Thiện Vũ dựa vào ghế sau xe, đầu nghiêng qua nghiêng lại từ cửa sổ xe qua chỗ tựa lưng như một quả bóng bàn có tính đàn hồi cực mạnh. Đã đi được hơn một tiếng nhưng không có phút nào êm ả, trong xe bật nhạc ầm ĩ còn ngoài trời thì mưa như trút khiến ngay cả những người ồn ào cũng phải chịu thua, anh lười không buồn giữ đầu mình yên, cổ đã mỏi nhừ. Lưu Ngộ lái xe đằng trước quay đầu lại nói câu gì đó, anh không nghe rõ. “Hả?” Thiện Vũ lắc đầu, cất tiếng. Lưu Ngộ cầm lấy cái micro karaoke bị ném bên ghế phụ, gào to: “Nghe điện thoại đi anh họ yêu dấu!” Thiện Vũ mò mẫm hồi lâu rồi lôi ra chiếc điện thoại của mình từ khe ghế, một dãy số được đánh dấu là cuộc gọi làm phiền, đã cúp. Anh nhét cái điện thoại trở lại khe ghế ngồi: “Tai thính đấy, thế mà cũng nghe thấy.” “Em còn trẻ mà.” Lưu Ngộ vẫn cầm micro. “Bỏ cái thứ đó xuống.” Thiện Vũ chau mày, “Đường khó đi lại còn đang mưa, lái xe nghiêm túc chút đi.” “Em muốn cầm chắc?” Lưu Ngộ tiếp tục giơ micro lên. “Được rồi, anh nghe thấy rồi!”…
Tác giả: