Trận tuyết đầu tiên của năm 1976 rơi đúng vào ngày ba mươi Tết. Thẩm Kiều vừa thức dậy, đẩy cửa sổ ra đã thấy ngay. Cô thay quần áo rồi mở cửa phòng đi ra ngoài, không cẩn thận đá phải chiếc ghế đang đặt tùy tiện giữa lối đi. Nhà chật người đông, đồ đạc chất đống khắp nơi. Cô hít một hơi khí lạnh cho tỉnh người, rửa mặt xong xuôi liền vào bếp giúp một tay. Lưu Ái Hồng dậy từ bốn giờ sáng để đi chợ nấu cơm. Trong bốn đứa con, chỉ có mỗi cô là con gái, lại là thanh niên tri thức xuống nông thôn, sáu năm trời khó khăn lắm mới về nhà đón Tết một lần, bà đương nhiên không nỡ để cô làm việc, liền bảo: "Không cần con đâu, trên bàn có bánh rán đấy, ăn đi." Vừa tốn dầu vừa tốn bột mì, món này chẳng rẻ chút nào. Thẩm Kiều nhìn qua là biết mẹ mua riêng cho mình, bèn xé một nửa nói: "Con chia cho Ngưu Ngưu một nửa nhé." Lưu Ái Hồng nhắc đến đứa cháu nội ba tuổi là lại hăng hái: "Không cần để phần nó, nó có trứng hấp rồi." Nghe vậy, Thẩm Kiều trực tiếp đưa nửa cái bánh cho mẹ: "Vậy mẹ ăn đi." Lưu…

Truyện chữ