Tháng Mười Một, thành Đa Luân đang vào mùa mưa. Mưa rơi lất phất, dày và mịn, thấm ướt bãi cỏ phía sau nhà thờ Thánh Marian. Bạch Vi đứng dưới gốc hòe già trong sân nhà thờ đã không biết bao lâu. Cô khoác một chiếc váy lót màu hồng thẫm mỏng manh, không mang giày, cũng không che ô. Cô hoàn toàn không cảm thấy lạnh, chỉ chăm chú nhìn về bãi cỏ phía xa. Ở đó đang diễn ra một tang lễ. Bạch Vi do dự hồi lâu mới bước về phía tang lễ. Cô vừa đi vừa vô thức kéo chỉnh vạt váy, cố gắng khiến bản thân trông tươm tất hơn một chút. Trong tang lễ là khung cảnh đàn ông mặc âu phục chỉnh tề, đội mũ chóp tròn màu đen. Đàn bà khoác váy dài chạm mắt cá, trên mạng che mặt đen cài một đóa trà trắng. Không ai chú ý rằng giữa họ có thêm một người với trang phục lạc lõng như Bạch Vi. Tất cả đều bất an nhìn về khoảng đất trống cách đó năm bước chân. Ở đó đặt một cỗ quan tài trắng. Quan tài chưa đậy nắp, thành quan hơi cao che khuất ánh nhìn dò xét của mọi người. Lão mục sư đứng trước quan tài, một tay ôm…
Tác giả: