Tô Lăng, tháng Tư. Khi Ngộ Từ xuống máy bay, trời mới tờ mờ sáng, bên ngoài mưa bụi lất phất. Ra khỏi nhà ga, cô đứng trong gió lạnh một lúc lâu mới bắt được xe. Cất xong hành lý vào cốp sau cô mới ngồi vào ghế sau. Bác tài xế nói chuyện rất nhẹ nhàng, xác nhận lại địa điểm với cô một lần nữa, sau khi chắc chắn không có sai sót mới từ từ cho xe lăn bánh. “Cô gái, cô là người nhà họ Phó à?” Đi được nửa đường, bác tài không kìm được tò mò lên tiếng hỏi. Ngộ Từ ngẩn ra một chút rồi cong mắt cười: “Dạ không, cháu là người nhà họ Ngộ.” Nghe vậy, bác tài lập tức hiểu ra, gật đầu cười liền mấy tiếng: “Cũng như nhau, cũng như nhau cả thôi.” Danh tiếng hai nhà Phó, Ngộ ở Tô Lăng vô cùng vang dội, gần như không ai là không biết. Bác tài vừa nhìn thấy điểm đến là ngõ Hạnh Viên — nơi toạ lạc nhà cổ của hai họ Phó, Ngộ, nên mới đoán như vậy. Hai nhà tuy không cùng tổ tông huyết thống nhưng đã giao hảo qua nhiều thế hệ. Nhà họ Phó là thế gia thương nghiệp, nhà họ Ngộ là dòng dõi thư hương, hai nhà…

Chương 46

Trao Em Một Đời An YênTác giả: Thố Thập ThấtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTô Lăng, tháng Tư. Khi Ngộ Từ xuống máy bay, trời mới tờ mờ sáng, bên ngoài mưa bụi lất phất. Ra khỏi nhà ga, cô đứng trong gió lạnh một lúc lâu mới bắt được xe. Cất xong hành lý vào cốp sau cô mới ngồi vào ghế sau. Bác tài xế nói chuyện rất nhẹ nhàng, xác nhận lại địa điểm với cô một lần nữa, sau khi chắc chắn không có sai sót mới từ từ cho xe lăn bánh. “Cô gái, cô là người nhà họ Phó à?” Đi được nửa đường, bác tài không kìm được tò mò lên tiếng hỏi. Ngộ Từ ngẩn ra một chút rồi cong mắt cười: “Dạ không, cháu là người nhà họ Ngộ.” Nghe vậy, bác tài lập tức hiểu ra, gật đầu cười liền mấy tiếng: “Cũng như nhau, cũng như nhau cả thôi.” Danh tiếng hai nhà Phó, Ngộ ở Tô Lăng vô cùng vang dội, gần như không ai là không biết. Bác tài vừa nhìn thấy điểm đến là ngõ Hạnh Viên — nơi toạ lạc nhà cổ của hai họ Phó, Ngộ, nên mới đoán như vậy. Hai nhà tuy không cùng tổ tông huyết thống nhưng đã giao hảo qua nhiều thế hệ. Nhà họ Phó là thế gia thương nghiệp, nhà họ Ngộ là dòng dõi thư hương, hai nhà… Vì Phó Tắc Dịch đột nhiên trở về, bếp nhỏ lại làm thêm mấy món, bác Thân và dì Tần bận rộn chạy ra chạy vào, trông có vẻ rất vui.Bà cụ hỏi thăm vài câu về sức khỏe và công việc.Ngộ Từ ngồi bên cạnh im lặng ăn, hôm nay bếp nhỏ nấu nướng thịnh soạn, nhưng cô cũng chỉ gắp vài món rau.Bên cạnh vẫn truyền đến tiếng bà cụ hỏi han nhỏ nhẹ, rồi trước mặt cô bỗng xuất hiện một đôi đũa, một miếng sườn xào chua ngọt màu sắc cực đẹp được đặt vào đĩa của cô.Cô ngẩn ra.Bà cụ không biết hỏi gì đó, Phó Tắc Dịch trầm giọng đáp: “Vâng.”Ngộ Từ dừng một chút, nghiêng đầu nhìn anh.Anh đã đặt đôi đũa dùng chung lên gác đũa, quay đầu tiếp tục nghe bà cụ nói chuyện, chỉ để lại cho cô một đường xương hàm sắc nét.Ngộ Từ mím môi, thu lại tầm mắt, lặng lẽ gắp miếng sườn trong đĩa bỏ vào miệng.Vì kỳ thi mấy ngày sau, đã lâu lắm rồi cô không ăn thịt, miếng này ngon thật.Nhưng chỉ một miếng thôi, cô cũng không dám buông thả nữa.Bà cụ hơi liếc mắt nhìn Ngộ Từ, khẽ cong môi cười.Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu nVì Phó Tắc Dịch đột nhiên trở về, bếp nhỏ lại làm thêm mấy món, bác Thân và dì Tần bận rộn chạy ra chạy vào, trông có vẻ rất vui.Bà cụ hỏi thăm vài câu về sức khỏe và công việc.Ngộ Từ ngồi bên cạnh im lặng ăn, hôm nay bếp nhỏ nấu nướng thịnh soạn, nhưng cô cũng chỉ gắp vài món rau.Bên cạnh vẫn truyền đến tiếng bà cụ hỏi han nhỏ nhẹ, rồi trước mặt cô bỗng xuất hiện một đôi đũa, một miếng sườn xào chua ngọt màu sắc cực đẹp được đặt vào đĩa của cô.Cô ngẩn ra.Bà cụ không biết hỏi gì đó, Phó Tắc Dịch trầm giọng đáp: “Vâng.”Ngộ Từ dừng một chút, nghiêng đầu nhìn anh.Anh đã đặt đôi đũa dùng chung lên gác đũa, quay đầu tiếp tục nghe bà cụ nói chuyện, chỉ để lại cho cô một đường xương hàm sắc nét.Ngộ Từ mím môi, thu lại tầm mắt, lặng lẽ gắp miếng sườn trong đĩa bỏ vào miệng.Vì kỳ thi mấy ngày sau, đã lâu lắm rồi cô không ăn thịt, miếng này ngon thật.Nhưng chỉ một miếng thôi, cô cũng không dám buông thả nữa.Bà cụ hơi liếc mắt nhìn Ngộ Từ, khẽ cong môi cười.Vì Phó Tắc Dịch đột nhiên trở về, bếp nhỏ lại làm thêm mấy món, bác Thân và dì Tần bận rộn chạy ra chạy vào, trông có vẻ rất vui.Bà cụ hỏi thăm vài câu về sức khỏe và công việc.Ngộ Từ ngồi bên cạnh im lặng ăn, hôm nay bếp nhỏ nấu nướng thịnh soạn, nhưng cô cũng chỉ gắp vài món rau.Bên cạnh vẫn truyền đến tiếng bà cụ hỏi han nhỏ nhẹ, rồi trước mặt cô bỗng xuất hiện một đôi đũa, một miếng sườn xào chua ngọt màu sắc cực đẹp được đặt vào đĩa của cô.Cô ngẩn ra.Bà cụ không biết hỏi gì đó, Phó Tắc Dịch trầm giọng đáp: “Vâng.”Ngộ Từ dừng một chút, nghiêng đầu nhìn anh.Anh đã đặt đôi đũa dùng chung lên gác đũa, quay đầu tiếp tục nghe bà cụ nói chuyện, chỉ để lại cho cô một đường xương hàm sắc nét.Ngộ Từ mím môi, thu lại tầm mắt, lặng lẽ gắp miếng sườn trong đĩa bỏ vào miệng.Vì kỳ thi mấy ngày sau, đã lâu lắm rồi cô không ăn thịt, miếng này ngon thật.Nhưng chỉ một miếng thôi, cô cũng không dám buông thả nữa.Bà cụ hơi liếc mắt nhìn Ngộ Từ, khẽ cong môi cười.Vì Phó Tắc Dịch đột nhiên trở về, bếp nhỏ lại làm thêm mấy món, bác Thân và dì Tần bận rộn chạy ra chạy vào, trông có vẻ rất vui.Bà cụ hỏi thăm vài câu về sức khỏe và công việc.Ngộ Từ ngồi bên cạnh im lặng ăn, hôm nay bếp nhỏ nấu nướng thịnh soạn, nhưng cô cũng chỉ gắp vài món rau.Bên cạnh vẫn truyền đến tiếng bà cụ hỏi han nhỏ nhẹ, rồi trước mặt cô bỗng xuất hiện một đôi đũa, một miếng sườn xào chua ngọt màu sắc cực đẹp được đặt vào đĩa của cô.Cô ngẩn ra.Bà cụ không biết hỏi gì đó, Phó Tắc Dịch trầm giọng đáp: “Vâng.”Ngộ Từ dừng một chút, nghiêng đầu nhìn anh.Anh đã đặt đôi đũa dùng chung lên gác đũa, quay đầu tiếp tục nghe bà cụ nói chuyện, chỉ để lại cho cô một đường xương hàm sắc nét.Ngộ Từ mím môi, thu lại tầm mắt, lặng lẽ gắp miếng sườn trong đĩa bỏ vào miệng.Vì kỳ thi mấy ngày sau, đã lâu lắm rồi cô không ăn thịt, miếng này ngon thật.Nhưng chỉ một miếng thôi, cô cũng không dám buông thả nữa.Bà cụ hơi liếc mắt nhìn Ngộ Từ, khẽ cong môi cười.Vì Phó Tắc Dịch đột nhiên trở về, bếp nhỏ lại làm thêm mấy món, bác Thân và dì Tần bận rộn chạy ra chạy vào, trông có vẻ rất vui.Bà cụ hỏi thăm vài câu về sức khỏe và công việc.Ngộ Từ ngồi bên cạnh im lặng ăn, hôm nay bếp nhỏ nấu nướng thịnh soạn, nhưng cô cũng chỉ gắp vài món rau.Bên cạnh vẫn truyền đến tiếng bà cụ hỏi han nhỏ nhẹ, rồi trước mặt cô bỗng xuất hiện một đôi đũa, một miếng sườn xào chua ngọt màu sắc cực đẹp được đặt vào đĩa của cô.Cô ngẩn ra.Bà cụ không biết hỏi gì đó, Phó Tắc Dịch trầm giọng đáp: “Vâng.”Ngộ Từ dừng một chút, nghiêng đầu nhìn anh.Anh đã đặt đôi đũa dùng chung lên gác đũa, quay đầu tiếp tục nghe bà cụ nói chuyện, chỉ để lại cho cô một đường xương hàm sắc nét.Ngộ Từ mím môi, thu lại tầm mắt, lặng lẽ gắp miếng sườn trong đĩa bỏ vào miệng.Vì kỳ thi mấy ngày sau, đã lâu lắm rồi cô không ăn thịt, miếng này ngon thật.Nhưng chỉ một miếng thôi, cô cũng không dám buông thả nữa.Bà cụ hơi liếc mắt nhìn Ngộ Từ, khẽ cong môi cười.Ánh trăng lặng lẽ tuôn trào, soi sáng đôi mắt lấp lánh của Ngộ Từ.Anh dừng một thoáng, vẻ mặt dịu dàng hẳn đi rồi khẽ nói: “Là tôi không tốt.”Ngộ Từ tưởng anh hiểu lầm ý mình, vội lắc đầu: “Em không có ý trách anh, em chỉ là…”Chỉ là gì chứ?Cô cũng không biết phải giải thích thế nào nữa.Nhưng Phó Tắc Dịch lại bỗng bật cười, tiếng cười trầm thấp bồng bềnh trong đêm tối.Ngộ Từ ngẩn người.Hiếm khi thấy anh cười sảng khoái như vậy, như gặp phải chuyện gì vui lắm.Sau đó, anh từ từ thu lại nụ cười, khẽ cong môi nhìn cô một lúc.Bỗng nhiên anh hơi cúi người lại gần.Khuôn mặt anh dần phóng đại, cô nghe thấy tim mình đập lỡ một nhịp, rồi trên môi truyền đến một cảm giác mềm mại ấm áp.Tiếp đó, cô nghe thấy anh nói: “Tôi cũng nhớ em.”

Vì Phó Tắc Dịch đột nhiên trở về, bếp nhỏ lại làm thêm mấy món, bác Thân và dì Tần bận rộn chạy ra chạy vào, trông có vẻ rất vui.

Bà cụ hỏi thăm vài câu về sức khỏe và công việc.

Ngộ Từ ngồi bên cạnh im lặng ăn, hôm nay bếp nhỏ nấu nướng thịnh soạn, nhưng cô cũng chỉ gắp vài món rau.

Bên cạnh vẫn truyền đến tiếng bà cụ hỏi han nhỏ nhẹ, rồi trước mặt cô bỗng xuất hiện một đôi đũa, một miếng sườn xào chua ngọt màu sắc cực đẹp được đặt vào đĩa của cô.

Cô ngẩn ra.

Bà cụ không biết hỏi gì đó, Phó Tắc Dịch trầm giọng đáp: “Vâng.”

Ngộ Từ dừng một chút, nghiêng đầu nhìn anh.

Anh đã đặt đôi đũa dùng chung lên gác đũa, quay đầu tiếp tục nghe bà cụ nói chuyện, chỉ để lại cho cô một đường xương hàm sắc nét.

Ngộ Từ mím môi, thu lại tầm mắt, lặng lẽ gắp miếng sườn trong đĩa bỏ vào miệng.

Vì kỳ thi mấy ngày sau, đã lâu lắm rồi cô không ăn thịt, miếng này ngon thật.

Nhưng chỉ một miếng thôi, cô cũng không dám buông thả nữa.

Bà cụ hơi liếc mắt nhìn Ngộ Từ, khẽ cong môi cười.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Vì Phó Tắc Dịch đột nhiên trở về, bếp nhỏ lại làm thêm mấy món, bác Thân và dì Tần bận rộn chạy ra chạy vào, trông có vẻ rất vui.

Bà cụ hỏi thăm vài câu về sức khỏe và công việc.

Ngộ Từ ngồi bên cạnh im lặng ăn, hôm nay bếp nhỏ nấu nướng thịnh soạn, nhưng cô cũng chỉ gắp vài món rau.

Bên cạnh vẫn truyền đến tiếng bà cụ hỏi han nhỏ nhẹ, rồi trước mặt cô bỗng xuất hiện một đôi đũa, một miếng sườn xào chua ngọt màu sắc cực đẹp được đặt vào đĩa của cô.

Cô ngẩn ra.

Bà cụ không biết hỏi gì đó, Phó Tắc Dịch trầm giọng đáp: “Vâng.”

Ngộ Từ dừng một chút, nghiêng đầu nhìn anh.

Anh đã đặt đôi đũa dùng chung lên gác đũa, quay đầu tiếp tục nghe bà cụ nói chuyện, chỉ để lại cho cô một đường xương hàm sắc nét.

Ngộ Từ mím môi, thu lại tầm mắt, lặng lẽ gắp miếng sườn trong đĩa bỏ vào miệng.

Vì kỳ thi mấy ngày sau, đã lâu lắm rồi cô không ăn thịt, miếng này ngon thật.

Nhưng chỉ một miếng thôi, cô cũng không dám buông thả nữa.

Bà cụ hơi liếc mắt nhìn Ngộ Từ, khẽ cong môi cười.

Vì Phó Tắc Dịch đột nhiên trở về, bếp nhỏ lại làm thêm mấy món, bác Thân và dì Tần bận rộn chạy ra chạy vào, trông có vẻ rất vui.

Bà cụ hỏi thăm vài câu về sức khỏe và công việc.

Ngộ Từ ngồi bên cạnh im lặng ăn, hôm nay bếp nhỏ nấu nướng thịnh soạn, nhưng cô cũng chỉ gắp vài món rau.

Bên cạnh vẫn truyền đến tiếng bà cụ hỏi han nhỏ nhẹ, rồi trước mặt cô bỗng xuất hiện một đôi đũa, một miếng sườn xào chua ngọt màu sắc cực đẹp được đặt vào đĩa của cô.

Cô ngẩn ra.

Bà cụ không biết hỏi gì đó, Phó Tắc Dịch trầm giọng đáp: “Vâng.”

Ngộ Từ dừng một chút, nghiêng đầu nhìn anh.

Anh đã đặt đôi đũa dùng chung lên gác đũa, quay đầu tiếp tục nghe bà cụ nói chuyện, chỉ để lại cho cô một đường xương hàm sắc nét.

Ngộ Từ mím môi, thu lại tầm mắt, lặng lẽ gắp miếng sườn trong đĩa bỏ vào miệng.

Vì kỳ thi mấy ngày sau, đã lâu lắm rồi cô không ăn thịt, miếng này ngon thật.

Nhưng chỉ một miếng thôi, cô cũng không dám buông thả nữa.

Bà cụ hơi liếc mắt nhìn Ngộ Từ, khẽ cong môi cười.

Vì Phó Tắc Dịch đột nhiên trở về, bếp nhỏ lại làm thêm mấy món, bác Thân và dì Tần bận rộn chạy ra chạy vào, trông có vẻ rất vui.

Bà cụ hỏi thăm vài câu về sức khỏe và công việc.

Ngộ Từ ngồi bên cạnh im lặng ăn, hôm nay bếp nhỏ nấu nướng thịnh soạn, nhưng cô cũng chỉ gắp vài món rau.

Bên cạnh vẫn truyền đến tiếng bà cụ hỏi han nhỏ nhẹ, rồi trước mặt cô bỗng xuất hiện một đôi đũa, một miếng sườn xào chua ngọt màu sắc cực đẹp được đặt vào đĩa của cô.

Cô ngẩn ra.

Bà cụ không biết hỏi gì đó, Phó Tắc Dịch trầm giọng đáp: “Vâng.”

Ngộ Từ dừng một chút, nghiêng đầu nhìn anh.

Anh đã đặt đôi đũa dùng chung lên gác đũa, quay đầu tiếp tục nghe bà cụ nói chuyện, chỉ để lại cho cô một đường xương hàm sắc nét.

Ngộ Từ mím môi, thu lại tầm mắt, lặng lẽ gắp miếng sườn trong đĩa bỏ vào miệng.

Vì kỳ thi mấy ngày sau, đã lâu lắm rồi cô không ăn thịt, miếng này ngon thật.

Nhưng chỉ một miếng thôi, cô cũng không dám buông thả nữa.

Bà cụ hơi liếc mắt nhìn Ngộ Từ, khẽ cong môi cười.

Vì Phó Tắc Dịch đột nhiên trở về, bếp nhỏ lại làm thêm mấy món, bác Thân và dì Tần bận rộn chạy ra chạy vào, trông có vẻ rất vui.

Bà cụ hỏi thăm vài câu về sức khỏe và công việc.

Ngộ Từ ngồi bên cạnh im lặng ăn, hôm nay bếp nhỏ nấu nướng thịnh soạn, nhưng cô cũng chỉ gắp vài món rau.

Bên cạnh vẫn truyền đến tiếng bà cụ hỏi han nhỏ nhẹ, rồi trước mặt cô bỗng xuất hiện một đôi đũa, một miếng sườn xào chua ngọt màu sắc cực đẹp được đặt vào đĩa của cô.

Cô ngẩn ra.

Bà cụ không biết hỏi gì đó, Phó Tắc Dịch trầm giọng đáp: “Vâng.”

Ngộ Từ dừng một chút, nghiêng đầu nhìn anh.

Anh đã đặt đôi đũa dùng chung lên gác đũa, quay đầu tiếp tục nghe bà cụ nói chuyện, chỉ để lại cho cô một đường xương hàm sắc nét.

Ngộ Từ mím môi, thu lại tầm mắt, lặng lẽ gắp miếng sườn trong đĩa bỏ vào miệng.

Vì kỳ thi mấy ngày sau, đã lâu lắm rồi cô không ăn thịt, miếng này ngon thật.

Nhưng chỉ một miếng thôi, cô cũng không dám buông thả nữa.

Bà cụ hơi liếc mắt nhìn Ngộ Từ, khẽ cong môi cười.

Ánh trăng lặng lẽ tuôn trào, soi sáng đôi mắt lấp lánh của Ngộ Từ.

Anh dừng một thoáng, vẻ mặt dịu dàng hẳn đi rồi khẽ nói: “Là tôi không tốt.”

Ngộ Từ tưởng anh hiểu lầm ý mình, vội lắc đầu: “Em không có ý trách anh, em chỉ là…”

Chỉ là gì chứ?

Cô cũng không biết phải giải thích thế nào nữa.

Nhưng Phó Tắc Dịch lại bỗng bật cười, tiếng cười trầm thấp bồng bềnh trong đêm tối.

Ngộ Từ ngẩn người.

Hiếm khi thấy anh cười sảng khoái như vậy, như gặp phải chuyện gì vui lắm.

Sau đó, anh từ từ thu lại nụ cười, khẽ cong môi nhìn cô một lúc.

Bỗng nhiên anh hơi cúi người lại gần.

Khuôn mặt anh dần phóng đại, cô nghe thấy tim mình đập lỡ một nhịp, rồi trên môi truyền đến một cảm giác mềm mại ấm áp.

Tiếp đó, cô nghe thấy anh nói: “Tôi cũng nhớ em.”

Trao Em Một Đời An YênTác giả: Thố Thập ThấtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTô Lăng, tháng Tư. Khi Ngộ Từ xuống máy bay, trời mới tờ mờ sáng, bên ngoài mưa bụi lất phất. Ra khỏi nhà ga, cô đứng trong gió lạnh một lúc lâu mới bắt được xe. Cất xong hành lý vào cốp sau cô mới ngồi vào ghế sau. Bác tài xế nói chuyện rất nhẹ nhàng, xác nhận lại địa điểm với cô một lần nữa, sau khi chắc chắn không có sai sót mới từ từ cho xe lăn bánh. “Cô gái, cô là người nhà họ Phó à?” Đi được nửa đường, bác tài không kìm được tò mò lên tiếng hỏi. Ngộ Từ ngẩn ra một chút rồi cong mắt cười: “Dạ không, cháu là người nhà họ Ngộ.” Nghe vậy, bác tài lập tức hiểu ra, gật đầu cười liền mấy tiếng: “Cũng như nhau, cũng như nhau cả thôi.” Danh tiếng hai nhà Phó, Ngộ ở Tô Lăng vô cùng vang dội, gần như không ai là không biết. Bác tài vừa nhìn thấy điểm đến là ngõ Hạnh Viên — nơi toạ lạc nhà cổ của hai họ Phó, Ngộ, nên mới đoán như vậy. Hai nhà tuy không cùng tổ tông huyết thống nhưng đã giao hảo qua nhiều thế hệ. Nhà họ Phó là thế gia thương nghiệp, nhà họ Ngộ là dòng dõi thư hương, hai nhà… Vì Phó Tắc Dịch đột nhiên trở về, bếp nhỏ lại làm thêm mấy món, bác Thân và dì Tần bận rộn chạy ra chạy vào, trông có vẻ rất vui.Bà cụ hỏi thăm vài câu về sức khỏe và công việc.Ngộ Từ ngồi bên cạnh im lặng ăn, hôm nay bếp nhỏ nấu nướng thịnh soạn, nhưng cô cũng chỉ gắp vài món rau.Bên cạnh vẫn truyền đến tiếng bà cụ hỏi han nhỏ nhẹ, rồi trước mặt cô bỗng xuất hiện một đôi đũa, một miếng sườn xào chua ngọt màu sắc cực đẹp được đặt vào đĩa của cô.Cô ngẩn ra.Bà cụ không biết hỏi gì đó, Phó Tắc Dịch trầm giọng đáp: “Vâng.”Ngộ Từ dừng một chút, nghiêng đầu nhìn anh.Anh đã đặt đôi đũa dùng chung lên gác đũa, quay đầu tiếp tục nghe bà cụ nói chuyện, chỉ để lại cho cô một đường xương hàm sắc nét.Ngộ Từ mím môi, thu lại tầm mắt, lặng lẽ gắp miếng sườn trong đĩa bỏ vào miệng.Vì kỳ thi mấy ngày sau, đã lâu lắm rồi cô không ăn thịt, miếng này ngon thật.Nhưng chỉ một miếng thôi, cô cũng không dám buông thả nữa.Bà cụ hơi liếc mắt nhìn Ngộ Từ, khẽ cong môi cười.Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu nVì Phó Tắc Dịch đột nhiên trở về, bếp nhỏ lại làm thêm mấy món, bác Thân và dì Tần bận rộn chạy ra chạy vào, trông có vẻ rất vui.Bà cụ hỏi thăm vài câu về sức khỏe và công việc.Ngộ Từ ngồi bên cạnh im lặng ăn, hôm nay bếp nhỏ nấu nướng thịnh soạn, nhưng cô cũng chỉ gắp vài món rau.Bên cạnh vẫn truyền đến tiếng bà cụ hỏi han nhỏ nhẹ, rồi trước mặt cô bỗng xuất hiện một đôi đũa, một miếng sườn xào chua ngọt màu sắc cực đẹp được đặt vào đĩa của cô.Cô ngẩn ra.Bà cụ không biết hỏi gì đó, Phó Tắc Dịch trầm giọng đáp: “Vâng.”Ngộ Từ dừng một chút, nghiêng đầu nhìn anh.Anh đã đặt đôi đũa dùng chung lên gác đũa, quay đầu tiếp tục nghe bà cụ nói chuyện, chỉ để lại cho cô một đường xương hàm sắc nét.Ngộ Từ mím môi, thu lại tầm mắt, lặng lẽ gắp miếng sườn trong đĩa bỏ vào miệng.Vì kỳ thi mấy ngày sau, đã lâu lắm rồi cô không ăn thịt, miếng này ngon thật.Nhưng chỉ một miếng thôi, cô cũng không dám buông thả nữa.Bà cụ hơi liếc mắt nhìn Ngộ Từ, khẽ cong môi cười.Vì Phó Tắc Dịch đột nhiên trở về, bếp nhỏ lại làm thêm mấy món, bác Thân và dì Tần bận rộn chạy ra chạy vào, trông có vẻ rất vui.Bà cụ hỏi thăm vài câu về sức khỏe và công việc.Ngộ Từ ngồi bên cạnh im lặng ăn, hôm nay bếp nhỏ nấu nướng thịnh soạn, nhưng cô cũng chỉ gắp vài món rau.Bên cạnh vẫn truyền đến tiếng bà cụ hỏi han nhỏ nhẹ, rồi trước mặt cô bỗng xuất hiện một đôi đũa, một miếng sườn xào chua ngọt màu sắc cực đẹp được đặt vào đĩa của cô.Cô ngẩn ra.Bà cụ không biết hỏi gì đó, Phó Tắc Dịch trầm giọng đáp: “Vâng.”Ngộ Từ dừng một chút, nghiêng đầu nhìn anh.Anh đã đặt đôi đũa dùng chung lên gác đũa, quay đầu tiếp tục nghe bà cụ nói chuyện, chỉ để lại cho cô một đường xương hàm sắc nét.Ngộ Từ mím môi, thu lại tầm mắt, lặng lẽ gắp miếng sườn trong đĩa bỏ vào miệng.Vì kỳ thi mấy ngày sau, đã lâu lắm rồi cô không ăn thịt, miếng này ngon thật.Nhưng chỉ một miếng thôi, cô cũng không dám buông thả nữa.Bà cụ hơi liếc mắt nhìn Ngộ Từ, khẽ cong môi cười.Vì Phó Tắc Dịch đột nhiên trở về, bếp nhỏ lại làm thêm mấy món, bác Thân và dì Tần bận rộn chạy ra chạy vào, trông có vẻ rất vui.Bà cụ hỏi thăm vài câu về sức khỏe và công việc.Ngộ Từ ngồi bên cạnh im lặng ăn, hôm nay bếp nhỏ nấu nướng thịnh soạn, nhưng cô cũng chỉ gắp vài món rau.Bên cạnh vẫn truyền đến tiếng bà cụ hỏi han nhỏ nhẹ, rồi trước mặt cô bỗng xuất hiện một đôi đũa, một miếng sườn xào chua ngọt màu sắc cực đẹp được đặt vào đĩa của cô.Cô ngẩn ra.Bà cụ không biết hỏi gì đó, Phó Tắc Dịch trầm giọng đáp: “Vâng.”Ngộ Từ dừng một chút, nghiêng đầu nhìn anh.Anh đã đặt đôi đũa dùng chung lên gác đũa, quay đầu tiếp tục nghe bà cụ nói chuyện, chỉ để lại cho cô một đường xương hàm sắc nét.Ngộ Từ mím môi, thu lại tầm mắt, lặng lẽ gắp miếng sườn trong đĩa bỏ vào miệng.Vì kỳ thi mấy ngày sau, đã lâu lắm rồi cô không ăn thịt, miếng này ngon thật.Nhưng chỉ một miếng thôi, cô cũng không dám buông thả nữa.Bà cụ hơi liếc mắt nhìn Ngộ Từ, khẽ cong môi cười.Vì Phó Tắc Dịch đột nhiên trở về, bếp nhỏ lại làm thêm mấy món, bác Thân và dì Tần bận rộn chạy ra chạy vào, trông có vẻ rất vui.Bà cụ hỏi thăm vài câu về sức khỏe và công việc.Ngộ Từ ngồi bên cạnh im lặng ăn, hôm nay bếp nhỏ nấu nướng thịnh soạn, nhưng cô cũng chỉ gắp vài món rau.Bên cạnh vẫn truyền đến tiếng bà cụ hỏi han nhỏ nhẹ, rồi trước mặt cô bỗng xuất hiện một đôi đũa, một miếng sườn xào chua ngọt màu sắc cực đẹp được đặt vào đĩa của cô.Cô ngẩn ra.Bà cụ không biết hỏi gì đó, Phó Tắc Dịch trầm giọng đáp: “Vâng.”Ngộ Từ dừng một chút, nghiêng đầu nhìn anh.Anh đã đặt đôi đũa dùng chung lên gác đũa, quay đầu tiếp tục nghe bà cụ nói chuyện, chỉ để lại cho cô một đường xương hàm sắc nét.Ngộ Từ mím môi, thu lại tầm mắt, lặng lẽ gắp miếng sườn trong đĩa bỏ vào miệng.Vì kỳ thi mấy ngày sau, đã lâu lắm rồi cô không ăn thịt, miếng này ngon thật.Nhưng chỉ một miếng thôi, cô cũng không dám buông thả nữa.Bà cụ hơi liếc mắt nhìn Ngộ Từ, khẽ cong môi cười.Ánh trăng lặng lẽ tuôn trào, soi sáng đôi mắt lấp lánh của Ngộ Từ.Anh dừng một thoáng, vẻ mặt dịu dàng hẳn đi rồi khẽ nói: “Là tôi không tốt.”Ngộ Từ tưởng anh hiểu lầm ý mình, vội lắc đầu: “Em không có ý trách anh, em chỉ là…”Chỉ là gì chứ?Cô cũng không biết phải giải thích thế nào nữa.Nhưng Phó Tắc Dịch lại bỗng bật cười, tiếng cười trầm thấp bồng bềnh trong đêm tối.Ngộ Từ ngẩn người.Hiếm khi thấy anh cười sảng khoái như vậy, như gặp phải chuyện gì vui lắm.Sau đó, anh từ từ thu lại nụ cười, khẽ cong môi nhìn cô một lúc.Bỗng nhiên anh hơi cúi người lại gần.Khuôn mặt anh dần phóng đại, cô nghe thấy tim mình đập lỡ một nhịp, rồi trên môi truyền đến một cảm giác mềm mại ấm áp.Tiếp đó, cô nghe thấy anh nói: “Tôi cũng nhớ em.”

Chương 46