Tô Lăng, tháng Tư. Khi Ngộ Từ xuống máy bay, trời mới tờ mờ sáng, bên ngoài mưa bụi lất phất. Ra khỏi nhà ga, cô đứng trong gió lạnh một lúc lâu mới bắt được xe. Cất xong hành lý vào cốp sau cô mới ngồi vào ghế sau. Bác tài xế nói chuyện rất nhẹ nhàng, xác nhận lại địa điểm với cô một lần nữa, sau khi chắc chắn không có sai sót mới từ từ cho xe lăn bánh. “Cô gái, cô là người nhà họ Phó à?” Đi được nửa đường, bác tài không kìm được tò mò lên tiếng hỏi. Ngộ Từ ngẩn ra một chút rồi cong mắt cười: “Dạ không, cháu là người nhà họ Ngộ.” Nghe vậy, bác tài lập tức hiểu ra, gật đầu cười liền mấy tiếng: “Cũng như nhau, cũng như nhau cả thôi.” Danh tiếng hai nhà Phó, Ngộ ở Tô Lăng vô cùng vang dội, gần như không ai là không biết. Bác tài vừa nhìn thấy điểm đến là ngõ Hạnh Viên — nơi toạ lạc nhà cổ của hai họ Phó, Ngộ, nên mới đoán như vậy. Hai nhà tuy không cùng tổ tông huyết thống nhưng đã giao hảo qua nhiều thế hệ. Nhà họ Phó là thế gia thương nghiệp, nhà họ Ngộ là dòng dõi thư hương, hai nhà…

Chương 47

Trao Em Một Đời An YênTác giả: Thố Thập ThấtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTô Lăng, tháng Tư. Khi Ngộ Từ xuống máy bay, trời mới tờ mờ sáng, bên ngoài mưa bụi lất phất. Ra khỏi nhà ga, cô đứng trong gió lạnh một lúc lâu mới bắt được xe. Cất xong hành lý vào cốp sau cô mới ngồi vào ghế sau. Bác tài xế nói chuyện rất nhẹ nhàng, xác nhận lại địa điểm với cô một lần nữa, sau khi chắc chắn không có sai sót mới từ từ cho xe lăn bánh. “Cô gái, cô là người nhà họ Phó à?” Đi được nửa đường, bác tài không kìm được tò mò lên tiếng hỏi. Ngộ Từ ngẩn ra một chút rồi cong mắt cười: “Dạ không, cháu là người nhà họ Ngộ.” Nghe vậy, bác tài lập tức hiểu ra, gật đầu cười liền mấy tiếng: “Cũng như nhau, cũng như nhau cả thôi.” Danh tiếng hai nhà Phó, Ngộ ở Tô Lăng vô cùng vang dội, gần như không ai là không biết. Bác tài vừa nhìn thấy điểm đến là ngõ Hạnh Viên — nơi toạ lạc nhà cổ của hai họ Phó, Ngộ, nên mới đoán như vậy. Hai nhà tuy không cùng tổ tông huyết thống nhưng đã giao hảo qua nhiều thế hệ. Nhà họ Phó là thế gia thương nghiệp, nhà họ Ngộ là dòng dõi thư hương, hai nhà… Ngộ Từ không biết mình đã về đến Trụ Nguyệt Các bằng cách nào.Đầu óc cô cứ lâng lâng, chỉ nhớ rằng sau khi Phó Tắc Dịch từ từ đứng thẳng dậy, cô đã nhìn thấy vầng trăng sau lưng anh, sáng rực rỡ đến lạ thường.Dưới ánh trăng, khung cảnh khu vườn đẹp tựa tranh thủy mặc, những chiếc đèn lồng cung đình cổ kính treo dưới mái hiên cong cong khẽ đung đưa trong gió.Khóe môi anh vương nét cười trong trẻo, anh khẽ nói: “Tôi đưa em về.”Và thế là, cô đã về đến phòng.Chiếc gương trang điểm bằng đồng nhạt phản chiếu vẻ mặt thẫn thờ của cô, ánh nến trên bàn chập chờn lúc tỏ lúc mờ. Cô từ từ đưa tay chạm lên môi.Cảm giác ấm áp, mềm mại, nhưng lại tê dại.Như thể đã mất đi tri giác.Rồi đột nhiên hai má nóng bừng, cô vội vàng bỏ tay khỏi môi, hít một hơi thật sâu, hai tay quạt quạt trước má.Ánh mắt vô tình liếc thấy chiếc hũ sứ nhỏ men xanh đặt ở góc bàn, cô chợt khựng lại.Đó là trà lập hạ chiều nay cô xin dì Tần.Cô mím môi rồi từ từ quay đầu nhìn ra khung cửa sổ nhỏ.Cửa sổ gỗ sơn mài chạm hoa đang mở, đối diện là Lãm Nguyệt Lâu đang sáng đèn.Cô chần chừ một lát, ngoảnh lại nhìn hũ trà nhỏ men xanh trên bàn, cuối cùng vẫn cầm lên, đứng dậy đi ra ngoài.***Muộn thế này, dùng lò nhỏ đun nước chắc chắn không kịp, thế là Ngộ Từ mò mẫm sang bếp nhỏ lấy ấm nước nóng, lại nhặt thêm ít trà cụ đơn giản và mứt quả bỏ vào túi xách nhỏ.Lúc từ bếp nhỏ đi ra, đúng lúc gặp bác Thân đang đi tuần tra sân viện trước khi ngủ, dọa cô sợ đến mức vội vàng ngồi thụp xuống, sau đó lén lút men theo lan can thấp đi ra khỏi vườn Thực Lộc.Thoát khỏi cổng vòm nhỏ một cách lén lút cô mới thở phào nhẹ nhõm, đứng thẳng người dậy.Sao lần nào lén lút đi tìm Phó Tắc Dịch cũng gặp bác Thân thế nhỉ.Cô bĩu môi, vỗ vỗ cái túi nhỏ căng phồng, ôm bình giữ nhiệt nhảy chân sáo về Nam Viên.Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu nNgộ Từ không biết mình đã về đến Trụ Nguyệt Các bằng cách nào.Đầu óc cô cứ lâng lâng, chỉ nhớ rằng sau khi Phó Tắc Dịch từ từ đứng thẳng dậy, cô đã nhìn thấy vầng trăng sau lưng anh, sáng rực rỡ đến lạ thường.Dưới ánh trăng, khung cảnh khu vườn đẹp tựa tranh thủy mặc, những chiếc đèn lồng cung đình cổ kính treo dưới mái hiên cong cong khẽ đung đưa trong gió.Khóe môi anh vương nét cười trong trẻo, anh khẽ nói: “Tôi đưa em về.”Và thế là, cô đã về đến phòng.Chiếc gương trang điểm bằng đồng nhạt phản chiếu vẻ mặt thẫn thờ của cô, ánh nến trên bàn chập chờn lúc tỏ lúc mờ. Cô từ từ đưa tay chạm lên môi.Cảm giác ấm áp, mềm mại, nhưng lại tê dại.Như thể đã mất đi tri giác.Rồi đột nhiên hai má nóng bừng, cô vội vàng bỏ tay khỏi môi, hít một hơi thật sâu, hai tay quạt quạt trước má.Ánh mắt vô tình liếc thấy chiếc hũ sứ nhỏ men xanh đặt ở góc bàn, cô chợt khựng lại.Đó là trà lập hạ chiều nay cô xin dì Tần.Cô mím môi rồi từ từ quay đầu nhìn ra khung cửa sổ nhỏ.Cửa sổ gỗ sơn mài chạm hoa đang mở, đối diện là Lãm Nguyệt Lâu đang sáng đèn.Cô chần chừ một lát, ngoảnh lại nhìn hũ trà nhỏ men xanh trên bàn, cuối cùng vẫn cầm lên, đứng dậy đi ra ngoài.***Muộn thế này, dùng lò nhỏ đun nước chắc chắn không kịp, thế là Ngộ Từ mò mẫm sang bếp nhỏ lấy ấm nước nóng, lại nhặt thêm ít trà cụ đơn giản và mứt quả bỏ vào túi xách nhỏ.Lúc từ bếp nhỏ đi ra, đúng lúc gặp bác Thân đang đi tuần tra sân viện trước khi ngủ, dọa cô sợ đến mức vội vàng ngồi thụp xuống, sau đó lén lút men theo lan can thấp đi ra khỏi vườn Thực Lộc.Thoát khỏi cổng vòm nhỏ một cách lén lút cô mới thở phào nhẹ nhõm, đứng thẳng người dậy.Sao lần nào lén lút đi tìm Phó Tắc Dịch cũng gặp bác Thân thế nhỉ.Cô bĩu môi, vỗ vỗ cái túi nhỏ căng phồng, ôm bình giữ nhiệt nhảy chân sáo về Nam Viên.Ngộ Từ không biết mình đã về đến Trụ Nguyệt Các bằng cách nào.Đầu óc cô cứ lâng lâng, chỉ nhớ rằng sau khi Phó Tắc Dịch từ từ đứng thẳng dậy, cô đã nhìn thấy vầng trăng sau lưng anh, sáng rực rỡ đến lạ thường.Dưới ánh trăng, khung cảnh khu vườn đẹp tựa tranh thủy mặc, những chiếc đèn lồng cung đình cổ kính treo dưới mái hiên cong cong khẽ đung đưa trong gió.Khóe môi anh vương nét cười trong trẻo, anh khẽ nói: “Tôi đưa em về.”Và thế là, cô đã về đến phòng.Chiếc gương trang điểm bằng đồng nhạt phản chiếu vẻ mặt thẫn thờ của cô, ánh nến trên bàn chập chờn lúc tỏ lúc mờ. Cô từ từ đưa tay chạm lên môi.Cảm giác ấm áp, mềm mại, nhưng lại tê dại.Như thể đã mất đi tri giác.Rồi đột nhiên hai má nóng bừng, cô vội vàng bỏ tay khỏi môi, hít một hơi thật sâu, hai tay quạt quạt trước má.Ánh mắt vô tình liếc thấy chiếc hũ sứ nhỏ men xanh đặt ở góc bàn, cô chợt khựng lại.Đó là trà lập hạ chiều nay cô xin dì Tần.Cô mím môi rồi từ từ quay đầu nhìn ra khung cửa sổ nhỏ.Cửa sổ gỗ sơn mài chạm hoa đang mở, đối diện là Lãm Nguyệt Lâu đang sáng đèn.Cô chần chừ một lát, ngoảnh lại nhìn hũ trà nhỏ men xanh trên bàn, cuối cùng vẫn cầm lên, đứng dậy đi ra ngoài.***Muộn thế này, dùng lò nhỏ đun nước chắc chắn không kịp, thế là Ngộ Từ mò mẫm sang bếp nhỏ lấy ấm nước nóng, lại nhặt thêm ít trà cụ đơn giản và mứt quả bỏ vào túi xách nhỏ.Lúc từ bếp nhỏ đi ra, đúng lúc gặp bác Thân đang đi tuần tra sân viện trước khi ngủ, dọa cô sợ đến mức vội vàng ngồi thụp xuống, sau đó lén lút men theo lan can thấp đi ra khỏi vườn Thực Lộc.Thoát khỏi cổng vòm nhỏ một cách lén lút cô mới thở phào nhẹ nhõm, đứng thẳng người dậy.Sao lần nào lén lút đi tìm Phó Tắc Dịch cũng gặp bác Thân thế nhỉ.Cô bĩu môi, vỗ vỗ cái túi nhỏ căng phồng, ôm bình giữ nhiệt nhảy chân sáo về Nam Viên.Ngộ Từ không biết mình đã về đến Trụ Nguyệt Các bằng cách nào.Đầu óc cô cứ lâng lâng, chỉ nhớ rằng sau khi Phó Tắc Dịch từ từ đứng thẳng dậy, cô đã nhìn thấy vầng trăng sau lưng anh, sáng rực rỡ đến lạ thường.Dưới ánh trăng, khung cảnh khu vườn đẹp tựa tranh thủy mặc, những chiếc đèn lồng cung đình cổ kính treo dưới mái hiên cong cong khẽ đung đưa trong gió.Khóe môi anh vương nét cười trong trẻo, anh khẽ nói: “Tôi đưa em về.”Và thế là, cô đã về đến phòng.Chiếc gương trang điểm bằng đồng nhạt phản chiếu vẻ mặt thẫn thờ của cô, ánh nến trên bàn chập chờn lúc tỏ lúc mờ. Cô từ từ đưa tay chạm lên môi.Cảm giác ấm áp, mềm mại, nhưng lại tê dại.Như thể đã mất đi tri giác.Rồi đột nhiên hai má nóng bừng, cô vội vàng bỏ tay khỏi môi, hít một hơi thật sâu, hai tay quạt quạt trước má.Ánh mắt vô tình liếc thấy chiếc hũ sứ nhỏ men xanh đặt ở góc bàn, cô chợt khựng lại.Đó là trà lập hạ chiều nay cô xin dì Tần.Cô mím môi rồi từ từ quay đầu nhìn ra khung cửa sổ nhỏ.Cửa sổ gỗ sơn mài chạm hoa đang mở, đối diện là Lãm Nguyệt Lâu đang sáng đèn.Cô chần chừ một lát, ngoảnh lại nhìn hũ trà nhỏ men xanh trên bàn, cuối cùng vẫn cầm lên, đứng dậy đi ra ngoài.***Muộn thế này, dùng lò nhỏ đun nước chắc chắn không kịp, thế là Ngộ Từ mò mẫm sang bếp nhỏ lấy ấm nước nóng, lại nhặt thêm ít trà cụ đơn giản và mứt quả bỏ vào túi xách nhỏ.Lúc từ bếp nhỏ đi ra, đúng lúc gặp bác Thân đang đi tuần tra sân viện trước khi ngủ, dọa cô sợ đến mức vội vàng ngồi thụp xuống, sau đó lén lút men theo lan can thấp đi ra khỏi vườn Thực Lộc.Thoát khỏi cổng vòm nhỏ một cách lén lút cô mới thở phào nhẹ nhõm, đứng thẳng người dậy.Sao lần nào lén lút đi tìm Phó Tắc Dịch cũng gặp bác Thân thế nhỉ.Cô bĩu môi, vỗ vỗ cái túi nhỏ căng phồng, ôm bình giữ nhiệt nhảy chân sáo về Nam Viên.Ngộ Từ không biết mình đã về đến Trụ Nguyệt Các bằng cách nào.Đầu óc cô cứ lâng lâng, chỉ nhớ rằng sau khi Phó Tắc Dịch từ từ đứng thẳng dậy, cô đã nhìn thấy vầng trăng sau lưng anh, sáng rực rỡ đến lạ thường.Dưới ánh trăng, khung cảnh khu vườn đẹp tựa tranh thủy mặc, những chiếc đèn lồng cung đình cổ kính treo dưới mái hiên cong cong khẽ đung đưa trong gió.Khóe môi anh vương nét cười trong trẻo, anh khẽ nói: “Tôi đưa em về.”Và thế là, cô đã về đến phòng.Chiếc gương trang điểm bằng đồng nhạt phản chiếu vẻ mặt thẫn thờ của cô, ánh nến trên bàn chập chờn lúc tỏ lúc mờ. Cô từ từ đưa tay chạm lên môi.Cảm giác ấm áp, mềm mại, nhưng lại tê dại.Như thể đã mất đi tri giác.Rồi đột nhiên hai má nóng bừng, cô vội vàng bỏ tay khỏi môi, hít một hơi thật sâu, hai tay quạt quạt trước má.Ánh mắt vô tình liếc thấy chiếc hũ sứ nhỏ men xanh đặt ở góc bàn, cô chợt khựng lại.Đó là trà lập hạ chiều nay cô xin dì Tần.Cô mím môi rồi từ từ quay đầu nhìn ra khung cửa sổ nhỏ.Cửa sổ gỗ sơn mài chạm hoa đang mở, đối diện là Lãm Nguyệt Lâu đang sáng đèn.Cô chần chừ một lát, ngoảnh lại nhìn hũ trà nhỏ men xanh trên bàn, cuối cùng vẫn cầm lên, đứng dậy đi ra ngoài.***Muộn thế này, dùng lò nhỏ đun nước chắc chắn không kịp, thế là Ngộ Từ mò mẫm sang bếp nhỏ lấy ấm nước nóng, lại nhặt thêm ít trà cụ đơn giản và mứt quả bỏ vào túi xách nhỏ.Lúc từ bếp nhỏ đi ra, đúng lúc gặp bác Thân đang đi tuần tra sân viện trước khi ngủ, dọa cô sợ đến mức vội vàng ngồi thụp xuống, sau đó lén lút men theo lan can thấp đi ra khỏi vườn Thực Lộc.Thoát khỏi cổng vòm nhỏ một cách lén lút cô mới thở phào nhẹ nhõm, đứng thẳng người dậy.Sao lần nào lén lút đi tìm Phó Tắc Dịch cũng gặp bác Thân thế nhỉ.Cô bĩu môi, vỗ vỗ cái túi nhỏ căng phồng, ôm bình giữ nhiệt nhảy chân sáo về Nam Viên.Ngay lúc cô đang hoảng loạn muốn dời mắt đi chỗ khác, bỗng cảm thấy anh đưa tay vén những sợi tóc mai lòa xòa ra sau tai cô.“Không cần căng thẳng thế đâu, bác Thân không vào đây đâu.” Anh dịu dàng nhắc nhở.Ngộ Từ hơi khựng lại, lí nhí đáp: “Ồ.” rồi ngước mắt nhìn vào mắt anh.Dịu dàng và quyến luyến, như mặt hồ xao động ánh trăng.Cô ngây ra vài giây, cổ họng “ực” một cái nuốt nước bọt: “Anh anh anh… anh đừng có nhìn em như thế.”Phó Tắc Dịch hơi khựng lại, dường như không hiểu lắm: “Hửm?”Ánh mắt cô đảo loạn xạ, lẩm bẩm: “Anh đang quyến rũ em.”Phó Tắc Dịch không nghe rõ: “Cái gì?”Cô hít sâu một hơi, kéo ánh mắt đang nhìn lung tung về, nhìn chằm chằm vào anh, giả vờ “hung dữ”: “Anh mà còn nhìn em như thế nữa, là em em em… em hôn anh đấy!”Mắt cô mở to tròn xoe, mũi chun lại, má phồng lên.Phó Tắc Dịch im lặng vài giây, rồi khóe môi bỗng cong lên, đuôi mày cũng khẽ nhướng.Tiếp đó, một tay anh giữ lấy gò má đang phồng lên của cô, cúi người xuống, hôn lên cái miệng đang chu ra của cô một cái: “Được.”Ngộ Từ sững sờ, nhất thời quên cả thở, cả người cứng đờ ra đó.Phó Tắc Dịch chỉ hơi lùi ra một chút, chóp mũi khẽ chạm vào chóp mũi cô, rồi giọng nói mang theo chút khàn khàn khó nhận ra, anh khẽ gọi tên cô: “Ngộ Từ.”Ngộ Từ nín thở, người ngẩn ra ngốc nghếch.Ngay sau đó, cô nghe anh nói: “Anh muốn hôn em.”Trên môi lại truyền đến cảm giác ấm mềm, trước mắt là gương mặt phóng đại của anh, và hàng mi dài đang rủ xuống.Anh ngậm nhẹ rồi m*t lấy, hơi nghiêng đầu, làm nụ hôn này thêm sâu.Như trái vải vừa bóc vỏ, trơn mướt, ngọt ngào.Hàng mi Ngộ Từ run run, hai tay bất giác từ từ vòng lên vai anh, rồi nhẹ nhàng khép mắt lại.

Ngộ Từ không biết mình đã về đến Trụ Nguyệt Các bằng cách nào.

Đầu óc cô cứ lâng lâng, chỉ nhớ rằng sau khi Phó Tắc Dịch từ từ đứng thẳng dậy, cô đã nhìn thấy vầng trăng sau lưng anh, sáng rực rỡ đến lạ thường.

Dưới ánh trăng, khung cảnh khu vườn đẹp tựa tranh thủy mặc, những chiếc đèn lồng cung đình cổ kính treo dưới mái hiên cong cong khẽ đung đưa trong gió.

Khóe môi anh vương nét cười trong trẻo, anh khẽ nói: “Tôi đưa em về.”

Và thế là, cô đã về đến phòng.

Chiếc gương trang điểm bằng đồng nhạt phản chiếu vẻ mặt thẫn thờ của cô, ánh nến trên bàn chập chờn lúc tỏ lúc mờ. Cô từ từ đưa tay chạm lên môi.

Cảm giác ấm áp, mềm mại, nhưng lại tê dại.

Như thể đã mất đi tri giác.

Rồi đột nhiên hai má nóng bừng, cô vội vàng bỏ tay khỏi môi, hít một hơi thật sâu, hai tay quạt quạt trước má.

Ánh mắt vô tình liếc thấy chiếc hũ sứ nhỏ men xanh đặt ở góc bàn, cô chợt khựng lại.

Đó là trà lập hạ chiều nay cô xin dì Tần.

Cô mím môi rồi từ từ quay đầu nhìn ra khung cửa sổ nhỏ.

Cửa sổ gỗ sơn mài chạm hoa đang mở, đối diện là Lãm Nguyệt Lâu đang sáng đèn.

Cô chần chừ một lát, ngoảnh lại nhìn hũ trà nhỏ men xanh trên bàn, cuối cùng vẫn cầm lên, đứng dậy đi ra ngoài.

***

Muộn thế này, dùng lò nhỏ đun nước chắc chắn không kịp, thế là Ngộ Từ mò mẫm sang bếp nhỏ lấy ấm nước nóng, lại nhặt thêm ít trà cụ đơn giản và mứt quả bỏ vào túi xách nhỏ.

Lúc từ bếp nhỏ đi ra, đúng lúc gặp bác Thân đang đi tuần tra sân viện trước khi ngủ, dọa cô sợ đến mức vội vàng ngồi thụp xuống, sau đó lén lút men theo lan can thấp đi ra khỏi vườn Thực Lộc.

Thoát khỏi cổng vòm nhỏ một cách lén lút cô mới thở phào nhẹ nhõm, đứng thẳng người dậy.

Sao lần nào lén lút đi tìm Phó Tắc Dịch cũng gặp bác Thân thế nhỉ.

Cô bĩu môi, vỗ vỗ cái túi nhỏ căng phồng, ôm bình giữ nhiệt nhảy chân sáo về Nam Viên.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Ngộ Từ không biết mình đã về đến Trụ Nguyệt Các bằng cách nào.

Đầu óc cô cứ lâng lâng, chỉ nhớ rằng sau khi Phó Tắc Dịch từ từ đứng thẳng dậy, cô đã nhìn thấy vầng trăng sau lưng anh, sáng rực rỡ đến lạ thường.

Dưới ánh trăng, khung cảnh khu vườn đẹp tựa tranh thủy mặc, những chiếc đèn lồng cung đình cổ kính treo dưới mái hiên cong cong khẽ đung đưa trong gió.

Khóe môi anh vương nét cười trong trẻo, anh khẽ nói: “Tôi đưa em về.”

Và thế là, cô đã về đến phòng.

Chiếc gương trang điểm bằng đồng nhạt phản chiếu vẻ mặt thẫn thờ của cô, ánh nến trên bàn chập chờn lúc tỏ lúc mờ. Cô từ từ đưa tay chạm lên môi.

Cảm giác ấm áp, mềm mại, nhưng lại tê dại.

Như thể đã mất đi tri giác.

Rồi đột nhiên hai má nóng bừng, cô vội vàng bỏ tay khỏi môi, hít một hơi thật sâu, hai tay quạt quạt trước má.

Ánh mắt vô tình liếc thấy chiếc hũ sứ nhỏ men xanh đặt ở góc bàn, cô chợt khựng lại.

Đó là trà lập hạ chiều nay cô xin dì Tần.

Cô mím môi rồi từ từ quay đầu nhìn ra khung cửa sổ nhỏ.

Cửa sổ gỗ sơn mài chạm hoa đang mở, đối diện là Lãm Nguyệt Lâu đang sáng đèn.

Cô chần chừ một lát, ngoảnh lại nhìn hũ trà nhỏ men xanh trên bàn, cuối cùng vẫn cầm lên, đứng dậy đi ra ngoài.

***

Muộn thế này, dùng lò nhỏ đun nước chắc chắn không kịp, thế là Ngộ Từ mò mẫm sang bếp nhỏ lấy ấm nước nóng, lại nhặt thêm ít trà cụ đơn giản và mứt quả bỏ vào túi xách nhỏ.

Lúc từ bếp nhỏ đi ra, đúng lúc gặp bác Thân đang đi tuần tra sân viện trước khi ngủ, dọa cô sợ đến mức vội vàng ngồi thụp xuống, sau đó lén lút men theo lan can thấp đi ra khỏi vườn Thực Lộc.

Thoát khỏi cổng vòm nhỏ một cách lén lút cô mới thở phào nhẹ nhõm, đứng thẳng người dậy.

Sao lần nào lén lút đi tìm Phó Tắc Dịch cũng gặp bác Thân thế nhỉ.

Cô bĩu môi, vỗ vỗ cái túi nhỏ căng phồng, ôm bình giữ nhiệt nhảy chân sáo về Nam Viên.

Ngộ Từ không biết mình đã về đến Trụ Nguyệt Các bằng cách nào.

Đầu óc cô cứ lâng lâng, chỉ nhớ rằng sau khi Phó Tắc Dịch từ từ đứng thẳng dậy, cô đã nhìn thấy vầng trăng sau lưng anh, sáng rực rỡ đến lạ thường.

Dưới ánh trăng, khung cảnh khu vườn đẹp tựa tranh thủy mặc, những chiếc đèn lồng cung đình cổ kính treo dưới mái hiên cong cong khẽ đung đưa trong gió.

Khóe môi anh vương nét cười trong trẻo, anh khẽ nói: “Tôi đưa em về.”

Và thế là, cô đã về đến phòng.

Chiếc gương trang điểm bằng đồng nhạt phản chiếu vẻ mặt thẫn thờ của cô, ánh nến trên bàn chập chờn lúc tỏ lúc mờ. Cô từ từ đưa tay chạm lên môi.

Cảm giác ấm áp, mềm mại, nhưng lại tê dại.

Như thể đã mất đi tri giác.

Rồi đột nhiên hai má nóng bừng, cô vội vàng bỏ tay khỏi môi, hít một hơi thật sâu, hai tay quạt quạt trước má.

Ánh mắt vô tình liếc thấy chiếc hũ sứ nhỏ men xanh đặt ở góc bàn, cô chợt khựng lại.

Đó là trà lập hạ chiều nay cô xin dì Tần.

Cô mím môi rồi từ từ quay đầu nhìn ra khung cửa sổ nhỏ.

Cửa sổ gỗ sơn mài chạm hoa đang mở, đối diện là Lãm Nguyệt Lâu đang sáng đèn.

Cô chần chừ một lát, ngoảnh lại nhìn hũ trà nhỏ men xanh trên bàn, cuối cùng vẫn cầm lên, đứng dậy đi ra ngoài.

***

Muộn thế này, dùng lò nhỏ đun nước chắc chắn không kịp, thế là Ngộ Từ mò mẫm sang bếp nhỏ lấy ấm nước nóng, lại nhặt thêm ít trà cụ đơn giản và mứt quả bỏ vào túi xách nhỏ.

Lúc từ bếp nhỏ đi ra, đúng lúc gặp bác Thân đang đi tuần tra sân viện trước khi ngủ, dọa cô sợ đến mức vội vàng ngồi thụp xuống, sau đó lén lút men theo lan can thấp đi ra khỏi vườn Thực Lộc.

Thoát khỏi cổng vòm nhỏ một cách lén lút cô mới thở phào nhẹ nhõm, đứng thẳng người dậy.

Sao lần nào lén lút đi tìm Phó Tắc Dịch cũng gặp bác Thân thế nhỉ.

Cô bĩu môi, vỗ vỗ cái túi nhỏ căng phồng, ôm bình giữ nhiệt nhảy chân sáo về Nam Viên.

Ngộ Từ không biết mình đã về đến Trụ Nguyệt Các bằng cách nào.

Đầu óc cô cứ lâng lâng, chỉ nhớ rằng sau khi Phó Tắc Dịch từ từ đứng thẳng dậy, cô đã nhìn thấy vầng trăng sau lưng anh, sáng rực rỡ đến lạ thường.

Dưới ánh trăng, khung cảnh khu vườn đẹp tựa tranh thủy mặc, những chiếc đèn lồng cung đình cổ kính treo dưới mái hiên cong cong khẽ đung đưa trong gió.

Khóe môi anh vương nét cười trong trẻo, anh khẽ nói: “Tôi đưa em về.”

Và thế là, cô đã về đến phòng.

Chiếc gương trang điểm bằng đồng nhạt phản chiếu vẻ mặt thẫn thờ của cô, ánh nến trên bàn chập chờn lúc tỏ lúc mờ. Cô từ từ đưa tay chạm lên môi.

Cảm giác ấm áp, mềm mại, nhưng lại tê dại.

Như thể đã mất đi tri giác.

Rồi đột nhiên hai má nóng bừng, cô vội vàng bỏ tay khỏi môi, hít một hơi thật sâu, hai tay quạt quạt trước má.

Ánh mắt vô tình liếc thấy chiếc hũ sứ nhỏ men xanh đặt ở góc bàn, cô chợt khựng lại.

Đó là trà lập hạ chiều nay cô xin dì Tần.

Cô mím môi rồi từ từ quay đầu nhìn ra khung cửa sổ nhỏ.

Cửa sổ gỗ sơn mài chạm hoa đang mở, đối diện là Lãm Nguyệt Lâu đang sáng đèn.

Cô chần chừ một lát, ngoảnh lại nhìn hũ trà nhỏ men xanh trên bàn, cuối cùng vẫn cầm lên, đứng dậy đi ra ngoài.

***

Muộn thế này, dùng lò nhỏ đun nước chắc chắn không kịp, thế là Ngộ Từ mò mẫm sang bếp nhỏ lấy ấm nước nóng, lại nhặt thêm ít trà cụ đơn giản và mứt quả bỏ vào túi xách nhỏ.

Lúc từ bếp nhỏ đi ra, đúng lúc gặp bác Thân đang đi tuần tra sân viện trước khi ngủ, dọa cô sợ đến mức vội vàng ngồi thụp xuống, sau đó lén lút men theo lan can thấp đi ra khỏi vườn Thực Lộc.

Thoát khỏi cổng vòm nhỏ một cách lén lút cô mới thở phào nhẹ nhõm, đứng thẳng người dậy.

Sao lần nào lén lút đi tìm Phó Tắc Dịch cũng gặp bác Thân thế nhỉ.

Cô bĩu môi, vỗ vỗ cái túi nhỏ căng phồng, ôm bình giữ nhiệt nhảy chân sáo về Nam Viên.

Ngộ Từ không biết mình đã về đến Trụ Nguyệt Các bằng cách nào.

Đầu óc cô cứ lâng lâng, chỉ nhớ rằng sau khi Phó Tắc Dịch từ từ đứng thẳng dậy, cô đã nhìn thấy vầng trăng sau lưng anh, sáng rực rỡ đến lạ thường.

Dưới ánh trăng, khung cảnh khu vườn đẹp tựa tranh thủy mặc, những chiếc đèn lồng cung đình cổ kính treo dưới mái hiên cong cong khẽ đung đưa trong gió.

Khóe môi anh vương nét cười trong trẻo, anh khẽ nói: “Tôi đưa em về.”

Và thế là, cô đã về đến phòng.

Chiếc gương trang điểm bằng đồng nhạt phản chiếu vẻ mặt thẫn thờ của cô, ánh nến trên bàn chập chờn lúc tỏ lúc mờ. Cô từ từ đưa tay chạm lên môi.

Cảm giác ấm áp, mềm mại, nhưng lại tê dại.

Như thể đã mất đi tri giác.

Rồi đột nhiên hai má nóng bừng, cô vội vàng bỏ tay khỏi môi, hít một hơi thật sâu, hai tay quạt quạt trước má.

Ánh mắt vô tình liếc thấy chiếc hũ sứ nhỏ men xanh đặt ở góc bàn, cô chợt khựng lại.

Đó là trà lập hạ chiều nay cô xin dì Tần.

Cô mím môi rồi từ từ quay đầu nhìn ra khung cửa sổ nhỏ.

Cửa sổ gỗ sơn mài chạm hoa đang mở, đối diện là Lãm Nguyệt Lâu đang sáng đèn.

Cô chần chừ một lát, ngoảnh lại nhìn hũ trà nhỏ men xanh trên bàn, cuối cùng vẫn cầm lên, đứng dậy đi ra ngoài.

***

Muộn thế này, dùng lò nhỏ đun nước chắc chắn không kịp, thế là Ngộ Từ mò mẫm sang bếp nhỏ lấy ấm nước nóng, lại nhặt thêm ít trà cụ đơn giản và mứt quả bỏ vào túi xách nhỏ.

Lúc từ bếp nhỏ đi ra, đúng lúc gặp bác Thân đang đi tuần tra sân viện trước khi ngủ, dọa cô sợ đến mức vội vàng ngồi thụp xuống, sau đó lén lút men theo lan can thấp đi ra khỏi vườn Thực Lộc.

Thoát khỏi cổng vòm nhỏ một cách lén lút cô mới thở phào nhẹ nhõm, đứng thẳng người dậy.

Sao lần nào lén lút đi tìm Phó Tắc Dịch cũng gặp bác Thân thế nhỉ.

Cô bĩu môi, vỗ vỗ cái túi nhỏ căng phồng, ôm bình giữ nhiệt nhảy chân sáo về Nam Viên.

Ngay lúc cô đang hoảng loạn muốn dời mắt đi chỗ khác, bỗng cảm thấy anh đưa tay vén những sợi tóc mai lòa xòa ra sau tai cô.

“Không cần căng thẳng thế đâu, bác Thân không vào đây đâu.” Anh dịu dàng nhắc nhở.

Ngộ Từ hơi khựng lại, lí nhí đáp: “Ồ.” rồi ngước mắt nhìn vào mắt anh.

Dịu dàng và quyến luyến, như mặt hồ xao động ánh trăng.

Cô ngây ra vài giây, cổ họng “ực” một cái nuốt nước bọt: “Anh anh anh… anh đừng có nhìn em như thế.”

Phó Tắc Dịch hơi khựng lại, dường như không hiểu lắm: “Hửm?”

Ánh mắt cô đảo loạn xạ, lẩm bẩm: “Anh đang quyến rũ em.”

Phó Tắc Dịch không nghe rõ: “Cái gì?”

Cô hít sâu một hơi, kéo ánh mắt đang nhìn lung tung về, nhìn chằm chằm vào anh, giả vờ “hung dữ”: “Anh mà còn nhìn em như thế nữa, là em em em… em hôn anh đấy!”

Mắt cô mở to tròn xoe, mũi chun lại, má phồng lên.

Phó Tắc Dịch im lặng vài giây, rồi khóe môi bỗng cong lên, đuôi mày cũng khẽ nhướng.

Tiếp đó, một tay anh giữ lấy gò má đang phồng lên của cô, cúi người xuống, hôn lên cái miệng đang chu ra của cô một cái: “Được.”

Ngộ Từ sững sờ, nhất thời quên cả thở, cả người cứng đờ ra đó.

Phó Tắc Dịch chỉ hơi lùi ra một chút, chóp mũi khẽ chạm vào chóp mũi cô, rồi giọng nói mang theo chút khàn khàn khó nhận ra, anh khẽ gọi tên cô: “Ngộ Từ.”

Ngộ Từ nín thở, người ngẩn ra ngốc nghếch.

Ngay sau đó, cô nghe anh nói: “Anh muốn hôn em.”

Trên môi lại truyền đến cảm giác ấm mềm, trước mắt là gương mặt phóng đại của anh, và hàng mi dài đang rủ xuống.

Anh ngậm nhẹ rồi m*t lấy, hơi nghiêng đầu, làm nụ hôn này thêm sâu.

Như trái vải vừa bóc vỏ, trơn mướt, ngọt ngào.

Hàng mi Ngộ Từ run run, hai tay bất giác từ từ vòng lên vai anh, rồi nhẹ nhàng khép mắt lại.

Trao Em Một Đời An YênTác giả: Thố Thập ThấtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTô Lăng, tháng Tư. Khi Ngộ Từ xuống máy bay, trời mới tờ mờ sáng, bên ngoài mưa bụi lất phất. Ra khỏi nhà ga, cô đứng trong gió lạnh một lúc lâu mới bắt được xe. Cất xong hành lý vào cốp sau cô mới ngồi vào ghế sau. Bác tài xế nói chuyện rất nhẹ nhàng, xác nhận lại địa điểm với cô một lần nữa, sau khi chắc chắn không có sai sót mới từ từ cho xe lăn bánh. “Cô gái, cô là người nhà họ Phó à?” Đi được nửa đường, bác tài không kìm được tò mò lên tiếng hỏi. Ngộ Từ ngẩn ra một chút rồi cong mắt cười: “Dạ không, cháu là người nhà họ Ngộ.” Nghe vậy, bác tài lập tức hiểu ra, gật đầu cười liền mấy tiếng: “Cũng như nhau, cũng như nhau cả thôi.” Danh tiếng hai nhà Phó, Ngộ ở Tô Lăng vô cùng vang dội, gần như không ai là không biết. Bác tài vừa nhìn thấy điểm đến là ngõ Hạnh Viên — nơi toạ lạc nhà cổ của hai họ Phó, Ngộ, nên mới đoán như vậy. Hai nhà tuy không cùng tổ tông huyết thống nhưng đã giao hảo qua nhiều thế hệ. Nhà họ Phó là thế gia thương nghiệp, nhà họ Ngộ là dòng dõi thư hương, hai nhà… Ngộ Từ không biết mình đã về đến Trụ Nguyệt Các bằng cách nào.Đầu óc cô cứ lâng lâng, chỉ nhớ rằng sau khi Phó Tắc Dịch từ từ đứng thẳng dậy, cô đã nhìn thấy vầng trăng sau lưng anh, sáng rực rỡ đến lạ thường.Dưới ánh trăng, khung cảnh khu vườn đẹp tựa tranh thủy mặc, những chiếc đèn lồng cung đình cổ kính treo dưới mái hiên cong cong khẽ đung đưa trong gió.Khóe môi anh vương nét cười trong trẻo, anh khẽ nói: “Tôi đưa em về.”Và thế là, cô đã về đến phòng.Chiếc gương trang điểm bằng đồng nhạt phản chiếu vẻ mặt thẫn thờ của cô, ánh nến trên bàn chập chờn lúc tỏ lúc mờ. Cô từ từ đưa tay chạm lên môi.Cảm giác ấm áp, mềm mại, nhưng lại tê dại.Như thể đã mất đi tri giác.Rồi đột nhiên hai má nóng bừng, cô vội vàng bỏ tay khỏi môi, hít một hơi thật sâu, hai tay quạt quạt trước má.Ánh mắt vô tình liếc thấy chiếc hũ sứ nhỏ men xanh đặt ở góc bàn, cô chợt khựng lại.Đó là trà lập hạ chiều nay cô xin dì Tần.Cô mím môi rồi từ từ quay đầu nhìn ra khung cửa sổ nhỏ.Cửa sổ gỗ sơn mài chạm hoa đang mở, đối diện là Lãm Nguyệt Lâu đang sáng đèn.Cô chần chừ một lát, ngoảnh lại nhìn hũ trà nhỏ men xanh trên bàn, cuối cùng vẫn cầm lên, đứng dậy đi ra ngoài.***Muộn thế này, dùng lò nhỏ đun nước chắc chắn không kịp, thế là Ngộ Từ mò mẫm sang bếp nhỏ lấy ấm nước nóng, lại nhặt thêm ít trà cụ đơn giản và mứt quả bỏ vào túi xách nhỏ.Lúc từ bếp nhỏ đi ra, đúng lúc gặp bác Thân đang đi tuần tra sân viện trước khi ngủ, dọa cô sợ đến mức vội vàng ngồi thụp xuống, sau đó lén lút men theo lan can thấp đi ra khỏi vườn Thực Lộc.Thoát khỏi cổng vòm nhỏ một cách lén lút cô mới thở phào nhẹ nhõm, đứng thẳng người dậy.Sao lần nào lén lút đi tìm Phó Tắc Dịch cũng gặp bác Thân thế nhỉ.Cô bĩu môi, vỗ vỗ cái túi nhỏ căng phồng, ôm bình giữ nhiệt nhảy chân sáo về Nam Viên.Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu nNgộ Từ không biết mình đã về đến Trụ Nguyệt Các bằng cách nào.Đầu óc cô cứ lâng lâng, chỉ nhớ rằng sau khi Phó Tắc Dịch từ từ đứng thẳng dậy, cô đã nhìn thấy vầng trăng sau lưng anh, sáng rực rỡ đến lạ thường.Dưới ánh trăng, khung cảnh khu vườn đẹp tựa tranh thủy mặc, những chiếc đèn lồng cung đình cổ kính treo dưới mái hiên cong cong khẽ đung đưa trong gió.Khóe môi anh vương nét cười trong trẻo, anh khẽ nói: “Tôi đưa em về.”Và thế là, cô đã về đến phòng.Chiếc gương trang điểm bằng đồng nhạt phản chiếu vẻ mặt thẫn thờ của cô, ánh nến trên bàn chập chờn lúc tỏ lúc mờ. Cô từ từ đưa tay chạm lên môi.Cảm giác ấm áp, mềm mại, nhưng lại tê dại.Như thể đã mất đi tri giác.Rồi đột nhiên hai má nóng bừng, cô vội vàng bỏ tay khỏi môi, hít một hơi thật sâu, hai tay quạt quạt trước má.Ánh mắt vô tình liếc thấy chiếc hũ sứ nhỏ men xanh đặt ở góc bàn, cô chợt khựng lại.Đó là trà lập hạ chiều nay cô xin dì Tần.Cô mím môi rồi từ từ quay đầu nhìn ra khung cửa sổ nhỏ.Cửa sổ gỗ sơn mài chạm hoa đang mở, đối diện là Lãm Nguyệt Lâu đang sáng đèn.Cô chần chừ một lát, ngoảnh lại nhìn hũ trà nhỏ men xanh trên bàn, cuối cùng vẫn cầm lên, đứng dậy đi ra ngoài.***Muộn thế này, dùng lò nhỏ đun nước chắc chắn không kịp, thế là Ngộ Từ mò mẫm sang bếp nhỏ lấy ấm nước nóng, lại nhặt thêm ít trà cụ đơn giản và mứt quả bỏ vào túi xách nhỏ.Lúc từ bếp nhỏ đi ra, đúng lúc gặp bác Thân đang đi tuần tra sân viện trước khi ngủ, dọa cô sợ đến mức vội vàng ngồi thụp xuống, sau đó lén lút men theo lan can thấp đi ra khỏi vườn Thực Lộc.Thoát khỏi cổng vòm nhỏ một cách lén lút cô mới thở phào nhẹ nhõm, đứng thẳng người dậy.Sao lần nào lén lút đi tìm Phó Tắc Dịch cũng gặp bác Thân thế nhỉ.Cô bĩu môi, vỗ vỗ cái túi nhỏ căng phồng, ôm bình giữ nhiệt nhảy chân sáo về Nam Viên.Ngộ Từ không biết mình đã về đến Trụ Nguyệt Các bằng cách nào.Đầu óc cô cứ lâng lâng, chỉ nhớ rằng sau khi Phó Tắc Dịch từ từ đứng thẳng dậy, cô đã nhìn thấy vầng trăng sau lưng anh, sáng rực rỡ đến lạ thường.Dưới ánh trăng, khung cảnh khu vườn đẹp tựa tranh thủy mặc, những chiếc đèn lồng cung đình cổ kính treo dưới mái hiên cong cong khẽ đung đưa trong gió.Khóe môi anh vương nét cười trong trẻo, anh khẽ nói: “Tôi đưa em về.”Và thế là, cô đã về đến phòng.Chiếc gương trang điểm bằng đồng nhạt phản chiếu vẻ mặt thẫn thờ của cô, ánh nến trên bàn chập chờn lúc tỏ lúc mờ. Cô từ từ đưa tay chạm lên môi.Cảm giác ấm áp, mềm mại, nhưng lại tê dại.Như thể đã mất đi tri giác.Rồi đột nhiên hai má nóng bừng, cô vội vàng bỏ tay khỏi môi, hít một hơi thật sâu, hai tay quạt quạt trước má.Ánh mắt vô tình liếc thấy chiếc hũ sứ nhỏ men xanh đặt ở góc bàn, cô chợt khựng lại.Đó là trà lập hạ chiều nay cô xin dì Tần.Cô mím môi rồi từ từ quay đầu nhìn ra khung cửa sổ nhỏ.Cửa sổ gỗ sơn mài chạm hoa đang mở, đối diện là Lãm Nguyệt Lâu đang sáng đèn.Cô chần chừ một lát, ngoảnh lại nhìn hũ trà nhỏ men xanh trên bàn, cuối cùng vẫn cầm lên, đứng dậy đi ra ngoài.***Muộn thế này, dùng lò nhỏ đun nước chắc chắn không kịp, thế là Ngộ Từ mò mẫm sang bếp nhỏ lấy ấm nước nóng, lại nhặt thêm ít trà cụ đơn giản và mứt quả bỏ vào túi xách nhỏ.Lúc từ bếp nhỏ đi ra, đúng lúc gặp bác Thân đang đi tuần tra sân viện trước khi ngủ, dọa cô sợ đến mức vội vàng ngồi thụp xuống, sau đó lén lút men theo lan can thấp đi ra khỏi vườn Thực Lộc.Thoát khỏi cổng vòm nhỏ một cách lén lút cô mới thở phào nhẹ nhõm, đứng thẳng người dậy.Sao lần nào lén lút đi tìm Phó Tắc Dịch cũng gặp bác Thân thế nhỉ.Cô bĩu môi, vỗ vỗ cái túi nhỏ căng phồng, ôm bình giữ nhiệt nhảy chân sáo về Nam Viên.Ngộ Từ không biết mình đã về đến Trụ Nguyệt Các bằng cách nào.Đầu óc cô cứ lâng lâng, chỉ nhớ rằng sau khi Phó Tắc Dịch từ từ đứng thẳng dậy, cô đã nhìn thấy vầng trăng sau lưng anh, sáng rực rỡ đến lạ thường.Dưới ánh trăng, khung cảnh khu vườn đẹp tựa tranh thủy mặc, những chiếc đèn lồng cung đình cổ kính treo dưới mái hiên cong cong khẽ đung đưa trong gió.Khóe môi anh vương nét cười trong trẻo, anh khẽ nói: “Tôi đưa em về.”Và thế là, cô đã về đến phòng.Chiếc gương trang điểm bằng đồng nhạt phản chiếu vẻ mặt thẫn thờ của cô, ánh nến trên bàn chập chờn lúc tỏ lúc mờ. Cô từ từ đưa tay chạm lên môi.Cảm giác ấm áp, mềm mại, nhưng lại tê dại.Như thể đã mất đi tri giác.Rồi đột nhiên hai má nóng bừng, cô vội vàng bỏ tay khỏi môi, hít một hơi thật sâu, hai tay quạt quạt trước má.Ánh mắt vô tình liếc thấy chiếc hũ sứ nhỏ men xanh đặt ở góc bàn, cô chợt khựng lại.Đó là trà lập hạ chiều nay cô xin dì Tần.Cô mím môi rồi từ từ quay đầu nhìn ra khung cửa sổ nhỏ.Cửa sổ gỗ sơn mài chạm hoa đang mở, đối diện là Lãm Nguyệt Lâu đang sáng đèn.Cô chần chừ một lát, ngoảnh lại nhìn hũ trà nhỏ men xanh trên bàn, cuối cùng vẫn cầm lên, đứng dậy đi ra ngoài.***Muộn thế này, dùng lò nhỏ đun nước chắc chắn không kịp, thế là Ngộ Từ mò mẫm sang bếp nhỏ lấy ấm nước nóng, lại nhặt thêm ít trà cụ đơn giản và mứt quả bỏ vào túi xách nhỏ.Lúc từ bếp nhỏ đi ra, đúng lúc gặp bác Thân đang đi tuần tra sân viện trước khi ngủ, dọa cô sợ đến mức vội vàng ngồi thụp xuống, sau đó lén lút men theo lan can thấp đi ra khỏi vườn Thực Lộc.Thoát khỏi cổng vòm nhỏ một cách lén lút cô mới thở phào nhẹ nhõm, đứng thẳng người dậy.Sao lần nào lén lút đi tìm Phó Tắc Dịch cũng gặp bác Thân thế nhỉ.Cô bĩu môi, vỗ vỗ cái túi nhỏ căng phồng, ôm bình giữ nhiệt nhảy chân sáo về Nam Viên.Ngộ Từ không biết mình đã về đến Trụ Nguyệt Các bằng cách nào.Đầu óc cô cứ lâng lâng, chỉ nhớ rằng sau khi Phó Tắc Dịch từ từ đứng thẳng dậy, cô đã nhìn thấy vầng trăng sau lưng anh, sáng rực rỡ đến lạ thường.Dưới ánh trăng, khung cảnh khu vườn đẹp tựa tranh thủy mặc, những chiếc đèn lồng cung đình cổ kính treo dưới mái hiên cong cong khẽ đung đưa trong gió.Khóe môi anh vương nét cười trong trẻo, anh khẽ nói: “Tôi đưa em về.”Và thế là, cô đã về đến phòng.Chiếc gương trang điểm bằng đồng nhạt phản chiếu vẻ mặt thẫn thờ của cô, ánh nến trên bàn chập chờn lúc tỏ lúc mờ. Cô từ từ đưa tay chạm lên môi.Cảm giác ấm áp, mềm mại, nhưng lại tê dại.Như thể đã mất đi tri giác.Rồi đột nhiên hai má nóng bừng, cô vội vàng bỏ tay khỏi môi, hít một hơi thật sâu, hai tay quạt quạt trước má.Ánh mắt vô tình liếc thấy chiếc hũ sứ nhỏ men xanh đặt ở góc bàn, cô chợt khựng lại.Đó là trà lập hạ chiều nay cô xin dì Tần.Cô mím môi rồi từ từ quay đầu nhìn ra khung cửa sổ nhỏ.Cửa sổ gỗ sơn mài chạm hoa đang mở, đối diện là Lãm Nguyệt Lâu đang sáng đèn.Cô chần chừ một lát, ngoảnh lại nhìn hũ trà nhỏ men xanh trên bàn, cuối cùng vẫn cầm lên, đứng dậy đi ra ngoài.***Muộn thế này, dùng lò nhỏ đun nước chắc chắn không kịp, thế là Ngộ Từ mò mẫm sang bếp nhỏ lấy ấm nước nóng, lại nhặt thêm ít trà cụ đơn giản và mứt quả bỏ vào túi xách nhỏ.Lúc từ bếp nhỏ đi ra, đúng lúc gặp bác Thân đang đi tuần tra sân viện trước khi ngủ, dọa cô sợ đến mức vội vàng ngồi thụp xuống, sau đó lén lút men theo lan can thấp đi ra khỏi vườn Thực Lộc.Thoát khỏi cổng vòm nhỏ một cách lén lút cô mới thở phào nhẹ nhõm, đứng thẳng người dậy.Sao lần nào lén lút đi tìm Phó Tắc Dịch cũng gặp bác Thân thế nhỉ.Cô bĩu môi, vỗ vỗ cái túi nhỏ căng phồng, ôm bình giữ nhiệt nhảy chân sáo về Nam Viên.Ngay lúc cô đang hoảng loạn muốn dời mắt đi chỗ khác, bỗng cảm thấy anh đưa tay vén những sợi tóc mai lòa xòa ra sau tai cô.“Không cần căng thẳng thế đâu, bác Thân không vào đây đâu.” Anh dịu dàng nhắc nhở.Ngộ Từ hơi khựng lại, lí nhí đáp: “Ồ.” rồi ngước mắt nhìn vào mắt anh.Dịu dàng và quyến luyến, như mặt hồ xao động ánh trăng.Cô ngây ra vài giây, cổ họng “ực” một cái nuốt nước bọt: “Anh anh anh… anh đừng có nhìn em như thế.”Phó Tắc Dịch hơi khựng lại, dường như không hiểu lắm: “Hửm?”Ánh mắt cô đảo loạn xạ, lẩm bẩm: “Anh đang quyến rũ em.”Phó Tắc Dịch không nghe rõ: “Cái gì?”Cô hít sâu một hơi, kéo ánh mắt đang nhìn lung tung về, nhìn chằm chằm vào anh, giả vờ “hung dữ”: “Anh mà còn nhìn em như thế nữa, là em em em… em hôn anh đấy!”Mắt cô mở to tròn xoe, mũi chun lại, má phồng lên.Phó Tắc Dịch im lặng vài giây, rồi khóe môi bỗng cong lên, đuôi mày cũng khẽ nhướng.Tiếp đó, một tay anh giữ lấy gò má đang phồng lên của cô, cúi người xuống, hôn lên cái miệng đang chu ra của cô một cái: “Được.”Ngộ Từ sững sờ, nhất thời quên cả thở, cả người cứng đờ ra đó.Phó Tắc Dịch chỉ hơi lùi ra một chút, chóp mũi khẽ chạm vào chóp mũi cô, rồi giọng nói mang theo chút khàn khàn khó nhận ra, anh khẽ gọi tên cô: “Ngộ Từ.”Ngộ Từ nín thở, người ngẩn ra ngốc nghếch.Ngay sau đó, cô nghe anh nói: “Anh muốn hôn em.”Trên môi lại truyền đến cảm giác ấm mềm, trước mắt là gương mặt phóng đại của anh, và hàng mi dài đang rủ xuống.Anh ngậm nhẹ rồi m*t lấy, hơi nghiêng đầu, làm nụ hôn này thêm sâu.Như trái vải vừa bóc vỏ, trơn mướt, ngọt ngào.Hàng mi Ngộ Từ run run, hai tay bất giác từ từ vòng lên vai anh, rồi nhẹ nhàng khép mắt lại.

Chương 47