Tô Lăng, tháng Tư. Khi Ngộ Từ xuống máy bay, trời mới tờ mờ sáng, bên ngoài mưa bụi lất phất. Ra khỏi nhà ga, cô đứng trong gió lạnh một lúc lâu mới bắt được xe. Cất xong hành lý vào cốp sau cô mới ngồi vào ghế sau. Bác tài xế nói chuyện rất nhẹ nhàng, xác nhận lại địa điểm với cô một lần nữa, sau khi chắc chắn không có sai sót mới từ từ cho xe lăn bánh. “Cô gái, cô là người nhà họ Phó à?” Đi được nửa đường, bác tài không kìm được tò mò lên tiếng hỏi. Ngộ Từ ngẩn ra một chút rồi cong mắt cười: “Dạ không, cháu là người nhà họ Ngộ.” Nghe vậy, bác tài lập tức hiểu ra, gật đầu cười liền mấy tiếng: “Cũng như nhau, cũng như nhau cả thôi.” Danh tiếng hai nhà Phó, Ngộ ở Tô Lăng vô cùng vang dội, gần như không ai là không biết. Bác tài vừa nhìn thấy điểm đến là ngõ Hạnh Viên — nơi toạ lạc nhà cổ của hai họ Phó, Ngộ, nên mới đoán như vậy. Hai nhà tuy không cùng tổ tông huyết thống nhưng đã giao hảo qua nhiều thế hệ. Nhà họ Phó là thế gia thương nghiệp, nhà họ Ngộ là dòng dõi thư hương, hai nhà…
Chương 28
Trao Em Một Đời An YênTác giả: Thố Thập ThấtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTô Lăng, tháng Tư. Khi Ngộ Từ xuống máy bay, trời mới tờ mờ sáng, bên ngoài mưa bụi lất phất. Ra khỏi nhà ga, cô đứng trong gió lạnh một lúc lâu mới bắt được xe. Cất xong hành lý vào cốp sau cô mới ngồi vào ghế sau. Bác tài xế nói chuyện rất nhẹ nhàng, xác nhận lại địa điểm với cô một lần nữa, sau khi chắc chắn không có sai sót mới từ từ cho xe lăn bánh. “Cô gái, cô là người nhà họ Phó à?” Đi được nửa đường, bác tài không kìm được tò mò lên tiếng hỏi. Ngộ Từ ngẩn ra một chút rồi cong mắt cười: “Dạ không, cháu là người nhà họ Ngộ.” Nghe vậy, bác tài lập tức hiểu ra, gật đầu cười liền mấy tiếng: “Cũng như nhau, cũng như nhau cả thôi.” Danh tiếng hai nhà Phó, Ngộ ở Tô Lăng vô cùng vang dội, gần như không ai là không biết. Bác tài vừa nhìn thấy điểm đến là ngõ Hạnh Viên — nơi toạ lạc nhà cổ của hai họ Phó, Ngộ, nên mới đoán như vậy. Hai nhà tuy không cùng tổ tông huyết thống nhưng đã giao hảo qua nhiều thế hệ. Nhà họ Phó là thế gia thương nghiệp, nhà họ Ngộ là dòng dõi thư hương, hai nhà… Khi ăn cơm, bàn chính chỉ có gia đình Phó Thành, bà cụ, Ngộ Từ và Phó Tắc Dịch.Ngồi theo vai vế, Ngộ Từ lại bị xếp ngồi cạnh Phó Vân Tranh, nhưng may là xung quanh toàn người lớn nên hai người cũng không dám gây chuyện, ngoan ngoãn ăn cơm.Ngộ Từ không đói lắm, chiều nay lúc làm điểm tâm, dì Tần đã lấy cho cô nếm thử rất nhiều.Nhìn Tô Lam ân cần rót trà gắp thức ăn cho bà cụ, cô bỗng nhớ ra một chuyện, huých khuỷu tay vào người Phó Vân Tranh: “Tô Minh Hinh không đến, là đi vẽ thật à?”Phó Vân Tranh thản nhiên liếc cô một cái: “Nó đến thì chắc chắn tôi không đến, cậu nghĩ sao?”Thực ra lúc Tô Lam bảo Tô Minh Hinh không đến, Ngộ Từ đã đoán được rồi.Đại thọ bà cụ, Phó Vân Tranh mới là con cháu chính thống của nhà họ Phó, nếu cậu ta không đến mà Tô Minh Hinh lại có mặt thì mới gọi là loạn, Phó Thành tuy đối xử tốt với hai mẹ con kia nhưng cũng không đời nào để cục diện đó xảy ra.“Ồ.” Ngộ Từ đáp nhẹ một tiếng.Nào ngờ vừa dứt lời, giọng nói đầy ý cười của Tô Lam bỗng vang lên.“Ôi chao, hai đứa nhỏ này chơi với nhau từ bé, tình cảm bao năm vẫn không đổi nhỉ.” Nói xong, bà ta liếc nhìn Ngộ Từ và Phó Vân Tranh đầy ẩn ý, rồi nói với bà cụ: “Mẹ xem, nếu Tắc Dịch đã không có duyên với Tiểu Uyển, thì Vân Tranh và Tiểu Từ cũng đẹp đôi lắm đấy ạ!”Ngộ Từ vừa gắp miếng bánh nếp, nghe Tô Lam nói vậy thì sững người, đôi đũa khựng lại giữa chừng.Phó Vân Tranh bên cạnh cũng hơi ngây ra, quay đầu nhìn Ngộ Từ.Bà cụ nghe vậy ngước mắt nhìn hai đứa, một lúc sau mới cười đáp: “Chuyện bọn trẻ để chúng nó tự quyết, người lớn chúng ta đừng nên can thiệp thì hơn.”Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu nKhi ăn cơm, bàn chính chỉ có gia đình Phó Thành, bà cụ, Ngộ Từ và Phó Tắc Dịch.Ngồi theo vai vế, Ngộ Từ lại bị xếp ngồi cạnh Phó Vân Tranh, nhưng may là xung quanh toàn người lớn nên hai người cũng không dám gây chuyện, ngoan ngoãn ăn cơm.Ngộ Từ không đói lắm, chiều nay lúc làm điểm tâm, dì Tần đã lấy cho cô nếm thử rất nhiều.Nhìn Tô Lam ân cần rót trà gắp thức ăn cho bà cụ, cô bỗng nhớ ra một chuyện, huých khuỷu tay vào người Phó Vân Tranh: “Tô Minh Hinh không đến, là đi vẽ thật à?”Phó Vân Tranh thản nhiên liếc cô một cái: “Nó đến thì chắc chắn tôi không đến, cậu nghĩ sao?”Thực ra lúc Tô Lam bảo Tô Minh Hinh không đến, Ngộ Từ đã đoán được rồi.Đại thọ bà cụ, Phó Vân Tranh mới là con cháu chính thống của nhà họ Phó, nếu cậu ta không đến mà Tô Minh Hinh lại có mặt thì mới gọi là loạn, Phó Thành tuy đối xử tốt với hai mẹ con kia nhưng cũng không đời nào để cục diện đó xảy ra.“Ồ.” Ngộ Từ đáp nhẹ một tiếng.Nào ngờ vừa dứt lời, giọng nói đầy ý cười của Tô Lam bỗng vang lên.“Ôi chao, hai đứa nhỏ này chơi với nhau từ bé, tình cảm bao năm vẫn không đổi nhỉ.” Nói xong, bà ta liếc nhìn Ngộ Từ và Phó Vân Tranh đầy ẩn ý, rồi nói với bà cụ: “Mẹ xem, nếu Tắc Dịch đã không có duyên với Tiểu Uyển, thì Vân Tranh và Tiểu Từ cũng đẹp đôi lắm đấy ạ!”Ngộ Từ vừa gắp miếng bánh nếp, nghe Tô Lam nói vậy thì sững người, đôi đũa khựng lại giữa chừng.Phó Vân Tranh bên cạnh cũng hơi ngây ra, quay đầu nhìn Ngộ Từ.Bà cụ nghe vậy ngước mắt nhìn hai đứa, một lúc sau mới cười đáp: “Chuyện bọn trẻ để chúng nó tự quyết, người lớn chúng ta đừng nên can thiệp thì hơn.”Khi ăn cơm, bàn chính chỉ có gia đình Phó Thành, bà cụ, Ngộ Từ và Phó Tắc Dịch.Ngồi theo vai vế, Ngộ Từ lại bị xếp ngồi cạnh Phó Vân Tranh, nhưng may là xung quanh toàn người lớn nên hai người cũng không dám gây chuyện, ngoan ngoãn ăn cơm.Ngộ Từ không đói lắm, chiều nay lúc làm điểm tâm, dì Tần đã lấy cho cô nếm thử rất nhiều.Nhìn Tô Lam ân cần rót trà gắp thức ăn cho bà cụ, cô bỗng nhớ ra một chuyện, huých khuỷu tay vào người Phó Vân Tranh: “Tô Minh Hinh không đến, là đi vẽ thật à?”Phó Vân Tranh thản nhiên liếc cô một cái: “Nó đến thì chắc chắn tôi không đến, cậu nghĩ sao?”Thực ra lúc Tô Lam bảo Tô Minh Hinh không đến, Ngộ Từ đã đoán được rồi.Đại thọ bà cụ, Phó Vân Tranh mới là con cháu chính thống của nhà họ Phó, nếu cậu ta không đến mà Tô Minh Hinh lại có mặt thì mới gọi là loạn, Phó Thành tuy đối xử tốt với hai mẹ con kia nhưng cũng không đời nào để cục diện đó xảy ra.“Ồ.” Ngộ Từ đáp nhẹ một tiếng.Nào ngờ vừa dứt lời, giọng nói đầy ý cười của Tô Lam bỗng vang lên.“Ôi chao, hai đứa nhỏ này chơi với nhau từ bé, tình cảm bao năm vẫn không đổi nhỉ.” Nói xong, bà ta liếc nhìn Ngộ Từ và Phó Vân Tranh đầy ẩn ý, rồi nói với bà cụ: “Mẹ xem, nếu Tắc Dịch đã không có duyên với Tiểu Uyển, thì Vân Tranh và Tiểu Từ cũng đẹp đôi lắm đấy ạ!”Ngộ Từ vừa gắp miếng bánh nếp, nghe Tô Lam nói vậy thì sững người, đôi đũa khựng lại giữa chừng.Phó Vân Tranh bên cạnh cũng hơi ngây ra, quay đầu nhìn Ngộ Từ.Bà cụ nghe vậy ngước mắt nhìn hai đứa, một lúc sau mới cười đáp: “Chuyện bọn trẻ để chúng nó tự quyết, người lớn chúng ta đừng nên can thiệp thì hơn.”Khi ăn cơm, bàn chính chỉ có gia đình Phó Thành, bà cụ, Ngộ Từ và Phó Tắc Dịch.Ngồi theo vai vế, Ngộ Từ lại bị xếp ngồi cạnh Phó Vân Tranh, nhưng may là xung quanh toàn người lớn nên hai người cũng không dám gây chuyện, ngoan ngoãn ăn cơm.Ngộ Từ không đói lắm, chiều nay lúc làm điểm tâm, dì Tần đã lấy cho cô nếm thử rất nhiều.Nhìn Tô Lam ân cần rót trà gắp thức ăn cho bà cụ, cô bỗng nhớ ra một chuyện, huých khuỷu tay vào người Phó Vân Tranh: “Tô Minh Hinh không đến, là đi vẽ thật à?”Phó Vân Tranh thản nhiên liếc cô một cái: “Nó đến thì chắc chắn tôi không đến, cậu nghĩ sao?”Thực ra lúc Tô Lam bảo Tô Minh Hinh không đến, Ngộ Từ đã đoán được rồi.Đại thọ bà cụ, Phó Vân Tranh mới là con cháu chính thống của nhà họ Phó, nếu cậu ta không đến mà Tô Minh Hinh lại có mặt thì mới gọi là loạn, Phó Thành tuy đối xử tốt với hai mẹ con kia nhưng cũng không đời nào để cục diện đó xảy ra.“Ồ.” Ngộ Từ đáp nhẹ một tiếng.Nào ngờ vừa dứt lời, giọng nói đầy ý cười của Tô Lam bỗng vang lên.“Ôi chao, hai đứa nhỏ này chơi với nhau từ bé, tình cảm bao năm vẫn không đổi nhỉ.” Nói xong, bà ta liếc nhìn Ngộ Từ và Phó Vân Tranh đầy ẩn ý, rồi nói với bà cụ: “Mẹ xem, nếu Tắc Dịch đã không có duyên với Tiểu Uyển, thì Vân Tranh và Tiểu Từ cũng đẹp đôi lắm đấy ạ!”Ngộ Từ vừa gắp miếng bánh nếp, nghe Tô Lam nói vậy thì sững người, đôi đũa khựng lại giữa chừng.Phó Vân Tranh bên cạnh cũng hơi ngây ra, quay đầu nhìn Ngộ Từ.Bà cụ nghe vậy ngước mắt nhìn hai đứa, một lúc sau mới cười đáp: “Chuyện bọn trẻ để chúng nó tự quyết, người lớn chúng ta đừng nên can thiệp thì hơn.”Khi ăn cơm, bàn chính chỉ có gia đình Phó Thành, bà cụ, Ngộ Từ và Phó Tắc Dịch.Ngồi theo vai vế, Ngộ Từ lại bị xếp ngồi cạnh Phó Vân Tranh, nhưng may là xung quanh toàn người lớn nên hai người cũng không dám gây chuyện, ngoan ngoãn ăn cơm.Ngộ Từ không đói lắm, chiều nay lúc làm điểm tâm, dì Tần đã lấy cho cô nếm thử rất nhiều.Nhìn Tô Lam ân cần rót trà gắp thức ăn cho bà cụ, cô bỗng nhớ ra một chuyện, huých khuỷu tay vào người Phó Vân Tranh: “Tô Minh Hinh không đến, là đi vẽ thật à?”Phó Vân Tranh thản nhiên liếc cô một cái: “Nó đến thì chắc chắn tôi không đến, cậu nghĩ sao?”Thực ra lúc Tô Lam bảo Tô Minh Hinh không đến, Ngộ Từ đã đoán được rồi.Đại thọ bà cụ, Phó Vân Tranh mới là con cháu chính thống của nhà họ Phó, nếu cậu ta không đến mà Tô Minh Hinh lại có mặt thì mới gọi là loạn, Phó Thành tuy đối xử tốt với hai mẹ con kia nhưng cũng không đời nào để cục diện đó xảy ra.“Ồ.” Ngộ Từ đáp nhẹ một tiếng.Nào ngờ vừa dứt lời, giọng nói đầy ý cười của Tô Lam bỗng vang lên.“Ôi chao, hai đứa nhỏ này chơi với nhau từ bé, tình cảm bao năm vẫn không đổi nhỉ.” Nói xong, bà ta liếc nhìn Ngộ Từ và Phó Vân Tranh đầy ẩn ý, rồi nói với bà cụ: “Mẹ xem, nếu Tắc Dịch đã không có duyên với Tiểu Uyển, thì Vân Tranh và Tiểu Từ cũng đẹp đôi lắm đấy ạ!”Ngộ Từ vừa gắp miếng bánh nếp, nghe Tô Lam nói vậy thì sững người, đôi đũa khựng lại giữa chừng.Phó Vân Tranh bên cạnh cũng hơi ngây ra, quay đầu nhìn Ngộ Từ.Bà cụ nghe vậy ngước mắt nhìn hai đứa, một lúc sau mới cười đáp: “Chuyện bọn trẻ để chúng nó tự quyết, người lớn chúng ta đừng nên can thiệp thì hơn.”Gió thổi qua thủy tạ, lay động những tấm rèm xung quanh, ánh trăng theo sự đung đưa của rèm tạo thành những cái bóng lúc dài lúc ngắn trên mặt đất.“Chú út.” Cô bỗng lên tiếng, khẽ gọi anh.Phó Tắc Dịch nghe tiếng ngước mắt nhìn sang, ánh trăng rơi trên áo sơ mi anh, tịch mịch thanh lãnh, đôi mày mắt sâu thẳm ẩn trong quầng sáng chập chờn.Cô nhìn anh, nhẹ nhàng hỏi: “Hôm nay chú… không vui sao?”Phó Tắc Dịch hơi khựng lại, một lúc sau bỗng chậm rãi mấp máy môi, trầm giọng gọi tên cô: “Ngộ Từ.”Cô đáp: “Vâng.”Đôi mắt sáng của anh lấp lánh trong ánh trăng như nước: “Nếu như, không có nhà họ Phó, không có Dụ Viên, cháu muốn đi đâu?”Anh hỏi có chút trang trọng, Ngộ Từ sững sờ, rồi mới nhìn vào mắt anh.Nơi đó như chứa cả một biển sao, rực rỡ to lớn, nhưng lại ẩn giấu một vũ trụ bí ẩn, không thể đến gần cũng không thể chạm tới.Gió đêm nhẹ lướt, mang theo mùi cỏ cây cuối xuân, cô khẽ mỉm cười: “Chú và bà cố ở đâu thì cháu muốn đi đến đó. Có Dụ Viên hay không, có nhà họ Phó hay không, cháu đều đi theo chú.”Biển sao rực rỡ như có hồi âm, trong đêm tối rơi vào đáy mắt cô.Đây là quyết định cô đã đưa ra từ lâu.
Khi ăn cơm, bàn chính chỉ có gia đình Phó Thành, bà cụ, Ngộ Từ và Phó Tắc Dịch.
Ngồi theo vai vế, Ngộ Từ lại bị xếp ngồi cạnh Phó Vân Tranh, nhưng may là xung quanh toàn người lớn nên hai người cũng không dám gây chuyện, ngoan ngoãn ăn cơm.
Ngộ Từ không đói lắm, chiều nay lúc làm điểm tâm, dì Tần đã lấy cho cô nếm thử rất nhiều.
Nhìn Tô Lam ân cần rót trà gắp thức ăn cho bà cụ, cô bỗng nhớ ra một chuyện, huých khuỷu tay vào người Phó Vân Tranh: “Tô Minh Hinh không đến, là đi vẽ thật à?”
Phó Vân Tranh thản nhiên liếc cô một cái: “Nó đến thì chắc chắn tôi không đến, cậu nghĩ sao?”
Thực ra lúc Tô Lam bảo Tô Minh Hinh không đến, Ngộ Từ đã đoán được rồi.
Đại thọ bà cụ, Phó Vân Tranh mới là con cháu chính thống của nhà họ Phó, nếu cậu ta không đến mà Tô Minh Hinh lại có mặt thì mới gọi là loạn, Phó Thành tuy đối xử tốt với hai mẹ con kia nhưng cũng không đời nào để cục diện đó xảy ra.
“Ồ.” Ngộ Từ đáp nhẹ một tiếng.
Nào ngờ vừa dứt lời, giọng nói đầy ý cười của Tô Lam bỗng vang lên.
“Ôi chao, hai đứa nhỏ này chơi với nhau từ bé, tình cảm bao năm vẫn không đổi nhỉ.” Nói xong, bà ta liếc nhìn Ngộ Từ và Phó Vân Tranh đầy ẩn ý, rồi nói với bà cụ: “Mẹ xem, nếu Tắc Dịch đã không có duyên với Tiểu Uyển, thì Vân Tranh và Tiểu Từ cũng đẹp đôi lắm đấy ạ!”
Ngộ Từ vừa gắp miếng bánh nếp, nghe Tô Lam nói vậy thì sững người, đôi đũa khựng lại giữa chừng.
Phó Vân Tranh bên cạnh cũng hơi ngây ra, quay đầu nhìn Ngộ Từ.
Bà cụ nghe vậy ngước mắt nhìn hai đứa, một lúc sau mới cười đáp: “Chuyện bọn trẻ để chúng nó tự quyết, người lớn chúng ta đừng nên can thiệp thì hơn.”
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Khi ăn cơm, bàn chính chỉ có gia đình Phó Thành, bà cụ, Ngộ Từ và Phó Tắc Dịch.
Ngồi theo vai vế, Ngộ Từ lại bị xếp ngồi cạnh Phó Vân Tranh, nhưng may là xung quanh toàn người lớn nên hai người cũng không dám gây chuyện, ngoan ngoãn ăn cơm.
Ngộ Từ không đói lắm, chiều nay lúc làm điểm tâm, dì Tần đã lấy cho cô nếm thử rất nhiều.
Nhìn Tô Lam ân cần rót trà gắp thức ăn cho bà cụ, cô bỗng nhớ ra một chuyện, huých khuỷu tay vào người Phó Vân Tranh: “Tô Minh Hinh không đến, là đi vẽ thật à?”
Phó Vân Tranh thản nhiên liếc cô một cái: “Nó đến thì chắc chắn tôi không đến, cậu nghĩ sao?”
Thực ra lúc Tô Lam bảo Tô Minh Hinh không đến, Ngộ Từ đã đoán được rồi.
Đại thọ bà cụ, Phó Vân Tranh mới là con cháu chính thống của nhà họ Phó, nếu cậu ta không đến mà Tô Minh Hinh lại có mặt thì mới gọi là loạn, Phó Thành tuy đối xử tốt với hai mẹ con kia nhưng cũng không đời nào để cục diện đó xảy ra.
“Ồ.” Ngộ Từ đáp nhẹ một tiếng.
Nào ngờ vừa dứt lời, giọng nói đầy ý cười của Tô Lam bỗng vang lên.
“Ôi chao, hai đứa nhỏ này chơi với nhau từ bé, tình cảm bao năm vẫn không đổi nhỉ.” Nói xong, bà ta liếc nhìn Ngộ Từ và Phó Vân Tranh đầy ẩn ý, rồi nói với bà cụ: “Mẹ xem, nếu Tắc Dịch đã không có duyên với Tiểu Uyển, thì Vân Tranh và Tiểu Từ cũng đẹp đôi lắm đấy ạ!”
Ngộ Từ vừa gắp miếng bánh nếp, nghe Tô Lam nói vậy thì sững người, đôi đũa khựng lại giữa chừng.
Phó Vân Tranh bên cạnh cũng hơi ngây ra, quay đầu nhìn Ngộ Từ.
Bà cụ nghe vậy ngước mắt nhìn hai đứa, một lúc sau mới cười đáp: “Chuyện bọn trẻ để chúng nó tự quyết, người lớn chúng ta đừng nên can thiệp thì hơn.”
Khi ăn cơm, bàn chính chỉ có gia đình Phó Thành, bà cụ, Ngộ Từ và Phó Tắc Dịch.
Ngồi theo vai vế, Ngộ Từ lại bị xếp ngồi cạnh Phó Vân Tranh, nhưng may là xung quanh toàn người lớn nên hai người cũng không dám gây chuyện, ngoan ngoãn ăn cơm.
Ngộ Từ không đói lắm, chiều nay lúc làm điểm tâm, dì Tần đã lấy cho cô nếm thử rất nhiều.
Nhìn Tô Lam ân cần rót trà gắp thức ăn cho bà cụ, cô bỗng nhớ ra một chuyện, huých khuỷu tay vào người Phó Vân Tranh: “Tô Minh Hinh không đến, là đi vẽ thật à?”
Phó Vân Tranh thản nhiên liếc cô một cái: “Nó đến thì chắc chắn tôi không đến, cậu nghĩ sao?”
Thực ra lúc Tô Lam bảo Tô Minh Hinh không đến, Ngộ Từ đã đoán được rồi.
Đại thọ bà cụ, Phó Vân Tranh mới là con cháu chính thống của nhà họ Phó, nếu cậu ta không đến mà Tô Minh Hinh lại có mặt thì mới gọi là loạn, Phó Thành tuy đối xử tốt với hai mẹ con kia nhưng cũng không đời nào để cục diện đó xảy ra.
“Ồ.” Ngộ Từ đáp nhẹ một tiếng.
Nào ngờ vừa dứt lời, giọng nói đầy ý cười của Tô Lam bỗng vang lên.
“Ôi chao, hai đứa nhỏ này chơi với nhau từ bé, tình cảm bao năm vẫn không đổi nhỉ.” Nói xong, bà ta liếc nhìn Ngộ Từ và Phó Vân Tranh đầy ẩn ý, rồi nói với bà cụ: “Mẹ xem, nếu Tắc Dịch đã không có duyên với Tiểu Uyển, thì Vân Tranh và Tiểu Từ cũng đẹp đôi lắm đấy ạ!”
Ngộ Từ vừa gắp miếng bánh nếp, nghe Tô Lam nói vậy thì sững người, đôi đũa khựng lại giữa chừng.
Phó Vân Tranh bên cạnh cũng hơi ngây ra, quay đầu nhìn Ngộ Từ.
Bà cụ nghe vậy ngước mắt nhìn hai đứa, một lúc sau mới cười đáp: “Chuyện bọn trẻ để chúng nó tự quyết, người lớn chúng ta đừng nên can thiệp thì hơn.”
Khi ăn cơm, bàn chính chỉ có gia đình Phó Thành, bà cụ, Ngộ Từ và Phó Tắc Dịch.
Ngồi theo vai vế, Ngộ Từ lại bị xếp ngồi cạnh Phó Vân Tranh, nhưng may là xung quanh toàn người lớn nên hai người cũng không dám gây chuyện, ngoan ngoãn ăn cơm.
Ngộ Từ không đói lắm, chiều nay lúc làm điểm tâm, dì Tần đã lấy cho cô nếm thử rất nhiều.
Nhìn Tô Lam ân cần rót trà gắp thức ăn cho bà cụ, cô bỗng nhớ ra một chuyện, huých khuỷu tay vào người Phó Vân Tranh: “Tô Minh Hinh không đến, là đi vẽ thật à?”
Phó Vân Tranh thản nhiên liếc cô một cái: “Nó đến thì chắc chắn tôi không đến, cậu nghĩ sao?”
Thực ra lúc Tô Lam bảo Tô Minh Hinh không đến, Ngộ Từ đã đoán được rồi.
Đại thọ bà cụ, Phó Vân Tranh mới là con cháu chính thống của nhà họ Phó, nếu cậu ta không đến mà Tô Minh Hinh lại có mặt thì mới gọi là loạn, Phó Thành tuy đối xử tốt với hai mẹ con kia nhưng cũng không đời nào để cục diện đó xảy ra.
“Ồ.” Ngộ Từ đáp nhẹ một tiếng.
Nào ngờ vừa dứt lời, giọng nói đầy ý cười của Tô Lam bỗng vang lên.
“Ôi chao, hai đứa nhỏ này chơi với nhau từ bé, tình cảm bao năm vẫn không đổi nhỉ.” Nói xong, bà ta liếc nhìn Ngộ Từ và Phó Vân Tranh đầy ẩn ý, rồi nói với bà cụ: “Mẹ xem, nếu Tắc Dịch đã không có duyên với Tiểu Uyển, thì Vân Tranh và Tiểu Từ cũng đẹp đôi lắm đấy ạ!”
Ngộ Từ vừa gắp miếng bánh nếp, nghe Tô Lam nói vậy thì sững người, đôi đũa khựng lại giữa chừng.
Phó Vân Tranh bên cạnh cũng hơi ngây ra, quay đầu nhìn Ngộ Từ.
Bà cụ nghe vậy ngước mắt nhìn hai đứa, một lúc sau mới cười đáp: “Chuyện bọn trẻ để chúng nó tự quyết, người lớn chúng ta đừng nên can thiệp thì hơn.”
Khi ăn cơm, bàn chính chỉ có gia đình Phó Thành, bà cụ, Ngộ Từ và Phó Tắc Dịch.
Ngồi theo vai vế, Ngộ Từ lại bị xếp ngồi cạnh Phó Vân Tranh, nhưng may là xung quanh toàn người lớn nên hai người cũng không dám gây chuyện, ngoan ngoãn ăn cơm.
Ngộ Từ không đói lắm, chiều nay lúc làm điểm tâm, dì Tần đã lấy cho cô nếm thử rất nhiều.
Nhìn Tô Lam ân cần rót trà gắp thức ăn cho bà cụ, cô bỗng nhớ ra một chuyện, huých khuỷu tay vào người Phó Vân Tranh: “Tô Minh Hinh không đến, là đi vẽ thật à?”
Phó Vân Tranh thản nhiên liếc cô một cái: “Nó đến thì chắc chắn tôi không đến, cậu nghĩ sao?”
Thực ra lúc Tô Lam bảo Tô Minh Hinh không đến, Ngộ Từ đã đoán được rồi.
Đại thọ bà cụ, Phó Vân Tranh mới là con cháu chính thống của nhà họ Phó, nếu cậu ta không đến mà Tô Minh Hinh lại có mặt thì mới gọi là loạn, Phó Thành tuy đối xử tốt với hai mẹ con kia nhưng cũng không đời nào để cục diện đó xảy ra.
“Ồ.” Ngộ Từ đáp nhẹ một tiếng.
Nào ngờ vừa dứt lời, giọng nói đầy ý cười của Tô Lam bỗng vang lên.
“Ôi chao, hai đứa nhỏ này chơi với nhau từ bé, tình cảm bao năm vẫn không đổi nhỉ.” Nói xong, bà ta liếc nhìn Ngộ Từ và Phó Vân Tranh đầy ẩn ý, rồi nói với bà cụ: “Mẹ xem, nếu Tắc Dịch đã không có duyên với Tiểu Uyển, thì Vân Tranh và Tiểu Từ cũng đẹp đôi lắm đấy ạ!”
Ngộ Từ vừa gắp miếng bánh nếp, nghe Tô Lam nói vậy thì sững người, đôi đũa khựng lại giữa chừng.
Phó Vân Tranh bên cạnh cũng hơi ngây ra, quay đầu nhìn Ngộ Từ.
Bà cụ nghe vậy ngước mắt nhìn hai đứa, một lúc sau mới cười đáp: “Chuyện bọn trẻ để chúng nó tự quyết, người lớn chúng ta đừng nên can thiệp thì hơn.”
Gió thổi qua thủy tạ, lay động những tấm rèm xung quanh, ánh trăng theo sự đung đưa của rèm tạo thành những cái bóng lúc dài lúc ngắn trên mặt đất.
“Chú út.” Cô bỗng lên tiếng, khẽ gọi anh.
Phó Tắc Dịch nghe tiếng ngước mắt nhìn sang, ánh trăng rơi trên áo sơ mi anh, tịch mịch thanh lãnh, đôi mày mắt sâu thẳm ẩn trong quầng sáng chập chờn.
Cô nhìn anh, nhẹ nhàng hỏi: “Hôm nay chú… không vui sao?”
Phó Tắc Dịch hơi khựng lại, một lúc sau bỗng chậm rãi mấp máy môi, trầm giọng gọi tên cô: “Ngộ Từ.”
Cô đáp: “Vâng.”
Đôi mắt sáng của anh lấp lánh trong ánh trăng như nước: “Nếu như, không có nhà họ Phó, không có Dụ Viên, cháu muốn đi đâu?”
Anh hỏi có chút trang trọng, Ngộ Từ sững sờ, rồi mới nhìn vào mắt anh.
Nơi đó như chứa cả một biển sao, rực rỡ to lớn, nhưng lại ẩn giấu một vũ trụ bí ẩn, không thể đến gần cũng không thể chạm tới.
Gió đêm nhẹ lướt, mang theo mùi cỏ cây cuối xuân, cô khẽ mỉm cười: “Chú và bà cố ở đâu thì cháu muốn đi đến đó. Có Dụ Viên hay không, có nhà họ Phó hay không, cháu đều đi theo chú.”
Biển sao rực rỡ như có hồi âm, trong đêm tối rơi vào đáy mắt cô.
Đây là quyết định cô đã đưa ra từ lâu.
Trao Em Một Đời An YênTác giả: Thố Thập ThấtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTô Lăng, tháng Tư. Khi Ngộ Từ xuống máy bay, trời mới tờ mờ sáng, bên ngoài mưa bụi lất phất. Ra khỏi nhà ga, cô đứng trong gió lạnh một lúc lâu mới bắt được xe. Cất xong hành lý vào cốp sau cô mới ngồi vào ghế sau. Bác tài xế nói chuyện rất nhẹ nhàng, xác nhận lại địa điểm với cô một lần nữa, sau khi chắc chắn không có sai sót mới từ từ cho xe lăn bánh. “Cô gái, cô là người nhà họ Phó à?” Đi được nửa đường, bác tài không kìm được tò mò lên tiếng hỏi. Ngộ Từ ngẩn ra một chút rồi cong mắt cười: “Dạ không, cháu là người nhà họ Ngộ.” Nghe vậy, bác tài lập tức hiểu ra, gật đầu cười liền mấy tiếng: “Cũng như nhau, cũng như nhau cả thôi.” Danh tiếng hai nhà Phó, Ngộ ở Tô Lăng vô cùng vang dội, gần như không ai là không biết. Bác tài vừa nhìn thấy điểm đến là ngõ Hạnh Viên — nơi toạ lạc nhà cổ của hai họ Phó, Ngộ, nên mới đoán như vậy. Hai nhà tuy không cùng tổ tông huyết thống nhưng đã giao hảo qua nhiều thế hệ. Nhà họ Phó là thế gia thương nghiệp, nhà họ Ngộ là dòng dõi thư hương, hai nhà… Khi ăn cơm, bàn chính chỉ có gia đình Phó Thành, bà cụ, Ngộ Từ và Phó Tắc Dịch.Ngồi theo vai vế, Ngộ Từ lại bị xếp ngồi cạnh Phó Vân Tranh, nhưng may là xung quanh toàn người lớn nên hai người cũng không dám gây chuyện, ngoan ngoãn ăn cơm.Ngộ Từ không đói lắm, chiều nay lúc làm điểm tâm, dì Tần đã lấy cho cô nếm thử rất nhiều.Nhìn Tô Lam ân cần rót trà gắp thức ăn cho bà cụ, cô bỗng nhớ ra một chuyện, huých khuỷu tay vào người Phó Vân Tranh: “Tô Minh Hinh không đến, là đi vẽ thật à?”Phó Vân Tranh thản nhiên liếc cô một cái: “Nó đến thì chắc chắn tôi không đến, cậu nghĩ sao?”Thực ra lúc Tô Lam bảo Tô Minh Hinh không đến, Ngộ Từ đã đoán được rồi.Đại thọ bà cụ, Phó Vân Tranh mới là con cháu chính thống của nhà họ Phó, nếu cậu ta không đến mà Tô Minh Hinh lại có mặt thì mới gọi là loạn, Phó Thành tuy đối xử tốt với hai mẹ con kia nhưng cũng không đời nào để cục diện đó xảy ra.“Ồ.” Ngộ Từ đáp nhẹ một tiếng.Nào ngờ vừa dứt lời, giọng nói đầy ý cười của Tô Lam bỗng vang lên.“Ôi chao, hai đứa nhỏ này chơi với nhau từ bé, tình cảm bao năm vẫn không đổi nhỉ.” Nói xong, bà ta liếc nhìn Ngộ Từ và Phó Vân Tranh đầy ẩn ý, rồi nói với bà cụ: “Mẹ xem, nếu Tắc Dịch đã không có duyên với Tiểu Uyển, thì Vân Tranh và Tiểu Từ cũng đẹp đôi lắm đấy ạ!”Ngộ Từ vừa gắp miếng bánh nếp, nghe Tô Lam nói vậy thì sững người, đôi đũa khựng lại giữa chừng.Phó Vân Tranh bên cạnh cũng hơi ngây ra, quay đầu nhìn Ngộ Từ.Bà cụ nghe vậy ngước mắt nhìn hai đứa, một lúc sau mới cười đáp: “Chuyện bọn trẻ để chúng nó tự quyết, người lớn chúng ta đừng nên can thiệp thì hơn.”Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu nKhi ăn cơm, bàn chính chỉ có gia đình Phó Thành, bà cụ, Ngộ Từ và Phó Tắc Dịch.Ngồi theo vai vế, Ngộ Từ lại bị xếp ngồi cạnh Phó Vân Tranh, nhưng may là xung quanh toàn người lớn nên hai người cũng không dám gây chuyện, ngoan ngoãn ăn cơm.Ngộ Từ không đói lắm, chiều nay lúc làm điểm tâm, dì Tần đã lấy cho cô nếm thử rất nhiều.Nhìn Tô Lam ân cần rót trà gắp thức ăn cho bà cụ, cô bỗng nhớ ra một chuyện, huých khuỷu tay vào người Phó Vân Tranh: “Tô Minh Hinh không đến, là đi vẽ thật à?”Phó Vân Tranh thản nhiên liếc cô một cái: “Nó đến thì chắc chắn tôi không đến, cậu nghĩ sao?”Thực ra lúc Tô Lam bảo Tô Minh Hinh không đến, Ngộ Từ đã đoán được rồi.Đại thọ bà cụ, Phó Vân Tranh mới là con cháu chính thống của nhà họ Phó, nếu cậu ta không đến mà Tô Minh Hinh lại có mặt thì mới gọi là loạn, Phó Thành tuy đối xử tốt với hai mẹ con kia nhưng cũng không đời nào để cục diện đó xảy ra.“Ồ.” Ngộ Từ đáp nhẹ một tiếng.Nào ngờ vừa dứt lời, giọng nói đầy ý cười của Tô Lam bỗng vang lên.“Ôi chao, hai đứa nhỏ này chơi với nhau từ bé, tình cảm bao năm vẫn không đổi nhỉ.” Nói xong, bà ta liếc nhìn Ngộ Từ và Phó Vân Tranh đầy ẩn ý, rồi nói với bà cụ: “Mẹ xem, nếu Tắc Dịch đã không có duyên với Tiểu Uyển, thì Vân Tranh và Tiểu Từ cũng đẹp đôi lắm đấy ạ!”Ngộ Từ vừa gắp miếng bánh nếp, nghe Tô Lam nói vậy thì sững người, đôi đũa khựng lại giữa chừng.Phó Vân Tranh bên cạnh cũng hơi ngây ra, quay đầu nhìn Ngộ Từ.Bà cụ nghe vậy ngước mắt nhìn hai đứa, một lúc sau mới cười đáp: “Chuyện bọn trẻ để chúng nó tự quyết, người lớn chúng ta đừng nên can thiệp thì hơn.”Khi ăn cơm, bàn chính chỉ có gia đình Phó Thành, bà cụ, Ngộ Từ và Phó Tắc Dịch.Ngồi theo vai vế, Ngộ Từ lại bị xếp ngồi cạnh Phó Vân Tranh, nhưng may là xung quanh toàn người lớn nên hai người cũng không dám gây chuyện, ngoan ngoãn ăn cơm.Ngộ Từ không đói lắm, chiều nay lúc làm điểm tâm, dì Tần đã lấy cho cô nếm thử rất nhiều.Nhìn Tô Lam ân cần rót trà gắp thức ăn cho bà cụ, cô bỗng nhớ ra một chuyện, huých khuỷu tay vào người Phó Vân Tranh: “Tô Minh Hinh không đến, là đi vẽ thật à?”Phó Vân Tranh thản nhiên liếc cô một cái: “Nó đến thì chắc chắn tôi không đến, cậu nghĩ sao?”Thực ra lúc Tô Lam bảo Tô Minh Hinh không đến, Ngộ Từ đã đoán được rồi.Đại thọ bà cụ, Phó Vân Tranh mới là con cháu chính thống của nhà họ Phó, nếu cậu ta không đến mà Tô Minh Hinh lại có mặt thì mới gọi là loạn, Phó Thành tuy đối xử tốt với hai mẹ con kia nhưng cũng không đời nào để cục diện đó xảy ra.“Ồ.” Ngộ Từ đáp nhẹ một tiếng.Nào ngờ vừa dứt lời, giọng nói đầy ý cười của Tô Lam bỗng vang lên.“Ôi chao, hai đứa nhỏ này chơi với nhau từ bé, tình cảm bao năm vẫn không đổi nhỉ.” Nói xong, bà ta liếc nhìn Ngộ Từ và Phó Vân Tranh đầy ẩn ý, rồi nói với bà cụ: “Mẹ xem, nếu Tắc Dịch đã không có duyên với Tiểu Uyển, thì Vân Tranh và Tiểu Từ cũng đẹp đôi lắm đấy ạ!”Ngộ Từ vừa gắp miếng bánh nếp, nghe Tô Lam nói vậy thì sững người, đôi đũa khựng lại giữa chừng.Phó Vân Tranh bên cạnh cũng hơi ngây ra, quay đầu nhìn Ngộ Từ.Bà cụ nghe vậy ngước mắt nhìn hai đứa, một lúc sau mới cười đáp: “Chuyện bọn trẻ để chúng nó tự quyết, người lớn chúng ta đừng nên can thiệp thì hơn.”Khi ăn cơm, bàn chính chỉ có gia đình Phó Thành, bà cụ, Ngộ Từ và Phó Tắc Dịch.Ngồi theo vai vế, Ngộ Từ lại bị xếp ngồi cạnh Phó Vân Tranh, nhưng may là xung quanh toàn người lớn nên hai người cũng không dám gây chuyện, ngoan ngoãn ăn cơm.Ngộ Từ không đói lắm, chiều nay lúc làm điểm tâm, dì Tần đã lấy cho cô nếm thử rất nhiều.Nhìn Tô Lam ân cần rót trà gắp thức ăn cho bà cụ, cô bỗng nhớ ra một chuyện, huých khuỷu tay vào người Phó Vân Tranh: “Tô Minh Hinh không đến, là đi vẽ thật à?”Phó Vân Tranh thản nhiên liếc cô một cái: “Nó đến thì chắc chắn tôi không đến, cậu nghĩ sao?”Thực ra lúc Tô Lam bảo Tô Minh Hinh không đến, Ngộ Từ đã đoán được rồi.Đại thọ bà cụ, Phó Vân Tranh mới là con cháu chính thống của nhà họ Phó, nếu cậu ta không đến mà Tô Minh Hinh lại có mặt thì mới gọi là loạn, Phó Thành tuy đối xử tốt với hai mẹ con kia nhưng cũng không đời nào để cục diện đó xảy ra.“Ồ.” Ngộ Từ đáp nhẹ một tiếng.Nào ngờ vừa dứt lời, giọng nói đầy ý cười của Tô Lam bỗng vang lên.“Ôi chao, hai đứa nhỏ này chơi với nhau từ bé, tình cảm bao năm vẫn không đổi nhỉ.” Nói xong, bà ta liếc nhìn Ngộ Từ và Phó Vân Tranh đầy ẩn ý, rồi nói với bà cụ: “Mẹ xem, nếu Tắc Dịch đã không có duyên với Tiểu Uyển, thì Vân Tranh và Tiểu Từ cũng đẹp đôi lắm đấy ạ!”Ngộ Từ vừa gắp miếng bánh nếp, nghe Tô Lam nói vậy thì sững người, đôi đũa khựng lại giữa chừng.Phó Vân Tranh bên cạnh cũng hơi ngây ra, quay đầu nhìn Ngộ Từ.Bà cụ nghe vậy ngước mắt nhìn hai đứa, một lúc sau mới cười đáp: “Chuyện bọn trẻ để chúng nó tự quyết, người lớn chúng ta đừng nên can thiệp thì hơn.”Khi ăn cơm, bàn chính chỉ có gia đình Phó Thành, bà cụ, Ngộ Từ và Phó Tắc Dịch.Ngồi theo vai vế, Ngộ Từ lại bị xếp ngồi cạnh Phó Vân Tranh, nhưng may là xung quanh toàn người lớn nên hai người cũng không dám gây chuyện, ngoan ngoãn ăn cơm.Ngộ Từ không đói lắm, chiều nay lúc làm điểm tâm, dì Tần đã lấy cho cô nếm thử rất nhiều.Nhìn Tô Lam ân cần rót trà gắp thức ăn cho bà cụ, cô bỗng nhớ ra một chuyện, huých khuỷu tay vào người Phó Vân Tranh: “Tô Minh Hinh không đến, là đi vẽ thật à?”Phó Vân Tranh thản nhiên liếc cô một cái: “Nó đến thì chắc chắn tôi không đến, cậu nghĩ sao?”Thực ra lúc Tô Lam bảo Tô Minh Hinh không đến, Ngộ Từ đã đoán được rồi.Đại thọ bà cụ, Phó Vân Tranh mới là con cháu chính thống của nhà họ Phó, nếu cậu ta không đến mà Tô Minh Hinh lại có mặt thì mới gọi là loạn, Phó Thành tuy đối xử tốt với hai mẹ con kia nhưng cũng không đời nào để cục diện đó xảy ra.“Ồ.” Ngộ Từ đáp nhẹ một tiếng.Nào ngờ vừa dứt lời, giọng nói đầy ý cười của Tô Lam bỗng vang lên.“Ôi chao, hai đứa nhỏ này chơi với nhau từ bé, tình cảm bao năm vẫn không đổi nhỉ.” Nói xong, bà ta liếc nhìn Ngộ Từ và Phó Vân Tranh đầy ẩn ý, rồi nói với bà cụ: “Mẹ xem, nếu Tắc Dịch đã không có duyên với Tiểu Uyển, thì Vân Tranh và Tiểu Từ cũng đẹp đôi lắm đấy ạ!”Ngộ Từ vừa gắp miếng bánh nếp, nghe Tô Lam nói vậy thì sững người, đôi đũa khựng lại giữa chừng.Phó Vân Tranh bên cạnh cũng hơi ngây ra, quay đầu nhìn Ngộ Từ.Bà cụ nghe vậy ngước mắt nhìn hai đứa, một lúc sau mới cười đáp: “Chuyện bọn trẻ để chúng nó tự quyết, người lớn chúng ta đừng nên can thiệp thì hơn.”Gió thổi qua thủy tạ, lay động những tấm rèm xung quanh, ánh trăng theo sự đung đưa của rèm tạo thành những cái bóng lúc dài lúc ngắn trên mặt đất.“Chú út.” Cô bỗng lên tiếng, khẽ gọi anh.Phó Tắc Dịch nghe tiếng ngước mắt nhìn sang, ánh trăng rơi trên áo sơ mi anh, tịch mịch thanh lãnh, đôi mày mắt sâu thẳm ẩn trong quầng sáng chập chờn.Cô nhìn anh, nhẹ nhàng hỏi: “Hôm nay chú… không vui sao?”Phó Tắc Dịch hơi khựng lại, một lúc sau bỗng chậm rãi mấp máy môi, trầm giọng gọi tên cô: “Ngộ Từ.”Cô đáp: “Vâng.”Đôi mắt sáng của anh lấp lánh trong ánh trăng như nước: “Nếu như, không có nhà họ Phó, không có Dụ Viên, cháu muốn đi đâu?”Anh hỏi có chút trang trọng, Ngộ Từ sững sờ, rồi mới nhìn vào mắt anh.Nơi đó như chứa cả một biển sao, rực rỡ to lớn, nhưng lại ẩn giấu một vũ trụ bí ẩn, không thể đến gần cũng không thể chạm tới.Gió đêm nhẹ lướt, mang theo mùi cỏ cây cuối xuân, cô khẽ mỉm cười: “Chú và bà cố ở đâu thì cháu muốn đi đến đó. Có Dụ Viên hay không, có nhà họ Phó hay không, cháu đều đi theo chú.”Biển sao rực rỡ như có hồi âm, trong đêm tối rơi vào đáy mắt cô.Đây là quyết định cô đã đưa ra từ lâu.