Năm 1976, tại ga tàu hỏa phía Nam thành phố. “Vương thọt, cô nương này vốn là tiểu thư con nhà tư sản sắp bị đưa đi cải tạo đấy. Nó được nuôi nấng trong nhung lụa từ bé nên da dẻ mịn màng, ngực ra ngực mà eo ra eo, đảm bảo mười dặm tám hướng quanh đây chẳng tìm đâu ra người đẹp như thế này đâu.” “Cái gì? Đã kết hôn không còn là gái trinh thì sao chứ? Chồng nó đi biền biệt năm năm không về, thân xác cô đơn trống vắng nên chắc đã sớm quên mùi đàn ông là gì rồi, bằng không thì đời nào nó lại vội vã bỏ trốn theo trai như thế.” “Ông cứ việc khai hoan cho nó được sung sướng, khoái hoạt một phen... Bây giờ tôi bán đứt cho ông với giá năm trăm đồng, kể ra cũng là hời cho ông lắm rồi đấy!... Nó đã uống thuốc của tôi rồi nên chắc chắn sẽ ngoan ngoãn nghe lời thôi!” Hít... Nóng quá... Giọng nói chua ngoa đầy cay nghiệt của người phụ nữ trung niên vang lên ong ong khiến Giang Đường đau đầu như búa bổ. Tiểu thư tư sản? Bỏ trốn? Năm trăm đồng? Bị bỏ thuốc? Bây giờ là thời đại nào rồi mà còn dùng…

Chương 167: Kẹo hồ lô cũng không dỗ được

Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm ChồngTác giả: Điềm Điềm Đậu Hủ HoaTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Xuyên KhôngNăm 1976, tại ga tàu hỏa phía Nam thành phố. “Vương thọt, cô nương này vốn là tiểu thư con nhà tư sản sắp bị đưa đi cải tạo đấy. Nó được nuôi nấng trong nhung lụa từ bé nên da dẻ mịn màng, ngực ra ngực mà eo ra eo, đảm bảo mười dặm tám hướng quanh đây chẳng tìm đâu ra người đẹp như thế này đâu.” “Cái gì? Đã kết hôn không còn là gái trinh thì sao chứ? Chồng nó đi biền biệt năm năm không về, thân xác cô đơn trống vắng nên chắc đã sớm quên mùi đàn ông là gì rồi, bằng không thì đời nào nó lại vội vã bỏ trốn theo trai như thế.” “Ông cứ việc khai hoan cho nó được sung sướng, khoái hoạt một phen... Bây giờ tôi bán đứt cho ông với giá năm trăm đồng, kể ra cũng là hời cho ông lắm rồi đấy!... Nó đã uống thuốc của tôi rồi nên chắc chắn sẽ ngoan ngoãn nghe lời thôi!” Hít... Nóng quá... Giọng nói chua ngoa đầy cay nghiệt của người phụ nữ trung niên vang lên ong ong khiến Giang Đường đau đầu như búa bổ. Tiểu thư tư sản? Bỏ trốn? Năm trăm đồng? Bị bỏ thuốc? Bây giờ là thời đại nào rồi mà còn dùng… “Chắc chắn rồi!” Triệu Tú Mai nói to: “Nếu bác nói dối thì phạt con bé Ba nhà bác không lớn được.” Bé Ba đang khóc thút thít theo Nguyệt Nguyệt, nước mũi chảy ròng ròng nghe thấy thế thì ngơ ngác: Hả? Sao lại lôi con ra thề thốt thế? Dù sao thì cách dỗ dành của Triệu Tú Mai cũng có chút hiệu quả, ít nhất thì Triều Triều và Nguyệt Nguyệt cũng ngừng khóc, vừa gọt vỏ khoai tây vừa sụt sịt, mắt đỏ hoe như hai chú thỏ con, trông đến là tội nghiệp. Triều Triều gọt khoai rất hăng say, vì cậu bé biết đây là món mẹ thích ăn nên cúi đầu im lặng, cắm cúi gọt. Lôi Tiểu Binh thấy Triều Triều gọt cũng bắt chước gọt theo. Hai cậu con trai hiếu thắng ngầm so kè với nhau, biến việc gọt khoai thành cuộc thi đua. Không ai nói câu nào, chỉ nghe tiếng dao gọt sột soạt. Ban đầu còn lóng ngóng, dần dần quen tay, củ khoai tây tròn vo được gọt sạch vỏ trong nháy mắt. Ba cô con gái nhà Triệu Tú Mai vốn thạo việc, tất nhiên cũng tham gia nhiệt tình. Cả đám trẻ con xúm vào gọt khoai, chỉ trừ bé Ba còn nhỏ quá không làm được gì, ngồi một bên chảy dãi ê a hóng chuyện. Triệu Tú Mai ban đầu thấy bọn trẻ chăm chỉ thì vui lắm nhưng một lúc sau... “Thôi thôi, đủ rồi, miến hầm khoai tây đâu cần nhiều khoai thế, các tiểu tổ tông ơi, đừng gọt nữa...” Khoai tây là lương thực dự trữ của mọi nhà để được lâu không sợ hỏng, nhà Triệu Tú Mai tích trữ cả trăm cân nhưng với tốc độ “phá hoại” của đám trẻ này thì bao nhiêu cũng hết. May mà trước khi kho khoai tây cạn kiệt, Giang Đường và Phó Tư Niên đã về. Hai vợ chồng không chỉ mua kẹo hồ lô mà còn mua được thịt lợn và một con vịt béo, Phó Tư Niên xách lỉnh kỉnh trên tay. Vừa thấy Giang Đường, Triều Triều và Nguyệt Nguyệt như có thần giao cách cảm, đứng phắt dậy, ngẩng đầu nhìn rõ người đến rồi òa khóc nức nở, lao vào lòng mẹ, chẳng thèm để ý đến ông bố đứng cạnh. “Oa oa oa... mẹ... mẹ ơi... người ta bảo... hu hu hu... người ta bảo mẹ bị người xấu bắt đi rồi... oa oa oa... mẹ ơi... mẹ...” “Mẹ ơi!” Nước mắt Nguyệt Nguyệt lại tuôn rơi như mưa rào, khóc thương tâm đến mức người lớn nhìn vào cũng đau lòng, không hiểu sao cơ thể bé nhỏ ấy lại chứa nhiều nước mắt đến thế. Triều Triều mím chặt môi, chỉ gọi một tiếng “mẹ” nhưng giọng nghẹn ngào, đủ thấy trong lòng cậu bé tủi thân thế nào. Tim Giang Đường thắt lại. Cô vội ngồi xuống, dang rộng vòng tay ôm trọn cả hai con vào lòng, vỗ về: “Đừng sợ, mẹ về rồi đây. Người xấu bị bố đánh chạy hết rồi, không còn ai bắt nạt mẹ con mình nữa đâu.” Triều Triều và Nguyệt Nguyệt mỗi đứa gục đầu lên một vai mẹ, nước mắt thấm ướt áo cô, tiếng nấc nghẹn ngào không dứt khiến ai nghe cũng xót xa. Lần đầu tiên thấy hai con khóc thảm thiết thế này, Giang Đường càng hận Diệp Vân Thư thấu xương. Cũng tại cô tính toán chưa chu toàn, lẽ ra phải bảo vệ con tốt hơn, không để chúng bị ảnh hưởng. Triệu Tú Mai lau tay vào tạp dề, áy náy nói: “Tiểu Giang à, tại chị không trông nom cẩn thận để bọn trẻ nghe thấy chuyện không hay nên sợ.” Lôi Tiểu Binh dũng cảm đứng ra nhận lỗi: “Cô Giang ơi, không phải tại bác Triệu đâu là tại cháu trốn đi nghe lén các cô các bác nói chuyện rồi lỡ mồm nói ra đấy ạ. Cô Giang ơi, cháu hứa lần sau không tái phạm nữa.” Giang Đường nhìn Lôi Tiểu Binh: “Tiểu Binh, thế thì phạt cháu tối nay ăn ít đi một miếng thịt nhé.” Cô vẫn vuốt lưng an ủi hai con, ngẩng lên nói với Triệu Tú Mai: “Chị Triệu, không sao đâu chị, trẻ con khóc là chuyện thường mà, em dỗ một lúc là nín thôi. Em còn phải cảm ơn chị đã trông con giúp em nữa chứ.” Nhân tiện cảm ơn, Phó Tư Niên đưa túi thịt lợn và con vịt cho Triệu Tú Mai: “Đường Đường bảo tối nay nhà em ăn chực nhà chị nên em mua ít thức ăn góp vui.” Thịt đấy! Thịt lợn, thịt vịt, toàn là đồ xa xỉ! Đâu phải tùy tiện mua là được. Triệu Tú Mai ngại ngùng từ chối: “Chị mời cơm mà các em lại mang đồ đến thế này thì ngại quá, không được không được, thịt đắt tiền lắm, hai em mang về ăn đi.” Đùn đẩy qua lại một hồi, cuối cùng trước thái độ kiên quyết của Phó Tư Niên, số thịt và vịt cũng trở thành món ăn thêm cho bữa tối nay. Giang Đường vỗ vỗ lưng Nguyệt Nguyệt: “Nguyệt Nguyệt, ăn kẹo hồ lô không con?” Cô con gái nhỏ vẫn gục đầu trên vai mẹ, không nhúc nhích, đến kẹo hồ lô yêu thích cũng chẳng màng, xem ra là buồn thật rồi. “Tư Niên, em dỗ con thêm chút nữa, anh chia kẹo cho bọn trẻ đi.” Phó Tư Niên cầm bó kẹo hồ lô, chia cho ba cô con gái nhà Triệu Tú Mai và Lôi Tiểu Binh mỗi đứa một cây. Kẹo hồ lô đỏ au bọc đường óng ánh, nhìn là thèm nhỏ dãi. Triệu Tú Mai nhắc nhở: “Cảm ơn chú Phó và cô Giang chưa các con?” Ba cô bé nhút nhát, lạ lẫm với Phó Tư Niên nên lí nhí: “Cháu cảm ơn chú Phó, cảm ơn cô Giang ạ.” Lôi Tiểu Binh thì quen quá rồi lại tính dạn dĩ, cầm kẹo xong chạy lại trêu Nguyệt Nguyệt. Cậu bé cúi sát mặt Nguyệt Nguyệt, lắc lắc cây kẹo đỏ rực: “Nguyệt Nguyệt, em không ăn thật à?” “Nguyệt Nguyệt, kẹo này ngon lắm đấy.” “Nguyệt Nguyệt, em không ăn là anh ăn hết đấy nhé.” Nguyệt Nguyệt quay đầu sang bên kia, chổng gáy vào mặt Lôi Tiểu Binh, giọng mũi nghẹt ngào: “Mẹ em bảo trước khi ăn cơm không được ăn kẹo hồ lô.” Cô bé tuy háu ăn, hay làm nũng nhưng lại rất nghe lời mẹ. Những gì Giang Đường dặn, cô bé đều nhớ kỹ. Giang Đường cười dịu dàng: “Nguyệt Nguyệt giỏi lắm, lát nữa mình ăn cơm tối, có thịt lợn, thịt vịt nữa, ăn kẹo hồ lô ít thôi kẻo đầy bụng không ăn được cơm.” Giữa kẹo hồ lô và thịt, bọn trẻ đứa nào cũng thèm cả hai, khó chọn quá đi mất.

“Chắc chắn rồi!” Triệu Tú Mai nói to: “Nếu bác nói dối thì phạt con bé Ba nhà bác không lớn được.”

 

Bé Ba đang khóc thút thít theo Nguyệt Nguyệt, nước mũi chảy ròng ròng nghe thấy thế thì ngơ ngác: Hả? Sao lại lôi con ra thề thốt thế?

 

Dù sao thì cách dỗ dành của Triệu Tú Mai cũng có chút hiệu quả, ít nhất thì Triều Triều và Nguyệt Nguyệt cũng ngừng khóc, vừa gọt vỏ khoai tây vừa sụt sịt, mắt đỏ hoe như hai chú thỏ con, trông đến là tội nghiệp.

 

Triều Triều gọt khoai rất hăng say, vì cậu bé biết đây là món mẹ thích ăn nên cúi đầu im lặng, cắm cúi gọt.

 

Lôi Tiểu Binh thấy Triều Triều gọt cũng bắt chước gọt theo. Hai cậu con trai hiếu thắng ngầm so kè với nhau, biến việc gọt khoai thành cuộc thi đua.

 

Không ai nói câu nào, chỉ nghe tiếng dao gọt sột soạt. Ban đầu còn lóng ngóng, dần dần quen tay, củ khoai tây tròn vo được gọt sạch vỏ trong nháy mắt.

 

Ba cô con gái nhà Triệu Tú Mai vốn thạo việc, tất nhiên cũng tham gia nhiệt tình.

 

Cả đám trẻ con xúm vào gọt khoai, chỉ trừ bé Ba còn nhỏ quá không làm được gì, ngồi một bên chảy dãi ê a hóng chuyện.

 

Triệu Tú Mai ban đầu thấy bọn trẻ chăm chỉ thì vui lắm nhưng một lúc sau...

 

“Thôi thôi, đủ rồi, miến hầm khoai tây đâu cần nhiều khoai thế, các tiểu tổ tông ơi, đừng gọt nữa...”

 

Khoai tây là lương thực dự trữ của mọi nhà để được lâu không sợ hỏng, nhà Triệu Tú Mai tích trữ cả trăm cân nhưng với tốc độ “phá hoại” của đám trẻ này thì bao nhiêu cũng hết.

 

May mà trước khi kho khoai tây cạn kiệt, Giang Đường và Phó Tư Niên đã về.

 

Hai vợ chồng không chỉ mua kẹo hồ lô mà còn mua được thịt lợn và một con vịt béo, Phó Tư Niên xách lỉnh kỉnh trên tay.

 

Vừa thấy Giang Đường, Triều Triều và Nguyệt Nguyệt như có thần giao cách cảm, đứng phắt dậy, ngẩng đầu nhìn rõ người đến rồi òa khóc nức nở, lao vào lòng mẹ, chẳng thèm để ý đến ông bố đứng cạnh.

 

“Oa oa oa... mẹ... mẹ ơi... người ta bảo... hu hu hu... người ta bảo mẹ bị người xấu bắt đi rồi... oa oa oa... mẹ ơi... mẹ...”

 

“Mẹ ơi!”

 

Nước mắt Nguyệt Nguyệt lại tuôn rơi như mưa rào, khóc thương tâm đến mức người lớn nhìn vào cũng đau lòng, không hiểu sao cơ thể bé nhỏ ấy lại chứa nhiều nước mắt đến thế.

 

Triều Triều mím chặt môi, chỉ gọi một tiếng “mẹ” nhưng giọng nghẹn ngào, đủ thấy trong lòng cậu bé tủi thân thế nào.

 

Tim Giang Đường thắt lại.

 

Cô vội ngồi xuống, dang rộng vòng tay ôm trọn cả hai con vào lòng, vỗ về:

 

“Đừng sợ, mẹ về rồi đây. Người xấu bị bố đánh chạy hết rồi, không còn ai bắt nạt mẹ con mình nữa đâu.”

 

Triều Triều và Nguyệt Nguyệt mỗi đứa gục đầu lên một vai mẹ, nước mắt thấm ướt áo cô, tiếng nấc nghẹn ngào không dứt khiến ai nghe cũng xót xa.

 

Lần đầu tiên thấy hai con khóc thảm thiết thế này, Giang Đường càng hận Diệp Vân Thư thấu xương.

 

Cũng tại cô tính toán chưa chu toàn, lẽ ra phải bảo vệ con tốt hơn, không để chúng bị ảnh hưởng.

 

Triệu Tú Mai lau tay vào tạp dề, áy náy nói: “Tiểu Giang à, tại chị không trông nom cẩn thận để bọn trẻ nghe thấy chuyện không hay nên sợ.”

 

Lôi Tiểu Binh dũng cảm đứng ra nhận lỗi: “Cô Giang ơi, không phải tại bác Triệu đâu là tại cháu trốn đi nghe lén các cô các bác nói chuyện rồi lỡ mồm nói ra đấy ạ. Cô Giang ơi, cháu hứa lần sau không tái phạm nữa.”

 

Giang Đường nhìn Lôi Tiểu Binh: “Tiểu Binh, thế thì phạt cháu tối nay ăn ít đi một miếng thịt nhé.”

 

Cô vẫn vuốt lưng an ủi hai con, ngẩng lên nói với Triệu Tú Mai: “Chị Triệu, không sao đâu chị, trẻ con khóc là chuyện thường mà, em dỗ một lúc là nín thôi. Em còn phải cảm ơn chị đã trông con giúp em nữa chứ.”

 

Nhân tiện cảm ơn, Phó Tư Niên đưa túi thịt lợn và con vịt cho Triệu Tú Mai: “Đường Đường bảo tối nay nhà em ăn chực nhà chị nên em mua ít thức ăn góp vui.”

 

Thịt đấy!

 

Thịt lợn, thịt vịt, toàn là đồ xa xỉ!

 

Đâu phải tùy tiện mua là được.

 

Triệu Tú Mai ngại ngùng từ chối: “Chị mời cơm mà các em lại mang đồ đến thế này thì ngại quá, không được không được, thịt đắt tiền lắm, hai em mang về ăn đi.”

 

Đùn đẩy qua lại một hồi, cuối cùng trước thái độ kiên quyết của Phó Tư Niên, số thịt và vịt cũng trở thành món ăn thêm cho bữa tối nay.

 

Giang Đường vỗ vỗ lưng Nguyệt Nguyệt: “Nguyệt Nguyệt, ăn kẹo hồ lô không con?”

 

Cô con gái nhỏ vẫn gục đầu trên vai mẹ, không nhúc nhích, đến kẹo hồ lô yêu thích cũng chẳng màng, xem ra là buồn thật rồi.

 

“Tư Niên, em dỗ con thêm chút nữa, anh chia kẹo cho bọn trẻ đi.”

 

Phó Tư Niên cầm bó kẹo hồ lô, chia cho ba cô con gái nhà Triệu Tú Mai và Lôi Tiểu Binh mỗi đứa một cây. Kẹo hồ lô đỏ au bọc đường óng ánh, nhìn là thèm nhỏ dãi.

 

Triệu Tú Mai nhắc nhở: “Cảm ơn chú Phó và cô Giang chưa các con?”

 

Ba cô bé nhút nhát, lạ lẫm với Phó Tư Niên nên lí nhí: “Cháu cảm ơn chú Phó, cảm ơn cô Giang ạ.”

 

Lôi Tiểu Binh thì quen quá rồi lại tính dạn dĩ, cầm kẹo xong chạy lại trêu Nguyệt Nguyệt.

 

Cậu bé cúi sát mặt Nguyệt Nguyệt, lắc lắc cây kẹo đỏ rực:

 

“Nguyệt Nguyệt, em không ăn thật à?”

 

“Nguyệt Nguyệt, kẹo này ngon lắm đấy.”

 

“Nguyệt Nguyệt, em không ăn là anh ăn hết đấy nhé.”

 

Nguyệt Nguyệt quay đầu sang bên kia, chổng gáy vào mặt Lôi Tiểu Binh, giọng mũi nghẹt ngào: “Mẹ em bảo trước khi ăn cơm không được ăn kẹo hồ lô.”

 

Cô bé tuy háu ăn, hay làm nũng nhưng lại rất nghe lời mẹ.

 

Những gì Giang Đường dặn, cô bé đều nhớ kỹ.

 

Giang Đường cười dịu dàng: “Nguyệt Nguyệt giỏi lắm, lát nữa mình ăn cơm tối, có thịt lợn, thịt vịt nữa, ăn kẹo hồ lô ít thôi kẻo đầy bụng không ăn được cơm.”

 

Giữa kẹo hồ lô và thịt, bọn trẻ đứa nào cũng thèm cả hai, khó chọn quá đi mất.

Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm ChồngTác giả: Điềm Điềm Đậu Hủ HoaTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Xuyên KhôngNăm 1976, tại ga tàu hỏa phía Nam thành phố. “Vương thọt, cô nương này vốn là tiểu thư con nhà tư sản sắp bị đưa đi cải tạo đấy. Nó được nuôi nấng trong nhung lụa từ bé nên da dẻ mịn màng, ngực ra ngực mà eo ra eo, đảm bảo mười dặm tám hướng quanh đây chẳng tìm đâu ra người đẹp như thế này đâu.” “Cái gì? Đã kết hôn không còn là gái trinh thì sao chứ? Chồng nó đi biền biệt năm năm không về, thân xác cô đơn trống vắng nên chắc đã sớm quên mùi đàn ông là gì rồi, bằng không thì đời nào nó lại vội vã bỏ trốn theo trai như thế.” “Ông cứ việc khai hoan cho nó được sung sướng, khoái hoạt một phen... Bây giờ tôi bán đứt cho ông với giá năm trăm đồng, kể ra cũng là hời cho ông lắm rồi đấy!... Nó đã uống thuốc của tôi rồi nên chắc chắn sẽ ngoan ngoãn nghe lời thôi!” Hít... Nóng quá... Giọng nói chua ngoa đầy cay nghiệt của người phụ nữ trung niên vang lên ong ong khiến Giang Đường đau đầu như búa bổ. Tiểu thư tư sản? Bỏ trốn? Năm trăm đồng? Bị bỏ thuốc? Bây giờ là thời đại nào rồi mà còn dùng… “Chắc chắn rồi!” Triệu Tú Mai nói to: “Nếu bác nói dối thì phạt con bé Ba nhà bác không lớn được.” Bé Ba đang khóc thút thít theo Nguyệt Nguyệt, nước mũi chảy ròng ròng nghe thấy thế thì ngơ ngác: Hả? Sao lại lôi con ra thề thốt thế? Dù sao thì cách dỗ dành của Triệu Tú Mai cũng có chút hiệu quả, ít nhất thì Triều Triều và Nguyệt Nguyệt cũng ngừng khóc, vừa gọt vỏ khoai tây vừa sụt sịt, mắt đỏ hoe như hai chú thỏ con, trông đến là tội nghiệp. Triều Triều gọt khoai rất hăng say, vì cậu bé biết đây là món mẹ thích ăn nên cúi đầu im lặng, cắm cúi gọt. Lôi Tiểu Binh thấy Triều Triều gọt cũng bắt chước gọt theo. Hai cậu con trai hiếu thắng ngầm so kè với nhau, biến việc gọt khoai thành cuộc thi đua. Không ai nói câu nào, chỉ nghe tiếng dao gọt sột soạt. Ban đầu còn lóng ngóng, dần dần quen tay, củ khoai tây tròn vo được gọt sạch vỏ trong nháy mắt. Ba cô con gái nhà Triệu Tú Mai vốn thạo việc, tất nhiên cũng tham gia nhiệt tình. Cả đám trẻ con xúm vào gọt khoai, chỉ trừ bé Ba còn nhỏ quá không làm được gì, ngồi một bên chảy dãi ê a hóng chuyện. Triệu Tú Mai ban đầu thấy bọn trẻ chăm chỉ thì vui lắm nhưng một lúc sau... “Thôi thôi, đủ rồi, miến hầm khoai tây đâu cần nhiều khoai thế, các tiểu tổ tông ơi, đừng gọt nữa...” Khoai tây là lương thực dự trữ của mọi nhà để được lâu không sợ hỏng, nhà Triệu Tú Mai tích trữ cả trăm cân nhưng với tốc độ “phá hoại” của đám trẻ này thì bao nhiêu cũng hết. May mà trước khi kho khoai tây cạn kiệt, Giang Đường và Phó Tư Niên đã về. Hai vợ chồng không chỉ mua kẹo hồ lô mà còn mua được thịt lợn và một con vịt béo, Phó Tư Niên xách lỉnh kỉnh trên tay. Vừa thấy Giang Đường, Triều Triều và Nguyệt Nguyệt như có thần giao cách cảm, đứng phắt dậy, ngẩng đầu nhìn rõ người đến rồi òa khóc nức nở, lao vào lòng mẹ, chẳng thèm để ý đến ông bố đứng cạnh. “Oa oa oa... mẹ... mẹ ơi... người ta bảo... hu hu hu... người ta bảo mẹ bị người xấu bắt đi rồi... oa oa oa... mẹ ơi... mẹ...” “Mẹ ơi!” Nước mắt Nguyệt Nguyệt lại tuôn rơi như mưa rào, khóc thương tâm đến mức người lớn nhìn vào cũng đau lòng, không hiểu sao cơ thể bé nhỏ ấy lại chứa nhiều nước mắt đến thế. Triều Triều mím chặt môi, chỉ gọi một tiếng “mẹ” nhưng giọng nghẹn ngào, đủ thấy trong lòng cậu bé tủi thân thế nào. Tim Giang Đường thắt lại. Cô vội ngồi xuống, dang rộng vòng tay ôm trọn cả hai con vào lòng, vỗ về: “Đừng sợ, mẹ về rồi đây. Người xấu bị bố đánh chạy hết rồi, không còn ai bắt nạt mẹ con mình nữa đâu.” Triều Triều và Nguyệt Nguyệt mỗi đứa gục đầu lên một vai mẹ, nước mắt thấm ướt áo cô, tiếng nấc nghẹn ngào không dứt khiến ai nghe cũng xót xa. Lần đầu tiên thấy hai con khóc thảm thiết thế này, Giang Đường càng hận Diệp Vân Thư thấu xương. Cũng tại cô tính toán chưa chu toàn, lẽ ra phải bảo vệ con tốt hơn, không để chúng bị ảnh hưởng. Triệu Tú Mai lau tay vào tạp dề, áy náy nói: “Tiểu Giang à, tại chị không trông nom cẩn thận để bọn trẻ nghe thấy chuyện không hay nên sợ.” Lôi Tiểu Binh dũng cảm đứng ra nhận lỗi: “Cô Giang ơi, không phải tại bác Triệu đâu là tại cháu trốn đi nghe lén các cô các bác nói chuyện rồi lỡ mồm nói ra đấy ạ. Cô Giang ơi, cháu hứa lần sau không tái phạm nữa.” Giang Đường nhìn Lôi Tiểu Binh: “Tiểu Binh, thế thì phạt cháu tối nay ăn ít đi một miếng thịt nhé.” Cô vẫn vuốt lưng an ủi hai con, ngẩng lên nói với Triệu Tú Mai: “Chị Triệu, không sao đâu chị, trẻ con khóc là chuyện thường mà, em dỗ một lúc là nín thôi. Em còn phải cảm ơn chị đã trông con giúp em nữa chứ.” Nhân tiện cảm ơn, Phó Tư Niên đưa túi thịt lợn và con vịt cho Triệu Tú Mai: “Đường Đường bảo tối nay nhà em ăn chực nhà chị nên em mua ít thức ăn góp vui.” Thịt đấy! Thịt lợn, thịt vịt, toàn là đồ xa xỉ! Đâu phải tùy tiện mua là được. Triệu Tú Mai ngại ngùng từ chối: “Chị mời cơm mà các em lại mang đồ đến thế này thì ngại quá, không được không được, thịt đắt tiền lắm, hai em mang về ăn đi.” Đùn đẩy qua lại một hồi, cuối cùng trước thái độ kiên quyết của Phó Tư Niên, số thịt và vịt cũng trở thành món ăn thêm cho bữa tối nay. Giang Đường vỗ vỗ lưng Nguyệt Nguyệt: “Nguyệt Nguyệt, ăn kẹo hồ lô không con?” Cô con gái nhỏ vẫn gục đầu trên vai mẹ, không nhúc nhích, đến kẹo hồ lô yêu thích cũng chẳng màng, xem ra là buồn thật rồi. “Tư Niên, em dỗ con thêm chút nữa, anh chia kẹo cho bọn trẻ đi.” Phó Tư Niên cầm bó kẹo hồ lô, chia cho ba cô con gái nhà Triệu Tú Mai và Lôi Tiểu Binh mỗi đứa một cây. Kẹo hồ lô đỏ au bọc đường óng ánh, nhìn là thèm nhỏ dãi. Triệu Tú Mai nhắc nhở: “Cảm ơn chú Phó và cô Giang chưa các con?” Ba cô bé nhút nhát, lạ lẫm với Phó Tư Niên nên lí nhí: “Cháu cảm ơn chú Phó, cảm ơn cô Giang ạ.” Lôi Tiểu Binh thì quen quá rồi lại tính dạn dĩ, cầm kẹo xong chạy lại trêu Nguyệt Nguyệt. Cậu bé cúi sát mặt Nguyệt Nguyệt, lắc lắc cây kẹo đỏ rực: “Nguyệt Nguyệt, em không ăn thật à?” “Nguyệt Nguyệt, kẹo này ngon lắm đấy.” “Nguyệt Nguyệt, em không ăn là anh ăn hết đấy nhé.” Nguyệt Nguyệt quay đầu sang bên kia, chổng gáy vào mặt Lôi Tiểu Binh, giọng mũi nghẹt ngào: “Mẹ em bảo trước khi ăn cơm không được ăn kẹo hồ lô.” Cô bé tuy háu ăn, hay làm nũng nhưng lại rất nghe lời mẹ. Những gì Giang Đường dặn, cô bé đều nhớ kỹ. Giang Đường cười dịu dàng: “Nguyệt Nguyệt giỏi lắm, lát nữa mình ăn cơm tối, có thịt lợn, thịt vịt nữa, ăn kẹo hồ lô ít thôi kẻo đầy bụng không ăn được cơm.” Giữa kẹo hồ lô và thịt, bọn trẻ đứa nào cũng thèm cả hai, khó chọn quá đi mất.

Chương 167: Kẹo hồ lô cũng không dỗ được