Bạn bè của tôi đều gọi tôi là bố, việc này cũng thường thôi. _______________________________ “Lạch cạch, lạch cạch.” Trong ký túc xá đại học, ngón tay Lục Vũ đang lướt như bay trên bàn phím, mười ngón tay lướt đi nhanh đến nỗi gần như để lại tàn ảnh. Dạo gần đây cậu đang kiếm tiền bằng cách viết tiểu thuyết trên mạng, đang viết đến đoạn nam chính tung hoành ngang dọc, giết sạch kẻ thù. Bàn phím laptop cũ bị gõ vang rền, nghe như chỉ cần dùng thêm chút lực nữa cái bàn phím ấy sẽ tan thành từng mảnh. Điện thoại trên bàn bỗng reo lên. Lục Vũ liếc mắt, sau khi nhìn thấy cái tên chướng tai gai mắt “ cuộc gọi từ em gái họ ”, lập tức đưa tay ấn tắt chuông. Từ bàn bên cạnh, bạn cùng phòng thò đầu ra: “Lão Lục, hay là ông mua cho mình một cái bàn phím tốt hơn đi. Đã quyết định sẽ dựa vào viết truyện để phong thần thì trước tiên cũng phải có món vũ khí lợi hại chứ?” Lục Vũ không thèm ngẩng đầu, giơ tay ấn đầu bạn cùng phòng xuống: “Chỉ có kẻ yếu mới cần dựa dẫm vào pháp khí. Cao thủ thực thụ,…

Truyện chữ