Sunny mở thấy bầu trời xanh bất tận. Dưới đó, những hòn đảo lơ lửng trên không trung, đặt trên nền nhung đen tối như một bức tranh khảm xinh đẹp. Vài hòn đảo xanh tươi, vài hòn đảo hoang vắng, vài hòn đảo có những di tích cổ đại, những thứ đá phong hóa mọc đầy rêu. Xung quanh chúng là những sợi xích sắt to đùng mà ồn ào vang lên trong lúc những hòn đảo dâng lên hạ xuống, lơ lửng trên vực thẳm kia, những ngôi sao yếu ớt rải rác sáng đâu đó xa xôi, xa bên dưới. Ở trung tâm tranh khảm, một vết thương xấu xí mở ra, một vết rách to lớn trong không gian nơi mà không có gì ngoài sự trống rỗng còn lại. Một hòn đảo duy nhất nằm trên vết rách đó, bảy sợi xích đứt treo ra từ sườn của nó, một cái tháp chùa trắng xinh đẹp đứng trên bề mặt trong một bộ áo choàng mây. Đột nhiên, mặt trời lăn ra sau, nhanh chóng biến mất đằng sau đường chân trời phía đông. Bầu trời tối lại, và rồi lại được tỏa sáng trong lúc mặt trăng lướt ngang qua bầu trời, đủ nhanh để biến thành một đường mờ ánh sáng. Một giây sau…
Chương 53: Rắn nhỏ dễ thương
Nô Lệ Bóng Tối - Q4: Kẻ Phá XíchTác giả: GuiltythreeTruyện Dị Giới, Truyện Dị Năng, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Phương TâySunny mở thấy bầu trời xanh bất tận. Dưới đó, những hòn đảo lơ lửng trên không trung, đặt trên nền nhung đen tối như một bức tranh khảm xinh đẹp. Vài hòn đảo xanh tươi, vài hòn đảo hoang vắng, vài hòn đảo có những di tích cổ đại, những thứ đá phong hóa mọc đầy rêu. Xung quanh chúng là những sợi xích sắt to đùng mà ồn ào vang lên trong lúc những hòn đảo dâng lên hạ xuống, lơ lửng trên vực thẳm kia, những ngôi sao yếu ớt rải rác sáng đâu đó xa xôi, xa bên dưới. Ở trung tâm tranh khảm, một vết thương xấu xí mở ra, một vết rách to lớn trong không gian nơi mà không có gì ngoài sự trống rỗng còn lại. Một hòn đảo duy nhất nằm trên vết rách đó, bảy sợi xích đứt treo ra từ sườn của nó, một cái tháp chùa trắng xinh đẹp đứng trên bề mặt trong một bộ áo choàng mây. Đột nhiên, mặt trời lăn ra sau, nhanh chóng biến mất đằng sau đường chân trời phía đông. Bầu trời tối lại, và rồi lại được tỏa sáng trong lúc mặt trăng lướt ngang qua bầu trời, đủ nhanh để biến thành một đường mờ ánh sáng. Một giây sau… Sunny đứng im một lúc, nụ cười tái nhợt trở lại trên mặt. Bên ngoài cửa sổ của căn phòng, bầu trời đang dần biến thành màu đen, những ngôi sao đang chào đón vầng trăng mới mọc.'Ác Mộng...ra đó là tên của mày.'Có cái tên nào tốt hơn cho một cái Bóng mà di chuyển qua giấc mơ của con người, biến chúng thành những cảnh tượng kinh dị nhất? Cậu chần chừ vài giây, rồi nhìn đi nơi khác, tập trung vào một chuỗi kí tự khác trước.Có một cái Bóng khác của cậu cũng đã thay đổi. Rắn Linh Hồn...mỗi lúc Sunny thăng lên Lớp mới, thì Rắn cũng vậy. Và mỗi lần Sunny làm chủ một bước mới của Khiêu Vũ Bóng, thì Rắn sẽ lên Cấp Bậc mới....Ít nhất thì, có vẻ như đó là quy luật của nó.Bóng: Rắn Linh Hồn.Cấp bậc Bóng: Thăng Hoa.Lớp Bóng: Ác Ma.Thuộc Tính Bóng: [Bóng Dẫn Đường], [Vũ Khí Linh Hồn], [Quái Thú Linh Hồn].Sunny thở dài.'Thăng Hoa...'Giờ cậu đã làm chủ bước thứ ba của Khiêu Vũ Bóng, Rắn đúng là cũng đã tiến hóa. Sinh vật hắc ám bây giờ đã là Ác Ma Thăng Hoa, cũng như Thánh. Cả hai đều đã cho Sunny hít khói.Mặc dù lòng kiêu hãnh hơi bị tổn thương vì hai cái Bóng đều mạnh hơn bản thân...và ngầu hơn, theo ý kiến của vài đứa trẻ ranh không biết thưởng thức...có hai sinh vật đáng gờm như vậy dưới sự điều khiến sẽ là trợ giúp to lớn, không phải nghi ngờ. Đặc biệt là khi cân nhắc đến tầm cỡ của những kẻ địch mà cậu chắc chắn là phải đối mặt trong thử thách này.Cậu cúi xuống, nhìn hình xăm tinh xảo trên tay và thân mình. Nó có vẻ lớn hơn. Sunny đã có thể cảm nhận được tinh túy chảy mạnh trong cơ thể, tốc độ tiêu hao và khôi phục tăng lên hơn nữa.Rắn sẽ không chỉ mạnh hơn ở dạng Quái Thú Linh Hồn, mà kể từ bây giờ, bất cứ Vũ Khí Linh Hồn nào Sunny muốn dùng cũng sẽ có Cấp Bậc Thăng Hoa.Cơ bản là, cậu có cả một kho vũ khí Thăng Hoa để lựa chọn từ.'...Ừ thì, đúng là rất tiện?'Sunny chần chừ một chút, rồi tiếp tục đọc. Rắn đáng lẽ là không nên có thêm Khả Năng gì cho việc tăng Cấp Bậc, như là Thánh đã không có. Nhưng mà cái Bóng Truyền Thừa của cậu hơi kì lạ...dù sao thì lần trước cậu làm chủ một bước mới của Truyền Thừa Phân Loại thì nó đúng là đã có được Thuộc Tính [Quái Thú Linh Hồn] và Khả Năng [Đoạt Hồn].Ai biết được, có lẽ lần này cũng giống vậy?Và đúng như Sunny hi vọng, có một vài kí tự mới lấp lánh trong bóng tối.Khả Năng Bóng: [Rắn Thép], [Đoạt Hồn], [Ân Huệ Bóng Tối].Cậu cau mày.'Hở? Ân Huệ Bóng Tối?'Sunny tập trung vào Khả Năng mới, và đọc:Mô tả Khả Năng: [Chủ nhân của Rắn Linh Hồn có thể ban cho người khác sự tin tưởng và tình hữu nghị của cái Bóng Dẫn Đường của họ. Người ta nên cẩn thận với người họ chọn ban cho ân huệ này; tin tưởng người khác với sự trung thành của Bóng như là chia sẻ linh hồn của bản thân, và vì thế không nên nhẹ nhàng đưa ra.]Cậu nghiêng đầu.'Ờ...gì cơ?'Vậy cơ bản là Khả Năng này cho phép Sunny chuyển quyền sở hữu của Rắn Linh Hồn cho người khác, như thế cái Bóng như là một Tiếng Vang. Không, không hẳn...Tiếng Vang chỉ có thể được trao đổi giữa những Người Thức Tỉnh, còn Ân Huệ Bóng Tối thì có thể ban cho bất cứ ai có cái bóng, có vẻ vậy.Nếu Sunny muốn, cậu có thể tặng Rắn Linh Hồn cho một Sinh Vật Ác Mộng linh tinh nào đó. Như là Mimic Châm Chọc chẳng hạn. Sẽ rất buồn cười...'Gì cơ? Không! Không, có gì buồn cười chứ!'Tại sao cậu lại tăng đi Rắn quý báu của mình? Đặc biệt là khi mô tả đó còn gợi ý là làm vậy sẽ khiến cậu ở trạng thái dễ thương tổn. Nhảm nhí gì vậy?Sunny nhăn mặt. Ừ thì, không phải mọi Khả Năng đều là hàng xịn. Cái này khá là vô dụng...cậu có thể tưởng tượng một tình huống mà đưa Rắn Linh Hồn cho một thành viên tổ đội mượn sẽ có lợi, nhưng chỉ chút xíu mà thôi. Sẽ dễ hơn nếu cậu chỉ tự mình ra lệnh cho sinh vật.Thở dài, cậu ra lệnh cho Rắn trượt khỏi da mình và hiện thân để cậu kiểm tra.Vài giây sau đó, Sunny giật mình.'Gì chứ?! Con...con rắn nhỏ dễ thương của mình đâu rồi?!'Cái Bóng đã thay đổi rất nhiều. Trước kia, Rắn Linh Hồn cũng không hẳn là "rắn nhỏ dễ thương", nhưng mà kích cỡ của nó ít nhất không quá tồi tệ...nhiều nhất là cỡ sáu mét. Nhưng bây giờ, sinh vật tăm tối đã dài ít nhất gấp đôi căn phòng, cơ thể mạnh mẽ phủ đầy vảy cứng cáp và dày như thân cây.Cái mồm khủng khiếp đủ rộng để nuốt chửng Sunny...ừ thì, ít nhất là cơ thể thực của cậu lúc là con người...và cái đầu tam giác của nó thì đang ở gần nóc nhà, hai con mắt đen tối nhìn cậu từ trên cao.Rắn Linh Hồn đã to đến mức gần như không thể chứa nổi trong căn phòng này, khiến nó đột nhiên có vẻ nhỏ bé và dễ vỡ.Sunny nuốt cái ực.'Đúng...đúng là bé ngoan mà. Rắn ngoan! Ờ, mày...mày có thể quay trở lại rồi, bạn yêu.'Cái Bóng nhìn cậu chăm chú vài giây nữa, rồi rít lên và di chuyển, vảy phát ra âm thanh sàn sát trên sàn nhà. Nhanh chóng, nó đã biến trở lại thành hình xăm tinh xảo, xinh đẹp.Sunny bất động vài giây, vẫn chưa bình tĩnh lại, rồi chậm rãi cười.'Tốt...hoàn hảo! Nếu ngay cả mình còn sợ nó...thì cứ tưởng tượng cảm giác của kẻ địch...'Một thời gian sau đó, Sunny ra lệnh cho Rắn biến thành thanh odachi đen, và ngồi im lặng một lúc, liếc nhìn thép ảm đạm của nó. Mỗi centimet của món vũ khí đều quen thuộc...vậy mà lại có cảm giác khác. Thanh trường kiếm cảm giác sắc bén hơn, mạnh mẽ hơn, hủy diệt hơn.Đây là một món vũ khí dùng để cắt cả núi.Cậu ra lệnh cho Vũ Khí Linh Hồn chuyển thành giáo, rồi kiếm, rồi rìu chiến. Tất cả đều có cảm giác như nhau - chết chóc và đầy năng lực hắc ám. Chỉ có cây rìu là hơi lạ.Rắn có thể biến thành bất cứ dạng nào, nhưng mà bị giới hạn bởi kiến thức của Sunny. Cậu càng hiểu rõ một món vũ khí, cậu càng có thể tưởng tượng nó tốt hơn, đến từng chi tiết nhỏ nhất...thì kết quả sẽ càng tuyệt vời. Vậy nên, mặc dù cậu có thể ra lệnh cho nó biến thành mọi hình dạng, những thứ mà cậu có kinh nghiệm với sẽ cho ra kết quả tốt nhất.Cậu chiêm ngưỡng thép ảm đạm một lúc, rồi đặt Bóng sang một bên.Đến lúc kiểm tra những phần thưởng còn lại.Vì tâm trí của Sunny đã tập trung cho Rắn Linh Hồn và Truyền Thừa Phân Loại trong vài phút qua, cậu quyết định tiếp tục với điểm đó.Triệu hồi kí tự lần nữa, cậu nhìn ở dưới cùng đống kí tự và tập trung vào một chuỗi cụ thể.Truyền Thừa Phân Loại: [Khiêu Vũ Bóng].Trình Độ Khiêu Vũ Bóng: [3/7].Di Vật Đầu Tiên: Đã Nhận.Di Vật Thứ Hai: Đã Nhận.Di Vật Thứ Ba: [Nhận]Sunny chần chừ một lúc lâu, gương mặt trở nên nghiệt ngã.Cậu phải làm cái quái gì nếu Di Vật thứ ba hóa ra lại là một giọt ichor khác? Lãng phí nó lần nữa?'Nguyền rủa...'Cuối cùng, cậu hít sâu và suy nghĩ:'Nhận!'Trong một lúc, không có gì xảy ra cả. Và rồi, Ma Pháp thì thầm bên tai:[Bạn đã nhận một Di Vật Truyền Thừa Phân Loại.][...Bạn đã nhận được một Ký Ức.]Sunny nghiến răng và nhìn lên, về phía danh sách Ký Ức của mình. Rồi, một tiếng thở phào nhẹ nhõm thoát khỏi môi cậu.Đó không phải giọt máu của Thần Bóng Tối.Thay vì đó, một kết hợp kí tự xa lạ nằm ở cuối danh sách. Đó là:Ký Ức: [Lồng Đèn Bóng Tối].
Sunny đứng im một lúc, nụ cười tái nhợt trở lại trên mặt. Bên ngoài cửa sổ của căn phòng, bầu trời đang dần biến thành màu đen, những ngôi sao đang chào đón vầng trăng mới mọc.
'Ác Mộng...ra đó là tên của mày.'
Có cái tên nào tốt hơn cho một cái Bóng mà di chuyển qua giấc mơ của con người, biến chúng thành những cảnh tượng kinh dị nhất? Cậu chần chừ vài giây, rồi nhìn đi nơi khác, tập trung vào một chuỗi kí tự khác trước.
Có một cái Bóng khác của cậu cũng đã thay đổi. Rắn Linh Hồn...mỗi lúc Sunny thăng lên Lớp mới, thì Rắn cũng vậy. Và mỗi lần Sunny làm chủ một bước mới của Khiêu Vũ Bóng, thì Rắn sẽ lên Cấp Bậc mới.
...Ít nhất thì, có vẻ như đó là quy luật của nó.
Bóng: Rắn Linh Hồn.
Cấp bậc Bóng: Thăng Hoa.
Lớp Bóng: Ác Ma.
Thuộc Tính Bóng: [Bóng Dẫn Đường], [Vũ Khí Linh Hồn], [Quái Thú Linh Hồn].
Sunny thở dài.
'Thăng Hoa...'
Giờ cậu đã làm chủ bước thứ ba của Khiêu Vũ Bóng, Rắn đúng là cũng đã tiến hóa. Sinh vật hắc ám bây giờ đã là Ác Ma Thăng Hoa, cũng như Thánh. Cả hai đều đã cho Sunny hít khói.
Mặc dù lòng kiêu hãnh hơi bị tổn thương vì hai cái Bóng đều mạnh hơn bản thân...và ngầu hơn, theo ý kiến của vài đứa trẻ ranh không biết thưởng thức...có hai sinh vật đáng gờm như vậy dưới sự điều khiến sẽ là trợ giúp to lớn, không phải nghi ngờ. Đặc biệt là khi cân nhắc đến tầm cỡ của những kẻ địch mà cậu chắc chắn là phải đối mặt trong thử thách này.
Cậu cúi xuống, nhìn hình xăm tinh xảo trên tay và thân mình. Nó có vẻ lớn hơn. Sunny đã có thể cảm nhận được tinh túy chảy mạnh trong cơ thể, tốc độ tiêu hao và khôi phục tăng lên hơn nữa.
Rắn sẽ không chỉ mạnh hơn ở dạng Quái Thú Linh Hồn, mà kể từ bây giờ, bất cứ Vũ Khí Linh Hồn nào Sunny muốn dùng cũng sẽ có Cấp Bậc Thăng Hoa.
Cơ bản là, cậu có cả một kho vũ khí Thăng Hoa để lựa chọn từ.
'...Ừ thì, đúng là rất tiện?'
Sunny chần chừ một chút, rồi tiếp tục đọc. Rắn đáng lẽ là không nên có thêm Khả Năng gì cho việc tăng Cấp Bậc, như là Thánh đã không có. Nhưng mà cái Bóng Truyền Thừa của cậu hơi kì lạ...dù sao thì lần trước cậu làm chủ một bước mới của Truyền Thừa Phân Loại thì nó đúng là đã có được Thuộc Tính [Quái Thú Linh Hồn] và Khả Năng [Đoạt Hồn].
Ai biết được, có lẽ lần này cũng giống vậy?
Và đúng như Sunny hi vọng, có một vài kí tự mới lấp lánh trong bóng tối.
Khả Năng Bóng: [Rắn Thép], [Đoạt Hồn], [Ân Huệ Bóng Tối].
Cậu cau mày.
'Hở? Ân Huệ Bóng Tối?'
Sunny tập trung vào Khả Năng mới, và đọc:
Mô tả Khả Năng: [Chủ nhân của Rắn Linh Hồn có thể ban cho người khác sự tin tưởng và tình hữu nghị của cái Bóng Dẫn Đường của họ. Người ta nên cẩn thận với người họ chọn ban cho ân huệ này; tin tưởng người khác với sự trung thành của Bóng như là chia sẻ linh hồn của bản thân, và vì thế không nên nhẹ nhàng đưa ra.]
Cậu nghiêng đầu.
'Ờ...gì cơ?'
Vậy cơ bản là Khả Năng này cho phép Sunny chuyển quyền sở hữu của Rắn Linh Hồn cho người khác, như thế cái Bóng như là một Tiếng Vang. Không, không hẳn...Tiếng Vang chỉ có thể được trao đổi giữa những Người Thức Tỉnh, còn Ân Huệ Bóng Tối thì có thể ban cho bất cứ ai có cái bóng, có vẻ vậy.
Nếu Sunny muốn, cậu có thể tặng Rắn Linh Hồn cho một Sinh Vật Ác Mộng linh tinh nào đó. Như là Mimic Châm Chọc chẳng hạn. Sẽ rất buồn cười...
'Gì cơ? Không! Không, có gì buồn cười chứ!'
Tại sao cậu lại tăng đi Rắn quý báu của mình? Đặc biệt là khi mô tả đó còn gợi ý là làm vậy sẽ khiến cậu ở trạng thái dễ thương tổn. Nhảm nhí gì vậy?
Sunny nhăn mặt. Ừ thì, không phải mọi Khả Năng đều là hàng xịn. Cái này khá là vô dụng...cậu có thể tưởng tượng một tình huống mà đưa Rắn Linh Hồn cho một thành viên tổ đội mượn sẽ có lợi, nhưng chỉ chút xíu mà thôi. Sẽ dễ hơn nếu cậu chỉ tự mình ra lệnh cho sinh vật.
Thở dài, cậu ra lệnh cho Rắn trượt khỏi da mình và hiện thân để cậu kiểm tra.
Vài giây sau đó, Sunny giật mình.
'Gì chứ?! Con...con rắn nhỏ dễ thương của mình đâu rồi?!'
Cái Bóng đã thay đổi rất nhiều. Trước kia, Rắn Linh Hồn cũng không hẳn là "rắn nhỏ dễ thương", nhưng mà kích cỡ của nó ít nhất không quá tồi tệ...nhiều nhất là cỡ sáu mét. Nhưng bây giờ, sinh vật tăm tối đã dài ít nhất gấp đôi căn phòng, cơ thể mạnh mẽ phủ đầy vảy cứng cáp và dày như thân cây.
Cái mồm khủng khiếp đủ rộng để nuốt chửng Sunny...ừ thì, ít nhất là cơ thể thực của cậu lúc là con người...và cái đầu tam giác của nó thì đang ở gần nóc nhà, hai con mắt đen tối nhìn cậu từ trên cao.
Rắn Linh Hồn đã to đến mức gần như không thể chứa nổi trong căn phòng này, khiến nó đột nhiên có vẻ nhỏ bé và dễ vỡ.
Sunny nuốt cái ực.
'Đúng...đúng là bé ngoan mà. Rắn ngoan! Ờ, mày...mày có thể quay trở lại rồi, bạn yêu.'
Cái Bóng nhìn cậu chăm chú vài giây nữa, rồi rít lên và di chuyển, vảy phát ra âm thanh sàn sát trên sàn nhà. Nhanh chóng, nó đã biến trở lại thành hình xăm tinh xảo, xinh đẹp.
Sunny bất động vài giây, vẫn chưa bình tĩnh lại, rồi chậm rãi cười.
'Tốt...hoàn hảo! Nếu ngay cả mình còn sợ nó...thì cứ tưởng tượng cảm giác của kẻ địch...'
Một thời gian sau đó, Sunny ra lệnh cho Rắn biến thành thanh odachi đen, và ngồi im lặng một lúc, liếc nhìn thép ảm đạm của nó. Mỗi centimet của món vũ khí đều quen thuộc...vậy mà lại có cảm giác khác. Thanh trường kiếm cảm giác sắc bén hơn, mạnh mẽ hơn, hủy diệt hơn.
Đây là một món vũ khí dùng để cắt cả núi.
Cậu ra lệnh cho Vũ Khí Linh Hồn chuyển thành giáo, rồi kiếm, rồi rìu chiến. Tất cả đều có cảm giác như nhau - chết chóc và đầy năng lực hắc ám. Chỉ có cây rìu là hơi lạ.
Rắn có thể biến thành bất cứ dạng nào, nhưng mà bị giới hạn bởi kiến thức của Sunny. Cậu càng hiểu rõ một món vũ khí, cậu càng có thể tưởng tượng nó tốt hơn, đến từng chi tiết nhỏ nhất...thì kết quả sẽ càng tuyệt vời. Vậy nên, mặc dù cậu có thể ra lệnh cho nó biến thành mọi hình dạng, những thứ mà cậu có kinh nghiệm với sẽ cho ra kết quả tốt nhất.
Cậu chiêm ngưỡng thép ảm đạm một lúc, rồi đặt Bóng sang một bên.
Đến lúc kiểm tra những phần thưởng còn lại.
Vì tâm trí của Sunny đã tập trung cho Rắn Linh Hồn và Truyền Thừa Phân Loại trong vài phút qua, cậu quyết định tiếp tục với điểm đó.
Triệu hồi kí tự lần nữa, cậu nhìn ở dưới cùng đống kí tự và tập trung vào một chuỗi cụ thể.
Truyền Thừa Phân Loại: [Khiêu Vũ Bóng].
Trình Độ Khiêu Vũ Bóng: [3/7].
Di Vật Đầu Tiên: Đã Nhận.
Di Vật Thứ Hai: Đã Nhận.
Di Vật Thứ Ba: [Nhận]
Sunny chần chừ một lúc lâu, gương mặt trở nên nghiệt ngã.
Cậu phải làm cái quái gì nếu Di Vật thứ ba hóa ra lại là một giọt ichor khác? Lãng phí nó lần nữa?
'Nguyền rủa...'
Cuối cùng, cậu hít sâu và suy nghĩ:
'Nhận!'
Trong một lúc, không có gì xảy ra cả. Và rồi, Ma Pháp thì thầm bên tai:
[Bạn đã nhận một Di Vật Truyền Thừa Phân Loại.]
[...Bạn đã nhận được một Ký Ức.]
Sunny nghiến răng và nhìn lên, về phía danh sách Ký Ức của mình. Rồi, một tiếng thở phào nhẹ nhõm thoát khỏi môi cậu.
Đó không phải giọt máu của Thần Bóng Tối.
Thay vì đó, một kết hợp kí tự xa lạ nằm ở cuối danh sách. Đó là:
Ký Ức: [Lồng Đèn Bóng Tối].
Nô Lệ Bóng Tối - Q4: Kẻ Phá XíchTác giả: GuiltythreeTruyện Dị Giới, Truyện Dị Năng, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Phương TâySunny mở thấy bầu trời xanh bất tận. Dưới đó, những hòn đảo lơ lửng trên không trung, đặt trên nền nhung đen tối như một bức tranh khảm xinh đẹp. Vài hòn đảo xanh tươi, vài hòn đảo hoang vắng, vài hòn đảo có những di tích cổ đại, những thứ đá phong hóa mọc đầy rêu. Xung quanh chúng là những sợi xích sắt to đùng mà ồn ào vang lên trong lúc những hòn đảo dâng lên hạ xuống, lơ lửng trên vực thẳm kia, những ngôi sao yếu ớt rải rác sáng đâu đó xa xôi, xa bên dưới. Ở trung tâm tranh khảm, một vết thương xấu xí mở ra, một vết rách to lớn trong không gian nơi mà không có gì ngoài sự trống rỗng còn lại. Một hòn đảo duy nhất nằm trên vết rách đó, bảy sợi xích đứt treo ra từ sườn của nó, một cái tháp chùa trắng xinh đẹp đứng trên bề mặt trong một bộ áo choàng mây. Đột nhiên, mặt trời lăn ra sau, nhanh chóng biến mất đằng sau đường chân trời phía đông. Bầu trời tối lại, và rồi lại được tỏa sáng trong lúc mặt trăng lướt ngang qua bầu trời, đủ nhanh để biến thành một đường mờ ánh sáng. Một giây sau… Sunny đứng im một lúc, nụ cười tái nhợt trở lại trên mặt. Bên ngoài cửa sổ của căn phòng, bầu trời đang dần biến thành màu đen, những ngôi sao đang chào đón vầng trăng mới mọc.'Ác Mộng...ra đó là tên của mày.'Có cái tên nào tốt hơn cho một cái Bóng mà di chuyển qua giấc mơ của con người, biến chúng thành những cảnh tượng kinh dị nhất? Cậu chần chừ vài giây, rồi nhìn đi nơi khác, tập trung vào một chuỗi kí tự khác trước.Có một cái Bóng khác của cậu cũng đã thay đổi. Rắn Linh Hồn...mỗi lúc Sunny thăng lên Lớp mới, thì Rắn cũng vậy. Và mỗi lần Sunny làm chủ một bước mới của Khiêu Vũ Bóng, thì Rắn sẽ lên Cấp Bậc mới....Ít nhất thì, có vẻ như đó là quy luật của nó.Bóng: Rắn Linh Hồn.Cấp bậc Bóng: Thăng Hoa.Lớp Bóng: Ác Ma.Thuộc Tính Bóng: [Bóng Dẫn Đường], [Vũ Khí Linh Hồn], [Quái Thú Linh Hồn].Sunny thở dài.'Thăng Hoa...'Giờ cậu đã làm chủ bước thứ ba của Khiêu Vũ Bóng, Rắn đúng là cũng đã tiến hóa. Sinh vật hắc ám bây giờ đã là Ác Ma Thăng Hoa, cũng như Thánh. Cả hai đều đã cho Sunny hít khói.Mặc dù lòng kiêu hãnh hơi bị tổn thương vì hai cái Bóng đều mạnh hơn bản thân...và ngầu hơn, theo ý kiến của vài đứa trẻ ranh không biết thưởng thức...có hai sinh vật đáng gờm như vậy dưới sự điều khiến sẽ là trợ giúp to lớn, không phải nghi ngờ. Đặc biệt là khi cân nhắc đến tầm cỡ của những kẻ địch mà cậu chắc chắn là phải đối mặt trong thử thách này.Cậu cúi xuống, nhìn hình xăm tinh xảo trên tay và thân mình. Nó có vẻ lớn hơn. Sunny đã có thể cảm nhận được tinh túy chảy mạnh trong cơ thể, tốc độ tiêu hao và khôi phục tăng lên hơn nữa.Rắn sẽ không chỉ mạnh hơn ở dạng Quái Thú Linh Hồn, mà kể từ bây giờ, bất cứ Vũ Khí Linh Hồn nào Sunny muốn dùng cũng sẽ có Cấp Bậc Thăng Hoa.Cơ bản là, cậu có cả một kho vũ khí Thăng Hoa để lựa chọn từ.'...Ừ thì, đúng là rất tiện?'Sunny chần chừ một chút, rồi tiếp tục đọc. Rắn đáng lẽ là không nên có thêm Khả Năng gì cho việc tăng Cấp Bậc, như là Thánh đã không có. Nhưng mà cái Bóng Truyền Thừa của cậu hơi kì lạ...dù sao thì lần trước cậu làm chủ một bước mới của Truyền Thừa Phân Loại thì nó đúng là đã có được Thuộc Tính [Quái Thú Linh Hồn] và Khả Năng [Đoạt Hồn].Ai biết được, có lẽ lần này cũng giống vậy?Và đúng như Sunny hi vọng, có một vài kí tự mới lấp lánh trong bóng tối.Khả Năng Bóng: [Rắn Thép], [Đoạt Hồn], [Ân Huệ Bóng Tối].Cậu cau mày.'Hở? Ân Huệ Bóng Tối?'Sunny tập trung vào Khả Năng mới, và đọc:Mô tả Khả Năng: [Chủ nhân của Rắn Linh Hồn có thể ban cho người khác sự tin tưởng và tình hữu nghị của cái Bóng Dẫn Đường của họ. Người ta nên cẩn thận với người họ chọn ban cho ân huệ này; tin tưởng người khác với sự trung thành của Bóng như là chia sẻ linh hồn của bản thân, và vì thế không nên nhẹ nhàng đưa ra.]Cậu nghiêng đầu.'Ờ...gì cơ?'Vậy cơ bản là Khả Năng này cho phép Sunny chuyển quyền sở hữu của Rắn Linh Hồn cho người khác, như thế cái Bóng như là một Tiếng Vang. Không, không hẳn...Tiếng Vang chỉ có thể được trao đổi giữa những Người Thức Tỉnh, còn Ân Huệ Bóng Tối thì có thể ban cho bất cứ ai có cái bóng, có vẻ vậy.Nếu Sunny muốn, cậu có thể tặng Rắn Linh Hồn cho một Sinh Vật Ác Mộng linh tinh nào đó. Như là Mimic Châm Chọc chẳng hạn. Sẽ rất buồn cười...'Gì cơ? Không! Không, có gì buồn cười chứ!'Tại sao cậu lại tăng đi Rắn quý báu của mình? Đặc biệt là khi mô tả đó còn gợi ý là làm vậy sẽ khiến cậu ở trạng thái dễ thương tổn. Nhảm nhí gì vậy?Sunny nhăn mặt. Ừ thì, không phải mọi Khả Năng đều là hàng xịn. Cái này khá là vô dụng...cậu có thể tưởng tượng một tình huống mà đưa Rắn Linh Hồn cho một thành viên tổ đội mượn sẽ có lợi, nhưng chỉ chút xíu mà thôi. Sẽ dễ hơn nếu cậu chỉ tự mình ra lệnh cho sinh vật.Thở dài, cậu ra lệnh cho Rắn trượt khỏi da mình và hiện thân để cậu kiểm tra.Vài giây sau đó, Sunny giật mình.'Gì chứ?! Con...con rắn nhỏ dễ thương của mình đâu rồi?!'Cái Bóng đã thay đổi rất nhiều. Trước kia, Rắn Linh Hồn cũng không hẳn là "rắn nhỏ dễ thương", nhưng mà kích cỡ của nó ít nhất không quá tồi tệ...nhiều nhất là cỡ sáu mét. Nhưng bây giờ, sinh vật tăm tối đã dài ít nhất gấp đôi căn phòng, cơ thể mạnh mẽ phủ đầy vảy cứng cáp và dày như thân cây.Cái mồm khủng khiếp đủ rộng để nuốt chửng Sunny...ừ thì, ít nhất là cơ thể thực của cậu lúc là con người...và cái đầu tam giác của nó thì đang ở gần nóc nhà, hai con mắt đen tối nhìn cậu từ trên cao.Rắn Linh Hồn đã to đến mức gần như không thể chứa nổi trong căn phòng này, khiến nó đột nhiên có vẻ nhỏ bé và dễ vỡ.Sunny nuốt cái ực.'Đúng...đúng là bé ngoan mà. Rắn ngoan! Ờ, mày...mày có thể quay trở lại rồi, bạn yêu.'Cái Bóng nhìn cậu chăm chú vài giây nữa, rồi rít lên và di chuyển, vảy phát ra âm thanh sàn sát trên sàn nhà. Nhanh chóng, nó đã biến trở lại thành hình xăm tinh xảo, xinh đẹp.Sunny bất động vài giây, vẫn chưa bình tĩnh lại, rồi chậm rãi cười.'Tốt...hoàn hảo! Nếu ngay cả mình còn sợ nó...thì cứ tưởng tượng cảm giác của kẻ địch...'Một thời gian sau đó, Sunny ra lệnh cho Rắn biến thành thanh odachi đen, và ngồi im lặng một lúc, liếc nhìn thép ảm đạm của nó. Mỗi centimet của món vũ khí đều quen thuộc...vậy mà lại có cảm giác khác. Thanh trường kiếm cảm giác sắc bén hơn, mạnh mẽ hơn, hủy diệt hơn.Đây là một món vũ khí dùng để cắt cả núi.Cậu ra lệnh cho Vũ Khí Linh Hồn chuyển thành giáo, rồi kiếm, rồi rìu chiến. Tất cả đều có cảm giác như nhau - chết chóc và đầy năng lực hắc ám. Chỉ có cây rìu là hơi lạ.Rắn có thể biến thành bất cứ dạng nào, nhưng mà bị giới hạn bởi kiến thức của Sunny. Cậu càng hiểu rõ một món vũ khí, cậu càng có thể tưởng tượng nó tốt hơn, đến từng chi tiết nhỏ nhất...thì kết quả sẽ càng tuyệt vời. Vậy nên, mặc dù cậu có thể ra lệnh cho nó biến thành mọi hình dạng, những thứ mà cậu có kinh nghiệm với sẽ cho ra kết quả tốt nhất.Cậu chiêm ngưỡng thép ảm đạm một lúc, rồi đặt Bóng sang một bên.Đến lúc kiểm tra những phần thưởng còn lại.Vì tâm trí của Sunny đã tập trung cho Rắn Linh Hồn và Truyền Thừa Phân Loại trong vài phút qua, cậu quyết định tiếp tục với điểm đó.Triệu hồi kí tự lần nữa, cậu nhìn ở dưới cùng đống kí tự và tập trung vào một chuỗi cụ thể.Truyền Thừa Phân Loại: [Khiêu Vũ Bóng].Trình Độ Khiêu Vũ Bóng: [3/7].Di Vật Đầu Tiên: Đã Nhận.Di Vật Thứ Hai: Đã Nhận.Di Vật Thứ Ba: [Nhận]Sunny chần chừ một lúc lâu, gương mặt trở nên nghiệt ngã.Cậu phải làm cái quái gì nếu Di Vật thứ ba hóa ra lại là một giọt ichor khác? Lãng phí nó lần nữa?'Nguyền rủa...'Cuối cùng, cậu hít sâu và suy nghĩ:'Nhận!'Trong một lúc, không có gì xảy ra cả. Và rồi, Ma Pháp thì thầm bên tai:[Bạn đã nhận một Di Vật Truyền Thừa Phân Loại.][...Bạn đã nhận được một Ký Ức.]Sunny nghiến răng và nhìn lên, về phía danh sách Ký Ức của mình. Rồi, một tiếng thở phào nhẹ nhõm thoát khỏi môi cậu.Đó không phải giọt máu của Thần Bóng Tối.Thay vì đó, một kết hợp kí tự xa lạ nằm ở cuối danh sách. Đó là:Ký Ức: [Lồng Đèn Bóng Tối].