Tô Lăng, tháng Tư. Khi Ngộ Từ xuống máy bay, trời mới tờ mờ sáng, bên ngoài mưa bụi lất phất. Ra khỏi nhà ga, cô đứng trong gió lạnh một lúc lâu mới bắt được xe. Cất xong hành lý vào cốp sau cô mới ngồi vào ghế sau. Bác tài xế nói chuyện rất nhẹ nhàng, xác nhận lại địa điểm với cô một lần nữa, sau khi chắc chắn không có sai sót mới từ từ cho xe lăn bánh. “Cô gái, cô là người nhà họ Phó à?” Đi được nửa đường, bác tài không kìm được tò mò lên tiếng hỏi. Ngộ Từ ngẩn ra một chút rồi cong mắt cười: “Dạ không, cháu là người nhà họ Ngộ.” Nghe vậy, bác tài lập tức hiểu ra, gật đầu cười liền mấy tiếng: “Cũng như nhau, cũng như nhau cả thôi.” Danh tiếng hai nhà Phó, Ngộ ở Tô Lăng vô cùng vang dội, gần như không ai là không biết. Bác tài vừa nhìn thấy điểm đến là ngõ Hạnh Viên — nơi toạ lạc nhà cổ của hai họ Phó, Ngộ, nên mới đoán như vậy. Hai nhà tuy không cùng tổ tông huyết thống nhưng đã giao hảo qua nhiều thế hệ. Nhà họ Phó là thế gia thương nghiệp, nhà họ Ngộ là dòng dõi thư hương, hai nhà…
Chương 29
Trao Em Một Đời An YênTác giả: Thố Thập ThấtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTô Lăng, tháng Tư. Khi Ngộ Từ xuống máy bay, trời mới tờ mờ sáng, bên ngoài mưa bụi lất phất. Ra khỏi nhà ga, cô đứng trong gió lạnh một lúc lâu mới bắt được xe. Cất xong hành lý vào cốp sau cô mới ngồi vào ghế sau. Bác tài xế nói chuyện rất nhẹ nhàng, xác nhận lại địa điểm với cô một lần nữa, sau khi chắc chắn không có sai sót mới từ từ cho xe lăn bánh. “Cô gái, cô là người nhà họ Phó à?” Đi được nửa đường, bác tài không kìm được tò mò lên tiếng hỏi. Ngộ Từ ngẩn ra một chút rồi cong mắt cười: “Dạ không, cháu là người nhà họ Ngộ.” Nghe vậy, bác tài lập tức hiểu ra, gật đầu cười liền mấy tiếng: “Cũng như nhau, cũng như nhau cả thôi.” Danh tiếng hai nhà Phó, Ngộ ở Tô Lăng vô cùng vang dội, gần như không ai là không biết. Bác tài vừa nhìn thấy điểm đến là ngõ Hạnh Viên — nơi toạ lạc nhà cổ của hai họ Phó, Ngộ, nên mới đoán như vậy. Hai nhà tuy không cùng tổ tông huyết thống nhưng đã giao hảo qua nhiều thế hệ. Nhà họ Phó là thế gia thương nghiệp, nhà họ Ngộ là dòng dõi thư hương, hai nhà… Hoa ngọc lan chưa lụi tàn, hương hoa vẫn còn đó, hòa lẫn vào làn hơi nước ẩm ướt, len lỏi từng chút một vào khoang mũi, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách.Phó Tắc Dịch mím môi, nhìn cô gái đứng trước mặt một lúc lâu. Lát sau, dường như khẽ thở dài một tiếng, anh mới mở miệng lần nữa: “Nếu chuyện cũ của dòng họ được nhắc lại, cháu phải gả vào nhà họ Phó thì sao?”Sắc mặt Ngộ Từ bỗng khựng lại.Chiếc đèn lồng cung đình cũ kỹ bên ngoài mái hiên đung đưa trong gió, va vào cột hành lang, theo tiếng va chạm khẽ khàng, vầng sáng màu cam ấm áp lướt qua tấm rèm che hờ, chiếu vào trong thủy tạ.Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, ánh sáng hắt lên giữa lông mày anh.Thứ ánh sáng lướt qua như chuồn chuồn đạp nước ấy đã soi rõ sự bất lực và mệt mỏi nơi đáy mắt anh.Ngộ Từ ngẩn người hồi lâu, đầu óc có chút mơ hồ, không hiểu lắm: “Cháu… gả vào nhà họ Phó ư?”Hôn ước của nhà họ Phó và nhà họ Ngộ là quy định của tổ tiên, vì Ngộ Uyển hủy hôn nên mới buộc phải thay đổi quy định đó.Nhưng suy cho cùng nhà họ Ngộ là bên có lỗi, nếu nhà họ Phó thực sự muốn truy cứu trách nhiệm thì cũng chẳng còn cách nào khác. Chỉ là quan hệ hai nhà tốt đẹp như vậy, không đến mức vì một cuộc hôn nhân mà trở nên khó xử.Nhưng anh bỗng nhiên nói như vậy, nghĩa là…Nghĩ đến đây, Ngộ Từ chợt sững sờ, ngước mắt nhìn người đang ngồi dưới mái hiên.Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu nHoa ngọc lan chưa lụi tàn, hương hoa vẫn còn đó, hòa lẫn vào làn hơi nước ẩm ướt, len lỏi từng chút một vào khoang mũi, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách.Phó Tắc Dịch mím môi, nhìn cô gái đứng trước mặt một lúc lâu. Lát sau, dường như khẽ thở dài một tiếng, anh mới mở miệng lần nữa: “Nếu chuyện cũ của dòng họ được nhắc lại, cháu phải gả vào nhà họ Phó thì sao?”Sắc mặt Ngộ Từ bỗng khựng lại.Chiếc đèn lồng cung đình cũ kỹ bên ngoài mái hiên đung đưa trong gió, va vào cột hành lang, theo tiếng va chạm khẽ khàng, vầng sáng màu cam ấm áp lướt qua tấm rèm che hờ, chiếu vào trong thủy tạ.Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, ánh sáng hắt lên giữa lông mày anh.Thứ ánh sáng lướt qua như chuồn chuồn đạp nước ấy đã soi rõ sự bất lực và mệt mỏi nơi đáy mắt anh.Ngộ Từ ngẩn người hồi lâu, đầu óc có chút mơ hồ, không hiểu lắm: “Cháu… gả vào nhà họ Phó ư?”Hôn ước của nhà họ Phó và nhà họ Ngộ là quy định của tổ tiên, vì Ngộ Uyển hủy hôn nên mới buộc phải thay đổi quy định đó.Nhưng suy cho cùng nhà họ Ngộ là bên có lỗi, nếu nhà họ Phó thực sự muốn truy cứu trách nhiệm thì cũng chẳng còn cách nào khác. Chỉ là quan hệ hai nhà tốt đẹp như vậy, không đến mức vì một cuộc hôn nhân mà trở nên khó xử.Nhưng anh bỗng nhiên nói như vậy, nghĩa là…Nghĩ đến đây, Ngộ Từ chợt sững sờ, ngước mắt nhìn người đang ngồi dưới mái hiên.Hoa ngọc lan chưa lụi tàn, hương hoa vẫn còn đó, hòa lẫn vào làn hơi nước ẩm ướt, len lỏi từng chút một vào khoang mũi, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách.Phó Tắc Dịch mím môi, nhìn cô gái đứng trước mặt một lúc lâu. Lát sau, dường như khẽ thở dài một tiếng, anh mới mở miệng lần nữa: “Nếu chuyện cũ của dòng họ được nhắc lại, cháu phải gả vào nhà họ Phó thì sao?”Sắc mặt Ngộ Từ bỗng khựng lại.Chiếc đèn lồng cung đình cũ kỹ bên ngoài mái hiên đung đưa trong gió, va vào cột hành lang, theo tiếng va chạm khẽ khàng, vầng sáng màu cam ấm áp lướt qua tấm rèm che hờ, chiếu vào trong thủy tạ.Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, ánh sáng hắt lên giữa lông mày anh.Thứ ánh sáng lướt qua như chuồn chuồn đạp nước ấy đã soi rõ sự bất lực và mệt mỏi nơi đáy mắt anh.Ngộ Từ ngẩn người hồi lâu, đầu óc có chút mơ hồ, không hiểu lắm: “Cháu… gả vào nhà họ Phó ư?”Hôn ước của nhà họ Phó và nhà họ Ngộ là quy định của tổ tiên, vì Ngộ Uyển hủy hôn nên mới buộc phải thay đổi quy định đó.Nhưng suy cho cùng nhà họ Ngộ là bên có lỗi, nếu nhà họ Phó thực sự muốn truy cứu trách nhiệm thì cũng chẳng còn cách nào khác. Chỉ là quan hệ hai nhà tốt đẹp như vậy, không đến mức vì một cuộc hôn nhân mà trở nên khó xử.Nhưng anh bỗng nhiên nói như vậy, nghĩa là…Nghĩ đến đây, Ngộ Từ chợt sững sờ, ngước mắt nhìn người đang ngồi dưới mái hiên.Hoa ngọc lan chưa lụi tàn, hương hoa vẫn còn đó, hòa lẫn vào làn hơi nước ẩm ướt, len lỏi từng chút một vào khoang mũi, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách.Phó Tắc Dịch mím môi, nhìn cô gái đứng trước mặt một lúc lâu. Lát sau, dường như khẽ thở dài một tiếng, anh mới mở miệng lần nữa: “Nếu chuyện cũ của dòng họ được nhắc lại, cháu phải gả vào nhà họ Phó thì sao?”Sắc mặt Ngộ Từ bỗng khựng lại.Chiếc đèn lồng cung đình cũ kỹ bên ngoài mái hiên đung đưa trong gió, va vào cột hành lang, theo tiếng va chạm khẽ khàng, vầng sáng màu cam ấm áp lướt qua tấm rèm che hờ, chiếu vào trong thủy tạ.Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, ánh sáng hắt lên giữa lông mày anh.Thứ ánh sáng lướt qua như chuồn chuồn đạp nước ấy đã soi rõ sự bất lực và mệt mỏi nơi đáy mắt anh.Ngộ Từ ngẩn người hồi lâu, đầu óc có chút mơ hồ, không hiểu lắm: “Cháu… gả vào nhà họ Phó ư?”Hôn ước của nhà họ Phó và nhà họ Ngộ là quy định của tổ tiên, vì Ngộ Uyển hủy hôn nên mới buộc phải thay đổi quy định đó.Nhưng suy cho cùng nhà họ Ngộ là bên có lỗi, nếu nhà họ Phó thực sự muốn truy cứu trách nhiệm thì cũng chẳng còn cách nào khác. Chỉ là quan hệ hai nhà tốt đẹp như vậy, không đến mức vì một cuộc hôn nhân mà trở nên khó xử.Nhưng anh bỗng nhiên nói như vậy, nghĩa là…Nghĩ đến đây, Ngộ Từ chợt sững sờ, ngước mắt nhìn người đang ngồi dưới mái hiên.Hoa ngọc lan chưa lụi tàn, hương hoa vẫn còn đó, hòa lẫn vào làn hơi nước ẩm ướt, len lỏi từng chút một vào khoang mũi, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách.Phó Tắc Dịch mím môi, nhìn cô gái đứng trước mặt một lúc lâu. Lát sau, dường như khẽ thở dài một tiếng, anh mới mở miệng lần nữa: “Nếu chuyện cũ của dòng họ được nhắc lại, cháu phải gả vào nhà họ Phó thì sao?”Sắc mặt Ngộ Từ bỗng khựng lại.Chiếc đèn lồng cung đình cũ kỹ bên ngoài mái hiên đung đưa trong gió, va vào cột hành lang, theo tiếng va chạm khẽ khàng, vầng sáng màu cam ấm áp lướt qua tấm rèm che hờ, chiếu vào trong thủy tạ.Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, ánh sáng hắt lên giữa lông mày anh.Thứ ánh sáng lướt qua như chuồn chuồn đạp nước ấy đã soi rõ sự bất lực và mệt mỏi nơi đáy mắt anh.Ngộ Từ ngẩn người hồi lâu, đầu óc có chút mơ hồ, không hiểu lắm: “Cháu… gả vào nhà họ Phó ư?”Hôn ước của nhà họ Phó và nhà họ Ngộ là quy định của tổ tiên, vì Ngộ Uyển hủy hôn nên mới buộc phải thay đổi quy định đó.Nhưng suy cho cùng nhà họ Ngộ là bên có lỗi, nếu nhà họ Phó thực sự muốn truy cứu trách nhiệm thì cũng chẳng còn cách nào khác. Chỉ là quan hệ hai nhà tốt đẹp như vậy, không đến mức vì một cuộc hôn nhân mà trở nên khó xử.Nhưng anh bỗng nhiên nói như vậy, nghĩa là…Nghĩ đến đây, Ngộ Từ chợt sững sờ, ngước mắt nhìn người đang ngồi dưới mái hiên.Đôi mắt anh vẫn trong veo sáng ngời như trước, Ngộ Từ có chút không hiểu nhưng vẫn nghe lời quay người đi.Bên ngoài thủy tạ, ánh trăng tĩnh mịch, dịu dàng chiếu vào.Phó Tắc Dịch nhìn bóng lưng Ngộ Từ vài giây, ánh mắt dừng lại trên cây trâm ngọc trên tóc cô một lát rồi nghiêng đầu nhìn chiếc hộp gỗ tử đàn nhỏ đặt trên ghế đá bên tay.Anh từ từ mở lòng bàn tay, cầm chiếc hộp lên.Giữ trong tay ngắm nghía vài giây, anh nhẹ nhàng bấm vào chiếc khóa đồng nhỏ trên hộp, mở nắp ra.Sau đó, anh lấy ra cây trâm ngọc màu trắng xanh bên trong.Thân trâm xanh mướt bóng loáng, kiểu dáng đơn giản, chỉ có đầu trâm được khắc hình đóa hoa sen tịnh đế (hai đóa sen cùng nở trên một cuống).Anh từ từ đứng dậy.Ngộ Từ cảm thấy sau lưng im lặng hồi lâu, ngay khi cô định quay người lại thì bỗng cảm thấy một bàn tay nhẹ nhàng giữ lấy cây trâm trên tóc cô, rồi từ từ rút nó ra.Mái tóc trong nháy mắt xõa tung xuống. Cô sững sờ một chút, tiếp đó, liền cảm thấy một đôi tay đang nhẹ nhàng gom tóc cô lại.Sau một hồi quấn tóc, thân trâm một lần nữa được cài vào giữa những lọn tóc.
Hoa ngọc lan chưa lụi tàn, hương hoa vẫn còn đó, hòa lẫn vào làn hơi nước ẩm ướt, len lỏi từng chút một vào khoang mũi, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách.
Phó Tắc Dịch mím môi, nhìn cô gái đứng trước mặt một lúc lâu. Lát sau, dường như khẽ thở dài một tiếng, anh mới mở miệng lần nữa: “Nếu chuyện cũ của dòng họ được nhắc lại, cháu phải gả vào nhà họ Phó thì sao?”
Sắc mặt Ngộ Từ bỗng khựng lại.
Chiếc đèn lồng cung đình cũ kỹ bên ngoài mái hiên đung đưa trong gió, va vào cột hành lang, theo tiếng va chạm khẽ khàng, vầng sáng màu cam ấm áp lướt qua tấm rèm che hờ, chiếu vào trong thủy tạ.
Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, ánh sáng hắt lên giữa lông mày anh.
Thứ ánh sáng lướt qua như chuồn chuồn đạp nước ấy đã soi rõ sự bất lực và mệt mỏi nơi đáy mắt anh.
Ngộ Từ ngẩn người hồi lâu, đầu óc có chút mơ hồ, không hiểu lắm: “Cháu… gả vào nhà họ Phó ư?”
Hôn ước của nhà họ Phó và nhà họ Ngộ là quy định của tổ tiên, vì Ngộ Uyển hủy hôn nên mới buộc phải thay đổi quy định đó.
Nhưng suy cho cùng nhà họ Ngộ là bên có lỗi, nếu nhà họ Phó thực sự muốn truy cứu trách nhiệm thì cũng chẳng còn cách nào khác. Chỉ là quan hệ hai nhà tốt đẹp như vậy, không đến mức vì một cuộc hôn nhân mà trở nên khó xử.
Nhưng anh bỗng nhiên nói như vậy, nghĩa là…
Nghĩ đến đây, Ngộ Từ chợt sững sờ, ngước mắt nhìn người đang ngồi dưới mái hiên.
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Hoa ngọc lan chưa lụi tàn, hương hoa vẫn còn đó, hòa lẫn vào làn hơi nước ẩm ướt, len lỏi từng chút một vào khoang mũi, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách.
Phó Tắc Dịch mím môi, nhìn cô gái đứng trước mặt một lúc lâu. Lát sau, dường như khẽ thở dài một tiếng, anh mới mở miệng lần nữa: “Nếu chuyện cũ của dòng họ được nhắc lại, cháu phải gả vào nhà họ Phó thì sao?”
Sắc mặt Ngộ Từ bỗng khựng lại.
Chiếc đèn lồng cung đình cũ kỹ bên ngoài mái hiên đung đưa trong gió, va vào cột hành lang, theo tiếng va chạm khẽ khàng, vầng sáng màu cam ấm áp lướt qua tấm rèm che hờ, chiếu vào trong thủy tạ.
Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, ánh sáng hắt lên giữa lông mày anh.
Thứ ánh sáng lướt qua như chuồn chuồn đạp nước ấy đã soi rõ sự bất lực và mệt mỏi nơi đáy mắt anh.
Ngộ Từ ngẩn người hồi lâu, đầu óc có chút mơ hồ, không hiểu lắm: “Cháu… gả vào nhà họ Phó ư?”
Hôn ước của nhà họ Phó và nhà họ Ngộ là quy định của tổ tiên, vì Ngộ Uyển hủy hôn nên mới buộc phải thay đổi quy định đó.
Nhưng suy cho cùng nhà họ Ngộ là bên có lỗi, nếu nhà họ Phó thực sự muốn truy cứu trách nhiệm thì cũng chẳng còn cách nào khác. Chỉ là quan hệ hai nhà tốt đẹp như vậy, không đến mức vì một cuộc hôn nhân mà trở nên khó xử.
Nhưng anh bỗng nhiên nói như vậy, nghĩa là…
Nghĩ đến đây, Ngộ Từ chợt sững sờ, ngước mắt nhìn người đang ngồi dưới mái hiên.
Hoa ngọc lan chưa lụi tàn, hương hoa vẫn còn đó, hòa lẫn vào làn hơi nước ẩm ướt, len lỏi từng chút một vào khoang mũi, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách.
Phó Tắc Dịch mím môi, nhìn cô gái đứng trước mặt một lúc lâu. Lát sau, dường như khẽ thở dài một tiếng, anh mới mở miệng lần nữa: “Nếu chuyện cũ của dòng họ được nhắc lại, cháu phải gả vào nhà họ Phó thì sao?”
Sắc mặt Ngộ Từ bỗng khựng lại.
Chiếc đèn lồng cung đình cũ kỹ bên ngoài mái hiên đung đưa trong gió, va vào cột hành lang, theo tiếng va chạm khẽ khàng, vầng sáng màu cam ấm áp lướt qua tấm rèm che hờ, chiếu vào trong thủy tạ.
Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, ánh sáng hắt lên giữa lông mày anh.
Thứ ánh sáng lướt qua như chuồn chuồn đạp nước ấy đã soi rõ sự bất lực và mệt mỏi nơi đáy mắt anh.
Ngộ Từ ngẩn người hồi lâu, đầu óc có chút mơ hồ, không hiểu lắm: “Cháu… gả vào nhà họ Phó ư?”
Hôn ước của nhà họ Phó và nhà họ Ngộ là quy định của tổ tiên, vì Ngộ Uyển hủy hôn nên mới buộc phải thay đổi quy định đó.
Nhưng suy cho cùng nhà họ Ngộ là bên có lỗi, nếu nhà họ Phó thực sự muốn truy cứu trách nhiệm thì cũng chẳng còn cách nào khác. Chỉ là quan hệ hai nhà tốt đẹp như vậy, không đến mức vì một cuộc hôn nhân mà trở nên khó xử.
Nhưng anh bỗng nhiên nói như vậy, nghĩa là…
Nghĩ đến đây, Ngộ Từ chợt sững sờ, ngước mắt nhìn người đang ngồi dưới mái hiên.
Hoa ngọc lan chưa lụi tàn, hương hoa vẫn còn đó, hòa lẫn vào làn hơi nước ẩm ướt, len lỏi từng chút một vào khoang mũi, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách.
Phó Tắc Dịch mím môi, nhìn cô gái đứng trước mặt một lúc lâu. Lát sau, dường như khẽ thở dài một tiếng, anh mới mở miệng lần nữa: “Nếu chuyện cũ của dòng họ được nhắc lại, cháu phải gả vào nhà họ Phó thì sao?”
Sắc mặt Ngộ Từ bỗng khựng lại.
Chiếc đèn lồng cung đình cũ kỹ bên ngoài mái hiên đung đưa trong gió, va vào cột hành lang, theo tiếng va chạm khẽ khàng, vầng sáng màu cam ấm áp lướt qua tấm rèm che hờ, chiếu vào trong thủy tạ.
Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, ánh sáng hắt lên giữa lông mày anh.
Thứ ánh sáng lướt qua như chuồn chuồn đạp nước ấy đã soi rõ sự bất lực và mệt mỏi nơi đáy mắt anh.
Ngộ Từ ngẩn người hồi lâu, đầu óc có chút mơ hồ, không hiểu lắm: “Cháu… gả vào nhà họ Phó ư?”
Hôn ước của nhà họ Phó và nhà họ Ngộ là quy định của tổ tiên, vì Ngộ Uyển hủy hôn nên mới buộc phải thay đổi quy định đó.
Nhưng suy cho cùng nhà họ Ngộ là bên có lỗi, nếu nhà họ Phó thực sự muốn truy cứu trách nhiệm thì cũng chẳng còn cách nào khác. Chỉ là quan hệ hai nhà tốt đẹp như vậy, không đến mức vì một cuộc hôn nhân mà trở nên khó xử.
Nhưng anh bỗng nhiên nói như vậy, nghĩa là…
Nghĩ đến đây, Ngộ Từ chợt sững sờ, ngước mắt nhìn người đang ngồi dưới mái hiên.
Hoa ngọc lan chưa lụi tàn, hương hoa vẫn còn đó, hòa lẫn vào làn hơi nước ẩm ướt, len lỏi từng chút một vào khoang mũi, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách.
Phó Tắc Dịch mím môi, nhìn cô gái đứng trước mặt một lúc lâu. Lát sau, dường như khẽ thở dài một tiếng, anh mới mở miệng lần nữa: “Nếu chuyện cũ của dòng họ được nhắc lại, cháu phải gả vào nhà họ Phó thì sao?”
Sắc mặt Ngộ Từ bỗng khựng lại.
Chiếc đèn lồng cung đình cũ kỹ bên ngoài mái hiên đung đưa trong gió, va vào cột hành lang, theo tiếng va chạm khẽ khàng, vầng sáng màu cam ấm áp lướt qua tấm rèm che hờ, chiếu vào trong thủy tạ.
Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, ánh sáng hắt lên giữa lông mày anh.
Thứ ánh sáng lướt qua như chuồn chuồn đạp nước ấy đã soi rõ sự bất lực và mệt mỏi nơi đáy mắt anh.
Ngộ Từ ngẩn người hồi lâu, đầu óc có chút mơ hồ, không hiểu lắm: “Cháu… gả vào nhà họ Phó ư?”
Hôn ước của nhà họ Phó và nhà họ Ngộ là quy định của tổ tiên, vì Ngộ Uyển hủy hôn nên mới buộc phải thay đổi quy định đó.
Nhưng suy cho cùng nhà họ Ngộ là bên có lỗi, nếu nhà họ Phó thực sự muốn truy cứu trách nhiệm thì cũng chẳng còn cách nào khác. Chỉ là quan hệ hai nhà tốt đẹp như vậy, không đến mức vì một cuộc hôn nhân mà trở nên khó xử.
Nhưng anh bỗng nhiên nói như vậy, nghĩa là…
Nghĩ đến đây, Ngộ Từ chợt sững sờ, ngước mắt nhìn người đang ngồi dưới mái hiên.
Đôi mắt anh vẫn trong veo sáng ngời như trước, Ngộ Từ có chút không hiểu nhưng vẫn nghe lời quay người đi.
Bên ngoài thủy tạ, ánh trăng tĩnh mịch, dịu dàng chiếu vào.
Phó Tắc Dịch nhìn bóng lưng Ngộ Từ vài giây, ánh mắt dừng lại trên cây trâm ngọc trên tóc cô một lát rồi nghiêng đầu nhìn chiếc hộp gỗ tử đàn nhỏ đặt trên ghế đá bên tay.
Anh từ từ mở lòng bàn tay, cầm chiếc hộp lên.
Giữ trong tay ngắm nghía vài giây, anh nhẹ nhàng bấm vào chiếc khóa đồng nhỏ trên hộp, mở nắp ra.
Sau đó, anh lấy ra cây trâm ngọc màu trắng xanh bên trong.
Thân trâm xanh mướt bóng loáng, kiểu dáng đơn giản, chỉ có đầu trâm được khắc hình đóa hoa sen tịnh đế (hai đóa sen cùng nở trên một cuống).
Anh từ từ đứng dậy.
Ngộ Từ cảm thấy sau lưng im lặng hồi lâu, ngay khi cô định quay người lại thì bỗng cảm thấy một bàn tay nhẹ nhàng giữ lấy cây trâm trên tóc cô, rồi từ từ rút nó ra.
Mái tóc trong nháy mắt xõa tung xuống. Cô sững sờ một chút, tiếp đó, liền cảm thấy một đôi tay đang nhẹ nhàng gom tóc cô lại.
Sau một hồi quấn tóc, thân trâm một lần nữa được cài vào giữa những lọn tóc.
Trao Em Một Đời An YênTác giả: Thố Thập ThấtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTô Lăng, tháng Tư. Khi Ngộ Từ xuống máy bay, trời mới tờ mờ sáng, bên ngoài mưa bụi lất phất. Ra khỏi nhà ga, cô đứng trong gió lạnh một lúc lâu mới bắt được xe. Cất xong hành lý vào cốp sau cô mới ngồi vào ghế sau. Bác tài xế nói chuyện rất nhẹ nhàng, xác nhận lại địa điểm với cô một lần nữa, sau khi chắc chắn không có sai sót mới từ từ cho xe lăn bánh. “Cô gái, cô là người nhà họ Phó à?” Đi được nửa đường, bác tài không kìm được tò mò lên tiếng hỏi. Ngộ Từ ngẩn ra một chút rồi cong mắt cười: “Dạ không, cháu là người nhà họ Ngộ.” Nghe vậy, bác tài lập tức hiểu ra, gật đầu cười liền mấy tiếng: “Cũng như nhau, cũng như nhau cả thôi.” Danh tiếng hai nhà Phó, Ngộ ở Tô Lăng vô cùng vang dội, gần như không ai là không biết. Bác tài vừa nhìn thấy điểm đến là ngõ Hạnh Viên — nơi toạ lạc nhà cổ của hai họ Phó, Ngộ, nên mới đoán như vậy. Hai nhà tuy không cùng tổ tông huyết thống nhưng đã giao hảo qua nhiều thế hệ. Nhà họ Phó là thế gia thương nghiệp, nhà họ Ngộ là dòng dõi thư hương, hai nhà… Hoa ngọc lan chưa lụi tàn, hương hoa vẫn còn đó, hòa lẫn vào làn hơi nước ẩm ướt, len lỏi từng chút một vào khoang mũi, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách.Phó Tắc Dịch mím môi, nhìn cô gái đứng trước mặt một lúc lâu. Lát sau, dường như khẽ thở dài một tiếng, anh mới mở miệng lần nữa: “Nếu chuyện cũ của dòng họ được nhắc lại, cháu phải gả vào nhà họ Phó thì sao?”Sắc mặt Ngộ Từ bỗng khựng lại.Chiếc đèn lồng cung đình cũ kỹ bên ngoài mái hiên đung đưa trong gió, va vào cột hành lang, theo tiếng va chạm khẽ khàng, vầng sáng màu cam ấm áp lướt qua tấm rèm che hờ, chiếu vào trong thủy tạ.Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, ánh sáng hắt lên giữa lông mày anh.Thứ ánh sáng lướt qua như chuồn chuồn đạp nước ấy đã soi rõ sự bất lực và mệt mỏi nơi đáy mắt anh.Ngộ Từ ngẩn người hồi lâu, đầu óc có chút mơ hồ, không hiểu lắm: “Cháu… gả vào nhà họ Phó ư?”Hôn ước của nhà họ Phó và nhà họ Ngộ là quy định của tổ tiên, vì Ngộ Uyển hủy hôn nên mới buộc phải thay đổi quy định đó.Nhưng suy cho cùng nhà họ Ngộ là bên có lỗi, nếu nhà họ Phó thực sự muốn truy cứu trách nhiệm thì cũng chẳng còn cách nào khác. Chỉ là quan hệ hai nhà tốt đẹp như vậy, không đến mức vì một cuộc hôn nhân mà trở nên khó xử.Nhưng anh bỗng nhiên nói như vậy, nghĩa là…Nghĩ đến đây, Ngộ Từ chợt sững sờ, ngước mắt nhìn người đang ngồi dưới mái hiên.Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu nHoa ngọc lan chưa lụi tàn, hương hoa vẫn còn đó, hòa lẫn vào làn hơi nước ẩm ướt, len lỏi từng chút một vào khoang mũi, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách.Phó Tắc Dịch mím môi, nhìn cô gái đứng trước mặt một lúc lâu. Lát sau, dường như khẽ thở dài một tiếng, anh mới mở miệng lần nữa: “Nếu chuyện cũ của dòng họ được nhắc lại, cháu phải gả vào nhà họ Phó thì sao?”Sắc mặt Ngộ Từ bỗng khựng lại.Chiếc đèn lồng cung đình cũ kỹ bên ngoài mái hiên đung đưa trong gió, va vào cột hành lang, theo tiếng va chạm khẽ khàng, vầng sáng màu cam ấm áp lướt qua tấm rèm che hờ, chiếu vào trong thủy tạ.Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, ánh sáng hắt lên giữa lông mày anh.Thứ ánh sáng lướt qua như chuồn chuồn đạp nước ấy đã soi rõ sự bất lực và mệt mỏi nơi đáy mắt anh.Ngộ Từ ngẩn người hồi lâu, đầu óc có chút mơ hồ, không hiểu lắm: “Cháu… gả vào nhà họ Phó ư?”Hôn ước của nhà họ Phó và nhà họ Ngộ là quy định của tổ tiên, vì Ngộ Uyển hủy hôn nên mới buộc phải thay đổi quy định đó.Nhưng suy cho cùng nhà họ Ngộ là bên có lỗi, nếu nhà họ Phó thực sự muốn truy cứu trách nhiệm thì cũng chẳng còn cách nào khác. Chỉ là quan hệ hai nhà tốt đẹp như vậy, không đến mức vì một cuộc hôn nhân mà trở nên khó xử.Nhưng anh bỗng nhiên nói như vậy, nghĩa là…Nghĩ đến đây, Ngộ Từ chợt sững sờ, ngước mắt nhìn người đang ngồi dưới mái hiên.Hoa ngọc lan chưa lụi tàn, hương hoa vẫn còn đó, hòa lẫn vào làn hơi nước ẩm ướt, len lỏi từng chút một vào khoang mũi, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách.Phó Tắc Dịch mím môi, nhìn cô gái đứng trước mặt một lúc lâu. Lát sau, dường như khẽ thở dài một tiếng, anh mới mở miệng lần nữa: “Nếu chuyện cũ của dòng họ được nhắc lại, cháu phải gả vào nhà họ Phó thì sao?”Sắc mặt Ngộ Từ bỗng khựng lại.Chiếc đèn lồng cung đình cũ kỹ bên ngoài mái hiên đung đưa trong gió, va vào cột hành lang, theo tiếng va chạm khẽ khàng, vầng sáng màu cam ấm áp lướt qua tấm rèm che hờ, chiếu vào trong thủy tạ.Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, ánh sáng hắt lên giữa lông mày anh.Thứ ánh sáng lướt qua như chuồn chuồn đạp nước ấy đã soi rõ sự bất lực và mệt mỏi nơi đáy mắt anh.Ngộ Từ ngẩn người hồi lâu, đầu óc có chút mơ hồ, không hiểu lắm: “Cháu… gả vào nhà họ Phó ư?”Hôn ước của nhà họ Phó và nhà họ Ngộ là quy định của tổ tiên, vì Ngộ Uyển hủy hôn nên mới buộc phải thay đổi quy định đó.Nhưng suy cho cùng nhà họ Ngộ là bên có lỗi, nếu nhà họ Phó thực sự muốn truy cứu trách nhiệm thì cũng chẳng còn cách nào khác. Chỉ là quan hệ hai nhà tốt đẹp như vậy, không đến mức vì một cuộc hôn nhân mà trở nên khó xử.Nhưng anh bỗng nhiên nói như vậy, nghĩa là…Nghĩ đến đây, Ngộ Từ chợt sững sờ, ngước mắt nhìn người đang ngồi dưới mái hiên.Hoa ngọc lan chưa lụi tàn, hương hoa vẫn còn đó, hòa lẫn vào làn hơi nước ẩm ướt, len lỏi từng chút một vào khoang mũi, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách.Phó Tắc Dịch mím môi, nhìn cô gái đứng trước mặt một lúc lâu. Lát sau, dường như khẽ thở dài một tiếng, anh mới mở miệng lần nữa: “Nếu chuyện cũ của dòng họ được nhắc lại, cháu phải gả vào nhà họ Phó thì sao?”Sắc mặt Ngộ Từ bỗng khựng lại.Chiếc đèn lồng cung đình cũ kỹ bên ngoài mái hiên đung đưa trong gió, va vào cột hành lang, theo tiếng va chạm khẽ khàng, vầng sáng màu cam ấm áp lướt qua tấm rèm che hờ, chiếu vào trong thủy tạ.Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, ánh sáng hắt lên giữa lông mày anh.Thứ ánh sáng lướt qua như chuồn chuồn đạp nước ấy đã soi rõ sự bất lực và mệt mỏi nơi đáy mắt anh.Ngộ Từ ngẩn người hồi lâu, đầu óc có chút mơ hồ, không hiểu lắm: “Cháu… gả vào nhà họ Phó ư?”Hôn ước của nhà họ Phó và nhà họ Ngộ là quy định của tổ tiên, vì Ngộ Uyển hủy hôn nên mới buộc phải thay đổi quy định đó.Nhưng suy cho cùng nhà họ Ngộ là bên có lỗi, nếu nhà họ Phó thực sự muốn truy cứu trách nhiệm thì cũng chẳng còn cách nào khác. Chỉ là quan hệ hai nhà tốt đẹp như vậy, không đến mức vì một cuộc hôn nhân mà trở nên khó xử.Nhưng anh bỗng nhiên nói như vậy, nghĩa là…Nghĩ đến đây, Ngộ Từ chợt sững sờ, ngước mắt nhìn người đang ngồi dưới mái hiên.Hoa ngọc lan chưa lụi tàn, hương hoa vẫn còn đó, hòa lẫn vào làn hơi nước ẩm ướt, len lỏi từng chút một vào khoang mũi, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách.Phó Tắc Dịch mím môi, nhìn cô gái đứng trước mặt một lúc lâu. Lát sau, dường như khẽ thở dài một tiếng, anh mới mở miệng lần nữa: “Nếu chuyện cũ của dòng họ được nhắc lại, cháu phải gả vào nhà họ Phó thì sao?”Sắc mặt Ngộ Từ bỗng khựng lại.Chiếc đèn lồng cung đình cũ kỹ bên ngoài mái hiên đung đưa trong gió, va vào cột hành lang, theo tiếng va chạm khẽ khàng, vầng sáng màu cam ấm áp lướt qua tấm rèm che hờ, chiếu vào trong thủy tạ.Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, ánh sáng hắt lên giữa lông mày anh.Thứ ánh sáng lướt qua như chuồn chuồn đạp nước ấy đã soi rõ sự bất lực và mệt mỏi nơi đáy mắt anh.Ngộ Từ ngẩn người hồi lâu, đầu óc có chút mơ hồ, không hiểu lắm: “Cháu… gả vào nhà họ Phó ư?”Hôn ước của nhà họ Phó và nhà họ Ngộ là quy định của tổ tiên, vì Ngộ Uyển hủy hôn nên mới buộc phải thay đổi quy định đó.Nhưng suy cho cùng nhà họ Ngộ là bên có lỗi, nếu nhà họ Phó thực sự muốn truy cứu trách nhiệm thì cũng chẳng còn cách nào khác. Chỉ là quan hệ hai nhà tốt đẹp như vậy, không đến mức vì một cuộc hôn nhân mà trở nên khó xử.Nhưng anh bỗng nhiên nói như vậy, nghĩa là…Nghĩ đến đây, Ngộ Từ chợt sững sờ, ngước mắt nhìn người đang ngồi dưới mái hiên.Đôi mắt anh vẫn trong veo sáng ngời như trước, Ngộ Từ có chút không hiểu nhưng vẫn nghe lời quay người đi.Bên ngoài thủy tạ, ánh trăng tĩnh mịch, dịu dàng chiếu vào.Phó Tắc Dịch nhìn bóng lưng Ngộ Từ vài giây, ánh mắt dừng lại trên cây trâm ngọc trên tóc cô một lát rồi nghiêng đầu nhìn chiếc hộp gỗ tử đàn nhỏ đặt trên ghế đá bên tay.Anh từ từ mở lòng bàn tay, cầm chiếc hộp lên.Giữ trong tay ngắm nghía vài giây, anh nhẹ nhàng bấm vào chiếc khóa đồng nhỏ trên hộp, mở nắp ra.Sau đó, anh lấy ra cây trâm ngọc màu trắng xanh bên trong.Thân trâm xanh mướt bóng loáng, kiểu dáng đơn giản, chỉ có đầu trâm được khắc hình đóa hoa sen tịnh đế (hai đóa sen cùng nở trên một cuống).Anh từ từ đứng dậy.Ngộ Từ cảm thấy sau lưng im lặng hồi lâu, ngay khi cô định quay người lại thì bỗng cảm thấy một bàn tay nhẹ nhàng giữ lấy cây trâm trên tóc cô, rồi từ từ rút nó ra.Mái tóc trong nháy mắt xõa tung xuống. Cô sững sờ một chút, tiếp đó, liền cảm thấy một đôi tay đang nhẹ nhàng gom tóc cô lại.Sau một hồi quấn tóc, thân trâm một lần nữa được cài vào giữa những lọn tóc.