC với bạn thân MC đi. Nếu muốn có thể edit cảnh cãi nhau này thành cảnh đang cố níu kéo nhau. ======= “PD có còn là người không vậy?” Tôi chỉ thờ ơ. Mặc dù trước mắt là một idol đang khóc nức nở. “Cái gì?” “Nếu PD còn có lương tâm thì tuyệt đối không thể chỉnh sửa như vậy được!” Tôi nhìn cô ấy, người đang gào lên với vẻ tức giận. Một chương trình thi đấu dành cho những thực tập sinh không thể debut thành idol dù đã luyện tập lâu dài, xếp hạng thứ 4, không tồi chút nào. Quan trọng nhất là tất cả thành tích đó đều là do tôi tạo ra. Cụ thể là, qua chỉnh sửa. Tôi, một PD 33 tuổi, tài năng thiên bẩm trong chỉnh sửa, được mệnh danh là "quái vật" trong nghề. Đó là danh xưng theo tôi suốt thời gian qua. Và tôi rất thích điều đó. Ít nhất là về mặt tiền bạc. “Cô xếp thứ 4 rồi…
Chương 564
PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một IdolTác giả: Khuyết DanhTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Trọng SinhPD: là đạo diễn, trong trường hợp này là đạo diễn cho chương trình tv, ví dụ dễ hiểu chương trình ‘Kể truyện đêm khuya cùng Brown’ PD có thể chỉ định khách mời mình thích, cắt mấy cảnh cãi nhau của tên MC với bạn thân MC đi. Nếu muốn có thể edit cảnh cãi nhau này thành cảnh đang cố níu kéo nhau. ======= “PD có còn là người không vậy?” Tôi chỉ thờ ơ. Mặc dù trước mắt là một idol đang khóc nức nở. “Cái gì?” “Nếu PD còn có lương tâm thì tuyệt đối không thể chỉnh sửa như vậy được!” Tôi nhìn cô ấy, người đang gào lên với vẻ tức giận. Một chương trình thi đấu dành cho những thực tập sinh không thể debut thành idol dù đã luyện tập lâu dài, xếp hạng thứ 4, không tồi chút nào. Quan trọng nhất là tất cả thành tích đó đều là do tôi tạo ra. Cụ thể là, qua chỉnh sửa. Tôi, một PD 33 tuổi, tài năng thiên bẩm trong chỉnh sửa, được mệnh danh là "quái vật" trong nghề. Đó là danh xưng theo tôi suốt thời gian qua. Và tôi rất thích điều đó. Ít nhất là về mặt tiền bạc. “Cô xếp thứ 4 rồi… “……Vâng ạ?”Chỉ có thể bật ra một câu hỏi ngu ngốc.Min Ji-hun nhíu mày trước một kiểu người mà cậu chưa từng gặp trong đời. Rõ ràng người đáng bị nghi ngờ là đối phương, vậy mà Seo Ho-yoon lại đối xử với cậu như thể cậu là kẻ bán hàng rong.“Tôi là diễn viên cùng công ty mà. Chúng ta sẽ cùng xuất hiện trong bộ phim—”Nhưng cậu không thể giải thích đến hết câu.Chỉ với hành động dụi tắt điếu thuốc của một diễn viên tân binh, cậu đã hoảng sợ và cứng đờ người. Trong khi Min Ji-hun đứng im như tượng, Seo Ho-yoon liếc cậu từ đầu đến chân.“Này anh.”Nguy hiểm.“Tôi có hỏi anh à?”…Rồi hắn lạnh lùng buông một câu như thế và biến mất.Giữa con hẻm phảng phất mùi khói thuốc, Min Ji-hun há miệng nhìn về hướng mà người kia đã đi mất.“…Tính cách gì kỳ vậy?”****Seo Ho-yoon.Theo thông tin đã tìm hiểu, anh ta đúng thật là một diễn viên xuất hiện như sao băng, cứ như rơi từ trên trời xuống.“Thật sự nghiêm trọng.”Nhưng khi xem video thì diễn xuất tệ đến mức không tả nổi.Kỳ lạ là, khi gặp trực tiếp thì cảm giác như đang đối diện với một thực thể từng sống rất lâu, già dặn hơn cả bản thân, trong khi trên màn ảnh thì chỉ thấy như một người trẻ tuổi—quá rùng rợn.Chắc chắn nếu lại gần thì sẽ có chuyện lớn.“Wow~, hôm nay đâu phải lịch quay của Min Ji-hun mà anh cũng đến à?”“…Ha ha ha.”Dù vậy, mọi chuyện không theo ý cậu muốn.Min Ji-hun đã đến phim trường dù hôm đó không có lịch quay, lảng vảng sau tổ ánh sáng.“À, Seo Ho-yoon là hậu bối cùng công ty với anh đúng không? Nhưng nghe nói tiếng xấu lắm đấy. Thái độ thì hời hợt, hay phớt lờ người khác nữa.”“Vậy sao?”“Vâng, mặt cứ lạnh tanh… Nhìn mà thấy ngượng giùm luôn ấy.”Anh ta chẳng buồn đọc kịch bản, chẳng tập trung vào việc quay phim, thái độ thì chẳng có chút thân thiện nào, lúc nào cũng mang khuôn mặt nhạy cảm, căng thẳng khiến người khác khó chịu.‘Chà…, kiểu gì cũng không trụ được lâu đâu.’Như một cái bóng đèn cũ kỹ chỉ còn tí điện, chập chờn sắp tắt.Min Ji-hun mân mê ngón tay.‘Thật phí phạm.’Và cũng thật chướng mắt.‘Nếu còn đủ sức điều khiển cái xác đó, thì hẳn phải có thứ gì đó đang bám víu rất mãnh liệt.’Trải qua cuộc sống bão táp, bản năng của Min Ji-hun như giác quan của một con ma, nhanh chóng nắm bắt tình hình.Thứ đen ngòm như khối bóng tối đang bám lấy tân binh đó là thứ rõ ràng đang ép buộc hắn sống tiếp. Nói cách khác—Seo Ho-yoon đang nhận được một tình cảm cực kỳ dai dẳng và ám ảnh.Tất nhiên, chẳng bình thường gì.‘Mình đã từng được ai ám ảnh đến mức đó chưa nhỉ?’Hình như chưa.Vậy nên Min Ji-hun lại càng khó có thể nhìn anh ta một cách thiện cảm.‘Nếu được yêu đến mức đó, dù không thể đáp lại, ít nhất cũng nên sống nghiêm túc hơn chứ.’Min Ji-hun không thể che giấu được cảm xúc đang sục sôi trong bụng. Cậu cứ nhìn anh ta trân trân, và rồi Seo Ho-yoon đang khoanh tay bất ngờ xoay người.“……?”Gì vậy?Anh ta bước lại gần các nhân viên đang vật lộn với thiết bị ánh sáng nặng nề mà không nói lời nào, rồi lặng lẽ giúp một tay. Dù quản lý cố ngăn cản và hỏi anh đang làm gì, anh ta cũng mặc kệ.Với khuôn mặt không chút biểu cảm, Seo Ho-yoon lặng lẽ đi khắp phim trường, chỉ khi đạo diễn gọi thì mới quay lại vị trí trước máy quay.“—Vậy lý do anh bới móc vụ này là gì? Cũng chẳng được lợi gì, mà chỉ bị cấp trên ghét bỏ thôi.” (đang diễn)Bạn diễn đang diễn rất nhập tâm, còn Seo Ho-yoon thì trước và sau khi bật máy quay chẳng có gì khác biệt.“Nếu dừng ở đây thì sẽ tốt hơn.” (đang diễn)Ánh mắt, biểu cảm, cử chỉ—đều không đạt chuẩn theo đánh giá của Min Ji-hun.‘Đúng như mình nghĩ… chỉ đang phí thời gian thôi.’Cậu không có thời gian hay lòng dạ để dành cho những kẻ không có tài năng hay nỗ lực gì.[Anh ta cảm thấy một cảm giác kỳ lạ. Những mảnh ký ức về một người bạn đã mất cứ lởn vởn nhưng không rõ ràng, khiến anh ta đau khổ.]Trong thể loại phim bí ẩn thế này, nên tuyển người có diễn xuất tốt hơn—cậu đang nghĩ vậy thì…“—Tôi không thể dừng lại.”Một giọng nói đầy rung cảm, khác hoàn toàn lúc nãy, khiến Min Ji-hun ngẩng đầu.Khuôn mặt tái nhợt của Seo Ho-yoon với đôi môi khẽ mấp máy hiện rõ trên màn hình.“……Tôi đang tìm.”Tách.Đèn chiếu bật sáng, Min Ji-hun chợt thấy cảm giác quen thuộc.Thế giới xung quanh chìm trong bóng tối, chỉ có ánh đèn sân khấu dành riêng cho mình bật lên—cảm giác đó.Cậu khàn giọng thốt lên:“…Tôi cảm giác như đã bỏ lỡ điều gì đó.”Khi bạn diễn ngập ngừng chớp mắt, Seo Ho-yoon lùi lại một bước như thể hoảng sợ.“Cảm giác buồn nôn, choáng váng một cách kỳ lạ. Như thể mình đã phạm một sai lầm lớn… Cảm giác không thể tiếp tục sống như thế này. Như thể mình đã quên mất điều gì đó.”“C-Chờ đã!”“Tôi… tôi không chắc liệu điều này có đúng không.”Mọi người nín thở nhìn anh ta. Seo Ho-yoon đưa tay lên, quệt mạnh qua mặt.“…Nhưng tôi sẽ tìm.”Ngay lúc đó, bóng đen tan ra, để lộ đôi mắt xanh lam rực cháy.“Phải tìm bằng được.”—Cut!Min Ji-hun chớp mắt.Hơn ba mươi nhân viên đoàn phim, tất cả đều đứng im như hóa đá, nhìn chằm chằm vào diễn viên tân binh.***Cuối cùng, Min Ji-hun hủy hết mọi lịch cá nhân và cứ quanh quẩn tại phim trường. Cậu nhìn chằm chằm vào kịch bản rồi xoa trán.“…Khrrr…”Khoảnh khắc vừa rồi, không phải là diễn xuất.Khi đối diện với anh ta, Min Ji-hun cảm thấy một sự đồng cảm mãnh liệt, hoặc có lẽ là một cảm giác thương xót sâu sắc hơn.Vì bản thân cậu cũng từng cảm thấy như thế.“…Khrrr…”Vì vậy, Min Ji-hun đứng dậy và đi tìm anh ta.Không khó để tìm thấy.Chỉ cần bước một bước và thấy cảm giác khó chịu dâng lên—thì chắc chắn anh ta ở hướng đó.Khi nhẹ nhàng mở cửa phòng chờ, cậu thấy ai đó đang úp mặt vào khăn và th* d*c. Dù có phần nhạt đi, nhưng đám bóng tối lại bắt đầu tụ về.Min Ji-hun nhẹ nhàng đóng cửa lại.Tách.“…Cậu có chút thời gian không?”Tân binh đó không trả lời.“…Cậu nghe tôi nói không?”“Vâng, Min Ji-hun-ssi.”“Ồ, biết tôi rồi à.”“Cùng đóng một bộ phim mà không biết thì đúng là ngốc thật.”Ngay sau đó, có vẻ anh ta bắt đầu bực mình nên hất mạnh chiếc khăn đi. Dù trong lòng vô cùng căng thẳng, nhưng nhờ vào kinh nghiệm diễn xuất đã tích lũy, cậu cố nặn ra một nụ cười nhẹ nhàng.“Sao lại làm diễn viên vậy?”“……”“Tôi vừa xem cậu diễn rồi. Thật lòng thì đoạn đầu dở tệ, nhưng về sau thì cũng khá ổn đấy. Đã có chuyện gì xảy ra—”“Tôi ấy.”Chưa kịp nói hết câu, Seo Hoyoon đã bật dậy, nhét đại đồ vào túi xách.“Hiện tại tôi hoàn toàn không có nhu cầu nhận mấy lời góp ý sáo rỗng hay đánh giá vớ vẩn gì hết.”“…Nhìn là biết mà.”“Nếu biết, vậy anh Min Ji-hun muốn làm gì với tôi đây?”“……”“Mỗi lần gặp tôi, gương mặt anh trông như thể phát ốm, chỉ mong chạy trốn khỏi đây càng nhanh càng tốt. Không đúng sao?”Mặc dù anh ta không làm gì cả, nhưng cái cách bị đối xử như một kẻ đáng sợ… Giọng anh pha lẫn khinh miệt và chán chường khiến Ji-hun nhận ra: đối phương đang cực kỳ nhạy cảm.“……Ừm.”Có vẻ thực sự có gì đó.Biết là nếu xen vào sẽ bị mắng là lo chuyện bao đồng, nhưng Ji-hun không thể rút lui.Thấy người đang hấp hối giữa đường mà không gọi nổi 119, thấy người say nằm giữa lòng đường mà có thể làm ngơ mà đi tiếp— cậu không phải kiểu người như vậy.‘Không phải thế.’Nên, hành động bắt chuyện với người đàn ông này— Ji-hun cảm thấy cũng giống như thế.“—Tôi giúp thử nhé?”Một lời đề nghị thiện chí.“Nhìn cậu như kiểu chính mình cũng không biết vì sao lại thành ra thế này.”Nhìn qua là thấy: làm diễn viên chẳng hợp, chẳng tha thiết, càng không khẩn thiết. Như thể ép một vai diễn vào một cái xác di động— đầy gượng gạo.‘Biết đâu, thật ra anh ta cũng muốn biết thì sao.’Muốn biết mình đang tuyệt vọng tìm kiếm thứ gì.Vừa khẽ nghịch vòng tay, Ji-hun cố gắng giữ bình tĩnh để đề nghị:“Trên người cậu đang có thứ gì đó giống như một khối đen kỳ lạ… Tôi có thể thử gỡ nó ra.”“……”“…Dù có thể sẽ hơi đau.”Im lặng kéo dài, rồi đối phương phá lên cười nhạt.“Đùa gì đấy, đúng là thằng này tin vào mấy thứ tào lao thật.”…Không phải đâu nhé?Dù trong lòng phản bác, Ji-hun vẫn cười gượng để che đi sự ngượng ngùng. Seo Hoyoon thở hắt ra một tiếng ngắn.“Được thôi. Nhưng mà này, nếu làm hết rồi… mà hóa ra là phí thời gian của tôi.”Khoảnh khắc ấy, giữa đám khối đen u ám, ánh mắt sắc lạnh như ánh dao lóe lên trong đôi mắt cong cong tưởng chừng đang cười.“Anh cứ liệu hồn đấy.”…Đáng sợ thật.Thật sự đáng sợ đến mức chết người. Không hiểu kiểu người như thế này mà ai lại có thể yêu thương nổi.“…Tôi làm nhanh thôi.”Ji-hun thổi nhẹ vào tóc mái rồi lắc lắc chiếc vòng tay.“Thở ra chậm thôi.”Chỉ khi đó, gương mặt đối phương mới hiện ra rõ ràng.Khi làn mây mờ đen tối bám trên người anh ta tan dần, ánh mắt sắc lạnh, đôi môi mím chặt và làn da trắng bệch như không còn sức sống mới lộ rõ.Đời anh ta đã sống thế nào để mang gương mặt ấy mà đi đến tận đây? Với một cảm giác vô vị, Ji-hun nhẹ nhàng tiến lại gần.“Đừng sợ….”Chỉ cần gỡ mây mù kia ra một chút thôi, chắc sẽ không gây tổn hại gì lớn—.“……Khụ.”—Piiiiiiiiiiiiii————!Ngay khoảnh khắc ấy, Ji-hun gục xuống vì cơn ù tai đột ngột. Cậu chớp mắt liên tục, cúi nhìn tay mình.Máu đỏ.Miệng đầy vị tanh, máu từ mũi túa ra rơi lộp bộp lên lòng bàn tay.—Piiiiiiiiiiiiii————!Ngước mắt lên, người đàn ông đã biến mất. Không gian bắt đầu gập lại từng mảng. Như một bức tranh ấn tượng bị bóp méo, khung cảnh từ từ sụp đổ.“……Hả?”Chỉ còn lại một màn hình phát sáng màu xanh.Ngay sau đó, một giọng nói lạ vang lên.[—Ah, mẹ kiếp.] (:)))) shop đoán là em trai thỏ đen)Trước mắt rung lắc dữ dội,ánh sáng dần lụi tắt,ý thức bắt đầu chìm xuống.Giữa hỗn loạn đó, âm thanh vang lên—[Reset lại.]Cạch....“———Hộc!”Ji-hun choàng tỉnh, mồ hôi lạnh ướt đẫm toàn thân.Khung cảnh quen thuộc hiện ra trước mắt, ánh nắng rực rỡ chiếu lên phòng ngủ của cậu.“Hộc… hộc……”Ji-hun vội với lấy điện thoại, mở trình tìm kiếm và nhập tên một cách cuống cuồng như bị thôi miên.Seo Hoyoon.Thông tin hiện lên dày đặc. The Dawn, idol, trực thuộc WH… Lướt xuống màn hình, Ji-hun trượt người dựa vào đầu giường.‘Chỉ là mơ sao?’Không, không phải.Giọng nói của người đàn ông đó, lần đầu gặp vào tối qua….“Biết chứ, đương nhiên.”Cái giọng đã chửi thề không ngớt ấy….[—Reset lại.]“Anh là Min Ji-hun mà, đúng không?”Chúng chồng lên nhau, tràn ngập trong đầu cậu.Và ngay lúc đó, như có phong ấn bị phá vỡ, những câu chuyện mà Seo Hoyoon từng kể bắt đầu khớp lại như những mảnh ghép trong trò chơi xếp hình.Một trò chơi xoay quanh các idol.Ngay trước khi trò chơi ấy bắt đầu, đã tồn tại những mảnh vụn của một thế giới bị loại bỏ—“……Trời đất.”Khoảnh khắc nhận thức ấy ập đến như một cú giáng mạnh vào đầu.“Tiêu thật rồi……”Người đàn ông ấy từng là một diễn viên.Trong thế giới đã bị loại bỏ đó, anh đã—.“……Mình giết anh ta rồi.”----reset rất nhiều lần rồi và Thỏ đen cũng làm nhiều nghề và Ji-hun thấy kiếp diễn viên của thỏ đen, kiếp đầu là PD và kiếp cuối cùng là Idol thỏ luciffer.
“……Vâng ạ?”
Chỉ có thể bật ra một câu hỏi ngu ngốc.
Min Ji-hun nhíu mày trước một kiểu người mà cậu chưa từng gặp trong đời. Rõ ràng người đáng bị nghi ngờ là đối phương, vậy mà Seo Ho-yoon lại đối xử với cậu như thể cậu là kẻ bán hàng rong.
“Tôi là diễn viên cùng công ty mà. Chúng ta sẽ cùng xuất hiện trong bộ phim—”
Nhưng cậu không thể giải thích đến hết câu.
Chỉ với hành động dụi tắt điếu thuốc của một diễn viên tân binh, cậu đã hoảng sợ và cứng đờ người. Trong khi Min Ji-hun đứng im như tượng, Seo Ho-yoon liếc cậu từ đầu đến chân.
“Này anh.”
Nguy hiểm.
“Tôi có hỏi anh à?”
…Rồi hắn lạnh lùng buông một câu như thế và biến mất.
Giữa con hẻm phảng phất mùi khói thuốc, Min Ji-hun há miệng nhìn về hướng mà người kia đã đi mất.
“…Tính cách gì kỳ vậy?”
****
Seo Ho-yoon.
Theo thông tin đã tìm hiểu, anh ta đúng thật là một diễn viên xuất hiện như sao băng, cứ như rơi từ trên trời xuống.
“Thật sự nghiêm trọng.”
Nhưng khi xem video thì diễn xuất tệ đến mức không tả nổi.
Kỳ lạ là, khi gặp trực tiếp thì cảm giác như đang đối diện với một thực thể từng sống rất lâu, già dặn hơn cả bản thân, trong khi trên màn ảnh thì chỉ thấy như một người trẻ tuổi—quá rùng rợn.
Chắc chắn nếu lại gần thì sẽ có chuyện lớn.
“Wow~, hôm nay đâu phải lịch quay của Min Ji-hun mà anh cũng đến à?”
“…Ha ha ha.”
Dù vậy, mọi chuyện không theo ý cậu muốn.
Min Ji-hun đã đến phim trường dù hôm đó không có lịch quay, lảng vảng sau tổ ánh sáng.
“À, Seo Ho-yoon là hậu bối cùng công ty với anh đúng không? Nhưng nghe nói tiếng xấu lắm đấy. Thái độ thì hời hợt, hay phớt lờ người khác nữa.”
“Vậy sao?”
“Vâng, mặt cứ lạnh tanh… Nhìn mà thấy ngượng giùm luôn ấy.”
Anh ta chẳng buồn đọc kịch bản, chẳng tập trung vào việc quay phim, thái độ thì chẳng có chút thân thiện nào, lúc nào cũng mang khuôn mặt nhạy cảm, căng thẳng khiến người khác khó chịu.
‘Chà…, kiểu gì cũng không trụ được lâu đâu.’
Như một cái bóng đèn cũ kỹ chỉ còn tí điện, chập chờn sắp tắt.
Min Ji-hun mân mê ngón tay.
‘Thật phí phạm.’
Và cũng thật chướng mắt.
‘Nếu còn đủ sức điều khiển cái xác đó, thì hẳn phải có thứ gì đó đang bám víu rất mãnh liệt.’
Trải qua cuộc sống bão táp, bản năng của Min Ji-hun như giác quan của một con ma, nhanh chóng nắm bắt tình hình.
Thứ đen ngòm như khối bóng tối đang bám lấy tân binh đó là thứ rõ ràng đang ép buộc hắn sống tiếp. Nói cách khác—Seo Ho-yoon đang nhận được một tình cảm cực kỳ dai dẳng và ám ảnh.
Tất nhiên, chẳng bình thường gì.
‘Mình đã từng được ai ám ảnh đến mức đó chưa nhỉ?’
Hình như chưa.
Vậy nên Min Ji-hun lại càng khó có thể nhìn anh ta một cách thiện cảm.
‘Nếu được yêu đến mức đó, dù không thể đáp lại, ít nhất cũng nên sống nghiêm túc hơn chứ.’
Min Ji-hun không thể che giấu được cảm xúc đang sục sôi trong bụng. Cậu cứ nhìn anh ta trân trân, và rồi Seo Ho-yoon đang khoanh tay bất ngờ xoay người.
“……?”
Gì vậy?
Anh ta bước lại gần các nhân viên đang vật lộn với thiết bị ánh sáng nặng nề mà không nói lời nào, rồi lặng lẽ giúp một tay. Dù quản lý cố ngăn cản và hỏi anh đang làm gì, anh ta cũng mặc kệ.
Với khuôn mặt không chút biểu cảm, Seo Ho-yoon lặng lẽ đi khắp phim trường, chỉ khi đạo diễn gọi thì mới quay lại vị trí trước máy quay.
“—Vậy lý do anh bới móc vụ này là gì? Cũng chẳng được lợi gì, mà chỉ bị cấp trên ghét bỏ thôi.” (đang diễn)
Bạn diễn đang diễn rất nhập tâm, còn Seo Ho-yoon thì trước và sau khi bật máy quay chẳng có gì khác biệt.
“Nếu dừng ở đây thì sẽ tốt hơn.” (đang diễn)
Ánh mắt, biểu cảm, cử chỉ—đều không đạt chuẩn theo đánh giá của Min Ji-hun.
‘Đúng như mình nghĩ… chỉ đang phí thời gian thôi.’
Cậu không có thời gian hay lòng dạ để dành cho những kẻ không có tài năng hay nỗ lực gì.
[Anh ta cảm thấy một cảm giác kỳ lạ. Những mảnh ký ức về một người bạn đã mất cứ lởn vởn nhưng không rõ ràng, khiến anh ta đau khổ.]
Trong thể loại phim bí ẩn thế này, nên tuyển người có diễn xuất tốt hơn—cậu đang nghĩ vậy thì…
“—Tôi không thể dừng lại.”
Một giọng nói đầy rung cảm, khác hoàn toàn lúc nãy, khiến Min Ji-hun ngẩng đầu.
Khuôn mặt tái nhợt của Seo Ho-yoon với đôi môi khẽ mấp máy hiện rõ trên màn hình.
“……Tôi đang tìm.”
Tách.
Đèn chiếu bật sáng, Min Ji-hun chợt thấy cảm giác quen thuộc.
Thế giới xung quanh chìm trong bóng tối, chỉ có ánh đèn sân khấu dành riêng cho mình bật lên—cảm giác đó.
Cậu khàn giọng thốt lên:
“…Tôi cảm giác như đã bỏ lỡ điều gì đó.”
Khi bạn diễn ngập ngừng chớp mắt, Seo Ho-yoon lùi lại một bước như thể hoảng sợ.
“Cảm giác buồn nôn, choáng váng một cách kỳ lạ. Như thể mình đã phạm một sai lầm lớn… Cảm giác không thể tiếp tục sống như thế này. Như thể mình đã quên mất điều gì đó.”
“C-Chờ đã!”
“Tôi… tôi không chắc liệu điều này có đúng không.”
Mọi người nín thở nhìn anh ta. Seo Ho-yoon đưa tay lên, quệt mạnh qua mặt.
“…Nhưng tôi sẽ tìm.”
Ngay lúc đó, bóng đen tan ra, để lộ đôi mắt xanh lam rực cháy.
“Phải tìm bằng được.”
—Cut!
Min Ji-hun chớp mắt.
Hơn ba mươi nhân viên đoàn phim, tất cả đều đứng im như hóa đá, nhìn chằm chằm vào diễn viên tân binh.
***
Cuối cùng, Min Ji-hun hủy hết mọi lịch cá nhân và cứ quanh quẩn tại phim trường. Cậu nhìn chằm chằm vào kịch bản rồi xoa trán.
“…Khrrr…”
Khoảnh khắc vừa rồi, không phải là diễn xuất.
Khi đối diện với anh ta, Min Ji-hun cảm thấy một sự đồng cảm mãnh liệt, hoặc có lẽ là một cảm giác thương xót sâu sắc hơn.
Vì bản thân cậu cũng từng cảm thấy như thế.
“…Khrrr…”
Vì vậy, Min Ji-hun đứng dậy và đi tìm anh ta.
Không khó để tìm thấy.
Chỉ cần bước một bước và thấy cảm giác khó chịu dâng lên—thì chắc chắn anh ta ở hướng đó.
Khi nhẹ nhàng mở cửa phòng chờ, cậu thấy ai đó đang úp mặt vào khăn và th* d*c. Dù có phần nhạt đi, nhưng đám bóng tối lại bắt đầu tụ về.
Min Ji-hun nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Tách.
“…Cậu có chút thời gian không?”
Tân binh đó không trả lời.
“…Cậu nghe tôi nói không?”
“Vâng, Min Ji-hun-ssi.”
“Ồ, biết tôi rồi à.”
“Cùng đóng một bộ phim mà không biết thì đúng là ngốc thật.”
Ngay sau đó, có vẻ anh ta bắt đầu bực mình nên hất mạnh chiếc khăn đi. Dù trong lòng vô cùng căng thẳng, nhưng nhờ vào kinh nghiệm diễn xuất đã tích lũy, cậu cố nặn ra một nụ cười nhẹ nhàng.
“Sao lại làm diễn viên vậy?”
“……”
“Tôi vừa xem cậu diễn rồi. Thật lòng thì đoạn đầu dở tệ, nhưng về sau thì cũng khá ổn đấy. Đã có chuyện gì xảy ra—”
“Tôi ấy.”
Chưa kịp nói hết câu, Seo Hoyoon đã bật dậy, nhét đại đồ vào túi xách.
“Hiện tại tôi hoàn toàn không có nhu cầu nhận mấy lời góp ý sáo rỗng hay đánh giá vớ vẩn gì hết.”
“…Nhìn là biết mà.”
“Nếu biết, vậy anh Min Ji-hun muốn làm gì với tôi đây?”
“……”
“Mỗi lần gặp tôi, gương mặt anh trông như thể phát ốm, chỉ mong chạy trốn khỏi đây càng nhanh càng tốt. Không đúng sao?”
Mặc dù anh ta không làm gì cả, nhưng cái cách bị đối xử như một kẻ đáng sợ… Giọng anh pha lẫn khinh miệt và chán chường khiến Ji-hun nhận ra: đối phương đang cực kỳ nhạy cảm.
“……Ừm.”
Có vẻ thực sự có gì đó.
Biết là nếu xen vào sẽ bị mắng là lo chuyện bao đồng, nhưng Ji-hun không thể rút lui.
Thấy người đang hấp hối giữa đường mà không gọi nổi 119, thấy người say nằm giữa lòng đường mà có thể làm ngơ mà đi tiếp— cậu không phải kiểu người như vậy.
‘Không phải thế.’
Nên, hành động bắt chuyện với người đàn ông này— Ji-hun cảm thấy cũng giống như thế.
“—Tôi giúp thử nhé?”
Một lời đề nghị thiện chí.
“Nhìn cậu như kiểu chính mình cũng không biết vì sao lại thành ra thế này.”
Nhìn qua là thấy: làm diễn viên chẳng hợp, chẳng tha thiết, càng không khẩn thiết. Như thể ép một vai diễn vào một cái xác di động— đầy gượng gạo.
‘Biết đâu, thật ra anh ta cũng muốn biết thì sao.’
Muốn biết mình đang tuyệt vọng tìm kiếm thứ gì.
Vừa khẽ nghịch vòng tay, Ji-hun cố gắng giữ bình tĩnh để đề nghị:
“Trên người cậu đang có thứ gì đó giống như một khối đen kỳ lạ… Tôi có thể thử gỡ nó ra.”
“……”
“…Dù có thể sẽ hơi đau.”
Im lặng kéo dài, rồi đối phương phá lên cười nhạt.
“Đùa gì đấy, đúng là thằng này tin vào mấy thứ tào lao thật.”
…Không phải đâu nhé?
Dù trong lòng phản bác, Ji-hun vẫn cười gượng để che đi sự ngượng ngùng. Seo Hoyoon thở hắt ra một tiếng ngắn.
“Được thôi. Nhưng mà này, nếu làm hết rồi… mà hóa ra là phí thời gian của tôi.”
Khoảnh khắc ấy, giữa đám khối đen u ám, ánh mắt sắc lạnh như ánh dao lóe lên trong đôi mắt cong cong tưởng chừng đang cười.
“Anh cứ liệu hồn đấy.”
…Đáng sợ thật.
Thật sự đáng sợ đến mức chết người. Không hiểu kiểu người như thế này mà ai lại có thể yêu thương nổi.
“…Tôi làm nhanh thôi.”
Ji-hun thổi nhẹ vào tóc mái rồi lắc lắc chiếc vòng tay.
“Thở ra chậm thôi.”
Chỉ khi đó, gương mặt đối phương mới hiện ra rõ ràng.
Khi làn mây mờ đen tối bám trên người anh ta tan dần, ánh mắt sắc lạnh, đôi môi mím chặt và làn da trắng bệch như không còn sức sống mới lộ rõ.
Đời anh ta đã sống thế nào để mang gương mặt ấy mà đi đến tận đây? Với một cảm giác vô vị, Ji-hun nhẹ nhàng tiến lại gần.
“Đừng sợ….”
Chỉ cần gỡ mây mù kia ra một chút thôi, chắc sẽ không gây tổn hại gì lớn—.
“……Khụ.”
—Piiiiiiiiiiiiii————!
Ngay khoảnh khắc ấy, Ji-hun gục xuống vì cơn ù tai đột ngột. Cậu chớp mắt liên tục, cúi nhìn tay mình.
Máu đỏ.
Miệng đầy vị tanh, máu từ mũi túa ra rơi lộp bộp lên lòng bàn tay.
—Piiiiiiiiiiiiii————!
Ngước mắt lên, người đàn ông đã biến mất. Không gian bắt đầu gập lại từng mảng. Như một bức tranh ấn tượng bị bóp méo, khung cảnh từ từ sụp đổ.
“……Hả?”
Chỉ còn lại một màn hình phát sáng màu xanh.
Ngay sau đó, một giọng nói lạ vang lên.
[—Ah, mẹ kiếp.] (:)))) shop đoán là em trai thỏ đen)
Trước mắt rung lắc dữ dội,
ánh sáng dần lụi tắt,
ý thức bắt đầu chìm xuống.
Giữa hỗn loạn đó, âm thanh vang lên—
[Reset lại.]
Cạch.
.
.
.
“———Hộc!”
Ji-hun choàng tỉnh, mồ hôi lạnh ướt đẫm toàn thân.
Khung cảnh quen thuộc hiện ra trước mắt, ánh nắng rực rỡ chiếu lên phòng ngủ của cậu.
“Hộc… hộc……”
Ji-hun vội với lấy điện thoại, mở trình tìm kiếm và nhập tên một cách cuống cuồng như bị thôi miên.
Seo Hoyoon.
Thông tin hiện lên dày đặc. The Dawn, idol, trực thuộc WH… Lướt xuống màn hình, Ji-hun trượt người dựa vào đầu giường.
‘Chỉ là mơ sao?’
Không, không phải.
Giọng nói của người đàn ông đó, lần đầu gặp vào tối qua….
“Biết chứ, đương nhiên.”
Cái giọng đã chửi thề không ngớt ấy….
[—Reset lại.]
“Anh là Min Ji-hun mà, đúng không?”
Chúng chồng lên nhau, tràn ngập trong đầu cậu.
Và ngay lúc đó, như có phong ấn bị phá vỡ, những câu chuyện mà Seo Hoyoon từng kể bắt đầu khớp lại như những mảnh ghép trong trò chơi xếp hình.
Một trò chơi xoay quanh các idol.
Ngay trước khi trò chơi ấy bắt đầu, đã tồn tại những mảnh vụn của một thế giới bị loại bỏ—
“……Trời đất.”
Khoảnh khắc nhận thức ấy ập đến như một cú giáng mạnh vào đầu.
“Tiêu thật rồi……”
Người đàn ông ấy từng là một diễn viên.
Trong thế giới đã bị loại bỏ đó, anh đã—.
“……Mình giết anh ta rồi.”
----
reset rất nhiều lần rồi và Thỏ đen cũng làm nhiều nghề và Ji-hun thấy kiếp diễn viên của thỏ đen, kiếp đầu là PD và kiếp cuối cùng là Idol thỏ luciffer.
PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một IdolTác giả: Khuyết DanhTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Trọng SinhPD: là đạo diễn, trong trường hợp này là đạo diễn cho chương trình tv, ví dụ dễ hiểu chương trình ‘Kể truyện đêm khuya cùng Brown’ PD có thể chỉ định khách mời mình thích, cắt mấy cảnh cãi nhau của tên MC với bạn thân MC đi. Nếu muốn có thể edit cảnh cãi nhau này thành cảnh đang cố níu kéo nhau. ======= “PD có còn là người không vậy?” Tôi chỉ thờ ơ. Mặc dù trước mắt là một idol đang khóc nức nở. “Cái gì?” “Nếu PD còn có lương tâm thì tuyệt đối không thể chỉnh sửa như vậy được!” Tôi nhìn cô ấy, người đang gào lên với vẻ tức giận. Một chương trình thi đấu dành cho những thực tập sinh không thể debut thành idol dù đã luyện tập lâu dài, xếp hạng thứ 4, không tồi chút nào. Quan trọng nhất là tất cả thành tích đó đều là do tôi tạo ra. Cụ thể là, qua chỉnh sửa. Tôi, một PD 33 tuổi, tài năng thiên bẩm trong chỉnh sửa, được mệnh danh là "quái vật" trong nghề. Đó là danh xưng theo tôi suốt thời gian qua. Và tôi rất thích điều đó. Ít nhất là về mặt tiền bạc. “Cô xếp thứ 4 rồi… “……Vâng ạ?”Chỉ có thể bật ra một câu hỏi ngu ngốc.Min Ji-hun nhíu mày trước một kiểu người mà cậu chưa từng gặp trong đời. Rõ ràng người đáng bị nghi ngờ là đối phương, vậy mà Seo Ho-yoon lại đối xử với cậu như thể cậu là kẻ bán hàng rong.“Tôi là diễn viên cùng công ty mà. Chúng ta sẽ cùng xuất hiện trong bộ phim—”Nhưng cậu không thể giải thích đến hết câu.Chỉ với hành động dụi tắt điếu thuốc của một diễn viên tân binh, cậu đã hoảng sợ và cứng đờ người. Trong khi Min Ji-hun đứng im như tượng, Seo Ho-yoon liếc cậu từ đầu đến chân.“Này anh.”Nguy hiểm.“Tôi có hỏi anh à?”…Rồi hắn lạnh lùng buông một câu như thế và biến mất.Giữa con hẻm phảng phất mùi khói thuốc, Min Ji-hun há miệng nhìn về hướng mà người kia đã đi mất.“…Tính cách gì kỳ vậy?”****Seo Ho-yoon.Theo thông tin đã tìm hiểu, anh ta đúng thật là một diễn viên xuất hiện như sao băng, cứ như rơi từ trên trời xuống.“Thật sự nghiêm trọng.”Nhưng khi xem video thì diễn xuất tệ đến mức không tả nổi.Kỳ lạ là, khi gặp trực tiếp thì cảm giác như đang đối diện với một thực thể từng sống rất lâu, già dặn hơn cả bản thân, trong khi trên màn ảnh thì chỉ thấy như một người trẻ tuổi—quá rùng rợn.Chắc chắn nếu lại gần thì sẽ có chuyện lớn.“Wow~, hôm nay đâu phải lịch quay của Min Ji-hun mà anh cũng đến à?”“…Ha ha ha.”Dù vậy, mọi chuyện không theo ý cậu muốn.Min Ji-hun đã đến phim trường dù hôm đó không có lịch quay, lảng vảng sau tổ ánh sáng.“À, Seo Ho-yoon là hậu bối cùng công ty với anh đúng không? Nhưng nghe nói tiếng xấu lắm đấy. Thái độ thì hời hợt, hay phớt lờ người khác nữa.”“Vậy sao?”“Vâng, mặt cứ lạnh tanh… Nhìn mà thấy ngượng giùm luôn ấy.”Anh ta chẳng buồn đọc kịch bản, chẳng tập trung vào việc quay phim, thái độ thì chẳng có chút thân thiện nào, lúc nào cũng mang khuôn mặt nhạy cảm, căng thẳng khiến người khác khó chịu.‘Chà…, kiểu gì cũng không trụ được lâu đâu.’Như một cái bóng đèn cũ kỹ chỉ còn tí điện, chập chờn sắp tắt.Min Ji-hun mân mê ngón tay.‘Thật phí phạm.’Và cũng thật chướng mắt.‘Nếu còn đủ sức điều khiển cái xác đó, thì hẳn phải có thứ gì đó đang bám víu rất mãnh liệt.’Trải qua cuộc sống bão táp, bản năng của Min Ji-hun như giác quan của một con ma, nhanh chóng nắm bắt tình hình.Thứ đen ngòm như khối bóng tối đang bám lấy tân binh đó là thứ rõ ràng đang ép buộc hắn sống tiếp. Nói cách khác—Seo Ho-yoon đang nhận được một tình cảm cực kỳ dai dẳng và ám ảnh.Tất nhiên, chẳng bình thường gì.‘Mình đã từng được ai ám ảnh đến mức đó chưa nhỉ?’Hình như chưa.Vậy nên Min Ji-hun lại càng khó có thể nhìn anh ta một cách thiện cảm.‘Nếu được yêu đến mức đó, dù không thể đáp lại, ít nhất cũng nên sống nghiêm túc hơn chứ.’Min Ji-hun không thể che giấu được cảm xúc đang sục sôi trong bụng. Cậu cứ nhìn anh ta trân trân, và rồi Seo Ho-yoon đang khoanh tay bất ngờ xoay người.“……?”Gì vậy?Anh ta bước lại gần các nhân viên đang vật lộn với thiết bị ánh sáng nặng nề mà không nói lời nào, rồi lặng lẽ giúp một tay. Dù quản lý cố ngăn cản và hỏi anh đang làm gì, anh ta cũng mặc kệ.Với khuôn mặt không chút biểu cảm, Seo Ho-yoon lặng lẽ đi khắp phim trường, chỉ khi đạo diễn gọi thì mới quay lại vị trí trước máy quay.“—Vậy lý do anh bới móc vụ này là gì? Cũng chẳng được lợi gì, mà chỉ bị cấp trên ghét bỏ thôi.” (đang diễn)Bạn diễn đang diễn rất nhập tâm, còn Seo Ho-yoon thì trước và sau khi bật máy quay chẳng có gì khác biệt.“Nếu dừng ở đây thì sẽ tốt hơn.” (đang diễn)Ánh mắt, biểu cảm, cử chỉ—đều không đạt chuẩn theo đánh giá của Min Ji-hun.‘Đúng như mình nghĩ… chỉ đang phí thời gian thôi.’Cậu không có thời gian hay lòng dạ để dành cho những kẻ không có tài năng hay nỗ lực gì.[Anh ta cảm thấy một cảm giác kỳ lạ. Những mảnh ký ức về một người bạn đã mất cứ lởn vởn nhưng không rõ ràng, khiến anh ta đau khổ.]Trong thể loại phim bí ẩn thế này, nên tuyển người có diễn xuất tốt hơn—cậu đang nghĩ vậy thì…“—Tôi không thể dừng lại.”Một giọng nói đầy rung cảm, khác hoàn toàn lúc nãy, khiến Min Ji-hun ngẩng đầu.Khuôn mặt tái nhợt của Seo Ho-yoon với đôi môi khẽ mấp máy hiện rõ trên màn hình.“……Tôi đang tìm.”Tách.Đèn chiếu bật sáng, Min Ji-hun chợt thấy cảm giác quen thuộc.Thế giới xung quanh chìm trong bóng tối, chỉ có ánh đèn sân khấu dành riêng cho mình bật lên—cảm giác đó.Cậu khàn giọng thốt lên:“…Tôi cảm giác như đã bỏ lỡ điều gì đó.”Khi bạn diễn ngập ngừng chớp mắt, Seo Ho-yoon lùi lại một bước như thể hoảng sợ.“Cảm giác buồn nôn, choáng váng một cách kỳ lạ. Như thể mình đã phạm một sai lầm lớn… Cảm giác không thể tiếp tục sống như thế này. Như thể mình đã quên mất điều gì đó.”“C-Chờ đã!”“Tôi… tôi không chắc liệu điều này có đúng không.”Mọi người nín thở nhìn anh ta. Seo Ho-yoon đưa tay lên, quệt mạnh qua mặt.“…Nhưng tôi sẽ tìm.”Ngay lúc đó, bóng đen tan ra, để lộ đôi mắt xanh lam rực cháy.“Phải tìm bằng được.”—Cut!Min Ji-hun chớp mắt.Hơn ba mươi nhân viên đoàn phim, tất cả đều đứng im như hóa đá, nhìn chằm chằm vào diễn viên tân binh.***Cuối cùng, Min Ji-hun hủy hết mọi lịch cá nhân và cứ quanh quẩn tại phim trường. Cậu nhìn chằm chằm vào kịch bản rồi xoa trán.“…Khrrr…”Khoảnh khắc vừa rồi, không phải là diễn xuất.Khi đối diện với anh ta, Min Ji-hun cảm thấy một sự đồng cảm mãnh liệt, hoặc có lẽ là một cảm giác thương xót sâu sắc hơn.Vì bản thân cậu cũng từng cảm thấy như thế.“…Khrrr…”Vì vậy, Min Ji-hun đứng dậy và đi tìm anh ta.Không khó để tìm thấy.Chỉ cần bước một bước và thấy cảm giác khó chịu dâng lên—thì chắc chắn anh ta ở hướng đó.Khi nhẹ nhàng mở cửa phòng chờ, cậu thấy ai đó đang úp mặt vào khăn và th* d*c. Dù có phần nhạt đi, nhưng đám bóng tối lại bắt đầu tụ về.Min Ji-hun nhẹ nhàng đóng cửa lại.Tách.“…Cậu có chút thời gian không?”Tân binh đó không trả lời.“…Cậu nghe tôi nói không?”“Vâng, Min Ji-hun-ssi.”“Ồ, biết tôi rồi à.”“Cùng đóng một bộ phim mà không biết thì đúng là ngốc thật.”Ngay sau đó, có vẻ anh ta bắt đầu bực mình nên hất mạnh chiếc khăn đi. Dù trong lòng vô cùng căng thẳng, nhưng nhờ vào kinh nghiệm diễn xuất đã tích lũy, cậu cố nặn ra một nụ cười nhẹ nhàng.“Sao lại làm diễn viên vậy?”“……”“Tôi vừa xem cậu diễn rồi. Thật lòng thì đoạn đầu dở tệ, nhưng về sau thì cũng khá ổn đấy. Đã có chuyện gì xảy ra—”“Tôi ấy.”Chưa kịp nói hết câu, Seo Hoyoon đã bật dậy, nhét đại đồ vào túi xách.“Hiện tại tôi hoàn toàn không có nhu cầu nhận mấy lời góp ý sáo rỗng hay đánh giá vớ vẩn gì hết.”“…Nhìn là biết mà.”“Nếu biết, vậy anh Min Ji-hun muốn làm gì với tôi đây?”“……”“Mỗi lần gặp tôi, gương mặt anh trông như thể phát ốm, chỉ mong chạy trốn khỏi đây càng nhanh càng tốt. Không đúng sao?”Mặc dù anh ta không làm gì cả, nhưng cái cách bị đối xử như một kẻ đáng sợ… Giọng anh pha lẫn khinh miệt và chán chường khiến Ji-hun nhận ra: đối phương đang cực kỳ nhạy cảm.“……Ừm.”Có vẻ thực sự có gì đó.Biết là nếu xen vào sẽ bị mắng là lo chuyện bao đồng, nhưng Ji-hun không thể rút lui.Thấy người đang hấp hối giữa đường mà không gọi nổi 119, thấy người say nằm giữa lòng đường mà có thể làm ngơ mà đi tiếp— cậu không phải kiểu người như vậy.‘Không phải thế.’Nên, hành động bắt chuyện với người đàn ông này— Ji-hun cảm thấy cũng giống như thế.“—Tôi giúp thử nhé?”Một lời đề nghị thiện chí.“Nhìn cậu như kiểu chính mình cũng không biết vì sao lại thành ra thế này.”Nhìn qua là thấy: làm diễn viên chẳng hợp, chẳng tha thiết, càng không khẩn thiết. Như thể ép một vai diễn vào một cái xác di động— đầy gượng gạo.‘Biết đâu, thật ra anh ta cũng muốn biết thì sao.’Muốn biết mình đang tuyệt vọng tìm kiếm thứ gì.Vừa khẽ nghịch vòng tay, Ji-hun cố gắng giữ bình tĩnh để đề nghị:“Trên người cậu đang có thứ gì đó giống như một khối đen kỳ lạ… Tôi có thể thử gỡ nó ra.”“……”“…Dù có thể sẽ hơi đau.”Im lặng kéo dài, rồi đối phương phá lên cười nhạt.“Đùa gì đấy, đúng là thằng này tin vào mấy thứ tào lao thật.”…Không phải đâu nhé?Dù trong lòng phản bác, Ji-hun vẫn cười gượng để che đi sự ngượng ngùng. Seo Hoyoon thở hắt ra một tiếng ngắn.“Được thôi. Nhưng mà này, nếu làm hết rồi… mà hóa ra là phí thời gian của tôi.”Khoảnh khắc ấy, giữa đám khối đen u ám, ánh mắt sắc lạnh như ánh dao lóe lên trong đôi mắt cong cong tưởng chừng đang cười.“Anh cứ liệu hồn đấy.”…Đáng sợ thật.Thật sự đáng sợ đến mức chết người. Không hiểu kiểu người như thế này mà ai lại có thể yêu thương nổi.“…Tôi làm nhanh thôi.”Ji-hun thổi nhẹ vào tóc mái rồi lắc lắc chiếc vòng tay.“Thở ra chậm thôi.”Chỉ khi đó, gương mặt đối phương mới hiện ra rõ ràng.Khi làn mây mờ đen tối bám trên người anh ta tan dần, ánh mắt sắc lạnh, đôi môi mím chặt và làn da trắng bệch như không còn sức sống mới lộ rõ.Đời anh ta đã sống thế nào để mang gương mặt ấy mà đi đến tận đây? Với một cảm giác vô vị, Ji-hun nhẹ nhàng tiến lại gần.“Đừng sợ….”Chỉ cần gỡ mây mù kia ra một chút thôi, chắc sẽ không gây tổn hại gì lớn—.“……Khụ.”—Piiiiiiiiiiiiii————!Ngay khoảnh khắc ấy, Ji-hun gục xuống vì cơn ù tai đột ngột. Cậu chớp mắt liên tục, cúi nhìn tay mình.Máu đỏ.Miệng đầy vị tanh, máu từ mũi túa ra rơi lộp bộp lên lòng bàn tay.—Piiiiiiiiiiiiii————!Ngước mắt lên, người đàn ông đã biến mất. Không gian bắt đầu gập lại từng mảng. Như một bức tranh ấn tượng bị bóp méo, khung cảnh từ từ sụp đổ.“……Hả?”Chỉ còn lại một màn hình phát sáng màu xanh.Ngay sau đó, một giọng nói lạ vang lên.[—Ah, mẹ kiếp.] (:)))) shop đoán là em trai thỏ đen)Trước mắt rung lắc dữ dội,ánh sáng dần lụi tắt,ý thức bắt đầu chìm xuống.Giữa hỗn loạn đó, âm thanh vang lên—[Reset lại.]Cạch....“———Hộc!”Ji-hun choàng tỉnh, mồ hôi lạnh ướt đẫm toàn thân.Khung cảnh quen thuộc hiện ra trước mắt, ánh nắng rực rỡ chiếu lên phòng ngủ của cậu.“Hộc… hộc……”Ji-hun vội với lấy điện thoại, mở trình tìm kiếm và nhập tên một cách cuống cuồng như bị thôi miên.Seo Hoyoon.Thông tin hiện lên dày đặc. The Dawn, idol, trực thuộc WH… Lướt xuống màn hình, Ji-hun trượt người dựa vào đầu giường.‘Chỉ là mơ sao?’Không, không phải.Giọng nói của người đàn ông đó, lần đầu gặp vào tối qua….“Biết chứ, đương nhiên.”Cái giọng đã chửi thề không ngớt ấy….[—Reset lại.]“Anh là Min Ji-hun mà, đúng không?”Chúng chồng lên nhau, tràn ngập trong đầu cậu.Và ngay lúc đó, như có phong ấn bị phá vỡ, những câu chuyện mà Seo Hoyoon từng kể bắt đầu khớp lại như những mảnh ghép trong trò chơi xếp hình.Một trò chơi xoay quanh các idol.Ngay trước khi trò chơi ấy bắt đầu, đã tồn tại những mảnh vụn của một thế giới bị loại bỏ—“……Trời đất.”Khoảnh khắc nhận thức ấy ập đến như một cú giáng mạnh vào đầu.“Tiêu thật rồi……”Người đàn ông ấy từng là một diễn viên.Trong thế giới đã bị loại bỏ đó, anh đã—.“……Mình giết anh ta rồi.”----reset rất nhiều lần rồi và Thỏ đen cũng làm nhiều nghề và Ji-hun thấy kiếp diễn viên của thỏ đen, kiếp đầu là PD và kiếp cuối cùng là Idol thỏ luciffer.