Tô Lăng, tháng Tư. Khi Ngộ Từ xuống máy bay, trời mới tờ mờ sáng, bên ngoài mưa bụi lất phất. Ra khỏi nhà ga, cô đứng trong gió lạnh một lúc lâu mới bắt được xe. Cất xong hành lý vào cốp sau cô mới ngồi vào ghế sau. Bác tài xế nói chuyện rất nhẹ nhàng, xác nhận lại địa điểm với cô một lần nữa, sau khi chắc chắn không có sai sót mới từ từ cho xe lăn bánh. “Cô gái, cô là người nhà họ Phó à?” Đi được nửa đường, bác tài không kìm được tò mò lên tiếng hỏi. Ngộ Từ ngẩn ra một chút rồi cong mắt cười: “Dạ không, cháu là người nhà họ Ngộ.” Nghe vậy, bác tài lập tức hiểu ra, gật đầu cười liền mấy tiếng: “Cũng như nhau, cũng như nhau cả thôi.” Danh tiếng hai nhà Phó, Ngộ ở Tô Lăng vô cùng vang dội, gần như không ai là không biết. Bác tài vừa nhìn thấy điểm đến là ngõ Hạnh Viên — nơi toạ lạc nhà cổ của hai họ Phó, Ngộ, nên mới đoán như vậy. Hai nhà tuy không cùng tổ tông huyết thống nhưng đã giao hảo qua nhiều thế hệ. Nhà họ Phó là thế gia thương nghiệp, nhà họ Ngộ là dòng dõi thư hương, hai nhà…
Chương 31
Trao Em Một Đời An YênTác giả: Thố Thập ThấtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTô Lăng, tháng Tư. Khi Ngộ Từ xuống máy bay, trời mới tờ mờ sáng, bên ngoài mưa bụi lất phất. Ra khỏi nhà ga, cô đứng trong gió lạnh một lúc lâu mới bắt được xe. Cất xong hành lý vào cốp sau cô mới ngồi vào ghế sau. Bác tài xế nói chuyện rất nhẹ nhàng, xác nhận lại địa điểm với cô một lần nữa, sau khi chắc chắn không có sai sót mới từ từ cho xe lăn bánh. “Cô gái, cô là người nhà họ Phó à?” Đi được nửa đường, bác tài không kìm được tò mò lên tiếng hỏi. Ngộ Từ ngẩn ra một chút rồi cong mắt cười: “Dạ không, cháu là người nhà họ Ngộ.” Nghe vậy, bác tài lập tức hiểu ra, gật đầu cười liền mấy tiếng: “Cũng như nhau, cũng như nhau cả thôi.” Danh tiếng hai nhà Phó, Ngộ ở Tô Lăng vô cùng vang dội, gần như không ai là không biết. Bác tài vừa nhìn thấy điểm đến là ngõ Hạnh Viên — nơi toạ lạc nhà cổ của hai họ Phó, Ngộ, nên mới đoán như vậy. Hai nhà tuy không cùng tổ tông huyết thống nhưng đã giao hảo qua nhiều thế hệ. Nhà họ Phó là thế gia thương nghiệp, nhà họ Ngộ là dòng dõi thư hương, hai nhà… Lần trước khi đáp lễ trà, ngón giữa của anh hơi cong lại, động tác không thực sự chuẩn xác.Nhưng lần này, chẳng cần phải suy đoán cũng có thể nhận ra anh đã thực sự đáp lại bằng một “lễ bình bối” vô cùng chuẩn mực.Ngộ Từ ngẩn người hồi lâu, mãi đến khi những đầu ngón tay đang chạm nhẹ trên bàn trà của anh từ từ thu về cô mới giật mình hoàn hồn. Môi cô mấp máy, đang định mở lời thì bác Thân đã bưng đồ ăn quay lại.Một bát cháo đường nóng hổi được đặt lên bàn gỗ, bên cạnh đĩa nhỏ còn có một miếng bánh hoa quế. Bác Thân cười nói: “Bà cụ dặn đi mua đấy, đặc biệt để phần cho cháu một miếng.”Ngộ Từ mím môi, nuốt lại những lời định nói, ngước mắt nhìn Phó Tắc Dịch rồi khẽ đáp: “Vâng.”Bác Thân đứng phía sau cười híp mắt nhìn Ngộ Từ cầm thìa lên, lúc này mới dời mắt khỏi bát cháo, ánh nhìn lướt qua mái tóc cô rồi đột nhiên khựng lại.Sau khi xác nhận kỹ càng vài lần, vẻ mặt bác sững sờ trong giây lát, rồi ngẩng đầu nhìn Phó Tắc Dịch đang ngồi đối diện bên bàn đá.Anh đang cụp mắt thưởng trà, hoàn toàn không để ý.Bác Thân với vẻ mặt như vừa thoát ra khỏi một bí mật động trời, nhìn qua nhìn lại hai người mấy lần.Cháo hơi nóng, Ngộ Từ ăn khá chậm, cuối cùng ăn hết miếng bánh hoa quế là cô đã no căng.Đặt bát đũa xuống, cô quay đầu nhìn bác Thân phía sau, lại phát hiện bác Thân dường như đang “tâm hồn treo ngược cành cây”.Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu nLần trước khi đáp lễ trà, ngón giữa của anh hơi cong lại, động tác không thực sự chuẩn xác.Nhưng lần này, chẳng cần phải suy đoán cũng có thể nhận ra anh đã thực sự đáp lại bằng một “lễ bình bối” vô cùng chuẩn mực.Ngộ Từ ngẩn người hồi lâu, mãi đến khi những đầu ngón tay đang chạm nhẹ trên bàn trà của anh từ từ thu về cô mới giật mình hoàn hồn. Môi cô mấp máy, đang định mở lời thì bác Thân đã bưng đồ ăn quay lại.Một bát cháo đường nóng hổi được đặt lên bàn gỗ, bên cạnh đĩa nhỏ còn có một miếng bánh hoa quế. Bác Thân cười nói: “Bà cụ dặn đi mua đấy, đặc biệt để phần cho cháu một miếng.”Ngộ Từ mím môi, nuốt lại những lời định nói, ngước mắt nhìn Phó Tắc Dịch rồi khẽ đáp: “Vâng.”Bác Thân đứng phía sau cười híp mắt nhìn Ngộ Từ cầm thìa lên, lúc này mới dời mắt khỏi bát cháo, ánh nhìn lướt qua mái tóc cô rồi đột nhiên khựng lại.Sau khi xác nhận kỹ càng vài lần, vẻ mặt bác sững sờ trong giây lát, rồi ngẩng đầu nhìn Phó Tắc Dịch đang ngồi đối diện bên bàn đá.Anh đang cụp mắt thưởng trà, hoàn toàn không để ý.Bác Thân với vẻ mặt như vừa thoát ra khỏi một bí mật động trời, nhìn qua nhìn lại hai người mấy lần.Cháo hơi nóng, Ngộ Từ ăn khá chậm, cuối cùng ăn hết miếng bánh hoa quế là cô đã no căng.Đặt bát đũa xuống, cô quay đầu nhìn bác Thân phía sau, lại phát hiện bác Thân dường như đang “tâm hồn treo ngược cành cây”.Lần trước khi đáp lễ trà, ngón giữa của anh hơi cong lại, động tác không thực sự chuẩn xác.Nhưng lần này, chẳng cần phải suy đoán cũng có thể nhận ra anh đã thực sự đáp lại bằng một “lễ bình bối” vô cùng chuẩn mực.Ngộ Từ ngẩn người hồi lâu, mãi đến khi những đầu ngón tay đang chạm nhẹ trên bàn trà của anh từ từ thu về cô mới giật mình hoàn hồn. Môi cô mấp máy, đang định mở lời thì bác Thân đã bưng đồ ăn quay lại.Một bát cháo đường nóng hổi được đặt lên bàn gỗ, bên cạnh đĩa nhỏ còn có một miếng bánh hoa quế. Bác Thân cười nói: “Bà cụ dặn đi mua đấy, đặc biệt để phần cho cháu một miếng.”Ngộ Từ mím môi, nuốt lại những lời định nói, ngước mắt nhìn Phó Tắc Dịch rồi khẽ đáp: “Vâng.”Bác Thân đứng phía sau cười híp mắt nhìn Ngộ Từ cầm thìa lên, lúc này mới dời mắt khỏi bát cháo, ánh nhìn lướt qua mái tóc cô rồi đột nhiên khựng lại.Sau khi xác nhận kỹ càng vài lần, vẻ mặt bác sững sờ trong giây lát, rồi ngẩng đầu nhìn Phó Tắc Dịch đang ngồi đối diện bên bàn đá.Anh đang cụp mắt thưởng trà, hoàn toàn không để ý.Bác Thân với vẻ mặt như vừa thoát ra khỏi một bí mật động trời, nhìn qua nhìn lại hai người mấy lần.Cháo hơi nóng, Ngộ Từ ăn khá chậm, cuối cùng ăn hết miếng bánh hoa quế là cô đã no căng.Đặt bát đũa xuống, cô quay đầu nhìn bác Thân phía sau, lại phát hiện bác Thân dường như đang “tâm hồn treo ngược cành cây”.Lần trước khi đáp lễ trà, ngón giữa của anh hơi cong lại, động tác không thực sự chuẩn xác.Nhưng lần này, chẳng cần phải suy đoán cũng có thể nhận ra anh đã thực sự đáp lại bằng một “lễ bình bối” vô cùng chuẩn mực.Ngộ Từ ngẩn người hồi lâu, mãi đến khi những đầu ngón tay đang chạm nhẹ trên bàn trà của anh từ từ thu về cô mới giật mình hoàn hồn. Môi cô mấp máy, đang định mở lời thì bác Thân đã bưng đồ ăn quay lại.Một bát cháo đường nóng hổi được đặt lên bàn gỗ, bên cạnh đĩa nhỏ còn có một miếng bánh hoa quế. Bác Thân cười nói: “Bà cụ dặn đi mua đấy, đặc biệt để phần cho cháu một miếng.”Ngộ Từ mím môi, nuốt lại những lời định nói, ngước mắt nhìn Phó Tắc Dịch rồi khẽ đáp: “Vâng.”Bác Thân đứng phía sau cười híp mắt nhìn Ngộ Từ cầm thìa lên, lúc này mới dời mắt khỏi bát cháo, ánh nhìn lướt qua mái tóc cô rồi đột nhiên khựng lại.Sau khi xác nhận kỹ càng vài lần, vẻ mặt bác sững sờ trong giây lát, rồi ngẩng đầu nhìn Phó Tắc Dịch đang ngồi đối diện bên bàn đá.Anh đang cụp mắt thưởng trà, hoàn toàn không để ý.Bác Thân với vẻ mặt như vừa thoát ra khỏi một bí mật động trời, nhìn qua nhìn lại hai người mấy lần.Cháo hơi nóng, Ngộ Từ ăn khá chậm, cuối cùng ăn hết miếng bánh hoa quế là cô đã no căng.Đặt bát đũa xuống, cô quay đầu nhìn bác Thân phía sau, lại phát hiện bác Thân dường như đang “tâm hồn treo ngược cành cây”.Lần trước khi đáp lễ trà, ngón giữa của anh hơi cong lại, động tác không thực sự chuẩn xác.Nhưng lần này, chẳng cần phải suy đoán cũng có thể nhận ra anh đã thực sự đáp lại bằng một “lễ bình bối” vô cùng chuẩn mực.Ngộ Từ ngẩn người hồi lâu, mãi đến khi những đầu ngón tay đang chạm nhẹ trên bàn trà của anh từ từ thu về cô mới giật mình hoàn hồn. Môi cô mấp máy, đang định mở lời thì bác Thân đã bưng đồ ăn quay lại.Một bát cháo đường nóng hổi được đặt lên bàn gỗ, bên cạnh đĩa nhỏ còn có một miếng bánh hoa quế. Bác Thân cười nói: “Bà cụ dặn đi mua đấy, đặc biệt để phần cho cháu một miếng.”Ngộ Từ mím môi, nuốt lại những lời định nói, ngước mắt nhìn Phó Tắc Dịch rồi khẽ đáp: “Vâng.”Bác Thân đứng phía sau cười híp mắt nhìn Ngộ Từ cầm thìa lên, lúc này mới dời mắt khỏi bát cháo, ánh nhìn lướt qua mái tóc cô rồi đột nhiên khựng lại.Sau khi xác nhận kỹ càng vài lần, vẻ mặt bác sững sờ trong giây lát, rồi ngẩng đầu nhìn Phó Tắc Dịch đang ngồi đối diện bên bàn đá.Anh đang cụp mắt thưởng trà, hoàn toàn không để ý.Bác Thân với vẻ mặt như vừa thoát ra khỏi một bí mật động trời, nhìn qua nhìn lại hai người mấy lần.Cháo hơi nóng, Ngộ Từ ăn khá chậm, cuối cùng ăn hết miếng bánh hoa quế là cô đã no căng.Đặt bát đũa xuống, cô quay đầu nhìn bác Thân phía sau, lại phát hiện bác Thân dường như đang “tâm hồn treo ngược cành cây”.“À, thím nghĩ cháu cũng tốt nghiệp rồi, khi nào mới dẫn chàng trai mình thích về ra mắt thím với chú hai cháu đây.”Ngộ Từ nghe vậy thì mắt cười cong cong, đặt hạt dẻ đã bóc vỏ vào đĩa nhỏ trước mặt bà: “Nếu có, cháu nhất định sẽ nói cho thím và chú hai biết đầu tiên ạ.”Kiều Nguyệt Ảnh cười gật đầu: “Được.”Trước giờ khai tiệc, Ngộ Từ đi ra tiền viện.Đang là giờ cao điểm khách đến, cô phải đi tìm Phó Tắc Dịch để cùng anh đón khách.Nhưng tìm mãi ở tiền viện không thấy anh đâu, đúng lúc gặp Phó Vân Tranh dáng điệu lảo đảo bước ra từ sảnh chính. Cô định hỏi cậu ta có thấy chú út đâu không, nhưng chợt nhớ tới chuyện Phó Tắc Dịch nói với cô tối qua.Bàn tay đang giơ lên định gọi khựng lại giữa không trung một lát rồi từ từ thu về, sau đó cô quay người bỏ đi.Phó Vân Tranh hai tay đút túi quần, cũng đã nhìn thấy Ngộ Từ. Vốn tưởng cô định nói chuyện với mình, ai ngờ cô lại quay lưng đi mất.“Này giá đỗ!” Cậu ta gọi với theo.Ngộ Từ đã đi xuống hành lang trước sân nên không nghe thấy.Cậu ta “xì” một tiếng, cũng chẳng đuổi theo, đứng dựa vào cột hành lang nhìn bóng dáng thấp thoáng xuyên qua những khóm hoa kia, cho đến khi cô rẽ vào viện nhỏ bên cạnh khuất bóng cậu ta mới thu lại tầm mắt, rồi vô thức cong môi cười.
Lần trước khi đáp lễ trà, ngón giữa của anh hơi cong lại, động tác không thực sự chuẩn xác.
Nhưng lần này, chẳng cần phải suy đoán cũng có thể nhận ra anh đã thực sự đáp lại bằng một “lễ bình bối” vô cùng chuẩn mực.
Ngộ Từ ngẩn người hồi lâu, mãi đến khi những đầu ngón tay đang chạm nhẹ trên bàn trà của anh từ từ thu về cô mới giật mình hoàn hồn. Môi cô mấp máy, đang định mở lời thì bác Thân đã bưng đồ ăn quay lại.
Một bát cháo đường nóng hổi được đặt lên bàn gỗ, bên cạnh đĩa nhỏ còn có một miếng bánh hoa quế. Bác Thân cười nói: “Bà cụ dặn đi mua đấy, đặc biệt để phần cho cháu một miếng.”
Ngộ Từ mím môi, nuốt lại những lời định nói, ngước mắt nhìn Phó Tắc Dịch rồi khẽ đáp: “Vâng.”
Bác Thân đứng phía sau cười híp mắt nhìn Ngộ Từ cầm thìa lên, lúc này mới dời mắt khỏi bát cháo, ánh nhìn lướt qua mái tóc cô rồi đột nhiên khựng lại.
Sau khi xác nhận kỹ càng vài lần, vẻ mặt bác sững sờ trong giây lát, rồi ngẩng đầu nhìn Phó Tắc Dịch đang ngồi đối diện bên bàn đá.
Anh đang cụp mắt thưởng trà, hoàn toàn không để ý.
Bác Thân với vẻ mặt như vừa thoát ra khỏi một bí mật động trời, nhìn qua nhìn lại hai người mấy lần.
Cháo hơi nóng, Ngộ Từ ăn khá chậm, cuối cùng ăn hết miếng bánh hoa quế là cô đã no căng.
Đặt bát đũa xuống, cô quay đầu nhìn bác Thân phía sau, lại phát hiện bác Thân dường như đang “tâm hồn treo ngược cành cây”.
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Lần trước khi đáp lễ trà, ngón giữa của anh hơi cong lại, động tác không thực sự chuẩn xác.
Nhưng lần này, chẳng cần phải suy đoán cũng có thể nhận ra anh đã thực sự đáp lại bằng một “lễ bình bối” vô cùng chuẩn mực.
Ngộ Từ ngẩn người hồi lâu, mãi đến khi những đầu ngón tay đang chạm nhẹ trên bàn trà của anh từ từ thu về cô mới giật mình hoàn hồn. Môi cô mấp máy, đang định mở lời thì bác Thân đã bưng đồ ăn quay lại.
Một bát cháo đường nóng hổi được đặt lên bàn gỗ, bên cạnh đĩa nhỏ còn có một miếng bánh hoa quế. Bác Thân cười nói: “Bà cụ dặn đi mua đấy, đặc biệt để phần cho cháu một miếng.”
Ngộ Từ mím môi, nuốt lại những lời định nói, ngước mắt nhìn Phó Tắc Dịch rồi khẽ đáp: “Vâng.”
Bác Thân đứng phía sau cười híp mắt nhìn Ngộ Từ cầm thìa lên, lúc này mới dời mắt khỏi bát cháo, ánh nhìn lướt qua mái tóc cô rồi đột nhiên khựng lại.
Sau khi xác nhận kỹ càng vài lần, vẻ mặt bác sững sờ trong giây lát, rồi ngẩng đầu nhìn Phó Tắc Dịch đang ngồi đối diện bên bàn đá.
Anh đang cụp mắt thưởng trà, hoàn toàn không để ý.
Bác Thân với vẻ mặt như vừa thoát ra khỏi một bí mật động trời, nhìn qua nhìn lại hai người mấy lần.
Cháo hơi nóng, Ngộ Từ ăn khá chậm, cuối cùng ăn hết miếng bánh hoa quế là cô đã no căng.
Đặt bát đũa xuống, cô quay đầu nhìn bác Thân phía sau, lại phát hiện bác Thân dường như đang “tâm hồn treo ngược cành cây”.
Lần trước khi đáp lễ trà, ngón giữa của anh hơi cong lại, động tác không thực sự chuẩn xác.
Nhưng lần này, chẳng cần phải suy đoán cũng có thể nhận ra anh đã thực sự đáp lại bằng một “lễ bình bối” vô cùng chuẩn mực.
Ngộ Từ ngẩn người hồi lâu, mãi đến khi những đầu ngón tay đang chạm nhẹ trên bàn trà của anh từ từ thu về cô mới giật mình hoàn hồn. Môi cô mấp máy, đang định mở lời thì bác Thân đã bưng đồ ăn quay lại.
Một bát cháo đường nóng hổi được đặt lên bàn gỗ, bên cạnh đĩa nhỏ còn có một miếng bánh hoa quế. Bác Thân cười nói: “Bà cụ dặn đi mua đấy, đặc biệt để phần cho cháu một miếng.”
Ngộ Từ mím môi, nuốt lại những lời định nói, ngước mắt nhìn Phó Tắc Dịch rồi khẽ đáp: “Vâng.”
Bác Thân đứng phía sau cười híp mắt nhìn Ngộ Từ cầm thìa lên, lúc này mới dời mắt khỏi bát cháo, ánh nhìn lướt qua mái tóc cô rồi đột nhiên khựng lại.
Sau khi xác nhận kỹ càng vài lần, vẻ mặt bác sững sờ trong giây lát, rồi ngẩng đầu nhìn Phó Tắc Dịch đang ngồi đối diện bên bàn đá.
Anh đang cụp mắt thưởng trà, hoàn toàn không để ý.
Bác Thân với vẻ mặt như vừa thoát ra khỏi một bí mật động trời, nhìn qua nhìn lại hai người mấy lần.
Cháo hơi nóng, Ngộ Từ ăn khá chậm, cuối cùng ăn hết miếng bánh hoa quế là cô đã no căng.
Đặt bát đũa xuống, cô quay đầu nhìn bác Thân phía sau, lại phát hiện bác Thân dường như đang “tâm hồn treo ngược cành cây”.
Lần trước khi đáp lễ trà, ngón giữa của anh hơi cong lại, động tác không thực sự chuẩn xác.
Nhưng lần này, chẳng cần phải suy đoán cũng có thể nhận ra anh đã thực sự đáp lại bằng một “lễ bình bối” vô cùng chuẩn mực.
Ngộ Từ ngẩn người hồi lâu, mãi đến khi những đầu ngón tay đang chạm nhẹ trên bàn trà của anh từ từ thu về cô mới giật mình hoàn hồn. Môi cô mấp máy, đang định mở lời thì bác Thân đã bưng đồ ăn quay lại.
Một bát cháo đường nóng hổi được đặt lên bàn gỗ, bên cạnh đĩa nhỏ còn có một miếng bánh hoa quế. Bác Thân cười nói: “Bà cụ dặn đi mua đấy, đặc biệt để phần cho cháu một miếng.”
Ngộ Từ mím môi, nuốt lại những lời định nói, ngước mắt nhìn Phó Tắc Dịch rồi khẽ đáp: “Vâng.”
Bác Thân đứng phía sau cười híp mắt nhìn Ngộ Từ cầm thìa lên, lúc này mới dời mắt khỏi bát cháo, ánh nhìn lướt qua mái tóc cô rồi đột nhiên khựng lại.
Sau khi xác nhận kỹ càng vài lần, vẻ mặt bác sững sờ trong giây lát, rồi ngẩng đầu nhìn Phó Tắc Dịch đang ngồi đối diện bên bàn đá.
Anh đang cụp mắt thưởng trà, hoàn toàn không để ý.
Bác Thân với vẻ mặt như vừa thoát ra khỏi một bí mật động trời, nhìn qua nhìn lại hai người mấy lần.
Cháo hơi nóng, Ngộ Từ ăn khá chậm, cuối cùng ăn hết miếng bánh hoa quế là cô đã no căng.
Đặt bát đũa xuống, cô quay đầu nhìn bác Thân phía sau, lại phát hiện bác Thân dường như đang “tâm hồn treo ngược cành cây”.
Lần trước khi đáp lễ trà, ngón giữa của anh hơi cong lại, động tác không thực sự chuẩn xác.
Nhưng lần này, chẳng cần phải suy đoán cũng có thể nhận ra anh đã thực sự đáp lại bằng một “lễ bình bối” vô cùng chuẩn mực.
Ngộ Từ ngẩn người hồi lâu, mãi đến khi những đầu ngón tay đang chạm nhẹ trên bàn trà của anh từ từ thu về cô mới giật mình hoàn hồn. Môi cô mấp máy, đang định mở lời thì bác Thân đã bưng đồ ăn quay lại.
Một bát cháo đường nóng hổi được đặt lên bàn gỗ, bên cạnh đĩa nhỏ còn có một miếng bánh hoa quế. Bác Thân cười nói: “Bà cụ dặn đi mua đấy, đặc biệt để phần cho cháu một miếng.”
Ngộ Từ mím môi, nuốt lại những lời định nói, ngước mắt nhìn Phó Tắc Dịch rồi khẽ đáp: “Vâng.”
Bác Thân đứng phía sau cười híp mắt nhìn Ngộ Từ cầm thìa lên, lúc này mới dời mắt khỏi bát cháo, ánh nhìn lướt qua mái tóc cô rồi đột nhiên khựng lại.
Sau khi xác nhận kỹ càng vài lần, vẻ mặt bác sững sờ trong giây lát, rồi ngẩng đầu nhìn Phó Tắc Dịch đang ngồi đối diện bên bàn đá.
Anh đang cụp mắt thưởng trà, hoàn toàn không để ý.
Bác Thân với vẻ mặt như vừa thoát ra khỏi một bí mật động trời, nhìn qua nhìn lại hai người mấy lần.
Cháo hơi nóng, Ngộ Từ ăn khá chậm, cuối cùng ăn hết miếng bánh hoa quế là cô đã no căng.
Đặt bát đũa xuống, cô quay đầu nhìn bác Thân phía sau, lại phát hiện bác Thân dường như đang “tâm hồn treo ngược cành cây”.
“À, thím nghĩ cháu cũng tốt nghiệp rồi, khi nào mới dẫn chàng trai mình thích về ra mắt thím với chú hai cháu đây.”
Ngộ Từ nghe vậy thì mắt cười cong cong, đặt hạt dẻ đã bóc vỏ vào đĩa nhỏ trước mặt bà: “Nếu có, cháu nhất định sẽ nói cho thím và chú hai biết đầu tiên ạ.”
Kiều Nguyệt Ảnh cười gật đầu: “Được.”
Trước giờ khai tiệc, Ngộ Từ đi ra tiền viện.
Đang là giờ cao điểm khách đến, cô phải đi tìm Phó Tắc Dịch để cùng anh đón khách.
Nhưng tìm mãi ở tiền viện không thấy anh đâu, đúng lúc gặp Phó Vân Tranh dáng điệu lảo đảo bước ra từ sảnh chính. Cô định hỏi cậu ta có thấy chú út đâu không, nhưng chợt nhớ tới chuyện Phó Tắc Dịch nói với cô tối qua.
Bàn tay đang giơ lên định gọi khựng lại giữa không trung một lát rồi từ từ thu về, sau đó cô quay người bỏ đi.
Phó Vân Tranh hai tay đút túi quần, cũng đã nhìn thấy Ngộ Từ. Vốn tưởng cô định nói chuyện với mình, ai ngờ cô lại quay lưng đi mất.
“Này giá đỗ!” Cậu ta gọi với theo.
Ngộ Từ đã đi xuống hành lang trước sân nên không nghe thấy.
Cậu ta “xì” một tiếng, cũng chẳng đuổi theo, đứng dựa vào cột hành lang nhìn bóng dáng thấp thoáng xuyên qua những khóm hoa kia, cho đến khi cô rẽ vào viện nhỏ bên cạnh khuất bóng cậu ta mới thu lại tầm mắt, rồi vô thức cong môi cười.
Trao Em Một Đời An YênTác giả: Thố Thập ThấtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTô Lăng, tháng Tư. Khi Ngộ Từ xuống máy bay, trời mới tờ mờ sáng, bên ngoài mưa bụi lất phất. Ra khỏi nhà ga, cô đứng trong gió lạnh một lúc lâu mới bắt được xe. Cất xong hành lý vào cốp sau cô mới ngồi vào ghế sau. Bác tài xế nói chuyện rất nhẹ nhàng, xác nhận lại địa điểm với cô một lần nữa, sau khi chắc chắn không có sai sót mới từ từ cho xe lăn bánh. “Cô gái, cô là người nhà họ Phó à?” Đi được nửa đường, bác tài không kìm được tò mò lên tiếng hỏi. Ngộ Từ ngẩn ra một chút rồi cong mắt cười: “Dạ không, cháu là người nhà họ Ngộ.” Nghe vậy, bác tài lập tức hiểu ra, gật đầu cười liền mấy tiếng: “Cũng như nhau, cũng như nhau cả thôi.” Danh tiếng hai nhà Phó, Ngộ ở Tô Lăng vô cùng vang dội, gần như không ai là không biết. Bác tài vừa nhìn thấy điểm đến là ngõ Hạnh Viên — nơi toạ lạc nhà cổ của hai họ Phó, Ngộ, nên mới đoán như vậy. Hai nhà tuy không cùng tổ tông huyết thống nhưng đã giao hảo qua nhiều thế hệ. Nhà họ Phó là thế gia thương nghiệp, nhà họ Ngộ là dòng dõi thư hương, hai nhà… Lần trước khi đáp lễ trà, ngón giữa của anh hơi cong lại, động tác không thực sự chuẩn xác.Nhưng lần này, chẳng cần phải suy đoán cũng có thể nhận ra anh đã thực sự đáp lại bằng một “lễ bình bối” vô cùng chuẩn mực.Ngộ Từ ngẩn người hồi lâu, mãi đến khi những đầu ngón tay đang chạm nhẹ trên bàn trà của anh từ từ thu về cô mới giật mình hoàn hồn. Môi cô mấp máy, đang định mở lời thì bác Thân đã bưng đồ ăn quay lại.Một bát cháo đường nóng hổi được đặt lên bàn gỗ, bên cạnh đĩa nhỏ còn có một miếng bánh hoa quế. Bác Thân cười nói: “Bà cụ dặn đi mua đấy, đặc biệt để phần cho cháu một miếng.”Ngộ Từ mím môi, nuốt lại những lời định nói, ngước mắt nhìn Phó Tắc Dịch rồi khẽ đáp: “Vâng.”Bác Thân đứng phía sau cười híp mắt nhìn Ngộ Từ cầm thìa lên, lúc này mới dời mắt khỏi bát cháo, ánh nhìn lướt qua mái tóc cô rồi đột nhiên khựng lại.Sau khi xác nhận kỹ càng vài lần, vẻ mặt bác sững sờ trong giây lát, rồi ngẩng đầu nhìn Phó Tắc Dịch đang ngồi đối diện bên bàn đá.Anh đang cụp mắt thưởng trà, hoàn toàn không để ý.Bác Thân với vẻ mặt như vừa thoát ra khỏi một bí mật động trời, nhìn qua nhìn lại hai người mấy lần.Cháo hơi nóng, Ngộ Từ ăn khá chậm, cuối cùng ăn hết miếng bánh hoa quế là cô đã no căng.Đặt bát đũa xuống, cô quay đầu nhìn bác Thân phía sau, lại phát hiện bác Thân dường như đang “tâm hồn treo ngược cành cây”.Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu nLần trước khi đáp lễ trà, ngón giữa của anh hơi cong lại, động tác không thực sự chuẩn xác.Nhưng lần này, chẳng cần phải suy đoán cũng có thể nhận ra anh đã thực sự đáp lại bằng một “lễ bình bối” vô cùng chuẩn mực.Ngộ Từ ngẩn người hồi lâu, mãi đến khi những đầu ngón tay đang chạm nhẹ trên bàn trà của anh từ từ thu về cô mới giật mình hoàn hồn. Môi cô mấp máy, đang định mở lời thì bác Thân đã bưng đồ ăn quay lại.Một bát cháo đường nóng hổi được đặt lên bàn gỗ, bên cạnh đĩa nhỏ còn có một miếng bánh hoa quế. Bác Thân cười nói: “Bà cụ dặn đi mua đấy, đặc biệt để phần cho cháu một miếng.”Ngộ Từ mím môi, nuốt lại những lời định nói, ngước mắt nhìn Phó Tắc Dịch rồi khẽ đáp: “Vâng.”Bác Thân đứng phía sau cười híp mắt nhìn Ngộ Từ cầm thìa lên, lúc này mới dời mắt khỏi bát cháo, ánh nhìn lướt qua mái tóc cô rồi đột nhiên khựng lại.Sau khi xác nhận kỹ càng vài lần, vẻ mặt bác sững sờ trong giây lát, rồi ngẩng đầu nhìn Phó Tắc Dịch đang ngồi đối diện bên bàn đá.Anh đang cụp mắt thưởng trà, hoàn toàn không để ý.Bác Thân với vẻ mặt như vừa thoát ra khỏi một bí mật động trời, nhìn qua nhìn lại hai người mấy lần.Cháo hơi nóng, Ngộ Từ ăn khá chậm, cuối cùng ăn hết miếng bánh hoa quế là cô đã no căng.Đặt bát đũa xuống, cô quay đầu nhìn bác Thân phía sau, lại phát hiện bác Thân dường như đang “tâm hồn treo ngược cành cây”.Lần trước khi đáp lễ trà, ngón giữa của anh hơi cong lại, động tác không thực sự chuẩn xác.Nhưng lần này, chẳng cần phải suy đoán cũng có thể nhận ra anh đã thực sự đáp lại bằng một “lễ bình bối” vô cùng chuẩn mực.Ngộ Từ ngẩn người hồi lâu, mãi đến khi những đầu ngón tay đang chạm nhẹ trên bàn trà của anh từ từ thu về cô mới giật mình hoàn hồn. Môi cô mấp máy, đang định mở lời thì bác Thân đã bưng đồ ăn quay lại.Một bát cháo đường nóng hổi được đặt lên bàn gỗ, bên cạnh đĩa nhỏ còn có một miếng bánh hoa quế. Bác Thân cười nói: “Bà cụ dặn đi mua đấy, đặc biệt để phần cho cháu một miếng.”Ngộ Từ mím môi, nuốt lại những lời định nói, ngước mắt nhìn Phó Tắc Dịch rồi khẽ đáp: “Vâng.”Bác Thân đứng phía sau cười híp mắt nhìn Ngộ Từ cầm thìa lên, lúc này mới dời mắt khỏi bát cháo, ánh nhìn lướt qua mái tóc cô rồi đột nhiên khựng lại.Sau khi xác nhận kỹ càng vài lần, vẻ mặt bác sững sờ trong giây lát, rồi ngẩng đầu nhìn Phó Tắc Dịch đang ngồi đối diện bên bàn đá.Anh đang cụp mắt thưởng trà, hoàn toàn không để ý.Bác Thân với vẻ mặt như vừa thoát ra khỏi một bí mật động trời, nhìn qua nhìn lại hai người mấy lần.Cháo hơi nóng, Ngộ Từ ăn khá chậm, cuối cùng ăn hết miếng bánh hoa quế là cô đã no căng.Đặt bát đũa xuống, cô quay đầu nhìn bác Thân phía sau, lại phát hiện bác Thân dường như đang “tâm hồn treo ngược cành cây”.Lần trước khi đáp lễ trà, ngón giữa của anh hơi cong lại, động tác không thực sự chuẩn xác.Nhưng lần này, chẳng cần phải suy đoán cũng có thể nhận ra anh đã thực sự đáp lại bằng một “lễ bình bối” vô cùng chuẩn mực.Ngộ Từ ngẩn người hồi lâu, mãi đến khi những đầu ngón tay đang chạm nhẹ trên bàn trà của anh từ từ thu về cô mới giật mình hoàn hồn. Môi cô mấp máy, đang định mở lời thì bác Thân đã bưng đồ ăn quay lại.Một bát cháo đường nóng hổi được đặt lên bàn gỗ, bên cạnh đĩa nhỏ còn có một miếng bánh hoa quế. Bác Thân cười nói: “Bà cụ dặn đi mua đấy, đặc biệt để phần cho cháu một miếng.”Ngộ Từ mím môi, nuốt lại những lời định nói, ngước mắt nhìn Phó Tắc Dịch rồi khẽ đáp: “Vâng.”Bác Thân đứng phía sau cười híp mắt nhìn Ngộ Từ cầm thìa lên, lúc này mới dời mắt khỏi bát cháo, ánh nhìn lướt qua mái tóc cô rồi đột nhiên khựng lại.Sau khi xác nhận kỹ càng vài lần, vẻ mặt bác sững sờ trong giây lát, rồi ngẩng đầu nhìn Phó Tắc Dịch đang ngồi đối diện bên bàn đá.Anh đang cụp mắt thưởng trà, hoàn toàn không để ý.Bác Thân với vẻ mặt như vừa thoát ra khỏi một bí mật động trời, nhìn qua nhìn lại hai người mấy lần.Cháo hơi nóng, Ngộ Từ ăn khá chậm, cuối cùng ăn hết miếng bánh hoa quế là cô đã no căng.Đặt bát đũa xuống, cô quay đầu nhìn bác Thân phía sau, lại phát hiện bác Thân dường như đang “tâm hồn treo ngược cành cây”.Lần trước khi đáp lễ trà, ngón giữa của anh hơi cong lại, động tác không thực sự chuẩn xác.Nhưng lần này, chẳng cần phải suy đoán cũng có thể nhận ra anh đã thực sự đáp lại bằng một “lễ bình bối” vô cùng chuẩn mực.Ngộ Từ ngẩn người hồi lâu, mãi đến khi những đầu ngón tay đang chạm nhẹ trên bàn trà của anh từ từ thu về cô mới giật mình hoàn hồn. Môi cô mấp máy, đang định mở lời thì bác Thân đã bưng đồ ăn quay lại.Một bát cháo đường nóng hổi được đặt lên bàn gỗ, bên cạnh đĩa nhỏ còn có một miếng bánh hoa quế. Bác Thân cười nói: “Bà cụ dặn đi mua đấy, đặc biệt để phần cho cháu một miếng.”Ngộ Từ mím môi, nuốt lại những lời định nói, ngước mắt nhìn Phó Tắc Dịch rồi khẽ đáp: “Vâng.”Bác Thân đứng phía sau cười híp mắt nhìn Ngộ Từ cầm thìa lên, lúc này mới dời mắt khỏi bát cháo, ánh nhìn lướt qua mái tóc cô rồi đột nhiên khựng lại.Sau khi xác nhận kỹ càng vài lần, vẻ mặt bác sững sờ trong giây lát, rồi ngẩng đầu nhìn Phó Tắc Dịch đang ngồi đối diện bên bàn đá.Anh đang cụp mắt thưởng trà, hoàn toàn không để ý.Bác Thân với vẻ mặt như vừa thoát ra khỏi một bí mật động trời, nhìn qua nhìn lại hai người mấy lần.Cháo hơi nóng, Ngộ Từ ăn khá chậm, cuối cùng ăn hết miếng bánh hoa quế là cô đã no căng.Đặt bát đũa xuống, cô quay đầu nhìn bác Thân phía sau, lại phát hiện bác Thân dường như đang “tâm hồn treo ngược cành cây”.“À, thím nghĩ cháu cũng tốt nghiệp rồi, khi nào mới dẫn chàng trai mình thích về ra mắt thím với chú hai cháu đây.”Ngộ Từ nghe vậy thì mắt cười cong cong, đặt hạt dẻ đã bóc vỏ vào đĩa nhỏ trước mặt bà: “Nếu có, cháu nhất định sẽ nói cho thím và chú hai biết đầu tiên ạ.”Kiều Nguyệt Ảnh cười gật đầu: “Được.”Trước giờ khai tiệc, Ngộ Từ đi ra tiền viện.Đang là giờ cao điểm khách đến, cô phải đi tìm Phó Tắc Dịch để cùng anh đón khách.Nhưng tìm mãi ở tiền viện không thấy anh đâu, đúng lúc gặp Phó Vân Tranh dáng điệu lảo đảo bước ra từ sảnh chính. Cô định hỏi cậu ta có thấy chú út đâu không, nhưng chợt nhớ tới chuyện Phó Tắc Dịch nói với cô tối qua.Bàn tay đang giơ lên định gọi khựng lại giữa không trung một lát rồi từ từ thu về, sau đó cô quay người bỏ đi.Phó Vân Tranh hai tay đút túi quần, cũng đã nhìn thấy Ngộ Từ. Vốn tưởng cô định nói chuyện với mình, ai ngờ cô lại quay lưng đi mất.“Này giá đỗ!” Cậu ta gọi với theo.Ngộ Từ đã đi xuống hành lang trước sân nên không nghe thấy.Cậu ta “xì” một tiếng, cũng chẳng đuổi theo, đứng dựa vào cột hành lang nhìn bóng dáng thấp thoáng xuyên qua những khóm hoa kia, cho đến khi cô rẽ vào viện nhỏ bên cạnh khuất bóng cậu ta mới thu lại tầm mắt, rồi vô thức cong môi cười.