Sunny mở thấy bầu trời xanh bất tận. Dưới đó, những hòn đảo lơ lửng trên không trung, đặt trên nền nhung đen tối như một bức tranh khảm xinh đẹp. Vài hòn đảo xanh tươi, vài hòn đảo hoang vắng, vài hòn đảo có những di tích cổ đại, những thứ đá phong hóa mọc đầy rêu. Xung quanh chúng là những sợi xích sắt to đùng mà ồn ào vang lên trong lúc những hòn đảo dâng lên hạ xuống, lơ lửng trên vực thẳm kia, những ngôi sao yếu ớt rải rác sáng đâu đó xa xôi, xa bên dưới. Ở trung tâm tranh khảm, một vết thương xấu xí mở ra, một vết rách to lớn trong không gian nơi mà không có gì ngoài sự trống rỗng còn lại. Một hòn đảo duy nhất nằm trên vết rách đó, bảy sợi xích đứt treo ra từ sườn của nó, một cái tháp chùa trắng xinh đẹp đứng trên bề mặt trong một bộ áo choàng mây. Đột nhiên, mặt trời lăn ra sau, nhanh chóng biến mất đằng sau đường chân trời phía đông. Bầu trời tối lại, và rồi lại được tỏa sáng trong lúc mặt trăng lướt ngang qua bầu trời, đủ nhanh để biến thành một đường mờ ánh sáng. Một giây sau…
Chương 92: Thời gian rảnh rỗi
Nô Lệ Bóng Tối - Q4: Kẻ Phá XíchTác giả: GuiltythreeTruyện Dị Giới, Truyện Dị Năng, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Phương TâySunny mở thấy bầu trời xanh bất tận. Dưới đó, những hòn đảo lơ lửng trên không trung, đặt trên nền nhung đen tối như một bức tranh khảm xinh đẹp. Vài hòn đảo xanh tươi, vài hòn đảo hoang vắng, vài hòn đảo có những di tích cổ đại, những thứ đá phong hóa mọc đầy rêu. Xung quanh chúng là những sợi xích sắt to đùng mà ồn ào vang lên trong lúc những hòn đảo dâng lên hạ xuống, lơ lửng trên vực thẳm kia, những ngôi sao yếu ớt rải rác sáng đâu đó xa xôi, xa bên dưới. Ở trung tâm tranh khảm, một vết thương xấu xí mở ra, một vết rách to lớn trong không gian nơi mà không có gì ngoài sự trống rỗng còn lại. Một hòn đảo duy nhất nằm trên vết rách đó, bảy sợi xích đứt treo ra từ sườn của nó, một cái tháp chùa trắng xinh đẹp đứng trên bề mặt trong một bộ áo choàng mây. Đột nhiên, mặt trời lăn ra sau, nhanh chóng biến mất đằng sau đường chân trời phía đông. Bầu trời tối lại, và rồi lại được tỏa sáng trong lúc mặt trăng lướt ngang qua bầu trời, đủ nhanh để biến thành một đường mờ ánh sáng. Một giây sau… Sau cuộc đối thoại dưới ánh trăng, Noctis biệt lập bản thân trong nơi ở của mình vài tuần. Sunny cố nói chuyện với pháp sư lập dị vài lần, nhưng mà đám Búp Bê Thủy Thủ yên lặng từ chối mở cửa và chỉ nhìn cậu chăm chú với gương mặt gỗ thô ráp.Đương nhiên là có lựa chọn đơn giản là dùng Bước Bóng Tối để vào trong...nhưng mà, bằng cách nào đó, Sunny cho rằng xâm phạm vào nơi của một Người Siêu Việt bất tử sẽ không phải ý tưởng tốt nhất. Dù sao trong đám Búp Bê Thủy Thủ là có những linh hồn thật sự.Cuối cùng, cậu và những thành viên khác của tổ đội không có lựa chọn khác mà nghe theo lời khuyên mà Noctis đã cho cậu - nghỉ ngơi và chuẩn bị cho thứ sắp đến. May mắn là, họ có rất nhiều chuẩn bị cần làm.Mặc dù bốn người bọn họ đã rèn luyện bản thân kĩ lưỡng trước khi tiến vào Ác Mộng, nhiều thứ đã xảy ra kể từ đó. Có rất nhiều bài học mà họ đã học được trong ba tháng tồi tệ qua, đa số đã mang bốn Người Thức Tỉnh đến tận ngưỡng cửa của cái chết. Bây giờ khi có thời gian, họ có thể ngẫm lại mọi thứ mà bản thân đã học, ghé thăm lại chúng, và hấp thụ chúng vào tận xương cốt, liên kết những kiến thức và kĩ năng mới học đến nền tảng của mình theo cách vững chắc.Với Sunny, điều đó có nghĩa vài thứ.Đầu tiên là Khiêu Vũ Bóng. Cậu đã thấy mình trong một tình huống kì lạ, đã có bước đột phá gần nhất bên trong một ác mộng...mà cậu không thật sự nhớ rõ.Sunny có thể đoán được làm chủ bước thứ ba của phong cách chiến đấu đó có liên quan đến việc cậu đã sống qua vô số ác mộng và đánh mất bản thân trong chúng, thật sự trở thành vô hình vô dạng...quên đi bản thân và hoàn toàn trở thành những người khác.Quan sát đó là phù hợp với cách mà cậu đã có tiến triển với bước thứ ba từ ban đầu, lúc ở Đấu Trường Đỏ, khi mà cậu đã noi theo vô số Sinh Vật Ác Mộng. Lúc đó, cậu đã suýt chút nữa đánh mất bản thân, nhưng mà đã dừng lại vào khoảnh khắc cuối cùng, lo sợ rằng bản thân sẽ không thể quay trở lại.Bị kẹt trong những cơn ác mộng đã làm ra bước đáng sợ đó cho cậu, và vậy nên, cậu đã đến tận cùng của bước đột phá đó. Mảnh ghép cuối cùng là lúc cố noi theo đỉnh điểm của vô dạng - một cái Bóng khác, Ác Mộng.Kết quả của sự đột phá đó, khả năng nhận ra và thấu hiểu những quy luật của kĩ thuật chiến đấu đã tăng thêm nữa, cho phép cậu có thể hiểu và đoán không chỉ chuyển động và hành vi của kẻ địch, mà còn tinh tế cảm nhận dòng chảy tinh túy trong cơ thể chúng, cũng như - gần như, nhưng không hẳn - có thể dự đoán chính ý nghĩ của chúng.Nhưng mà, có một khuyết điểm rõ ràng trong khả năng kì diệu đó, một cái mà cậu không biết cách giải quyết. Lần đầu tiên kể từ khi Sunny tạo ra Khiêu Vũ Bóng, nghệ thuật chiến đấu khó nắm giữ này bắt đầu có vẻ...nguy hiểm. Không chỉ cho kẻ địch, mà còn với cả bản thân cậu.Giết một thứ khác thì có ý nghĩa gì nếu cậu phải mạo hiểm đánh mất bản thân và mãi mãi trở thành thứ đó? Để giết một con rồng, phải trở thành một con rồng...Ai lại muốn đạt được một thắng lợi như vậy, nếu giành chiến thắng đồng nghĩa với ngừng là bản thân và trở thành chính thứ mà họ muốn hủy diệt?Trong hiện tại, cậu không có giải pháp, và điều đó khiến cậu không chỉ hơi lo lắng. Nên, Sunny quyết định tạm thời tập trung vào những thứ khác.Cậu dùng phần lớn thời gian ban ngày rèn luyện cung thuật với Kai. Sunny nhanh chóng nhận ra cậu sẽ không bao giờ có thể trở thành một cung thủ tài năng như cậu bạn của mình, nhưng điều đó không có nghĩa là cậu không thể đạt đến thành tích tuyệt vời. Thật ra, khả năng nhắm và kĩ thuật dùng cung của cậu đang tiến bộ đều đều.Dù vậy, vẫn có câu hỏi về việc phân phối những dụng cụ mà tổ đổi sở hữu theo cách hiệu quả nhất, nên Sunny đã miễn cưỡng thử đưa Cung Chiến Của Morgan cho Kai dùng tạm. Nhưng mà là không được gì - vì pháp thuật [Không Thể Bẻ Cong] của cây cung, bạn cậu đơn giản là không đủ khỏe để kéo nó.Khi mà những buổi tập luyện kết thúc, Sunny thường quay trở lại phòng và dùng phần còn lại trong ngày rèn luyện dệt, mặc dù không ích lợi gì lắm. Cậu đã đạt được chút tiến triển trong nỗ lực học cách sao chép những pháp thuật, nhưng không đủ để khiến những mẫu dệt được chỉnh lại ổn định. Số Ký Ức mà cậu kiếm được từ Đấu Trường Đỏ mỗi ngày một giảm mà không thấy kết quả gì rõ ràng, khiến Sunny rất bực bội.Có vẻ như cậu đã rơi vào một cổ chai trong sự hiểu biết về cách hoạt động của phép dệt, và cần một sự đột phá để có thể đẩy bản thân đi xa hơn nữa.Nhưng mà sự đột phá đó lại không hề gấp gáp đi đến....Khi ngày đã qua và bóng tối bao bọc thế giới, Sunny chuyển sang phần chuẩn bị thứ ba, và tốn thời gian nhất... thu thập mảnh bóng để tạo ra tâm thứ tư. Rời khỏi Thánh Địa, cậu đi đến những hòn đảo gần đó tìm kiếm Sinh Vật Ác Mộng để săn, và giết những thứ mà cậu có thể tìm thấy và không ngoài khả năng của mình.Đến hiện tại, cậu chỉ cách Ác Quỷ ít hơn một trăm năm mươi mảnh. Con số có vẻ nhỏ, nhưng mà cùng lúc lại rắc rối hơn nó nên là.Vấn đề là việc không có nhiều Sinh Vật Ác Mộng ở Vương Quốc Hi Vọng vào lúc này như là trong tương lai, đặc biệt là ở gần cứ điểm của một trong các Lãnh Chúa Xích. Kết quả là, tiến triển của cậu chậm chạp và tẻ nhạt đến tra tấn.Để bằng cách nào đó đẩy nhanh nó, Sunny đã làm ra quyết định đáng sợ là rời khỏi bề mặt những hòn đảo và chuyển hướng săn xuống phần bên dưới, nơi mà những thứ kinh dị của vùng này sinh sống. May mắn là, cơ thể mới của cậu khá là thích hợp để làm vậy - với những móng vuốt sắc bén, cậu có thể leo bất cứ bề mặt nào, cho dù dốc đến bao nhiêu, hoặc thậm chí là vẫn có thể di chuyển trong lúc treo ngược người.Và nếu như mắc sai lầm, Gánh Nặng Thiên Đường luôn ở đó.Kết hợp giữa cung thuật nhanh chóng tiến bộ và sự quyết tâm tạo ra tâm mới trước khi cao trào của cơn Ác Mộng đến, Sunny đã có thể giết nhiều kẻ sống ở Phần Tối. Đúng là có những sinh vật ghê gớm và khủng khiếp, và cơ thể cậu đã có thêm vài vết sẹo.Nhưng mà vẫn không đủ nhanh.Đến cuối hai tuần đầu tiên, cậu vẫn chưa đi được nửa đường đến mục tiêu. Và vào ngày đó, yên lặng và không hề màu mè, có một thứ khác xảy ra.Đâu đó ngoài kia, ở trong nơi hoang dã của Cõi Mộng...Ngôi Sao Thay Đổi của gia tộc Bất Diệt Hỏa cuối cùng đã trở thành một Bạo Chúa.
Sau cuộc đối thoại dưới ánh trăng, Noctis biệt lập bản thân trong nơi ở của mình vài tuần. Sunny cố nói chuyện với pháp sư lập dị vài lần, nhưng mà đám Búp Bê Thủy Thủ yên lặng từ chối mở cửa và chỉ nhìn cậu chăm chú với gương mặt gỗ thô ráp.
Đương nhiên là có lựa chọn đơn giản là dùng Bước Bóng Tối để vào trong...nhưng mà, bằng cách nào đó, Sunny cho rằng xâm phạm vào nơi của một Người Siêu Việt bất tử sẽ không phải ý tưởng tốt nhất. Dù sao trong đám Búp Bê Thủy Thủ là có những linh hồn thật sự.
Cuối cùng, cậu và những thành viên khác của tổ đội không có lựa chọn khác mà nghe theo lời khuyên mà Noctis đã cho cậu - nghỉ ngơi và chuẩn bị cho thứ sắp đến. May mắn là, họ có rất nhiều chuẩn bị cần làm.
Mặc dù bốn người bọn họ đã rèn luyện bản thân kĩ lưỡng trước khi tiến vào Ác Mộng, nhiều thứ đã xảy ra kể từ đó. Có rất nhiều bài học mà họ đã học được trong ba tháng tồi tệ qua, đa số đã mang bốn Người Thức Tỉnh đến tận ngưỡng cửa của cái chết. Bây giờ khi có thời gian, họ có thể ngẫm lại mọi thứ mà bản thân đã học, ghé thăm lại chúng, và hấp thụ chúng vào tận xương cốt, liên kết những kiến thức và kĩ năng mới học đến nền tảng của mình theo cách vững chắc.
Với Sunny, điều đó có nghĩa vài thứ.
Đầu tiên là Khiêu Vũ Bóng. Cậu đã thấy mình trong một tình huống kì lạ, đã có bước đột phá gần nhất bên trong một ác mộng...mà cậu không thật sự nhớ rõ.
Sunny có thể đoán được làm chủ bước thứ ba của phong cách chiến đấu đó có liên quan đến việc cậu đã sống qua vô số ác mộng và đánh mất bản thân trong chúng, thật sự trở thành vô hình vô dạng...quên đi bản thân và hoàn toàn trở thành những người khác.
Quan sát đó là phù hợp với cách mà cậu đã có tiến triển với bước thứ ba từ ban đầu, lúc ở Đấu Trường Đỏ, khi mà cậu đã noi theo vô số Sinh Vật Ác Mộng. Lúc đó, cậu đã suýt chút nữa đánh mất bản thân, nhưng mà đã dừng lại vào khoảnh khắc cuối cùng, lo sợ rằng bản thân sẽ không thể quay trở lại.
Bị kẹt trong những cơn ác mộng đã làm ra bước đáng sợ đó cho cậu, và vậy nên, cậu đã đến tận cùng của bước đột phá đó. Mảnh ghép cuối cùng là lúc cố noi theo đỉnh điểm của vô dạng - một cái Bóng khác, Ác Mộng.
Kết quả của sự đột phá đó, khả năng nhận ra và thấu hiểu những quy luật của kĩ thuật chiến đấu đã tăng thêm nữa, cho phép cậu có thể hiểu và đoán không chỉ chuyển động và hành vi của kẻ địch, mà còn tinh tế cảm nhận dòng chảy tinh túy trong cơ thể chúng, cũng như - gần như, nhưng không hẳn - có thể dự đoán chính ý nghĩ của chúng.
Nhưng mà, có một khuyết điểm rõ ràng trong khả năng kì diệu đó, một cái mà cậu không biết cách giải quyết. Lần đầu tiên kể từ khi Sunny tạo ra Khiêu Vũ Bóng, nghệ thuật chiến đấu khó nắm giữ này bắt đầu có vẻ...nguy hiểm. Không chỉ cho kẻ địch, mà còn với cả bản thân cậu.
Giết một thứ khác thì có ý nghĩa gì nếu cậu phải mạo hiểm đánh mất bản thân và mãi mãi trở thành thứ đó? Để giết một con rồng, phải trở thành một con rồng...
Ai lại muốn đạt được một thắng lợi như vậy, nếu giành chiến thắng đồng nghĩa với ngừng là bản thân và trở thành chính thứ mà họ muốn hủy diệt?
Trong hiện tại, cậu không có giải pháp, và điều đó khiến cậu không chỉ hơi lo lắng. Nên, Sunny quyết định tạm thời tập trung vào những thứ khác.
Cậu dùng phần lớn thời gian ban ngày rèn luyện cung thuật với Kai. Sunny nhanh chóng nhận ra cậu sẽ không bao giờ có thể trở thành một cung thủ tài năng như cậu bạn của mình, nhưng điều đó không có nghĩa là cậu không thể đạt đến thành tích tuyệt vời. Thật ra, khả năng nhắm và kĩ thuật dùng cung của cậu đang tiến bộ đều đều.
Dù vậy, vẫn có câu hỏi về việc phân phối những dụng cụ mà tổ đổi sở hữu theo cách hiệu quả nhất, nên Sunny đã miễn cưỡng thử đưa Cung Chiến Của Morgan cho Kai dùng tạm. Nhưng mà là không được gì - vì pháp thuật [Không Thể Bẻ Cong] của cây cung, bạn cậu đơn giản là không đủ khỏe để kéo nó.
Khi mà những buổi tập luyện kết thúc, Sunny thường quay trở lại phòng và dùng phần còn lại trong ngày rèn luyện dệt, mặc dù không ích lợi gì lắm. Cậu đã đạt được chút tiến triển trong nỗ lực học cách sao chép những pháp thuật, nhưng không đủ để khiến những mẫu dệt được chỉnh lại ổn định. Số Ký Ức mà cậu kiếm được từ Đấu Trường Đỏ mỗi ngày một giảm mà không thấy kết quả gì rõ ràng, khiến Sunny rất bực bội.
Có vẻ như cậu đã rơi vào một cổ chai trong sự hiểu biết về cách hoạt động của phép dệt, và cần một sự đột phá để có thể đẩy bản thân đi xa hơn nữa.
Nhưng mà sự đột phá đó lại không hề gấp gáp đi đến.
...Khi ngày đã qua và bóng tối bao bọc thế giới, Sunny chuyển sang phần chuẩn bị thứ ba, và tốn thời gian nhất... thu thập mảnh bóng để tạo ra tâm thứ tư. Rời khỏi Thánh Địa, cậu đi đến những hòn đảo gần đó tìm kiếm Sinh Vật Ác Mộng để săn, và giết những thứ mà cậu có thể tìm thấy và không ngoài khả năng của mình.
Đến hiện tại, cậu chỉ cách Ác Quỷ ít hơn một trăm năm mươi mảnh. Con số có vẻ nhỏ, nhưng mà cùng lúc lại rắc rối hơn nó nên là.
Vấn đề là việc không có nhiều Sinh Vật Ác Mộng ở Vương Quốc Hi Vọng vào lúc này như là trong tương lai, đặc biệt là ở gần cứ điểm của một trong các Lãnh Chúa Xích. Kết quả là, tiến triển của cậu chậm chạp và tẻ nhạt đến tra tấn.
Để bằng cách nào đó đẩy nhanh nó, Sunny đã làm ra quyết định đáng sợ là rời khỏi bề mặt những hòn đảo và chuyển hướng săn xuống phần bên dưới, nơi mà những thứ kinh dị của vùng này sinh sống. May mắn là, cơ thể mới của cậu khá là thích hợp để làm vậy - với những móng vuốt sắc bén, cậu có thể leo bất cứ bề mặt nào, cho dù dốc đến bao nhiêu, hoặc thậm chí là vẫn có thể di chuyển trong lúc treo ngược người.
Và nếu như mắc sai lầm, Gánh Nặng Thiên Đường luôn ở đó.
Kết hợp giữa cung thuật nhanh chóng tiến bộ và sự quyết tâm tạo ra tâm mới trước khi cao trào của cơn Ác Mộng đến, Sunny đã có thể giết nhiều kẻ sống ở Phần Tối. Đúng là có những sinh vật ghê gớm và khủng khiếp, và cơ thể cậu đã có thêm vài vết sẹo.
Nhưng mà vẫn không đủ nhanh.
Đến cuối hai tuần đầu tiên, cậu vẫn chưa đi được nửa đường đến mục tiêu. Và vào ngày đó, yên lặng và không hề màu mè, có một thứ khác xảy ra.
Đâu đó ngoài kia, ở trong nơi hoang dã của Cõi Mộng...
Ngôi Sao Thay Đổi của gia tộc Bất Diệt Hỏa cuối cùng đã trở thành một Bạo Chúa.
Nô Lệ Bóng Tối - Q4: Kẻ Phá XíchTác giả: GuiltythreeTruyện Dị Giới, Truyện Dị Năng, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Phương TâySunny mở thấy bầu trời xanh bất tận. Dưới đó, những hòn đảo lơ lửng trên không trung, đặt trên nền nhung đen tối như một bức tranh khảm xinh đẹp. Vài hòn đảo xanh tươi, vài hòn đảo hoang vắng, vài hòn đảo có những di tích cổ đại, những thứ đá phong hóa mọc đầy rêu. Xung quanh chúng là những sợi xích sắt to đùng mà ồn ào vang lên trong lúc những hòn đảo dâng lên hạ xuống, lơ lửng trên vực thẳm kia, những ngôi sao yếu ớt rải rác sáng đâu đó xa xôi, xa bên dưới. Ở trung tâm tranh khảm, một vết thương xấu xí mở ra, một vết rách to lớn trong không gian nơi mà không có gì ngoài sự trống rỗng còn lại. Một hòn đảo duy nhất nằm trên vết rách đó, bảy sợi xích đứt treo ra từ sườn của nó, một cái tháp chùa trắng xinh đẹp đứng trên bề mặt trong một bộ áo choàng mây. Đột nhiên, mặt trời lăn ra sau, nhanh chóng biến mất đằng sau đường chân trời phía đông. Bầu trời tối lại, và rồi lại được tỏa sáng trong lúc mặt trăng lướt ngang qua bầu trời, đủ nhanh để biến thành một đường mờ ánh sáng. Một giây sau… Sau cuộc đối thoại dưới ánh trăng, Noctis biệt lập bản thân trong nơi ở của mình vài tuần. Sunny cố nói chuyện với pháp sư lập dị vài lần, nhưng mà đám Búp Bê Thủy Thủ yên lặng từ chối mở cửa và chỉ nhìn cậu chăm chú với gương mặt gỗ thô ráp.Đương nhiên là có lựa chọn đơn giản là dùng Bước Bóng Tối để vào trong...nhưng mà, bằng cách nào đó, Sunny cho rằng xâm phạm vào nơi của một Người Siêu Việt bất tử sẽ không phải ý tưởng tốt nhất. Dù sao trong đám Búp Bê Thủy Thủ là có những linh hồn thật sự.Cuối cùng, cậu và những thành viên khác của tổ đội không có lựa chọn khác mà nghe theo lời khuyên mà Noctis đã cho cậu - nghỉ ngơi và chuẩn bị cho thứ sắp đến. May mắn là, họ có rất nhiều chuẩn bị cần làm.Mặc dù bốn người bọn họ đã rèn luyện bản thân kĩ lưỡng trước khi tiến vào Ác Mộng, nhiều thứ đã xảy ra kể từ đó. Có rất nhiều bài học mà họ đã học được trong ba tháng tồi tệ qua, đa số đã mang bốn Người Thức Tỉnh đến tận ngưỡng cửa của cái chết. Bây giờ khi có thời gian, họ có thể ngẫm lại mọi thứ mà bản thân đã học, ghé thăm lại chúng, và hấp thụ chúng vào tận xương cốt, liên kết những kiến thức và kĩ năng mới học đến nền tảng của mình theo cách vững chắc.Với Sunny, điều đó có nghĩa vài thứ.Đầu tiên là Khiêu Vũ Bóng. Cậu đã thấy mình trong một tình huống kì lạ, đã có bước đột phá gần nhất bên trong một ác mộng...mà cậu không thật sự nhớ rõ.Sunny có thể đoán được làm chủ bước thứ ba của phong cách chiến đấu đó có liên quan đến việc cậu đã sống qua vô số ác mộng và đánh mất bản thân trong chúng, thật sự trở thành vô hình vô dạng...quên đi bản thân và hoàn toàn trở thành những người khác.Quan sát đó là phù hợp với cách mà cậu đã có tiến triển với bước thứ ba từ ban đầu, lúc ở Đấu Trường Đỏ, khi mà cậu đã noi theo vô số Sinh Vật Ác Mộng. Lúc đó, cậu đã suýt chút nữa đánh mất bản thân, nhưng mà đã dừng lại vào khoảnh khắc cuối cùng, lo sợ rằng bản thân sẽ không thể quay trở lại.Bị kẹt trong những cơn ác mộng đã làm ra bước đáng sợ đó cho cậu, và vậy nên, cậu đã đến tận cùng của bước đột phá đó. Mảnh ghép cuối cùng là lúc cố noi theo đỉnh điểm của vô dạng - một cái Bóng khác, Ác Mộng.Kết quả của sự đột phá đó, khả năng nhận ra và thấu hiểu những quy luật của kĩ thuật chiến đấu đã tăng thêm nữa, cho phép cậu có thể hiểu và đoán không chỉ chuyển động và hành vi của kẻ địch, mà còn tinh tế cảm nhận dòng chảy tinh túy trong cơ thể chúng, cũng như - gần như, nhưng không hẳn - có thể dự đoán chính ý nghĩ của chúng.Nhưng mà, có một khuyết điểm rõ ràng trong khả năng kì diệu đó, một cái mà cậu không biết cách giải quyết. Lần đầu tiên kể từ khi Sunny tạo ra Khiêu Vũ Bóng, nghệ thuật chiến đấu khó nắm giữ này bắt đầu có vẻ...nguy hiểm. Không chỉ cho kẻ địch, mà còn với cả bản thân cậu.Giết một thứ khác thì có ý nghĩa gì nếu cậu phải mạo hiểm đánh mất bản thân và mãi mãi trở thành thứ đó? Để giết một con rồng, phải trở thành một con rồng...Ai lại muốn đạt được một thắng lợi như vậy, nếu giành chiến thắng đồng nghĩa với ngừng là bản thân và trở thành chính thứ mà họ muốn hủy diệt?Trong hiện tại, cậu không có giải pháp, và điều đó khiến cậu không chỉ hơi lo lắng. Nên, Sunny quyết định tạm thời tập trung vào những thứ khác.Cậu dùng phần lớn thời gian ban ngày rèn luyện cung thuật với Kai. Sunny nhanh chóng nhận ra cậu sẽ không bao giờ có thể trở thành một cung thủ tài năng như cậu bạn của mình, nhưng điều đó không có nghĩa là cậu không thể đạt đến thành tích tuyệt vời. Thật ra, khả năng nhắm và kĩ thuật dùng cung của cậu đang tiến bộ đều đều.Dù vậy, vẫn có câu hỏi về việc phân phối những dụng cụ mà tổ đổi sở hữu theo cách hiệu quả nhất, nên Sunny đã miễn cưỡng thử đưa Cung Chiến Của Morgan cho Kai dùng tạm. Nhưng mà là không được gì - vì pháp thuật [Không Thể Bẻ Cong] của cây cung, bạn cậu đơn giản là không đủ khỏe để kéo nó.Khi mà những buổi tập luyện kết thúc, Sunny thường quay trở lại phòng và dùng phần còn lại trong ngày rèn luyện dệt, mặc dù không ích lợi gì lắm. Cậu đã đạt được chút tiến triển trong nỗ lực học cách sao chép những pháp thuật, nhưng không đủ để khiến những mẫu dệt được chỉnh lại ổn định. Số Ký Ức mà cậu kiếm được từ Đấu Trường Đỏ mỗi ngày một giảm mà không thấy kết quả gì rõ ràng, khiến Sunny rất bực bội.Có vẻ như cậu đã rơi vào một cổ chai trong sự hiểu biết về cách hoạt động của phép dệt, và cần một sự đột phá để có thể đẩy bản thân đi xa hơn nữa.Nhưng mà sự đột phá đó lại không hề gấp gáp đi đến....Khi ngày đã qua và bóng tối bao bọc thế giới, Sunny chuyển sang phần chuẩn bị thứ ba, và tốn thời gian nhất... thu thập mảnh bóng để tạo ra tâm thứ tư. Rời khỏi Thánh Địa, cậu đi đến những hòn đảo gần đó tìm kiếm Sinh Vật Ác Mộng để săn, và giết những thứ mà cậu có thể tìm thấy và không ngoài khả năng của mình.Đến hiện tại, cậu chỉ cách Ác Quỷ ít hơn một trăm năm mươi mảnh. Con số có vẻ nhỏ, nhưng mà cùng lúc lại rắc rối hơn nó nên là.Vấn đề là việc không có nhiều Sinh Vật Ác Mộng ở Vương Quốc Hi Vọng vào lúc này như là trong tương lai, đặc biệt là ở gần cứ điểm của một trong các Lãnh Chúa Xích. Kết quả là, tiến triển của cậu chậm chạp và tẻ nhạt đến tra tấn.Để bằng cách nào đó đẩy nhanh nó, Sunny đã làm ra quyết định đáng sợ là rời khỏi bề mặt những hòn đảo và chuyển hướng săn xuống phần bên dưới, nơi mà những thứ kinh dị của vùng này sinh sống. May mắn là, cơ thể mới của cậu khá là thích hợp để làm vậy - với những móng vuốt sắc bén, cậu có thể leo bất cứ bề mặt nào, cho dù dốc đến bao nhiêu, hoặc thậm chí là vẫn có thể di chuyển trong lúc treo ngược người.Và nếu như mắc sai lầm, Gánh Nặng Thiên Đường luôn ở đó.Kết hợp giữa cung thuật nhanh chóng tiến bộ và sự quyết tâm tạo ra tâm mới trước khi cao trào của cơn Ác Mộng đến, Sunny đã có thể giết nhiều kẻ sống ở Phần Tối. Đúng là có những sinh vật ghê gớm và khủng khiếp, và cơ thể cậu đã có thêm vài vết sẹo.Nhưng mà vẫn không đủ nhanh.Đến cuối hai tuần đầu tiên, cậu vẫn chưa đi được nửa đường đến mục tiêu. Và vào ngày đó, yên lặng và không hề màu mè, có một thứ khác xảy ra.Đâu đó ngoài kia, ở trong nơi hoang dã của Cõi Mộng...Ngôi Sao Thay Đổi của gia tộc Bất Diệt Hỏa cuối cùng đã trở thành một Bạo Chúa.