Tô Lăng, tháng Tư. Khi Ngộ Từ xuống máy bay, trời mới tờ mờ sáng, bên ngoài mưa bụi lất phất. Ra khỏi nhà ga, cô đứng trong gió lạnh một lúc lâu mới bắt được xe. Cất xong hành lý vào cốp sau cô mới ngồi vào ghế sau. Bác tài xế nói chuyện rất nhẹ nhàng, xác nhận lại địa điểm với cô một lần nữa, sau khi chắc chắn không có sai sót mới từ từ cho xe lăn bánh. “Cô gái, cô là người nhà họ Phó à?” Đi được nửa đường, bác tài không kìm được tò mò lên tiếng hỏi. Ngộ Từ ngẩn ra một chút rồi cong mắt cười: “Dạ không, cháu là người nhà họ Ngộ.” Nghe vậy, bác tài lập tức hiểu ra, gật đầu cười liền mấy tiếng: “Cũng như nhau, cũng như nhau cả thôi.” Danh tiếng hai nhà Phó, Ngộ ở Tô Lăng vô cùng vang dội, gần như không ai là không biết. Bác tài vừa nhìn thấy điểm đến là ngõ Hạnh Viên — nơi toạ lạc nhà cổ của hai họ Phó, Ngộ, nên mới đoán như vậy. Hai nhà tuy không cùng tổ tông huyết thống nhưng đã giao hảo qua nhiều thế hệ. Nhà họ Phó là thế gia thương nghiệp, nhà họ Ngộ là dòng dõi thư hương, hai nhà…

Chương 30

Trao Em Một Đời An YênTác giả: Thố Thập ThấtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTô Lăng, tháng Tư. Khi Ngộ Từ xuống máy bay, trời mới tờ mờ sáng, bên ngoài mưa bụi lất phất. Ra khỏi nhà ga, cô đứng trong gió lạnh một lúc lâu mới bắt được xe. Cất xong hành lý vào cốp sau cô mới ngồi vào ghế sau. Bác tài xế nói chuyện rất nhẹ nhàng, xác nhận lại địa điểm với cô một lần nữa, sau khi chắc chắn không có sai sót mới từ từ cho xe lăn bánh. “Cô gái, cô là người nhà họ Phó à?” Đi được nửa đường, bác tài không kìm được tò mò lên tiếng hỏi. Ngộ Từ ngẩn ra một chút rồi cong mắt cười: “Dạ không, cháu là người nhà họ Ngộ.” Nghe vậy, bác tài lập tức hiểu ra, gật đầu cười liền mấy tiếng: “Cũng như nhau, cũng như nhau cả thôi.” Danh tiếng hai nhà Phó, Ngộ ở Tô Lăng vô cùng vang dội, gần như không ai là không biết. Bác tài vừa nhìn thấy điểm đến là ngõ Hạnh Viên — nơi toạ lạc nhà cổ của hai họ Phó, Ngộ, nên mới đoán như vậy. Hai nhà tuy không cùng tổ tông huyết thống nhưng đã giao hảo qua nhiều thế hệ. Nhà họ Phó là thế gia thương nghiệp, nhà họ Ngộ là dòng dõi thư hương, hai nhà… Động tác của anh rất nhẹ, đầu ngón tay luồn vào tóc, cuối cùng, còn giúp cô vén nhẹ mấy sợi tóc mai ra sau tai.Đầu ngón tay ấm áp lướt qua tai, nhịp tim Ngộ Từ cũng chậm lại vài nhịp.Ngoài thủy tạ trồng một khóm mẫu đơn trắng, hương thơm lượn lờ, ánh trăng lay động trên mặt nước, sóng nước lấp lánh, hắt lên câu đối trong thủy tạ: “Hoan ngôn chước xuân tửu, Trích ngã viên trung sơ. Vi vũ tòng đông lai, Hảo phong dữ chi câu.” (Vui vẻ rót rượu xuân, Hái rau trong vườn nhà. Mưa phùn từ đông tới, Gió lành cùng thổi qua).Cho đến khi Phó Tắc Dịch thu tay về, Ngộ Từ vẫn còn cảm nhận rõ ràng sự va chạm như có như không nơi cổ, giống như viên đá nhỏ rơi xuống nước, người đã đi mà sóng nước vẫn còn.“Xong rồi.” Anh trầm giọng nói.Ngộ Từ dừng một chút mới quay người lại, rồi đưa tay sờ búi tóc sau đầu, kiểu dáng rất ngay ngắn, còn tỉ mỉ hơn cả cô tự búi.Nhớ lại trước đây anh cũng từng tết tóc cho cô, cô khựng lại, ngước mắt nhìn anh, nhưng khi chạm vào đôi mắt đen láy trong đêm của anh, lời đến bên miệng lại nuốt xuống.Phó Tắc Dịch lẳng lặng nhìn cô hồi lâu, khóe miệng khẽ cong lên: “Hồi bé thấy bố tôi búi tóc cho mẹ, nhìn nhiều nên nhớ được.”Anh biết cô muốn hỏi gì.Ngộ Từ có một thoáng xấu hổ như bị vạch trần suy nghĩ, ánh mắt cũng lảng tránh.Trước giờ cô cứ nghĩ, chắc hẳn anh từng có người con gái mình thương.Vẽ mày búi tóc, chọn son chọn phấn, quả thực rất giống việc anh sẽ làm.Ngay khi cảm giác bối rối này ngày càng mãnh liệt, cô không biết phải tiếp lời anh thế nào, bỗng nghe thấy một tiếng cười rất khẽ.Cô ngơ ngác ngước mắt nhìn lên lần nữa.Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu nĐộng tác của anh rất nhẹ, đầu ngón tay luồn vào tóc, cuối cùng, còn giúp cô vén nhẹ mấy sợi tóc mai ra sau tai.Đầu ngón tay ấm áp lướt qua tai, nhịp tim Ngộ Từ cũng chậm lại vài nhịp.Ngoài thủy tạ trồng một khóm mẫu đơn trắng, hương thơm lượn lờ, ánh trăng lay động trên mặt nước, sóng nước lấp lánh, hắt lên câu đối trong thủy tạ: “Hoan ngôn chước xuân tửu, Trích ngã viên trung sơ. Vi vũ tòng đông lai, Hảo phong dữ chi câu.” (Vui vẻ rót rượu xuân, Hái rau trong vườn nhà. Mưa phùn từ đông tới, Gió lành cùng thổi qua).Cho đến khi Phó Tắc Dịch thu tay về, Ngộ Từ vẫn còn cảm nhận rõ ràng sự va chạm như có như không nơi cổ, giống như viên đá nhỏ rơi xuống nước, người đã đi mà sóng nước vẫn còn.“Xong rồi.” Anh trầm giọng nói.Ngộ Từ dừng một chút mới quay người lại, rồi đưa tay sờ búi tóc sau đầu, kiểu dáng rất ngay ngắn, còn tỉ mỉ hơn cả cô tự búi.Nhớ lại trước đây anh cũng từng tết tóc cho cô, cô khựng lại, ngước mắt nhìn anh, nhưng khi chạm vào đôi mắt đen láy trong đêm của anh, lời đến bên miệng lại nuốt xuống.Phó Tắc Dịch lẳng lặng nhìn cô hồi lâu, khóe miệng khẽ cong lên: “Hồi bé thấy bố tôi búi tóc cho mẹ, nhìn nhiều nên nhớ được.”Anh biết cô muốn hỏi gì.Ngộ Từ có một thoáng xấu hổ như bị vạch trần suy nghĩ, ánh mắt cũng lảng tránh.Trước giờ cô cứ nghĩ, chắc hẳn anh từng có người con gái mình thương.Vẽ mày búi tóc, chọn son chọn phấn, quả thực rất giống việc anh sẽ làm.Ngay khi cảm giác bối rối này ngày càng mãnh liệt, cô không biết phải tiếp lời anh thế nào, bỗng nghe thấy một tiếng cười rất khẽ.Cô ngơ ngác ngước mắt nhìn lên lần nữa.Động tác của anh rất nhẹ, đầu ngón tay luồn vào tóc, cuối cùng, còn giúp cô vén nhẹ mấy sợi tóc mai ra sau tai.Đầu ngón tay ấm áp lướt qua tai, nhịp tim Ngộ Từ cũng chậm lại vài nhịp.Ngoài thủy tạ trồng một khóm mẫu đơn trắng, hương thơm lượn lờ, ánh trăng lay động trên mặt nước, sóng nước lấp lánh, hắt lên câu đối trong thủy tạ: “Hoan ngôn chước xuân tửu, Trích ngã viên trung sơ. Vi vũ tòng đông lai, Hảo phong dữ chi câu.” (Vui vẻ rót rượu xuân, Hái rau trong vườn nhà. Mưa phùn từ đông tới, Gió lành cùng thổi qua).Cho đến khi Phó Tắc Dịch thu tay về, Ngộ Từ vẫn còn cảm nhận rõ ràng sự va chạm như có như không nơi cổ, giống như viên đá nhỏ rơi xuống nước, người đã đi mà sóng nước vẫn còn.“Xong rồi.” Anh trầm giọng nói.Ngộ Từ dừng một chút mới quay người lại, rồi đưa tay sờ búi tóc sau đầu, kiểu dáng rất ngay ngắn, còn tỉ mỉ hơn cả cô tự búi.Nhớ lại trước đây anh cũng từng tết tóc cho cô, cô khựng lại, ngước mắt nhìn anh, nhưng khi chạm vào đôi mắt đen láy trong đêm của anh, lời đến bên miệng lại nuốt xuống.Phó Tắc Dịch lẳng lặng nhìn cô hồi lâu, khóe miệng khẽ cong lên: “Hồi bé thấy bố tôi búi tóc cho mẹ, nhìn nhiều nên nhớ được.”Anh biết cô muốn hỏi gì.Ngộ Từ có một thoáng xấu hổ như bị vạch trần suy nghĩ, ánh mắt cũng lảng tránh.Trước giờ cô cứ nghĩ, chắc hẳn anh từng có người con gái mình thương.Vẽ mày búi tóc, chọn son chọn phấn, quả thực rất giống việc anh sẽ làm.Ngay khi cảm giác bối rối này ngày càng mãnh liệt, cô không biết phải tiếp lời anh thế nào, bỗng nghe thấy một tiếng cười rất khẽ.Cô ngơ ngác ngước mắt nhìn lên lần nữa.Động tác của anh rất nhẹ, đầu ngón tay luồn vào tóc, cuối cùng, còn giúp cô vén nhẹ mấy sợi tóc mai ra sau tai.Đầu ngón tay ấm áp lướt qua tai, nhịp tim Ngộ Từ cũng chậm lại vài nhịp.Ngoài thủy tạ trồng một khóm mẫu đơn trắng, hương thơm lượn lờ, ánh trăng lay động trên mặt nước, sóng nước lấp lánh, hắt lên câu đối trong thủy tạ: “Hoan ngôn chước xuân tửu, Trích ngã viên trung sơ. Vi vũ tòng đông lai, Hảo phong dữ chi câu.” (Vui vẻ rót rượu xuân, Hái rau trong vườn nhà. Mưa phùn từ đông tới, Gió lành cùng thổi qua).Cho đến khi Phó Tắc Dịch thu tay về, Ngộ Từ vẫn còn cảm nhận rõ ràng sự va chạm như có như không nơi cổ, giống như viên đá nhỏ rơi xuống nước, người đã đi mà sóng nước vẫn còn.“Xong rồi.” Anh trầm giọng nói.Ngộ Từ dừng một chút mới quay người lại, rồi đưa tay sờ búi tóc sau đầu, kiểu dáng rất ngay ngắn, còn tỉ mỉ hơn cả cô tự búi.Nhớ lại trước đây anh cũng từng tết tóc cho cô, cô khựng lại, ngước mắt nhìn anh, nhưng khi chạm vào đôi mắt đen láy trong đêm của anh, lời đến bên miệng lại nuốt xuống.Phó Tắc Dịch lẳng lặng nhìn cô hồi lâu, khóe miệng khẽ cong lên: “Hồi bé thấy bố tôi búi tóc cho mẹ, nhìn nhiều nên nhớ được.”Anh biết cô muốn hỏi gì.Ngộ Từ có một thoáng xấu hổ như bị vạch trần suy nghĩ, ánh mắt cũng lảng tránh.Trước giờ cô cứ nghĩ, chắc hẳn anh từng có người con gái mình thương.Vẽ mày búi tóc, chọn son chọn phấn, quả thực rất giống việc anh sẽ làm.Ngay khi cảm giác bối rối này ngày càng mãnh liệt, cô không biết phải tiếp lời anh thế nào, bỗng nghe thấy một tiếng cười rất khẽ.Cô ngơ ngác ngước mắt nhìn lên lần nữa.Động tác của anh rất nhẹ, đầu ngón tay luồn vào tóc, cuối cùng, còn giúp cô vén nhẹ mấy sợi tóc mai ra sau tai.Đầu ngón tay ấm áp lướt qua tai, nhịp tim Ngộ Từ cũng chậm lại vài nhịp.Ngoài thủy tạ trồng một khóm mẫu đơn trắng, hương thơm lượn lờ, ánh trăng lay động trên mặt nước, sóng nước lấp lánh, hắt lên câu đối trong thủy tạ: “Hoan ngôn chước xuân tửu, Trích ngã viên trung sơ. Vi vũ tòng đông lai, Hảo phong dữ chi câu.” (Vui vẻ rót rượu xuân, Hái rau trong vườn nhà. Mưa phùn từ đông tới, Gió lành cùng thổi qua).Cho đến khi Phó Tắc Dịch thu tay về, Ngộ Từ vẫn còn cảm nhận rõ ràng sự va chạm như có như không nơi cổ, giống như viên đá nhỏ rơi xuống nước, người đã đi mà sóng nước vẫn còn.“Xong rồi.” Anh trầm giọng nói.Ngộ Từ dừng một chút mới quay người lại, rồi đưa tay sờ búi tóc sau đầu, kiểu dáng rất ngay ngắn, còn tỉ mỉ hơn cả cô tự búi.Nhớ lại trước đây anh cũng từng tết tóc cho cô, cô khựng lại, ngước mắt nhìn anh, nhưng khi chạm vào đôi mắt đen láy trong đêm của anh, lời đến bên miệng lại nuốt xuống.Phó Tắc Dịch lẳng lặng nhìn cô hồi lâu, khóe miệng khẽ cong lên: “Hồi bé thấy bố tôi búi tóc cho mẹ, nhìn nhiều nên nhớ được.”Anh biết cô muốn hỏi gì.Ngộ Từ có một thoáng xấu hổ như bị vạch trần suy nghĩ, ánh mắt cũng lảng tránh.Trước giờ cô cứ nghĩ, chắc hẳn anh từng có người con gái mình thương.Vẽ mày búi tóc, chọn son chọn phấn, quả thực rất giống việc anh sẽ làm.Ngay khi cảm giác bối rối này ngày càng mãnh liệt, cô không biết phải tiếp lời anh thế nào, bỗng nghe thấy một tiếng cười rất khẽ.Cô ngơ ngác ngước mắt nhìn lên lần nữa.Bác Thân đáp: “Được, để bác đi bưng lên.”Nói xong liền đi ra khỏi đình nhỏ, một lúc sau đã khuất bóng nơi cổng Nam Viên.Ngộ Từ nhìn bộ ấm trà trên bàn, đi tới ngồi xuống đối diện Phó Tắc Dịch, rất tự nhiên nhấc ấm trà lên, nghiêng người rót thêm trà cho anh.Phó Tắc Dịch nhìn bàn tay đang đưa tới trước mặt.Rồi nương theo cổ tay trắng ngần nhìn lên khuôn mặt cô.Hôm nay phải tiếp khách, Ngộ Từ trang điểm nhẹ, da như ngọc, màu môi cũng tươi tắn hơn ngày thường vài phần, hàng mi dài khẽ rủ, thi thoảng chớp chớp.Vẻ mặt rất tập trung.Ánh mắt Phó Tắc Dịch dừng lại trên mặt cô chốc lát, rồi lại nhướng mắt lên cao hơn.Tóc dài búi gọn, thấp thoáng sau đầu, một đầu trâm xanh nhuận ẩn hiện trong làn tóc.Rót trà xong, Ngộ Từ đặt ấm trà xuống, khi ngẩng đầu nhìn sang mới phát hiện ánh mắt Phó Tắc Dịch vẫn luôn đặt trên người mình.Nhận ra anh đang nhìn cây trâm trên đầu mình, cô đưa tay sờ sờ, đang định hỏi anh thì bỗng thấy anh thu lại tầm mắt, sau đó khép hai ngón tay lại, gõ nhẹ ba cái lên mặt bàn trà.Câu hỏi bên miệng bỗng nhiên khựng lại.Hai ngón tay, ba cái gõ.Lễ bình bối (lễ dành cho người ngang hàng).

Động tác của anh rất nhẹ, đầu ngón tay luồn vào tóc, cuối cùng, còn giúp cô vén nhẹ mấy sợi tóc mai ra sau tai.

Đầu ngón tay ấm áp lướt qua tai, nhịp tim Ngộ Từ cũng chậm lại vài nhịp.

Ngoài thủy tạ trồng một khóm mẫu đơn trắng, hương thơm lượn lờ, ánh trăng lay động trên mặt nước, sóng nước lấp lánh, hắt lên câu đối trong thủy tạ: “Hoan ngôn chước xuân tửu, Trích ngã viên trung sơ. Vi vũ tòng đông lai, Hảo phong dữ chi câu.” (Vui vẻ rót rượu xuân, Hái rau trong vườn nhà. Mưa phùn từ đông tới, Gió lành cùng thổi qua).

Cho đến khi Phó Tắc Dịch thu tay về, Ngộ Từ vẫn còn cảm nhận rõ ràng sự va chạm như có như không nơi cổ, giống như viên đá nhỏ rơi xuống nước, người đã đi mà sóng nước vẫn còn.

“Xong rồi.” Anh trầm giọng nói.

Ngộ Từ dừng một chút mới quay người lại, rồi đưa tay sờ búi tóc sau đầu, kiểu dáng rất ngay ngắn, còn tỉ mỉ hơn cả cô tự búi.

Nhớ lại trước đây anh cũng từng tết tóc cho cô, cô khựng lại, ngước mắt nhìn anh, nhưng khi chạm vào đôi mắt đen láy trong đêm của anh, lời đến bên miệng lại nuốt xuống.

Phó Tắc Dịch lẳng lặng nhìn cô hồi lâu, khóe miệng khẽ cong lên: “Hồi bé thấy bố tôi búi tóc cho mẹ, nhìn nhiều nên nhớ được.”

Anh biết cô muốn hỏi gì.

Ngộ Từ có một thoáng xấu hổ như bị vạch trần suy nghĩ, ánh mắt cũng lảng tránh.

Trước giờ cô cứ nghĩ, chắc hẳn anh từng có người con gái mình thương.

Vẽ mày búi tóc, chọn son chọn phấn, quả thực rất giống việc anh sẽ làm.

Ngay khi cảm giác bối rối này ngày càng mãnh liệt, cô không biết phải tiếp lời anh thế nào, bỗng nghe thấy một tiếng cười rất khẽ.

Cô ngơ ngác ngước mắt nhìn lên lần nữa.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Động tác của anh rất nhẹ, đầu ngón tay luồn vào tóc, cuối cùng, còn giúp cô vén nhẹ mấy sợi tóc mai ra sau tai.

Đầu ngón tay ấm áp lướt qua tai, nhịp tim Ngộ Từ cũng chậm lại vài nhịp.

Ngoài thủy tạ trồng một khóm mẫu đơn trắng, hương thơm lượn lờ, ánh trăng lay động trên mặt nước, sóng nước lấp lánh, hắt lên câu đối trong thủy tạ: “Hoan ngôn chước xuân tửu, Trích ngã viên trung sơ. Vi vũ tòng đông lai, Hảo phong dữ chi câu.” (Vui vẻ rót rượu xuân, Hái rau trong vườn nhà. Mưa phùn từ đông tới, Gió lành cùng thổi qua).

Cho đến khi Phó Tắc Dịch thu tay về, Ngộ Từ vẫn còn cảm nhận rõ ràng sự va chạm như có như không nơi cổ, giống như viên đá nhỏ rơi xuống nước, người đã đi mà sóng nước vẫn còn.

“Xong rồi.” Anh trầm giọng nói.

Ngộ Từ dừng một chút mới quay người lại, rồi đưa tay sờ búi tóc sau đầu, kiểu dáng rất ngay ngắn, còn tỉ mỉ hơn cả cô tự búi.

Nhớ lại trước đây anh cũng từng tết tóc cho cô, cô khựng lại, ngước mắt nhìn anh, nhưng khi chạm vào đôi mắt đen láy trong đêm của anh, lời đến bên miệng lại nuốt xuống.

Phó Tắc Dịch lẳng lặng nhìn cô hồi lâu, khóe miệng khẽ cong lên: “Hồi bé thấy bố tôi búi tóc cho mẹ, nhìn nhiều nên nhớ được.”

Anh biết cô muốn hỏi gì.

Ngộ Từ có một thoáng xấu hổ như bị vạch trần suy nghĩ, ánh mắt cũng lảng tránh.

Trước giờ cô cứ nghĩ, chắc hẳn anh từng có người con gái mình thương.

Vẽ mày búi tóc, chọn son chọn phấn, quả thực rất giống việc anh sẽ làm.

Ngay khi cảm giác bối rối này ngày càng mãnh liệt, cô không biết phải tiếp lời anh thế nào, bỗng nghe thấy một tiếng cười rất khẽ.

Cô ngơ ngác ngước mắt nhìn lên lần nữa.

Động tác của anh rất nhẹ, đầu ngón tay luồn vào tóc, cuối cùng, còn giúp cô vén nhẹ mấy sợi tóc mai ra sau tai.

Đầu ngón tay ấm áp lướt qua tai, nhịp tim Ngộ Từ cũng chậm lại vài nhịp.

Ngoài thủy tạ trồng một khóm mẫu đơn trắng, hương thơm lượn lờ, ánh trăng lay động trên mặt nước, sóng nước lấp lánh, hắt lên câu đối trong thủy tạ: “Hoan ngôn chước xuân tửu, Trích ngã viên trung sơ. Vi vũ tòng đông lai, Hảo phong dữ chi câu.” (Vui vẻ rót rượu xuân, Hái rau trong vườn nhà. Mưa phùn từ đông tới, Gió lành cùng thổi qua).

Cho đến khi Phó Tắc Dịch thu tay về, Ngộ Từ vẫn còn cảm nhận rõ ràng sự va chạm như có như không nơi cổ, giống như viên đá nhỏ rơi xuống nước, người đã đi mà sóng nước vẫn còn.

“Xong rồi.” Anh trầm giọng nói.

Ngộ Từ dừng một chút mới quay người lại, rồi đưa tay sờ búi tóc sau đầu, kiểu dáng rất ngay ngắn, còn tỉ mỉ hơn cả cô tự búi.

Nhớ lại trước đây anh cũng từng tết tóc cho cô, cô khựng lại, ngước mắt nhìn anh, nhưng khi chạm vào đôi mắt đen láy trong đêm của anh, lời đến bên miệng lại nuốt xuống.

Phó Tắc Dịch lẳng lặng nhìn cô hồi lâu, khóe miệng khẽ cong lên: “Hồi bé thấy bố tôi búi tóc cho mẹ, nhìn nhiều nên nhớ được.”

Anh biết cô muốn hỏi gì.

Ngộ Từ có một thoáng xấu hổ như bị vạch trần suy nghĩ, ánh mắt cũng lảng tránh.

Trước giờ cô cứ nghĩ, chắc hẳn anh từng có người con gái mình thương.

Vẽ mày búi tóc, chọn son chọn phấn, quả thực rất giống việc anh sẽ làm.

Ngay khi cảm giác bối rối này ngày càng mãnh liệt, cô không biết phải tiếp lời anh thế nào, bỗng nghe thấy một tiếng cười rất khẽ.

Cô ngơ ngác ngước mắt nhìn lên lần nữa.

Động tác của anh rất nhẹ, đầu ngón tay luồn vào tóc, cuối cùng, còn giúp cô vén nhẹ mấy sợi tóc mai ra sau tai.

Đầu ngón tay ấm áp lướt qua tai, nhịp tim Ngộ Từ cũng chậm lại vài nhịp.

Ngoài thủy tạ trồng một khóm mẫu đơn trắng, hương thơm lượn lờ, ánh trăng lay động trên mặt nước, sóng nước lấp lánh, hắt lên câu đối trong thủy tạ: “Hoan ngôn chước xuân tửu, Trích ngã viên trung sơ. Vi vũ tòng đông lai, Hảo phong dữ chi câu.” (Vui vẻ rót rượu xuân, Hái rau trong vườn nhà. Mưa phùn từ đông tới, Gió lành cùng thổi qua).

Cho đến khi Phó Tắc Dịch thu tay về, Ngộ Từ vẫn còn cảm nhận rõ ràng sự va chạm như có như không nơi cổ, giống như viên đá nhỏ rơi xuống nước, người đã đi mà sóng nước vẫn còn.

“Xong rồi.” Anh trầm giọng nói.

Ngộ Từ dừng một chút mới quay người lại, rồi đưa tay sờ búi tóc sau đầu, kiểu dáng rất ngay ngắn, còn tỉ mỉ hơn cả cô tự búi.

Nhớ lại trước đây anh cũng từng tết tóc cho cô, cô khựng lại, ngước mắt nhìn anh, nhưng khi chạm vào đôi mắt đen láy trong đêm của anh, lời đến bên miệng lại nuốt xuống.

Phó Tắc Dịch lẳng lặng nhìn cô hồi lâu, khóe miệng khẽ cong lên: “Hồi bé thấy bố tôi búi tóc cho mẹ, nhìn nhiều nên nhớ được.”

Anh biết cô muốn hỏi gì.

Ngộ Từ có một thoáng xấu hổ như bị vạch trần suy nghĩ, ánh mắt cũng lảng tránh.

Trước giờ cô cứ nghĩ, chắc hẳn anh từng có người con gái mình thương.

Vẽ mày búi tóc, chọn son chọn phấn, quả thực rất giống việc anh sẽ làm.

Ngay khi cảm giác bối rối này ngày càng mãnh liệt, cô không biết phải tiếp lời anh thế nào, bỗng nghe thấy một tiếng cười rất khẽ.

Cô ngơ ngác ngước mắt nhìn lên lần nữa.

Động tác của anh rất nhẹ, đầu ngón tay luồn vào tóc, cuối cùng, còn giúp cô vén nhẹ mấy sợi tóc mai ra sau tai.

Đầu ngón tay ấm áp lướt qua tai, nhịp tim Ngộ Từ cũng chậm lại vài nhịp.

Ngoài thủy tạ trồng một khóm mẫu đơn trắng, hương thơm lượn lờ, ánh trăng lay động trên mặt nước, sóng nước lấp lánh, hắt lên câu đối trong thủy tạ: “Hoan ngôn chước xuân tửu, Trích ngã viên trung sơ. Vi vũ tòng đông lai, Hảo phong dữ chi câu.” (Vui vẻ rót rượu xuân, Hái rau trong vườn nhà. Mưa phùn từ đông tới, Gió lành cùng thổi qua).

Cho đến khi Phó Tắc Dịch thu tay về, Ngộ Từ vẫn còn cảm nhận rõ ràng sự va chạm như có như không nơi cổ, giống như viên đá nhỏ rơi xuống nước, người đã đi mà sóng nước vẫn còn.

“Xong rồi.” Anh trầm giọng nói.

Ngộ Từ dừng một chút mới quay người lại, rồi đưa tay sờ búi tóc sau đầu, kiểu dáng rất ngay ngắn, còn tỉ mỉ hơn cả cô tự búi.

Nhớ lại trước đây anh cũng từng tết tóc cho cô, cô khựng lại, ngước mắt nhìn anh, nhưng khi chạm vào đôi mắt đen láy trong đêm của anh, lời đến bên miệng lại nuốt xuống.

Phó Tắc Dịch lẳng lặng nhìn cô hồi lâu, khóe miệng khẽ cong lên: “Hồi bé thấy bố tôi búi tóc cho mẹ, nhìn nhiều nên nhớ được.”

Anh biết cô muốn hỏi gì.

Ngộ Từ có một thoáng xấu hổ như bị vạch trần suy nghĩ, ánh mắt cũng lảng tránh.

Trước giờ cô cứ nghĩ, chắc hẳn anh từng có người con gái mình thương.

Vẽ mày búi tóc, chọn son chọn phấn, quả thực rất giống việc anh sẽ làm.

Ngay khi cảm giác bối rối này ngày càng mãnh liệt, cô không biết phải tiếp lời anh thế nào, bỗng nghe thấy một tiếng cười rất khẽ.

Cô ngơ ngác ngước mắt nhìn lên lần nữa.

Bác Thân đáp: “Được, để bác đi bưng lên.”

Nói xong liền đi ra khỏi đình nhỏ, một lúc sau đã khuất bóng nơi cổng Nam Viên.

Ngộ Từ nhìn bộ ấm trà trên bàn, đi tới ngồi xuống đối diện Phó Tắc Dịch, rất tự nhiên nhấc ấm trà lên, nghiêng người rót thêm trà cho anh.

Phó Tắc Dịch nhìn bàn tay đang đưa tới trước mặt.

Rồi nương theo cổ tay trắng ngần nhìn lên khuôn mặt cô.

Hôm nay phải tiếp khách, Ngộ Từ trang điểm nhẹ, da như ngọc, màu môi cũng tươi tắn hơn ngày thường vài phần, hàng mi dài khẽ rủ, thi thoảng chớp chớp.

Vẻ mặt rất tập trung.

Ánh mắt Phó Tắc Dịch dừng lại trên mặt cô chốc lát, rồi lại nhướng mắt lên cao hơn.

Tóc dài búi gọn, thấp thoáng sau đầu, một đầu trâm xanh nhuận ẩn hiện trong làn tóc.

Rót trà xong, Ngộ Từ đặt ấm trà xuống, khi ngẩng đầu nhìn sang mới phát hiện ánh mắt Phó Tắc Dịch vẫn luôn đặt trên người mình.

Nhận ra anh đang nhìn cây trâm trên đầu mình, cô đưa tay sờ sờ, đang định hỏi anh thì bỗng thấy anh thu lại tầm mắt, sau đó khép hai ngón tay lại, gõ nhẹ ba cái lên mặt bàn trà.

Câu hỏi bên miệng bỗng nhiên khựng lại.

Hai ngón tay, ba cái gõ.

Lễ bình bối (lễ dành cho người ngang hàng).

Trao Em Một Đời An YênTác giả: Thố Thập ThấtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTô Lăng, tháng Tư. Khi Ngộ Từ xuống máy bay, trời mới tờ mờ sáng, bên ngoài mưa bụi lất phất. Ra khỏi nhà ga, cô đứng trong gió lạnh một lúc lâu mới bắt được xe. Cất xong hành lý vào cốp sau cô mới ngồi vào ghế sau. Bác tài xế nói chuyện rất nhẹ nhàng, xác nhận lại địa điểm với cô một lần nữa, sau khi chắc chắn không có sai sót mới từ từ cho xe lăn bánh. “Cô gái, cô là người nhà họ Phó à?” Đi được nửa đường, bác tài không kìm được tò mò lên tiếng hỏi. Ngộ Từ ngẩn ra một chút rồi cong mắt cười: “Dạ không, cháu là người nhà họ Ngộ.” Nghe vậy, bác tài lập tức hiểu ra, gật đầu cười liền mấy tiếng: “Cũng như nhau, cũng như nhau cả thôi.” Danh tiếng hai nhà Phó, Ngộ ở Tô Lăng vô cùng vang dội, gần như không ai là không biết. Bác tài vừa nhìn thấy điểm đến là ngõ Hạnh Viên — nơi toạ lạc nhà cổ của hai họ Phó, Ngộ, nên mới đoán như vậy. Hai nhà tuy không cùng tổ tông huyết thống nhưng đã giao hảo qua nhiều thế hệ. Nhà họ Phó là thế gia thương nghiệp, nhà họ Ngộ là dòng dõi thư hương, hai nhà… Động tác của anh rất nhẹ, đầu ngón tay luồn vào tóc, cuối cùng, còn giúp cô vén nhẹ mấy sợi tóc mai ra sau tai.Đầu ngón tay ấm áp lướt qua tai, nhịp tim Ngộ Từ cũng chậm lại vài nhịp.Ngoài thủy tạ trồng một khóm mẫu đơn trắng, hương thơm lượn lờ, ánh trăng lay động trên mặt nước, sóng nước lấp lánh, hắt lên câu đối trong thủy tạ: “Hoan ngôn chước xuân tửu, Trích ngã viên trung sơ. Vi vũ tòng đông lai, Hảo phong dữ chi câu.” (Vui vẻ rót rượu xuân, Hái rau trong vườn nhà. Mưa phùn từ đông tới, Gió lành cùng thổi qua).Cho đến khi Phó Tắc Dịch thu tay về, Ngộ Từ vẫn còn cảm nhận rõ ràng sự va chạm như có như không nơi cổ, giống như viên đá nhỏ rơi xuống nước, người đã đi mà sóng nước vẫn còn.“Xong rồi.” Anh trầm giọng nói.Ngộ Từ dừng một chút mới quay người lại, rồi đưa tay sờ búi tóc sau đầu, kiểu dáng rất ngay ngắn, còn tỉ mỉ hơn cả cô tự búi.Nhớ lại trước đây anh cũng từng tết tóc cho cô, cô khựng lại, ngước mắt nhìn anh, nhưng khi chạm vào đôi mắt đen láy trong đêm của anh, lời đến bên miệng lại nuốt xuống.Phó Tắc Dịch lẳng lặng nhìn cô hồi lâu, khóe miệng khẽ cong lên: “Hồi bé thấy bố tôi búi tóc cho mẹ, nhìn nhiều nên nhớ được.”Anh biết cô muốn hỏi gì.Ngộ Từ có một thoáng xấu hổ như bị vạch trần suy nghĩ, ánh mắt cũng lảng tránh.Trước giờ cô cứ nghĩ, chắc hẳn anh từng có người con gái mình thương.Vẽ mày búi tóc, chọn son chọn phấn, quả thực rất giống việc anh sẽ làm.Ngay khi cảm giác bối rối này ngày càng mãnh liệt, cô không biết phải tiếp lời anh thế nào, bỗng nghe thấy một tiếng cười rất khẽ.Cô ngơ ngác ngước mắt nhìn lên lần nữa.Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu nĐộng tác của anh rất nhẹ, đầu ngón tay luồn vào tóc, cuối cùng, còn giúp cô vén nhẹ mấy sợi tóc mai ra sau tai.Đầu ngón tay ấm áp lướt qua tai, nhịp tim Ngộ Từ cũng chậm lại vài nhịp.Ngoài thủy tạ trồng một khóm mẫu đơn trắng, hương thơm lượn lờ, ánh trăng lay động trên mặt nước, sóng nước lấp lánh, hắt lên câu đối trong thủy tạ: “Hoan ngôn chước xuân tửu, Trích ngã viên trung sơ. Vi vũ tòng đông lai, Hảo phong dữ chi câu.” (Vui vẻ rót rượu xuân, Hái rau trong vườn nhà. Mưa phùn từ đông tới, Gió lành cùng thổi qua).Cho đến khi Phó Tắc Dịch thu tay về, Ngộ Từ vẫn còn cảm nhận rõ ràng sự va chạm như có như không nơi cổ, giống như viên đá nhỏ rơi xuống nước, người đã đi mà sóng nước vẫn còn.“Xong rồi.” Anh trầm giọng nói.Ngộ Từ dừng một chút mới quay người lại, rồi đưa tay sờ búi tóc sau đầu, kiểu dáng rất ngay ngắn, còn tỉ mỉ hơn cả cô tự búi.Nhớ lại trước đây anh cũng từng tết tóc cho cô, cô khựng lại, ngước mắt nhìn anh, nhưng khi chạm vào đôi mắt đen láy trong đêm của anh, lời đến bên miệng lại nuốt xuống.Phó Tắc Dịch lẳng lặng nhìn cô hồi lâu, khóe miệng khẽ cong lên: “Hồi bé thấy bố tôi búi tóc cho mẹ, nhìn nhiều nên nhớ được.”Anh biết cô muốn hỏi gì.Ngộ Từ có một thoáng xấu hổ như bị vạch trần suy nghĩ, ánh mắt cũng lảng tránh.Trước giờ cô cứ nghĩ, chắc hẳn anh từng có người con gái mình thương.Vẽ mày búi tóc, chọn son chọn phấn, quả thực rất giống việc anh sẽ làm.Ngay khi cảm giác bối rối này ngày càng mãnh liệt, cô không biết phải tiếp lời anh thế nào, bỗng nghe thấy một tiếng cười rất khẽ.Cô ngơ ngác ngước mắt nhìn lên lần nữa.Động tác của anh rất nhẹ, đầu ngón tay luồn vào tóc, cuối cùng, còn giúp cô vén nhẹ mấy sợi tóc mai ra sau tai.Đầu ngón tay ấm áp lướt qua tai, nhịp tim Ngộ Từ cũng chậm lại vài nhịp.Ngoài thủy tạ trồng một khóm mẫu đơn trắng, hương thơm lượn lờ, ánh trăng lay động trên mặt nước, sóng nước lấp lánh, hắt lên câu đối trong thủy tạ: “Hoan ngôn chước xuân tửu, Trích ngã viên trung sơ. Vi vũ tòng đông lai, Hảo phong dữ chi câu.” (Vui vẻ rót rượu xuân, Hái rau trong vườn nhà. Mưa phùn từ đông tới, Gió lành cùng thổi qua).Cho đến khi Phó Tắc Dịch thu tay về, Ngộ Từ vẫn còn cảm nhận rõ ràng sự va chạm như có như không nơi cổ, giống như viên đá nhỏ rơi xuống nước, người đã đi mà sóng nước vẫn còn.“Xong rồi.” Anh trầm giọng nói.Ngộ Từ dừng một chút mới quay người lại, rồi đưa tay sờ búi tóc sau đầu, kiểu dáng rất ngay ngắn, còn tỉ mỉ hơn cả cô tự búi.Nhớ lại trước đây anh cũng từng tết tóc cho cô, cô khựng lại, ngước mắt nhìn anh, nhưng khi chạm vào đôi mắt đen láy trong đêm của anh, lời đến bên miệng lại nuốt xuống.Phó Tắc Dịch lẳng lặng nhìn cô hồi lâu, khóe miệng khẽ cong lên: “Hồi bé thấy bố tôi búi tóc cho mẹ, nhìn nhiều nên nhớ được.”Anh biết cô muốn hỏi gì.Ngộ Từ có một thoáng xấu hổ như bị vạch trần suy nghĩ, ánh mắt cũng lảng tránh.Trước giờ cô cứ nghĩ, chắc hẳn anh từng có người con gái mình thương.Vẽ mày búi tóc, chọn son chọn phấn, quả thực rất giống việc anh sẽ làm.Ngay khi cảm giác bối rối này ngày càng mãnh liệt, cô không biết phải tiếp lời anh thế nào, bỗng nghe thấy một tiếng cười rất khẽ.Cô ngơ ngác ngước mắt nhìn lên lần nữa.Động tác của anh rất nhẹ, đầu ngón tay luồn vào tóc, cuối cùng, còn giúp cô vén nhẹ mấy sợi tóc mai ra sau tai.Đầu ngón tay ấm áp lướt qua tai, nhịp tim Ngộ Từ cũng chậm lại vài nhịp.Ngoài thủy tạ trồng một khóm mẫu đơn trắng, hương thơm lượn lờ, ánh trăng lay động trên mặt nước, sóng nước lấp lánh, hắt lên câu đối trong thủy tạ: “Hoan ngôn chước xuân tửu, Trích ngã viên trung sơ. Vi vũ tòng đông lai, Hảo phong dữ chi câu.” (Vui vẻ rót rượu xuân, Hái rau trong vườn nhà. Mưa phùn từ đông tới, Gió lành cùng thổi qua).Cho đến khi Phó Tắc Dịch thu tay về, Ngộ Từ vẫn còn cảm nhận rõ ràng sự va chạm như có như không nơi cổ, giống như viên đá nhỏ rơi xuống nước, người đã đi mà sóng nước vẫn còn.“Xong rồi.” Anh trầm giọng nói.Ngộ Từ dừng một chút mới quay người lại, rồi đưa tay sờ búi tóc sau đầu, kiểu dáng rất ngay ngắn, còn tỉ mỉ hơn cả cô tự búi.Nhớ lại trước đây anh cũng từng tết tóc cho cô, cô khựng lại, ngước mắt nhìn anh, nhưng khi chạm vào đôi mắt đen láy trong đêm của anh, lời đến bên miệng lại nuốt xuống.Phó Tắc Dịch lẳng lặng nhìn cô hồi lâu, khóe miệng khẽ cong lên: “Hồi bé thấy bố tôi búi tóc cho mẹ, nhìn nhiều nên nhớ được.”Anh biết cô muốn hỏi gì.Ngộ Từ có một thoáng xấu hổ như bị vạch trần suy nghĩ, ánh mắt cũng lảng tránh.Trước giờ cô cứ nghĩ, chắc hẳn anh từng có người con gái mình thương.Vẽ mày búi tóc, chọn son chọn phấn, quả thực rất giống việc anh sẽ làm.Ngay khi cảm giác bối rối này ngày càng mãnh liệt, cô không biết phải tiếp lời anh thế nào, bỗng nghe thấy một tiếng cười rất khẽ.Cô ngơ ngác ngước mắt nhìn lên lần nữa.Động tác của anh rất nhẹ, đầu ngón tay luồn vào tóc, cuối cùng, còn giúp cô vén nhẹ mấy sợi tóc mai ra sau tai.Đầu ngón tay ấm áp lướt qua tai, nhịp tim Ngộ Từ cũng chậm lại vài nhịp.Ngoài thủy tạ trồng một khóm mẫu đơn trắng, hương thơm lượn lờ, ánh trăng lay động trên mặt nước, sóng nước lấp lánh, hắt lên câu đối trong thủy tạ: “Hoan ngôn chước xuân tửu, Trích ngã viên trung sơ. Vi vũ tòng đông lai, Hảo phong dữ chi câu.” (Vui vẻ rót rượu xuân, Hái rau trong vườn nhà. Mưa phùn từ đông tới, Gió lành cùng thổi qua).Cho đến khi Phó Tắc Dịch thu tay về, Ngộ Từ vẫn còn cảm nhận rõ ràng sự va chạm như có như không nơi cổ, giống như viên đá nhỏ rơi xuống nước, người đã đi mà sóng nước vẫn còn.“Xong rồi.” Anh trầm giọng nói.Ngộ Từ dừng một chút mới quay người lại, rồi đưa tay sờ búi tóc sau đầu, kiểu dáng rất ngay ngắn, còn tỉ mỉ hơn cả cô tự búi.Nhớ lại trước đây anh cũng từng tết tóc cho cô, cô khựng lại, ngước mắt nhìn anh, nhưng khi chạm vào đôi mắt đen láy trong đêm của anh, lời đến bên miệng lại nuốt xuống.Phó Tắc Dịch lẳng lặng nhìn cô hồi lâu, khóe miệng khẽ cong lên: “Hồi bé thấy bố tôi búi tóc cho mẹ, nhìn nhiều nên nhớ được.”Anh biết cô muốn hỏi gì.Ngộ Từ có một thoáng xấu hổ như bị vạch trần suy nghĩ, ánh mắt cũng lảng tránh.Trước giờ cô cứ nghĩ, chắc hẳn anh từng có người con gái mình thương.Vẽ mày búi tóc, chọn son chọn phấn, quả thực rất giống việc anh sẽ làm.Ngay khi cảm giác bối rối này ngày càng mãnh liệt, cô không biết phải tiếp lời anh thế nào, bỗng nghe thấy một tiếng cười rất khẽ.Cô ngơ ngác ngước mắt nhìn lên lần nữa.Bác Thân đáp: “Được, để bác đi bưng lên.”Nói xong liền đi ra khỏi đình nhỏ, một lúc sau đã khuất bóng nơi cổng Nam Viên.Ngộ Từ nhìn bộ ấm trà trên bàn, đi tới ngồi xuống đối diện Phó Tắc Dịch, rất tự nhiên nhấc ấm trà lên, nghiêng người rót thêm trà cho anh.Phó Tắc Dịch nhìn bàn tay đang đưa tới trước mặt.Rồi nương theo cổ tay trắng ngần nhìn lên khuôn mặt cô.Hôm nay phải tiếp khách, Ngộ Từ trang điểm nhẹ, da như ngọc, màu môi cũng tươi tắn hơn ngày thường vài phần, hàng mi dài khẽ rủ, thi thoảng chớp chớp.Vẻ mặt rất tập trung.Ánh mắt Phó Tắc Dịch dừng lại trên mặt cô chốc lát, rồi lại nhướng mắt lên cao hơn.Tóc dài búi gọn, thấp thoáng sau đầu, một đầu trâm xanh nhuận ẩn hiện trong làn tóc.Rót trà xong, Ngộ Từ đặt ấm trà xuống, khi ngẩng đầu nhìn sang mới phát hiện ánh mắt Phó Tắc Dịch vẫn luôn đặt trên người mình.Nhận ra anh đang nhìn cây trâm trên đầu mình, cô đưa tay sờ sờ, đang định hỏi anh thì bỗng thấy anh thu lại tầm mắt, sau đó khép hai ngón tay lại, gõ nhẹ ba cái lên mặt bàn trà.Câu hỏi bên miệng bỗng nhiên khựng lại.Hai ngón tay, ba cái gõ.Lễ bình bối (lễ dành cho người ngang hàng).

Chương 30